Tâm Hồn Trong Trắng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Happy End
Hết

❊ ❊ ❊

Thông tin bung lên trong bữa ăn sáng mà Ysée đã cho dọn ra đặc biệt sớm hơn bình thường dự báo cho một ngày bận rộn. Tin được đưa bằng một hàng tựa lớn trong tờ Nhật báo: “NHỮNG KẺ MẤT TÍCH CỦA HÃNG DEVIL.” Ngay lập tức là những tiếng kêu xáo trộn như chuẩn bị vào trận đánh, tất cả các nàng được tập hợp khẩn cấp trong phòng Mợ, bước đi lảo đảo, mắt còn ngái ngủ, với những chiếc cuộn quấn tóc trên đầu, mặt mày bôi kem và hàm mang răng giả, chẳng đẹp đẽ tí nào! Các cô không hiểu, các cô dụi mắt, các cô vươn vai, quả là còn sớm quá, cảm xúc vẫn chưa tỉnh giấc, chẳng có gì ngoài những cơ thể đang ợ hắt không khí, những cú ngáp dài và nỗi thèm đi đái. Các cô ngủ dậy là như thế, các nàng công chúa đầu tiên phải đi tè, sau đó mới mở mắt ra.

Tờ báo trải ra giường. Ysée phát khùng lên: Họ đã ăn phải cái gì không biết, ấy là một nông trường chuối quá đỗi bình an kia mà! Tội nghiệp César! Quả tội cho César! Lại có chuyện này xảy ra cho anh ấy… Bà nhìn thấy họ trên những tấm ảnh chụp từ trực thăng, những thi thể rải đầy mặt đất và bắt đầu trương lên. Nhiều đến thế này à? Tám trăm, Ysée nói, César đã mất đi tám trăm tay thợ, tự nhiên thế, đùng một cái. Bằng khí giới gì mà đến vậy nhỉ? Belle-Beauty hỏi. Bằng White Spirit. Mặt tái mét, cô gái đưa tay vuốt má. Mợ Ysée tự hỏi có nên hoãn buổi thi hoa hậu tối nay chăng. Tôi thành điên mất, Ysée nói, nếu không ai nói cho tôi biết phải làm gì bây giờ, tôi sẽ nổi điên lên mất! Cả cuộc thi hoa hậu SUNSET sẽ sôi hỏng bỏng không mất thôi! Nếu có phải hoãn lại, mong người ta tin cho tôi biết!

Chỉ bước vào buổi chiều mới có tin nhắn đầu tiên gửi đến. Các cô nàng không cô nào đói, dậy sớm quá làm các cô ăn mất ngon. Và chẳng cô nào muốn đi ngủ trưa mà lại chưa biết cuộc thi hoa hậu tối nay có diễn ra hay không, thực cũng phải hiểu cho các cô. Rốt cuộc thì Gilbert cũng gọi điện. KHÔNG CÓ VẤN ĐỀ GÌ HẾT, vẫn giữ buổi tối thi hoa hậu, bọn họ đã tìm ra giải pháp. Thế César như thế nào? Ysée lo lắng hỏi. Chú kia không trả lời. Cuộc đàm thoại bị cắt. Các em ơi, ta vẫn tiến hành, bà nói, và các cô, vốn đã hết sức căng thẳng và hơi chán ngẩm do tấn thảm kịch, liền thở phào nhẹ người. Thế đi ngủ đi, Ysée ra lệnh. Nhưng các tin tức đã đánh thức hẳn các cô, các cô muốn biết thêm nữa, các cô không sao kìm giữ nổi được. Lại một cú điện thoại nữa, lần này thì đích thân César ở đầu dây. César đấy, César đấy, Ysée kêu lên về phía lũ con gái đang chú ý dỏng tai nghe, như thể bên kia đầu dây là một kẻ thoát nạn sống sót. Thế thì, thế thì sao hả? Ysée vấn hỏi. Thế thì là đống cứt chứ sao, ông ta nói. Chuyện này thì… em cũng công nhận với anh như thế, bà tỏ ý nhượng bộ tán thành với ông ta. Anh muốn em rời lại cuộc vui tối nay chứ? Bà hỏi vậy, nhưng cả bụng dạ bà lại van xin: Ðừng rời đi, đừng hoãn đi. Bà biết mình đang nói chuyện với ai, lời thỉnh hỏi của bà chỉ có tác dụng chích vào lòng can đảm của ông, chí ít thì bà cũng cho ông có dịp để phát biểu nó ra: Này Ysée, thế em đã bao giờ thấy anh bó tay trước việc gì chưa hả? Chưa, Ysée thì thầm. Thế thì em tưởng gì? Em không biết, bà ta đáp lại giọng cầu khẩn. Vậy thì anh sẽ tới, hãy tổ chức một cuộc xổ số tombola. Mê tơi rồi, các em ơi! Bà ta kêu toáng lên. Những gì còn lại không đáng kể. Ông ta nói với bà rằng họ chỉ đào một hố thôi. Một hố thôi à, cho những tám trăm mạng? Rồi thì sao? Ông nói, như thể bà đã dám cãi lại. Từ lúc có thông báo sẽ có xổ số tombola, bà không còn phản đối gì nữa, ngay cả việc tám trăm con người có thể nằm thoải mái trong một hố duy nhất. Khọ xỉ cần đào zộng za thôi, một ả con gái đang cố gắng theo dõi cuộc hội thoại nói. Tất nhiên rồi, sao bà lại không nghĩ đến điều ấy nhỉ, một cái hố thật rộng thật sâu phủ đầy đất phía trên. Khọ xỉ cần zùng máy sủi mày súc, ả con gái tiếp tục, Khọ xỉ cần… ấy ấy, em sao thế hả, mà lại nói năng kiểu vậy? Ả con gái tháo vội hàm răng giả ra.

Belle-Beauty tiếp người thợ làm đầu. Chẳng có gì cần phải cải thiện trong màu tóc của cô. Rốt cuộc chúng ta cũng đạt được đấy, và cô mỉm cười với anh ta trong gương. Cái khó của màu bạch kim là ở chỗ nó nằm giữa màu vàng và màu bạc. Anh thợ đội lên đầu cô một cái mũ kiểu mũ bảo hiểm bằng ngọc trai, những viên ngọc trai tuôn chảy trên trán, trên má, đến tận cổ, làm cô rùng mình. Cô trông xinh tuyệt. Nhưng cái đó lại che đi mái tóc vàng thật hoàn hảo của cô. Anh ta lưỡng lự, tháo chiếc mũ ngọc trai ra, và thay vào đó một cành lá nhẹ nhàng, loại như bó hoa… Cái này kém phần màu mè, nhưng cũng tầm thường hơn. Trông cô giống như cô dâu ấy! Chấm đúng thế rồi. Họ quay lại với chiếc mũ ngọc trai rồi cuối cùng chỉ chọn mỗi dải băng-đô vải pha kim tuyến. Chị thợ móng tay tới sửa móng tay và móng chân cho cô. Belle-Beauty buông thả phó mặc, người ngả nhẹ trên những chiếc gối của ghế bành. Chiếc áo choàng mặc trong phòng bằng vải xa tanh trượt dọc theo đùi cô và, tay thì vướng víu kem và màu, cô không thể kéo lên được. Liền để lộ ra một bên vú, rồi một bên đùi lên tới tận háng; bởi bên dưới, cô trần như nhộng.

Chị sửa sắc đẹp mang tới hộp lăng kính mắt mà các ả nàng quen gọi là hộp-chứa-mắt. Gồm những lăng màu xanh lơ gần như ngọc lam khiến mắt các cô trở thành mắt búp bê, màu xanh lá cây khiến các cô có cái nhìn của loài báo, và màu vàng nghệ, là màu kỳ quặc nhất, mà Belle-Beauty không bao giờ đeo như thể khi đeo chúng, cô đã từng một lần thử nghiệm, cô nhìn thấy cái mà lũ khỉ nhìn thấy, một thế giới chói lòa ánh mặt trời tuyệt đối. Cô chẳng còn thích ánh nắng nhiều như vậy nữa, hay ít ra là cô không thích bị ánh mặt trời vò xé mắt mình. Cô chọn cặp lăng kính màu xanh lơ, cô cảm thấy nó hài hòa hơn với kiểu tóc của mình. Cô lựa đúng đấy, chị sửa sắc đẹp thêm thắt vào như thường khi. Và Belle-Beauty mỉm cười. Cô duỗi dài thoải mái hơn một chút trên ghế bành và dang rộng tay chân để cho lớp sơn khô đi. Chiếc áo choàng tuột xuống, để lộ ra toàn bộ hình hài cô. Chị gái nọ nhìn thẳng vào tấm thân ấy và nói: Mợ hoàn hảo quá, Mợ Belle-Beauty ạ. Đấy là một sự ghi nhận không có xúc cảm, một ý kiến của nhà chuyên môn.

Trên giường, chị bé làm phòng vào đặt một chiếc áo lưng ong bằng đăng ten trắng, hai chiếc tất dài có thêu đính thêm ngọc trai và bộ áo khoác to sang trọng được viền lông thiên nga trắng. Chính Mợ là người đẹp nhất, Mợ Belle-Beauty ạ, hơn nữa, màu trắng ấy à, không thể so sánh được, chắc như nêm Mợ sẽ là người ăn đứt. Chị ta nói xong còn phải đi lo cho những người khác nữa. Belle-Beauty đứng dậy, đầu đã chải chuốt, móng sơn phết xong, cô bước đến tận bên chiếc gương soi, mở toang áo choàng và tự ngắm mình một cách nghiêm khắc. Chưa, vẫn chưa thật tuyệt hảo, vẫn còn cái này nữa, một mớ lông đen dầy, rậm rạp và xoăn tít làm tối bóng cả những chiếc váy sáng màu và đánh đậm những nếp vải mỏng. Thế là, với chiếc kéo cắt móng tay, cô cắt béng đi và, khi cả vùng mu của cô chỉ còn là một hình tam giác đầy lông cứng lởm chởm, với một chiếc dao cạo râu, cô tự cạo từng chút một cách tỉ mỉ. Nhưng rồi hai bên mép sex của cô đánh đậm màu trắng của phần bụng, như thể làn da bị tẩy màu đã bị bục thủng ở đó, trong những nếp gấp màu hồng và màu xám. Với vẻ lạnh lùng của nhà y học lâm sàng, cô biết rằng cái gì cũng đều có thể sửa chữa được. Cô lấy một mẩu băng dính và, một tay nối hai bên mép của sex, xem như hai mép của một vết thương, một tay cô dán chúng lại.

*

- Ði Cảng Chuối, anh nói với người tài xế chiếc taxi vàng, khi người này phanh lại trước mặt anh.

- Ðến SUNSET à…? Người tài xế hỏi.

- Không, đi Cảng Chuối - Victor trả lời.

- Cậu không đến SUNSET à? Tối nay thiên hạ ai cũng tới SUNSET mà, có đình đám lớn lắm - người tài xế vừa nói vừa sang số.

- Không, tôi đến LA RESSOURCE DE L’AFRICAIN - Victor trả lời.

- Hai chuyện đâu giống nhau - người tài xế cười rộ lên.

- Không, chẳng giống nhau - và trong giọng anh có pha nỗi buồn mà người tài xế cảm nhận được.

- Thế thì, đầu tiên cậu đến LA RESSOURCE, sau đó cậu đến nhà thổ, như thế cậu làm một tua hoàn chỉnh.

Victor trả tiền. Khi thối tiền, người tài xế lại còn nói điều gì đó mà anh chẳng thèm hiểu. Khi vượt qua ngưỡng cửa LA RESSOURCE, anh giật mình đến phát buồn nôn. Beretti đang ở Pháp để tuyển những Giám đốc mới, còn Bố Già thì không muốn tiếp ai. Thằng con lai chỉ cho anh thấy chiếc hộp kính ở sâu trong cùng. Chiếc hộp được trùm một tấm drap đen, bởi Bố Già bây giờ đòi phải có bóng tối. Trên tấm vải, người ta có cắt hình những ngôi sao. Anh mới đến à? thằng lai hỏi. Không, tôi đi, Victor trả lời. Tôi tới từ LÀNG-KIỂU-MẪU. LÀNG-KIỂU-MẪU à, ở đâu nhỉ? Thằng lai ráng gom góp toàn bộ trí nhớ mà cũng chẳng tìm ra nổi. Victor lúc đó sắp sửa lao vào một lời giải thích triền miên, thì bỗng đâu đứa con gái lai thình lình xuất hiện từ đằng sau quầy tiền và hỏi anh: Anh có tới SUNSET không? Cô bé lại thêm vào với vẻ cay đắng: Tất cả đàn ông đều ở SUNSET tối nay.

Ở SUNSET, đêm hội đang vào lúc sôi nổi. Rất nhiều những Nhà sản xuất chuối vui cười hớn hở, ăn nói hăng say. Người ta nhận ra chiếc quần soóc đỏ phấp phới của Gilbert ở giữa đám áo quần Âu sang trọng. Victor thoáng thấy César, với nhiều người vây quanh, mừng rỡ, và một số kẻ khác đã từng đến nông trường. Một cô gái đi qua đi lại giữa họ để bán vé xổ số tombola. Nhằm giúp tập đoàn DEVIL, cô gào lên, để hỗ trợ những người bị mất tích! Trúng thưởng là cái gì? Một Nhà sản xuất chuối vừa hỏi vừa thò tay vào túi. Một lô đại độc đắc, cô ta rỉ vào tai ông ta, một cô gái theo ý của mình, cả một đêm, cả một đời. Các gã đàn ông mua trọn cả nhiều tập vé, họ chìa chúng cho César xem: Nếu như với cái này mà cậu không làm lại được thì…! César cười mỉm với vẻ mệt mỏi nhưng thư thái của những người đã chờ đợi một sự bất hạnh lớn hay một niềm vui lớn, và rốt cuộc điều ấy đã đến. Tôi đã nói rồi mà!

Nếu không có cô gái đứng trước mặt và cố nài nỉ anh, thì có lẽ Victor cũng không mua. Vé nào? Cô ta hỏi. Anh do dự tìm kiếm số nào đó kết thúc bằng O. Cô ta không có thứ ấy. Keo kiệt và tằn tiện, đấy là những gì anh thoáng đọc thấy trong ánh mắt của cô ta. Anh có chịu số 7 không? Cô ta gợi ý anh. Tại sao? Anh hỏi. Anh bỗng trở nên ngờ vực, anh dè chừng cô gái, anh nghi ngờ con số 7. Bởi vì con số 7 ấy, cô gái đáp lại, ai cũng biết nó mang tới may mắn. Anh lấy vé, nhưng anh không hài lòng. Anh chờ cô gái thối lại tiền. Gilbert muốn chơi trội dạy đời, lấy luôn cả tập còn lại, cả tập có tới gần năm mươi vé, trừ vé số 7. Người ta bỗng nghe thấy tiếng kèn vang lên do những viên quan tuyên cáo da đen bận đồng phục ngắn màu vàng nghệ thổi vào, rồi tấm ri đô được kéo lên, phô ra một cầu thang lớn trang trọng của viên thống đốc, người đã, một mình mình, cung cấp đề-co trang hoàng THI HOA KHÔI SUNSET! Cả quán bar vỗ tay, uốn éo, gào thét. Các cô nường xếp lớp trên toàn bộ nhịp cầu thang, mỗi cô một bậc, tuyệt vời. Có những cô dáng màu hồng với các kiểu đầu nhân sư, những cô dáng màu xanh trời, đầu chít khăn tuyn, những cô dáng màu xanh lục tóc dát ngọc trai, những cô dáng màu vàng đội miện kim, những cô dáng màu hoa cà điểm bông tím… Trong đó có một cô dáng trắng tinh khôi, tóc ngắn vàng tơ thắt một dải băng-đô màu bạc; bộ áo dài thuần khiết của cô được viền lông thiên nga mờ ảo, chiếc váy uốn lượn lướt thướt có chỗ xẻ để lộ ra lớp tất dài trắng bạc được níu chặt bằng một dải nịt màu hoa cam. Ô, quả là Lệnh bà xứ Monsoreau! Một ông già nhỏ thó còm cõi vừa thốt lên vừa bám chặt tay Bà chủ. Ysée xoa dịu ông ta: Ừ đúng rồi, đấy là Lệnh bà xứ Monsoreau. Là Lệnh bà xứ Monsoreau, ông ta lẩm bẩm nhắc lại và chợt bất tỉnh nhân sự.

Phía dưới, các gã đàn ông gào ầm lên và Mợ Ysée khó khăn vô cùng mới cản họ lại được, mới cầu khẩn nổi họ nên chiêm ngưỡng trước khi tiêu dùng giống như người ta cố lùi lại giây phút cắt rời một chiếc bánh ga tô lắp ráp khổng lồ đặc biệt thành công. Và lúc này đây, vào chính khoảnh khắc này, có thể nói rằng bà thật tự hào về những cô gái của mình, từ bên ngoài đến bên trong: những cô gái tinh khiết có yêu cầu cao; những cô gái mà nước Mỹ khó có thể không thừa nhận; những cô gái xinh đẹp mà rất ít nữ nghệ sĩ sánh bằng và sạch sẽ đến một mức mà không khi nào các nghệ sĩ ấy đạt được. Suýt tí nữa thì có lẽ bà đã rịn ra ở con mắt duy nhất còn lại của mình một giọt lệ xúc động. Các cô gái là kiệt tác của bà, là niềm vinh quang của cuộc đời bà, là những kẻ cứu chuộc cho toàn giới đàn bà.

Cả đám đông nôn nóng. Xin quý vị, xin các ngài, ai rồi cũng sẽ có phần người đó… Những chiếc vé xổ số đã được tập hợp lại trong một cái xô sâm banh hình chiếc mũ cao thành, một thứ thùng bằng sắt đen nặng nề và sức gây chết người. Có người hỏi ai sẽ là người rút thăm. Ysée, Ysée, đám đông thét lên theo nhịp, và dễ tính, bà hy sinh nhận lời. Với dáng vẻ của nhà ảo thuật, bà ta vung vẩy đôi tay như thể đấy là đôi cánh, để cho thấy chẳng có gì trong tay hết, xong bà ta khuấy trộn các mẩu giấy, làm bộ nhón một cái, lại đặt xuống, nhón cái khác, chìa ra cho công chúng; chắc chắn là vào lúc này, họ đều tôn sùng bà. Ðúng là một ả khác thường! César thầm thì nói. Đám đông chợt im tiếng, bị ấn tượng cực độ. Ysée hé mở mẩu giấy, đọc qua trong đầu, rồi đưa mắt nhìn lướt khắp phòng, bà tuyên đọc số. Các Nhà sản xuất chuối kiểm tra số vé của họ, trăm vé, hai trăm vé, một ngàn vé, chỉ trong phút chốc không còn giá trị gì nữa.

Ysée trông thấy một chàng thanh niên, rất đẹp trai, tóc vàng, trong bộ complê lạ thường bằng len đen, đang tiến tới. Thất vọng. Nhưng đám đông hình như lại thông cảm; nếu nhất thiết và làm cho thật lạ thật vui, thì kẻ lạ mặt kia đúng là kỳ thú thật. Victor cảm thấy được đưa lên, được đẩy tới bởi một thứ tình bằng hữu hùng tráng, cả phòng đang theo nhịp hát lên: Chú bé, chú bé con… Ta là một đấng nam nhi, anh nghĩ bụng. Cô hình dáng trắng kia, anh vừa nói vừa trỏ tay chỉ vào cô. Cô dáng trắng, đám đông lại hét lên theo nhịp, cô dáng trắng…

Khi anh bước lên cầu thang về phía nàng, anh ngửi thấy mùi hương ngọt ngào của các cô dáng hồng, mùi đồng của các cô dáng vàng, mùi pha tạp nhẹ nhàng của các cô dáng xanh lục và hương thơm hoa tím của các cô dáng màu hoa cà. Khi anh đến trước nàng, các mùi hương biến đi hết, nàng chỉ tỏa hương của chính nàng, đó quả là một sự thư giãn đối với anh và anh nhắm mắt lại. Khi mở mắt ra, anh nhìn thấy trong ánh mắt cô gái một niềm vui vô song khiến anh nhận ra nàng. Lola! anh rên lên. Victor, nàng tha thiết. Anh ôm chặt lấy nàng trong vòng tay. Đám đông gào lên: Ðừng vội thế, đừng vội thế.

Anh chẳng quan tâm đến họ. Anh bế bổng nàng lên và ngay lập tức bấy giờ với hai người là một cuộc tân hôn.

HỒN TRONG TRẮNG Nguyên tác: White Spirit ebook©MotSAch —★— TVE-4u©BookaholicClub Nhà xuất bản: Hội Nhà Văn 2007
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Paule Constant

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.