Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8
8

❊ ❊ ❊

Vụ việc của Kosuga Yui chỉ dừng lại ở đó, ngoài ra không còn gì để nói.

Về sau thế nào, cô chị Nao không kể tường tận với chúng tôi.

Vài ngày sau, Nao xuất hiện ở tiệm và nói lời cảm ơn với Shinokawa, nhưng chỉ đến vậy thôi. Chắc thấy không cần thiết làm cho sự việc rắc rối hơn nên cô không kể với cha mẹ về hành động của em gái. Tôi đoán thế.

Vào một ngày nghỉ cách đây mấy hôm tôi trông thấy chị em nhà Kosuga ở hiệu sách trước ga Ofuna. Hai cô bé đang chụm đầu lại chỗ quầy sách bunko rôm rả chuyện trò. Xem chừng hai đứa đã thân nhau hơn một chút rồi.

Dù tôi nói rằng “chỉ đến vậy thôi”, nhưng thực tế với riêng tôi, câu chuyện vẫn còn một phần vô cùng quan trọng đi liền ngay sau đó. Đó là chuyện xảy ra sau hôm Kosuga Yui đến cửa tiệm.

Bấy giờ đã quá trưa, Shinokawa đang nghỉ ngơi và ăn trưa trong nhà chính. Một vị khách quen tiện đường ghé qua khi đang đi tản bộ cũng vừa ra về, trong tiệm chỉ còn mình tôi.

Bỗng mắt tôi dừng lại ở cuốn Quả cam dây cót nằm trên quầy. Đó là bản bunko cũ, không bao gồm chương cuối cùng.

Shinokawa đem cuốn sách xuống từ tầng hai nhà chính. Nói cách khác, cuốn này không phải sách thuộc cửa tiệm mà nằm trong bộ sưu tập cá nhân của cô. Tôi nhìn lại dải obi gắn vào cuốn sách, có in “Tuyển chọn. Mừng 50 năm thành lập Hayakawa Shobo.”

Rốt cuộc cô ấy mua cuốn này từ khi nào nhỉ?

Lật đến cuối sách xem trang xi nhê, tôi trông thấy “Tái bản lần thứ 25, ngày 15/1/1995”. Xem ra còn lâu năm hơn tôi nghĩ. Tầm mười lăm năm về trước ấy chứ. Cũng có khả năng Shinokawa mua sách cũ nên sở hữu cuốn này, nhưng nếu cô mua sách mới thì lúc đó chưa...

“A!”

Bỗng dưng tôi thốt lên. Những câu hỏi lởn vởn trong đầu tôi từ hôm trước đến giờ đột nhiên xâu chuỗi với nhau.

“Dù chị ấy không phát hiện ra đi nữa, sự thật vẫn rành rành là sự thật.”

Shinokawa đã nói như thế. Nghĩ kĩ thì, Kosuga Yui chưa bao giờ bảo người học sinh viết bài văn đó là con gái. Đâu thể loại bỏ khả năng là nam sinh viết được. Bên cạnh đó, ngôi nhà này và nhà Kosuga thuộc cùng một tuyến trường tiểu học. Chính Shinokawa từng nói “hồi tiểu học tôi học trường công lập” nên chắc chắn cô cũng học ở đấy. Sao cô lại không nhắc đến chuyện ấy nhỉ?

“Xin lỗi tôi ra muộn.”

Một giọng nói vang lên ngoài tầm mắt. Tôi ngẩng đầu lên, Shinokawa đã quay lại từ nhà chính. tay cô đang khép cánh cửa lại sau lưng.

“Vì tôi phải tìm một thứ.”

Thấy tôi đang giở cuốn Quả cam dây cót, cô hơi khựng lại.

Nhưng có lẽ, trước khi quay lại đây, cô đã hạ quyết tâm rồi. Khác với thường ngày, cô nhìn thẳng vào mắt tôi và bắt đầu câu chuyện.

“Ừm... Có một việc... tôi phải xin lỗi anh Gora.”

Cô vừa nói vừa chìa cho tôi tập sách mỏng nãy giờ cầm trong tay. Thứ cô vừa tìm chắc là đây.

Nhan đề trang bìa là Đâm chồi. Có lẽ mang ý “đâm chồi nảy lộc”. Bên dưới ghi “Trường tiểu học Iwatani thành phố Kamakura. Bình Thành năm thứ 7”. Tức là năm 1995.

Tôi im lặng nhận lấy rồi mở tập sách ra xem. Đọc qua mục lục, tôi hiểu rằng đây là hợp tuyển các bài văn cảm nhận. Tập Đâm chồi này có lẽ được phát hành sau mỗi lần tổ chức thi viết.

Chỉ chốc lát tôi đã giở đến trang cần tìm. “Đọc Quả cam dây cót.”

Lia mắt xuống bên dưới thì thấy ngay dòng chữ “Shinokawa Shioriko lớp 4-2”.

“Tôi xin lỗi.”

Mặt đỏ như gấc, cô cúi gằm.

“Đây là... bài cảm nhận của tôi.”

Chính thế.

Shinokawa không tháo gỡ bí ẩn lần này bằng suy luận. Ngay từ đầu, cô đã nhìn thấu hành vi của Kosuga Yui, cô chỉ giả vờ đi tìm đáp án cho bí ẩn lần này mà thôi.

“Sao cô không nói ra luôn?”

Tôi chẳng tài nào hiểu nổi. Đâu nhất thiết phải giấu giếm như vậy. Cô chỉ cần cho Kosuga Yui xem bài văn này rồi bảo “Chị chính là người viết” là xong, cần gì phải giải thích dông dài với cô bé.

“Chuyện là... bài này...”

Cô thì thầm bằng giọng yếu ớt.

“Anh... Anh Gora đã...”

Tôi? Tôi đã làm sao cơ?

“Lúc ông Shida bảo ‘Mới học cấp hai chứ mấy, mai này lớn lên nó sẽ thành người thế nào, bảo sao phụ huynh không lo lắng’, anh đã gật gù ‘ông nói cũng có lý’ còn gì.”

“A!”

Vào thời điểm viết bài văn này, Shinokawa còn chưa lên cấp hai mà mới chỉ là học sinh cấp một thôi. Cả tôi và Shida đều có mắt không tròng, nhân vật ấy giờ đã lớn tướng và ở ngay trước mặt chứ có xa xôi gì.

“Khi tôi nộp bài cảm nhận này, thầy cô cũng tá hỏa. Họ bảo còn bé mà đã viết lách kiểu ấy thì đáng ngại lắm. Tất nhiên, cũng có những giáo viên bênh vực nên bài văn mới được lọt vào tuyển tập chọn lọc, nhưng mà...”

Giọng cô càng lúc càng nhỏ.

“Tôi không muốn cũng bị anh nhìn nhận như thế.”

Nhắc mới để ý, đúng là ngay trước khi Shida xuất hiện, Shinokawa đã tính nói gì đó về bài cảm nhận này. Ắt hẳn bấy giờ cô đã định kể sự thật với tôi.

Đột nhiên, mắt tôi dừng lại ở một câu trong bài.

Tôi đã mua cuốn sách này ở nhà sách Shimano mà không biết nội dung là gì.

Đây là điểm duy nhất khác với bài cảm nhận của Kosuga Yui. Chắc hẳn bấy giờ cô đã cầm số tiền tiêu vặt gom góp được đạp xe dạo quanh các nhà sách. Hình ảnh cô bé con mới học lớp Bốn là Shinokawa ngày ấy, lần này đã hiện lên rõ nét trong tôi.

“Anh nghĩ sao nếu một đứa bé lại viết bài văn như vậy?”

Tôi lật Đâm chồi và đảo mắt đọc lướt qua những bài cảm nhận khác. Có nhiều bài viết về các tác phẩm văn học cận đại của Mori Ogai hay Dazai Osamu, nhưng trong số đó, bài cảm tưởng về Quả cam dây cót lại mang một sắc thái hoàn toàn khác.

“Tôi cho rằng cũng hơi kì lạ, nhưng thật ra đâu có gì xấu.”

Tôi trả lời.

“Tự nhiên muốn gặp thử cô của ngày ấy quá.’’

Shinokawa mỉm cười e lệ.

Viết một bài như thế này từ ngày còn là học sinh tiểu học thì cũng có sao đâu. Suy cho cùng, cảm nhận cũng chỉ là cảm nhận mà thôi. Còn thực tế, việc nên hay không nên làm, nhìn chung con người đều có thể tự mình xét đoán. Ngay cả trong tiểu thuyết này, Alex cũng đã rũ bỏ lối sống xấu bằng ý chí của mình đấy thôi. Tôi gấp Đâm chồi lại và đưa trả cho cô. Đúng như lời tác giả Quả cam dây cót đã nói, thứ đã viết không thể xem như mình chưa từng viết. Nhưng đâu nhất thiết phải xem như chưa từng viết bài cảm tưởng này?

“Cô nghĩ gì sau khi đọc bản đầy đủ?”

“Hả?”

“Tôi muốn nghe cảm tưởng ấy mà.”

Nhận định của cô hẳn là thay đổi rồi. Bởi dù sao chăng nữa, kết thúc câu chuyện cũng đã rẽ theo hướng khác, Shinokawa của bây giờ nghĩ thế nào về cuốn tiểu thuyết đó? Thật lòng tôi rất muốn biết.

Nụ cười trên môi Shinokawa tươi rói.

“Nhưng sẽ hơi lâu đấy.”

“Vậy sau khi đóng cửa có được không?”

“Ừm, tất nhiên là được chứ.”

Chúng tôi lại ai vào việc nấy. Shinokawa trở về sau bức tường sách và lại huýt sáo lạc điệu như mọi khi.

Có một điều tôi dám chắc, đó là lúc này cô không đọc sách.

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.