Hải Nhược kể với Lục Dĩ Khả: Sáng ra Tiểu Đường đến mở cửa quán trà, tiếp đến là Tiểu Tô, Tiểu Chân, Cao Văn Lai, sau đó là Tiểu Phương và Trương tẩu. Trương tẩu mua năm cái bánh xèo ngũ cốc ngoài phố, đưa mỗi người Tiểu Đường, Tiểu Chân, Tiểu Tô, Tiểu Phương một cái. Cao Văn Lai bảo: "Chẳng hỏi xem tôi có ăn không à?". Trương tẩu đáp: "Ai biết hôm nay ông đến sớm? Thế này nhé, ông ăn cái của tôi đi". Cao Văn Lai nói: "Có câu này của bà, tôi thấy ấm lòng hẳn. Mọi người ăn đi, tôi đi đun nước pha trà cho mọi người uống đây". Ông bật bếp gas, đặt ấm nước lên đun rồi tự mình đi dọn thùng rác. Đúng lúc đó, một chiếc xe tải nhỏ chạy tới ngoài cửa quán, đỗ sát bậc thềm, ba người đàn ông bước vào, hỏi: "Đây là quán trà Tạm Tọa à?". Cao Văn Lai xách túi rác định ra ngoài, nói: "Này, bãi đỗ xe rộng thế kia, sao lại chặn xe ở cửa vậy?!". Người kia nói: "Đứng yên đấy!". Cao Văn Lai hỏi: "Sao thế, cướp à? Chỗ này có camera giám sát đấy nhé!". Người nọ rút ra một loại giấy tờ gì đó, quơ quơ rồi hỏi: "Ở đây có người tên Đường Nhân Nhân không?". Tiểu Đường đang ăn bánh xèo nên chưa nói được ngay, chỉ ú ớ rồi đi tới. Người nọ bảo: "Nhả đồ trong miệng ra, nói chuyện!". Tiểu Đường không nhả, cố nuốt xuống rồi đáp: "Là tôi". Người nọ nói: "Đi với chúng tôi một chuyến". Tiểu Đường hỏi: "Đi với các anh? Các anh làm gì vậy?". Người nọ đáp: "Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật!". Tiểu Đường nhìn Cao Văn Lai, hỏi: "Đi Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật sao, tại sao phải đi?". Người nọ nói: "Vụ án của Thích Gia Nguyên". Cao Văn Lai thốt lên: "Thích Gia Nguyên? Là Bí thư Thành ủy vừa ngã ngựa đó sao?!". Người nọ đáp: "Cô ta tự hiểu trong lòng". Tiểu Đường đã tái mặt, nói: "Tôi không quen biết Bí thư Thích". Người nọ nói: "Là Thích Gia Nguyên!". Tiểu Đường đáp: "À là Thích Gia Nguyên, tôi không quen Thích Gia Nguyên, Thích Gia Nguyên cũng chẳng quen tôi". Người nọ liền túm lấy cánh tay Tiểu Đường. Tiểu Đường nói: "Tôi còn đang mặc đồng phục quán, mặc đồng phục quán...". Người nọ chần chừ một chút rồi đồng ý cho cô đi thay đồ của mình. Tiểu Đường vào phòng trong, nước trong ấm sôi sùng sục, cô thay đồ xong thì nức nở khóc, lúc bước ra liền dặn Tiểu Chân, Tiểu Tô, Cao Văn Lai, Tiểu Phương, Trương tẩu: "Nhắn với chị Hải, bảo chị ấy đến cứu em, nước sôi rồi kìa". Người nọ kẹp Tiểu Đường ra khỏi quán, một kẻ đi trước, hai kẻ đi sau. Cửa phòng trong bốc hơi trắng, Tiểu Chân vào tắt bếp, phát hiện chiếc khăn voan của Tiểu Đường vẫn treo trên móc áo, bèn cầm lấy chạy ra, nhưng người nọ đã lôi Tiểu Đường lên xe, dùng một cái túi vải trùm lên đầu cô. Tiểu Chân vỗ vào xe gào thét, chiếc xe nhả một làn khói đen rồi phóng đi mất.
Hải Nhược kể cho Lục Dĩ Khả: Cô nhận được điện thoại của Tiểu Tô thì vội vã chạy đến quán trà, quán đã ngừng kinh doanh, cửa đóng kín, rèm trúc trên cửa kính cũng kéo chặt. Tiểu Tô, Tiểu Chân, Tiểu Phương, Trương tẩu và Cao Văn Lai đều ngồi trong quán, nơm nớp lo sợ. Cô hỏi tình hình, nước mắt cứ thế trào ra. Thích Gia Nguyên vừa ngã ngựa, cô đã dự cảm sẽ còn nhiều chuyện xảy ra, giống như ném một viên đá xuống hồ, mặt nước tất sẽ có gợn sóng, thế mà ông chủ Tề vẫn đang ở Macau chưa về; Tiểu Đường lại bị gọi đi, cô lập tức rối loạn tâm trí. Dù sao cô cũng là chủ quán trà, mọi người đều đang nhìn cô. Hai chân cô nhũn ra, ngồi trên ghế một lát, rồi bảo mọi người đừng khóc nữa, lau nước mắt đi, hít thở sâu, ổn định tinh thần, mở cửa quán ra, kéo rèm trúc lên, kinh doanh như bình thường, không ai được nhắc lại chuyện này nữa, đón tiếp khách phải tươi cười. Cô cầm điện thoại lên lầu gọi cho Dực Quang. Phụ nữ dù mạnh mẽ đến đâu vẫn là phụ nữ, thời khắc mấu chốt cần phải có chỗ dựa, dù cho chẳng dựa dẫm được ai, nhưng có người nghe mình trút bầu tâm sự, hoặc nói với mình một hai câu an ủi, thì điều đó quá đỗi cần thiết. Cô kể lại tình hình cho Dực Quang, lúc kể không hiểu sao cứ nghẹn ngào không thôi, cảm thấy tủi thân như một đứa trẻ bị bắt nạt. Dực Quang cũng kinh ngạc không nhỏ, hồi lâu không lên tiếng, cuối cùng hứa với cô là sẽ tìm hiểu xem sao. Suốt cả buổi sáng, cô đều chờ đợi tin tức phản hồi từ Dực Quang, nhưng mãi vẫn không thấy hồi âm. Đây là bốn tiếng đồng hồ lo lắng nhất của cô, cô thắp hương cho Phật, quỳ đó thầm cầu nguyện, cô cũng lật xem sách vở, tìm kiếm những câu chữ có thể an ủi tâm hồn mình. Cô tuy biết có ngày nắng thì cũng có ngày mưa, ngày tuyết, ngày mưa đá, nhưng khi thực sự gặp phải mưa tuyết và mưa đá, cô vẫn hoảng loạn và bất lực đến thế. Cô cũng thấm thía sâu sắc tại sao bất kỳ ngôi chùa nào, khi vừa vào cổng chính, hai bên trái phải đều đúc tượng Hộ Pháp Thiên Vương. Mà Dực Quang có phải là Hộ Pháp của cô không? Cô không ngừng lẩm bẩm rằng Dực Quang sẽ giúp mình, cũng có khả năng giúp mình, đồng thời còn lục tủ tìm ra tượng Quan Công bằng gỗ đàn hương đó, an vị thờ cúng, rồi lại nảy ra ý định đột ngột là thay đổi phương vị tủ, kệ, bàn trong quán.
Hải Nhược kể cho Lục Dĩ Khả: Làm xong những việc đó, cô có thể cảm nhận rõ rệt là lầu trên lầu dưới quán trà đầy ắp chư thần, đều đang gia trì cho cô, tiếp thêm năng lượng cho cô. Quả nhiên, hai mươi phút trước, điện thoại của Dực Quang đã gọi tới. Dực Quang không hỏi mấy vị lãnh đạo trong thành phố, vì việc Thích Gia Nguyên ngã ngựa khiến họ đều kiêng dè, câm như hến. Nhưng ông đã nhờ Phạm Bá Sinh đi thăm dò. Phạm Bá Sinh là nhân vật như bụi bặm, ở đâu cũng chui lọt được. Nơi thăm dò được là điểm xử lý án của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật đặt trong khách sạn của một trường đại học nào đó, cửa sổ mấy căn phòng đó đều bị đóng đinh, tường ốp đệm mềm toàn bộ, đầu giường, góc bàn cũng đều bọc bằng vải bông, để đề phòng người bị thẩm tra tự sát. Người canh gác là những người được thuê, tình cờ lại là bố của một đồng nghiệp của Phùng Nghênh. Ông lão túc trực hai mươi bốn tiếng cùng một người khác luân phiên ngồi trước cửa phòng, không được vào trong trò chuyện với người bị thẩm tra, có việc gì là báo ngay cho người xử lý án ở phòng khác, còn về việc thẩm tra thế nào, thẩm tra nội dung gì thì hoàn toàn không biết. Nhưng có một điểm có thể khẳng định, đó là những ông chủ từng đưa hối lộ được gọi đi đó, sau khi thành thật khai báo số tiền, số lần, thời gian, địa điểm và phương thức đưa hối lộ là được thả ngay. Dực Quang cũng nói với cô, vụ án của Thích Gia Nguyên có liên quan tới ông chủ Tề, còn chuyện của Tiểu Đường sẽ không lớn đâu, cô ấy nói rõ chuyện của mình là sẽ về ngay thôi, cô ấy là gì cơ chứ, không sao đâu, chắc chắn sẽ không sao.
Lục Dĩ Khả hỏi: "Vậy Tiểu Đường bị sao? Sao lại gọi Tiểu Đường đi được?". Hải Nhược nói: "Bao năm nay, ông chủ Tề là khách quen của quán trà, ông ấy mua trà toàn mua mấy vạn một lần, quen với tôi rồi, cũng quen cả Tiểu Đường, Tiểu Chân bọn họ. Ngày thường ông ấy muốn tặng đồng hồ hàng hiệu, trang sức ngọc khí, quần áo cao cấp... cho mấy vị lãnh đạo, nhưng ông ấy lại không rành, toàn nhờ tôi đi mua, mua xong toàn là Tiểu Đường đi giao hàng. Tôi cũng nghĩ, có thể là Tiểu Đường đi đổi vàng một lần". Lục Dĩ Khả hỏi: "Đổi vàng?". Hải Nhược nói: "Là có lần ông chủ Tề nói, phu nhân Bí thư Thích muốn đổi một số tiền thành vàng, mà người đi làm thủ tục cụ thể là Tiểu Đường". Lục Dĩ Khả nói: "Thế thì cũng chỉ là chạy chân sai vặt thôi mà". Hải Nhược đáp: "Đúng là chỉ chạy chân sai vặt thôi". Lục Dĩ Khả hỏi: "Còn có thể có chuyện gì nữa?". Hải Nhược đáp: "Không còn gì nữa. Tiểu Đường trung thực đáng tin lại tháo vát, chuyện gì tôi cũng để nó đi làm, không ngờ lại hại nó!". Lục Dĩ Khả nói: "Chỉ là chút chuyện vặt vãnh đó, Tiểu Đường nói rõ ràng là sẽ về thôi". Hải Nhược hỏi: "Nhưng bao giờ mới về được?". Lục Dĩ Khả đáp: "Có lẽ ba năm ngày, có lẽ ngày mai thôi, chị đừng gấp". Hải Nhược cười khổ một tiếng, nói: "Haiz, trước đây toàn là tôi khuyên người ta, giờ lại thành người được khuyên". Lục Dĩ Khả cũng cười, nói: "Xem ra chị không phải thánh hiền rồi". Hải Nhược lại trừng đôi mắt hạnh, nói: "Chị là chị của em đấy!".
Hai người bàn bạc những việc cần làm tiếp theo: Một là ngày mai tìm Dực Quang, bảo ông ấy tiếp tục thăm dò tình hình Tiểu Đường ở nơi xử lý án; hai là thông báo với người nhà Tiểu Đường là quán trà cử Tiểu Đường đi Phúc Kiến thu trà, nếu nhà có việc gì cần làm thì gọi điện ngay, quán trà sẽ dốc toàn lực. Bàn bạc xong, Lục Dĩ Khả nói: "Được rồi, chị thở phào đi". Hải Nhược thở phào một hơi dài, gọi Tiểu Tô pha lại hai chén trà trắng, lại nói: "Được thật đấy, buổi sáng ngồi đây một mình, lại nghĩ tới chuyện này, người đầu tiên chị quen khi mở quán trà là em, sao giờ lại thành hơn mười chị em rồi?". Lục Dĩ Khả hỏi: "Ý gì đấy, đắc ý mình là lãnh tụ à?". Hải Nhược đáp: "Chị không phải lãnh tụ, cổ áo và tay áo là những phần dễ bẩn nhất trên áo". Lục Dĩ Khả nói: "Thế chị là nam châm, dần dần hút hết dây thép, mảnh thép, ốc vít, đinh ghim trong bụi bặm lại một chỗ rồi!". Đây gọi là vật họp theo loài, người phân theo nhóm mà. Hải Nhược nói: "Là vật họp theo loài người phân theo nhóm, nhưng đám chị em mình đâu cầu mong quá sang quý về chính trị, quá giàu có về kinh tế, quá trọn vẹn về hôn nhân, chỉ muốn sống sao cho tươm tất hơn, tự tại hơn một chút, mà khó đến thế sao? Hồi nhỏ mẹ chị mắng chị là thân tiểu thư mệnh nha hoàn, còn giờ lại là có trái tim của hạc nhưng mọc đôi cánh của gà à?". Lục Dĩ Khả hỏi: "Ý chị là, tụi mình gặp vấn đề hay môi trường mình sống gặp vấn đề?". Hải Nhược đáp: "Chị hỏi em đấy mà em lại hỏi chị". Lục Dĩ Khả nói: "Em cũng nhớ hồi nhỏ, có một năm mùa hè đặc biệt nóng, người em đầy mồ hôi liền đứng dưới nắng phơi, tưởng là có thể phơi khô mồ hôi, ai ngờ càng phơi mồ hôi càng nhiều, sau đó thì bị say nắng". Hải Nhược châm thuốc lá, không lên tiếng nữa. Lục Dĩ Khả nói: "Không nói những chuyện này nữa, mình đánh mạt chược đi, đánh mạt chược vào là quên hết chuyện gì cũng xong". Hải Nhược nói: "Được, đánh đi". Lục Dĩ Khả nói: "Chỗ chị không có mạt chược, em gọi cho Ứng Lệ Hậu, chị ấy có phòng mạt chược, đến nhà chị ấy thôi".
Vừa gọi điện, Ứng Lệ Hậu vui vẻ nói: "Đến đi đến đi, phòng mạt chược của chị còn chưa sử dụng lần nào đây, mang nhiều tiền vào nhé!". Hai người ra cửa lái xe, mười lăm phút sau tới nhà Ứng Lệ Hậu, không ngờ Hy Lập Thủy, Tân Khởi, Eva đều ở đó. Eva thấy Hải Nhược có chút lúng túng, nói: "Chị Hải, em xin lỗi chị. Cái rèm trúc cửa sổ phòng trong quán trà hỏng rồi, chiều qua chị Tiểu Đường bảo em sáng nay đến phố Phủ Hữu mua cái mới, mua xong trên đường tới quán trà thì tình cờ gặp chị Hy và Tân Khởi, nên cùng đến nhà chị Ứng luôn". Lục Dĩ Khả nói: "Chị Hải sẽ không trách em đâu, em chưa phải nhân viên chính thức mà". Hải Nhược lại nghiêm mặt, nói: "Thế thì phải trừ lương". Tân Khởi liền sốt sắng, nói: "Ôi chao, chuyện này tại em, là em nhất quyết kéo Eva tới, tiền trừ lương của em ấy cứ tính cho em". Hải Nhược nói: "Thế được, em đưa một vạn ra đây". Tân Khởi nói: "Trời thần ơi, em làm gì có nhiều tiền như thế?!". Hải Nhược nói: "Không có tiền thì chị phạt em phải đối xử tốt với Eva!". Tân Khởi lập tức ôm lấy Eva, nói: "Bọn em đang tốt với nhau, tốt với nhau mà!". Còn cố tình lấy đầu mình húc vào đầu Eva, kêu "cộp" một tiếng rõ kêu. Mọi người đều cười, Hy Lập Thủy nói: "Quán trà cũng kỳ diệu thật, mười người bọn mình quen nhau ở quán trà rồi thành chị em, Tân Khởi và Eva cũng quen nhau ở quán trà, lại còn thân hơn cả với chị nữa!". Tân Khởi vội nói: "Không phải, không phải, em vẫn nhận chị là chị mà!". Ứng Lệ Hậu nói: "Tân Khởi nhận cô là chị cũng là tốt lắm rồi, hơn chục năm nay không biết bao nhiêu người đến quán trà tìm chị Hải, rồi quen biết nhau, thế mà quay sang lại chẳng thèm ngó ngàng tới chị Hải nữa. Ban đầu thì túng thiếu đủ bề, nhờ vào quan hệ của chị Hải mà họ phát triển thành đại gia, còn chị Hải vẫn chỉ là buôn bán nhỏ". Lục Dĩ Khả nói: "Thường thì thứ có thể thiêu đốt lại chẳng nhận được sự ấm áp cho chính mình". Hải Nhược hỏi: "Này này, đang khen chị hay là mỉa mai chị đấy?!". Ứng Lệ Hậu nói: "Thứ tôi không ngứa mắt chính là những kẻ trọc phú đó, sau khi thành đại gia rồi, quay lại quán trà cái vẻ mặt khác hẳn". Hải Nhược nói: "Đây là cô đố kỵ rồi".
Nhà Ứng Lệ Hậu là nhà mới chuyển vào đầu năm, Lục Dĩ Khả từng đến rồi, đây là lần đầu Hải Nhược đến. Đây là căn hộ sang trọng trang trí cao cấp đắt nhất thành phố, Hải Nhược xem lần lượt phòng khách, bếp, nhà vệ sinh, phòng ngủ lớn nhỏ, phòng để quần áo, nói: "Ứng Lệ Hậu làm vẻ vang cho đám chị em mình rồi, cũng có thể ở căn nhà tốt thế này!". Ứng Lệ Hậu nói: "Giờ cũng chỉ còn lại mỗi căn nhà này thôi". Hải Nhược không tiếp lời, nói: "Thế còn phòng mạt chược đâu, cô lại xa xỉ đến mức có cả phòng mạt chược riêng à?!". Ứng Lệ Hậu dẫn sang một căn phòng khác, quả nhiên để một bàn mạt chược điện tử tự động do Hong Kong sản xuất. Ứng Lệ Hậu nói: "Xa xỉ gì đâu, là cô đơn đấy. Ngày thường tụi mình chẳng có ai bầu bạn đi xem phim, uống cà phê, tắm bồn đôi, chỉ có thể gọi vài người đến đánh mạt chược thôi". Tân Khởi hỏi: "Còn có tắm bồn đôi nữa á?". Ứng Lệ Hậu đáp: "Có chứ". Tân Khởi hỏi: "Chị Hy chị từng tắm chưa?". Hy Lập Thủy đáp: "Chị chưa, không biết là tắm với vợ chồng, tắm với tình nhân hay tắm với bạn bè? Người giàu sở dĩ giàu là do tư duy của họ giàu, tụi mình sở dĩ nghèo là do tư duy của tụi mình nghèo". Ứng Lệ Hậu nói: "Hy Lập Thủy, cô đừng có giả vờ đáng thương với tôi!". Hải Nhược nói: "Hai cô thật là tục!". Rồi hỏi Eva: "Em và Tân Khởi là đã bàn trước hay là tâm linh tương thông thế, sao lại cùng một hãng quần áo thể thao?". Eva đáp: "Không chỉ đụng hàng đâu, sau gáy em có một nốt ruồi, sau gáy Tân Khởi cũng có một nốt ruồi". Hy Lập Thủy nói: "Để chị xem nào. Sau gáy có nốt ruồi là có thuyết của nó đấy, lúc đầu thai đi qua âm dương giới, Mạnh Bà bắt uống canh quên tình, uống rồi là quên sạch chuyện kiếp trước. Nhưng có người lại từ chối uống, người từ chối uống phải đi qua núi đao biển lửa. Phàm là người thà lên núi đao biển lửa cũng không muốn quên tình xưa thì sau gáy mới mọc nốt ruồi". Eva hỏi: "Mọc nốt ruồi là tốt hay không tốt?". Hy Lập Thủy đáp: "Chẳng có tốt hay không tốt, chỉ là chuyện tình cảm kiếp này vất vả thôi". Tân Khởi nói: "Đúng thế đúng thế". Hy Lập Thủy nói: "Thật cũng lạ, nốt ruồi của Eva và Tân Khởi mọc cùng một vị trí, kích thước và màu sắc y hệt, chẳng lẽ kiếp trước Eva là người Trung Quốc?". Tân Khởi nói: "Hay là em phải là người Nga?". Ứng Lệ Hậu nói: "Người nước ngoài đâu có chú trọng mấy cái này! Nghe nói móng chân út của người Hán là một to một nhỏ chia làm hai nửa, không có thì không phải". Tân Khởi liền cởi giày ra xem, Eva cũng cởi giày, Lục Dĩ Khả nói: "Chân hôi rình ra có gì mà xem, đánh mạt chược, đánh mạt chược đi!". Mọi người bèn xê ghế vây quanh bàn mạt chược ngồi xuống.
Sáu người, bốn người lên trước, Lục Dĩ Khả và Hải Nhược ngồi đối diện. Tân Khởi nói: "Chị Hy, chị Ứng hai chị lên đi, em và Eva ngồi phía sau giúp xem bài". Eva nói: "Em không biết xem bài, em làm phục vụ rót trà cho các chị, cuối cùng phát cho em tí tiền boa là được rồi!". Lục Dĩ Khả nói: "Nếu chị thắng, chị cho em tiền boa gấp đôi!". Ứng Lệ Hậu nói: "Thế này đi, người có mặt đều lên, luân phiên đánh một ván, mỗi ván năm trăm đồng, tiền đều bày trên mặt bàn, ai thua hết trước thì xuống, người phía sau thay thế". Tân Khởi nói: "Các chị ngồi xuống đi, các chị lên trước". Lục Dĩ Khả nói: "Tân Khởi, em vào bếp xem có gì ăn không, chị và chị Hải chưa ăn trưa đâu". Ứng Lệ Hậu liền đứng dậy, nói: "Chưa ăn trưa á? Sao không bảo sớm?! Tân Khởi em lên đánh đi, để chị đi nấu cơm". Tân Khởi thay thế Ứng Lệ Hậu. Lục Dĩ Khả nói: "Nấu cơm gì, có bánh bao không, kẹp ít dưa muối ớt là được. Chị Hải chị ăn gì?". Hải Nhược nói: "Chị không đói, không cần gì cả". Ứng Lệ Hậu nói: "Một người không cần, một người đòi bánh bao, đây không phải sỉ nhục tôi à? Trong tủ lạnh nhà tôi không có sơn hào hải vị, nhưng vẫn còn chút thịt bò khô, trứng muối và dưa chuột, làm ba đĩa nguội, rồi nấu hai bát mì sợi kéo rau cải bó xôi hành hoa nhé".
Ứng Lệ Hậu nhanh tay lẹ mắt, liền tất bật trong bếp. Eva rót trà cho mỗi người, lại bóc bao thuốc lá ra, phát cho từng người, rồi vào bếp giúp nhặt hành giã tỏi. Rất nhanh, cơm nước đều được bưng lên. Lục Dĩ Khả bốc miếng thịt bò ăn trước, rồi vừa ra bài vừa húp mì, hơi nóng làm mờ kính, cô bèn tháo kính ra, lại thấy Hải Nhược không ăn, ngồi ngẩn người. Hy Lập Thủy nói: "Ra bài đi, ra bài đi!". Hải Nhược mới đánh ra một quân bài. Lục Dĩ Khả nói: "Chị làm bát đi, thơm lắm đấy". Hải Nhược đáp: "Chẳng biết trưa nay nó có cho ăn không?". Ứng Lệ Hậu nói: "Là làm cho chị đấy, không cho ăn à?!". Lục Dĩ Khả đá chân Hải Nhược dưới bàn, Hải Nhược nhìn Lục Dĩ Khả, Lục Dĩ Khả nháy mắt, Hải Nhược ăn một miếng thịt bò, nhưng vẫn để Eva bưng bát mì sợi kéo đi ăn.
Eva ngồi trên sô pha ăn mì, Ứng Lệ Hậu cũng ngồi sang đó, Eva vừa ăn vừa hỏi cái sô pha này mua ở đâu, bao nhiêu tiền? Rèm cửa này là hàng Pháp à, đồ đạc mua ở cửa hàng nào? Lại hỏi tay nắm cửa, máy hút mùi trong bếp, vòi nước, rồi cái đón gót giày để trên tủ giày, đều là sản phẩm Thụy Điển à, có đắt gấp mấy lần hàng thường không? Lại hỏi đèn chùm phòng khách, cặp đèn ngủ trong phòng ngủ, bồn cầu và đèn tường trong nhà vệ sinh. Cô ấy nói rất nhiều, Ứng Lệ Hậu đều trả lời vài chữ, về sau liền nói: "Eva, em đây là Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật đến thẩm tra à!". Hải Nhược lại thất thần, đến lượt cô ra bài, nửa ngày không nhúc nhích. Lục Dĩ Khả nói: "Eva, hai đứa "dù dù dù" nhiều lời quá, nghe làm chị cũng ra nhầm bài rồi! Muốn nói thì vào phòng ngủ mà nói". Eva cười cười, đứng dậy vào bếp rửa bát.
Đánh được ba vòng, Hải Nhược mới thắng một ván, rất nhanh đã thua tiền trước mặt chỉ còn lại một trăm đồng. Hải Nhược nói: "Ứng Lệ Hậu, cô vào đánh đi". Ứng Lệ Hậu nói: "Cô biết dạo này tôi đang đen, tay vận có tốt nổi không?!". Eva vào giúp chị Hải xem bài. Eva nói: "Em không hiểu thật mà". Ứng Lệ Hậu nói: "Chị Hải dạy cho em, lát là thắng thôi". Eva liền ghé sau lưng Hải Nhược, cũng học theo cách bốc bài, xếp bài, ra bài. Hải Nhược nói: "Em thắng chưa". Nhưng vòng này Hải Nhược vẫn thua, liền đứng dậy nhường Ứng Lệ Hậu thay thế. Ứng Lệ Hậu lại bắt Eva lên, Eva từ chối, Ứng Lệ Hậu lấy năm trăm đồng trong túi vỗ lên bàn, nói: "Em đi đi, thắng là của em, thua thì tính cho chị, chị có chuyện muốn nói với chị Hải". Lục Dĩ Khả nói: "Chính vì ghét nói nhiều lời làm phiền lòng mới đến đánh mạt chược, còn nói cái gì nữa?!". Ứng Lệ Hậu nói: "Cô không hiểu tình hình đâu". Rồi kéo Hải Nhược vào phòng ngủ.
Vừa vào phòng ngủ, Ứng Lệ Hậu đóng cửa lại, lấy một chai rượu từ tủ đầu giường ra, nói: "Chị uống một hớp không?". Hải Nhược không uống, cô ấy mở nắp chai uống một ngụm lớn, nói: "Em để rượu bên cạnh sô pha, trong bếp, trong phòng tắm, lúc nấu cơm, lau nhà, hay xem truyền hình, tiện tay là lấy được rượu uống. Uống không nhiều, chỉ một hai hớp thôi". Hải Nhược hỏi: "Cô cứ thế mà uống suông à?". Ứng Lệ Hậu nói: "Hồi nhỏ bà nội mất, bố em cũng uống suông thế đấy, giờ em mới hiểu bố em, đem đau khổ phiền não làm đồ nhắm rượu!". Hải Nhược nói: "Muốn uống thì cứ uống đi. Dạo này nhiều việc quá, chị bận đến mức chưa gặp được Nghiêm Niệm Sơ". Ứng Lệ Hậu nói: "Không cần gặp bà ấy nữa, chị Hải, em đã rút công ty đòi nợ về rồi". Hải Nhược lập tức lo lắng, hỏi: "Rút về? Rút thế nào?". Ứng Lệ Hậu kể lại quá trình, Hải Nhược vẫn đang giận, nói: "Công ty đòi nợ là do chị tìm, cô muốn rút cũng không nói với chị một tiếng?". Ứng Lệ Hậu nói: "Em sợ mà, nếu vạn nhất xảy ra chuyện, lại liên lụy đến chị, thì em không sống nổi đâu!". Hải Nhược nói: "Sao đầu óc cô đơn giản thế, xử lý việc lại bốc đồng thế chứ! Chị thật sự nghi ngờ số tiền kia cô kiếm bằng cách nào nữa?!". Ứng Lệ Hậu lại rơi nước mắt. Hải Nhược nói: "Được rồi, chuyện đã qua rồi thì không nhắc nữa, vậy bước tiếp theo đòi nợ thế nào?". Ứng Lệ Hậu vẻ mặt khổ sở, lại nức nở khóc. Hải Nhược nói: "Khóc cái gì, để họ nghe thấy là họ đồng cảm với cô hay cười nhạo cô?". Ứng Lệ Hậu hỏi: "Chị Hải, chị bảo phải làm sao?". Hải Nhược trầm ngâm nửa ngày, nói: "Ngày mai chị bày một bàn tiệc, cô và chị, rồi gọi cả Nghiêm Niệm Sơ và Viện trưởng Vương đến, chị xem Viện trưởng Vương nói thế nào. Nếu ông ta là người có lương tâm, có ý hối lỗi, chịu đảm bảo trả nợ, thì chị và Nghiêm Niệm Sơ sẽ đốc thúc ông ta trả. Nếu ông ta vô lý, muốn giở trò quỵt nợ, chị có thể nghĩ cách tìm lãnh đạo liên quan có thể quản được ông ta. Nếu vẫn không được, thì khởi kiện tố cáo ông ta". Ứng Lệ Hậu gật đầu, nhưng lại nói: "Em đã xé mặt với Viện trưởng Vương và Nghiêm Niệm Sơ rồi, có thể ngồi cùng một chỗ được không?". Hải Nhược nói: "Ông ta nợ nợ của tụi mình, làm chuyện có lỗi với tụi mình, tụi mình còn đuối lý à? Không ngồi cùng được cũng phải ngồi thôi!". Ứng Lệ Hậu nói: "Em uống rượu đây", lại mở nắp chai uống một hớp. Ngoài phòng khách, Hy Lập Thủy kêu the thé: "Chị Hải, em chết rồi, mau tới thay em!".
Hải Nhược nói: "Chị ra ngoài đánh thêm lúc nữa, cô chỉnh đốn lại mặt mũi đi, nước mắt làm phấn trôi loang lổ kìa". Ứng Lệ Hậu ngồi trước gương trang điểm, lại kéo ngăn kéo ra, nói: "Chỗ em có tiền lẻ". Hải Nhược đã đi ra ngoài.
Đánh mạt chược đến tận bảy giờ sáng hôm sau, ai nấy đều mặt mày phờ phạc, giơ tay lên nhìn, bàn tay như chân gà, không hiểu đống thịt kia chạy đi đâu mất rồi. Sáu người năm người thua, chỉ có Ứng Lệ Hậu thắng. Hy Lập Thủy nói tiền là thứ thực dụng nhất thế gian, tiền ở đâu nhiều là nó cứ chạy về đó! Tân Khởi đang kiểm đếm số tiền còn lại của mình, toàn là tiền lẻ, đếm một lượt là ba trăm, đếm lại lượt nữa là hai trăm tám mươi đồng, nói: "Á á, thế là em mất một món quần áo rồi!". Lại đếm lượt thứ ba. Ứng Lệ Hậu nói: "Đây là thiên ý gì, bò chạy mất rồi lại cho tôi một sợi lông bò?". Cười khổ một tiếng, lấy ba trăm đồng nhét cho Tân Khởi, rồi xuống lầu đi siêu thị mua bánh bao, dưa muối, đậu phụ nhự. Quay lại nhanh chóng, một nồi hấp bánh bao, một nồi rán mười hai quả trứng, lại pha sáu cốc sữa bò, gọi mọi người: "Tạm ăn cái này nhé, hôm khác mời mọi người ăn đại tiệc!". Tân Khởi nói: "Ôi sáng sớm em không ăn nổi bánh bao đâu, có cháo kê thừa không, hâm nóng lại cũng được. Em uống sữa bò là đau bụng". Ứng Lệ Hậu nói: "Thế để chị nấu cháo kê nhé!". Tân Khởi nói: "Chỉ mình em thôi á? Thế thôi bỏ đi". Ứng Lệ Hậu nói: "Em gầy thế này, bữa sáng bắt buộc phải ăn. Nấu nhanh thôi, nồi cơm điện lát là xong".
Ăn cơm xong, chim bay thú chạy, mỗi người một ngả, Hải Nhược bảo Ứng Lệ Hậu: "Cô dọn dẹp nhà cửa rồi ngủ một giấc thật ngon đi, chị cũng phải về ngủ đây. Chiều liên hệ được người và địa điểm rồi sẽ thông báo cho cô". Ứng Lệ Hậu nhìn quầng thâm mắt của Hải Nhược, mở tủ lạnh, lấy một lọ nhỏ nhét vào túi Hải Nhược, thì thầm: "Chị ngậm vài lát trong miệng, có tác dụng đấy". Hải Nhược lấy ra xem, là một lọ nhân sâm Tây Dương nhỏ, lập tức đổ ra ba lát nhét vào miệng, bảo mỗi người há miệng ra, cũng nhét cho mỗi người ba lát.
Lục Dĩ Khả đưa Hải Nhược về quán trà, chính mình cũng về nhà. Hy Lập Thủy đưa Tân Khởi và Eva, nửa đường đi ngang qua một trung tâm thương mại lớn, Eva nói cô xuống xe đi mua đồ. Hy Lập Thủy hỏi: "Em không buồn ngủ à, còn dạo trung tâm thương mại?". Eva đáp: "Em không buồn ngủ". Hy Lập Thủy nói: "Em làm chị nhớ đến chị mười năm trước, chị từng đánh mạt chược suốt hai ngày một đêm đấy". Dừng xe xong, Tân Khởi lại nói: "Em cũng đi". Hy Lập Thủy nói: "Cái thân hình nhỏ bé này của em, giống hệt Từ Tê, em cũng đi á?". Tân Khởi đã nhảy xuống xe.
Eva và Tân Khởi đến trung tâm thương mại, trước tiên đi dạo một vòng trước quầy vàng bạc trang sức ở tầng một, đối với mấy sợi dây chuyền, nhẫn, khuyên tai thì hỏi giá, rồi yêu cầu lấy mẫu nọ mẫu kia ra đeo lên soi trước gương, lại muốn lấy điện thoại ra chụp ảnh, kết quả là chẳng mua gì cả, lên lầu xem quần áo. Eva nói: "Trung tâm thương mại này em mới đến lần đầu, quả nhiên toàn là hàng cao cấp!". Tân Khởi nói: "Chị đến hai lần rồi, hàng tốt đúng là không rẻ". Eva nói: "Tụi mình hỏi giá tới hỏi giá lui, thử đeo rồi mà không mua của người ta". Tân Khởi nói: "Thử đeo rồi coi như là đã đeo qua rồi". Hai người liền cười. Tầng hai tầng ba đều là quần áo, hầu như thương hiệu nổi tiếng thế giới nào cũng có, hai người lại đi xem từng cửa hàng một từ đầu đến cuối. Eva muốn mua một cái quần jean, thử mặc ở một quầy hàng tầng hai, cũng thấy vừa vặn, Tân Khởi lại không cho mua, nói là "so sánh hàng hóa ba nơi", đi dạo thêm xem, có khi còn có cái tốt hơn. Lại lên tầng ba thử mấy chỗ, lại thấy có bán quần da, cũng thử mặc, hỏi Tân Khởi: "Thế nào?". Tân Khởi nói: "Có vẻ hơi chật". Eva nói: "Chật rồi, cậu mặc cho tôi xem nào". Tân Khởi mặc vào, Eva nói: "Vừa vặn đấy". Tân Khởi nói: "Khá thoải mái". Liền cởi ra. Eva nói: "Không cần cởi, cứ mặc thế đi, tôi trả tiền, coi như tặng cậu". Tân Khởi nói: "Thế này không được, sao mà được?". Eva liền đi tới chỗ thanh toán viết hóa đơn. Tân Khởi liền không cởi nữa, nhét quần cũ vào túi, cũng đi tới chỗ thanh toán.