“Chó má thật. Không biết chuyện gì đã xảy ra với lão Blombe kia - Phereman rủa thầm rồi đóng sập cánh cửa phòng điện thoại tự động lại. Thật ra hắn bực mình cũng đúng thôi, bởi vì Blombe, người hắn đặt bao nhiêu hy vọng đột nhiên lăn ra “ốm”, không đến nơi làm việc và lúc nào đến cũng không biết nữa. “Hay là mình cứ liều đến nhà lão ta xem sao. Không. Thôi cứ đợi vài ngày xem đã. Không đi đâu mà vội” - Nghĩ thế, Phereman nhảy tàu điện về Plannelber, ở đó hắn còn có một số việc phải làm.