Đại Nghệ Thuật Gia

Lượt đọc: 4276 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1363 Sớm nảy ý định rút lui

❊ ❊ ❊

Evan-Bell và mọi người dùng bữa tối tại Millennium Dome, buổi tổng duyệt hãy còn chưa kết thúc, tự nhiên không thể rời đi. Mặc dù trạm London là trạm cuối cùng trên phạm vi toàn thế giới ngoài đại lục Bắc Mỹ, chuyến lưu diễn thế giới "lần đầu tiên" đã tiến đến hồi kết, nhưng mỗi một buổi biểu diễn vẫn phải được đối đãi thật trọng thị, không có bất kỳ đãi ngộ đặc biệt nào. Về phần phô mai và rượu vang trắng, có thể làm món ăn nhẹ buổi tối, cũng có thể làm bữa sáng ngày mai, ngược lại không cần phải lo lắng.

Lắng nghe theo đề nghị của hai vị "chủ nhà" Alma Watson và Abner-Alfred, Teddy-Bell đã gọi đồ ăn ngoài là món Trung Hoa, trực tiếp ngồi bệt xuống sân khấu để thưởng thức bữa tối. Ăn xong bữa tối, Abner-Alfred kéo Diego-Ramos đi mua bia; dây đàn guitar của Calisto-Ramos gặp vấn đề, cùng với Andre-Lindberg đi tìm đàn guitar dự phòng; Eden-Hudson thì đang bận rộn vấn đề hợp đồng của Adele-Adkins, bởi vì liên quan đến việc Adele-Adkins có khả năng ở lại London hay không, cho nên anh ấy phải mở họp thảo luận một chút với Shane-Mayer; mà Taylor-Swift, Bruno-Mars và những người khác hôm nay căn bản không đến Millennium Dome, cho nên tại hiện trường chỉ còn lại hai anh em nhà Bell và Alma Watson ba người.

Evan-Bell thoạt nhìn bề ngoài có vẻ bình thường không thể bình thường hơn, nhưng Teddy-Bell lại luôn cảm thấy ánh mắt của cậu dường như mang ý tứ sâu xa, khóe môi mang nụ cười kia luôn có chút gì đó trêu chọc mang tính hàm ý, điều này khiến cho Teddy-Bell vô cùng bất đắc dĩ.

"Hai người cứ ngồi ở đây đi, tôi đi lấy đàn guitar của tôi lên. Lát nữa tổng duyệt sẽ dùng đến." Evan-Bell dường như vừa mới nhớ tới chuyện này, liền đứng dậy muốn rời đi.

Teddy-Bell nhìn thấy động thái đứng dậy của Evan-Bell, cơ bắp vô thức liền căng cứng lại. Cậu theo bản năng cũng muốn đứng dậy, bởi vì nếu Evan-Bell rời đi, vậy tại hiện trường sẽ chỉ còn lại một mình cậu và Alma Watson hai người. Kỳ thực chuyện này vốn chẳng có gì. Nhưng Teddy-Bell bị nụ cười trêu chọc ở khóe môi Evan-Bell làm cho tâm thần bất định, rõ ràng trong lòng không có tật giật mình, cũng bị làm cho giống như thực sự có chuyện gì vậy.

Nhưng so với Evan-Bell, Teddy-Bell quả thực không gian xảo bằng. Chỉ thấy Evan-Bell nhấc tay phải lên, chống lên bả vai Teddy-Bell, thoạt nhìn là mượn lực để đứng dậy, nhưng thực tế lại trực tiếp ấn cái thân mình vừa mới chuẩn bị đứng lên của Teddy-Bell xuống, một công đôi việc.

Teddy-Bell nhìn biểu cảm hờ hững đó của Evan-Bell, một trận phiền muộn.

"Evan, lúc trước anh nói muốn rút khỏi việc quay 'Cướp biển vùng Caribbean', là thật sao?" Alma Watson không hề phát hiện ra sự tương tác giữa hai anh em nhà Bell, chỉ là thấy Evan-Bell sắp rời đi, vội vàng đem câu hỏi của mình đặt ra. Vấn đề này, Alma Watson rất muốn hỏi Evan-Bell từ lâu rồi, nhưng vẫn luôn không tìm được cơ hội. Vừa nãy lúc ăn cơm mọi người đều trò chuyện rất vui vẻ, cô cũng không tìm được cơ hội, lúc này thấy Evan-Bell đi lấy đàn guitar, cũng không biết sau đó đến lúc nào mới có cơ hội, thế là trực tiếp thốt ra.

Hành động vô tình của Alma Watson ngược lại đã giải cứu sự lúng túng cho Teddy-Bell. Teddy-Bell nhìn Alma Watson với vẻ mặt nghiêm túc, sự căng thẳng và lúng túng trong lòng lập tức tan thành mây khói. Đều tại Eden-Hudson và Evan-Bell, hai kẻ này hôm nay cứ dùng ánh mắt để tẩy lễ cậu, hại cậu cứ tự mình suy nghĩ vớ vẩn.

Ánh mắt liếc qua của Evan-Bell nhìn Teddy-Bell một cái, nhìn thấy một chút phiền muộn trên gương mặt phác ác ấy. Evan-Bell biết rằng, nếu như còn đi trọc ghẹo Teddy-Bell nữa, thì tối nay cậu phỏng chừng đừng hòng ngủ được, cậu dẫu có trời không sợ đất không sợ nhưng trò ác ý mà thực sự chọc giận Teddy-Bell, thì đúng là gánh hậu quả không nhẹ đâu. Evan-Bell vội vàng thu hồi tầm mắt, như thể không có chuyện gì xảy ra, mỉm cười tiếp lời của Alma Watson, "Đương nhiên là thật, sao lại hỏi vậy?"

Alma Watson nhìn Evan-Bell, hình như có chút ngại ngùng, "Em chỉ đang nghĩ, Thuyền trưởng Jack Sparrow trước đó thành công như vậy..." Những lời sau đó liền không nói nữa, ánh mắt có chút né tránh. Alma Watson tự nhận là fan trung thành của Evan-Bell, cô cũng biết, Evan-Bell đối với cái gì mà thành công, phòng vé, giải thưởng loại này sẽ không để ý, nhưng cô bây giờ chính là đang vô cùng mờ mịt về mặt này, không biết nên biểu đạt thế nào, đành phải nói ra như vậy.

Evan-Bell lại hoàn toàn không để ý chút nào, "Phòng vé xuất sắc, lại còn mang về cho anh đề cử Ảnh đế, sao anh lại còn không muốn nhận diễn phần tiếp theo, là thế này phải không?" Evan-Bell chủ động bổ sung trọn vẹn những lời phía sau của Alma Watson. Kỳ thực vấn đề này giới truyền thông đã hỏi anh vô số lần rồi, anh từ trước đến nay đều khinh thường không thèm trả lời truyền thông, nhưng Alma Watson trước mắt, rõ ràng không phải vì hóng chuyện mà hỏi thăm, cho nên Evan-Bell không ngại dùng thân phận bạn bè để trò chuyện một chút, "Đừng lo lắng, đây là sự thật, kỳ thực lúc đầu anh cũng rất thắc mắc, thù lao ba mươi triệu, còn có chia hoa hồng phòng vé, nhân vật lại có độ nổi tiếng tăng vọt, có lý do gì mà không tiếp tục diễn chứ?" Sự trêu chọc với ngữ khí thoải mái như thế này của Evan-Bell, khiến Alma Watson phì cười một tiếng, bầu không khí lập tức được xoa dịu.

Evan-Bell lại ngồi xuống lần nữa, lén lút liếc sắc mặt của người anh bên cạnh một cái, Teddy-Bell đã khôi phục lại dáng vẻ bình thường, điều này khiến nụ cười khóe môi Evan-Bell cũng thả lỏng xuống, "Kỳ thực đạo lý rất đơn giản, bất kỳ một nhân vật nào, một tác phẩm nào, đều sẽ khiến diễn viên có lý do để mê mẩn. Có lẽ là thù lao, có lẽ là độ nổi tiếng, có lẽ là giải thưởng. Chỉ là vừa vặn, kịch bản 'Cướp biển vùng Caribbean 2' lúc đó thực sự thảm không nỡ nhìn, anh tìm không ra lý do mình hy vọng xuất hiện. Về sau, nhà sản xuất đồng ý sửa đổi kịch bản, lý do anh xuất diễn lại xuất hiện một lần nữa, cho nên anh mới buông lỏng miệng. Dù sao, đó chính là thù lao ba mươi triệu, đau tim lắm chứ."

Alma Watson lắng nghe lời nói của Evan-Bell, nụ cười rạng rỡ như hoa, mặc dù biết rõ Evan-Bell đang nói đùa, nhưng mỗi lần đều bị ngữ khí nghiêm túc của anh mê hoặc, sau đó không kìm được mà tin theo. Đến khi sự việc qua đi suy nghĩ lại, mới biết bản thân đã bị Evan-Bell trêu chọc. Chỉ có người thực sự hiểu rõ Evan-Bell, mới có thể lờ mờ phân biệt được những gì anh nói là thật hay giả.

"Thù lao, độ nổi tiếng, giải thưởng, nhân vật, kịch bản, đạo diễn, diễn viên... tổng cộng luôn có một lý do là lý do để em nhận kịch bản, lý do của người khác không nhất định có thể trở thành lý do của em, tương tự, lý do của em cũng không nhất định sẽ áp dụng cho tất cả mọi người. Em chỉ cần tìm được lý do của chính mình, thế là đủ rồi." Evan-Bell tổng kết lại mà nói, đối với bạn bè, Evan-Bell từ trước đến nay chưa từng tiếc rẻ việc chia sẻ suy nghĩ và kinh nghiệm của bản thân. Còn về truyền thông, cái đó tùy tâm trạng.

Alma Watson nhìn Evan-Bell, có chút thẫn thờ. Kỳ thực những lời bàn luận này của Evan-Bell hoàn toàn không có gì lạ, không nói đến người khác, cứ nói đến chính bản thân anh, bất luận là từ tác phẩm của anh hay là từ những lời bàn luận bình thường của anh, đều có thể giải mã ra ý nghĩa này. Nhưng biết thì biết, thế nhưng thực sự đối mặt nghe Evan-Bell miêu tả như vậy, loại chấn động kia vẫn không thể tránh khỏi mà bùng nổ trong tầm mắt.

Alma Watson có chút ấp úng "ừ" một tiếng, dừng lại một nhịp rồi mới nói, "Sự tình là thế này, em vẫn luôn nghĩ, sau khi quay xong Phượng Hoàng Hội, liền rời khỏi đoàn làm phim Harry Potter." Câu nói này thốt ra, hai anh em nhà Bell đều có chút ngoài ý muốn, Evan-Bell ngạc nhiên là bởi vì kiếp trước anh đối với chuyện này quả thực không có tìm hiểu qua, mà Teddy-Bell thì lại cảm nhận chân thực được loại cảm giác ngoài ý muốn ập đến bất ngờ đó.

Vạn sự khởi đầu nan, khi thốt ra câu đầu tiên rồi, Alma Watson tức khắc cảm thấy trôi chảy hơn rất nhiều, "Anh biết đấy, kỳ thực diễn viên Harry Potter ban đầu vốn dĩ không hề cố định. Hiện tại em đã diễn năm phần Harry Potter, cái này tuy mang lại cho em vinh dự rất lớn, nhưng lại tổn thất đi đời sống cá nhân và tự do với tư cách là một học sinh, em không có thời gian đi học, thậm chí vì thời gian lên lớp quá ít mà đối mặt với nguy cơ bị đuổi học; em cũng không có thời gian để tham gia hoạt động ngoại khóa, em khao khát được đi đánh quần vợt, khiêu vũ biết bao; em càng không có thời gian để yêu đương, quen biết các cậu con trai." Khi nói đến câu này, Alma Watson không kìm được mà dừng lại một nhịp, dường như cảm thấy gò má có chút phiếm hồng, nhưng rất nhanh liền tiếp tục, "Chúa ơi, em chỉ cảm thấy thanh xuân của mình sắp bị nhấn chìm rồi. Bây giờ ở trước mặt người khác, em mãi mãi là Hermione Granger, có người thậm chí cho rằng tóc của em đáng lẽ ra nên có màu nâu, em đáng lẽ ra phải là một cô gái tuân theo khuôn phép cũ..."

Alma Watson giống như mở ra van nước, đem tất cả nỗi khổ tâm trong lòng trực tiếp trút hết ra ngoài. Mặc dù mới gặp Evan-Bell lần thứ hai, nhưng Alma Watson vẫn luôn xem Evan-Bell như thần tượng, như đối tượng mà bản thân khao khát hướng tới, cô chính là hy vọng có thể trở thành diễn viên giống như Evan-Bell, thậm chí là trở thành con người giống như Evan-Bell. Cho nên, cô sẵn sàng lấy Evan-Bell làm tiêu chuẩn để vạch kế hoạch cho cuộc sống của chính mình, mà những phiền muộn này lại càng có thể dễ dàng thổ lộ ra.

Khi đem tất cả mọi chuyện nói xong rồi, Alma Watson mới ý thức được bản thân có chút mất kiểm soát, đem tất cả mọi chuyện tuôn ra một lèo, cô không khỏi có chút thẹn thùng nhìn Evan-Bell một cái, sau đó lại nhìn sang Teddy-Bell ngốc nghếch ở bên cạnh, tầm mắt liền rũ xuống, "Xin lỗi, em có hơi kích động rồi."

Evan-Bell lại mỉm cười lắc đầu, "Không không, điều này rất bình thường, anh có thể hiểu được." Kỳ thực ấn tượng của Evan-Bell đối với Alma Watson vẫn luôn là: một cô gái cá tính có chủ kiến. Đối diện với sự muôn màu muôn vẻ của Hollywood, rất nhiều sao nhí thành danh từ sớm đều chìm đắm trong đó, ví dụ nhiều đếm không xuể, nhưng Alma Watson lại không như thế, cô vẫn luôn biết rõ bản thân muốn gì, cô không muốn trở thành một con búp bê Barbie bị sai khiến, cô cũng không muốn mãi mãi bị giới hạn trong nhân vật Hermione Granger này. Cho nên, kiếp trước, sau khi kết thúc buổi biểu diễn xê-ri "Harry Potter", Alma Watson liền cắt đứt mái tóc xanh, sau đó quyết đoán bước vào Đại học Brown để học tập. Bây giờ nghe thấy lời bàn luận này của Alma Watson, Evan-Bell lại hoàn toàn không cảm thấy bất ngờ chút nào.

Cứ tiếp tục bùng nổ cầu phiếu tháng, cầu đặt mua, cầu phiếu tác phẩm của năm! Chương thêm sẽ đến sau!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1329
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.