Quirke tự đánh giá mình không phải người dũng cảm thậm chí can đảm không phải đức tính của ông. Thực tế, mức độ can đảm khi phải đối đầu về mặt thể chất của ông chưa bao giờ được thử nghiệm và ông luôn cho rằng nó bằng không. Hàng ngày đọc báo ông thấy nào các cuộc chiến, các vụ sát hại, cướp bóc đầy bạo lực, tấn công nhau bằng vũ khí thô sơ... Nhưng với ông chúng xảy ra ở tận đâu đâu, có lẽ ở một thế giới tồn tại song song với thế giới này. Thế giới ấy được thống trị bởi một giống người nào khác bạo lực hơn, đồi bại hơn, đáng sợ hơn những người ông gặp hàng ngày. Tất nhiên, nghề của ông là đối mặt với thương vong từ những nơi có giao tranh và đổ máu. Thường ông hay nghĩ mình như người làm việc ở bệnh viện thời chiến đóng tại nơi rất xa mặt trận. Người ta mang đến tử sĩ chứ không phải thương binh. Chưa bao giờ ông nghĩ đến khả năng sẽ có ngày người ta đẩy cái xác máu me bầm dập của ông trên giường nhỏ có bánh xe vào phòng mổ xác, hệt như Dolly Moran lúc trước.
Một tối mùa thu sương mù dày đặc, thấy rõ ràng có hai gã hung tợn đi phía sau, Quirke biết ngay chúng đến từ thế giới khác. Cho đến giờ, ông chỉ đọc về thế giới ấy trên báo. Dáng điệu chúng bồn chồn nhưng vẫn tỏ ra vui vẻ, nhởn nhơ. Cả hai tên “bặm trợn” đều không thực chú tâm tới xung quanh. Sự bất mãn, đau khổ hoặc cuộc sống thiếu vắng tình yêu thương đã tôi luyện chúng thành loại người bất cần đời và lì lợm. Chúng có thể đánh đập, bẻ gãy chân tay, chọc mù mắt hoặc giết hại một người không phải do hiềm thù, chỉ cần máy móc làm xong việc được giao hàng ngày còn đầu óc mải lo chuyện khác. Người chúng cũng có mùi như người Quirke: nhàn nhạt, hơi pha vị ngọt nhưng ôi thiu, thứ mùi nhất thời ông chưa nhận ra ngay. Đến góc đường Fitzwilliam, Quirke dừng chân châm thuốc. Thình lình, chúng từ màn sương đi ra. Mỗi tên đứng một bên Quirke: tên gầy mặt đỏ gay bên trái, tên béo đầu to bên phải. Thằng gầy đưa tay lên trán ra dấu chào. Trông hắn thật dị hợm: hai má đỏ ửng, da bong tróc; mũi khoằm, đầu mũi nhọn hoắt gần chạm vào môi. Hắn mở lời:
- Chào đại úy.
Liếc nhìn hai tên đứng hai bên, Quirke lặng người, vội vã sang đường. Hai thằng đi theo ngay, vẫn một tên bên trái, một tên bên phải. Ngay cả tên béo trương đầu to dị dạng có hai con mắt nhỏ xíu như hạt cườm bằng thủy tinh cũng dễ dàng theo kịp ông. Mái tóc dài thậm thượt bao quanh mặt hắn trông như giẻ lau nhà. Quirke tự ra lệnh cho mình không được đi nhanh, cứ giữ tốc độ bình thường. Nhưng thế nào là bình thường? Tên mặt đỏ nói như không có chuyện gì xảy ra:
- Tụi này biết ông.
Thằng bạn béo múp míp hùa theo:
- Phải, biết khá rõ đấy.
Đến đầu phố Mount, Quirke dừng lại. Vài nhân viên văn phòng co ro trong màn sương giá đi qua chỗ ông đứng. Quirke mừng thầm. Nhân chứng là đây, toàn người ngoài cuộc. Nhưng hai tên vô lại không thèm để ý. Quirke bảo:
- Này, chúng mày muốn gì? Tao không mang theo tiền đâu.
Tên gầy coi đó như chuyện đùa. Hắn ghé đầu lại, nhìn thằng béo đứng bên kia:
- Gã này tưởng hai ta là ăn mày.
Tên béo bật cười, cái đầu cồng kềnh lắc nhẹ.
Quirke nghĩ nên làm như ông đang cố nén cơn bực tức và khó chịu. Rõ ràng, ông là công dân đang trên đường từ công sở về nhà bị hai tên trơ trẽn ngăn trở ông tận hưởng mọi thú vui sau một ngày làm việc căng thẳng. Quirke nhìn quanh. Trời tối rất nhanh, sương mù dày đặc hơn lúc nãy.
- Chúng mày là ai?
Quirke định tỏ ra đĩnh đạc nhưng giọng ông giống đang cáu kỉnh hơn. Tên gầy đáp:
- Tụi này đến cảnh báo. Việc của tụi này là thế.
Hắn cười khoái trá. Ông quên bẵng điếu thuốc. Nó đã cháy hết tự lúc nào. Gầm gừ giận dữ, vứt mạnh điếu thuốc xuống đất, ông đi về hướng nhà mình. Cảm giác lúc này cũng giống khi ông rời quán McGonagle’s và hiểu rõ ngụ ý từ câu chuyện của Costigan. Quirke không hẳn sợ; ông đang ở giữa chốn đông người và rất gần nhà mình. Tuy nhiên, có cái gì đó đang thay đổi ghê gớm, rất có thể sẽ khiến ông ngã sõng soài. Mọi nỗ lực chạy trốn đều vô hiệu. Giống trong mơ, dù ông có nhanh nhẹn cỡ nào, Béo và Gầy vẫn bắt kịp ông.
Tên gầy bảo:
- Tụi này thấy ông hay đi lởn vởn. Không tốt đâu, nhất là trong thời tiết này.
Tên béo đế thêm:
- Coi chừng cảm lạnh, phải nằm một chỗ thì khổ.
Tên gầy gật gù. Cái mũi khoằm đi lên đi xuống như người huơ lưỡi liềm:
- Cẩn thận không chết bất đắc kỳ tử đấy. (Hắn lại nhìn thằng bạn đứng bên kia). Đúng không mày?
- Phải. Chết là cái chắc.
Đến trước cửa nhà, Quirke dừng lại, như một nỗ lực ngăn ông không chạy vọt lên bậc tam cấp. Tên gầy hỏi:
- “Tổ cò” của ông đấy à? Đẹp ra phết.
Quirke bấn loạn. Nếu chúng định đi theo, lên cầu thang và xông vào phòng ông thì làm thế nào? Đến giờ, Quirke sợ thật sự, sợ đến điếng người không suy nghĩ được gì. Phải làm gì bây giờ? Nên quay đầu chạy hay xông vào sảnh kêu ông Poole gọi cảnh sát? Vừa lúc đó, hai tên du đãng rời ông. Trong lúc chúng bước giật lùi, tên gầy lại đưa tay lên chào.
- Nhớ nhé, đại úy. Tụi này sẽ còn gặp lại ông.
Chúng đột ngột biến mất sau màn sương trắng, để lại đằng sau mùi hôi khó chịu. Cuối cùng, Quirke cũng nhận ra đó là ôi thiu, nhàn nhạt, pha chút vị ngòn ngọt: mùi máu khô.
***
Tiếng chuông cửa réo làm Quirke giật mình tỉnh dậy. Ông ngủ gật trên ghế bành trước lò sưởi bằng khí đốt. Trong cơn ác mộng, ông bị săn lùng ở một thành phố lạ. Ông chạy qua nhiều đại lộ lớn đông đúc có mái vòm bằng đá, xuyên qua nhiều khu vườn rợp nắng có tượng, có hồ cá và cây cảnh cắt tỉa cầu kỳ chưa từng thấy. Dù không nhìn thấy kẻ đuổi mình nhưng ông biết chúng rất tàn nhẫn và sẽ không chịu dừng tay nếu chưa đè sấp ông xuống đất. Ông tỉnh giấc trong thế nằm cong queo, ngoẹo đầu ngoẹo cổ, miệng há hốc. May mà ông đã cởi giày tháo vớ. Mưa lớn quất mạnh vào kính cửa sổ. Nheo mắt nhìn đồng hồ, ông ngạc nhiên vì chưa đến mười hai giờ đêm. Chuông lại đổ hồi dai dẳng, bực bội. Ông không chỉ nghe tiếng chuông mà còn nghe thấy tiếng quả lắc nhỏ rung lên bần bật. “Sao mình lại mơ thấy đường có mái vòm và cây cảnh nhỉ?” cố mở to mắt cho tỉnh ngủ, Quirke ra cửa sổ, đẩy khung kính trượt lên và thò đầu ra ngoài trời giông tố. Sương mù không còn, chỉ còn cuồng phong và mưa tầm tã. Phoebe đang đứng giữa đường, hai tay ôm chặt hai vai. Cô không mặc áo khoác. Cô nhìn lên, gào to:
- Cho cháu vào! Cháu sắp chết rét đây.
Quirke vội lấy chìa khóa để trong bát nhỏ đặt trên bệ lò sưởi ném xuống. Chìa khóa sáng loáng lao vào bóng tối rơi xuống mặt đường nghe giống tiếng xu rơi. Phoebe sờ soạng tìm mãi mới thấy. Đóng cửa sổ, Quirke ra ngưỡng cửa đứng đợi vì không muốn xuống tầng trệt chạm mặt ông Poole. Lúc thò đầu ra cửa, vai áo ông ướt nước mưa. Giờ khắp vai ông ẩm ướt. Ông thích thế vì nó mát, hai chân trần của ông cũng mát rượi. Vừa thoáng nghe tiếng cửa chính mở, một làn gió đêm đã thổi tới, mơn man mặt ông. Ông hay chú ý đến từng thay đổi nhỏ của thời tiết, chẳng hạn gió nhẹ, gió xoáy, gió vi vu qua rặng cây... Đến giờ, ông vẫn chưa tỉnh hẳn. Vài tiếng người nói từ dưới vọng lên (chắc ông Poole đang rầy rà Phoebe), sau đó là tiếng chân lập cập lên cầu thang. Ông bước xuống vài bậc đón cô. Phoebe đi về phía ông với mái tóc ướt và cặp vai trần ướt rượt. Phoebe cũng đi chân đất như ông. Ngón tay trỏ móc vào quai sau của đôi giày cao gót, ví kẹp dưới cánh tay. Chiếc váy satanh màu xanh đen ướt sũng. Quirke kêu lên:
- Trời ơi là trời!
Phoebe vừa dự tiệc về. Taxi đưa cô đến đây. Phoebe bảo chắc cô để quên áo khoác ở đâu đó. Cô líu lưỡi:
- Nói thực nhé, cháu hơi say rồi.
Quirke đưa cô đến bên ghế sofa. Tà váy satanh ướt kêu sột soạt. Ngồi xuống ghế, Phoebe nhìn quanh cười ngây ngô. Quirke lại kêu trời và moi óc nghĩ cách tống khứ cô thật sớm.
Vào nhà tắm, Quirke lấy khăn lông vứt vào lòng Phoebe. Cô vẫn lờ đờ nhìn quanh. Cô vui sướng và tự hào kêu lên:
- Giờ cháu toàn nhìn một thành hai thôi.
- Lau tóc đi. Nước ngấm vào ghế bọc da là hỏng đấy.
Vừa lau đầu, Phoebe vừa kể:
- Cháu bị ướt là tại dượng bắt cháu đứng dưới đường lâu quá. Với lại, lúc nãy, cháu nhầm nên xuống xe ở tít đầu đường đằng kia.
Quirke vào phòng ngủ lục tủ tìm quần áo cho Phoebe mặc tạm. Khi ông đi ra, Phoebe đã đánh rơi khăn xuống sàn nhà. Trông cô ngồi giống nữ thần tóc rắn, mắt chớp chớp, lông mày cau lại:
- Cái ông dưới trệt là ai thế?
- Chắc là ông Poole.
- Ông ta đeo nơ.
- Phải.
- Ông ấy hỏi cháu lên nhà ai. Cháu bảo ngài Quirke là dượng cháu. Ông ta không tin. (Phoebe cười khúc khích. Cô đưa tay quệt mũi). Thôi chết, cháu bị chảy nước mũi.
Vừa dứt lời, cô xin đồ uống. Quirke vào bếp, đổ đầy nước vào máy pha cà phê. Trong khi chờ đợi, ông chuẩn bị khay có tách, sữa và đường. Ông nói với ra phòng khách:
- Tiệc tùng ở đâu mà giờ này mới về?
Tiếng Phoebe trả lời nhỏ nhí như bị bịt miệng:
- Không phải việc của dượng.
Quirke ra cửa, nhòm qua khe nứt cửa bếp xem phòng khách có gì. Ông bất thần lùi lại vì Phoebe đang mặc đồ lót, hai tay lôi chiếc váy dài qua đầu. Cô có làn eo thon và cặp chân dài giống mẹ và dì. Cà phê sôi ùng ục nhưng Quirke chờ Phoebe mặc quần áo xong mới mang ra.
Trong chiếc áo thun và quần rộng thùng thình, Phoebe đang nghịch con búp bê bằng gỗ.
- Thôi ngay đi!
Nghe ông quát, Phoebe không quay lại nhưng đứng lì, đầu cúi gằm, hai tay buông thõng bên sườn trông như con rối bị chùng dây. Quirke bớt gay gắt:
- Thôi nào. Có cà phê rồi đây, cháu uống đi.
Phoebe quay lại. Quirke thấy hai giọt nước mắt hờn dỗi to tướng lăn trên má cô. Ông thở dài, đặt khay xuống nền nhà ngay trước ghế sofa, đoạn đến gần ngập ngừng ôm lấy cô. Phoebe cứ đứng yên, úp mặt vào vai ông nói nhỏ nghe không rõ. Bụng bảo dạ “Sao đàn bà nhà Crawford, không, cả thế giới đàn bà hay khóc thế nhỉ!”, ông kiềm chế để không gắt gỏng:
- Cái gì? Cháu nói nhỏ quá, dượng không nghe thấy.
Phoebe buông ông ra, nói trong tiếng nức nở:
- Họ sẽ cấm cháu lấy anh ấy! Không đời nào họ cho cháu lấy Conor Carrington.
Quirke quay lưng, đến bên bệ lò sưởi lấy thuốc lá trong chiếc hộp cổ bằng bạc - món quà cưới của Sarah và Mal. Phoebe nói qua màn nước mắt:
- Họ bảo KHÔNG vì Conor theo đạo Tin Lành. Họ nói cháu không được gặp anh ấy nữa.
Bật lửa hết xăng. Quirke vỗ túi quần. Ông đã dùng que diêm cuối cùng để châm lò sưởi. Ra tủ bày đồ sứ có tờ Evening Mail, ông xé một mẩu giấy của trang cuối, để lộ mẩu quảng cáo kịch nghệ ở trang dưới, đoạn quay lại gí miếng giấy vào ngọn lửa. Tay ông rất vững vàng, không hề run rẩy. Thuốc mốc mất rồi. Ông tự nhắc mình nhất định phải nhớ mua thuốc mới.
Sau lưng ông, Phoebe ngạc nhiên và bực bội:
- Sao dượng làm thinh hoài vậy?
Mẩu quảng cáo khi nãy có nội dung: “Punch and Judy - Vở hài kịch mới đang thành công vang dội! Chỉ còn ba buổi diễn nữa trước ngày bế mạc”. Quirke thở dài cố gạt những dòng chữ ấy khỏi tâm trí. “Trời ơi, anh làm cái gì thế này hả Mal?”
- Thế cháu muốn dượng phải thế nào? - Ông bảo.
- Giả vờ ngạc nhiên có chết ai đâu!
Phoebe thôi khóc, chỉ sụt sịt rõ to. Nào cô có mong Quirke giúp gì nhiều nhặn cho cam, nhưng ít nhất ông cũng phải tỏ ra thông cảm chứ. Phoebe quan sát ông bằng ánh mắt hờn dỗi: giờ ông vô cảm và xa cách hơn cả đồ đạc trong nhà. Từ khi biết nhớ đến giờ, Phoebe đã thấy Quirke ở căn hộ này. Ngày xưa, mẹ thường hay đưa cô đến đây chơi với ông. Hồi ấy, hai dượng cháu quấn quít với nhau hơn bây giờ nhiều. Ngày đó, ông thường đi chân đất trong nhà, hai vai to và nặng nề, hai bàn chân nhỏ so với thân hình cồng kềnh và lưng rất rộng. Trông ông giống gấu hoặc một con giả nhân lạ đời có tóc bạch kim, một con thú hoang dã bị nhốt rất lâu nhưng vẫn không hiểu đời sống chuồng trại.
Phoebe đến bên, chống hai khuỷu tay lên mặt lò sưởi, ngay cạnh Quirke đang dựa lưng vào đó. Phoebe tỉnh hẳn rượu. (Lúc nãy, dù không say lắm nhưng Phoebe muốn Quirke tưởng cô say đến mất trí khôn). Cô buồn nẫu người, chỉ muốn đi ngủ- Cô ngắm bức hình lồng khung bạc:
- Dì Delia đẹp ghê. Dượng có mặt lúc dì...
Quirke lắc đầu, không dám nhìn vào mắt cô. Nét mặt ông nhìn nghiêng trông giống hình hoàng đế dập nổi trên mặt tiền xu. Phoebe nhỏ nhẹ:
- Dượng kể cho cháu nghe đi.
Giọng ông đều đều pha chút khó chịu:
- Trước đó, dì dượng có cãi cọ. Dượng ra ngoài và uống say. Khi đến được bệnh viện, dượng chỉ kịp nắm tay dì trước khi dì trút hơi thở cuối cùng. Lúc dì mất, dượng vẫn còn chưa tỉnh rượu.
Phoebe xem tiếp mấy bức hình lồng trong khung bạc đắt tiền. Cô chạm tay vào bức chụp bôn người mặc đồng phục chơi quần vợt màu trắng, mấy đầu ngón tay rờ trên mặt từng người: cha cô, mẹ Sarah, dượng Quirke và dì Delia quá cố đều trẻ trung, tươi tắn và rất tự tin.
- Mẹ cháu và dì Delia giông nhau cực kỳ. Chị em nhiều nhà khác không giống nhau đến thế. Giờ hai môi tình của dượng đều thành hoài niệm cả.
Không thấy Quirke nói gì, Phoebe nhún vai, hất tóc vẻ bất cần, đến bên tủ ly vờ đọc báo:
- Tất nhiên, họ có cấm cháu lấy Conor thì dượng cũng mặc kệ chứ gì?
Quăng tờ báo xuống, Phoebe xăm xăm đi đến ghế sofa và cáu kỉnh ngồi khoanh tay. Quirke đến bên, quỳ một gối rót cà phê cho cô.
- Cháu muốn uống rượu cơ.
Đặt bình cà phê xuống khay, Quirke lấy điếu thuốc nữa và xé báo châm lửa:
- Phoebe còn nhớ Christine Falls không?
Cô tỏ ra không muốn trả lời, mặt vẫn quay đi chỗ khác:
- Ai cơ?
- Có thời gian cô ta phụ giúp mẹ cháu.
- Dượng hỏi cô giúp việc Chrissie ư? Cô ấy chết rồi.
- Nhưng cháu còn nhớ không?
Phoebe nhún vai:
- Có. Hình như bồ’ mê chị ấy lắm. Chrissie dễ thương, da trắng hơi xanh xao. Nhưng dượng cần biết làm gì?
- Cháu có biết sao cô ta chết không? (Phoebe lắc đầu). Tắc mạch phổi. Cháu có biết bệnh ấy thế nào không?
Lòng dạ ông không yên như thể bùn dưới giếng bị khuấy tung. Ai sai hai thằng vô lại đến dọa ông? Tiếng tên gầy văng vẳng bên tai ông: “Tụi này đến cảnh báo. Việc của tụi này là thế!”
- Vậy là bệnh về phổi. Chrissie bị lao à?
Nghe giọng, Quirke đoán Phoebe buồn ngủ lắm rồi. Cô co chân lên ghế sofa, ngả người úp mặt xuống gối và thở dài.
- Không. Trên đường vào tim, máu bị đông thành cục làm nghẽn mạch.
- Ra vậy.
- Mới hôm kia, dượng cũng gặp một ca nghẽn mạch phổi nặng. Một ông già, nằm liệt giường mấy năm rồi. Lúc mổ banh ngực ông cụ và rạch mạch máu trong phổi, dượng thấy có cục máu đông to bằng ngón tay cái, dài hơn hai mươi centimet.
Quirke liếc nhanh Phoebe thấy cô đã ngủ thiếp tự lúc nào. Tuổi trẻ có khác, mới nói đó đã ngủ ngay được. Thân hình Phoebe yếu ớt, mảnh mai trong chiếc áo thun nhầu nhĩ và chiếc quần nhung kẻ to như bao tải của Quirke. Lấy tấm chăn gấp gọn ghẽ vắt trên thành ghế bành cạnh lò sưởi, ông rón rén đắp kín người Phoebe. Hai mắt nhắm nghiền, hơi thở run rẩy, cô quệt mạnh tay ngang mũi rồi lẩm bẩm câu gì đó trước khi nằm yên, nép mình trong chăn ấm. Quay lại chỗ cũ, Quirke tựa vào bệ lò sưởi ngắm kỹ cô cháu gái. Dù ông cố xua đi nhưng Christine Falls và đứa con lưu lạc của cô ta vẫn len vào tâm trí ông, tựa lưỡi dao bị nhét vào giữa khung cửa và cánh cửa khóa chặt. Hình ảnh Christine Falls, Mai, Costigan và hai tên du đãng lần lượt hiện về. Ông cúi xuống nói nhỏ với cô gái đang ngủ say:
- Ta nói con hay, Chrissie tội nghiệp không thiệt mạng vì chứng nghẽn mạch phổi. Chẳng qua, người mà con bảo mê cô ấy như điếu đổ, ba con ấy, viết bậy như thế vào bệnh án của Chrissie đó thôi.
Quirke đến bên cửa sổ. Ông có thói quen không bao giờ kéo màn che cửa. Mưa đã tạnh. Mặt trăng lơ lửng lưng chừng trời chiếu ánh vàng lên những cụm mây sà xuống thấp như thể chúng thích ánh đèn phố thị lung linh, rực rỡ phía dưới hơn. Liếc Phoebe canh chừng, ông mở ví của cháu gái, lấy cuốn sổ địa chỉ có bìa bọc da bê thuộc ông tặng cô hôm sinh nhật và lật giở vài trang. Sau đó, ông đến bên điện thoại, nhấc ông nghe và quay số.
***
Đang đứng bên cửa sổ, thấy Conor Carrington đến, Quirke ném chìa khóa xuống trước khi chàng thanh niên bấm chuông. Không giống vợ, ông Poole có thể nghe thấy cả tiếng dơi đập cánh. Phoebe vẫn ngủ lịm trên sofa. Quirke phơi váy dài, quần lót, vớ quần của cô trên ghế bành trước lò sưởi chờ khô. Ông phải lay mạnh vai Phoebe, cô mới choàng tỉnh và nhìn ông hốt hoảng như thể cô sắp tung chăn nhảy vội xuống đất.
Quirke vội trấn tĩnh:
- Không có gì đâu. Hoàng tử cưỡi bạch mã đến giải cứu kìa.
Phoebe ngồi ngoẹo đầu một lát rồi run rẩy đứng lên. Trong lúc đó, Quirke thu dọn quần áo cho cô. Liếm cặp môi khô, cô ôm mớ đồ vào phòng ngủ của ông.
Conor Carrington thích nghiêng người lách qua cửa hơn là đi thẳng vào. Chàng ta dáng thư sinh, khuôn mặt dài, nước da tai tái và hai bàn tay gầy, trắng, mềm oặt giông tay các nữ nhân vật chính Ốm đau bệnh hoạn thường xuất hiện trong các tiểu thuyết lãng mạn thời Victoria. Hay ít nhất đó cũng là người yêu Phoebe theo đánh giá ác cảm của Quirke. Ông phải công nhận người đời sẽ khen Carrington đẹp trai, tuy có hơi gầy gò. Về phần mình, rõ ràng Carrington cũng không ưa gì Quirke. Tối nay, anh ta mặc áo khoác bằng vải tuýt hơi ngắn, bên trong là bộ vest đen sọc nhuyễn, chắc họp với ông bố vợ tương lai hơn. Hai tay Carrington cẩn thận cầm chiếc mũ nỉ mềm có viền mũ hơi quăn lên. Trông dáng điệu anh ta giống người phải miễn cưỡng đến thăm một người chỉ quen sơ sơ. Quirke nhận chìa khóa đồng thời đỡ mũ nỉ trên bàn tay do dự của Carrington, như thể anh ta sợ ông lấy luôn, không trả lại.
Chàng thanh niên lại nghiêng người qua cửa phòng khách và nhìn quanh ra ý hỏi. Hiểu ý, Quirke nói luôn:
- Phoebe ra ngay bây giờ đấy.
Carrington gật đầu mím cặp môi đầy đặn và đỏ mọng, khó tưởng tượng có ở một người còm cõi như anh ta. Carrington hỏi:
- Chuyên là thế nào ạ?
- Con bé đi dự tiệc. Giờ tôi đã biết nó không đi với cậu. Cậu nên trông nom nó cẩn thận hơn. (Ồng chỉ khay dưới đất), uống cà phê nhé? Không à? Thôi vậy, thực ra nó cũng nguội rồi. Hút thuốc không? (Người yêu Phoebe lại lắc đầu). Vậy cậu không nghiện gì ư, Carrington? Hay tôi gọi cậu là Conor nhé? Cậu có thể gọi tôi là chú Quirke.
Không cởi áo khoác, Carrington cáu kỉnh:
- Sao Phoebe đến đây? Đáng lẽ cô ấy phải gọi điện cho cháu chứ. Cháu đợi cô ấy từ tôi đến giờ.
Quirke quay mặt đi, cố giấu cái bĩu môi. Chàng công tử bột này thường đi ngủ lúc mấy giờ không biết!
- Phoebe bảo gia đình nó không cho cậu và nó tính chuyện hôn nhân lâu dài.
Carrington trố mắt nhìn ông. Cả hai, một gầy một béo, có vẻ cao bằng nhau. Nhưng Quirke hả hê nghĩ chuyện đó chỉ có khi ông đi chân đất.
- Tôi e họ không chấp nhận tôn giáo của cậu.
Cặp lông mày nhíu lại của Carrington sáng bóng dưới đèn. Cậu ta dọn giọng:
- Tôn giáo của cháu ư?
Quirke nhún vai. Ông biết có tiếp tục chủ đề này cũng không đi đến đâu. Ông lái sang chuyện khác:
- Cậu đã dạm hỏi nhà Phoebe chưa?
Carrington lại ho khẽ vào nắm tay che miệng:
- Chú Quirke này, hay ta đừng nói chuyện này nữa.
Quirke nhún vai:
- Theo ý cậu vậy.
Vừa thấy Phoebe từ phòng ngủ bước ra, Carrington đã khó chịu nhíu mày. Tóc cô vẫn còn rối bù sau lúc đi mưa, phần dưới của chiếc váy dài còn ẩm dính vào da đùi. Một tay cầm tất quần vẫn còn ướt phần bàn chân, Phoebe nhón tay kia cầm quai hậu đôi xăng-đan cao gót. Cô vắt chiếc quần nhung kẻ của Quirke trên một cánh tay:
- Anh đến đây làm gì?
Carrington lừ mắt, chỉ tiếc giọng anh ta đều đều, không tỏ chút uy lực nào:
- Chú Quirke gọi cho anh. (Carrington khàn khàn nói nhỏ). Mình đi thôi. Để anh đưa em về.
- Thế sao? Ai nhờ anh chứ?
Carrington càu nhàu khó chịu:
- Thôi mà Phoebe!
Trở lại cạnh lò sưởi từ nãy, Quirke hết nhìn người này lại ngó người kia, như khán giả đang xem đấu tennis vậy:
- Nếu là cậu tôi sẽ gọi taxi cho Phoebe. Sẽ phiền phức nếu ba giờ sáng cậu thắng xe mui trần trước nhà ông Griffin quý phái, bên cạnh là con gái ông say rượu và hát inh ỏi.
Phoebe hài lòng liếc nhanh ông. Carrington quay sang Phoebe, giọng như nài nỉ:
- Nào em. xỏ giày vào đi.
Nhưng cô gái đã làm trước khi nghe giục. Đứng chênh vênh trên chân xỏ đôi giày cao gót xong, mắt cá chân còn lại tì lên đầu gối chân kia, Phoebe nhăn nhó khó chịu cố nhét bàn chân vào giày da ướt. Carrington cởi áo, khoác lên vai cho người yêu. Dù khó chịu, Quirke cũng phải cảm động trước cử chỉ săn sóc dịu dàng đó. Carrington quê ở đâu nhỉ, Kildare hay Meath? Dân vùng đất màu mỡ ấy có nền văn hóa lâu đời. Có lẽ sau vài năm vật lộn với nghề luật sư, anh chàng này sẽ mừng rỡ nếu được về quê trông nom vài mẫu đất do tổ tiên để lại. Đúng là Carrington còn trẻ, nhưng hiện tại chấp nhận được. Phoebe có thể chọn phải thứ còn tệ hơn.
- Này Conor.
Nghe tiếng gọi, đôi uyên ương cùng ngoái nhìn. Quirke ngắm hai khuôn mặt trẻ trung, sáng láng đang nhìn ông chờ đợi:
- Cậu nên đấu tranh với họ.