Phong Tỏa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 42 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười Lăm

❊ ❊ ❊

Amy ngồi ngoài ban công bằng kim loại phía sau căn hộ nhìn xuống cả một sảnh đường trống trải ở bên dưới. Trời lạnh, cô đã phải quấn thêm một tấm chăn du lịch quanh vai để giữ ấm. Nhưng không khí hết sức trong lành nên cô đã mở toang các cửa sổ kiểu Pháp để cho không khí thổi vào trong nhà lên đến tận tầng thượng. Chiếc hộp sọ của đứa bé gái vẫn bốc mùi. Và mặc dù cô đã bọc nó trong nhiều lớp túi nhựa rồi đưa nó xuống đặt ở đầu cầu thang tầng dưới, nó vẫn tỏa ra một mùi khó chịu phảng phất trong không khí.

Cô vẫn thích ngồi ở đây vào những buổi tối mùa hè, tránh được tầm nhìn tò mò của những người hàng xóm nhờ hàng cây hoa đậu tía mà cô đã công phu uốn ghép để trồng chung quanh bao lơn. Vào những buổi chiều mùa hè, thường là thời gian như dài hơn và dễ tạo một tâm trạng lười biếng, nơi đây là chỗ hứng ánh nắng và nhiệt lượng tỏa ra từ mặt trời; rồi đến buổi tối, sự chuyển động làm mát của không khí khiến chỗ này như có sẵn quạt. Một nơi thật thú vị để tạm rút lui khỏi cuộc sống thường nhật, một chỗ để quên lãng.

Vào lúc này, giàn đậu tía đã trở nên trơ trụi và chỉ còn những cành khẳng khiu, không mang lại tác dụng của một tấm màn che nữa; và khó để tin rằng đến mùa xuân, một sự phát triển tươi tốt mới sẽ xuất hiện trở lại, làm rũ xuống những dải hoa tím xinh xắn rơi trên các thanh chắn, thu hút bầy ong mật đầu tiên của năm mới trong hành trình tìm kiếm mật hoa. Đây mới chỉ là mùa đông thứ hai của cô kể từ khi tai nạn xảy ra, và là năm đầu tiên cô phát hiện rằng thời gian từ tháng Mười một đến tháng Ba là những tháng khắc nghiệt nhất. Vào những ngày se lạnh, khi muốn ra ngoài đi dạo, người ta phải sải bước trước những cơn gió cứ tạt vào mặt, những hạt mưa lạnh cứ rơi xuống như kim châm trên má. Thế là lại phải vội vàng về nhà để tìm một chén xúp nóng hổi, rèm cửa được kéo xuống để ngăn màn đêm, cuộn tròn người trên chiếc ghế trường kỷ với một cuốn sách hay và một ly rượu vang đỏ ngọt dịu.

Và cô đang ở đây, ngồi co ro trên chiếc xe lăn trong tâm trạng thất vọng, cảm thấy lạnh lẽo và chán nản, mặc cho những suy nghĩ đen tối len lỏi khiến cho tính khí sôi nổi thường ngày của cô bị chùng xuống. Trái tim cô thổn thức vì MacNeil và đau xót cho những kỷ niệm về người đàn ông trẻ đã chết bên tay lái chiếc xe của anh ấy vào cái đêm định mệnh mới chỉ cách đây có ba mươi tháng trước. Người đàn ông trẻ lẽ ra sẽ cùng cô kết hôn. Người đàn ông trẻ mà đứa con của người ấy lúc bấy giờ cô đang mang trong mình.

Lúc ấy mới chỉ được bảy ngày kể từ khi xét nghiệm cho thấy kết quả dương tính. Họ cũng đã quyết định kết hôn, và đó lại là một lý do nữa để ăn mừng. Họ không thể nào hạnh phúc hơn. Có lẽ đó là lý do khiến số phận đã giáng cho họ một đòn tàn nhẫn đến như vậy. Họ đã dám hạnh phúc đến như vậy. Hạnh phúc hơn bất cứ ai khác mà họ từng biết. Hạnh phúc đã tỏa ra từ từng lỗ chân lông. Cô đã hết sức hạnh phúc đến nỗi thật sự rạng rỡ. Cô không thể không mỉm cười. Trong lịch sử loài người, có ai từng hạnh phúc hơn cô hay không?

Đêm hôm ấy, David chỉ uống nước khoáng. Anh bảo rằng anh phải lái xe và bấy giờ anh đã có trách nhiệm của người làm cha. Amy đã đi cùng với anh để anh khỏi cô độc. Cô đã có thai. Người mẹ không thể dùng rượu cho đến khi đứa trẻ đã được sinh ra. Và sau đó họ có thể ăn mừng. Bấy giờ mới là lúc uống rượu mừng sự ra đời của một đứa trẻ.

Thật trớ trêu làm sao lại có được một người lái xe say rượu mà chiếc xe của anh ta đã tông thẳng vào hông xe của họ ngay giao lộ. Vượt thẳng qua đèn đỏ. Các chuyên gia được triệu tập để cung cấp bằng chứng tại phiên tòa đánh giá rằng kẻ gây tai nạn đã chạy xe với tốc độ trên sáu mươi dặm một giờ. Trớ trêu hơn nữa là kẻ gây tai nạn ấy bước ra khỏi xe của y vô sự. Sau ba năm, đương sự sẽ ra tù, với phần lớn cuộc đời vẫn còn ở phía trước, khỏe mạnh và sung sức. Một công việc đang chờ đợi đương sự trong doanh nghiệp của cha đương sự. Một gia đình đầy khoan dung.

Amy cảm thấy rất khó để tha thứ, nhưng cô đã cố gắng không cho phép điều đó làm mình cay đắng. Cô đã mất rất nhiều thứ khác, mà việc mất đi sự hân hoan tận đáy lòng từng thắp sáng nhân cách của cô sẽ nhận chìm cô vào một thế giới tăm tối, chán nản và thất bại, khiến cô không thể đối mặt với những thử thách phía trước. Những thử thách sẽ cần đến tất cả trữ lượng của lòng can đảm, sự quyết tâm và tinh thần lạc quan của cô.

Nhưng đêm nay cô không chắc mình có thể đào sâu thêm bao nhiêu vào những nguồn dự trữ đó. Cô nắm chặt bộ điều khiển trên tay cầm của chiếc xe lăn rồi tự mình xoay xở để quay trở lại tầng áp mái của khu nhà kho ấy, đóng những chiếc cửa sổ kiểu Pháp phía sau và kéo rèm che màn đêm. Cô nghĩ, đây là lúc cần đến một ly rượu vang đỏ để vui lên. Cô vào bếp và tự rót cho mình một ly. Giá như bây giờ cô có thể cuộn mình trên trường kỷ với một cuốn sách hay.

Tiếng động cơ điện lại rền rĩ khi cô băng qua sàn nhà để nhìn không biết là lần thứ bao nhiêu vào đứa bé gái có khuôn mặt đã được cô tái tạo. Cô không tin tưởng lắm về mái tóc. Có điều gì đó mách bảo cô - bản năng, điều mà MacNeil rất ghét khi vấn đề là việc phân tích bằng chứng - rằng Lyn sẽ hợp với mái tóc ngắn của cô. Không phải kiểu tóc cắt cúp chưa chấm vai. Một thứ gì đó nguyên sơ hơn - bờm xờm và trông lởm chởm. Xét cho cùng, một đứa trẻ đến từ một nước đang phát triển sẽ không được tiếp cận với một nhà tạo mẫu. Vậy mà đứa bé ấy đã ở đây, ngay tại London. Sống ở đây, hẳn là như vậy. Nhưng chắc chắn là không đủ lâu để việc thay đổi chế độ ăn uống ảnh hưởng đến hàm răng của đứa bé. Và cũng đã không có cuộc phẫu thuật nào được toan tính nhằm điều chỉnh dị tật ở môi của nó.

Phải chăng đứa bé ấy đã được nhận làm con nuôi? Nếu vậy, cha mẹ nuôi của đứa bé ấy là ai? Họ đã không khai báo đứa con nuôi của mình mất tích à? Hết câu hỏi này đến những câu hỏi khác. Chúng cứ quay cuồng trong đầu cô suốt cả buổi tối. Cô nhìn nhận rằng mình đã có cố gắng để không bận tâm vào bất kỳ chuyện gì khác. Vậy mà vẫn không có câu trả lời. Chỉ toàn là những ý tưởng thuần tưởng tượng mà chẳng có chút thực tiễn nào. Suy đoán. Giả thiết. Ngay lúc này cô không biết gì nhiều hơn những gì cô đã biết từ hồi sáng.

Điện thoại reo và cô băng qua phòng để bắt máy.

“Amy, Zoe đây.”

“Xin chào, Zoe.” Amy liếc nhìn đồng hồ. Đã sau mười một giờ.

“Cô không còn ở phòng thí nghiệm nữa, phải vậy không?”

“Dạ!”

“Lẽ ra cô phải về nhà trước giờ giới nghiêm.”

“Phải rồi, vậy đó, tôi đang mắc kẹt ở đây mà, phải thế không? Mà việc này là lỗi của chị.”

Amy thở hổn hển vì giận. “Lỗi của tôi à! Sao vậy?”

“Chị đã yêu cầu tôi thực hiện một cuộc kiểm tra về vi khuẩn học trên tủy xương mà tiến sĩ Bennet phục hồi từ bộ xương của đứa bé.”

“Cô đã thực hiện một xét nghiệm Phản ứng chuỗi polymerase rồi à?”

“Tôi còn thực hiện được nhiều hơn vậy nữa.” Cô ta có vẻ hài lòng với chính mình. “Tôi không chỉ phục hồi vi-rút, mà còn mã hóa RNA.”

Ngay lập tức, Amy cảm thấy hoang mang, “Gì vậy? Cô có ý nói với tôi rằng đứa bé bị cúm à?”

“Chắc chắn là đứa bé đã bị cúm. Và loại vi-rút mà tôi đã phục hồi dứt khoát là có khả năng lây nhiễm. Tôi muốn nói rằng chỉ riêng RNA không thôi vẫn có khả năng lây nhiễm. Vậy, nếu RNA lại còn kết hợp với protein nữa thì đúng là một thứ thuốc nổ.”

“Chúa ơi, Zoe”, Amy hoảng hốt nói. “Với những vật liệu lây nhiễm như vậy, cô nên làm việc trong một phòng thí nghiệm cấp ba.”

“Vâng, có lẽ vậy.” Có dấu hiệu là người ở đầu dây bên kia đang ngáp.

“Cô không có phương tiện cho phòng thí nghiệm cấp ba ở đó.”

“Đúng vậy.”

“Nhưng cô đã sử dụng phòng thí nghiệm với sự phòng ngừa gấp ba lần, đúng thế không?”

“Xem nào, không chính xác là như vậy.”

“Zoe này!”, Amy cảm thấy choáng váng, “Cô là đứa ngốc khờ khạo.”

“Coi nè, bình tĩnh lại đi nào, Amy. Điều này thật thú vị. Nói thật mà. Tôi biết rõ việc mình làm. Tôi có thể thực hiện được việc đó ngay trong căn bếp nhà mình.”

Amy rất tức giận, “Tiến sĩ Bennet có đó không?”

“Anh ấy đang khám nghiệm một vài tử thi.”

“Thôi được, bảo anh ấy gọi tôi ngay khi anh ấy rảnh.”

“Ái chà, coi nào, Amy. Chị làm tôi gặp rắc rối rồi đó.”

“Cô đã gặp rắc rối, Zoe ạ. Cô có thể đã nhiễm bệnh rồi đó. Cô cũng có thể làm cho mọi người trong tòa nhà ấy cùng nhiễm bệnh.”

“Tất cả đều được khóa chặt và an toàn như trong nhà. Nói thật đấy.” Cô ta ngừng lại một chút, nung nấu một sự oán giận thầm lặng trước cơn giận của Amy. “Vậy thì tôi cho rằng chị không muốn biết những điều gì khác mà tôi đã phát hiện, có phải thế không?”

“Cô muốn nói gì vậy?”

“A! Tôi đã gợi được sự quan tâm của chị rồi đó, có phải thế không?”

“Zoe…” Giọng nói của Amy có nét cảnh báo riêng của nó.

“Nó không thật.”

Amy nghe rõ những lời ấy, nhưng cô không hiểu, “Cô nói nó không thật là có ý gì?”

“Con vi-rút gây bệnh cúm ấy. Nó không phải là sự đột biến tế bào của H5N1 vẫn giết chết người ta. Nó đã được biến đổi gien.”

Amy cảm thấy khó khăn trong việc hiểu được những hàm ý của điều mà Zoe vừa nói, “Làm thế nào mà cô biết được điều đó?”

“Xem nào, tất cả chỉ là mật mã, đúng không? Khi người ta phân tích vấn đề đến mức đơn giản nhất, mọi loại vi-rút chỉ là một chuỗi những chữ cái - những từ mã. Và ai đó đã bỏ lại một số từ thuộc về một mã mà lẽ ra không nên có. Chẳng hạn, tôi muốn nói rằng chị sẽ tìm thấy những từ Stu I AGGCCT và Sma CCCGGG ở con vi-rút nhân tạo gây bệnh bại liệt. Và chị biết rằng chúng tạo ra một vị trí giới hạn dễ dàng được nhận biết bằng cách xử lý bản sao DNA của RNA vi-rút bằng một loạt các enzym giới hạn cắt DNA tại vị trí đó.”

“Chu choa, lạy Chúa, Zoe à, chờ chút đã. Vui lòng nói tiếng Anh đi!”

“Tôi vẫn nghĩ tôi là vậy mà.”

“Được rồi, cứ nghĩ về di truyền học phân tử cho những đứa ngốc.”

Cô nghe được tiếng thở dài của Zoe ở đầu dây bên kia. “Bao nhiêu năm qua, người ta đã thu thập các ngân hàng chuỗi thư viện cho các loại vi-rút gây cúm. Tôi đã lấy được tất cả những dữ liệu ấy trong một tập tin. Chỉ cần vài phút trên máy tính xách tay của tôi để so sánh chuỗi RNA của loại vi-rút mà chúng ta lấy được từ đứa bé gái với ngân hàng chuỗi có trong ổ cứng. Những vị trí giới hạn được đưa vào nổi bật lên như một ngón tay cái bị sưng. Tôi muốn nói với chị, đứa trẻ con ấy hoàn toàn không nhiễm bất kỳ một loại cúm cổ điển nào trong ngân hàng ấy. Chắc chắn một trăm phần trăm rằng đứa bé đã bị nhiễm một thứ vi-rút được biến đổi gien mạnh mẽ nhất.”

Amy ngồi thừ ra một lúc để nghiền ngẫm những gì mà Zoe vừa nói với cô. Chẳng có điều gì trong những lời nói ấy là thực sự có ý nghĩa. Cô hỏi, “Có phải đó là thứ đã giết được đứa bé gái ấy không? Thứ bệnh cúm nhân tạo ấy?”

Giọng của Zoe đến tai cô nghe mơ hồ như hơi gió thổi suốt ba dặm đường để vượt qua thị trấn. “Tôi không phải là người đầu tiên có ý tưởng ấy.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Peter May

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.