Điểu Nhân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
43.

❊ ❊ ❊

Người mở cửa đúng là một phụ nữ đeo kính hai tròng, tóc muối tiêu cắt ngắn, mặc áo khoác len đan họa tiết nhiều màu và váy vải tuýt, đi giày đi bộ bắng da nâu. Bà có hai bàn tay to, xương hông rắn chắc đúng kiểu Anh. Khi Jack xuất trình thẻ cảnh sát và giải thích rằng họ muốn tìm hiểu thông tin về người hàng xóm trên gác thì bà mỉm cười đôn hậu rồi mở cửa cho họ.

“Các anh uống một tách trà nhé.”

Họ bước vào hành lang, Essex có chút rề rà vì vẫn không biết có nên tin tưởng người phụ nữ này không. Jack đứng đó một lúc, nhìn chằm chằm vào cánh cửa trơn nhẵn trên đầu cầu thang. Anh sờ tay lên lan can cầu thang, gí tay áo màu trắng của mình lên đó. Không có gì.

“Tôi chẳng biết tên họ là gì nữa,” người phụ nữ nói vọng ra từ căn hộ của mình. “Cái cặp đôi ở tầng trên ấy.”

Cặp đôi ư?” Jack quay lại. “Bà nói là cặp đôi ư?”

Vậy là hắn có bạn gái.

“Đó là người mà các anh muốn tìm hiểu, đúng không?”

Bà mở cửa dẫn họ vào trong một hành lang nhỏ ngăn cách với căn phòng trần cao bên cạnh bằng một tấm vách thạch cao. Khi nhìn thấy các tấm áp phích phun sơn kỳ dị trên tường với một người phụ nữ ngực đeo yếm bạc theo phong cách họa sĩ Giger, những người hùng lái xe phân khối lớn có bờm sư tử trên những chiếc xe có cánh sáng bóng và các con rồng, Essex túm lấy tay áo Jack.

Nhìn ngôi nhà này mà xem,” anh rít lên khi hai ngươi đi theo người phụ nữ vào phòng khách. Ở đây, trên trần nhà giăng đầy những chiếc khăn choàng kiểu Ấn Độ với họa tiết đối xứng và những chiếc núm tua rua, một chiếc đèn nham thạch đặt cạnh một ống điếu Afganistan bằng gỗ tếch.

“Tôi biết họ đủ để có lời qua tiếng lại thôi.” Bà nhặt một chiếc gối bằng vải bố màu cam trên xô pha rồi vỗ vỗ lên đó. “Con trai tôi chắc biết tên của họ, nhưng nó lại đang đi nghỉ mát rồi.” Bà dừng lại, chiếc gối đong đưa trên tay. Ba người họ nhìn nhau, bối rối không biết nói gì. Đột nhiên, bà cất tiếng cười.

“Ôi, tôi xin lỗi, tôi vẫn chưa giới thiệu bản thân.” Bà thả chiếc gối xuống, chùi tay vào váy. “Các anh bỏ qua cho.” Bà chìa tay cho Jack. “Tên tôi là Mimi Cook. Tôi suốt ngày quanh quẩn ở đây cố dọn dẹp căn hộ cho sạch sẽ, đôi khi còn quên khuấy mất nó không phải nhà mình.”

“Cook ư?” Essex thì thầm, liếc nhìn qua vai như sợ có ai xuất hiện từ đằng sau.

“Đúng vậy. Đây là căn hộ của con trai tôi. Tôi chính là người lăng xăng suốt ngày can thiệp vào cuộc sống của thằng bé.”

“Bà Cook.” Jack bước tới, bắt tay bà. “Rất hân hạnh được làm quen với bà.”

“Tôi cũng vậy, chắc chắn rồi. Còn bây giờ.” Bà đặt hai tay lên vai Essex, nhẹ nhàng đẩy anh ra khỏi ngưỡng cửa để có thể lách ra ngoài. “Tôi đi pha trà rồi chúng ta nói chuyện sau.”

Trong khi bà bận rộn trong bếp, Jack và Essex bắt đầu làm việc. Essex rà soát các tựa sách, nhướng mày khi nhìn thấy một ấn phẩm từ thập niên năm mươi với tựa đề 120 ngày ở địa ngục trần gian và một cuốn sách mỏng mang tên Sade Mon Prochain của Klossowski nhét giữa những tác phẩm của Kerouac hay Colin Wilson. Trong khi đó, Jack đối diện với vẻ phờ phạc của mình trong chiếc gương trên lò sưởi và bắt đầu sờ soạng lên bề mặt mọi thứ, kiểm tra các thể loại chai lọ và gạt tàn trên bệ lò sưởi. Anh tìm thấy một tập thẻ giao thông công cộng đã hết hạn được buộc bằng dây thun với gương mặt lấm tấm tàn nhang của Cook đang ngước lên nhìn anh. Bên cạnh đó là một khung ảnh nhỏ với bức ảnh đen trắng của bà Cook từ nhiều thập kỷ trước trong bộ đồ bơi bằng vải sọc nhăn, mái tóc màu sẫm chải ngược ra sau. Bà ngồi trên một chiếc khăn kẻ ô trải trên bãi biển đầy đá cuội, nheo mắt trước ống kính. Ngồi trên đầu gối bà là một cậu bé nhỏ xíu tóc trắng, mặc quần bơi, hai tay thõng xuống. Điểm bất thường nằm ở chỗ cậu bé mới đang ở tuổi tập đi ấy lại đeo một chiếc kính đen, gọng kính quá khổ chìa ra hai bên tai khiến cậu trông giống như con bọ cánh cứng nhỏ. Khi bà Cook xuất hiện với một chiếc khay đầy tách trà, Jack cầm khung ảnh lên và hỏi, “Bà Cook, đây là con trai của bà à?”

“Đúng vậy.”

“Anh ấy có vấn đề về thị giác ư?”

“Phải. Rối loạn sắc giác, các anh không biết đúng không, sao mà biết được chứ?” Bà vuốt hai bên hông váy rồi ngồi xuống xô pha rót trà. “Nói đơn giản là nó không chịu được ánh mặt trời. Thái Lan hoàn toàn không phải là nơi nó nên tới, đúng không? Thế nhưng Thomas của tôi là thế. Nó luôn có giác quan thứ sáu về những gì không tốt cho bản thân.”

“Rối loạn...?” Essex đỏ mặt một cách đáng yêu. “Tôi không rành mấy thuật ngữ dài thườn thượt ấy.”

“Rối loạn sắc giác.” Bà Cook mỉm cười kiên nhẫn. “Bẩm sinh. Mắt thằng bé không có các tế bào hình nón. Hay hình que nhỉ? Tôi chả bao giờ nhớ được. Tóm lại là với thằng bé, thế giới này chỉ có hai màu đen trắng, giống như với một chú mèo. Thật bất công. Điều đó có nghĩa là thằng bé được liệt vào dạng khuyết tật.”

“Suy giảm thị lực một phần?”

“Cũng không hẳn, có điều thằng bé không thể lái xe và...” Bà mỉm cười, vẻ hối hận. “Và vì vậy mà tôi vẫn luôn chiều thằng bé nhiều hơn hai đứa còn lại. Nào.” Bà đưa cho Jack một tách trà. “Các anh muốn hỏi về mấy người trên gác đúng không? Có phải các cậu quan tâm tới người đàn ông? Bố của Thomas vẫn luôn nói mấy người trông có vẻ bình thường chính là mấy người gian nhất.”

o0o

“Tôi cứ tưởng anh ta nói về bạn gái mình.” Jack gọi Maddox ngay trong xe sau khi rời khỏi nhà bà Cook. “Khi anh ta bảo Thư ký đời sống, tôi cứ nghĩ là bạn gái. Nhưng hóa ra là mẹ anh ta. Bà ấy tới dọn dẹp cho anh ta ba lần một tuần. Không chỉ có vậy, anh ta còn không thể lái xe.”

“Ai nói vậy?”

“Mẹ anh ta. Nói anh ta có vấn đề về thị lực.”

“Cậu có tin lời bà ấy không?”

“Tôi đang trên đường tới bệnh viện St Dunstan để kiểm tra lại, nhưng các dấu hiệu đều đã rõ ràng. Manh mối này coi như xong.”

Các nhân viên ở phòng nhân sự đều đã đi ăn trưa, trừ Bliss đáng tin cậy. Anh ta gặp Jack ở cửa, chìa tay ra, môi trên trề xuống che hàm răng xộc xệch, gưong mặt đỏ hồng trơn nhẫy như thể anh ta đã cố tình đánh bóng nó sau khi cạo râu trước gương vào sáng nay.

“Anh không ăn trưa ư, anh Bliss?”

Bliss khua khua ngón tay trước mặt Jack. “Bữa trưa chỉ dành cho những kẻ yếu ớt, thanh tra Caffery ạ. Anh không biết sao?” Anh ta cười khùng khục một cách quái dị trước câu pha trò của mình, sau đó đưa tay vuốt mấy sợi tóc lơ thơ trên đầu. “Xin lỗi vì sáng nay đã không ở đây để nghe điện thoại của anh - lúc đó tôi vẫn đang đánh vật tìm chỗ đỗ xe ở bên ngoài. Rất tiếc khi phải nói rằng tình trạng này vẫn không hề được cải thiện...”

“Vâng,” Jack cắt ngang anh ta. “Vâng, tôi có nhớ, tôi...” Anh chống tay lên thành ghế. “Anh Bliss, không biết anh có thể giúp tôi một chuyện được không? Chúng tôi vẫn đang liên kết lại một vài đầu mối.”

“À, cái phi vụ kinh khủng cạnh tòa nhà Mái vòm Thiên niên kỷ chứ gì.” Anh ta ngồi xuống ghế và ngẩng đầu lên nhìn Jack. “Các anh vẫn đang tận lực điều tra vụ đó đúng không?”

“Đúng vậy.”

“Vậy chúng tôi có thể giúp gì?”

“ Anh có hồ sơ y tế của các nhân viên không?”

“Hồ sơ y tế ư? Không. Nếu họ có mua bảo hiểm nhân thọ trong kế hoạch về hưu thì chúng tôi có thể lưu lại bản sao báo cáo của bác sĩ. Nhưng chỉ có vậy thôi.”

“Nhưng nếu họ có khuyết tật thì vẫn biết được chứ?”

“Chính sách của bệnh viện tạo cơ hội bình đẳng cho tất cả mọi người nên chúng tôi buộc phải tuyển hết cho đủ chỉ tiêu. Những người này đều phải điền vào một bảng câu hỏi khi được nhận vào. Chắc có thể tra ra ở đó. Nhưng các anh sẽ không tìm thấy ông Ha... Harteveld ở đó đâu, ông ấy không nằm trong danh sách những người làm công ăn lương ở bệnh viện.”

“Không, tôi biết. Tôi muốn hỏi về Thomas Cook cơ.”

“Là nhân viên nhà xác mà anh nói với Wendy á?”

“Đúng vậy.”

“Sáng nay cô ấy đã lấy hồ sơ của anh ta ra cho anh, chúng vẫn còn...” Anh ta nhoài hẳn người ra sau ghế, có phần hơi quá đà, để liếc nhìn tủ tài liệu trong góc phòng. “Không có.” Anh ta quay lại nhìn sang dãy tủ tài liệu cạnh tường phía bên kia phòng. “À phải, ở bên kia.”

Jack nhìn anh ta đi tới tủ tài liệu. Hôm nay, Bliss có gì đó rất lạ, bước đi hơi nhún nhảy của anh ta giống như đang cố kiềm chế một sự hưng phấn nào đó.

“Đây rồi!” Anh ta quay trở lại bàn làm việc với một tập hồ sơ, đập mạnh nó lên bàn với vẻ hoan hỉ. “May là tôi không cất nó đi chỗ khác. Giờ thì xem nào.”

Anh ta lật vài trang, nhìn lướt qua bằng đôi mắt màu nhạt của mình, miệng mấp máy liên hồi, thỉnh thoảng lại chùi tay vào áo vét. Quanh chân răng của anh ta, Jack để ý thấy có một mảng bám màu trắng đục.

“À vâng, đây rồi.” Anh ta chỉ một trang giấy. “ ‘Có khuyết tật gì không?’ Cook trả lời ‘Có’. Tờ đơn ghi: ‘Hãy nói rõ hơn’.” Anh ta liếm môi. “Và Cook trả lời ‘chứng rối loạn sắc giác’.” Bliss ngước lên nhìn Jack và nháy mắt. “Nghĩa là không có tế bào hình nón ở võng mạc. Anh ta sẽ không thể nhìn thấy màu sắc của sự vật.”

“Và không chịu được ánh mặt trời.”

Bliss nhìn vào một điểm phía sau Jack như thể đang cố nhớ lại chuyện gì. “Có phải chúng ta đang nói tói một anh chàng có mái tóc đỏ khá dài không?”

“Đúng thế.”

“Tôi có nhìn thấy anh ta vài lần. Tôi cũng nhớ cặp kính râm của anh ta. Nhân viên nhà xác, đúng không?” Anh ta trầm tư xoa cằm, nhìn Jack mỉm cười. “Làm nghề này phải gặp biết bao nhiêu loại người, không thể nhớ nổi tên tất cả.” Anh ta rút từ cuối tập hồ sơ ra bản sao của hai tờ đơn. “Đây là báo cáo của bác sĩ xác nhận điều đó. Rối loạn sắc giác. Liệt vào dạng thị lực suy giảm một phần.” Anh ta nhìn lên Jack. “Thông tin này có vẻ khiến anh lo lắng.”

Jack mệt mỏi xoa mặt. “Không, không. Không phải lo lắng, chỉ là sẽ lại vất vả thêm chút thôi.” Anh chìa tay ra cho Bliss, “Cảm ơn anh đã giúp đỡ, anh Bliss. Xin lỗi đã làm phiền anh.”

“Không có gì, không có gì.” Bliss đứng dậy bắt tay Jack. Tay anh ta ấm và hơi ướt. “Đừng do dự nếu các anh muốn hỏi thêm gì. Wendy sẽ giúp đỡ các anh nếu tôi không có mặt ở đây, tôi nghỉ phép từ ngày mai.”

“Cảm ơn anh,” Jack đờ đẫn nói. “Cho một dịp đặc biệt nào ư?”

“Quả là thế.” Bliss ngồi xuống sau bàn làm việc của mình, hai bàn tay lồng vào nhau rồi vươn vai khiến các khớp xương kêu răng rắc. “Là sinh nhật tôi ấy mà!”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mo Hayder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.