Anh Metias vẫn luôn bảo tôi rằng hễ tôi mà ốm là thể nào cũng sẽ dốc cạn sức lực của mình.
Tôi biết trời lạnh, nhưng không thể nói chắc nhiệt độ là bao nhiêu. Tôi biết đang là ban đêm, nhưng không thể nói chắc lúc này là mấy giờ. Tôi biết Day và tôi bằng cách nào đó đã vượt biên sang được vùng Thuộc địa, nhưng tôi quá mệt mỏi chẳng thể hình dung ra được chúng tôi đã lọt vào bang nào. Cánh tay Day đang ôm chặt eo tôi, đỡ lấy tôi mặc dù tôi có thể cảm nhận được chính cậu cũng đang run rẩy vì đã phải giúp tôi di chuyển quá lâu. Cậu thì thầm khích lệ tôi, thúc giục tôi. Chỉ một chút xíu nữa thôi, cậu nói. Gần mặt trận thế này thì chắc phải có bệnh viện chứ. Chân tôi run rẩy vì cố đứng thẳng, nhưng lúc này tôi nhất quyết không để mình ngất đi. Chúng tôi bước xuyên màn tuyết lắc rắc, mắt dán chặt vào thành phố lấp lánh đằng trước.
Những tòa nhà cao từ năm tầng cho đến hàng trăm tầng, một vài tòa mất hút vào trong những đám mây thấp. Cảnh tượng vừa quen thuộc lại vừa hoàn toàn mới mẻ: những bức tường chăng những lá cờ ngoại quốc hình đuôi nhạn màu xanh hải quân và vàng; những tòa nhà có thiết kế mái vòm ở hai bên hông, máy bay chiến đấu đậu thành hàng trên sân thượng. Đây là những mẫu máy bay khác hẳn loại ở nước Cộng hòa, với thiết kế cánh ngược kỳ lạ khiến chúng mang hình dáng như cái đinh ba. Cánh máy bay đều được sơn hình con chim vàng hung dữ cùng một biểu tượng mà tôi không nhận ra. Thảo nào tôi luôn nghe nói phe Thuộc địa có không lực hơn hẳn phe Cộng hòa - những chiếc máy bay này mới hơn những chiếc tôi từng đi, và cứ xem cách chúng đậu trên nóc nhà thì thấy, chắc hẳn chúng có thể dễ dàng cất cánh và hạ cánh theo phương thẳng đứng. Thành phố mặt trận này có vẻ đã được trang bị kỹ càng.
Và người nữa chứ. Họ có mặt khắp nơi, cả lính và dân thường nhan nhản trên phố, rúc trong những chiếc áo khoác có mũ để tránh tuyết. Khi họ đi dưới ánh đèn nê ông sáng rực, khuôn mặt họ nhuộm sắc xanh, cam và tím. Tôi quá mệt nên chẳng thể phân tích họ cho kỹ, nhưng tôi để ý thấy tất cả quần áo của họ - ủng, quần dài, áo sơ mi, áo khoác - đều in đủ loại biểu tượng và chữ. Tôi sửng sốt trước mớ quảng cáo trưng đầy trên tường - chúng trải dài hút tầm mắt, thỉnh thoảng sát nhau đến nỗi phủ kín cả mảng tường phía sau. Chúng có vẻ như quảng cáo cho tất tật mọi thứ trên đời, những thứ tôi chưa từng nghe đến hoặc nhìn thấy. Những trường học được công ty tài trợ? Giáng sinh?
Chúng tôi đi ngang một cửa sổ bày một dãy màn hình tí hon, chiếc nào cũng chiếu tin tức và video. HẠ GIÁ! màn hình viết. GIẢM GIÁ 30% CHO ĐẾN THỨ HAI! Một vài kênh chiếu các chương trình quen thuộc - các dòng tóm tắt tin tức từ mặt trận, những buổi họp báo chính trị. TẬP ĐOÀN DESCON MANG LẠI MỘT CHIẾN THẮNG NỮA CHO PHE THUỘC ĐỊA Ở BIÊN GIỚI DAKOTA, MINNESOTA. BÁN GẠCH VỤN VÙNG CỘNG HÒA LÀM QUÀ LƯU NIỆM! Các màn hình khác đang chiếu phim, một thứ chỉ được phe Cộng hòa trình chiếu ở các rạp chiếu phim trong các quận nhà giàu. Đa số màn hình đang giới thiệu các quảng cáo. Không giống quảng cáo tuyên truyền của phe Cộng hòa, có vẻ như những quảng cáo này đang cố thuyết phục dân chúng mua đồ. Tôi không hiểu chính phủ kiểu gì đang điều hành một nơi như thế này. Có khi họ còn chẳng có chính quyền.
“Cha mình từng kể các thành phố Thuộc địa nhìn từ xa đã thấy lấp lánh,” Day nói. Mắt cậu lướt từ quảng cáo màu mè này sang quảng cáo màu mè khác trong lúc cậu đỡ tôi chen qua dòng người. “Nó giống hệt như ông mô tả, nhưng mình không hiểu những quảng cáo này. Chúng kỳ lạ nhỉ?”
Tôi gật đầu với cậu. Ở nước Cộng hòa, quảng cáo được trình bày theo đúng phong cách dứt khoát kiên định của chính phủ và giống hệt nhau bất kể ta ở địa phương nào. Còn ở đây, quảng cáo không theo bất kỳ kiểu quy tắc về màu sắc nào. Chúng cứ loạn cào cào, trộn tung các loại đèn nê ông và đèn nhấp nháy. Cứ như thể chúng không do chính phủ làm, mà là sản phẩm của vài nhóm độc lập quy mô nhỏ hơn.
Một đoạn phim quảng cáo có một sĩ quan mặc đồng phục đang mỉm cười. Giọng thuyết minh nói: “Sở Cảnh sát Tribune, cần khai báo một tội ác? Chỉ cần nộp trước 500 đồng!” Phía bên dưới người sĩ quan có dòng chữ nhỏ: SỞ CẢNH SÁT TRIBUNE LÀ ĐƠN VỊ TRỰC THUỘC TẬP ĐOÀN DESCON.
Một quảng cáo khác cho biết: KỲ KIỂM TRA MHN TOÀN QUỐC TIẾP THEO DO CLOUD TÀI TRỢ - 27 THÁNG MỘT. CẦN SỰ HỖ TRỢ ĐỂ ĐỖ? THUỐC VIÊN JOYENCE CỦA MEDITECH HIỆN ĐÃ CÓ MẶT TẠI TẤT CẢ CÁC HIỆU THUỐC!” Bên dưới lại thêm một dấu hoa thị kèm dòng chữ nhỏ: * MHN: MỨC ĐỘ HÀI LÒNG CỦA NHÂN VIÊN.
Quảng cáo thứ ba khiến tôi phải xem lại cho rõ. Nó chiếu một video có các hàng trẻ con mặc quần áo giống hệt nhau trưng ra những nụ cười hớn hở nhất tôi từng thấy. Rồi dòng chữ hiện ra: TÌM CHO BẠN MỘT BÉ TRAI, BÉ GÁI HAY NHÂN VIÊN HOÀN HẢO. NHỮNG CỬA HÀNG TRAO ĐỔI ĐƯỢC NHƯỢNG QUYỀN LÀ CHI NHÁNH CỦA CÔNG TY EVERGREEN. Tôi cau mày bối rối. Có lẽ đây là cách phe Thuộc địa quản lý trại trẻ mồ côi hay đại loại thế. Có phải không nhỉ?
Khi chúng tôi bước tiếp, tôi chú ý đến một hình ảnh không đổi ở góc dưới bên phải của mỗi quảng cáo. Đó là một biểu tượng khổng lồ gồm một vòng tròn chia bốn phần, trong mỗi góc phần tư là một biểu tượng khác nhỏ hơn. Bên dưới đó là dòng chữ in hoa:
THUỘC ĐỊA MỸ
CLOUD. MEDITECH. DESCON. EVERGREEN
QUỐC GIA TỰ DO LÀ QUỐC GIA TẬP ĐOÀN
Đột nhiên tôi cảm nhận được hơi thở ấm áp của Day ngay sát tai. “June,” cậu thì thào.
“Gì vậy?”
“Có người đang theo dõi chúng ta.”
Lại một chi tiết khác mà lẽ ra tôi nên để ý từ trước. Chẳng thể kể ra hết tôi đã bỏ sót bao nhiêu vấn đề. “Cậu nhìn thấy mặt hắn không?”
“Không. Nhưng nhìn điệu bộ thì có vẻ là con gái,” cậu trả lời. Tôi chờ thêm một vài giây, rồi đánh liều nhìn ra sau. Không có gì ngoài một biển dân Thuộc địa. Dù đó là ai đi chăng nữa, cô ta cũng đã mất dạng vào trong đám đông.
“Có khi chỉ là báo động giả,” tôi lẩm bẩm. “Một cô gái Thuộc địa nào đó.”
Mắt Day quét khắp con phố, đầy hoang mang, rồi cậu nhún vai không để ý thêm nữa. Tôi không lấy gì làm ngạc nhiên nếu chúng tôi bắt đầu nhìn thấy vài điều bất thường, đặc biệt là giữa hết thảy những quảng cáo huỳnh quang và những cái đèn lấp lánh mới mẻ kỳ lạ này.
Một người xáp đến ngay khi chúng tôi hướng sự chú ý trở lại con phố. Bà ta cao một mét bảy mươi, má xệ, da hồng hào hơi rám nắng, vài lọn tóc đen thò ra ngoài chiếc mũ ấm dày cộp, tay cầm chiếc máy tính bảng phẳng lỳ. Bà ta quấn khăn quàng kín mít quanh cổ (len tổng hợp, dựa vào chất liệu đồng phục mà đoán), và các hạt băng nhỏ bám vào lớp vải dưới cằm do hơi thở đông lại mà thành. Cổ tay áo bà ta thêu dòng chữ Giám thị đường phố, ngay phía trên một biểu tượng kỳ lạ khác. “Không thấy hai người xuất hiện. Công ty nào?” bà ta lầm bầm. Mắt bà ta dán vào máy tính bảng, trên đó có một hình ảnh giống như bản đồ với những chấm tròn đang di chuyển. Mỗi chấm tròn có vẻ tương ứng với một người trên phố. Chắc hẳn bà ta muốn nói là chúng tôi không xuất hiện trên đó. Rồi tôi nhận ra trên phố có rất nhiều người như bà ta, đều mặc áo khoác màu xanh sẫm.
“Tập đoàn nào?” bà ta sốt ruột nhắc lại.
Day định trả lời thì tôi ngăn cậu lại. “Meditech,” tôi buột miệng, nhớ ra bốn cái tên trên các quảng cáo chúng tôi vừa xem.
Người phụ nữ dừng lại nhìn khắp lượt trang phục của chúng tôi với vẻ không hài lòng (ủng, quần đen và áo sơ mi bẩn thỉu). “Cô cậu chắc là nhân viên mới,” bà ta tự bổ sung, rồi gõ cái gì đó trên cái máy tính bảng. “Cô cậu đang cách rất xa nơi đáng lẽ cô cậu phải có mặt đấy. Không biết cô cậu đã có buổi định hướng nghề nghiệp chưa, nhưng cô cậu mà đến muộn là Meditech phạt nặng lắm đấy.” Rồi bà ta mỉm cười đầy giả dối với chúng tôi và trình diễn một tiết mục rộn ràng kỳ quái. “Tôi được Tập đoàn Cloud tài trợ. Hãy ghé Quảng trường Trung tâm Tribune để mua bánh mì mới nhất của chúng tôi!” Miệng bà ta lại trở thành một đường thẳng cau có như lúc trước, và bà ta vội vã bỏ đi. Tôi dõi theo khi bà ta chặn một người khác lại dưới phố, và trình bày màn biểu diễn y hệt.
“Thành phố này cứ thế nào ấy,” tôi nói thầm với Day khi chúng tôi đi tiếp.
Day càng siết chặt tôi hơn, vẻ căng thẳng. “Vì thế mình mới không hỏi bà ta bệnh viện gần nhất ở đâu,” cậu trả lời. Một cơn chóng mặt nữa xộc đến với tôi. “Gắng lên nhé. Chúng ta sẽ nghĩ ra cách nào đó.”
Tôi cố trả lời, nhưng giờ tôi gần như không nhìn rõ mình đang đi đâu. Day nói gì đó với tôi, nhưng tôi không nghe ra một từ nào - cứ như cậu đang ở dưới nước vậy. “Cậu nói gì cơ?” Giờ mọi thứ đang quay cuồng. Đầu gối tôi sụn xuống.
“Mình nói là, có khi chúng ta… dừng lại ở một… bệnh viện…”
Tôi cảm thấy mình đang ngã xuống, tay chân ôm lấy người thành tư thế cuộn tròn bảo vệ, và đâu đó phía trên đầu tôi, đôi mắt xanh đẹp đẽ của Day đang nhìn tôi chăm chú. Cậu đặt tay lên vai tôi, nhưng dường như cậu đang cách xa hàng triệu dặm. Tôi cố lên tiếng, nhưng miệng tôi dường như đầy cát. Tôi chìm vào bóng tối.
***
Một tia sáng vàng và xám. Bàn tay mát rượi của ai đó áp lên trán tôi. Tôi với tay định chạm vào, nhưng ngay khi ngón tay tôi sượt qua làn da đó, bàn tay tan biến mất. Tôi run lên không ngừng - ở đây lạnh đến không tưởng.
Cuối cùng, khi tôi cũng mở được mắt ra, tôi thấy mình đang nằm trên một chiếc giường trải ga trắng muốt, gối đầu lên đùi Day, và Day vòng một tay ôm eo tôi. Một lát sau tôi nhận ra cậu đang quan sát người khác - ba người khác - đang đứng trong phòng với chúng tôi (họ mặc đồng phục đặc trưng của lính Thuộc địa vùng mặt trận: áo khoác dã chiến màu xanh hải quân với khuy vàng và hàm sĩ quan, những sọc trắng và vàng quanh viền áo và biểu tượng chim ưng vàng thêu trên tay áo). Tôi lắc đầu. Một trận suy nhược khá toàn diện. Lúc này tôi quá chậm chạp.
“Qua hệ thống đường hầm,” Day nói. Đèn trên trần khiến tôi chói mắt. Lúc trước tôi đã không để ý đến chúng.
“Các cậu đã ở Thuộc địa được bao lâu rồi?” một người đàn ông hỏi. Giọng ông ta có âm sắc rất lạ. Ông ta có bộ ria nhợt nhạt, tóc mềm bóng nhẫy, và ánh sáng khiến làn da ông ta xanh xao. “Nên thành thực, con trai. DesCon không dung thứ lũ nói dối đâu.”
“Chúng tôi mới đến đây đêm nay,” Day đáp.
“Và cậu đến từ đâu? Cậu có phục vụ phe Ái Quốc không?”
Dù đang lơ mơ, tôi vẫn hiểu đây là câu hỏi nguy hiểm. Họ sẽ không lấy gì làm vui vẻ nếu phát hiện ra chúng tôi là những kẻ đã phá hỏng kế hoạch của họ với Cử tri. Có lẽ họ còn chưa biết chuyện gì đã xảy ra. Razor từng nói họa hoằn lắm ông ta mới cập nhật tình hình cho phe Thuộc địa.
Day cũng nhận ra sự nguy hiểm của câu hỏi, vì thế cậu trả lời quanh co. “Chúng tôi tới đây một mình.” Cậu ngưng lại, rồi tôi nghe thấy cậu lên tiếng vẻ hơi sốt ruột. “Làm ơn, cô ấy đang sốt rất cao. Hãy đưa chúng tôi tới bệnh viện, và tôi sẽ kể cho các ông bất cứ điều gì các ông muốn. Tôi không vượt qua cả quãng đường đến đây để thấy cô ấy chết trong một sở cảnh sát.”
“Đi bệnh viện thì tốn tiền đó, con trai,” người đàn ông trả lời.
Day vỗ vào túi quần tôi rồi moi cuộn tiền còm cõi của chúng tôi ra. Tôi nhận thấy khẩu súng của cậu đã biến mất, có lẽ đã bị tịch thu. “Chúng tôi có bốn ngàn đô la Cộng hòa…”
Mấy người lính cười khúc khích cắt ngang lời cậu. “Chàng trai à, bốn ngàn đô Cộng hòa không mua nổi một bát xúp cho cậu đâu,” một người lên tiếng. “Hơn nữa, hai người phải ở lại đây chờ chỉ huy xuất hiện. Rồi hai người sẽ được chuyển đến trại Tù binh Chiến tranh để được thẩm vấn theo đúng quy định.”
Trại Tù binh chiến tranh. Chẳng hiểu sao cái tên này lại khiến tôi nhớ đến lần anh Metias dẫn tôi đi làm nhiệm vụ hơn một năm trước, khi chúng tôi truy đuổi một tên tội phạm chiến tranh đến từ vùng Thuộc địa qua khắp các bang Cộng hòa và giết chết hắn ở thành phố Yellowstone. Tôi vẫn nhớ vết máu trên mặt đất, thấm đẫm bộ đồng phục màu xanh hải quân của tên lính đó. Một thoáng hoảng loạn choán lấy người tôi, và tôi với tay lên nắm cổ áo Day. Mấy người đàn ông còn lại trong phòng phát ra một âm thanh đột ngột. Tôi nghe có tiếng kim loại lách cách.
Vòng tay Day siết quanh người tôi đầy che chở. “Cứ bình tĩnh,” cậu thì thầm.
“Tên cô gái là gì?”
Day quay mặt lại phía những người đàn ông. “Sarah,” cậu nói dối. “Cô ấy không nguy hiểm gì đâu, chỉ là cô ấy đang ốm lắm.”
Đám đàn ông nói gì đó khiến Day nổi giận, nhưng thế giới quanh tôi lại một lần nữa biến thành một mớ màu sắc hỗn độn, và tôi lại chìm vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh. Tôi nghe thấy những tiếng nói rất to, rồi tiếng cánh cửa nặng nề bật mở, và sau đó là một quãng im lặng dài. Đôi lúc tôi tưởng như nhìn thấy anh Metias đang đứng trong góc doanh trại, quan sát tôi. Lúc khác anh lại biến thành Thomas, và tôi không chắc mình nên cảm thấy tức giận hay đau thương khi trông thấy hắn. Thỉnh thoảng tôi nhận ra bàn tay Day đang áp vào tay tôi. Cậu bảo tôi nghỉ ngơi đi, rằng mọi việc sẽ ổn cả thôi. Những hình ảnh biến mất.
Có lẽ phải đến hàng tiếng đồng hồ sau, tôi lại bắt đầu nghe thấy bập bõm tiếng nói chuyện.
“… từ vùng Cộng hòa?”
“Phải.”
“Cậu là Day?”
“Đúng vậy!”
Có tiếng xì xào, rồi những sắc thái hoài nghi. “Không, tôi nhận ra cậu ta,” ai đó nói đi nói lại. “Tôi nhận ra cậu ta, tôi nhận ra cậu ta. Cậu ta chính là người đó.”
Thêm nhiều tiếng xôn xao. Rồi tôi cảm nhận được Day đứng dậy, và tôi một mình sụp xuống trên lớp ga trải lạnh toát của chiếc giường bên dưới. Họ đã đưa cậu ấy đi đâu đó. Họ đã đưa cậu ấy đi mất rồi.
Tôi muốn bám chặt lấy ý nghĩ ấy, nhưng cơn mê sảng đã choán lấy tôi và tôi lại trôi trở vào bóng tối.
Tôi đang ở trong căn hộ tại khu Ruby, đầu tựa trên một chiếc gối ướt đẫm mồ hôi, trên người đắp tấm chăn mỏng và tắm mình trong ánh trời chiều vàng óng chiếu qua khung cửa sổ. Ollie đang ngủ gần đó, bàn chân cún con khổng lồ của nó biếng lười duỗi trên sàn đá. Tôi thấy cảnh tượng này thật không hợp lý chút nào, vì tôi đã mười sáu tuổi và Ollie đúng ra đã lên chín. Hẳn là tôi đang mơ.
Một chiếc khăn mặt ướt được chườm lên trán tôi - tôi nhìn lên, thấy anh Metias đang ngồi cạnh, cẩn thận chườm khăn để nước không rỏ vào mắt tôi.
“Này, June-bọ,” anh mỉm cười nói với tôi.
“Anh không sợ bị muộn giờ sao?” tôi thầm thì. Một cảm giác không ngừng cuộn lên trong lòng, nhắc nhở tôi rằng đúng lý ra anh Metias không nên ở đây. Kiểu như anh đã bị trễ giờ làm gì đó.
Nhưng anh tôi chỉ lắc đầu, khiến vài lọn tóc sẫm màu rơi lòa xòa trước mặt. Ánh mặt trời lấp lánh ánh vàng trong mắt anh. “Chậc, anh làm sao để em lại một mình được, phải không?” Anh bật cười, và tiếng cười làm tôi ngập tràn hạnh phúc đến nỗi tưởng như mình sắp nổ tung. “Chấp nhận đi, em kẹt ở đây với anh rồi. Giờ thì ăn xúp nhé. Em thích kêu ca nó chán đến mức nào thì anh cũng chẳng thèm quan tâm đâu.”
Tôi nhấp một ngụm. Tôi thề là tôi gần như nếm được vị của nó. “Anh sẽ ở lại đây cùng em thật chứ?”
Anh Metias cúi xuống, hôn lên trán tôi. “Cả đời này luôn, nhóc ạ, cho đến khi nào em phát ngán khi phải nhìn thấy anh.”
Tôi mỉm cười. “Lúc nào anh cũng chăm sóc em. Anh lấy đâu ra thời gian cho Thomas?”
Anh Metias ngần ngừ vì câu nói của tôi, rồi cười khúc khích. “Anh chẳng giữ được bí mật nào với em, phải không?”
“Anh có thể kể với em chuyện của hai người được mà, anh biết đấy.” Tôi thấy thật đau đớn khi nói ra những lời này, nhưng không hiểu vì sao. Tôi có cảm giác mình đã quên mất điều gì đó quan trọng. “Em không kể với ai đâu. Anh chỉ lo Chỉ huy Jameson phát hiện ra rồi sẽ tách anh và Thomas sang hai đơn vị tuần tra khác thôi phải không?”
Anh Metias cúi đầu, vai thõng xuống. “Anh chưa bao giờ thật sự có lý do gì để đề cập đến chuyện đó.”
“Anh có yêu anh ấy không?”
Tôi vẫn nhớ là mình đang mơ, và bất kể điều gì anh Metias nói cũng chỉ là ý nghĩ của riêng tôi chiếu vào hình ảnh anh mà thôi. Dù vậy, tôi vẫn thấy nhói lòng khi anh tôi cúi xuống và khẽ gật đầu trả lời.
“Anh nghĩ là anh đã từng,” anh đáp. Tôi hầu như không nghe thấy tiếng anh.
“Em xin lỗi,” tôi thì thầm. Anh nhìn tôi bằng đôi mắt nhòa lệ.
Tôi gượng đưa tay lên để ôm cổ anh. Nhưng rồi khung cảnh thay đổi, ánh sáng mờ đi, và đột nhiên tôi đã lại nằm trong căn phòng sơn trắng lờ mờ sáng, trên chiếc giường không thuộc về tôi. Anh Metias đã biến vào hư không. Thay anh chăm sóc cho tôi là Day, khuôn mặt cậu được đóng khung trong mái tóc sáng màu, đôi tay cậu đang chỉnh lại chiếc khăn trên trán tôi, đôi mắt cậu chăm chú nhìn tôi.
“Này, Sarah,” cậu nói. Cậu đang sử dụng cái tên giả cậu bịa ra cho tôi. “Đừng lo, cậu được an toàn rồi.”
Tôi chớp chớp mắt vì sự thay đổi khung cảnh đột ngột. “An toàn ư?”
“Cảnh sát Thuộc địa đã bắt gặp chúng ta. Họ đưa chúng ta đến một bệnh viện nhỏ sau khi phát hiện ra mình là ai. Mình đoán ở đây họ đều đã nghe kể về mình, và điều đó đang có lợi cho chúng ta.” Day rụt rè toét miệng cười với tôi.
Nhưng lần này tôi thấy hụt hẫng khi trông thấy Day, quá buồn bã khi đã lại mất anh Metias vì những giấc mơ thiếu chiều sâu của mình, đến nỗi tôi phải cắn chặt môi để không khóc. Cánh tay tôi quá yếu. Dù sao đi nữa, có lẽ tôi cũng chẳng thể ôm cổ anh tôi được, và vì thế, tôi chẳng thể ngăn anh trôi ra xa.
Nụ cười của Day biến mất - cậu cảm nhận được nỗi đau buồn của tôi. Cậu cúi xuống chạm một tay vào má tôi. Khuôn mặt cậu ở rất gần, bừng sáng trong ánh chiều dịu nhẹ. Tôi gắng vực mình dậy bằng chút sức lực ít ỏi đang có và để cậu kéo tôi vào lòng. “Ôi, Day,” tôi thì thầm bên tai cậu, giọng vỡ ra bởi những tiếng nức nở đang cố kìm nén. “Mình thật lòng nhớ anh ấy. Mình nhớ anh ấy lắm. Và mình xin lỗi, mình xin lỗi vì tất cả mọi chuyện.” Tôi nhắc đi nhắc lại những lời ấy, những lời tôi đã nói với anh Metias trong mơ và sẽ nói với Day cho đến hết cuộc đời này.
Day ôm tôi chặt hơn. Cậu đưa tay vuốt tóc cho tôi, dịu dàng đu đưa tôi như nựng một đứa trẻ. Tôi dùng hết sức bình sinh bám lấy cậu, không thể thở nổi, chìm đắm trong cơn sốt, sự đau buồn và trống vắng.
Anh Metias đã lại biến mất. Anh luôn biến mất.