99 Phờ Răng

Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ii. Mày

❊ ❊ ❊

“Người ta có thể phát minh ra những điều quý báu trong “Tư tưởng” của Pascal cũng như trong quảng cáo xà phòng”.

Marcel Proust

1.

Tối hôm ấy mày không chợp mắt được. Kể từ lúc Sophie ra đi, mày luôn buồn chán vào cuối tuần như đồ chó chết. Một giai đoạn đau khổ ập đến. Mày xem The Grind trên MTV. Cả nghìn cô nàng mặc bikini và áo phông hở rốn đang uốn éo trên một sàn nhảy hoành tráng ngoài trời ở South Beach (Miami). Đám da đen to vật vã ghì chặt các cô nàng vào thân hình sô cô la bóng nhẫy của mình. Tiết mục đơn giản, chẳng có gì để nói tôn vinh vẻ đẹp hình thể cũng như cổ vũ cho cái gọi là techno. Tất cả chúng ta mãi mãi phải là 16 tuổi. Phải đẹp đẽ, trẻ trung, thể thao, rám nắng, tươi cười và hòa theo tiết tấu, nhịp điệu! Đương nhiên là phải điên khùng hết sức, nhưng phải vui vẻ, thuận hòa dưới ánh mặt trời Florida. Quần áo phải bó sát. The Grind là một thế giới khác, một thế giới lý tưởng, bãi biển tuyệt hảo, điệu nhảy tuyệt vời. Mà Grind, trong tiếng Anh có nghĩa là NGHIỀN NÁT. Chủ nghĩa nghiền nát trẻ trung và có tổ chức trật tự này gợi cho mày nhớ tới bộ phim Chiến thắng của Ý chí do Leni Riefenstahl đạo diễn (hay tác phẩm điêu khắc của Arno Breker).

Thỉnh thoảng, phía hậu trường, một cô nàng không biết mình đang bị quay phim, ngoác miệng ngáp và thở hổn hển. Khi thấy ống kính camera quay cận cảnh, cô ả vội vàng tạo dáng, ra vẻ khiêu gợi, hệt như một cô nàng diễn viên khiêu dâm, giả nai mút ngón tay. Trong một giờ đồng hồ bất tận, mày vừa được khám phá thứ chủ nghĩa phát xít bãi biển vừa tận hưởng thứ bột trắng. Để không còn chảy máu mũi, mày dùng thể credit “Premium” nghiền bột ma túy lên tấm gương. Cần phải biến các tinh thể thành thứ bột nghiền mịn như vậy. Bột ma túy càng mịn bao nhiêu thì niêm mạc của mày càng phê bấy nhiêu. Chính cái thứ bột trắng này là cuộc sống của mày. Khi phê thuốc với cái ống hút bằng vàng, mày ngửa đầu ra sau để hạn chế không cho bột rơi vào niêm mạc mũi. Khi cảm thấy vị ma túy thân thuộc ngấm vào cổ họng, mày tợp một ngụm vodka to tướng có ngâm thuốc bổ để tránh hắt hơi. Sau chứng dị ứng cỏ khô, mày khai sinh ra một căn bệnh mới: dị ứng cocain (triệu trứng: lỗ mũi hoại tử, sổ mũi kinh niên, giật quai hàm, tấm thẻ credit màu xanh hảng “Premium” dính đầy bột trắng xung quanh mép). Sau đó thì mày lừng phừng lơ lửng và phê suốt mấy ngày weekend.

Ma túy… mày đã nhìn thấy nó đến với mày ra sao rồi. Ban đầu, mày chỉ nghe người ta bàn về nó:

- Suốt mấy ngày nghỉ, bọn tôi chỉ hít Corinne thôi.

Sau đó, mấy mống người quen của bạn mày đề cập thẳng mà không cần vòng vo tam quốc:

- Ông muốn hít không?

Đám người này đã trở thành nhà cung cấp heroin cho mày như vậy đó. Sau đó, có kẻ nào trong đám tắc tử vì quá liều, kẻ khác ngồi bóc lịch sau song sắt. Ban đầu, mày tò mò hít thử xem cái thứ bột trắng này ra làm sao, dần dần mày chuyển sang hít vào cuối tuần rồi thành nghiện và lừng phừng kể cả ngày thường. Rồi quên mất rằng, thứ bột trắng này là bữa tiệc triền miên, hằng ngày mày lừ đừ ngay từ sáng sớm để khỏi phát điên, mày muốn gào rít lên nếu như phát hiện ra trong đó có trộn thuốc xổ ruột, mày sẽ muốn hắt xì hơi nếu biết trong đó có trộn strychnine. Nhưng mà đừng có than vãn gì: nếu thiếu cái thứ bột trắng này, mày sẽ buộc phải giải trí bằng trò nhảy dây trong bộ quần áo dệt kim màu xanh huỳnh quang, trượt patanh với những tấm độn bảo vệ đầu gối nom thật lố bịch, hát karaoke trong một nhà hàng kiểu Tàu, đánh đập lũ dân điên theo chủ nghĩa phát xít với đám đầu trọc, tập luyện thể dục thẩm mỹ với mấy gã trung niên thân hình săn chắc, chơi xổ số thể thao một mình, nghiên cứu tâm lý học trên một chiếc đi văng, đánh xì póoc với đám đầu trộm đuôi cướp, lướt net, chơi trò bạo dâm, thực hiện chế độ ăn kiêng, nốc uýt ki một mình trong bốn bức tường, làm vườn, trượt tuyết, sưu tập tem, theo đạo Phật, (theo kiểu đơn giản của phương Tây), chơi trò chơi điện tử loại bỏ túi, gia nhập nhóm thợ thủ công “Những đôi bàn tay khéo léo” hay nhậu nhẹt trong các bữa tiệc linh đình. Mỗi một kẻ trong chúng ta cần có thú vui của mình để “xả stress”. Tuy nhiên, như mày thấy đấy, trên thực tế, con người ta đang cố để tồn tại và để khỏi phải hóa điên. Kể từ khi sống một mình, mày thường xuyên thủ dâm mỗi khi xem băng khiêu dâm. Lúc nào mày cũng thủ những mẩu khăn vệ sinh Kleenex ở đầu ngón tay. Khi thoát khỏi Sophie, mày vẫn còn kịp thông báo cho nàng biết rằng mày thích đám gái ăn sương hơn.

- Anh thề với em: em  là người duy nhất mà anh muốn lừa dối.

Điều này đã xảy ra như thế nào? À, khi mày đang ăn tối với nàng tại nhà hàng thì bỗng dưng Sophie thông báo rằng nàng đã dính bầu mà chủ nhân của bào thai không ai khác ngoài mày. Ừm, thậm chí bậy giờ thật là khiếp hãi khi nhớ lại. Và bất ngờ, mày buông ra một màn độc thoại dài lê thê. Mày đã trút xuống đầu nàng những lời mà tất cả đám thanh niên trên thế gian mơ ước được tuôn ra với đám nhân tình đã trót dính bầu với chúng:

- Chúng ta cần phải chia tay nhau thôi… Tha lỗi cho anh… và xin em đừng khóc!... Anh chỉ mong một điều, rằng chúng ta sẽ chẳng bao giờ gặp lại nhau… Anh sẽ chết trong cô độc ở một chốn nào đó như con chó hoang… Hãy rời xa anh và làm lại cuộc đời khi em còn xinh đẹp… Hãy rời xa anh ra… Hãy tin rằng anh đã cố gắng níu kéo bằng tất cả sức lực của mình, nhưng anh không còn đủ sức nữa… Anh ngột ngạt lắm rồi, anh không có quyền trở thành kẻ hạnh phúc… Anh chỉ cần những người đàn bà lang chạ cùng sự cô độc thôi… Anh chỉ muốn đi du lịch một  mình khắp các thành phố xa lạ. Anh không có khả năng nuôi dạy đứa trẻ bởi anh cũng là một đứa trẻ con mà thôi. Anh là con của chính bản thân mình. Mỗi buổi sáng thức dậy, anh được sinh ra anh trên cõi đời này… Anh đã  không có bố thì làm sao em lại muốn anh trở thành ông bố được chứ… Anh không cần đến tình yêu của em…Anh…

Nói tóm lại, đây là một loạt câu liên tiếp được bắt đầu bằng từ “anh”. Sophie trả lời:

- Anh đúng là đồ quái vật.

- Ừ, anh là quái vật, vậy mà em lại yêu anh thì em cũng ngớ ngẩn như vợ chưa cưới của Frankenstein[1] thôi. Sophie hằn học nhìn mày rồi đứng lên và vĩnh viễn bước ra khỏi đời mày. Và lạ lùng, khi nàng nức nở bước ra khỏi nhà hàng, mày lại có cảm giác rằng, dường như mày đang trốn chạy chứ không phải là nàng. Mày hít vào rồi thở ra và cảm nhận “sự dễ chịu đê tiện” – cái cảm giác thường được kết thúc sau mọi cuộc chia tay và rồi sau đó mày viết lên khăn giấy như thế này: “Những cuộc chia ly đó là  tình yêu theo hiệp ước Munich” và “những gì mà người đời gọi là nhẹ nhàng, dịu dàng thì tôi gọi là nỗi sợ hãi của cuộc chia tay” và “Đàn bà là những thực thể mà hoặc là ta bỏ rơi họ, hoặc là ta sợ phải bỏ rơi họ”. Hay nói cách khác, nếu bạn không bỏ được họ thì rốt cục, họ sẽ khiến bạn khiếp vía.

Khi một cô gái báo tin cho chàng trai của mình biết nàng đang mang thai đứa con của anh ta thì câu hỏi mà gã kia đặt ta NGAY LẬP TỨC cho hắn không phải là “Mình có cần đứa bé không?” như bạn nghĩ mà là một câu hỏi hoàn toàn khác “Mình có nên ở lại với nàng này không đây?”

Cuối cùng thì sự tự do cũng chỉ là khoảnh khắc khó khăn nhưng ngắn ngủi. Tối hôm đó, mày quyết định quay trở lại quán Bar Biturique, cái nhà thổ quen thuộc của mày. Ở Pháp, nhà chứa nói chung là bị cấm đoán, nhưng riêng tại Paris thì ít nhất có không dưới dăm chục địa chỉ như vậy. Ở đó, mày sẽ được tất cả đám con gái tôn thờ ngay khi bước chân vào. Đám gái này được phân biệt bởi hai ưu điểm cơ bản:

1) Xinh đẹp.

2) Không thuộc sở hữu của mày. Mày gọi sâm banh, mời cả đám thường thức, vậy là các cô nàng bâu lấy mày, vuốt tóc, liếm cổ, lùa những móng tay dài vào ngực mày, qua lần áo sơ mi, mân mó khóa quần với cái của nợ cương cứng rồi thì thầm những câu tục tĩu vào lỗ tai mày:

- Con mèo con của em, em thèm… anh quá đi mất. Em thèm…

Và mày tin đám gái này, tin vào những lới họ nói. Mày quên rằng mày đang trả tiền cho họ. Tận sâu trong lòng mình, mày đang đoán rằng Joanna đơn giản là Janine, nhưng chừng nào chưa được ân ái đê mê cùng nàng thì mày cũng chẳng việc quái gì phải biết. Bây giờ mày đang là chú gà trống được tôn thờ giữa cái đám gà mái lộng lẫy. Tụ tập ngay trong lóng quán Bar Biturique, mày ngấu nghiến hôn hít những bộ ngực bơm silicon của đám gái làng chơi. Họ cưng chiều mày như mẹ nựng con. Họ dùng lưỡi liếm mặt mày. Mày cao giọng tự biện hộ cho mình:

- Để sửa xe, ta phải nhờ đến một gã thợ cơ khí lành nghề. Để xây nhà, nên tìm đến kiến trúc sư giàu kinh nghiệm. Nếu bị ốm, phải tới ngay phòng mạch bác sĩ giỏi. Thế thì tại sao tình yêu xác thịt lại không cần cậy đến chuyên gia lành nghề nhỉ? 95% sẽ bằng lòng qua đêm với bất cứ ai nếu được bo 10 nghìn phờ-răng. Mà chỉ cần chi nửa chỗ đó thôi, bất cứ em nào cũng sẵn sàng bú mút mày. Cô ả sẽ làm ra vẻ không hài lòng và tuyệt đối không hé răng kể chuyện này với đám bạn thân, nhưng tôi dám cá với bạn rằng, chỉ cần 500 thôi là bạn đã có thể làm bất cứ trò gì mình muốn với cô nàng, thậm chí là với mức ít hơn thế. Ta có thể muốn bất cứ em nào thấy thích mắt, vần đề chỉ là giá cả mà thôi: các cô nàng liệu có dám từ chối bú mút nếu được trả một triệu, mười triệu hay trăm triệu không? Trong hầu hết các trường hợp, tình yêu chỉ là một thứ đạo đức giả: các cô nàng xinh đẹp yêu (họ tin rằng đó là tình yêu thành thật) đám đực rựa ví căng đầy tiền – những kẻ có thể mang lại cho các nàng một cuộc sống ngọt ngào sang trọng. Không kẽ họ khác đám gái điếm ư? Giống quá đi chứ.

Joanna và Sonia đồng tình với lập luận của mày. Cả hai cô luôn tán thành mớ lý luận sắc bén của mày. Mèo mả gà đồng gặp nhau thôi, ngay cả mày cũng vậy – mày cũng đang bán mình cho đám Đại Tư bản, hệt như đám gái ăn sương đấy thôi.

Thêm vào đó, chỉ có đám gái làng chơi này mới có thể đánh thức chức năng đàn ông trong con người mày, thậm chí cả khi mày đang phê ma túy và vào những lúc đó, mày chỉ còn có thể phát ra âm thanh be be như thế này:

- Đừng có để ý cọng rơm trong lỗ mũi người khác mà hay để ý đến cái của nợ cương cứng sau khóa quần của mày ấy.

Mày đóng vai một kẻ vô liêm sỉ mặc dù trên thực tế, mày không phải là kẻ như vậy. Mày đi tìm đám gái làm tiền không phải vì thói trơ trẽn mà trái lại – mày tìm họ bởi mày sợ hãi tình yêu. Đám gái ấy làm tình với mày mà chẳng hề có cảm giác gì, họ mang lại khoái cảm cho mày và chẳng hề khiến mày buồn lòng. “Sự thật là một khoảnh khắc của sự giả dối”, Guy Debord đã viết như thế - sau Hegel – và hai người này thì đương nhiên là thông mình hơn mày rồi. Câu này miêu tả đúng tình trạng của các nhà thổ chứa gái làng chơi. Với đám gái này, sự giả dối là một khoảnh khắc của sự thật. Rốt cục, mày cũng thực sự là chính mày. Trong xã hội của một người đàn bà “bình thường”, ta cần phải không ngừng nỗ lực, tự khoe mẽ, tự đề cao, nói tóm lại là lừa dối: và lúc này, gã đàn ông mới chính là điếm. Đổi lại, trong nhà thổ, gã có thể thư giãn, chỉ cần tìm cách để mua vui, để tỏ ra hay ho hơn chính bản thân mình. Đây là chỗ giả dối duy nhất mà trên thực tế, hắn lại là kẻ thật thà, nghĩa là yếu đuối, đẹp đẽ và mong manh. Có lẽ sẽ không tồi nếu ta viết một cuốn tiểu thuyết với tựa đề “Tình yêu đáng giá 3000 phờ-răng”.

Mày đốt tiền cho đám gái làng chơi nhằm tiết kiệm chính bản thân mình. Mày quá yếu đuối để có thể một lần nữa dám yêu với tất cả những hệ lụy kèm theo: tim đập mạnh, cảm xúc bộc phát, thất vọng bất ngờ. Giờ đây, đối với mày, cuộc phiêu lưu lãng mạn nhất chính là những chuyến viếng thăm nhà thổ. Chỉ những ké lý trí mới có nhu cầu trả tiền vì tình yêu nhằm tránh rủi ro đau khổ vì tình.

Ngoài tuổi 30, tất cả chúng ta đều bọc thép bản thân mình: trải qua không ít thảm họa yêu đương, đám tình nhân bỏ của chạy lấy người, gặp gỡ hẹn hò với đám khụ khị trông có vẻ đang tin cậy. Còn đám đực rựa chẳng buồn yêu nữa và đi tìm niềm an ủi ở những cô nàng lolita[2] bốc lửa hoặc đám gái làng chơi. Mỗi người tự đắp lên mình một vỏ bọc vờ vịt và chẳng ai muốn tỏ ra nực cười hay bất hạnh. Mày nuối tiếc cái thời tình yêu là hương thơm, mật ngọt và nó chẳng hề làm mày mảy may đau khổ. Vào năm 16 tuổi, mày tán tỉnh các cô bé, bỏ rơi họ (hoặc cũng có thể họ bỏ rơi mày) và những chuyện đó chẳng có gì là nghiêm trọng, chỉ cần giải quyết chóng vánh vài giây là xong. Vậy thì tại sao mọi chuyện dần dần trở nên quan trọng đến thế? Về lô-gic sự việc thì lẽ ra, mọi thứ phải theo thứ tự ngược lại: bị kịch thời niên thiếu và sự trống rỗng vào giai đoạn ngoài ba mươi. Nhưng, than ôi, mọi việc lại không phải như vậy! Càng già đi, người ta lại càng trở nên mềm yếu. Ở lứa tuổi 33, mày nhìn nhận mọi việc theo chiều nghiêm túc.

Sau đó, khi trở về nhà, mày uống thuốc ngủ và không mộng tưởng nữa. Chỉ lúc ấy, chàng trai tội nghiệp của tôi ơi, mày mới có thể quên nổi Sophie trong vài tiếng.

2.

Sáng thứ hai, mày đến văn phòng Rosse trên đôi chân nặng như chì, trong khi đầu đang suy tính về sự chọn lọc tàn nhẫn của Đấng tối cao Tiếp thị. Trước đây, chúng ta bán sáu chục loại táo khác nhau, vậy mà nay chỉ còn lại có ba (vàng, xanh và đỏ). Trước kia, người ta mất ba tháng để nuôi gà, nay chỉ cần 42 ngày là ta đã nhận thấy sự khác biệt giữa một quả trứng và một chú gà bọc giấy kính nằm trên kệ siêu thị. Mà 42 ngày ấy thật khốc liệt làm sao! (25 chú gà con chen chúc trong một mét vuông, được nuôi bằng kháng sinh và chất làm dịu thần kinh). Đến thập niên 70, người ta vẫn còn phân biệt được mười mùi vị khác nhau của phó mát ca-măm-be vùng Normandie, nay nhiều nhất chỉ còn ba (do tiêu chuẩn hóa sữa “nhiệt hóa”). Điều này đương nhiên chẳng phải là việc của mày nhưng nó là thế giới của mày. Trong chai Coca-Cola (một tỉ rưỡi phờ-răng ngân sách chi cho quảng cáo năm 1997), người ta không còn cho cocain vào nữa nhưng lại bổ sung axit phốt pho và axit xitric để tạo ra ảo giác hết khát cũng như thói quen sử dụng loại nước giải khát này. Bò sữa được nuôi bằng loại cỏ đặc biệt đã lên men, và cũng bởi vậy mà các chú bò mắc chứng xơ gan. Người ta còn nuôi chúng bằng kháng sinh nhằm tạo ra các loại vi-rút kháng thuốc. Các loại vi khuẩn này cư trú trong thịt bò. Tôi sẽ không nói đến loại bột xương gây ra bệnh bò điên ở bò, bởi báo chí đã viết về vấn đề này nhiều rồi. Trong sữa của những con bò này đầy chất dioxyn có lẫn trong cỏ. Cá nuôi cũng vậy. Chúng được nuôi bằng các loại bột cá (loại thức ăn này độc hại cho cá cũng như bột xương cho gia súc vậy) và các loại kháng sinh… Mùa đông, dâu tây chuyển đổi gien thậm chí không còn đông lạnh nữa nhờ gien từ một loại cá ở vùng biển bắc. Di truyền học đã lai gà với khoai tây, bò cạp với bông, chuột hang với thuốc lá, thuốc lá với rau xà lách, con người với cà chua.

Bên cạnh đó, đang xuất hiện ngày càng nhiều bệnh nhân ở độ tuổi ba mươi với chứng ung thư thận, ung thư dạ con, ung thư vú, ung thư hậu môn, ung thư tuyến giáp trạng, ung thư ruột, ung thư tinh hoàn, và các bác sĩ thì chẳng biết được nguyên nhân vì sao. Thậm chí trẻ con cũng dính bệnh: tại các thành phố lớn, con số trẻ em mắc chứng ung thư máu, u não, dịch đường hô hấp… ngày càng tăng. Theo giáo sư Luc Montagnier, việc xuất hiện bệnh AIDS được giải thích không chỉ bằng sự truyền vi rút HIV (do chính ông phát hiện) mà còn bằng những yếu tố bổ sung “có liên quan tới nền văn minh hiện đại của chúng ta” mà chính xác hơn, theo giáo sư, là sự ô nhiễm môi trường và thói quen ăn uống đã làm suy yếu các hệ phòng miễn dịch của con người. Càng ngày, chất lượng tinh dịch càng giảm xuống, và vấn đề sinh đẻ của loài người đang bị đe dọa.

Nền văn minh này dựa trên những mong muốn giả tạo do mày khơi nên và hâm nóng. Và nó đang sắp diệt vong.

Tại nơi mày làm việc có rất nhiều loại thông tin đang lưu hành, vì dụ, tình cờ mày biết rằng, có những loại máy giặt bền “trên cả tuyệt với” mà không một nhà sản xuất nào muốn tung ra, rằng một ai đó đã sáng chế ra loại vớ mỏng không xổ sợi, nhưng một hãng lớn chuyên sản xuất loại vớ liền quần đã mua lại bằng sáng chế của người này nhằm hủy bỏ nó, rằng bằng sáng chế ra loại lốp xe không nổ cũng bị xếp xó, và cũng chính vì thế mà thần chết đã cướp đi sinh mạng của hàng nghìn người trong các vụ tai nạn giao thông hàng năm, rằng lobby dầu khí đang huy động hết quyền lực của nó nhằm trì hoãn việc phổ biến xe hơi điện (và điều này được trả giá bằng tỷ lệ khí các-bon trong khí quyển tăng lên, kéo theo sự nóng lên của trái đất mà chúng ta vẫn gọi là “hiệu ứng nhà kính” – điều này có lẽ sẽ là nguyên nhân gây ra vô số hiểm họa thiên tai từ nay đến 2050 như bão lốc, băng bắc cực tan chảy, mực nước biển dâng dao, các loại ung thư da, đó là chưa kể đến nạn thủy triều đen), rằng thậm chí ngay cả thuốc đánh răng cũng là một sản phẩm vô dụng vì tất cả vấn đề săn sóc răng miệng lại nằm ở bàn chải đánh răng, còn thuốc đánh răng chỉ là thứ giúp làm thơm hơi thở, rằng tất cả các loại nước rửa bát đều hoàn toàn như nhau và máy rửa chén bát mới là công cụ chính trong việc vệ sinh chứ không phải là nước rửa chén, rằng các loại đĩa Compact cũng bị xước như đĩa làm bằng chất dẻo, rằng giấy kim loại độc hại hơn amiăng, rằng thành phần cấu tạo của các loại kem chống nắng vẫn không hề thay đổi kể từ cuộc chiến tranh thế giới thứ hai, mặc dù số u hắc tố đang ngày càng tăng vọt (các loại kem chống nắng chỉ bảo vệ được làn da khỏi tia cực tím UVB, còn đối với UVA độc hại thì chúng chẳng có tác dụng gì), rằng, các chiến dịch quảng cáo của Nestlé nhắm đến việc cung cấp sữa bột cho trẻ em ở các nước thứ ba đã gây nên cái chết cho hàng triệu thượng đế nhí bởi bố mẹ chúng pha sữa bằng thứ nước không thể uống được.

Sự thống trị thị trường phụ thuộc vào việc tiêu thụ sản phẩm, còn nghề của mày là thuyết phục người tiêu dùng chọn lựa sản phẩm chóng hư hỏng nhất. Các nhà công nghiệp gọi đó là “việc lập trình cho sự bào mòn đạo đức”. Mày phải nhắm mắt làm ngơ và không cần băn khoăn day dứt gì. Đương nhiên mày có thể tuyên bố như Maurice Papon, rằng mày không hề hay biết hoặc không thể làm khác được, rằng mày đã cố ngăn lại quá trình này, rằng mày không nhất thiết phải trở thành một người anh hùng… Trong suốt cả chục năm, mày nằm im như thóc mà chẳng hề có chút đối phó nào với sự đê tiện này. Nếu không có mày, có thể mọi việc đã diễn ra theo cách khác. Có thể, lúc đó, cái ngành quảng cáo đang hiện diện khắp chốn khắp nơi và khiến con người ta lợm giọng, sẽ không còn hủ hóa được thế giới này. Trên các con đường không còn hiện diện những tấm biển hiệu mời gọi, ở các góc phố không còn cửa hiệu thức ăn nhanh, mọi người dạo chơi trên phố và trò chuyện với nhau thư thả. Cuộc sống không phải lúc nào cũng sẽ diễn ra như hiện tại, và mày cũng chẳng thể mong muốn sự bất hạnh giả tạo này. Cũng không phải mày là người sản xuất ra tất cả các loại xe hơi bất động kia (sẽ có 2 tỉ rưỡi chiếc như vậy trên thế giới vào năm 2050). Tuy nhiên, mày cũng chẳng hề động đậy tay chân để thay đổi thế giới này theo chiều hướng tích cực hơn, tốt đẹp hơn. Một trong mười điều răng của kinh thánh nói rằng: “Đừng biến mình thành thần tượng… Đừng quỳ mọp trước mặt chúng và cũng đừng cung phụng chúng…” Nhưng cũng giống như hết thảy mọi kẻ khác, mày đã phạm tội lỗi chết người và đang bị bắt quả tang ngay tại trận. Và sự trừng phạt của trời thì mày biết đấy: đó là Địa ngục mà mày đang sống trong đó.

- Cậu có thể dành chút thời gian cho tớ không hay là đang bận đấy?

Đó là Jean Francois, phụ trách khách hàng của Madone đang thò đầu vào phòng làm việc của mày.

- Charlie đang bận bịu với đám họa sỹ, nên quay lại sau giờ ăn trưa là tốt hơn cả.

- OK, gã nói, - nhưng mà cậu có nghĩ là ta cần phải xốc lại mọi việc với Mergrelet không. Bôi trơn cấp lãnh đạo chẳng hạn.

- À, đúng, quyến rũ, dụ dỗ là thiên chức của chúng ta mà! Chẳng có thứ quái gì trên Trái đất này ngoài sự dụ dỗ. Đó chính là động lực duy nhất của sự tiến bộ loài người!

Gã ta nhìn mày hệt như nhìn thằng ngố:

- Này, cậu đã nghỉ ngơi xả láng trong mấy ngày cuối tuần chưa đấy?

- Tôi ấy à, tôi là tên tay sai trung thành của cái gọi là Xã hội màu mè phô trương mà, là kẻ thừa hành cho dòng năng lượng cuồn cuộn và sẵn sàng cho những cuộc chinh phục mới. Tiến lên, các bạn đồng nghiệp ơi, tiến đến Đệ tứ Reich!

Jeft tiến lại gần, nhìn chằm chằm vào chỏm mũi mày.

- Cậu có cái gì trăng trắng ở đây này.

Gã lấy ống tay áo phẩy bột ở trên cánh mũi mày rồi nói tiếp:

- Bây giờ tớ cần phải biến vì có cuộc gặp bên ngoài, nhưng cậu có thể gọi cho tớ qua điện thoại di động.

- Ừm, m, m, Jeft, tôi rất thích gọi cho anh vào di động.

Ngay sau đó, Charlie quay lại và ngồi trước mặt mày. Charlie là thành trì và là nguồn an ủi của tôi. Hắn khỏe mạnh, lừng lững và tự tin, trong khi tôi lại èo uột, ốm yếu, Charlie là một kẻ hạnh phúc hoặc biết cách thể hiện mình hạnh phúc một cách khéo léo. Hắn có một vợ, hai tàu há mồm, luôn nhìn đời bằng con mắt lạc quan, vui vẻ - mỗi người trong chúng ta đều có cách riêng của mình để xua đi những điều phi lý. Charlie sẽ bỏ qua những nhõng nhẽo thái quá của mày. Mày quý mến Charlie bởi gã bù đắp cho mày những cái mày thiếu. Hắn rít cần sa với những điếu thuốc to vật vã trong khi mày đang nén nhịn thứ bột trắng đó. Suốt ngày hắn đào bới lùng sục những bức ảnh cực kỳ khiêu dâm trên mạng Internet, ví dụ một gã trai đóng đinh bìu dái của mình lên ván gỗ; một bà mụ to béo sồ sề đang tự thỏa mãn mình bằng loại dụng cụ tình dục làm từ chất dẻo, và hắn coi những trò như thế này là hình thức “giải trí”.

- Charlie, ông đã xem The Grind trên MTV bao giờ chưa? Tôi có cảm giác rằng, có thể cuỗm được ý tưởng gì đó từ cái đám vô cảm, dữ dằn và tởm lợm này. Cái thẩm mỹ học trong không gian là vậy đấy…

Vân vê điều cần sa to tường, Charlie đồng tình với mày:

- Đúng rồi, chương trình phát sóng này không phải dành cho đám yếu thần kinh đâu. Nếu ta  đề nghị Maigrelette tài trợ cho chương trình này thì sao nhỉ? Còn để quảng cáo thì có lẽ ta nên chọn những trích đoạn quảng cáo khoảng chừng vài chục giây rồi đưa logo của Maigrelette lên trên góc bên phải, giống như vị trí của MTV ấy…

- Ôi, nghe tuyệt đấy! Tôi cứ tưởng tượng ra cảnh đám thanh niên nam nữ này uốn éo, dậm dật ra sao trên kênh “Maigrelette TV”! Thậm chí, ta còn có thể nhét nó sang bên CNN nữa! Rồi sau đó có thể phát sóng lại trong các chương trình thời sự buổi tối như là một thượng hiệu chung “Grind – Mairgrellet”!

- Chính xác! Vì chương trình được phát sóng theo lịch trình khác nhau nên hằng ngày ta lại có thể cho phát những đoạn khác nhau. Đây có lẽ sẽ là một spot quảng cáo đầu tiên không bị lặp đi lặp lại!

- Ý tưởng hay đấy! Báo chí sẽ sà đến ngay. Nhớ chép lại những điều ông vừa nói và lên kế hoạch thực hiện thôi.

- OK, làm thế nào để đưa dòng “Maigrellete sẽ giúp bạn trở nên xinh đẹp và thông minh” vào đây?

- Tôi nghĩ ra rồi. Nghe này, trên màn hình là hàng trăm thanh niên nam nữ nhảy nhót trên bão cỏ xung quanh bể bơi khổng lồ, dưới vòm trời màu xanh sáng. Thế rồi bỗng nhiên, sau khoảng hai chục giây, một câu slogan thế này hiện ra: “MAIRGELLET GIÚP HỌ TRỞ NÊN XINH ĐẸP VÀ KHÔNG CHỈ CÓ THẾ: BẠN VẪN CHƯA NGHE HỌ NÓI NHƯ THẾ NÀO”.

- Octave, ông cừ thật!

- Không đâu, tôi còn kém xa ông đấy!

- Thôi mà, tôi biết ông giỏi thật mà.

- Tôi lại nghĩ là tôi thua xa ông chứ.

- Ôi, ông thật đáng yêu quá, cho tôi thơm ông tí.

- Ôi, tôi thích cái ông làm đấy.

- Không, tôi thích ÔNG cơ.

Thật tình mà nói thì cả hai đều là những kẻ dối trá. Mày bắt tay vào sáng tạo một script mới, trong khi Charlie đang tìm kiếm một bức hình khiêu dâm mới trên mạng.

Ngày hôm sau, mày đưa kịch bản mới cho Marronnier xem. Gã gật gù (chuyện bình thường, có gì lạ đâu: gã là sếp, là cha chú, còn chúng ta là nhân viên, là bậc con cháu mà).

- Cái phương án này đương nhiên là không tiêu hóa được, nhưng nếu cậu thích thì cứ tiếp tục thôi. Octave, tôi chỉ yêu cầu cậu một điều: đừng có viết tầm bậy tầm bạ lên tường theo kiểu Charles Mansou ở văn phòng khách hàng yêu quý của chúng ta nữa.

Sau đó, mày gọi di động cho Jean Francois.

- Nghe này, Jean Francois, tôi có tin này cho ông đây.

- Youpéka![3]

Nhưng chúng tôi cần tới ba tuần để thực hiện điều này.

Sự im lặng chết chóc bao trùm đầu dây bên kia. Sau đó đột nhiên có tiếng la:

- Các cậu điên hết cả rồi hay sao? Tuần sau tớ phải trình dự án cho họ rồi.

- Vậy thì mười lăm ngày đi.

- Mười.

- Mười hai.

- Mười một.

- Nghĩa là chiều nay ta gửi băng video chương trình phát sóng sang cho Madone, - Charlie cắt ngang. – Bên Madone sẽ rất khoái vì tốc độ làm việc nhanh chóng của chúng ta. Chắc chắn họ sẽ mua ngay mà chẳng cần suy nghĩ.

Jean Francois trịnh trọng thông báo rằng, “Đề nghị rất có triển vọng này có thể trở thành yếu tố quan trọng trong dự án tương lai của chúng ta” (hết trích dẫn). Mày vỗ tay trong tâm tưởng. Người ta vẫn cho rằng, cái đám nhân viên sáng tạo thường coi khinh đám nhân viên khách hàng và ngược lại. Nhưng điều này không hẳn thế: cả hai bên đều cần đến nhau và trong công việc của chúng ta, người ta chỉ ưa những kẻ họ cần, và họ giữ mối quan hệ với đám còn lại là chỉ nhằm lấy lệ mà thôi. Charlie đúng là giỏi thật, làm việc gì cũng chỉn chu đâu vào đấy, chẳng phụ thuộc vào hoàn cảnh, Nói chung, khi Charlie bắt đầu ra chỉ thị là chẳng ai dám trái ý.

3.

Sophie rời khỏi mày đơn giản như khi đến với mày vậy.

Giờ đây, mày ngồi ăn trưa một mình.

Trước đây, mày có cả đống bạn bè, giờ chẳng thấy mống nào.

Điều này có nghĩa là mày chẳng bao giờ có bạn bè.

Mày nốc rượu, chiếc áo vét mày bốc ra mùi pho mát nóng chảy.

Thật là thú vị!

“Hãy cho phép anh từ bỏ em. Hãy để anh ra đi, hãy để anh một lần nữa được trở lại làm một kẻ đê tiện”, mày đã nói với nàng như thế.

Mày bước ra phố, không thèm đeo kính để khỏi phải nhìn thấy chiếc mũi của mình.

Cận thị là cái thứ sang trọng cuối cùng của mày. Tất cả xung quanh đều bồng bềnh kỳ diệu như trong một đoạn phim quảng cáo.

Tất cả chỉ là bề nổi và chòng chành.

Hãy cẩn thận.

Nụ cười của mày đâu rồi?

Mày đang trèo lên đỉnh cao nhất của xã hội tiêu dùng cũng như xã hội truyền thông.

Trong cá nhà hàng, mày gọi món sushi gan ngỗng áp chảo ướp tiêu theo kiểu Tứ xuyên kèm vị lê, nước xốt thịt bê, đậu tương và dấm thơm.

Trước mặt mày là một đứa con gái tươi cười.

Cô nàng sẽ mãi mãi chẳng hiểu được rằng mày đang sẵn sàng yêu cô ta.

Ôi-ôi-ôi-ôi!

Những giây phút mới đẹp đẽ làm sao!

Chống tay lên bàn quầy bar, mày tơ tưởng tới đám đàn bà con gái mới. Mày đã phải mất nhiều thì giờ để hiểu mình muốn gì trong cõi đời này: sự cô đơn, lặng lẽ, những cuộc rượu chè, những cuốn sách, những liều ma túy, thú viết lách và thi thoảng làm tình với một người đẹp mà mày sẽ chẳng bao giờ gặp lại.

- Hãy đuổi việc tôi đi!

Mày gào lên trong đại sảnh công ty như một thằng điên nhưng chẳng ma nào thèm nghe bài ca của mày.

- Hãy đuổi việc tôi đi!

Vài cu cậu nhân viên tập sự chỉ trỏ mày rồi cười hô hố và cứ tưởng rằng mày đang pha trò, đồng thời cũng tranh thủ dịp này để lấy lòng mày, rũ rượi cười bở những trò nhạt phếch của mày.

- Hãy đuổi việc tôi đi!

Nhưng trong cái không gian mở này, chẳng có ai nghe thấy mày. Thế rồi, bỗng dưng mà hiểu ra vì sao cái đám tập sự kia lại cười: có vết son môi trên khóa quần jean màu trắng của mày.

Những câu slogan của mày đang vang lên hàng ngày trên ti vi: “ĐỪNG TÁI SINH, HÃY BẮT CHƯỚC”. “CUỘC SỐNG SẼ RA SAO NẾU KHÔNG CÓ SÂM BANH KRUG?”. “DUSOK – THỨ NƯỚC HOA NGƯỜI TA THÍCH COI THƯỜNG”. “RADIO NOVA LÚC NÀO CŨNG MỚI”. “KENZO JUNGLE, HÃY THỬ TỚI GẦN XEM”. “VIAGRA, KHÔNG CÒN SỰ YẾU ỚT”. “EUROSTAR, VIỆC GÌ PHẢI ĐI TỪ ROISSY ĐẾN HEATHROW TRONG KHI CÓ THỂ ĐI TỪ PARIS ĐẾN LONDON?”. “CANDEREL – EM ĐẸP, CANDEREL – EM THANH MẢNH, EM VUI NHỘN NHƯ CHÍNH MÙA XUÂN”. “BOUYGUES TELECOM, BẠN ĐÃ ĐẶT MUA TƯƠNG LAI? ĐỪNG BỎ MÁY NHÉ”. “LACOSTE, SẼ TRỞ NÊN LỊCH LÃM NHƯ BỐ MẸ TA”. “CHANEL SỐ 5, SẴN SÀNG Ở KHẮP NƠI”.

- Hãy đuổi việc tôi đi!

Mày muốn nằm dài trên thảm cỏ xanh và khóc mà nhìn trời. Quảng cáo đã làm cho Hitler trúng cử. Quảng cáo hiệu triệu để các công dân tin rằng tình hình diễn ra bình thường trong khi nó đang ngàn cân treo sợi tóc. Nó tựa hồ như tên điếm canh thời Trung Cổ “Hãy ngủ đi hỡi những con người lương thiện, đã nửa đêm rồi, mọi sự yên lành, có bánh, có rượu vang, có Boursin – và cuộc sống vẹn nguyên, Mù tạt May dành cho tất cả hôm nay, Radio Nova luôn mới nha, Mini-Prix – bạn của ta, dịch vụ tối đa! Ngủ ngon đi, hỡi những con người lương thiện! Tất cả chúng ta đều là những kẻ bất hạnh trong thế giới hiện đại”, Charles Peguy đã từng cảnh báo trước cho chúng ta như vậy. Đúng thế, những kẻ thất nghiệp đau khổ vì không có việc làm, còn người lao động thì khổ vì có việc. Hãy ngủ ngon đi, hãy uống thuốc an thần Prozac để không còn mất ngủ. Và điều cơ bản là đừng đặt ra những câu hỏi thừa. Hier ist kein warum. Đây không có gì phải hỏi hết.

Phải thừa nhận rằng, tất cả những gì diễn ra trên bề mặt hành tinh này đều không quan trọng nếu xét ở quy mô vũ trụ. Những gì do một cư dân Trái đất viết ra ắt là sẽ được một cư dân Trái đất khác đọc. Thậm chí có thể cả hệ ngân hà cũng cóc cần biết rằng doanh thu của Microsoft ngang bằng tổng thu nhập quốc dân của Bỉ, rằng tài sản cá nhân của Bill Gates được ước lượng tới 100 tỉ đô la. Mày sốt sắng, nhiệt tình làm việc, gắn mình với những cá nhân nào đó, yêu một vài em, bồn chồn, tất tả về một hòn sỏi quay trong bóng đêm của Vũ trụ. Cũng chẳng ai ngăn cản hay hạn chế những tham vọng của mày. Mày có nhận thấy mình cũng chỉ là một thứ vi trùng vô nghĩa không? Liệu có một thứ Baygon hiệu quả để chống lại loài côn trùng có hại như mày không?

Mày chỉ nghe rặt loại đĩa CD của đám chán đời không thiết sống: Nirvana, INXS, Joy Division, Mike Brant. Mày cảm thấy mình như một lão già khốt ta bít vì chỉ thích nghe toàn nhạc cổ lỗ sỉ làm từ vi-ni-lon với đường kính 30 cm. Ở Pháp, mỗi năm có 12.000 vụ tự tử, nghĩa là cứ mỗi giờ đồng hồ có hơn một vụ. Nếu bạn đọc quyển sách này trong một giờ thì ắt đã có một mống nào đó về với Chúa. Và nếu là hai giờ đồng hồ (nếu bạn đọc chậm rãi) thì ắt có hai mống thăng thiên. Và cứ như thế. Hai mươi tư cái xác tự nguyện mỗi ngày. 168 kẻ tự nguyện lìa bỏ cõi đời mỗi tuần. Một nghìn cái chết theo ý nguyện mỗi tháng. Một cuộc sát sinh đúng nghĩa mà chẳng hề có ai nhắc đến. Pháp là giáo phái khổng lồ của Đền mặt trời[4]. Theo số liệu thăm dò của Sofres thì có 13% công dân Pháp trường thành đã từng nghĩ đến tự tử một cách nghiêm túc”.

Mỗi sáng, mày mở ra nghe ba hộp thư trả lời điện thoại tự động: hộp thư trả lời tự động ở nhà, ở cơ quan và trên chiếc điện thoại di động cùng với mớ thư điện tử trên laptop. Chỉ có hộp thư điện tử của mày là cứ trống không một cách tuyệt vọng. Mày không còn nhận được là thư tình nào nữa. Mày cũng chẳng còn cơ hội đọc những lá thư đẫm chất e dè với dầm dề nước mắt – những lá thư được ướp bằng thứ hương tình yêu và nỗi xúc động ẩn chứa tràn trề trong phong bì, nơi dòng địa chỉ được đề cẩn thận kèm theo lời nhắn gửi cho người bưu tá: “Bác bưu tá yêu quý ơi, chớ đi lạc đường, hãy mang lá thư này đến cho người nhận mà tôi hằng ngưỡng mộ...!” Và người ta kết liễu cuộc đời mình vì qua bưu điện, họ nhận được chỉ rặt những tờ quảng cáo.

Mày nhường bước trước sự cám dỗ của tia cực tím. Một khi rơi vào tình trạng trầm uất – mà mày luôn trong tình trạng như thế này – mày lại chiều lòng mình bằng tia cực tím. Rốt cục là, mày càng ưu sầu bao nhiêu thì người mày lại càng rám nắng bấy nhiêu. Nỗi buồn chán mang lại cho mày một vẻ ngoài tươi tắn. Sự thất vọng cũng ngang bằng với cú sốc nắng của mày. Ai có thể đoán được rằng mày đang đau khổ? Khuôn mặt mày đang rạng rỡ thế cơ mà. Mày nghĩ rằng màu da sạm nắng có thể làm mình trẻ lâu hay sao? – hừ, thực tế lại là ngược lại: người ta nhận ra ngay đám khốt ta bít bằng cái sắc màu nâu đỏ này đấy. Ngày nay, chỉ có cái đám khốt này mới có nhiều thì giờ để mạ vàng cái lớp ngoài hừng hực của mình. Lớp trẻ thì mặt mũi xanh xao buồn chán trong khi đám khốt, ai cũng như ai, rám nắng và vui vẻ - còn phải nói, lương hưu của họ là do lớp trẻ chúng ta chi. Tựa như Jacques Seguela – mày đang muốn đạt được điều đó chăng? Hãy cẩn thận – rốt cục thì tia cực tím cũng sẽ nướng cháy mày không khác gì than hoạt tính.

Lúc đó là ở ngoại ô Mega-Rail. Tất cả là do cái thứ cocain chết tiệt mà ra. Nếu không phải thứ bột trắng này thì chắc hẳn mày đã chẳng làm điều xằng bậy – chẳng hạn như bỏ Sophie hay phô trương trò chơi chữ ngu ngốc, ngớ ngẩn như vậy. Cocain là cái cớ cho mọi thứ trên đời. Khi đánh máy cuốn tiểu thuyết này trên máy tính, mày tự coi mình như một tên mật thám lọt vào trung tâm của hệ thống để theo dõi guồng hoạt động của cỗ máy đang đầu độc tâm hồn ta. (Rút cục thì chẳng lẽ CIA không phải là một hãng thông tin hay sao?). Mày vừa là thằng lính đánh thuê, vừa là gián điệp, và mày thu thập thông tin tối mật để ghi vào đĩa mềm của mình. Nếu như vào một lúc nào đó mày bị bắt, người ta sẽ tra khảo mày cho tới khi nào mày nộp lại mớ microfilm này. Nhưng mày sẽ không hé răng và một mực đổ lỗi cho cocain. Và nếu người ta thử mày qua hệ thống máy phát hiện nói dối, mày sẽ thề trời tru đất diệt rằng rằng, trong cuộc phiêu lưu mạo hiểm này, mày chỉ là một tên lính gác không hơn không kém.

Sáng nào mày cũng đụng phải một gã thất nghiệp vô gia cư, giống hệt như mày ngay dưới của khu nhà. Một gã gầy đét, cao lồng ngồng, da xanh mét, má hóp. Một bản sao của mày với bộ râu rậm, bẩn thỉu, quần áo rách mướp, tồi tàn, hôi hám với một cái khoen ở cánh mũi, một gã không xu dính túi với hơi thở nồng nặc mùi rượu. Một hình ảnh của mày trong tương lai khi mà bánh xe Số phận quay tròn là lúc mày phải qua đêm trên tấm lưới thông gió của tàu điện ngầm. Cái gã vô gia cư này cứ liên tục gào lên: “KẺ NÀO GIEO GIÓ ẮT SẼ GẶT BÃO!” rồi lại thiếp đi trên tấm lưới.

Mày mài đít quần thâu đêm trước trò chơi điện tử Playstation. Mày trả thuê bao với mức 29 euro để gia nhập Câu lạc bộ Playstation. Bảy lần trong một năm mày nhận được những chiếc đĩa CD miễn phí thúc giục mua sắm và một bảng câu hỏi cho phép hãng Sony ước tính số lượng cũng như tiến triển trong việc mua sắm của mày, ước lượng được sức mua sắm cũng như mức độ hài lòng của mày đối với hàng hóa dựa trên sự đánh giá khách quan của mày.

Mày lê lết hàng giờ trong siêu thị, mỉm cười với những chiếc camera theo dõi. Mà này, còn một thông tin nữa mà mày khai thác được trong công việc của mình: những chiếc camera giờ đây không chỉ dùng để phát hiện đám trộm cắp vặt. Những chiếc web-cam với tia hồng ngoại ẩn trong trần nhà và được kết nối với máy tính trung tâm sẽ cho phép nhà phân phối nhận ra sở thích cũng như thói quen tiêu dùng của bạn bằng cách nhận diện các mã vạch của những mặt hàng bạn mua rồi từ đó đưa ra các đề nghị giảm giá, buộc bạn nếm thử các sản phẩm mới, dẫn dắt bạn bằng ngôn từ để hướng bạn tới những kệ hàng với các sản phẩm bạn thích. Trong một ngày không xa, bạn chẳng cần phải tới cửa hàng làm gì: các chuyên gia tiếp thị nắm bắt biết được gu của bạn và kết nối tủ lạnh với Internet để rồi giao sản phẩm đến tận nhà cho bạn. Như vậy, cả cuộc đời của bạn sẽ được lập kế hoạch và kết nối với nền công nghiệp hóa toàn cầu. Tuyệt quá, không đúng hay sao? Này, cậu bé ơi, hãy chào cái camera đi. Nó là đứa bạn gái duy nhất của mày đấy.

Mày vừa nhận được chiếc phong bì làm bằng loại giấy dày khổ A4 qua đường bưu điện. Nghĩa là, mày sẽ sớm thất vọng: cũng đã có ai đó viết cho mày. Mày bóc nó ra để thấy một tấm  phim trắng đen lạ lùng bằng laser với những dòng chữ in cùng những con số thô cộc bí hiểm: “43 5, 0 bg4 fr15 pse12 rj33 gm f2, alr l il ml dr55”. Ở phía trên bên trái của tấm phim là dấu hiệu giờ giấc, ngày tháng. Mày ngần ngừ lưỡng lự. Cuối cùng thì giữa những mảng trắng trên nền xám, mày cũng kịp phân biệt được một con mắt lạ lùng của vật thể nào đó ngoài hành tinh đang chằm chằm nhìn mày, hai tay, những dấu hiệu của cái mũi và bên cạnh là một cái gì đó giống như cái tai... Mày lờ mờ đoán ra rằng, trước mắt mày là một bản phim siêu âm gợi cho mày nhớ đến một bức tranh nghệ thuật trừu tượng có kém một dòng chữ viết tay”Đây là con gái anh mà lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng anh nhìn thấy nó. Sophie.”

4.

Mấy ngày đã trôi qua mày không gặp một ai trong số họ. Jean Francois đã mang cơn sầu uất của hắn để phát tán vào phòng làm việc của mày.

- Tớ có thông tin phản hồi chẳng mấy tốt lành gì từ một khách hàng đây. Sau khi xem đoạn phim The Grind, Alfred Duler gọi cho tớ và nói rằng, đoạn phim sử dụng quá nhiều dân da đen. Hắn ta nói thế này, tớ nhắc lại chính xác những gì hắn nói nhé “Dĩ nhiên tôi chẳng phải là kẻ phân biệt chủng tộc nhưng dân da đen chỉ chiếm một phân khúc khiêm tốn trên thị trường, trong khi chúng ta phải chú trọng đến đối tượng người tiêu dùng Pháp chính gốc. Tôi không có lỗi khi sản phẩm của chúng ta có màu trắng và để tiêu thụ chúng, ta phải đem ra giới thiệu cho các khách hàng da trắng. Xin nhắc lại, đây không phải là sự phân biệt chủng tộc, nhưng mà hỡi ôi, chúng ta chưa sản xuất ra loại sữa chua đen! Lúc nào sản xuất loại sô cô là Lairgellet, ta sẽ giới thiệu mặt hàng này cho đám khách hàng da đen kia!”

Hình như đám trợ lý của Jean Francois bụm miệng cười khi hắn nói ra những điều như thế. Nhưng khi hắn dọa đem đơn hàng ra đấu thầu thì chẳng ai dám cười nữa.

- Nghe này, đừng bận tâm nữa, quên mẹ nó chuyện này đi. Cái thằng cha thối tha này cũng chỉ là một gã tầm thường, bất tài đáng thương thôi. Đúng ra anh phải nhắc nhở Alfred rằng hắn đang sản xuất ra Mairgellet có chứa dioxyn đấy… Và để quảng cáo cái thứ sản phẩm ấy, lẽ ra hắn không cần phải kén chọn đám người kia, mà là đưa ra nhưng con mụ béo mặt đầy mịn mủ mới đúng.

Tận sâu thẳm trong lòng, mày đang hân hoan, vui sướng: bóp chết một trong số những đơn hàng béo bở nhất của hãng – và đó chính là cách giải quyết vần đề một cách tối ưu nhất. Có lẽ Ông Trời đã nghe thấy lời khẩn cầu của mày và đãi ngộ lại mày bằng cả thiên đường: ăn không ngồi rồi nhưng vẫn có thù lao, kỳ nghỉ phép vô thời hạn bằng ngân sách nhà nước… Nhưng, Jean Francois lại không hề muốn bị sa thải. Hắn nhìn nhận vấn đề bằng con mắt khác: người ta hoàn toàn không lập trình hắn cho cuộc mưu sinh ngoài đường phố. Hắn đã tốt nghiệp trường thương mại tư nhân chuyên dành cho đám con ông cháu cha, cưới một cô vợ sách nước cản, buồn tẻ và hay sinh sự, mười lăm năm liền nhẫn nhục chịu đựng sự nhạo báng và sỉ nhục của cấp trên cũng như của khách hàng chỉ để vay được tiền của Công ty Sosiete General nhằm tậu căn hộ ba buồng ở Levallois-Perret. Cách giải trí duy nhất của hắn trong đời là nghe đĩa nhác gốc trong phim Titanic. Thậm chí hắn cũng chẳng hề nghĩ đến chuyện có thể có một cách tồn tại khác trên đời này. Hắn cũng chẳng bao giờ nghĩ rằng cuộc đời mình sẽ ngoặt sang lối khác. Nếu Madone không còn dính dáng gì đến hãng quảng cáo của chúng tôi thì có lẽ hắn sẽ gục mất. Hắn sẽ khóc, bởi điều này không được lường trước trong kế hoạch sự nghiệp của hắn. Kể từ khi sinh ra trên cõi đời này, đây là lần đầu tiên hắn đâm ra ngờ vực.

Và cuối cùng thì, thử nhìn xem, hắn cũng đã gần như sắp trở thành … người.

- Tôi thừa biết Duler là một thằng chó chết và phát xít, - Jean Francois ấp úng – nhưng đơn hàng của hắn nặng hàng triệu bảng Anh cơ đấy…

Mày bắt đầu thấy yêu quý hắn. Dù sao thì hắn cũng đã phủi bột cocain ở cánh mũi cho mày mấy ngày trước đó.

- Đừng sợ, - mày nghe thấy giọng mình – Tôi và Charlie sẽ giúp anh quả này, phải không, Charlie?

- Ừm, tôi nghĩ là đã đến lúc phải tuyên bố sự chuẩn bị của mình.

Marc Marronnier thò đầu qua khe cửa he hé.

- Ei, các chàng trai, có chuyện gì mà chán nản thế, cứ như thể các cậu làm việc cho Rosserys và Witchcaraft không bằng… Hu, hu! Hắn vỗ tay lên trán mình.

- Ôi, sao tớ nhu thế không biết! Rõ là các cậu đang ăn lương của họ mà!

- Đừng giở trò ra nữa, Marc, - Jeft rên rỉ. – Chúng tôi đang ngập trong đống phân với Maigreletter đây.

- Thế a…! Cái đám làm ra sản phẩm sữa chua này lại nặng ký thế a…

Và Marronnier ném cho mày một ánh nhìn phân ưu theo kiểu thương hại.

- Octave, Charlie… - hắn nói, - đã đến lúc các cậu thực hiện kế hoạch Orsec rồi đấy chứ?

- Họ đã tuyên bố sự chuẩn bị rồi mà! – Jeft nói. – chỉ có điều, tôi chưa hiểu trò đó là gì nhỉ?

 Và lúc này, Charlie bắt đầu tiết mục tủ của mình. Hắn giơ tay, ngước mắt lên trời, hít một hơi dài rồi thở ra một hơi thật mạnh, như thể đang chuẩn bị sẵn sàng tuôn ra một tràng diễn văn hay kẹo chết một loài côn trùng đáng yêu nào đó vậy. Hắn im lặng một lúc lâu và lần cuối cùng nhìn sang Marronnier.

- Thế nào, sếp? Sếp bật đèn xanh chứ?

Sếp trịnh trọng gật đầu rồi bước ta khỏi phòng, nơi sự tĩnh lặng thánh thiện gần như thiền ngay lập thức bao phủ. Charlie chậm rãi quay lại phía mày và buông ra một mệnh lệnh bí mật:

- Máy bắn phân, xuất kích!

- Rõ, thưa sếp.

Ngay trước mắt Jeft F. và trong độ một phút, mày và Charlie sáng tác ra mẩu quảng cáo mà bất cứ doanh nghiệp quảng cáo nào cũng ao ước: mê hồn, dịu dàng, vô hại và dối trá – dành cho một bầy đàn người tiêu dùng toàn những chú bê non kêu be be (vì ngành di truyền học đã đạt đến đỉnh cao khoa học, có thể buộc con người kêu be be y như bò)

Sau đó, mày cất giọng:

“Một phụ nữ DA TRẮNG xinh đẹp (không già không trẻ), mái tóc màu hạt dẻ (không vàng không đen), ngồi trên sân thượng một ngôi nhà đẹp ở nông thôn với kiểu trang trí mang phong cách “Bờ phía Nam” (nồng ấm nhưng giản dị), trong một chiếc ghế xích đu (không quá đắt nhưng cũng chẳng quá tồi tàn). Nàng nhìn vào camera và kêu lên (giọng ngọt nào nhưng chân thật) “Tôi đẹp, phải không?. NGƯỜI TA NÓI VẬY, NHƯNG TÔI KHÔNG ĐẶT RA CÂU HỎI NÀY. TÔI LÀ TÔI, ĐƠN GIẢN THẾ THÔI” Bằng cử chỉ nhẹ nhàng (không khêu gợi nhưng cũng không kiểu cách), nàng đưa tay cầm lấy một hũ Maigrelette từ trên bàn, cẩn thận (không quá nhanh nhưng cũng không quá chận) mở nắp ra rồi nếm một thìa (không quá vơi nhưng cũng không quá đầy). Sau đó, nàng thích thú nhắm mắt lại và thưởng thức sản phẩm (tối thiểu hai giây). Rồi nàng đọc tiếp, mắt nhìn thẳng vào khán giả xem tuyền hình: “BÍ QUYẾT CỦA TÔI LÀ… MAIGRELETTE – LOẠI SỮA CHUA TUYỆT HẢO KHÔNG BÉO VỚI CAN XI, VI TA MIN, PROTEIN ĐỂ TRÍ TUỆ THÔNG MÌNH VÀ CƠ THỂ KHÓE MẠNH THÌ KHÔNG CÓ GÌ TỐT HƠN MAIRGELLET”. Nàng đứng lên (một cách lịch thiệp vừa phải) rồi kết luận với một nụ cười láu lỉnh (cũng vừa phải) “ĐÓ LÀ BÍ MẬT CỦA TÔI. NHƯNG BÂY GIỜ KHÔNG CÒN LÀ BÍ MẬT NỮA RỒI VÌ TÔI ĐÃ CHIA SẺ HẾT VỚI CÁC BẠN HA HA.” Nàng cười tinh nghịch (vừa phải). Tiếp theo, trên màn hình xuất hiện packshot (tối thiểu năm giây) với dòng tít “MAIGRELETTE GIÚP BẠN TRỞ NÊN THANH MẢNH HƠN, THÔNG MINH HƠN”

Trong chốc lát, Jean Francois chuyển từ trạng thái tuyệt vọng sang khoái chí. Có lẽ thằng cha này nên thi vào trường kịch, khoa nhại chứng cyclothymie – một loại bệnh tâm thần đổi theo chu kỳ, từ sảng khoái sang rấu rĩ hoặc  ngược lại. Hắn hôn tay, chân, miệng chúng tôi.

- Các cậu đã cứu sống tớ!

- Được rồi, nhưng đừng có mà suồng sã nhé, - Charlie cằn nhằn, mắt dán vào màn hình máy tính. Trên màn hình là hình ảnh một gã đàn ông nào đó đang làm tình.

Và rồi, cuối cùng mày nhận ra rằng mình đang hố:

- Mẹ kiếp, thế này thì tôi không bị tống khứ rồi. Với mẩu quảng cáo này thì Philippe sẽ ban cho tôi nhiều tiền bạc và để tôi yên ổn ít nhất là mười năm. Chúng ta lại phải quấy rầy Madone.

Nhưng Charlie nói ra đúng sự thật:

- Ông có thể cứ thoải mái mà gào lên là chúng ta quấy rầy họ, nhưng trong sâu thẳm lòng mình, ông biết rất rõ là họ đang quấy rầy chúng ta.

Rồi Jean Francois bước đi với kịch bản để tiện cắp nách. Màn này diễn ra vào đầu thiên niên kỷ thứ ba sau J. C. (Jesus-christ – chuyên gia quảng cáo bậc thầy trên thế giới, tác giả của nhiều slogan bất tử “HÃY YÊU THƯƠNG LẪN NHAU”. “HÃY TIẾP NHẬN, ĂN HẾT NÓ ĐI VÌ ĐÓ LÀ THÂN THỂ CỦA TA”. “HÃY THA THỨ CHO HỌ BỞI HỌ KHÔNG BIẾT HỌ ĐANG LÀM GÌ”, “NHỮNG KẺ CUỐI CÙNG LÀ NHỮNG KẺ ĐẦU TIÊN”, “MỞ ĐẦU LÀ NGÔN TỪ” – à không, câu này là của bố ông ta).

5.

Một gam cocain loại tốt được bán với giá 100 euro. Giá cao một cách hữu ý vì sức khỏe quý giá của lũ nhà giàu, trong khi lũ nhà nghèo thì đang đầu độc bản thân bằng loại rẻ tiền Ricard.

Mày gọi điện thoại cho Tamara – cô nàng gái gọi mà mày yêu thích. Hộp thư điện thoại tự động nhà cô nàng vang lên một giọng nói ngọt ngào trả lời mày “Nếu anh muốn mới em uống gì đó thì bấm số 1. Nếu anh muốn mời em đi ăn tối thì bấm số 2. Nếu anh muốn cưới em thì xin mời anh đặt máy xuống.” Mày để lại cho nàng số điện thoại văn phòng mình với lời nhắn gọi “Hãy nhớ gọi cho anh. Hãy xua đi nỗi buồn của anh, cần gấp đấy. Bờ vai em dịu dàng mềm mại như trứng la cooc, anh thèm khát được ngâm mình trong sự dịu dàng mềm mại ấy. Octave”. Nàng có một khuôn mặt thật khó lòng mà rời mắt đi được.

Thử đoán xem: ai là người có làn da ngăm ngăm thơm tho, dáng dấp của con gái Mehico với cặp mắt Mã Lai? Câu trả lời là – cô nàng Bắc Phi ngăm ngăm mà tên thật không phải là Tamara. Nàng đến nhà mày vào buổi tối. Mày đề nghị nàng xức nước hoa “Ám ảnh” – loại nước hoa mà Sophie vẫn thường dùng.

Nàng có giọng nói khàn khàn, những ngón tay thanh mảnh với dòng máu lai. Thân thể đàn bà được tạo nên bằng nhiều phần tử: đường gân nâu hồng thanh mảnh nối trên mắt cá chân, những móng chân được sơn kỹ lưỡng, lúm đồng tiền rải rác (ở khóe môi, ở phía trên mông), hàm răng màu trắng lấp lánh dưới làn môi đỏ thắm, những đường cong quyến rũ (vùng eo), làn da màu hồng với nhiều sắc thái khác nhau (gò má, đầu gối, gót chân, ngực) nhưng phía trong má cánh tay luôn có màu trắng như tuyết và mềm mại như cảm xúc mà nó tạo ra cho ta.

Vâng, đây là thời đại mà ngay cả sự dịu dàng cũng được mang ra mua bán.

Tamara là một cô nàng gái gọi mà mày không lên giường cùng nàng. Trên chiếc váy ngắn cũn cỡn của nàng có dòng chữ “LICK ME TILL I SCREAM”[5] nhưng mày lại hài lòng với việc liếm tai nàng (nàng lại không hề khoái cái trò đó). Với giá 250 euro một đêm, nàng đến phục vụ khách hàng tại nhà. Đầu tiên, cả mày lẫn nàng cùng nghe đĩa hát của nhóm “II etait une fois”, nhóm “Moody Blues” “Massive Attack”. Mày sẵn sàng đốt tiền chỉ cốt mua một giây ngắn ngủi khi môi mày và nàng gắn chặt nhau như hai thỏi nam châm. Mày không muốn ân ái với nàng mà chỉ muốn đụng chạm vào người nàng, nếm trải sức hút ngoài trái đất của nàng. Mà tính nhân thường là thỏi nam châm. Mày không muốn “mặc áo mưa” khi thám hiểm bên trong cơ thể nàng. Bởi vậy, mày không bao giờ làm tình cùng nàng một cách đúng nghĩa. Ban đầu, nàng không thể nào hiểu nổi vị khách lạ lùng này – kẻ chỉ bằng lòng dùng lưỡi quấn chặt lưỡi nàng. Rồi nàng thấy thích thú cái trò liếm lưỡi đó, thích những chiếc răng cắn nhẹ vào miệng nàng, thích những giọt nước bọt thơm mùi rượu vodka của mày, và rồi nàng lại đưa lưỡi mình vào họng mày. Khoái lạc, tiếng rên, hơi thở gấp gáp, ham muốn dục vọng… Stop! Mày dừng lại để mỉm cười với nàng, mặt gần kề mặt với khuôn mặt nàng, buộc mình chờ đợi, rồi lại hưởng thụ cái điệp khúc âu yếm ban nãy, rồi lại dừng, rồi lại tiếp tục. Thôi, ta cứ gọi tên cái sự việc này bằng sự thật: giao hợp bằng lưỡi đôi khi lại thú vị hơn rất nhiều so với việc làm tình thuần túy.

- Anh rất thích mái tóc của em.

- Tóc giả đấy.

- Anh say mê cặp mắt màu xanh của em.

- Kính áp tròng ấy mà.

- Anh đắm đuối bầu vú của em.

- Đấy chỉ là chiếc xu chiêng hiệu Wonderbra thôi.

- Anh mê cặp giò em.

- A! Cuối cùng cũng được một lời khen chính đáng nhé.

Tamara phá lên cười.

- Anh làm em thấy dễ chịu quá.

- Cái câu này có nghĩa là em đang hạnh phúc?

- Lúc này thì đúng thế.

- Thế mà anh nghĩ rằng, chính lúc này em lại đang giả vờ.

- Thứ nhất, nếu em làm chuyện này vì tiền thì điều đó không có nghĩa là em giả vờ. Điều đó chẳng liên quan gì. Thứ hai, đúng là em đang hạnh phúc nếu như tính đến việc em kiếm được chục sọi mỗi tháng.

- Nghĩa là hạnh phúc nằm trong tiền bạc?

- Không hẳn thế, đơn giản là em tiết kiệm được kha khá để mua một căn hộ và chăm sóc con em.

- Tiếc thật! Thế mà anh lại muốn làm cho em đau khổ đấy.

- Em chẳng bao giờ đau khổ cả nếu như được trả tiền.

- Còn anh thì trái lại: anh trả tiền cho em để không đau khổ.

- Thôi, hôn em đi, tối nay em giảm cho anh 10% đấy.

Nàng cởi phần trên. Ngay chỗ eo có một sợi dây chuyền vàng mỏng mảnh quấn quanh. Một bông hồng được xăm bên trên vú phải.

- Bông hồng xăm thật hay là vẽ?

- Xăm thật đấy, anh cứ thử liếm xem, nó sẽ không nhòa đâu.

Sau vài trận chập hút nhau như nam châm, mày quay phim Tamara bằng chiếc camera kỹ thuật số và “phỏng vấn” nàng:

- Tamara, em nói cho anh biết đi, có phải em thật sự muốn làm diễn viên hay chỉ đùa thôi?

- Đó là mơ ước của em, em ước được trở thành diễn viên, bên cạnh cái nghề này.

- Nhưng tại sao em không làm người mẫu?

- Có đấy chứ, ban ngày em vẫn làm người mẫu, giống như hầu hết đám con gái ở quán Bar Biturique đó thôi. Vào lúc rảnh rỗi, em chay sô casting. Nhưng, giờ đây, con gái nhiều quá mà việc thì ít nên cũng phải xoay xở để có cái mà nuôi miệng chứ…

- Không, anh hỏi em vì… mà thôi, nghe này, anh muốn mời em vào vị trí người mẫu trong đợt quảng cáo maigrelette sắp tới đây.

- OK, nếu thế thì tối nay em sẽ bù cho anh: dịch vụ “thổi kèn sắc-sô-phôn” của em sẽ là miễn phí đấy.

- Đừng nghĩ thế! Không lẽ em không biết rằng trước mặt em là chàng Robin Hood thời hiện đại ư?

- Nghĩa là thế nào?

- Rất đơn giản: anh lấy tiền của bọn giàu để phân phát cho các cô gái như em.

Đúng, có những đêm mày rút ví ra 500 euro chỉ là để ôm hôn nàng dưới mưa, và chuyện đó cũng xứng với món tiền này. Khỉ thật, quá xứng đáng ấy chứ!

6.

Mười ngày sau, tại hãng chúng tôi diễn ra Pre-Production Meeting –PPM – một cuộc họp cấp cao theo đúng nghĩa của từ này. Bầu không khí yên lặng đến nỗi chẳng nghe thấy tiếng một con ruồi nào. Chẳng có gì lạ: lũ ruồi hẳn biết rằng, nếu có bay vào đây, chúng cũng sẽ có nguy cơ bị quấy nhiễu không thương tiếc. Về phía Madone có Alfred Duler cùng ba chàng ngự lâm, hai gã phụ trách thương mại đại điện cho hãng Rosse chúng tôi, một quý bà có lẽ là nhà sản xuất chương trình truyền hình và hai nhân viên sáng tạo (Charlie và mày). Có một đọ diễn tên là Enrique Baducul cũng được mời đến. Cùng với gã còn có nguyên cả đoàn tùy tùng – một nhà sản xuất ở Paris, một mụ chuyên gia hóa trang mắc chứng trầm cảm, một gã họa sỹ người Anh và một bà chị giám đốc tài chính với khuôn mặt đã được tân trang bằng nghệ thuật căng da. Charlie đánh cược với mày: người nào nói trước hai chữ “gây thấp thỏm lo âu” và “giảm nhỏ đi” thì sẽ được đãi một bữa tối ở Apicius.

Mụ sán xuất chương trình truyền hình mở lời:

- Các quyết định được thông qua tại cuộc họp ngày 12 đang bị biến tướng đấy. Chúng tôi đang chờ các đợt castings khác nhưng Enrique lại chấp thuận kế hoạch của hãng các anh. Vậy bây giờ chúng tôi sẽ chiếu băng cát sét cho các anh xem.

Có những điểu luôn tồn tại trong các cuộc họp quan trọng kiểu này, kiểu như máy ghi hình không làm việc mà chẳng ai biết cách chỉnh sửa như thế nào. Rồi người ta buộc phải gọi một kỹ thuật viên bên ngoài vì cả mười bốn mống có mặt trong khán phòng với mức lương hơn một triệu euronăm, đều không có khả năng sử dụng thiết bị kỹ thuật trong khi một đứa trẻ sáu tuổi bịt mắt cũng có thể khiến cho máy chạy trở lại bằng tay trái. Trong khi ngồi chờ người ứng cứu tới để bấm cái nút “play”, vị đạo diễn cao giọng đọc lại dự án của mình.

- Can phai làm xao đế cố gai thặt đệp, chẻ, dé thương và tươi tán.

Enrique Baducul khởi nhiệp bằng chân nhiếp ảnh cho một tạp chí thời thượng, sau đó trở thành ngôi sao của phim quảng cáo thẩm mỹ với tông màu da cam. Hắn nuôi dưỡng một cách cẩn thận cái chất giọng Venezuela bởi giọng nói ngoại lai này chính là sự đảm bảo cho thành công của hắn (khoảng 500 đạo diễn thất nghiệp khác tác nghiệp chẳng kém cạnh gì hắn, nghĩa là cũng sử dụng hàng đống loại kính lọc và một băng trip-hop, nhưng chẳng ma nào trong số họ được nhận vào làm việc bởi đơn giản cái đám ấy không có tên là Enrique Baducul).

- Bàn than tôi thì zất thích thương hệu được người ta nhìn thấy ngai từ thước phim đầu tiến. Esta muy muy dất dất quan chòng. Nhứng tôi nghí, phải đế cho ngời điến viên có xự xang tạo.

Enrique Baducul được chọn vì Joe Pytka bận bịu cho các dự án khác và Jean Baptiste Mondino thì từ chối nhận lời. Cũng giống như lũ trẻ con ở vườn mẫu giáo, mọi người chỉ tay lên những bản photocopy để theo dõi nội dung bài phát biểu của hắn. Bất ngờ, một công nhân mặc áo bảo hộ lao động màu xanh không gõ cửa cứ thế đi vào, thở dài và bật máy ghi hình.

- Cảm ơn Gege, - Jef nói – chúng tớ sẽ làm gì nếu không có cậu đây?

- À, các ông cứ ngồi vào đống cứt ấy – Gege trả lời và nước ra khỏi phòng.

Jef cố gượng cười.

- Ha ha ha! Đúng là đồ quỷ sứ Gege. Thôi được, bây giờ chúng ta sẽ xem băng casting nhé.

Lúc ấy, mười bốn mống “ngồi vào đống cứt” nhìn thấy em Tamara xinh đẹp trên màn hình ti vi, mình trần với chiếc xu chiêng hiệu Wonderbra màu đen quyến rũ. Nàng cắn môi nhìn vào camera và nói:

- Ước mơ của tôi là được trở thành diễn viên bên cạnh công việc này. Tôi chạy ngược chạy xuôi với các chương trình tuyển chọn diễn viên. Có điều là thời này, đàn bà con gái quá nhiều mà việc làm thì quá ít (stop, cắt).

Mày vội lên tiếng để nói rằng đây là một casting nghiệp dư, rằng đây là một buổi quay phim tình cờ ngoại lệ về một cô người mẫu thú vị và người ta sẽ gọi lại cho cô gái ngay ngày mai để có thể thực hiện được casting này.

Alfred Duler hỏi liệu có thể sửa sang tút tiếc thước phim sau khi quay để màu da của cô ta trở nên sáng lên không.

- Chắc chắn là không có vấn đề gì. Chúng tôi sẽ làm cho cô ấy trở thành một nữ công dân Pháp chính hiệu.

Mụ giám đốc quảng cáo bên công ty Duler như một miếng giò mỡ to tướng trong bộ đồ vét hiệu Zara hôm nay chỉ mở miệng đúng một lần để nói câu này:

- Điều chúng ta cần là kích thích sự thèm muốn.

Thật ấn tượng! Bạn cứ thử ngắm nhìn tất cả cái đám đàn bà kia đề thấy rằng, những mụ đàn bà chẳng bao giờ được đàn ông sờ mó đến như thế kia đang hùng hục làm việc suốt ngày đêm để gây kích thích sự thèm muốn cho hàng triệu người tiêu thụ.

Mụ già sản xuất chương trình truyền hình ghi vào sổ tay: “OK, Tamara chờ cuộc gọi và cần phải trò chuyện với bộ phận họa sĩ và mỹ phẩm, để làm da mặt sáng ra”.

Alfred Duler nói tiếp:

- Tôi muốn bổ sung thêm rằng, chúng ta rất hãnh diện khi được hợp tác với Enrique, ngôi sao của ngành quảng cáo, bởi hầu như ai cũng biết rằng, băng cát-xét của anh thật là tuyệt diệu, rằng anh là một chuyên gia rất chuyên nghiệp trong cách tiếp cận quảng cáo bằng thị giác.

(Lời người phiên dịch: “Chúng ta đã chọn được một đạo diễn dễ bảo, và ông là người không thay đổi bất cứ từ nào trong kịch bản”)

- Đúng, Enrique, tôi tán thưởng điều cậu vừa nói về nhãn hiệu sản phẩm. Tất cả chúng ta đều thứa biết rằng, đây không phải là Câu lạc bộ những người yêu thơ. Điều cơ bản là làm sao để khách hàng có thể nhận ra logo của Maigrellet ngay từ những phút đầu tiên trên màn hình.

- Si, si. Tui định làm mốt packshot rất sáng láng.

- Đúng thế, Jef nói thêm, - nói chung, đoạn phim sẽ thể hiện một bầu không khí chói nắng nhưng là chói nắng theo kiểu clean – trong trắng, trinh bạch.

Mụ già phụ trách hóa trang nêu ra ý kiến:

- Tôi nghĩ rằng, tất cả mọi thứ phải thật tuyệt, làm sao để quần áo trông không buồn tẻ là được.

Rồi mụ ta vung những chiếc ao phông màu lên trước mắt chúng tôi.

- Ta có thể chọn những tông màu sáng – kiểu flashy rực mắt như thế này.

- Đương nhiên rồi – một trong những gã phụ trách thương hiệu đáo nhằm biện hộ lý do họ có mặt ở hội nghị PPM này (và nói rộng ra thì ở cả trong công ty Madone nữa), - dĩ nhiên, nhưng chúng ta cần một phong cách “bốn mùa” bởi phim quảng cáo được giới thiệu quanh năm mà.

- So với những gì ta đã nói ở hội nghị ngày 12 – mụ giám đốc tài chính cất lời. Nhiệm vụ chính của mụ là kiểm soát đầu ra của các sản phẩm quảng cáo từ ngân sách của Madone, phê bình tất cả mọi thứ và giảm nguồn chi phí xuống (tất tật chi phí, trừ lương của mụ).

- Tôi muốn khuyên các bạn nên làm phim theo kiểu thoải mái, thú vị, hấp dẫn hơn chút nữa…

- Dĩ nhiên – Jef đế theo – điều này đã được thông qua tại cuộc họp ngày 12 rồi cơ mà!

Tất cả đều có vẻ xớn xác hệt như những con gà lôi vào mùa động đực. Mụ già phụ trách hóa trang cũng đỏ rực lên như cái áo phông của mụ.

- Tôi đã mang chiếc áo sơ mi này đến…

Tất cả mọi người đều quay ra nhận xét, bình phẩm, phê phán chiếc sơ mi – cho đến lúc nhận thấy khách hàng của họ cũng đang mặc một chiếc y hệt vậy.

- Các bạn nghe đây, - Charlie nói – chúng ta có một bản hợp đồng nền rồi nhưng ta cũng có thể cho phép mình thay đổi một số phương án khi quay phim chứ?

Mọi con mắt quay dồn lại phí Alfred Duler.

- Tôi buộc phải nhắc lại với các bạn, rằng bản quyền tác giả cho kịch bản này là thuộc về Madone và nếu khi phim dựng xong mà chúng tôi phát hiện ra có sự thay đổi thì chắc chắn chúng tôi sẽ không tiếp nhận bộ phim đó. Chúng ta có hợp đồng cụ thể, và tôi sẽ rất cương quyết ở khía cạnh này.

- Hẳn thế rồi, - Jef rên rỉ. – hãng chúng ta cam kết tuân thủ việc đưa tất cả những gì hôm nay các bạn được xem vào đoạn phim quảng cáo.

Và câu chuyện cứ tiếp tục như thế hàng giờ. Màn đêm buông xuống. Mày ngồi ghi chép lại tỉ mỉ mọi thứ, hệt như một thư ký của cơn thảm họa đương thời. Vì cuộc họp này không phải là một “chi tiết” trong lịch sử Cuộc Đại chiến Thế giới lần thứ ba.

- Cho thêm trạng từ “tham lam, ngốn ngấu” vào kịch bản  phim đi. Điều đó là cần thiết đấy.

- Chúng ta có thật sự cần tới ba mươi giây không?Không lẽ chúng ta không thể kể câu chuyện trong hai mươi giây bằng cách cắt ngắn đi sao?

- OK, chúng ta sẽ cắt bớt, nhưng nếu thế thì sẽ có cảm giác gò bó…

- Ta sẽ bị cắt quá nhiều mất.

- Nếu như IPSOS không vặn lại khi thử nghiệm thì có thể giảm xuống còn 20 giây.

- Nên thay chữ “ngốn ngấu” bằng chữ “không thể cưỡng lại”. Như vậy, ta đã nhấn mạnh tầm quan trọng của nó. Tôi cho đó là một vấn đề rất quan trọng cần làm.

- Cần phải làm sao để có được sản phẩm mà người ta không thể cưỡng lại được. Xin nhắc lại với các bạn rằng, trước khi phát sóng đoạn phim quảng cáo ra công chúng, ta phải thử nghiệm trước. Và nếu các thử nghiệm của chúng ta không mang lại kết quả khả quan thì đoạn phim quảng cáo sẽ bị vứt vào sọt rác.

- Được rồi, quý vị nghe này, tôi đọc lại dự án của chúng ta nhé: “Tiêu thụ sản phẩm: sau khi mở hũ Mairgellet, người phụ nữ dùng thìa thưởng thức sữa chua với sự háo hức không thể cưỡng lại”.

- Octave, ông có thấy buồn cười không?

- Nếu quay cảnh cô gái đang bước đi với sản phầm sữa chua trong tay thì cũng thú vị đấy.

- Không, không! Margrelette không phải thứ sữa chua ăn rong đâu  nhá

Mày ghi chép lại những gì đám kia nói, bởi những điều đó quá tuyệt.

- Bây giờ chúng ta nói sang chuyện khác nhé. Nào, xin mời Tony.

- Chúng ta đá thăm nhều gia đình ở quanh Miami và thấy có nhiều phương án: các căn nhà đều zất thoáng với khu vườn lớn, hoặc hiên đai hân. Đây, thử xem buc ảnh với mái hiên rất rộng. Hoặc chúng ta cũng có thể quay cảnh một nông trại chuyền thống theo phong cách miền nam, được chứ?

- Tony, - Enrique nói, - đến lượt ông đấy. – Gợi ý của ông thế nào?

- Tớ cho rằng, tốt hơn cả là quay những ngôi nhà classic với bấc thềm ở đằng trước, cái đó sẽ zất beautiful, tớ nghí thế. Không nên tạo ra một clip buồn tè, đúng không?

- Nếu ông  ok thì tôi cũng ok.

- Nào, ta quay lại với đoạn phim quảng cáo sản phẩm nào.

- Cần phải làm sao để loại sữa chua này hòa hợp vào cuộc sống… nói thế nào nhỉ… kiểu như một hũ Maigrellete nằm trên bãi cỏ để nhất mạnh ý tưởng về thiên nhiên.

- Đâu là một loại sản phầm giải trí nhưng cũng ẩn chứa trong mình nguồn năng lượng mạnh mẽ cho sức khỏe.

- Giá trị chính yếu và cuối cùng của chúng ta là tình yêu – cuối cùng thì Alfred Duler cũng lên tiếng. Các khách hàng của chúng ta không mua sữa chua, mà là tình yêu.

(Có lẽ Tamara sẽ thích lắm đây, mày nghĩ). Chúng ta không bán sữa chua mà bán sữa mẹ! Chính vì thế mà công ty chúng ta mới là công ty Worldwide.  Tình yêu là thứ mang tính toàn cầu! Chúng ta cần phải tư duy Worldwide và hành động Worldwide! Tôi nghĩ đó chính là sứ mệnh của Mairgellet.

Bỗng nhiên, Philippe tiến vào, chẳng hề làm thủ tục gõ cửa. Lão ta đề nghị mọi người cứ tiếp tục chứ đừng nên để ý đến mình. Vậy nhưng, người ta vẫn phải tiến hành cuộc họp từ đầu, chỉ có điều, cuộc họp thỉnh thoảng bị phá quấy bởi chiếc điện thoại di động mà hắn quên không khóa lại.

- Đây là một phụ nữ theo đúng nghĩa của từ này. Nàng mặc một chiếc quần jean thô thiển, một chiếc áo phông dài tay – cậu có hiểu ý tớ định nói gì không? Ngay từ những phút đầu tiên phải khơi gợi được ở khán giả cảm giác lịch lãm có phần hơi cẩu thả.

- Đây là Sharon Stone tóc đen và trẻ hơn chút.

- Cậu có chắc là quý bà Michu từ Valenciennes nào đó sẽ nhận ra mình ở đây chứ?

- Nên lưu ý rằng nhân vật này là một quý bà thuộc tần lớp trung lưu nhưng hơi ngộ nghĩnh.

- Mụ ấy nom không giống người Châu Âu lắm.

- Chúng ta chẳng có gì để chống lại đám dân Bắc Phi nhưng sợ là nhóm khách hàng mục tiêu của chúng ta lại không tìm thấy sự đồng cảm với bà ta ấy chứ.

- Có gì đáng sợ đâu! Đúng là bà ta có dàng dấp của người miền Nam, nhưng điều này lại đang là mốt đấy. Mốt bây giờ đang là kiểu nước da ngăm ngăm như Ines Sastre, Jennifer Lopez. Salma Hayek hay Penelope Cruz/ Nghĩa là những nhân vật này không phải là những người có nước da sáng bóng.

- Salma Hayek là ai vậy?

- Enrique đã xem 80 em trình diễn và nhận xết rằng, em này ăn ảnh hơn cả.

- Em này hoàn toàn đáp ứng được tinh thần cũng nhãn hiệu sản phẩm – tự do, nhục cảm – những gì cần thiết cho Mairgellet.

- Đúng, sẽ rất magnifico đấy.

- Very cute[6].

- Nhưng ai là Salma Hayek đấy?

- Đúng là em này biết truyền cảm xúc của mình một cách thực thụ trong đoạn phim.

- Tôi không phản đối sự lựa chọn này, nhưng mà có lẽ chỉ sau khi ta gọi cô nàng đến để quay thử lần nữa.

- “Bầu không khí của căn nhà ngoại ô thật êm ả nhưng năng động. Cỏ sẽ phải xanh màu xanh pha vàng (theo kiểu miền nam). Am thanh tự nhiên, chim hót véo von”.

- Nên thêm cả tiếng dế vào nữa.

- Mà Salma Hayek là ai chứ?

- Là một mỹ nhân của làng thời trang châu Mỹ la tinh.

- Cô nàng đã từng lên bìa tạp chí Vogue bằng tiếng Anh, số tháng chín.

- Tôi chẳng biết đâu.

Gần như quá căng thẳng, mụ già phụ trách hóa trang bày lên bàn hai chục cặp kính râm để cho khách hàng chọn lấy cặp mà Tamara sẽ đeo lên đầu. Sau khi thảo luận chừng vài chục phút, cuối cùng người ta quyết định mang hết chỗ kính kia đến nơi quay phim để lựa chọn tại hiện trường (nghĩa là người ta quyết định rằng tạm thời chưa quyết định gì hết).

- Phần âm nhạc: người ta đã gửi băng cát xét của năm diễn viên. Thử nghe phương án 1 nhé: quá kiểu cách.

Phương án 2: Quá khó chịu.

Phương án 3: Quá màu mè.

Phương án 4: Quá chậm.

Phương án 5: Quá chán.

“Để phối hợp hành động – mụ sản xuất chương trình tuyền hình ghi chép vào sổ - yêu cầu các nhạc công làm lại nền nhạc.”

- Tôi phản đối việc quay từ dưới lên trong khi diễn ra chương trình thử nghiệm sản phẩm. Tôi sợ rằng, thân hình cô gái sẽ bị biến dạng. Có lẽ tôi thích một cái gì đó cổ điển hơn trong mối tương quan với khái niệm thương hiệu.

Chính lúc ấy, Charlie đã chớp lấy cơ hội để được tôi thết đãi một bữa ăn tối ở nhà hàng Apicius.

- Ông có nhận thấy điều này “gây thấp thỏm lo âu” không? Ta có thể làm cho nó “giảm bớt” đi.

Vị Tổng giám đốc Philippe đứng lên và trước khi rời phòng họp, ông ta quay lại phía mụ già sản xuất chương trình truyền hình rồi nói:

- Hoan hô, Martine, cuộc họp được tổ chức rất tốt, đúng là một việc làm tốt. À mà chị mới vào công ty hả? Vậy thì, tôi hi vọng rằng, Rosse sẽ khiến chị cảm thấy thích thú. Marc thật cừ khi tuyển được những người cừ khôi như chị vào làm việc.

- Thưa ngài Philippe, tên tôi là Monique và tôi làm việc ở đây đã năm năm – mụ đáp lại với một vẻ lạnh lùng, và trong trường hợp này thì mụ ta có thể biện hộ cho mình được.

7.

 Và bây giờ đây thì mày hoàn toàn gầy đét. Trong vòng 17 tháng, mày đã sụt mất 17 cân. Từ thuở nào, mày chỉ nạp năng lượng cho mình bằng hai ống mũi. Mỗi sáng, mày thức dậy với một khối thạch cao cứng đờ trong ống mũi. Mày đến văn phòng lúc 5 giờ 35 chiều. Khi Marc Marronnier nhắc nhở này thì mày trả lời hậm hực:

- Tôi sẽ đình công cho tới khi nào anh đuổi việc tôi.

- Chuyện gì xảy ra với cậu thế? Cậu muốn tăng lương hay sao?

- Không, tôi chỉ muốn tung hê hết tất cả.

- Không lẽ người ta đang săn cậu sang bên CLM hay BDDP sao?

- Không, không, trời ạ, tôi chỉ muốn thôi việc! Anh không để ý thấy tôi đang chết mòn đấy hay sao? Xem tôi có như một bộ xương hay không?

- Chuyện giống “cây sào móc áo” Kate Moss sẽ chẳng bao giờ trở thành cớ để cậu thôi việc đâu nhá.

- Nhưng tôi sắp chết vì bệnh u não đấy.

- Không có chuyện đó đâu nhé, cậu làm gì có não đâu.

- Nhưng mà tôi càng ngày càng bớt xuất hiện trước công chúng.

- Tớ biết, nhưng bọn tớ cần cậu để đại diện.

Mày diện bộ vest hiệu Eric Bergere, sơ mi hiệu Hedi Slimane mua từ cửa hàng chuyên kinh doanh quần áo nam giới Saint Laurent, chân dận đôi giày Berluti, tay đeo đồng hồ Royal Oak mua từ cửa hàng Audemars Piguet (trong khi đang chờ chiếc Samsung Watch Phone đời mới), cặp kính hiệu StarckEyes, quần lót Banana Republic mua tận New York. Mày sở hữu một căn hộ năm phòng ở Saint-Germain des Pres do Christian Liaigre trang trí nội thất. Trong danh mục tài sản của mày còn có cả những thứ sau:

- Dàn máy hi-fi Bang & Olufsen với 10 đầu đọc CD có thể lập trình từ xa;

- Một máy điện thoại Cosmo vệ tinh hai băng GSM kèm hệ thống fax;

- Sáu ghế tựa đời vua Louis XV là tài sản thừa kế từ ông bà;

- Một ghế đẩu “Barcelona” của Miss van der Tode;

- Tủ sách của Jean Prouve với bộ tác phẩm toàn tập của Pleiade (nhưng không bao giờ mở ra đọc);

- Máy ghi hình tri-standard Sony;

- Chiếc ti vi Fiat đời mới màn hình phẳng của hãng Philips;

- Đầu đọc DVD di động Sony Glasstron;

- Lounge Chair – một loại ghế để nằm thư giãn của Charles Eames (1956);

- Máy trò chơi điện tử Sony Playstation;

- Tủ lạnh hai cửa General Electric (chất đầy trứng cá hồi Petrssian, gan ngỗng với nấm đất truffe của hãng La Petite Auberge, rượu Champagne Cristal Roederer) với khoang đông lạnh khổng lồ và máy tạo đá cục tự động;

- Máy quay phim kỹ thuật số Sony PCI (trọng lượng 369 gam, chiều cao 12 cm, chiều rộng – 5cm);

- Máy ảnh kỹ thuật số Leica Digilux Zoom;

- 24 cốc pha lê hiệu Puiforcat;

- Ba ấn họa bản gốc của Jean Francois Jouvelle;

- Bức tranh Basquiat ba mét vuông và một bức họa của David Hockney;

- Một tấm áp phích của Jean Cocteau;

- Chiếc bàn thấp bằng gỗ mun Modenature;

- Một số bức tranh gốc của Poerre Le Tan, Edmond Kiraz, Rene Gruan, Jean-Jacques Sempe, Jean-Philippe Delhomme, Voutch, Mats Gustafson;

- Một cây đèn tooc – sê của Urban Outfitters;

- Tám chiếc gối màu be trắng may bằng chất liệu ca-sơ-mia Ấn Độ, mua ở cửa hàng Maison de Famille;

- Thủ bút của Laetitia Casta được đóng khung cẩn thận;

- Các bức chân dung của mày do Mario Testino, Ellenvon Unwerth, Jean-Baptiste Mondino, Bettina Rheims, Dominique Issermann vẽ;

- Những bức ảnh của mày chụp cùng Ines Sastres, Gerand Depardieu, Ridley Scott, Eva Herzigova, Naomi Campbell, Caria Bruni, David Lynch, Thierry Ardisson;

- Một hầm đầy rượu vang Booc-đô danh tiếng của nhà sản xuất Auge (116, đại lộ Hausmann, Paris quận 8) gồm nhiều loại: Chasse-Spleen, Lynch Bages, Talbot, Petrus, Haut Brion Smith Haut Laffitte, Chevak Bkanc, Margaux Latour, Mouton Rothschild…

- Một nghìn đĩa compact, DVD, CD roms và băng videocatsset VHS;

- Một con Mercedes Z3 ngoài bãi đỗ trả tiền thuê từng năm, phía dưới quán Café de Flore;

- Một chiếc SDF thứ hai đỗ ngay dưới nhà mày;

- Năm đôi giày hiệu Berluti, ba đôi Nike Air Max, một đôi Adidas Micropacer (với đồng hồ tính giờ cấy bên trong và một máy tính bé tẹo có thể đo được khoảng cự li đã đi)

- Ba chiếc măng tô bằng lên ca-sơ-mia hiệu Hermes và ba chiếc bằng da nai hiệu Louis Vuitton;

- Năm bộ đồ hiệu Dolce e Gabbana và năm bộ khác hiệu Richard James;

- Cuốn photo album Sumo khổng lồ của Helmut Newton do nhà xuất bản Taschen ấn hành (khổ 50x70 cm) với hộp bìa giới thiệu do Philippe Starck vẽ;

- Năm chiếc quần jeans hiệu Helmut Lang và năm đôi giày hiệu Gucci;

- Hai mươi chiếc áo sơ mi hiệu Prada và hai mươi chiếc ao phông hiệu Muji;

- Mười chiếc ao pull chui cổ bằng chất liệu ca-sơ-mia cao cấp của hãng Huseyn Chalayan và mười chiếc của hãng Lucien Pellet-Finet (tất cả những thứ quần áo không được làm từ chất liệu ca-sơ-mia đều khiến cho mày ngứa ngáy không chịu nỗi, trừ len vigogne bằng lông lạc đà Andes vùng Nam Mỹ);

- Tủ đựng quần áo âm tường với đầy đủ bộ sưu tập hiệu APC trong mười mùa vụ vừa qua;

- Bức tranh của Ruben Alterio;

- Mười cặp kính râm hiệu Cutler & Gross;

- Buồng tắm được trang bị hoàn toàn theo phong cách Calvin Klein (khăn tắm, áo choàng, hộp đựng xà phòng, mỹ phẩm, nước hoa, trừ nước xịt thơm là của Kiehl’s-New York);

- Một chiếc laptop màu hồng có chứa bản thảo cuốn sách này, chiếc khác màu da cam kết nối Internet không dây và một máy in màu Epson Stylus 740.

Phần lớn những thứ khác mà mày có thường là hàng hiệu Colette, và nếu không phải là hãng này thì cũng là hãng Catherine Memmi. Còn nếu không phải là cả hai hãng này thì có nghĩa là mày không phải ở nhà mình.

Mày thường ăn tối ở nhà hàng, nơi hóa đơn tính tiền không dưới 100 euro một người. Khi đi du lịch đó đây, mày thường dừng chân tại các khách sạn thuộc chuỗi Relais hoặc lâu đài Chateaux. Đã ba năm nay, mày chỉ ngồi khoang thương gia mỗi khi bay đi đâu đó (nếu không đầu mày sẽ bị ngoẹo trong khi ngủ). Trong khoang thương gia, mày được phát loại chăn làm bằng chất liệu ca-sơ-mia (nếu không thì mày sẽ ngứa ngáy ngay lập tức). Mà tiện đây, tôi cũng xin thông báo: vé khứ hồi Paris-Miami hạng thương gia có giá 62.000 phờ-răng (chừng 10 nghìn euro).

Với tất cả những thứ thuộc về mày, và với cuộc sống sang trọng, xa hoa như vậy thì theo lô gich  mà nói, mày phải là kẻ sung sướng, hạnh phúc lắm. Thế mà, cơn cớ nào mà mày lại cảm thấy khó chịu cơ chứ? Tại sao mày cứ nhét đầy lỗ mũi mình với cái thứ độc tố màu trắng ấy? Tại sao mày lại có thể bất hạnh với hai triệu euro trong tài khoản ngân hàng? Nếu mày là kẻ cùng đường thì ai sẽ nằm dưới đấy đằng kia?

Cách đây không lâu, mày khóc bù lu bù loa trước cửa hàng Bonpoint trên phố University. Ngắm nghía những chiếc giường trẻ con xinh xinh màu trắng, những chiếc đèn hình thú nuôi, những bộ quần liền áo cộc tay giá 360 phờ-răng hay chiếc áo phông mini giá 620 phờ-răng dành cho trẻ em ba tháng tuổi, mày đã nức nở như một thằng điên. Đám khách hàng các bà các cô từ trong cửa hàng đi ra đều lắc đầu thương hại và đinh ninh cái con người khốn khổ đang thổn thức trước quầy hàng kia hẳn đã mất đứa con trong một tai nạn xe hơi, nhưng, than ôi, để mất đi đứa con, mày đâu cần phải rống lên như vậy.

Nhưng rồi cũng có lúc mày lúng túng nơi cuống họng. Bước vào gian bếp rộng thênh thang, mày tiến tới tủ lạnh tối tân. Cánh cửa tủ lạnh phản chiếu hình ảnh mày trong đó. Mày bồn chồn ấn nút xả đá. Đá tràn ra đầy ly rượu vodka Absolut. Và mày cứ ấn tay lên nút đó cho tới khi cả nền nhà bếp tràn ngập những mẩu đá vụn. Rồi mày để máy ở chế độ “đá bào”. Mày lại bấm tiếp. Đá vụn đổ ào xuống nền cẩm thạch đen. Mày ngắm nghía khuôn mặt mình phản chiếu trong chiếc tủ lạnh đắt nhất thế giới. Làm một thằng độc thân bất trị vẫn còn dễ biết bao khi biết rằng, trong ngôi nhà này còn có một người nào đó đang yêu thương chờ đón mày. Mày say cocain đến nỗi hít cả rượu vodka vào mũi qua cái ống hít. Rồi mày cảm thấy như sắp đến lúc lăn kềnh càng ra. Mày nhìn thấy sự đốn mạt của mình trong gương: liệu mày có biết rằng, từ “narcissique” – nghĩa là tự kỷ và “narcotique” – ma túy, đều có cùng một gốc không? Mày trút hết khoang đá vụn xuống sàn nhà. Mày trượt chân ngã xuống lớp tuyết vụn dày mười centimet. Mày chết đuối trong lớp đá lạnh cứng Có gì không nếu mày nhắm mắt ngủ giữa đảo băng mini này? Nhắm mắt thiếp đi như một quả ô liu chìm xuống dưới đáy cốc khổng lồ của căn bếp. Tàu Titanic vĩnh viễn biến mất trong lòng “Absolut”. Mày trôi nổi trên một bãi trượt băng nhân tạo. Đôi má lạnh ngắt của mày dính chặt vào nền đá cẩm thạch. Dưới người mày cơ man nào là đá lạnh, đủ để giải khát cho cả một trung đoàn. Hơn nữa, mày chính là một trung đoàn, một đội quân Napoleon đang rút lui khỏi nước Nga. Mày mút sàn đá cẩm thạch. Mày nuốt máu đang chảy thằng từ mũi vào trong cổ họng mày. Và mày vẫn còn đủ thì giờ để gọi cấp cứu bằng điện thoại di động trước khi bất tỉnh.

Ta sẽ gặp lại nhau sau ít phút quảng cáo:

MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG TRẺ TUỔI GHÉ VÀO MỘT HIỆU GIẶT TỰ ĐỘNG VÀ DỪNG LẠI TRƯỚC MỘT MÁY GIẶT KHỔNG LỒ CÓ CHIỀU CAO HAI MÉT. GÃ VỨT VÀO ĐỒNG XU VÀO TRONG KHE, LÔI TỪ TRONG TÚI RA MỘT GÓI BỘT GIẶT HIỆU ARIEL, ĐỔ BỘT GIẶT VÀO TAY VÀ HÍT BẮNG MŨI. GÃ LẮC LẮC ĐẦU NHƯ THỂ BỘT GIẶT ARIEL MÀ MÌNH VỪA HÍT ĐÃ LÀM CHO GÃ TỈNH TÁO, RỒI MỞ CÁNH CỬA MÁY GIẶT VÀ CỨ NGUYÊN QUẦN ÁO CHUI VÀO TRONG KHOANG. GÃ NGỒI XỔM TRONG KHOANG QUAY LI TÂM. KHI GÃ ĐÓNG CỬA LẠI, MÁY GIẶT LẬP TỨC VẬN HÀNH. GÃ LẬP TỨC BỊ QUAY TỨ PHÍA, NGƯỜI SŨNG NƯỚC NÓNG. CAMERA QUAY TÍT 360 NHẰM CHO TA THẤY TỐC ĐỘ QUAY NHANH BÊN TRONG KHOANG GIẶT. BỖNG NHIÊN, MÁY GIẶT DỪNG LẠI. GÃ ĐÀN ÔNG BÊN TRONG MÁY GIẶT NHÌN THẤY MỘT PHỤ NỮ TRẺ ĂN MẶC SEXY TRONG CHIẾC VÁY NGẮN TIẾN VÀO HIỆU GIẶT. NÀNG BƯỚC ĐẾN CỖ MÁY KHỔNG LỒ VÀ NHÌN THẤY NGƯỜI ĐÀN ÔNG TRONG KHOANG. NÀNG MỞ NẮP KHOANG GIẶT VÀ MỈM CƯỜI VỚI HẮN. GÃ ĐÀN ÔNG NHỔ RA MỘT NGỤM NƯỚC XÀ PHÒNG. NGƯỜI PHỤ NỮ MỈM CƯỜI KHI TRÔNG THẤY GÓI BỘT GIẶT ĐẶT TRƯỚC CỖ MÁY. NÀNG CỞI VÁY VÀ QUẦN LÓT RA, NÉM CHÚNG VÀO NGƯỜI ĐÀN ÔNG TRONG KHOANG GIẶT RỒI ĐÓNG CỬA LẠI VÀ CHO MÁY QUAY. NGƯỜI ĐÀN ÔNG TRẺ TUỔI CHẾT VÀ ĐANG THỔI VÀO CỬA KÍNH NHỮNG CHIẾC BONG BÓNG CÀ PHÒNG.

LOGO VÀ PACKSHOT CHỤP CẢ GÓI ARIEL VỚI SLOGAN “ARIEL RLTRA, SIÊU SẠCH NGAY CẢ TRONG MÁY. ”

❀ ❀ ❀

[1] Nhân vật trong bộ phim kinh dị cùng tên, khởi chiếu vào 1931 của đạo diễn James Whale.

[2] Nhân vật tội lỗi trong tiểu thuyết “Lolita” của V.Nabokov.

[3] Thấy rồi

[4] Nơi hiến sinh của người da đỏ

[5] Hãy liếm em cho tới khi em kêu gào lên.

[6] Rất đáng yêu

n —★— 99 PHỜ - RĂNG Nguyên tác: 99 Francs ebook©MotSAch —★— TVE-4u©BookaholicClub Nhà xuất bản: Văn Nghệ TP.HCM 2008
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Frédéric Beigbeder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.