Khi nghe cô tiếp tân nói tên người cần gặp mình, Quirke không ngạc nhiên. Từ sau cuộc điều tra, ông biết sẽ có ngày viên thanh tra đến tìm ông. Ông cúp máy, châm thuốc và suy nghĩ rất lung. Vừa từ ngoài trời nóng nực vào đây, cứ để Hackett nghỉ ngơi vài phút. Sáng nay, Quirke ở văn phòng dưới tầng hầm bệnh viện như thường lệ. Qua tấm kính ở cửa ra vào, ông quan sát không gian phòng mổ sáng lóa nhờ đèn chuyên dụng. Trợ lý Sinclair, đẹp trai nhưng nghiêm nghị, tóc đen lượn sóng và khóe miệng hơi trễ, đang bận rộn bên thi thể cậu bé bị xe chở than cán chết ở Coombe sáng sớm nay. Nghĩ đến Hackett, Quirke thấy bất an. Cuộc sống ở Carricklea khiến ông ngầm nuôi nỗi sợ bị gạt ra rìa bởi người có thẩm quyền không thuộc tầm ảnh hưởng quyền lực của chính ông.
Ông dụi thuốc, cởi áo khoác màu xanh lục mặc khi vào phòng mổ và rời văn phòng. Ông dừng chân giây lát ngắm Sinclair dùng kéo cắt xương (Quirke thấy nó giống kéo tỉa cây bằng bạc) mổ phanh lồng ngực cậu bé. Nếu có ngày Quirke ra đi, anh chàng Sinclair khéo léo, nhanh nhẹn kia sẽ phụ trách nơi này. Trước nay, ông chưa hề nghĩ đến điều ấy. Giả sử ngày ấy tới, ông sẽ đi đâu?
Hackett ôm mũ đứng bên bàn tiếp tân. Trên người anh vẫn là bộ vest quen thuộc bằng vải bóng, áo sơmi không hẳn trắng tinh và cà vạt không có gì nổi bật. Nút thắt cà vạt cũng bóng như thể đã lâu lắm rồi chưa được tháo hẳn ra: đêm kéo trễ xuống, sáng lại đẩy lên cao. Quirke hình dung viên thanh tra đi làm về, ngồi bên thành giường rộng lớn được chiếu sáng bởi cây đèn trong góc phòng, chân không giày, tóc bù rối, Hackett lơ đãng nới lỏng nút cà vạt rồi dùng cả hai tay nâng nó qua đầu như thể người định tự tử vừa kịp suy nghĩ lại.
- Mong là tôi không làm hỏng việc quan trọng của ông.
Hackett mỉm cười, nói thay câu chào bằng giọng miền Trung đều đều. Anh có “biệt tài” biến những câu pha trò trở nên nặng nề bằng cách kèm vào đó thái độ bi quan và kiểu đùa tinh quái.
- Việc của tôi không cần gấp.
Viên thanh tra chặc lưỡi:
- Chắc thế rồi. Thân chủ của ông còn đi đâu được nữa.
Rời bệnh viện, họ cùng tản bộ dưới ánh thái dương còn đẫm sương sớm. Sau khi vuốt mái tóc đen bóng, đội mũ ngay ngắn, Hackett dùng ngón tay trỏ phất nhẹ, kéo vành mũ sụp xuống. Họ rẽ sang hướng bờ sòng và thấy ngay mùi hôi bốc lên trong không khí nồm nực. Một đứa trẻ bụi đời, ăn mặc rách rưới chạy vụt ra suýt đâm sầm vào họ khiến Quirke nhớ ngay đến xác thằng bé nằm trên bàn mổ khi nãy. Khuôn mặt trắng bệch và đôi chân gầy guộc dang rộng bằng vai bám riết lấy tâm trí ông.
Viên thanh tra mở lời:
- Ông thật tử tế khi không muốn làm đau lòng thân nhân cô… cô gì ấy nhỉ?
- Hunt. Deirdre Hunt.
- À phải, cô Hunt.
Anh làm như thể đã quên. Anh đưa ngón cái và ngón trỏ lên nắm vành tai giật nhẹ. Mặt anh nhăn lại, ra chiều suy nghĩ:
- Theo ông vì sao người xinh đẹp như cô ta lại hành động như vậy?
- Hành động gì?
- Tự tử chứ còn gì nữa.
Gần đến nơi, họ qua đường, thong thả đi bộ dưới chân đê về hướng công viên trung tâm. Không khí ẩm khiến khói xe trên đường không đến được sông. Bầu không khí trên cao hơi xanh mờ. Một chiếc xe ngựa chở thư tín của bưu điện chạy ngang qua. Con ngựa giống Clydesdale cao lớn phi nhanh, bờm tung bay. Bộ móng cứng như thép vững vàng, chắc khỏe của nó nhịp nhàng khua vang dọc con đường trải nhựa.
Quirke cân nhắc từng lời:
- Nhân viên điều tra đã kết luận nạn nhân chết đuối do tai nạn.
Hackett lại chặc lưỡi:
- Biết, tôi biết chứ. Tôi cũng đến tòa đấy thôi. Nhưng chẳng phải theo thủ tục thì “phán quyết được tuyên dựa trên bằng chứng” đó sao?
- Anh nghi ngờ à?
- Sau khi nghĩ kỹ thì đúng vậy. Tôi thấy khó tin lắm. Làm gì có chuyện một thiếu phụ trẻ đêm hôm khuya khoắt lái xe đến tận Sandycove, cởi hết quần áo, gấp lại gọn gàng rồi trượt chân ngã xuống biển!
Quirke bẻ lại:
- Người ta đi bơi đêm mà. Giờ là mùa hè. Đêm ấy lại quá nóng bức.
- Ông không biết chứ ở bãi Forty Foot chỉ có đàn ông bơi, phụ nữ bị cấm tiệt.
- Biết đâu cô ta đùa chút cho vui. Nửa đêm nửa hôm có ai biết đâu. Khi trăng tròn, phụ nữ hay nổi hứng kiểu đó.
- À phải, nửa đêm đùa được mới hay.
- Này Hackett, trên đời thiếu gì chuyện quái dị. Những thứ quái đản nhất trên đời đều do con người ta nghĩ ra cả. Với thâm niên của cậu, tất nhiên cậu phải biết chứ.
Viên cảnh sát chớp mắt khẽ gật đầu. Anh biết Quirke đang mỉa mai mình.
Họ đến cửa quán rượu Ryan trên đường Parkgate. Viên thanh tra hất đầu về phía ấy:
- Chắc ông nhớ “bạn” lắm nhỉ?
Quirke vờ không hiểu:
- Bạn nào?
- Chẳng phải ông bảo giờ đã kiêng hẳn rượu. Vậy tối đến ông thường làm gì?
Anh chàng này hỏi đúng câu Phoebe đã hỏi Quirke. Quirke không trả lời. Thay vào đó, ông hỏi bằng giọng gần như nôn nóng:
- Cậu đang điều tra cái chết của Deirdre Hunt đấy à?
Viên thanh tra vờ ngạc nhiên:
- Điều tra ư? Làm gì có! Không, không hề. Tôi chỉ tò mò thôi mà. Chắc ông cũng có bệnh nghề nghiệp ấy.
Hackett khẽ liếc trộm Quirke. Họ thủng thẳng đi tiếp. Đã gần trưa, trời nắng chói chang. Viên cảnh sát cởi áo khoác vắt ngang vai:
- Tôi nhờ người hỏi dò gốc gác Deirdre Hunt. Hóa ra nhà cô ta ở Lourdes Mansions. Gia đình Ward (tên thời con gái của cô ta) không hề thuận hòa. Bố làm trên thuyền chở than đã nghỉ hưu. Dù mắc bệnh khí thũng, ông vẫn không bớt hung hăng và uống rượu như hũ chìm. Theo tôi đoán, hồi trẻ bà mẹ cũng không chính chuyên gì lắm. Cảnh sát địa phương không lạ gì anh trai cô ta, Mikey Ward, giỏi đào tường khoét vách. Deirdre Hunt còn một ông anh nữa bỏ nhà đi biển hồi mới mười bốn tuổi và biệt vô âm tín từ đó tới nay. Gia đình này ghê gớm thật.
- Tôi đoán đó chính là lý do cô ta theo nghề chăm sóc sắc đẹp.
- Rõ rồi. Định leo lên nấc thang xã hội mới đây mà. Nhưng kết cục thật đáng buồn.
Hackett thở dài thương cảm. Họ lại sang đường, leo lên bậc ximăng trên đoạn dốc thoai thoải dẫn đến cổng công viên. Phía trước, hai hàng cây ven đường im phắc trong cái nóng kinh người, cố vươn lên nền trời nắng chói.
- Ông có biết cái gã cùng quản lý nơi ấy với Deirdre Hunt không?
- Nơi nào?
- Thẩm mỹ viện ấy.
- Không.
- Hắn tên White. Theo nguồn tin đáng tin cậy thì hắn xảo trá ghê lắm. Trước khi họ cùng chung tay mở thẩm mỹ viện, hắn đã có một tiệm uốn tóc trên đường Anne.
- Hắn xảo trá chỗ nào?
- Hắn chuyên đổ tiền vào các trò may rủi. Vài năm trước vợ hắn đã phải can thiệp để chồng không phải ngồi nhà đá. Sau đó, hắn phải đóng cửa tiệm làm tóc.
- Cô ta giàu thế cơ à?
- Vợ hắn ư? Chắc thế. Bà ta có xưởng may trên đường Capel chuyên về sản phẩm thời trang cao cấp. Nhưng lương công nhân thì rẻ mạt lắm.
Giờ đến lượt Quirke tặc lưỡi:
- Trời! Không chính thức điều tra mà cậu biết khá nhiều đấy!
Coi đó là lời khen, viên thanh tra vờ ngượng ngập:
- Có khó gì đâu. Cứ đứng đầu đường nghe ngóng là biết hết thôi mà.
Bên trái họ có đàn hươu đang gặm cỏ. Một con hươu đực có cặp sừng lớn và nhiều nhánh ngẩng lên, nghiêng đầu nhìn họ vẻ ngờ vực.
- Hackett này, cậu làm thế phỏng có ích gì. Đằng nào người chết cũng có sống lại được đâu.
Đầu viên cảnh sát không ra gật, cũng không ra lắc:
- Nhưng tôi cứ băn khoăn khi thấy người ta chết mà không rõ nguyên nhân. Chắc ông hiểu tôi chứ? (Anh mỉm cười). Vả lại, ngay từ đầu, chính ông khiến tôi chú ý đến cô Deirdre Hunt xấu số, ông quên rồi sao?
Quirke lặng thinh.
Trên đường về, họ lên xe buýt ngoài cổng công viên. Quirke và Hackett đứng phía đuôi xe vắng người, tay nắm dây da trên thanh ngang, cùng lắc lư khi xe chạy dọc cầu cảng. Viên thanh tra đăm chiêu bỏ mũ, ôm trước ngực trông như người dự đám tang. Quirke ngắm khuôn mặt nhìn nghiêng khá tẻ nhạt và chất phác của Hackett. Ông chợt nhớ mình không biết gì về anh ta ngoài những gì ông thấy, và những gì ông thấy là do chủ ý của Hackett muốn phô bày với ông. Khi viên cảnh sát này bàn công việc, ông như ngửi thấy mùi trại trẻ mồ côi, gợi nhớ hai màu xám xịt và trắng bệch. Chẳng lẽ Hackett cũng từng ở Carricklea? Tuy nhiên, Quirke chẳng buồn hỏi xem thời thơ ấu của họ có gì giống nhau chăng.
Đến Four Courts, xe chưa kịp dừng hẳn, ông đã nhảy xuống đường. Một gã say tóc tai rối bời bò trên vỉa hè ngay trước cổng tòa án. Dù đã say bí tỉ, hắn vẫn ôm chặt cái chai đựng thứ chất lỏng màu vàng sậm. Đôi khi, Quirke cũng hình dung về mình như thế: lạc lõng giữa dòng đời, u mê và rách rưới, bất tỉnh nơi góc đường đầy rác rến với của nả duy nhất còn lại là chai rượu đựng trong túi giấy màu nâu.
Khi xe buýt nhả làn khói xám và từ từ chuyển bánh, viên thanh tra còn nhìn theo ông. Một lần nữa, anh ta lại đăm chiêu vỗ nhẹ chiếc mũ trước ngực. Cử chỉ trào lộng ấy vừa thay lời tạm biệt vừa như lời cảnh báo.