99 Phờ Răng

Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5.

❊ ❊ ❊

Ngày thứ hai, hoạt náo viên của khách sạn tổ chức một chuyến thám hiểm rừng với mục đích tạo ra cho các nhân viên trong công ty thấy rằng, họ được nhìn thấy một châu Phi thực thụ và chính vì thế mà họ được tạm thời thoát ra khỏi chiếc lồng son của mình. Đương nhiên là họ cũng chẳng nhận được gì tốt đẹp từ cuộc tham quan này: chui trong những chiếc xe jeep để đến bên bờ Hồ Hồng, họ tò mò xem một màn múa châu Phi, rồi sau đó đánh chén món thịt cừu nướng ngoài trời, nghĩa là chẳng khác gì những trò dành cho đám khách du lịch. Hãng cung cấp dịch vụ lữ hành đã tổ chức chuyến đi này chỉ để chứng minh rằng, phong cảnh Senegal giống với những gì được quảng cáo trong cuốn brochure. Ngành du lịch đang biến đám khách lữ hành thích du hý đó đây thành những kiểm soát viên, biến những khám phá thành kiểm chứng, biến sự ngạc nhiên thành sự chứng nhận, khách lãng du thành Thánh Thomas. Nhưng dù sao thì Octave cũng đã chấp thuận việc làm mồi cho muỗi, và nghĩa là, một phần cuộc phiêu lưu vẫn còn là điều có thể nếu hắn trót để quên bình xịt muỗi hương chanh của mình trong khách sạn.

Sau bữa tối là màn đấu vật dân tộc Sénégal, nơi các thành viên tham dự hội thảo (mặc áo có chữ Lacoste) và giao chiến cùng các chiến binh của bộ lạc cải trang (trong trang phục của dân bản địa từ những bộ phim Tarzan). Còn gì thú vị hơn nữa khi ngồi trên thảm cỏ ấm áp bên bờ Casamance và ngắm Marronnier trong bộ đồ chuột túi lăn lộn trong bùn trên nền trống khua, dưới gốc cây baobab sừng sững, dưới ánh trăng, sao với rượu vang có mùi xăng cùng những chuỗi cười với hàm răng trắng loá của cô nàng phụ trách quan hệ công chúng, dưới ánh mắt đói khát của đám trẻ con bản địa… Nói chung là thật dễ chịu rằng Octave đang muốn được ôm cả bầu trời, được cảm ơn vũ trụ rằng hắn đã vinh dự có mặt tại nơi đâu, cho dù khoảng thời gian đó chỉ là ngắn ngủi.

Hắn thích cái khí hậu ẩm ướt nhiệt đới thường trực khiến cho bàn tay trôi tuột trên làn da. Cái ẩm ướt nhiệt đới này mang lại vị cay cay bỏng rát cho những nụ hôn. Mỗi chi tiết nhỏ đều có giá trị của mình, khi điều cơ bản không còn ý nghĩa. Nhảy ra khỏi vòng quay ngựa gỗ thường nhật này – cho dù chẳng lâu la gì – đôi khi cũng không kém phần quan trọng đối với những kẻ tham công tiếc việc. Octave đã tham gia vào chuyến viễn du bắt buộc này một cách bất đắt dĩ và để mặc cho ý nghĩ quay trở về với quá khứ. Nhưng giờ đây, hắn đang chạm đến cái trác việt, cái vĩnh hằng, tận hưởng cuộc sống, bứt ra khỏi cái dòng chảy bận bịu dở hơi, hiểu ra sự đơn giản của vạn vật. Khi gã dealer với biệt danh “Mỏ vàng” trao cho hắn liều ganja hằng ngày, hắn nằm trên bãi cát, miệng lẩm lẩm gọi tên “Sophie”, cái tên gọi khiến hắn cảm thấy ngạt thở.

- Tình yêu chẳng có gì liên quan đến trái tim cơ quan ghê tởm, một thứ máy bơm ứ máu. Tình yêu trước tiên sẽ bóp nghẹt buồng phổi. Thật ngu ngốc khi nói “tim tôi tan vỡ”, hãy nói “phổi tôi ngột ngạt”. Phổi là cơ quan lãng mạn nhất trong tất cả các cơ quan nội tạng của con người: tất cả những đôi tình nhân đều mắc bệnh lao phổi. Và chẳng phải ngẫu nhiên nếu Tchekhov, D. H. Lawrence. Frederic Chopin, George Orwell và thánh Thérèse de Lisieux đều chết vì căn bệnh này; còn Camus, Moravia, Boudard, Marie Bashkirtseff và Katherine Mansfield thì liệu có thể viết nên những cuốn sách kia không nếu chẳng mắc chứng bệnh này? Cuối cùng, xin bạn nhớ cho, Trà hoa nữ từ giã cõi đời hoàn toàn không phải vì chứng nhồi máu cơ tim đâu nhé, sự trừng phạt mà Chúa Trời đã ban lệnh xuống là dành cho đám hãnh tiến mắc chứng căng thẳng thần kinh cứ không phải dành cho những kẻ có tình cảm yêu đương mãnh liệt.

Octave lẩm bẩm một mình:

- Mỗi người giấu trong đáy lòng mình nỗi buồn muôn thuở về tình yêu và nó đang thiêm thiếp. Một trái tim không tan vỡ vì tình yêu thì nó chẳng còn là trái tim nữa. Buồng phổi thì đang chờ bệnh lao để cảm thấy rằng chúng đang tồn tại. Tôi là ông giáo dạy môn lao học của các bạn. Bất cứ ai trong số các bạn cũng cần phải có bông sen trong lồng ngực như Chlóe trong “Bèo bọt tháng ngày” hay quý bà Chauchat trong “Ngọn núi thần diệu”. Anh thích ngắm nhìn em ngủ, ngay cả lúc em vờ nhắm mắt khi anh về muộn và phê heroin. Anh đếm những sợi lông mi trên mắt em, và đôi khi, anh cứ ngỡ như em đang mỉm cười. Một người đàn ông đang yêu là một người thích nhìn người đàn bà của mình ngủ và luôn luôn thích thú, đắm say nàng. Sophie, em có nghe thấy anh nói cách xa em hàng nghìn cây số, như trong các quảng cáo SFR không? Tại sao ta hiểu ra rằng, ta yêu người chỉ sau khi người rời khỏi ta? Không lẽ em không biết rằng, anh chỉ xin em duy nhất một điều: hãy làm cho anh đau khổ, như khi căn bệnh phổi bắt đầu?

Đám thư ký trần truồng do Odile – cô nàng tập sự có bộ ngực đồ sộ, dẫn đầu, đang ùa ra bãi biển. Họ chuyền cho nhau chiếc tẩu cần sa và sau đó là những câu đùa cợt bóng gió:

- Sáu đứa ta mút chung một tẩu!

- Tớ mút, tớ mút, nhưng chẳng thể nuốt được.

- Bồ có chắc là bồ thích nuốt không?

- Tớ muốn một chầu nữa nhưng phải rửa cái ống mút trước đấy.

Tất cả nghe có vẻ dung tục, nhưng trong hoàn cảnh này thì nó lại thật sự buồn cười. Đám đồng nghiệp nam đi tới đi lui, ai cũng vắt một chiếc áo len dài tay trên vai. Một số người thắt túm đơn giản quanh vai hoặc khoác hờ hững ra ngoài chiếc sơ mi dệt kim hiệu Ralph Lauren màu hồng. Nhận ra cái kiểu ăn mặc này không thể chấp nhận được, Octave bực bội:

- CÁC QUÝ ÔNG ƠI, CÁC ÔNG ĐANG LÀM TRÒ GÌ VỚI NHỮNG CHIẾC ÁO LEN DÀI TAY QUẤN QUANH CỔ THẾ KIA? Chỉ là một trong hai thứ này thôi: Hoặc trời lạnh, người ta phải mặc áo thun len, hoặc trời nóng, người ta để áo ở nhà. Áo thun quấn quanh cổ để lộ ra sự hèn mọn, chứng tỏ chủ nhân của nó không có bản lĩnh để ra quyết định, không lường trước mọi việc và nhu nhược, hoặc các quý ông này đang muốn khoe loại len Tô Cách Lan vì tiếc tiền để chi cho việc mua một chiếc áo len ca-sơ-mia. Họ quấn những con bạch tuộc lên quanh cổ, quanh vai vì không thể chọn được một thứ thích nghi với thời tiết trước mắt. Tất cả những kẻ quấn áo thun trên vai đều hèn nhát, bất lịch sự, bất lực và yếu đuối. Này, các cô em, hãy thề với anh rằng các em sẽ tránh xa đám này như tránh nạn dịch hạch đi. ĐẢ ĐẢO NỀN CHUYÊN CHÍNH ÁO THUN LEN VẮT TRÊN VAI!

Hết đêm rồi đến ngày, và rồi họ cũng có một bữa tôm nướng barbecue. Có ai ở đây vừa nói về phi thực dân hoá nhỉ? Chẳng có gì thực dân hoá hơn ngành quảng cáo thế giới: trong cái xó bẩn thỉu nhất, hiu hắt nhất của túp lều rách nát phía địa đầu thế giới, Nike, Coca-Cola, Gap và Calvin Klein đã thay thế Pháp, Anh, Tây Ban Nha và Bỉ. Có điều, những người anh em da đen bé nhỏ của chúng ta sẽ phải bằng lòng với những mẩu vụn của nền văn minh: mũ cát két hàng nhái, đồng hồ Rollex rởm và sơ mi Lacoste - loại áo chỉ qua lần giặt đầu tiên đã bong mất con cá sấu. Rượu vang màu hồng dễ làm não ta u mê đi một chút nhưng nó tồn tại cũng chỉ bởi chuyện này, đúng không? Một đêm, mười bảy chai vang màu hồng như vậy bay hơi. Charlie tham gia vào những trò ăn chơi như một gã khùng với đủ mọi trò hoạt náo của khách sạn: rồng rắn lên mây, karaoké, màn thi xem áo phông của ai ẩm ướt nhất và phân phát đồ chơi của McDonald cho đám trẻ con địa phương đang tranh nhau đòi quà.

Octave biết rằng, kể từ thứ hai tới, trò dối trá này sẽ chấm hết. Nhưng dấu chấm hết này không có nghĩa là sự khởi đầu của sự thật. Hãy cẩn thận: sự dối trá này có thể sẽ lại che giấu một sự dối trá khác.

Trời ạ, sao mà mọi thứ phức tạp đến thế, bạn tránh được một cái bẫy nhưng lại mạo hiểm rơi xuống hai cái hố khác tiếp theo.

Charlie vỗ lưng Octave, kẻ lúc này đang chìa ra cho hắn tẩu thuốc cần sa.

- Ông nói thật xem, ông biết là Pepsi đang muốn mua màu xanh hả?

- Dĩ nhiên là tôi biết, Charlie, và còn biết rằng, “hạnh phúc thuộc về Nestlé,”. Tôi luôn theo dõi sát sao tình hình vụ việc mà…

- Chính xác. Nhưng bây giờ xem này, (hắn chìa tờ Thế giới ra) tôi có một thứ còn thú vị hơn cho cuốn sách của ông: viện Médiamétrie áp dụng một hệ thống mới về nghiên cứu cộng đồng khán giả. Đó là một cái hộp đựng camera có tia hồng ngoại để ghi nhận các cử động của mắt và một chiếc đồng hồ có gắn micro, bộ xử lý cùng bộ nhớ để ghi lại hoạt động của tai. Rút cục, họ sẽ biết được người tiêu dùng xem và nghe gì, không chỉ trước màn hình vô tuyến ở nhà mà còn trong xe hơi, trong siêu thị - nói tóm lại là khắp nơi khắp chốn! ANH CẢ ĐANG THEO DÕI BẠN!

Charlie rít điều cần sa và bắt đầu ho. Octave cười rũ rượi:

- Ho đi, ho đi, Mr. Trụ cột, đó là điều hay nhất trên thế gian này đối với ông đấy. Xét cho cùng, Orwell đã đúng khi giã từ cuộc đời vì bệnh lao. Chính vì căn bệnh này mà ông không kịp nhìn thấy mình đúng đến mức độ nào.

Hội thảo chuyên đề về động cơ làm việc bắt đầu với ước vọng tập thể viển vông: bỗng nhiên tất cả chúng tôi đều bình đẳng như nhau, đám nô lệ bỗng trở nên bằng vai phải lứa với ông chủ, và những thứ đó chỉ hiện diện trong cuộc đại hoan lạc, tối thiểu cũng là trong đêm đầu tiên. Vì ngay từ sáng hôm sau, tất cả lại trở về với hình hài cũ của mình, khi người ta không trà trộn với nhau nữa, trừ ban đêm, trong các hành lang, nơi mà chìa khóa phòng được trao đổi với nhau, và cái ước vọng viển vông ngày hôm qua đã biến thành màn hài kịch ngớ ngẩn.

Một cô nàng luật sư say mèm ngồi đái xổm ở góc vườn; một nàng thư ký ngồi ăn trưa đơn độc vì chẳng ai thèm bắt chuyện; một bà chị giám đốc mỹ thuật, vì nốc thuốc an thần, đã thụi tất cả mọi người (ả đánh khá đau: tát, đấm vào mắt, sơ mi của Ocatve bị giật tung). Nói tóm lại là trong chuyến đi này, tất cả đều là những kẻ điên khùng. Cuộc sống trong hãng quảng cáo tái hiện sự tàn bạo của trường học, và điều này chỉ khác có một điểm là ở đây không có ai đứng ra bao bọc bạn. Những câu đối đáp thô lỗ, bất nhã, những đề nghị không được chấp nhận, những cuộc gây gổ, nạn quấy rối tình dục và những cuộc đấu đá, tranh giành quyền lực… - ở nơi này, mọi chuyện đều được phép hết, hệt như những hồi ức đáng sợ nhất của bạn về các trận đánh lộn trên sân trường sau giờ học. Bầu không khí thông thoáng giả tạo của hãng quảng cáo giống hệt cơn ác mộng nhà trường với cường độ mạnh gấp nghìn lần. Tất cả tự cho phép mình được quyền thô lỗ với mọi người, cứ

như thể họ đều mới tám tuổi và cần phải chấp nhận cái sự thô lỗ này kèm một nụ cười, nếu không sẽ bị coi là “không hòa đồng”. Những kẻ mất trí nhất tất nhiên là những mống luôn cho rằng mình bình thường nhất. Các vị giám đốc sáng tạo thì đinh ninh rằng họ ngồi vào đúng vị trí của mình, còn đám phụ trách khách hàng thì tin chắc rằng chỗ của họ phải là vị trí của mấy tay giám đốc sáng tạo kia, trong khi mấy gã phụ trách mua hàng thì đang chờ nghỉ hưu, và đám giám đốc cùng mấy lão phó lại đang vung vinh. Nhưng mà Jef biến đi đâu thế nhỉ? Octave không nhìn thấy gã trong chuyến du lịch này. Thật tiếc rằng, cậu chàng cừ khôi này lẽ ra có thể khai hóa cho hắn về nỗi lo âu dường như đang hành hạ đám lãnh đạo của Rosse. Chắc chắc là Duler- Phân Chó đã đâm dao găm vào lưng họ.

Trên bãi biển, Octave thổn thức khi ngắm nhìn những hạt cát dính vào những tấm thân đẫm mồ hôi của đám con gái, những vết bầm xanh ở đùi, những vết xước trên đầu gối, chỉ một chút xíu nữa là hắn đem lòng yêu một nhánh xương đòn gánh. Hàng ngày, hắn chỉ cần một tí xíu vẻ đẹp của nốt ruồi. Hắn hôn vào cánh tay Idile vì cô nàng xức nước hoa “Ám ảnh”. Hắn nói với cô nàng hàng giờ về cùi tay của cô ta:

- Anh thích cùi tay của em, nó chĩa về tương lai. Hãy cho phép anh khám phá cùi tay em, em chưa nhận ra y quyền năng của nó đâu! Anh chỉ thích cùi tay em thôi! Em hãy đốt thuốc lá đi, như thế này, và để hai ngọn lửa lại kề ngay mặt em. Nếu thích thì em cứ lảng sang chuyện khác, nhưng em sẽ không ngăn được anh hôn cùi tay em đâu. Cùi tay em là chiếc phao cứu sinh đã bảo vệ mạng sống của anh. Cùi tay em tồn tại, và anh đã gặp được. Anh muốn cái cùi tay mảnh dẻ của em – cái cùi tay từng khiến cho anh rơi lệ vì phấn khích, được thừa hưởng thân thể anh. Cùi tay em là một đầu mẩu xương với da phủ bên trên, và thực tình, phần da này hơi cũ vì hình như hồi bé em đã làm cho nó xây xước và chảy máu. Hồi bé, luôn có một cái vẩy ở chỗ mà bây giờ anh hôn. Cùi tay là cái gì lớn lao đâu mà anh đã phải cất công kiếm tìm mãi và không thể tìm thấy động cơ mục đích nào khác để sống trong cái khoảnh khắc hiện thời này.

- Ôi, con chim nhỏ của em!

- Liếm cùi tay em là đủ cho anh lắm rồi, có chết anh cũng toại nguyện.

Rồi hắn ngâm:

Odile, cùi tay của em ánh lên vẻ đẹp

Nó là gót Achille của anh!

Rồi dùng tấm lưng của Odile như chiếc bàn viết, gã trai Valmont rám nắng của chúng ta viết một tấm bưu thiếp cho Sophie:

“Nỗi Ám ảnh thương yêu,

Em có lòng tốt, sự cảm thông để cứu anh ra khỏi ngay chính anh không? Nếu không, anh sẽ ngâm chân vào nước rồi đút tay vào ổ cắm điện. Có một điều còn tồi tệ hơn cả chuyện sống với em: đó là sống mà không có em. Hãy quay trở lại đi! Nếu em quay lại, anh sẽ tặng em một chiếc New Beetle. Đương nghiên, cái đề nghị này dở hơi ngớ ngẩn thật, nhưng đó cũng có phần lỗi của em: từ ngày em ra đi, anh càng ngày càng nghiêm túc đến mức tệ hại. Mà rồi, bỗng nhiên anh nhận ra rằng, không có người con gái nào sánh được với em. Và do đó, anh kết luận rằng anh yêu em.”

Không nhất thiết phải ký tá làm gì, Sophie sẽ nhận ngay ra phong cách “độc đáo” của hắn. Chỉ sau khi đã gửi bưu thiếp đi, Octave mới tiếc là đã không quỳ xuống mà cầu xin nàng quay trở lại: “Hãy cứu anh, anh cảm thấy thật buồn chán, anh không thể sống thiếu em, Sophie, chúng ta không thể chia tay nhau. nếu không có em thì anh chẳng còn gì nữa cả”. Mẹ kiếp, lẽ ra phải bò xuống hôn chân nàng chứ, đó là việc cần làm, không lẽ hắn không thể làm nổi chuyện này chăng?

Trước khi cặp kè với Sophie, hắn ve vãn gái gú bằng cách chê họ rằng họ đang đeo lông mi giả. Đám gái phản đối, hắn bèn bảo họ nhắm mắt lại để kiểm tra, và lợi dụng lúc các nàng đang nhắm nghiền mắt, hắn hôn đánh chụt vào cặp môi son. Mánh thứ hai mà hắn sử dụng được hắn gọi là “xe vận tải”.

- Em thử nói “Em là xe vận tải” đi.

- Em là xe vận tải.

- Bip, bip (tiếng bip bip vang lên cùng động tác bóp hai bầu vú). Còn mánh thứ ba – trò cá cược.

- Nào, ta chơi trò cá cược nhé, anh sẽ sờ được vào mông em mà không đụng vào quần áo, em dám cá không?

- Dám đấy.

- Em thua rồi nhé! (Hắn thò tay xuống dưới váy).

Rồi còn trò “bum-bum” nữa: hắn bảo cô gái ngậm một mẩu chanh tươi trong miệng, bỏ vào lòng bàn tay cô gái một nhúm muối, liếm sạch chỗ muối, tợp một ngụm rượu với nước khoáng có ga và căn mẩu chanh trong miệng người đẹp. Sau ba màn như vậy, mẩu chanh được thay bằng lưỡi. Thật thú vị là trò này diễn ra suôn sẻ, chẳng hề có sự phản kháng nào từ phía cô gái. Riêng chỉ với Sophie, mọi chuyện hoàn toàn khác. Hắn làm ra vẻ theo đuổi nàng. Cuối cùng, cả hai đều hiểu những gì họ chưa thổ lộ ra. Một lần, nàng hỏi hắn:

- Vì sao anh chẳng nói gì cả?

- Khi anh không nói gì cả, đó là tín hiệu tốt lành: đó là lúc anh ngần ngại, sợ hãi. Và khi anh ngần ngại, đó là tín hiệu tốt lành: nghĩa là anh xao xuyến bồi hồi, đó hoàn toàn là tín hiệu tốt lành: nghĩa là anh đang yêu. Nhưng khi anh đang yêu, đó lại là tín hiệu không mấy tốt đẹp, em ạ.

Hắn yêu nàng bởi nàng đã có chồng. Bởi nàng đã không còn là người tự do. Hắn cùng làm việc với nàng ở TBWA de Plas, nhưng chẳng bao giờ xơ múi được nàng. Hắn yêu nàng còn bởi một lẽ rằng, vào thời điểm đó hắn cũng đang có vợ, và tình yêu này là vụng trộm, là kết quả của sự phản bội. Hắn yêu nàng như đàn ông yêu đàn bà nhưng không phải là tình yêu được phép tranh giành, chiếm đoạt - mẹ, chị gái, bạn gái của bố, người con gái đầu tiên mà bạn dành hết tình cảm trong sáng không vụ lợi của mình cho nàng. Trong tình yêu luôn tồn tại nguyên tắc domino: sự đổ vỡ đầu tiên luôn kéo theo sau tất cả những sự đổ vỡ khác. Hắn khát khao nàng như khát các cô bé xinh tươi mơn mởn thời ấu thơ, nghĩa là trong vòng bí mật, thậm chí cả đối tượng cũng không hề hay biết. Sau này, hắn nói với nàng: “khi anh đang yêu, đó lại là tín hiệu không mấy tốt đẹp, em ạ”, nàng chẳng hề ngạc nhiên vì điều này. Nửa đêm, hắn hẹn nàng trên chiếc ghế đá thứ ba kể từ Học viện, ở đầu cầu “Nghệ thuật”, rồi dài cổ ngồi ngóng nàng, mặt hướng ra phía cầu Mới… Về sau, chuyện này trở nên rất tuyệt diệu để có thể gọi là sự thật. Nàng đến chỗ hẹn, và tất cả mọi thứ trở nên lu mờ dần.

- Xin lỗi cô nương, cô nương vui lòng cho tôi xin điện thoại liên lạc để sau này tôi có thể tìm kiếm cô nương.

- Đương nhiên, thưa ông…

- Octave. Hãy gọi tôi là Octave là được rồi. Cô nương có biết không, dường như tôi đã yêu cô nương mất rồi. Thưa cô nương, cô nương thấy sao, nếu như tôi muốn sờ ngực cô nương? Cô nương đồng ý chứ?

- Ồ, thưa ông, xin ông cứ tự nhiên. Chỉ có điều là, trước khi tiếp tục câu chuyện, xin hãy đưa lưỡi vào mồm tôi.

- Thưa cô nương, vậy cô nương có chỗ nào để thực tập môn whusu lưỡi này không?

Thật tiếc rằng, lửa tình trong con người hắn bốc lên những không hề gặp bất cứ sự phản kháng cần thiết nào. Và điều này luôn gợi ra cơn thịnh nộ điên cuồng của nhục dục, cực kỳ nguy hiểm cho những kẻ yêu đương vụng trộm. Khoái cảm là một mối hiểm nguy theo thường trực trên đầu ta và dễ dàng cắt đứt những ràng buộc hôn nhân. Sophie đưa hắn đến một bãi đỗ xa ngầm của hãng ngay cạnh Cầu Mới, ở đó tối thui và vắng người. Sophie đứng dựa vào bức tường bê tông, giữa hai chiếc xe hơi công vụ, và để cho hắn làm tình. Đó là trận cực khoái lâu nhất trong đời cả hai người. Sau đó Sophie nhập số của mình vào máy Octave:

- Bây giờ thì anh sẽ chẳng thể nói dối là đã đánh mất số điện thoại của em nhé.

Octave say mê nàng tới mức thân thể cũng nổi loạn mỗi khi chia tay nàng: hắn mọc mụn, dị ứng, cổ mẩn lên từng mảng đỏ, đau dạ dày, mất ngủ liên tục. Và trí não muốn kiểm soát tất cả mọi chuyện còn lại: trái tim nổi loạn, phổi ngột ngạt. Kẻ nào chối bỏ tình yêu của mình thì trở nên xấu xí và ngã bệnh. Cuộc sống thiếu Sophie đã khiến Octave trông xuống mã hẳn đi. Và điều này cho đến nay vẫn tiếp tục diễn ra: giờ đây, hắn không chỉ nhớ đến ma túy.

- “THẰNG BÉ” CỦA TÔI ĐANG KÊU ĐÓI!

Octave gào vào micro. Odile dịu dàng như hoa thủy tiên và thơm như vani. Cả hai ngồi trong hộp đêm của khách sạn, Octave bật máy nghe nhạc. Hắn phải tự xoay xở với những gì mình có: dăm ba đĩa CD maxi single nhạc disco, một số đĩa compact nhạc nhẹ Pháp, ba đĩa “45” mốc meo. Chẳng biết xoay xở thế nào với những thứ mình có, hắn cứ được đến đâu hay đến đó, ví dụ như bài hát hay nhất thế giới: “C’est si bon” do Eartha Kitt trình bày.

“Tốt quá/ Được đi đến bất cứ nơi đâu/ Khóa tay nhau/ Hát vang lên những bài ca”. Sau đó, hắn chuyển sang thể loại nhạc nhẹ với “YMCA”.

- “Village People” cũng giống như rượu vang thôi, - Octave nói – càng để lâu càng ngon.

Chai nào cũng được, miễn là không phải là “Marcia Baila”. Thỉnh thoảng, Odile ngả ngớn dính chặt vào hắn ngay trước mặt các cô bạn đồng nghiệp của cô nàng. Hễ họ bỏ đi, cô nàng lại rời ra. Bản thân cô nàng cũng chẳng thích thú gì gã Octave này, đơn giản ả chỉ muốn làm màu trước đám bạn gái cốt để họ ganh tỵ với cô nàng. Hắn cũng cảm thấy mình già và xấu xí trong cái thế giới của đám con gái trẻ trung, xinh đẹp này. Hắn nắm lấy tay cô ả và sẵng giọng:

- Đám con gái 18 tuổi các cô khêu gợi ra phết đấy.

- Sao mấy thằng cha 33 tuổi li hôn vợ được.

- Đúng. Thứ duy nhất mà anh không thể làm được cho em, ấy là thay đổi tuổi tác.

Hắn lần lượt chạy theo từng cô gái đẹp để tránh tự hỏi bản thân TẠI SAO mình lại chạy theo từng cô gái đẹp. Vì câu trả lời đã quá rõ ràng: để tránh gắn bó với mỗi một cô nàng trong số họ. Sau đó, chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Octave dìu Odile về phòng mình. Dước chân cô ả xiêu vẹo. Vào phòng, hắn quăng mình lên giường. Cô ả Odile chui vào buồng tắm và hắn nghe thấy tiếng ả nôn. Ả giật nước, đánh răng, hy vọng rằng hắn không để ý. Khi ả cởi quần áo, Octave giả vờ nhắm mắt, rồi sau đó hóa ra lại đánh một giấc thẳng cẳng. Trong phòng có mùi nôn ọe trộn lẫn mùi thuốc đánh răng Fluocaril.

Trong chuyến máy bay trở về từ Seragan, đám đàn bà con gái ca cẩm về chuyện đầu tóc xộc xệch hoặc mấy chai nước hoa khử mùi không hiệu lực. Octave cao giọng ê a bài “Từ ngữ, từ ngữ” của Alain Delon trong bài hát của Dalida:

Lạ lùng chưa

Anh chẳng hiểu điều gì xảy ra với anh đêm nay

Anh nhìn em như thể lần đầu

Anh không biết giãy bày với em về tình cảm

Nhưng em là câu chuyện tình đẹp

Mà anh muốn đọc suốt đời

Em là chân lý của anh

Là vì sao của anh

Hôm qua, ngày mai

Hiện tại và mãi mãi”.

Thật thú vị: những ca từ đẹp đẽ này thể hiện chính xác những tình cảm chân thành!

“Em như cơn gió

Làm cho những cây vĩ cầm hát lên

Và mang hương hoa hồng đi xa”.

Không ai thuộc thế hệ của hắn dám thể hiện như thế nữa

“Với anh, em là bản nhạc tình yêu

Khiến các vì sao nhảy múa trên cồn cát”.

Hắn và đám bạn béo phì của mình thường xuyên cười vỡ bụng vì những câu chữ này. Tại sao bọn họ lại thấy những câu chữ đó ngớ ngẩn đến vậy? Tại sao chúng ta lại cảm thấy không thoải mái từ sự lãng mạn? Chúng ta xấu hổ với những tình cảm của chính mình. Chúng ta né tránh những từ ngữ nồng nhiệt như tránh nạn dịch hạch. Chẳng nên ca tụng sự bất lực của mình trong tình yêu làm gì.

“Em là giấc mơ bị cấm đoán của anh

Nỗi đau duy nhất của anh

Và hy vọng duy nhất của anh”.

Đám thư ký cười sằng sặc khi nghe những dòng sướt mướt của hắn – gã trai đầu tiên dám nhìn thẳng vào mắt họ và thổn thức “em là giấc mơ bị cấm đoán của anh”, để rồi các nàng có thể khóc như mưa vì tình cảm dâng trào của hắn. Có thể những nụ cười gằn đẫm mùi căng thẳng là kết quả của sự ganh tỵ và thèm muốn? Thế rồi, đám gái đổi đề tài câu chuyện, chuyển sang tranh luận về chuyện hãng giảm giá in tráng ảnh. Họ gọi đám cấp trên bằng chữ viết tắt đầu tiên:

- Bồ có biết là FHP và PYT đã nói chuyện chưa?...

- Chuyện này phải bàn với JFD thôi.

- Đúng, nhưng LG và AD vẫn chưa phê duyệt và thông qua.

Khoảng thời gian còn lại của chuyến bay diễn ra trong sự càu nhàu phản đối việc khẩu phần ăn trên phiếu ăn bị bớt xén. Octave cố cười to hơn người khác và hắn đã đạt được mong muốn này. CQFD, đây là điều cần chứng minh.

n —★— 99 PHỜ - RĂNG Nguyên tác: 99 Francs ebook©MotSAch —★— TVE-4u©BookaholicClub Nhà xuất bản: Văn Nghệ TP.HCM 2008
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Frédéric Beigbeder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.