Tôi đã không giết Vixus. Song tôi đã hủy hoại cơ hội thống nhất Nhà. Tôi vùn vụt lao xuống giếng cầu thang xoáy trôn ốc của tháp phòng thủ. Những tiếng hò hét vang lên sau lưng tôi. Tôi băng ngang qua đám đệ tử đang uể oải lang thang của Titus; bọn họ đang chia nhau những mẩu cá sống đã đâm được bằng lao ngoài sông. Đám này có thể tóm tôi nếu bọn họ biết tôi đã làm gì. Hai cô gái nhìn tôi chạy qua bên cạnh, và khi họ nghe thấy tiếng đám đầu lĩnh la hét thì đã quá trễ để phản ứng. Tôi vụt qua tầm tay của họ, băng qua tòa cổng thấp của tháp phòng thủ chính và chạy vào quảng trường chính của lâu đài.
“Cassius!” tôi gọi với lên tháp cổng lâu đài, nơi nhóm của tôi ngủ. “Cassius!” Anh ta nhô đầu ra ngoài cửa sổ và nhìn thấy khuôn mặt tôi.
“Ôi. Chết tiệt. Roque!” anh ta hô lớn. “Chuyện đó xảy ra rồi! Gọi đám Hạ Cấp dậy!”
Ba anh chàng và một cô gái thuộc nhóm Titus đuổi theo tôi qua sân. Bọn họ chậm hơn tôi, nhưng một cô gái khác đang từ vị trí cắm chốt hên tường thành nhảy xuống chặn đường tôi, đó là Cassandra. Mái tóc ngắn của cô ta kêu leng keng vì những mảnh kim loại cô ta buộc lên đó. Không cần phải gắng sức, cô ta nhẹ nhàng nhảy từ trên mặt tường thành cao tám mét xuống, trên tay cầm một cái rìu, và lao tới cắt đường tôi trước khi tôi kịp đến cầu thang. Chiếc nhẫn vàng có hình sói của cô ta sáng lên lấp lánh trong ánh sáng đang tàn dần. Trông cô ta quả là đẹp.
Thế rồi cả nhóm tôi ùa ra khỏi tháp cổng. Họ cầm theo những tấm chắn tự tạo, những con dao và những cây gậy chúng tôi đẽo từ các cành cây mang từ rừng về. Nhưng họ không lao thẳng về phía tôi. Họ rất khôn ngoan, vì thế họ mở toang những cánh cổng đúp khổng lồ ngăn cách lâu đài khỏi con đường thoai thoải dẫn xuống thung lũng hẹp. Sương mù tràn vào qua vòm cổng mở toang, và họ biến mất vào trong bóng tối chạng vạng. Chỉ còn mình Quinn sót lại.
Quinn, thành viên nhanh nhất Nhà Mars. Cô lao vọt tới dọc theo mặt sân lát đá như một con linh dương đến trợ giúp tôi. Cây gậy của cô múa tít trong không khí. Cassandra không nhìn thấy cô. Một món tóc đuôi ngựa dài vàng óng phất lên trong không khí ban đêm lạnh lẽo khi Quinn vút tới, một nụ cười bừng nở trên khuôn mặt, cô bất ngờ tấn công Cassandra từ bên hông, dùng cây gậy của mình nện hết sức bình sinh vào đầu gối cô ta. Tiếng gỗ kêu răng rắc thật to khi đập vào xương Hoàng Kim cứng chắc. Cũng to không kém tiếng hét chói tai của Cassandra. Cô ta không bị gãy chân, song ngã vật xuống nền sân lát đá. Quinn không giảm tốc độ. Cô nhào tới bên cạnh tôi, và chúng tôi cùng nhau bỏ đám thuộc hạ của Titus lại phía sau.
Chúng tôi bắt kịp những người còn lại dưới đáy thung lũng hẹp. Băng qua các ngọn đồi mấp mô, chúng tôi hướng tới công sự của mình ở phía Bắc, nằm trên vùng cao nguyên chìm sâu trong sương mù. Sương đọng lên tóc chúng tôi, nhỏ xuống thành từng giọt như những hạt ngọc trai. Chúng tôi tới công sự khi đã quá nửa đêm từ lâu. Đó là một hang động, một pháo đài trơ trọi nghiêng mình trên khe núi như tên phù thủy say khướt. Địa y mọc kín tường đá dày xám xịt. Sương mù bao phủ các lan can tường lũy công sự, và chúng tôi nấu bữa ăn đầu tiên bằng lũ chim sống dưới phần mái chìa ra của tòa tháp duy nhất. Vài con bay thoát. Tôi nghe thấy tiếng chúng vỗ cánh trong màn đêm đen kịt. Cuộc nội chiến của chúng tôi đã bắt đầu.
Thật không may, Titus không phải là một kẻ thù ngu ngốc. Hắn không tìm đến chúng tôi như chúng tôi đã nghĩ. Tôi vốn hy vọng hắn sẽ tới tìm cách vây hãm công sự phía Bắc của chúng tôi, nghĩ rằng toán quân của hắn có thể thấy lửa chúng tôi nhóm bên trong các bức tường đá và ngửi thấy mùi thịt nướng khi mỡ cháy xèo xèo. Những con cừu chúng tôi đã nhốt lại lúc trước có thể giúp chúng tôi cầm cự được hàng tuần, thậm chí hàng tháng nếu chúng tôi có nước. Chúng tôi có thể ăn uống thoải mái hằng đêm. Khi đó hẳn bọn họ sẽ suy sụp. Hẳn bọn họ sẽ rời bỏ Titus. Nhưng Titus biết thứ vũ khí của tôi, lửa, vì thế hắn lẩn tránh chúng tôi để các cậu con trai và các cô gái dưới quyền hắn không thể thấy chúng tôi có những thứ xa xỉ này.
Hắn không để nhóm của mình ngồi không quá lâu mà suy nghĩ. Sự điên cuồng, chiến tranh làm tê liệt lý trí của con người. Vậy là bọn họ tấn công Nhà Ceres liên tục từ ngày thứ sáu trở đi, và Titus nghĩ ra các phần thưởng dành cho những hành động can đảm và bạo lực, dành cho các cậu con trai và các cô gái những vệt kẻ bằng máu trên má mà bọn họ mang đầy tự hào. Chúng tôi lén bám theo quan sát những cuộc giao tranh của họ từ sau các bụi cây và những đám cỏ cao trên vùng đất bằng phẳng. Đôi khi, chúng tôi có được vị trí quan sát thuận lợi từ các cao điểm trên cao nguyên gần Phobos. Từ đó, chúng tôi chứng kiến cuộc vây hãm Nhà Ceres.
Quanh Nhà Ceres, khói bốc lên thành một vương miện sầu thảm. Những cây táo bị chặt hạ. Ngựa bị đánh cắp. Những kẻ tập kích của Titus thậm chí còn quăng thòng lọng giật một cây đuốc từ trên một tường lũy Nhà Ceres nhằm lấy lửa về lâu đài Nhà Mars. Các kỵ sĩ Ceres tấn công đám này bằng những chiếc xô chứa đầy nước trước khi bọn họ kịp về tới nhà. Titus rít lên tức tối khi chuyện này xảy ra và những con ngựa Nhà Ceres phi qua như bay, dập tắt lửa bằng nước trước khi vòng trở lại nhà. Cùng Vixus, chiến binh cừ nhất của hắn, Titus đánh ngã nhào một con ngựa bằng một cành cây được đẽo như một ngọn kích. Người kỵ sĩ ngã nhào khỏi yên và Pollux ập tới cô gái. Bọn họ bắt thêm được hai nô lệ nữa ngày hôm đó, và Titus chiếm con ngựa cho riêng mình.
Đến ngày thứ tám của chúng tôi tại Học Viện, tôi được quan sát cuộc vây hãm cùng Cassius và Roque từ trên cao nguyên. Hôm nay, Titus cưỡi con ngựa cướp được tới bên dưới tường thành Nhà Ceres cầm theo một cái thòng lọng, thách thức các cung thủ của họ bắn tên vào hắn và con ngựa hắn cưỡi. Một cô gái tội nghiệp thò đầu ra để có góc ngắm bắn cung tốt hơn. Cô ta kéo dây cung đưa mũi tên lui lại tới sát tai, ngắm đích, và ngay trước khi cô gái định phóng tên, Titus tung thòng lọng của hắn lên. Vòng thòng lọng bay vút lên trong không trung. Cô gái rụt đầu vào. Nhưng không đủ nhanh. Thòng lọng tròng lấy cổ cô ta và Titus thúc ngựa phi ra xa tường, siết chặt thòng lọng lại. Bạn bè cô gái xô tới giữ cô lại. Bọn họ giữ chặt nhưng buộc phải buông ra trước khi cô gãy cổ.
Tiếng la hét của bạn bè cô gái vang vọng trên vùng đất bằng trong khi cô ta bị giật mạnh bổ nhào từ trên đỉnh tường xuống và bị Titus lôi xềnh xệch về chỗ các thuộc hạ đang reo hò của hắn. Tại đó, Cassandra đá cô gái quỳ gối xuống rồi dùng gia huy của chúng tôi biến cô ta thành nô lệ. Lửa từ cây cối mùa màng bị đốt hắt lên ánh hoàng hôn trên bầu trời, nơi vài Giám Thị đang lơ lửng gần nhau với những chai rượu vang và một khay đựng một món mỹ vị hiếm có nào đó.
“Và những trái tim tàn bạo đốt lên những ngọn lửa hung hãn nhất,” Roque lẩm nhẩm trong khi đang quỳ gối.
“Hắn can đảm,” tôi nói đầy nể phục, “và hắn thích trò này.” Đôi mắt hắn từng lóe sáng khi tôi đánh vào cổ họng Vixus. Cassius cũng gật đầu. “Đến mức hơi quá.”
“Hắn đúng là nguy hiểm chết người,” Cassius đồng ý, song anh ta có ngụ ý khác. Tôi nhìn sang anh ta. Giọng anh ta có vẻ trở nên gay gắt. “Và hắn là một kẻ dối trá.”
“Thật vậy sao?” tôi hỏi.
“Hắn không phải là kẻ đã giết Priam.”
Roque trở nên im lặng. Nhỏ con hơn chúng tôi, trông cậu ta dường như chỉ là một đứa bé khi quỳ một bên đầu gối xuống. Mái tóc dài của cậu ta được buộc thành đuôi ngựa. Đất giắt vào các móng tay cậu ta, những ngón tay đang loay hoay buộc dây giày trong khi cậu ta ngước lên nhìn.
“Hắn không phải là kẻ đã giết Priam,” Cassius nhắc lại. Gió rền rĩ than vãn trên các ngọn đồi sau lưng chúng tôi. Hôm nay đêm đến thật chậm. Hai gò má Cassius chìm vào bóng tối; dẫu vậy, anh ta vẫn thật tuấn tú. “Người ta không thể nào lại xếp Priam cùng một con quái vật như Titus. Priam là một nhà lãnh đạo, không phải một chỉ huy quân sự. Người ta sẽ xếp Priam cùng ai đó dễ dàng, như một trong số các Hạ Cấp của chúng ta.”
Tôi biết Cassius đang đi tới đâu với lập luận này. Nó thể hiện trong cách anh ta quan sát Titus; vẻ lạnh lùng trong đôi mắt anh ta làm tôi nhớ tới ánh mắt của một con rắn hổ lục hầm mỏ khi nó lần theo con mồi. Ruột gan tôi nhộn nhạo khiến tôi cảm thấy muốn lộn mửa, song tôi vẫn dẫn dắt Cassius đi theo hướng dường như anh ta muốn đi, mời gọi anh ta tung ra cú cắn. Roque nghiêng đầu về phía tôi, nhận ra điều gì đó lạ lùng trong sự tương tác giữa tôi và Cassius.
“Và người ta sẽ chọn cho Titus một ai khác,” tôi nói.
“Một ai khác,” Cassius gật đầu nhắc lại.
Anh ta đang nghĩ đó là Julian. Anh ta không nói ra. Tôi cũng không. Tốt hơn hãy để ý nghĩ đó ám ảnh trong đầu anh ta. Hãy để anh bạn tôi nghĩ kẻ thù của chúng tôi đã giết em trai anh ta. Đây là một lối thoát.
“Máu sinh ra máu sinh ra máu sinh ra máu…” Những lời của Roque hòa vào gió, lúc này đang thổi về phía Tây hướng tới dải đất bằng dài, hướng về phía những quầng lửa đang chập chờn nhảy múa nơi đường chân trời thấp. Đằng sau quầng lửa, những ngọn núi nhô lên lạnh lùng, tối sẫm. Tuyết đã đọng lại trên các đỉnh núi. Đó là một cảnh tượng khiến người ta phải nín thở, thế nhưng đôi mắt của Roque không hề rời khỏi khuôn mặt tôi. Tôi tìm thấy một niềm vui nho nhỏ trong chuyện các nô lệ của Titus không phải là những đồng minh hữu ích lắm cho hắn. Thay vì được dạy dỗ thuần hóa hoàn toàn như một Đỏ, những nô lệ mới bị bắt này là những tạo vật bướng bỉnh. Bọn họ vẫn làm theo lệnh nếu không muốn mạo hiểm với nguy cơ bị xếp là Kẻ Ô Danh sau khi tốt nghiệp. Nhưng họ cố ý không bao giờ làm nhiều hay ít hơn những gì hắn ra lệnh; đó là hành vi phản kháng của họ. Họ chiến đấu ở nơi hắn bảo họ chiến đấu, với những người hắn bảo họ phải đánh, ngay cả khi nên rút lui. Họ thu hái những thứ quả dại hắn chỉ cho họ, kể cả khi biết chúng có độc, và xếp đá chồng lên nhau cho tới khi chồng đá đổ ụp. Nhưng nếu có một cánh cổng mở toang dẫn vào pháo đài kẻ thù và Titus không ra lệnh cho họ tiến vào, họ sẽ đứng đó gãi mông.
Bất chấp việc có thêm nô lệ và tàn phá mùa màng, vườn quả của Nhà Ceres, lực lượng dưới quyền Titus, mặc dù khá ổn khi cần tỏ ra bạo lực, lại thật thảm hại khi thử làm bất cứ việc gì khác. Người của hắn đi vệ sinh vào những hố xí nông choèn, sau các gốc cây hoặc xả xuống sông nhằm cố gắng đầu độc các học viên Nhà Ceres. Một trong số các cô nàng thuộc nhóm của hắn thậm chí còn ngã lộn cổ sau khi đi vệ sinh xuống nước. Cô ta cuống cuồng vùng vẫy trong chính chất thải của mình. Đó là một cảnh tức cười, song tiếng cười đã trở nên hiếm hoi, ngoại trừ từ các học viên Nhà Ceres. Bọn họ ngồi sau những bức tường thành cao, đánh cá từ dưới sông lên, ăn bánh mì nướng trong lò và mật ong lấy từ các đõ ong của họ.
Để đáp lại tiếng cười, Titus lôi một nô lệ nam tới trước cổng. Nô lệ này là một anh chàng cao ráo, mũi dài và có nụ cười tinh quái hẳn là dành cho các quý cô. Anh chàng nghĩ tất cả chuyện này chỉ là một trò chơi cho tới khi Titus cắt phăng một bên tai cậu ta. Vậy là anh chàng kêu thét lên khóc lóc gọi mẹ như một cậu nhóc. Anh chàng này sẽ chẳng bao giờ có thể chỉ huy một chiến hạm.
Các Giám Thị, thậm chí cả của Nhà Ceres, không hề ngăn chặn bạo lực. Họ theo dõi từ trên không theo từng nhóm hai hay ba người, bay lơ lửng qua lại trong khi các Robot Cấp Cứu réo còi hạ xuống từ Olympus để băng bó một vết thương hay chữa những chấn thương nặng ở đầu.
Đến buổi sáng thứ hai mươi tại học viện, những người cố thủ ném một giỏ đựng đầy những ổ bánh mì xuống trong khi người của Titus định phá cánh cổng cao bằng một cái cây bị đốn hạ. Những kẻ công thành rốt cuộc quay sang đánh nhau giành thức ăn chỉ để phát hiện ra những chiếc bánh mì này là những lưỡi kiếm mềm được đắp bột ra ngoài trước khi nướng lên. Những tiếng kêu la kéo dài cho tới tận buổi chiều.
Sự đáp trả của Titus tới ngay trước khi đêm xuống. Cùng năm nô lệ vừa khuất phục được, trong đó có anh chàng bị mất một tai, hắn đến gần cổng cho tới khi chỉ còn cách chừng một dặm. Hắn diễu qua trước mặt các nô lệ, trên tay cầm bốn cây gậy dài. Hắn phát cho mỗi nô lệ một cây gậy, ngoại trừ cô gái hắn đã quăng thòng lọng lôi từ trên tường lũy xuống.
Sau một cái cúi chào thật thấp về phía cổng Nhà Ceres, hắn phẩy tay ra lệnh cho các nô lệ còn lại bắt đầu đánh cô gái. Giống như Titus, cô gái này cao và mạnh mẽ, vì vậy thật khó cảm thấy thương hại cô ta. Ít nhất là lúc đầu.
Các nô lệ đánh cô gái khá qua loa trong những cú gậy đầu tiên. Sau đó Titus nhắc nhở họ về nỗi nhục nhã sẽ mãi mãi gắn liền với tên của họ nếu họ không tuân lệnh; họ quật xuống nặng tay hơn; họ nhắm vào mái tóc vàng của cô gái. Các nô lệ đánh cô gái liên hồi cho tới khi những tiếng la hét của cô ta đã lặng đi từ lâu, còn mái tóc vàng của cô ta đã bết máu. Khi Titus phát chán, hắn túm tóc cô gái bị thương lôi xềnh xệch về trại của mình. Cô ta tập tễnh lết đi trên đất.
Chúng tôi quan sát từ chỗ ẩn náu trên khu đất cao, và phải cần đến cả Lea và Quinn để ngăn Cassius lao xuống vùng đất bằng bên dưới. Cô gái sẽ sống, tôi nói với anh ta. Những cây gậy đó chỉ là một màn diễn trò. Roque cay đắng nhổ nước bọt xuống cỏ rồi đưa tay tìm tới bàn tay Lea. Thật lạ khi chứng kiến cô gái tiếp thêm sức mạnh cho cậu ta.
Sáng hôm sau, chúng tôi khám phá ra việc đáp trả của Titus không dừng lại với màn đánh đập. Sau khi chúng tôi rút lui về công sự của mình, Titus quay trở lại trong đêm và giấu cô gái ngay trước cổng Nhà Ceres dưới một đám cỏ dày phủ trùm lên trên, cô gái bị bịt mồm và trói chặt. Sau đó, hắn ra lệnh cho một thành viên nữ trong hội của mình la khóc suốt đêm giả bộ cô ta chính là nô lệ trong khu trại. Cô ả gào khóc la lối là bị cưỡng hiếp, bạo hành.
Có thể cô gái Nhà Ceres bị bắt nghĩ cô ta an toàn dưới lớp cỏ. Có thể cô ta nghĩ các Giám Thị sẽ cứu cô ta, và cô ta sẽ được quay về nhà với bố mẹ, với các bài học cưỡi ngựa, với những con cún và những cuốn sách của mình. Nhưng đến tờ mờ sáng hôm đó cô ta bị xéo nát khi các kỵ sĩ, nổi điên trước những tiếng gào khóc giả tạo, phi nước đại từ trong pháo đài Nhà Ceres ra để giải cứu cô ta khỏi khu trại dã ngoại của Titus. Bọn họ chỉ biết được sự điên rồ của mình khi nghe thấy tiếng các Robot Cấp Cứu hạ xuống đằng sau để đưa cơ thể nát nhừ của cô gái lên Olympus.
Cô gái không bao giờ trở lại. Song các Giám Thị vẫn không can thiệp. Tôi không hiểu nổi thậm chí họ tồn tại để làm gì nữa.
Tôi nhớ nhà. Lykos, tất nhiên rồi, nhưng cũng nhớ cả nơi tôi được an toàn cùng với Vũ Công, Matteo và Harmony.
Chẳng mấy chốc không còn nô lệ nào để bắt thêm nữa. Nhà Ceres không còn ra ngoài sau khi trời tối, và các bức tường cao của họ được canh phòng. Cây bên ngoài tường đều đã bị chặt hạ sạch bách, song vẫn còn cây lương thực và cả vườn quả bên trong các bức tường thành dài của họ. Bánh mì vẫn được nướng và dòng sông vẫn chảy qua bên trong tường lũy. Titus chẳng thể làm gì ngoài tàn phá lãnh thổ của họ và cướp nốt những quả táo còn lại. Phần lớn đã bị hỏng vì những vết đốt của ong bắp cày. Titus đã thất bại. Và vì vậy, cũng như bất cứ kẻ độc tài nào sau một cuộc chiến thất bại, cặp mắt của hắn hướng về nội bộ.