Đỏ Trỗi Dậy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 61 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
19
Nghi Lễ Vượt Qua

❊ ❊ ❊

Tôi nôn ọe khi tỉnh dậy. Nắm đấm thứ hai nện thẳng vào cái dạ dày căng đầy của tôi. Rồi cú đấm thứ ba. Bụng tôi trống rỗng và tôi há hốc miệng hớp lấy không khí. Chìm nghỉm xuống trong cơn đau quặn. Ho sặc sụa. Nấc khan. Tôi cố vùng ra. Một bàn tay túm lấy tóc ném tôi vào tường. Chúa ơi, gã khỏe khủng khiếp. Và gã có nhiều ngón tay hơn bình thường. Tôi lần tìm chiếc Nhẫn Dao của mình, song bọn chúng đã lôi tôi ra hành lang. Tôi chưa bao giờ bị đối xử thô bạo như vậy; thậm chí cả cơ thể mới của tôi cũng không thể hồi phục nổi trước những đòn tấn công của bọn chúng. Có tất cả bốn gã mặc đồ đen - đám Quạ, những tên sát thủ. Chúng đã khám phá ra tôi. Chúng biết tôi là thế nào. Kết thúc rồi. Tất cả đã kết thúc. Khuôn mặt chúng là những bộ xương sọ vô cảm. Những chiếc mặt nạ. Tôi rút con dao lấy lúc ăn tối từ hông ra định đâm vào hạ bộ một gã trong bọn chúng. Nhưng rồi tôi nhìn thấy một ánh vàng lóe lên trên cổ tay chúng, và chúng nện tôi cho tới khi tôi buông rơi con dao. Đây là một thử thách. Việc chúng tấn công một người thuộc Màu cao hơn được cho phép từ người cấp những cái vòng tay. Chúng vẫn chưa hề phát giác ra tôi. Một thử thách. Ra là vậy. Một thử thách.

Có lẽ bọn họ đã dùng những kẻ đánh thuê. Màn đánh đập này có mục đích. Đây là điều phần lớn Hoàng Kim chưa bao giờ trải qua. Thế nên tôi đợi. Tôi co người lại để chúng đánh tôi. Khi tôi không chống cự, chúng nghĩ chúng đã hoàn thành công việc. Có vẻ là thế thật; khi chúng thấy hài lòng thì tôi đã tơi tả.

Tôi bị những kẻ cao gần ba mét kéo lê dọc hành lang. Một cái bao chụp kín xuống đầu tôi. Bọn chúng đang tránh xa công nghệ để dọa nạt tôi. Tôi tự hỏi có bao nhiêu đứa trong đám học viên từng nếm qua mùi sức mạnh cơ bắp như thế này? Đã bao nhiêu đứa bị làm cho mất đi nhân tính theo cách như vậy? Cái bao sặc mùi chết chóc và nước tiểu khi chúng lôi tôi xềnh xệch. Tôi bắt đầu bật cười. Cảm giác thật giống bộ Đồ Hầm Lò mắc dịch của tôi. Rồi một nắm đấm giáng xuống ngực tôi và tôi quằn người lại, miệng há hốc.

Trong cái bao chụp đầu cũng có một thiết bị âm thanh được lắp. Tôi không hề thở dốc, song tiếng thở của tôi vọng lại nghe lớn hơn thực tế. Có tới hơn một nghìn học viên. Mỗi lần sẽ có hàng chục người phải chịu đựng cùng số phận này, thế nhưng tôi chẳng nghe thấy gì. Bọn chúng không muốn tôi nghe thấy những người khác. Bọn chúng muốn tôi nghĩ tôi chỉ có một mình, nghĩ Màu của tôi chẳng có ý nghĩa gì. Thật ngạc nhiên, tôi nhận ra mình cảm thấy bị sỉ nhục vì bọn chúng dám tấn công tôi. Chẳng lẽ chúng không biết tôi là một gã Hoàng Kim mắc dịch sao? Rồi tôi lại khùng khục cười khẽ. Những tiểu xảo hiệu quả.

Tôi bị nhấc lên và ném mạnh xuống sàn nhà. Tôi cảm thấy một tiếng rung, mùi khói. Chẳng mấy chốc chúng tôi đã ở trên không. Có thứ gì đó trong cái bao phủ kín đầu đã làm tôi mất phương hướng. Tôi không biết chúng tôi đang bay theo hướng nào, hay cao đến đâu. Tiếng thở rin rít của tôi trở nên thật kinh khủng. Tôi nghĩ cái bao cũng lọc ra cả ôxy, vì tôi đang thở rất nhanh. Dù sao cũng không kinh khủng hơn một bộ Đồ Hầm Lò.

Sau đó. Một giờ? Hay hai? Chúng tôi hạ xuống. Chúng cầm hai chân tôi lôi đi. Đầu tôi va vào đá, làm tôi choáng váng. Phải rất lâu sau đó chúng mới tháo cái bao ra khỏi đầu tôi trong một căn phòng đá trống trơn chỉ có một ngọn đèn thắp sáng. Một người nữa đã có mặt sẵn ở đấy. Mấy gã Quạ lột quần áo tôi ra, giật mất mặt dây chuyền quý giá có hình Pegasus. Rồi chúng ra ngoài.

“Ở đây lạnh nhỉ, Julian?” Tôi cười khùng khục khi đứng lên, xòe nắm tay trái nãy giờ vẫn nắm chặt tấm băng ngăn mồ hôi bẩn thỉu màu đỏ. Giọng nói của tôi vọng lại. Cả hai chúng tôi đều trần truồng. Tôi vờ tập tễnh bên chân phải. Tôi biết chuyện này là gì.

“Darrow, là cậu à? Julian hỏi. “Cậu ổn chứ?”

“Tôi vẫn ngon lành. Dù chúng đã đập què chân phải của tôi,” tôi nói dối.

Cậu ta cũng đứng dậy, chống người lên bằng bàn tay trái.

Đó là tay thuận của cậu ta. Dưới ánh sáng, trông cậu ta thật cao và yếu ớt. Như những cây cỏ khô cong xuống. Dù vậy, tôi phải chịu nhiều cú đá và nắm đấm hơn cậu ta, nhiều hơn rất nhiều. Xương sườn của tôi có thể đã bị rạn.

“Theo cậu chuyện này là gì?” cậu ta hỏi.

“Nghi Lễ Vượt Qua, hẳn rồi.”

“Nhưng bọn họ nói dối. Họ đã nói là ngày mai.”

Cánh cửa gỗ dày kêu cọt kẹt trên những cái bản lề hoen gỉ và Giám Thị Fitchner thong thả bước vào, miệng nổ kẹo cao su lốp bốp.

“Giám Thị! Ngài đã nói dối chúng tôi,” Julian phản đối. Cậu ta gạt mái tóc đẹp đẽ của mình ra sau cho khỏi xòa xuống mắt.

Cử chỉ của Fitchner thật uể oải nhưng đôi mắt ông ta lanh lợi như mắt mèo. “Nói dối cần quá nhiều nỗ lực,” ông ta dửng dưng lẩm bẩm.

“À… ông dám đối xử với chúng tôi thế này à!” Julian gắt lên. “Ông chắc phải biết bố tôi là ai. Và mẹ tôi là một Giáo Sĩ! Tôi có thể kiện ông về tội hành hung trong nháy mắt. Và ông đã làm chân Darrow bị thương!”

“Bây giờ là một giờ sáng, đồ ngu. Đã là ngày hôm sau rồi.” Fitchner nổ bong bóng kẹo cao su lần nữa. “Các cậu có hai người. Nhưng than ôi, trong lớp của các cậu chỉ còn một chỗ thôi.” Ông ta ném một chiếc nhẫn vàng khảm hình con sói của Sao Hỏa và chiếc khiên có hình ngôi sao của Học Viện xuống nền đá bẩn thỉu. “Ta có thể nói một cách mơ hồ khó hiểu, nhưng hai cậu có vẻ là hai thằng nhóc đầu đất. Chỉ một người được sống để ra ngoài.”

Ông ta ra ngoài theo cách ông ta vào. Cánh cửa cọt kẹt rồi đóng sầm lại. Julian do dự trước khi nhìn xuống sàn. Tôi thì không. Cả hai chúng tôi cùng nhìn chằm chằm vào cái nhẫn, và tôi có cảm giác nôn nao rằng tôi là người duy nhất trong phòng biết chuyện gì vừa xảy ra.

“Họ nghĩ họ đang làm gì chứ?” Julian hỏi tôi. “Chẳng lẽ họ trông đợi chúng ta…”

“Giết nhau chứ gì?” tôi nói nốt “Phải. Đó là điều bọn họ trông đợi.” Bất chấp cảm giác thắt lại trong cổ họng tôi. Tôi siết chặt hai nắm tay lại, nhẫn cưới của Eo ép chặt vào ngón tay tôi. “Tôi quyết phải đeo cái nhẫn đó, Julian. Cậu sẽ để tôi có nó chứ?”

Tôi to con hơn cậu ta. Không cao bằng. Nhưng điều đó không quan trọng. Cậu ta không có lấy một cơ hội nào.

“Tôi phải có nó, Darrow,” cậu ta lẩm bẩm. Rồi nhìn lên. “Tôi thuộc về gia tộc Bellona. Tôi không thể quay về nhà mà không có nó. Cậu có biết chúng tôi là ai không? Cậu có thể về nhà mà không xấu hổ. Tôi không thể. Tôi cần nó hơn cậu.”

“Chúng ta sẽ không về nhà, Julian. Một người sống sót ra ngoài. Cậu nghe ông ta rồi đấy.”

“Họ không thể làm thế…” cậu ta cố nói.

“Không à?”

“Làm ơn. Làm ơn đi, Darrow. Hãy về nhà đi. Cậu không cần nó như tôi. Cậu không cần. Cassius… anh ấy sẽ rất hổ thẹn nếu tôi không vượt qua được. Tôi sẽ không thể nhìn mặt anh ấy. Tất cả thành viên của gia đình tôi đều có Sẹo. Bố tôi là một Thống Soái. Một Thống Soái! Nếu con trai ông ấy thậm chí không qua nổi Nghi Lễ Vượt Qua… binh lính của ông ấy sẽ nghĩ sao?”

“Ông ấy sẽ vẫn yêu cậu. Nếu là bố tôi ông cũng sẽ làm vậy.”

Julian lắc đầu. Cậu ta hít một hơi và đứng thẳng người lên.

“Tôi là Julian au Bellona của gia tộc Bellona, anh bạn thân mến.”

Tôi không muốn làm việc này. Tôi không thể mô tả được tôi không muốn làm tổn thương Julian tới mức nào. Nhưng đã bao giờ những gì tôi muốn đáng bận tâm đến chưa? Đồng bào tôi cần nó. Eo đã hy sinh hạnh phúc và tính mạng em. Tôi có thể hy sinh mong muốn của mình. Tôi có thể hy sinh gã công tử mảnh khảnh này. Tôi thậm chí có thể hy sinh tâm hồn mình.

Tôi tiến bước đầu tiên về phía Julian.

“Darrow…” cậu ta thì thào.

Darrow từng tử tế ở Lykos.

Tôi thì không. Tôi căm ghét chính mình vì điều đó. Tôi nghĩ tôi đang khóc, vì tầm nhìn của tôi mờ đi.

Mọi nguyên tắc, cách xử sự và đạo đức xã hội đều bị gạt ra lề. Tất cả những gì cần thiết là một căn phòng đá và hai người cùng cần một thứ duy nhất. Thế nhưng sự chuyển dịch không phải là tức thời. Ngay cả khi tôi đấm vào mặt Julian và máu cậu ta dính bết lên các đốt ngón tay của tôi, dường như đây vẫn không phải là một trận quyết chiến. Căn phòng lặng tờ. Bối rối.

Tôi cảm thấy nặng nề khi đấm cậu ta. Như thể tôi đang diễn xuất. Sàn đá lạnh ngắt dưới bàn chân tôi. Da tôi nổi gai ốc. Hơi thở nặng nhọc vang vọng.

Bọn chúng muốn tôi giết cậu ta vì cậu ta không đạt kết quả tốt trong cuộc kiểm tra của chúng. Đây là một cặp đôi không tương xứng. Tôi là lưỡi hái của Darwin. Tự nhiên loại bỏ đi những thứ vô giá trị. Tôi không biết phải giết người như thế nào. Tôi chưa bao giờ giết ai. Tôi không có dao, không có dùi cui điện, không có súng sốc nhiệt. Có vẻ như tôi không thể khiến cậu con trai làm từ xương thịt này chảy cạn hết máu chỉ với đôi bàn tay mình. Tôi muốn bật cười, còn Julian bật cười thật. Tôi là một cậu nhóc trần truồng đang đánh một cậu nhóc trần truồng khác trong một căn phòng lạnh lẽo. Vẻ do dự của cậu ta hiện ra rõ ràng. Hai bàn chân cậu ta di chuyển như thể đang cố nhớ lại một điệu nhảy. Nhưng khi hai khuỷu tay cậu ta nâng lên ngang tầm mắt tôi, tôi phát hoảng. Tôi không biết cậu ta đánh thế nào. Cậu ta miễn cưỡng tấn công tôi bằng một cách xa lạ, kiểu cách. Động tác của cậu ta rụt rè, chậm chạp, nhưng nắm đấm dè dặt của cậu ta nện trúng vào mũi tôi.

Cơn giận dữ bao trùm lấy tôi.

Khuôn mặt tôi trở nên tê dại. Tim tôi đập thình thịch. Nó hừng hực trong cổ họng tôi. Các mạch máu của tôi nhói lên.

Tôi nện vỡ mũi cậu ta bằng một cú đấm thẳng. Chúa ơi, hai bàn tay của tôi thật mạnh mẽ.

Cậu ta rên rỉ và ập vào tôi, níu lấy cánh tay tôi ghì lại ở một góc kỳ cục. Cánh tay tôi kêu răng rắc. Tôi dùng đến trán mình. Trán tôi đập thẳng vào sống mũi cậu ta. Tôi chộp lấy gáy cậu ta, rồi một lần nữa dùng trán tấn công Julian. Cậu ta không thể vùng ra. Tôi lại dùng trán húc lần nữa. Có thứ gì đó gãy khục. Máu và nước bọt bê bết trên tóc tôi. Răng cậu ta bập vào làm rách da đầu tôi. Tôi bật lùi lại như thể đang nhảy, lùi bàn chân trái ra sau, nhao người tới trước và dồn toàn lực vào nắm tay phải đấm vào ngực cậu ta. Những khớp ngón tay Chim Lặn của tôi đã phá tan nát xương ức được gia cường của cậu ta.

Một tiếng thở hắt khò khè thật lớn vang lên. Cùng tiếng vỡ răng rắc như khi bẻ cành cây khô.

Cậu ta đổ vật ra sàn. Tôi choáng váng sau khi dùng trán tấn công cậu ta. Tôi thấy mọi thứ đỏ quạch. Nhìn thấy những hình ảnh bị nhân đôi. Tôi loạng choạng bước về phía cậu ta.

Nước mắt chảy ròng ròng xuống hai bên má tôi. Cậu ta nằm co quắp. Khi túm lấy mái tóc hoàng kim của Julian, tôi phát hiện ra cậu ta đã mềm oặt. Như một cái lông vàng ướt nhẹp. Máu trào ra từ mũi cậu ta. Cậu ta lặng thinh. Không cựa quậy nữa. Không mỉm cười nữa.

Tôi lẩm nhẩm tên vợ mình khi quỳ phục xuống nâng đầu cậu ta lên. Khuôn mặt cậu ta đã trở nên giống như một bông hoa máu nở xòe.

own Dịch giả: Lê Đình Chi —★— ĐỎ TRỖI DẬY ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.