Đỏ Trỗi Dậy

Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
20
Nhà Mars

❊ ❊ ❊

Lòng tôi lặng ngắt khi tôi nhìn xuống cậu con trai đã giập nát. Thậm chí cả Cassius lúc này hẳn cũng sẽ không nhận ra Julian. Một khoảng trống đã bị khoét trong tim tôi. Hai bàn tay tôi run rẩy khi máu nhỏ từng giọt xuống nền đá lạnh lẽo. Thành những dòng sông chảy ngang qua Phù Hiệu Hoàng Kim trên bàn tay tôi. Tôi là một Chim Lặn, nhưng những tiếng nấc vẫn vang lên thậm chí cả khi nước mắt đã cạn. Máu cậu ta chảy ri rỉ thành dòng từ đầu gối xuống cẳng chân nhẵn nhụi của tôi. Nó đỏ. Chứ không phải màu hoàng kim. Hai đầu gối tôi cảm nhận thấy sàn đá, rồi trán tôi chạm xuống mặt đá trong lúc tôi nức nở cho tới khi sự mệt mỏi tràn kín lồng ngực.

Khi tôi ngước nhìn lên, cậu ta vẫn chết.

Chuyện này không đúng.

Tôi vẫn nghĩ Hiệp Hội chỉ bày ra những thử thách với các nô lệ của nó. Sai bét. Julian đã không có được kết quả như tôi trong cuộc kiểm tra. Cậu ta cũng không có thể chất tốt bằng tôi. Vậy nên cậu ta trở thành con cừu hiến sinh. Một trăm học viên cho mỗi Nhà và năm mươi kẻ nửa dưới chỉ có mặt tại đây để bị năm mươi kẻ nửa trên giết chết. Đây chỉ là một bài kiểm tra mắc dịch… cho tôi. Ngay cả gia tộc Bellona, dù quyền lực đến vậy, cũng không thể bảo vệ đứa con trai kém cỏi hơn của họ. Và đó chính là mục đích.

Tôi căm ghét chính mình.

Tôi biết bọn họ đã buộc tôi phải làm chuyện này, thế nhưng vẫn có cảm giác như mình được lựa chọn. Như khi tôi kéo chân Eo xuống và cảm thấy cột sống bé nhỏ của em gãy lìa. Lựa chọn của tôi. Nhưng với em liệu còn lựa chọn nào khác không? Hay với Julian? Bọn họ làm việc này để bắt chúng tôi mang tội lỗi trên lưng.

Không có gì để lau máu, chỉ có đá và hai thân hình trần truồng. Đây không phải là con người tôi, không phải con người mà tôi muốn trở thành. Tôi muốn là một người bố, một người chồng, một vũ công. Hãy để tôi khoan sâu vào lòng đất. Hãy để tôi hát những bài hát của đồng bào tôi, bật lên, nhào lộn và chạy theo các vách đường hầm. Tôi sẽ không bao giờ hát bài hát bị cấm. Tôi sẽ làm việc. Tôi sẽ cúi đầu. Hãy để tôi rửa bụi đất khỏi bàn tay mình thay vì máu. Tôi chỉ muốn sống với gia đình. Chúng tôi đã từng đủ hạnh phúc.

Cái giá của tự do quá đắt.

Nhưng Eo không đồng ý.

Quỷ bắt em đi.

Tôi đợi, nhưng không có ai tới chứng kiến cảnh tượng thê thảm mà tôi đã tạo ra. Cánh cửa không khóa. Tôi đeo cái nhẫn vàng lên ngón tay mình sau khi đã vuốt mắt Julian, và trần truồng đi ra hành lang lạnh ngắt. Nó vắng tanh. Một thứ ánh sáng dìu dịu dẫn tôi đi lên theo những bậc thang dài vô tận. Nước rỉ xuống từ trần đường hầm dưới lòng đất. Tôi cố dùng nó để rửa ráy cơ thể, nhưng chỉ càng làm máu ngấm vào da, loang ra. Tôi không thể trốn tránh khỏi điều tôi đã làm, cho dù có đi theo đường hầm xa đến đâu đi nữa. Tôi cô độc với tội lỗi của mình. Đây là lý do vì sao bọn chúng cai trị. Các Sẹo Vô Song biết những tội lỗi tối tăm sẽ đeo đẳng suốt cuộc đời. Không thể nào thoát nổi chúng. Cần chấp nhận mang gánh nặng của những tội lỗi đó nếu người ta muốn cai trị. Đó là bài học đầu tiên của bọn chúng. Hay bài học là những kẻ yếu đuối không đáng được sống?

Tôi căm ghét bọn chúng, nhưng tôi hiểu chúng.

Thắng. Đón nhận gánh nặng tội lỗi. Thống trị.

Bọn chúng muốn tôi không biết khoan dung. Bọn chúng muốn tôi mau quên.

Nhưng tôi đã được nuôi dạy khác hẳn.

Tất cả những gì đồng bào tôi hát là những ký ức. Và vì thế tôi sẽ nhớ cái chết này. Nó sẽ đè nặng lên tôi dù không đè nặng lên đám bạn đồng môn của tôi - tôi không được để điều đó thay đổi. Tôi không được trở nên giống bọn chúng. Tôi sẽ nhớ rằng mọi tội lỗi, mọi cái chết, mọi sự hy sinh đều vì tự do.

Thế nhưng giờ đây tôi sợ hãi.

Liệu tôi CÓ chịu nổi bài học tiếp theo hay không?

Liệu tôi có thể giả bộ cũng lạnh lùng như Augustus không? Giờ đây tôi biết vì sao y không hề chớp mắt khi treo cổ vợ tôi. Và tôi bắt đầu hiểu ra tại sao các Hoàng Kim lại thống trị. Chúng có thể làm điều tôi không thể.

Image

Dù đang cô độc, tôi biết mình sẽ sớm tìm thấy những người khác. Người ta muốn tôi chìm nghỉm trong cảm giác tội lỗi vào lúc này. Người ta muốn tôi cảm thấy cô độc, đau thương, để khi gặp những người khác, những kẻ chiến thắng khác, tôi sẽ thấy nhẹ nhõm. Hành động giết người sẽ gắn kết chúng tôi lại, và tôi sẽ tìm thấy trong sự đồng hành với những kẻ chiến thắng một phương thuốc giúp xoa dịu cảm giác tội lỗi của mình. Tôi không thích các đồng môn của mình, nhưng tôi sẽ nghĩ là tôi thích họ. Tôi sẽ muốn sự an ủi của họ, muốn được họ trấn an rằng tôi không xấu xa. Và họ cũng sẽ muốn điều tương tự. Việc này nhằm mục đích biến chúng tôi thành một gia đình - một gia đình với những bí mật tàn khốc.

Tôi đã suy luận đúng.

Con đường hầm dẫn tôi đến với những người khác. Tôi trông thấy Roque, anh chàng thi sĩ, đầu tiên. Máu chảy xuống phía sau gáy cậu ta. Máu trơn nhẫy trên khuỷu tay phải cậu ta. Tôi đã không nghĩ cậu ta có thể giết người. Là máu của ai vậy? Đôi mắt cậu ta đỏ ngầu vì khóc. Tiếp theo, chúng tôi tìm thấy Antonia. Cũng như chúng tôi, cô ta trần truồng; cô ta di chuyển như một con tàu hoàng kim, trôi lướt đi, lặng lẽ và xa cách. Hai bàn chân cô ta để lại những dấu đầy máu ở những nơi cô ta bước qua.

Tôi sợ phải tìm thấy Cassius. Tôi hy vọng anh ta đã chết, vì tôi sợ anh ta. Anh ta làm tôi nhớ tới Vũ Công - đẹp trai, tươi cười, nhưng ngay dưới lớp vỏ bên ngoài là một con rồng. Nhưng đó không phải là lý do khiến tôi sợ. Tôi sợ vì anh ta có lý do để căm thù tôi, để muốn giết tôi. Trước đây chưa một ai có lý do chính đáng để làm vậy với tôi. Chưa một ai căm thù tôi. Anh ta sẽ căm thù tôi nếu phát giác ra. Thế rồi tôi vỡ lẽ. Làm thế nào để một Nhà có thể gắn kết lại với những bí mật như thế? Không thể. Cassius sẽ biết ai đó ở đây đã giết em trai anh ta. Những người khác có thể đã mất bạn bè, và như thế các thành viên trong Nhà sẽ tự cắn xé lẫn nhau. Hiệp Hội đã cố ý làm việc này; bọn họ muốn sự hỗn loạn. Đó sẽ là thử thách thứ hai cho chúng tôi. Xung đột nội bộ.

Ba chúng tôi tìm thấy những kẻ sống sót khác trong một phòng ăn lớn hun hút như lòng hang động bốn bề toàn đá, trong đó nổi bật một cái bàn gỗ dài. Những ngọn đuốc soi sáng căn phòng. Sương mù buổi tối tuồn vào qua các cửa sổ để mở. Nơi này giống như một chốn trong các câu chuyện kể xa xưa. Vào thời kỳ người ta gọi là Trung cổ. Phía cuối đằng xa của căn phòng dài là một chân cột. Một tảng đá khổng lồ vút lên từ đó; gắn giữa tảng đá là một Bàn Tay Thủ Lĩnh bằng vàng. Những tấm thảm màu vàng kim và đen bao quanh tảng đá. Một con sói đang tru trên các tấm thảm, như thể đang phát ra một lời cảnh cáo. Chính Bàn Tay Thủ Lĩnh sẽ xé nát Nhà này. Ai trong số những hoàng tử và công chúa nhỏ này cũng sẽ nghĩ bản thân họ xứng đáng với vinh dự chỉ huy Nhà. Thế nhưng chỉ một người có thể làm điều đó.

Tôi đi lại như một bóng ma cùng các học viên khác, lượn lờ quanh các hành lang đá của nơi có vẻ là một lâu đài khổng lồ. Có một căn phòng tại đó chúng tôi cần tẩy rửa mình.

Một cái máng dẫn nước lạnh cóng chảy qua sàn nhà lạnh lẽo. Máu chảy theo dòng nước về phía phải và biến mất vào trong đá. Tôi có cảm giác mình như một bóng ma trong vùng đất của sương mù và đá.

Những bộ đồng phục màu đen và vàng kim được để sẵn cho chúng tôi trong một nhà kho khá trống trải. Mỗi học viên tìm đến gói đồng phục có ghi tên của mình. Một phù hiệu bằng vàng có hình một con sói đang tru gắn trên cổ áo cao và ống tay của những bộ đồng phục mà chúng tôi được phát. Tôi mang quần áo của mình tới một nhà kho và mặc một mình ở đó. Tại căn phòng ấy, tôi sụp xuống một góc và ngồi đó lặng lẽ. Nơi này thật lạnh lẽo và vắng lặng. Thật xa nhà.

Roque tới tìm tôi. Cậu ta thật ấn tượng trong bộ đồng phục của mình - cao gầy như một cọng lúa mì mùa hè vàng ươm, với gò má cao và đôi mắt ấm áp, nhưng khuôn mặt thì tái nhợt. Cậu ta ngồi xổm xuống đối diện với tôi trong vài phút rồi đưa tay ra nắm lấy hai bàn tay tôi. Tôi rụt lại, nhưng cậu ta vẫn giữ chặt cho tới khi tôi nhìn cậu ta.

“Nếu bị ném xuống nước sâu mà không chịu bơi, cậu sẽ chết chìm,” cậu ta nói, và nhướng đôi lông mày lưa thưa lên. “Thế nên hãy cố bơi, đúng không nào?”

Tôi gượng gạo cười.

“Logic của một nhà thơ.”

Cậu ta nhún vai. “Không ý nghĩa mấy. Vậy nên tôi sẽ cho cậu biết thực tế, người anh em. Đây là hệ thống. Các Màu thấp kém sinh con nhờ việc dùng các loại xúc tác. Sinh sản nhanh, đôi khi chỉ sau năm tháng mang thai là đã trở dạ rồi. Ngoài các Đá Nham Thạch, chỉ có chúng ta đợi chín tháng để được sinh ra. Mẹ chúng ta không nhận được chất xúc tác, không thuốc mê, không thuốc trợ lực. Cậu đã bao giờ tự hỏi vì sao chưa?”

“Để sản phẩm sinh ra thuần khiết.”

“Và để tự nhiên có cơ hội giết chúng ta. Ủy Ban Kiểm Tra Chất Lượng tin chắc rằng 13,6213 phần trăm tổng số trẻ con Hoàng Kim cần phải chết trước khi tròn một tuổi. Đôi khi họ làm cho thực tế khớp với con số này.” Cậu ta xòe đôi bàn tay gầy guộc của mình ra. “Vì sao? Vì họ tin văn minh làm suy yếu chọn lọc tự nhiên. Họ làm phần việc của tự nhiên để chúng ta không trở thành một giống nòi yếu ót. Nghi Lễ Vượt Qua dường như là sự tiếp nối của chính sách đó. Chỉ có điều chúng ta là công cụ họ sử dụng. Nạn nhân… của tôi, mong linh hồn cậu ta yên nghỉ, là một gã ngốc. Cậu ta xuất thân từ một gia đình không có chút giá trị nào, và cậu ta không có lấy một chút trí tuệ, thông minh, cũng chẳng có tham vọng,” Roque cau mày trước những từ vừa nói rồi thở dài, “cậu ta chẳng có thứ gì mà Ủy Ban coi là có giá trị. Có lý do khiến cậu ta phải chết.”

Liệu có lý do nào cho việc Julian phải chết không?

Roque biết những điều đó vì mẹ cậu ta có chân trong Ủy Ban. Cậu ta căm ghét mẹ mình, và chỉ khi đó tôi mới nhận ra tôi nên thích cậu ta. Không chỉ vậy, tôi tìm chỗ ẩn náu trong những lời cậu ta nói. Cậu ta không tán thành các luật lệ, nhưng tuân thủ chúng. Có thể làm vậy lắm. Tôi có thể làm điều tương tự cho tới khi tôi đủ quyền lực để thay đổi chúng.

“Chúng ta nên tới gia nhập cùng những người khác.” Tôi vừa nói vừa đứng dậy.

Trong phòng ăn, tên chúng tôi lơ lửng phía trên những chiếc ghế, được viết bằng các chữ cái vàng. Điểm số khi kiểm tra của chúng tôi đã biến mất. Tên chúng tôi cũng xuất hiện dưới Bàn Tay Thủ Lĩnh trên nền đá đen. Chúng lơ lửng, vàng chói, hướng lên phía bàn tay bằng vàng. Tên tôi ở gần nhất, dù vẫn còn nhiều khoảng cách cần vượt qua.

Một số học viên xúm lại khóc cùng nhau thành từng nhóm nhỏ bên cái bàn gỗ dài. Một số khác ngồi tựa vào tường, gục đầu xuống hai bàn tay. Một cô gái đi tập tễnh đưa mắt tìm kiếm bạn mình. Antonia liếc mắt về phía bàn anh chàng Sevro loắt choắt ngồi ăn. Tất nhiên cậu ta là kẻ duy nhất còn thấy ngon miệng. Thành thực, tôi thấy ngạc nhiên khi cậu ta sống sót. Cậu ta bé quắt, đứng thứ chín mươi chín trong số chúng tôi và là người cuối cùng được tuyển lựa. Theo những quy tắc Roque đưa ra, đáng lẽ cậu ta đã phải chết.

Titus, gã khổng lồ, vẫn còn sống và bầm tím. Các khớp ngón tay của gã trông giống như một cái thớt hàng thịt bẩn thỉu. Gã ngạo mạn đứng tách riêng ra khỏi những người còn lại, cười nhăn nhở như thể tất cả những chuyện này đều cực kỳ vui nhộn. Roque lặng lẽ trò chuyện với cô gái tập tễnh, Lea. Cô ta quỳ sụp xuống khóc lóc và ném cái nhẫn của mình đi. Cô gái trông như một con hươu, mắt mở to, long lanh nước. Cậu ta ngồi xuống bên cô gái và nắm lấy tay cô. Ở cậu ta có một vẻ bình yên độc nhất vô nhị trong căn phòng. Tôi tự hỏi cậu ta có vẻ bình thản thế nào khi bóp chết ngạt một đứa trẻ khác. Tôi xoay xoay cái nhẫn hết tháo ra lại đeo vào ngón tay mình.

Ai đó vỗ nhẹ vào gáy tôi từ phía sau.

“Ê, người anh em.”

“Cassius.” Tôi gật đầu.

“Chúc mừng thắng lợi của cậu. Tôi đã lo óc cậu văng tung tóe rồi,” Cassius phá lên cười. Những lọn tóc vàng lượn sóng của anh ta thậm chí còn không bị xõa rối. Anh ta đưa một cánh tay khoác quanh tôi và chun mũi quan sát căn phòng. Anh ta đang giả bộ thản nhiên; tôi có thể đoán chắc anh ta đang lo lắng.

“À. Liệu có gì xấu xí hơn thương thân không? Tất cả trò khóc lóc này.” Anh ta cười điệu và chỉ tay vào một cô gái mũi bị sưng phồng. “Và cô ta chỉ trở nên khó chịu một cách đáng bực mình. Mà thực ra cô ta cũng chưa bao giờ có gì nhiều để đáng được chú ý. Này? Này?”

Tôi đã quên lên tiếng.

“Bị choáng vì trái phá à, anh bạn? Bọn họ bóp nghẹt khí quản cậu rồi à?”

“Chỉ là tôi không mấy hào hứng với việc đùa bỡn ngay lúc này,” tôi nói. “Tôi bị vài cú đánh vào đầu. Vai cũng hơi trật khớp. Đây không phải là việc quen thuộc với tôi.

“Vai có thể nắn lại được ngay. Cùng làm nó trở về đúng chỗ nào.” Anh ta bất ngờ chộp lấy bên vai bị trật khớp của tôi và giật mạnh nó vào ổ khớp trước khi tôi kịp phản đối. Tôi há hốc miệng kêu lên vì đau. Anh ta cười. “Hoàn hảo. Hoàn hảo.” Anh ta vỗ mạnh lên cùng bên vai đó của tôi. “Giờ giúp tôi, được chứ?”

Anh ta chìa bàn tay trái ra. Các ngón tay bị trật khớp của anh ta cong queo như những tia chớp. Tôi duỗi chúng thẳng ra. Anh ta bật cười trong cơn đau, không hề biết máu em trai mình đang cáu lại dưới các móng tay tôi. Tôi cố gắng không thở quá nhanh.

“Anh bạn thấy Julian chưa?” cuối cùng anh ta hỏi. Anh ta nói bằng Ngôn Ngữ Trung Lưu vì lúc này không thấy bóng dáng Priam đâu.

“Không thấy đâu cả.”

“Khỉ thật, thằng nhóc có lẽ đang cố nhẹ nhàng với đối thủ của nó. Bố chúng tôi đã dạy chúng tôi Kravat, Quyền Thuật Im Lặng. Julian là một cao thủ về món đó. Nó nghĩ tôi giỏi hơn.” Cassius cau mày. “Nghĩ tôi giỏi hơn trong mọi thứ - điều này cũng có thể hiểu được. Chỉ là nó cần phải làm cho xong đi chứ. Nhân tiện, anh bạn đã thịt ai vậy?”

Ruột gan tôi thắt lại.

Tôi bịa ra một lời nói dối, và là một lời nói dối rất ổn. Mơ hồ và chán ngắt. Dù sao lúc này anh ta cũng chỉ thích nói về mình. Nói cho cùng, Cassius được sinh ra như thế. Khoảng mười lăm đứa có cùng thứ ánh sáng lặng lẽ lấp lánh trong mắt như thế. Không xấu xa. Chỉ phấn khích. Và đó là những kẻ cần để mắt đến, vì chúng là những kẻ sát nhân bẩm sinh.

Nhìn quanh, có thể dễ dàng thấy Roque nói đúng. Không có mấy trận đấu quyết liệt. Đây là một màn chọn lọc tự nhiên cưỡng ép. Những kẻ dưới đáy đám đông bị những kẻ trên đỉnh tàn sát. Hầu như chẳng ai bị thương nặng, chỉ có vài vết thương nhỏ. Chọn lọc tự nhiên đôi khi cũng có những điều ngạc nhiên của nó.

Cuộc đấu của Cassius rất dễ dàng, anh ta nói. Anh ta thực hiện chuyện đó đúng cách, đàng hoàng và nhanh chóng. Đập nát khí quản đối thủ bằng một cú chặt tay bất thình lình mười giây sau khi bắt đầu giao chiến. Song các ngón tay của anh ta lại bị bẻ trẹo thật kỳ cục. Hoàn hảo. Tôi đã biến em trai kẻ sát nhân ghê gớm nhất thành một cái xác. Nỗi sợ hãi đã bò vào tôi và làm tổ trong đó.

Cassius trở nên lặng lẽ hơn khi Fitchner đủng đỉnh bước vào ra lệnh cho chúng tôi ngồi vào bàn. Từng chỗ một, cả năm mươi chỗ ngồi dần kín người. Và dần dà, khuôn mặt anh ta tối sầm thêm khi mỗi cơ hội để Julian xuất hiện tại bàn lại tan biến. Khi chỗ ngồi cuối cùng có chủ, anh ta không nhúc nhích. Một cơn phẫn nộ lạnh lẽo tỏa ra. Không nóng nảy như tôi đã hình dung. Antonia ngồi phía bên kia bàn, đối diện với tôi, và quan sát anh ta. Miệng cô ta mấp máy nhưng CÔ ta không nói gì. Ta không an ủi loại người như Cassius. Và tôi không nghĩ cô nàng là loại người sẽ thử làm vậy.

Julian không phải là người duy nhất biến mất. Arria, cô gái với mái tóc xoăn và đôi lúm đồng tiền, đang nằm bất động trên một cái sàn lạnh ngắt nào đó. Và Priam cũng mất tăm. Priam Đệ Nhất hoàn hảo, người thừa kế các vệ tinh của Sao Hỏa. Tôi nghe nói cậu ta là Đệ Nhất Kiếm Thủ trong Hệ Mặt Trời ở lứa tuổi đó. Một chuyên gia quyết đấu có một không hai. Tôi đoán khi chỉ có hai nắm đấm thì cậu ta không nguy hiểm gì cho lắm. Tôi nhìn quanh những khuôn mặt mệt mỏi. Kẻ quái quỷ nào đã giết cậu ta chứ? Ủy Ban đã sắp xếp cặp đối thủ đó, và tôi dám cược mẹ cậu ta sẽ làm loạn lên, vì chắc chắn cậu ta không phải đối tượng bị lựa chọn phải chết.

“Chúng ta đang lãng phí những người tốt nhất của mình,” Cassius lẩm bẩm với giọng chừng mực.

“Xin chào, lũ nhóc hốc phân.” Fitchner ngáp dài và gác hai bàn chân lên bàn. “Bây giờ chắc hẳn các cô cậu đã hiểu rõ rằng Nghi Lễ Vượt Qua cũng có thể được coi là một cuộc tuyển chọn.” Fitchner dùng đốc thanh kiếm của ông ta gại gại vào hạ bộ.

Cách cư xử của ông ta còn tệ hại hơn cả tôi.

“Và các người có thể nghĩ đó là sự lãng phí các Hoàng Kim cừ khôi, nhưng các người chỉ là lũ ngốc nếu nghĩ năm mươi đứa trẻ tạo nên một khoảng khuyết trong số chúng ta. Có hơn một triệu Hoàng Kim trên Sao Hỏa. Hơn một trăm triệu trong Hệ Mặt Trời. Nhưng không phải tất cả đều trở thành Sẹo Vô Song được, phải không nào?”

“Bây giờ, nếu các người nghĩ điều này tàn nhẫn, hãy nhớ người Sparta đã từng giết hơn mười phần trăm tổng số trẻ con được sinh ra; tự nhiên sẽ giết thêm ba mươi phần trăm nữa. So với họ, chúng ta là những kẻ nhân đạo đáng tởm. Trong số sáu trám học viên còn lại, phần lớn thuộc về một phần trăm đứng đầu danh sách dự tuyển. Trong số sáu trăm đã chết, phần lớn thuộc về một phần trăm kém cỏi nhất. Chẳng có sự lãng phí nào cả.” Ông ta tặc lưỡi và nhìn quanh bàn với sự kiêu hãnh đáng kinh ngạc. “Ngoại trừ gã ngốc đó, Priam. Phải. Đó là một bài học cho các người. Cậu ta là một anh chàng cừ khôi - tuấn tú, mạnh mẽ, nhanh nhẹn, một thiên tài đã học hành ngày đêm với cả tá gia sư. Nhưng cậu ta đã bị sự nuông chiều làm hỏng. Và một ai đó, ta sẽ không nói là ai, vì làm vậy sẽ giảm mất sự thú vị của toàn bộ hoàn cảnh, nhưng một ai đó đã đánh cậu ta ngã vật ra sàn đá, rồi đạp chân lên khí quản của cậu ta cho tới khi cậu ta ngoẻo.”

Ông ta đưa hai bàn tay kê sau gáy.

“Bây giờ, đây là gia đình mới của các người. Nhà Mars - một trong mười hai Nhà. Không, các người không đặc biệt vì các người sống trên Sao Hỏa và thuộc về Nhà Mars. Những người thuộc Nhà Venus trên Sao Kim cũng không đặc biệt. Chỉ đơn giản là họ thích hợp với Nhà. Các người gia nhập dòng chảy. Sau Học Viện, các người sẽ tìm kiếm nơi tập sự - hy vọng là với các gia tộc Bellona, Augustus hay Arcos, nếu các người muốn làm ta thấy tự hào. Những học viên trước đây đã tốt nghiệp từ Nhà Mars có thể giúp các người tìm được những vị trí tập sự đó, có thể dành cho các người chỗ tập sự của chính họ, hay có thể các người sẽ thành công tới mức không cần ai giúp nữa.

“Nhưng chúng ta hãy rõ ràng với nhau. Ngay lúc này đây các người chỉ là những đứa trẻ con. Những đứa nhóc ngu ngốc. Bố mẹ chăm lo cho các người mọi thứ. Kẻ khác chùi đít cho các người. Nấu ăn cho các người. Chiến đấu cho các người. Chùi cái mũi bé choắt bóng bẩy của các người vào ban đêm. Lũ Đỏ Hạ Cấp phải đào hầm mỏ từ trước khi chúng có cơ hội nếm mùi đời. Bọn chúng xây thành phố cho các người, tìm nhiên liệu và hót phân cho các người. Lũ Hồng học nghệ thuật đem đến khoái cảm cho người khác từ trước khi chúng cần cạo lông. Các Đá Nham Thạch có cuộc sống đáng tởm tệ hại nhất các người có thể hình dung ra - chẳng có gì ngoài sương giá, thép và đau đớn.

Chúng được tạo ra để làm phần việc của mình, được huấn luyện từ sớm cho việc đó. Tất cả những gì các người, các hoàng tử và công chúa nhóc con, từng phải làm là trông cho giống các phiên bản thu nhỏ của bố và mẹ các người, và học phép tắc xử sự, chơi đàn piano, cưỡi ngựa và chơi thể thao. Nhưng giờ đây các người thuộc về Học Viện, thuộc về Nhà Mars, thuộc về Quận Sao Hỏa, thuộc về Màu của các người, thuộc về Hiệp Hội, vv và vv.”

Nụ cười nhếch mép của Fitchner đầy vẻ uể oải. Bàn tay nổi đầy mạch máu của ông ta áp lên bụng.

“Tối nay, cuối cùng các người cũng đã tự mình làm một việc. Các người đánh đập một đứa nhóc giống như mình. Nhưng hành động đó cũng chỉ giá trị ngang một tiếng trung tiện của một ả điếm Hồng. Hiệp Hội bé nhỏ của chúng ta cân bằng trên đầu mũi một cây kim. Các Màu khác sẽ moi những quả tim đáng tởm của các người ra nếu chúng có cơ hội. Và còn đó đám Bạc. Đám Đồng. Đám Lơ. Các người nghĩ chúng sẽ trung thành với một lũ nhóc con chăng? Các người nghĩ các Đá Nham Thạch sẽ đi theo những kẻ thối tha vô dụng như các người chăng? Những gã chuyên xé xác trẻ con đó sẽ biến các người thành đám nô lệ bé nhỏ, thành đám thú cưng của chúng nếu chúng thấy sự yếu đuối. Vì vậy các người không được phép yếu đuối.”

“Thế thì sao nào, không phải Học Viện sẽ biến chúng tôi thành cứng rắn à?” gã Titus khổng lồ cằn nhằn.

“Không đâu, đồ to xác ngớ ngẩn. Nó sẽ làm cho các người trở nên khôn ngoan, tàn nhẫn, khéo léo, nghiệt ngã. Nó sẽ làm các người lớn thêm năm mươi tuổi trong mười tháng và chỉ cho các người thấy những bậc tiền bối của các người đã làm gì để tạo dựng cho các người đế chế này. Ta tiếp tục được chứ?”

Ông ta thổi vỡ một cái bong bóng kẹo cao su.

“Giờ hãy nói về Nhà Mars.” Bàn tay gầy guộc của ông ta gãi gãi bụng. “Phải. Chúng ta có một Nhà đầy tự hào, thậm chí có thể sánh ngang với một số Gia Tộc Lâu Đời. Chúng ta có các Chính Khách, Pháp Quan và Thẩm phán. Đại Thống Đốc hiện tại của Sao Thủy và vệ tinh Europa, một Hộ Dân Quan, hàng chục Pháp Quan, hai Thẩm Phán, một Thống Soái của một hạm đội. Thậm chí cả Lom au Arcos của gia tộc Arcos, gia đình thế lực thứ ba trên Sao Hỏa, xin nói thêm cho những ai không biết rõ, cũng có những mối liên hệ với chúng ta.

“Tất cả các nhân vật Cấp Cao đó hiện đang tìm kiếm những tài năng mới. Họ lựa chọn các người từ những ứng viên khác để lấp đầy các vị trí cần thiết. Gây được ấn tượng với những nhân vật quan trọng này thì các người sẽ có một nơi tập sự sau khóa học tại đây. Hãy chiến thắng và các người sẽ được lựa chọn để tập sự trong nội bộ Nhà hoặc tại một Gia Tộc Lâu Đời; có khi chính Arcos sẽ muốn các người. Nếu điều đó xảy ra, các người sẽ đặt chân lên con đường nhanh chóng dẫn tới địa vị, danh vọng và quyền lực.”

Tôi rướn người ra trước.

“Nhưng chiến thắng ư?” tôi hỏi. “Có cái gì để chiến thắng cơ chứ?”

Ông ta mỉm cười.

“Vào lúc này, các người đang ở một thung lũng xa xôi mới được cải tạo ở phần cực Nam của Valles Marineris. Tại thung lũng này, có mười hai Nhà trong mười hai lâu đài. Sau phần định hướng ngày mai, các người sẽ gây chiến với các học viên đồng khóa để giành quyền bá chủ thung lũng bằng mọi cách có trong tay. Hãy coi đây như một bài nghiên cứu về cách gây dựng và cai trị một đế chế”

Những tiếng rì rầm phấn khích vang lên. Một trò chơi. Thế mà tôi từng nghĩ tại đây tôi sẽ phải học gì đó trong một lớp.

“Và sẽ thế nào nếu ta là Thủ Lĩnh của Nhà chiến thắng?” Antonia hỏi. Cô ta dùng một ngón tay cuộn các lọn tóc vàng óng của mình.

“Thế thì xin chào mừng đến với vinh quang, cô em. Chào mừng đến với danh vọng và quyền lực.”

Vậy tôi nhất định phải trở thành Thủ Lĩnh.

Chúng tôi ăn một bữa tối đạm bạc. Khi Fitchner rời đi, Cassius cựa mình, giọng nói của anh ta trở nên lạnh lẽo, đầy vẻ cười cợt đe dọa.

“Chúng ta hãy chơi một trò chơi nào, các bạn thân mến. Mỗi người chúng ta sẽ nói xem mình đã giết ai. Tôi sẽ bắt đầu. Nexus au Celintus. Tôi biết cậu ta khi chúng tôi còn nhỏ, như tôi vẫn biết một số người ở đây. Tôi chặt đứt khí quản cậu ta bằng các ngón tay của mình.” Không ai lên tiếng. “Giờ tiếp tục nào. Trong gia đình không nên giữ bí mật.”

Song vẫn không ai trả lời.

Sevro là người đầu tiên rời đi, bày tỏ thẳng thừng sự nhạo báng cậu ta dành cho trò chơi của Cassius. Người đầu tiên ngồi xuống ăn. Người đầu tiên đi ngủ. Tôi muốn đi theo. Thay vì làm thế, tôi tán chuyện với Roque hiền hòa và Titus to xác sau khi Cassius từ bỏ trò chơi của anh ta và cũng bỏ đi. Không tài nào ưa nổi Titus. Hắn không hài hước, nhưng mọi thứ với hắn đều là trò đùa. Cứ như thể hắn đang nhạo báng tôi, nhạo báng mọi người, cho dù hắn đang mỉm cười. Tôi muốn đánh hắn, nhưng hắn không cho tôi lý do nào cả. Mọi thứ hắn nói đều hoàn toàn vô thưởng vô phạt. Thế nhưng tôi ghét hắn. Như thể hắn không nghĩ tôi là một con người; thay vì thế, tôi chỉ là một quân cờ và hắn đang đợi dể di chuyển tôi. Không. Xô đẩy tôi đi. Có vẻ hắn quên mất hắn cũng chỉ mười bảy hay mười tám tuổi như những người khác. Hắn cũng chỉ là một con người. Cao hơn hai mét. Có thể là gần hai mét rưỡi. Ngược lại, anh chàng Roque hiền hòa làm tôi nhớ nhiều tới anh trai Kieran của tôi, nếu Kieran có thể giết người. Những nụ cười của cậu ta thật dễ mến. Những lời cậu ta nói thật kiên nhẫn, trầm tư và khôn ngoan, hệt như lúc trước. Lea, cô gái trông giống như một con hươu nhỏ tập tễnh, bám theo cậu ta không rời một bước. Cậu ta kiên nhẫn với cô gái theo cái cách tôi không thể làm được.

Đến khuya, tôi tìm đến nơi các học viên khác đã chết. Tôi không thể tìm thấy họ. Các cầu thang không còn tồn tại nữa. Lâu đài đã nuốt chửng chúng. Tôi nghỉ ngơi trong một khu phòng ngủ dài trải đầy những tấm đệm mỏng. Lũ sói tru lên trong màn sương mù chầm chậm dịch chuyển, bao trùm lên cao nguyên vây quanh lâu đài của chúng tôi. Tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

own Dịch giả: Lê Đình Chi —★— ĐỎ TRỖI DẬY ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.