Có nỗi thống khổ.
Và cảm giác ngột ngạt.
Tôi đang sốt và bị thương.
Cơn đau hiện diện trong những giấc mơ.
Nó ở trong bóng tối. Trong hố sâu bên trong bụng tôi.
Tôi tỉnh dậy và hét lớn trên một bàn tay dịu dàng.
Tôi thoáng nhìn thấy ai đó.
Eo chăng? Tôi thì thầm tên em và đưa tay lên với. Bàn tay bết bùn của tôi để lại những vết nguệch ngoạc trên khuôn mặt em. Khuôn mặt thiên thần của em. Em đến để đón tôi tới hoàng tuyền. Mái tóc em đã biến thành màu Hoàng Kim. Tôi luôn nghĩ đáng lẽ em phải là một Hoàng Kim. Màu của em là những đôi cánh Hoàng Kim. Không có phù hiệu Đỏ nào trên hai bàn tay em. Nó mang theo cái chết.
Tôi vã mồ hôi cho dù mưa và tuyết đang trút xuống. Có thứ gì đó đang che chở tôi. Tôi rùng mình. Nắm chặt lấy dải băng đội đầu màu đỏ sẫm của mình. Tôi đã mất bông hồng tú cầu. Chuyện đó xảy ra khi nào nhỉ? Tóc tôi bết đầy bùn. Eo gội hết chúng đi. Rồi dịu dàng vuốt lông mày tôi. Tôi yêu em. Có gì đó bên trong tôi chảy máu. Tôi nghe thấy Eo nói với chính mình, với ai đó. Tôi không còn ao ước nữa. Liệu tôi có còn thời gian không? Có phải tôi đang ở dưới hoàng tuyền hay không? Có sương mù. Có bầu trời và một cái cây to. Lửa. Khói.
Tôi rùng mình rồi vã mồ hôi. Thối rữa dưới địa ngục đi, Cassius. Tao là bạn mày. Có thể tao đã giết em trai mày, nhưng lúc ấy tao không có lựa chọn nào khác. Mày thì có. Đồ ngạo mạn khốn kiếp. Tôi căm ghét anh ta. Tôi căm ghét Augustus. Tôi thấy chúng cùng nhau treo cổ Eo. Chúng giễu cợt tôi. Chúng cười nhạo tôi. Tôi căm ghét Antonia. Tôi căm ghét Fitchner. Tôi căm ghét Titus. Căm ghét. Căm ghét. Tôi nóng rực, điên cuồng, mồ hôi vã như tắm. Tôi căm ghét Chó Rừng. Các Giám Thị. Tôi căm ghét. Căm ghét bản thân vì tất cả những gì tôi đã làm. Tất cả những gì tôi đã làm. Để làm gì chứ? Để thắng một trò chơi. Thắng một trò chơi cho một người không bao giờ biết về bất cứ điều gì tôi làm. Eo đã chết. Sẽ chẳng có chuyện em quay lại để chứng kiến tất cả những gì tôi đã làm vì em.
Đã chết.
Rồi tôi bừng tỉnh. Cơn đau ở đó, trong bụng tôi. Nó đâm xuyên qua tôi. Nhưng tôi không còn vã mồ hôi nữa. Cơn sốt đã lui, những đường vằn đỏ giận dữ của vết nhiễm trùng đã mờ đi. Tôi đang ở trong một miệng hang. Có một đống lửa nhỏ và một cô gái đang ngủ chỉ cách tôi vài bước. Người cô đắp kín lông thú. Cô gái hít thở nhẹ nhàng thứ không khí đầy khói. Mái tóc cô rối bù, màu Hoàng Kim. Cô gái không phải Eo. Mà là Ngựa Hoang.
Tôi âm thầm khóc. Tôi muốn Eo. Tại sao tôi không thể có em? Tại sao tôi không thể đưa em trở lại cuộc sống? Tôi muốn Eo. Tôi không muốn cô gái đang ở bên mình. Cảm xúc này còn đau đớn hơn cả vết thương. Tôi sẽ không bao giờ sửa lại được những gì đã xảy ra với Eo. Tôi thậm chí không thể chỉ huy đội quân của mình. Tôi không thể chiến thắng. Tôi không thể đánh bại Cassius, chưa nói gì tới Chó Rừng. Tôi từng là Chim Lặn cừ nhất; ở đây tôi chẳng là gì cả. Thế giới quá rộng lớn, và lạnh lẽo. Tôi quá bé nhỏ. Thế giới đã lãng quên Eo. Nó đã lãng quên sự hy sinh của em. Chẳng còn gì nữa.
Tôi lại ngủ thiếp đi.
Khi tôi tỉnh lại, Ngựa Hoang đang ngồi bên đống lửa. Cô biết tôi đã tỉnh nhưng cứ để tôi giả bộ còn ngủ. Tôi nằm đó, mắt nhắm lại, lắng nghe cô khe khẽ ngân nga. Đó là một bài hát tôi biết. Bài hát tôi nghe thấy trong những giấc mơ. Tiếng vọng từ cái chết của người tôi yêu. Bài hát từng được người mà người ta gọi là Persephone hát. Giờ đây được một Hoàng Kim ngân nga, một tiếng vọng từ giấc mơ của Eo.
Tôi khóc ròng. Nếu từng có lúc nào đó tôi cảm thấy có Chúa, thì chính là lúc này đây, trong khi tôi lắng nghe những âm thanh sầu muộn. Vợ tôi đã chết, nhưng có một thứ thuộc về em vẫn còn ở lại.
Tôi nói với Ngựa Hoang vào sáng hôm sau.
“Cô đã nghe bài hát đó ở đâu vậy?” tôi hỏi cô trong khi vẫn không ngồi dậy.
“Từ MHN,” cô gái nói, mặt đỏ bừng. “Một cô bé đã hát nó. Bài hát thật êm đềm.”
“Nó thật buồn.”
“Phần lớn mọi thứ đều thế.”
Đã bốn tuần trôi qua, Ngựa Hoang kể cho tôi hay. Cassius đã trở thành Thủ Lĩnh. Mùa đông đã tới. Nhà Ceres không còn bị vây hãm. Các chiến binh Nhà Jupiter thỉnh thoảng tiến vào khu rừng. Có những âm thanh của giao tranh giữa hai thế lực mạnh phía Bắc, Nhà Jupiter và Nhà Mars. Jupiter ở phía Tây, Mars ở phía Đông. Kể từ khi dòng sông đóng băng, họ đã có thể băng qua nó và tấn công lẫn nhau. Những con chim ó của chúng tôi đã vươn ra khỏi những cái khe ẩn náu mùa đông của chúng. Những con sói đói tru lên ban đêm. Quạ bay tới từng đàn từ phía Nam. Song Ngựa Hoang thực sự biết rất ít, và tôi trở nên mất bình tĩnh với cô.
“Giữ cho cậu còn thở là một chuyện ít nhiều làm người ta sao nhãng những thứ khác,” cô nhắc nhở tôi. Gia huy của cô nằm dưới một tấm chăn gần chân tôi. Cô là thành viên cuối cùng của Nhà Minerva. Dẫu vậy vẫn tự do. Và cô đã không biến tôi thành nô lệ.
“Đám nô lệ đều ngu ngốc,” cô gái nói. “Và cậu vốn đã là một gã đầu đất rồi. Tại sao lại làm cậu trở thành ngu ngốc nữa?”
Nhiều ngày nữa trôi qua tôi mới đi lại được. Tôi tự hỏi những con Robot Cấp Cứu nhanh nhảu nọ đang ở đâu lúc này. Chăm sóc cho kẻ nào đó được các Giám Thị ưa thích, hẳn rồi. Tôi đã giành được danh hiệu Thủ Lĩnh, và bọn họ không bao giờ trao nó cho tôi. Giờ tôi hiểu vì sao Chó Rừng sẽ thắng. Người ta đang loại bỏ các đối thủ cạnh tranh của hắn.
Ngựa Hoang đi cùng tôi qua rừng trong những tuần kế tiếp. Tôi bước đi thật gượng gạo qua lớp tuyết dày, nhưng sức mạnh đang trở lại với tôi. Ngựa Hoang cho rằng đó là tác dụng của thứ thuốc cô tìm thấy nằm lộ liễu dưới một bụi cây. Một Giám Thị thân thiện đã để nó lại đó. Chúng tôi dừng lại khi phát hiện ra một con hươu. Tôi giương cung lên, nhưng không thể kéo dây cung ra tới tai mình. Vết thương của tôi đau nhói. Ngựa Hoang nhìn tôi. Tôi thử lại lần nữa. Cơn đau dội lên từ tận sâu bên trong. Tôi thả mũi tên bay đi. Và bắn trượt. Tối hôm đó chúng tôi ăn chỗ thịt thỏ còn sót lại. Món thịt có vị thật kỳ cục và làm tôi bị chuột rút. Lúc này tôi luôn bị chuột rút. Rồi cả chuyện nước nữa. Chúng tôi không có gì để đun sôi nước. Không có i ốt để khử trùng. Chỉ có tuyết và một lạch nước nhỏ để uống. Đôi khi, chúng tôi không thể nhóm được lửa.
“Đáng lẽ cậu nên giết Cassius hoặc đuổi anh ta đi,” Ngựa Hoang nói với tôi.
“Tôi cứ nghĩ cô cao quý hơn thế cơ đấy,” tôi nói.
“Tôi thích chiến thắng. Nét tính cách của gia đình. Và đôi khi lừa lọc nằm trong luật chơi.” Cô mỉm cười. “Cậu sẽ giành được một vạch thành tích mỗi lần cậu đoạt lại được gia huy của mình. Vì thế đã vài lần tôi dàn xếp để nó bị mất vào tay Nhà Diana bởi một người khác. Rồi phi ngựa xông ra cướp lại nó. Thế là thành Thủ Lĩnh sau một tuần.”
“Lừa đảo. Thế nhưng đội quân của cô vẫn thích cô,” tôi nói.
“Tất cả mọi người đều thích tôi. Giờ hãy ăn món thịt thỏ của cậu đi. Trông cậu gầy như một thanh Kiếm Lưỡi Mềm vậy.”
Mùa đông ngày càng giá lạnh. Chúng tôi sống trong khu rừng sâu phía Bắc, nằm rất xa về phía Bắc Nhà Ceres, về phía Tây Bắc vùng cao nguyên từng là lãnh địa trước đây của tôi. Tôi vẫn chưa thấy chiến binh nào của Nhà Mars. Tôi không biết mình sẽ làm gì nếu thấy một người.
“Tôi đã lẩn trốn khỏi tất cả mọi người trừ cậu,” Ngựa Hoang nói. “Làm thế giữ cho tôi tồn tại và sống sót.”
“Kế hoạch của cô là gì?” tôi hỏi.
Cô gái bật cười với chính mình. “Tồn tại và sống sót.”
“Cô giỏi chuyện này hơn tôi.”
“Ý cậu là sao?”
“Không có ai trong Nhà phản bội cô.”
“Vì tôi không chỉ huy như cậu,” cô nói. “Cậu cần nhớ người ta không thích bị bảo phải làm gì. Cậu có thể đối xử với bạn bè như những người hầu và họ sẽ yêu quý cậu, nhưng nếu cậu nói với họ rằng họ là người hầu thì họ sẽ giết cậu. Dù thế nào đi nữa, cậu đã đặt cược quá nhiều vào thứ bậc và sợ hãi.”
“Tôi ư?”
“Còn ai nữa? Tôi có thể nhận ra điều đó từ cách xa cả dặm. Tất cả những gì cậu bận tâm là sứ mệnh của cậu, cho dù nó là gì đi nữa. Cậu giống như một mũi tên được bắn đi với một cái bóng đầy ám ảnh. Lần đầu tiên gặp cậu, tôi đã biết cậu sẵn sàng cắt cổ tôi để đoạt lấy thứ cậu muốn.” Cô đợi thêm một lát. “Mà nhân tiện, điều cậu muốn là gì vậy?”
“Chiến thắng,” tôi nói.
“Ôi, làm ơn thôi đi nào. Cậu không đơn giản như vậy.”
“Cô nghĩ cô hiểu được tôi sao?” Than nổ lách tách trong đống lửa nhỏ của chúng tôi.
“Tôi biết cậu khóc trong giấc ngủ vì một cô gái tên là Eo. Em gái cậu à? Hay một cô gái cậu yêu? Đó là một cái tên rất lạ với Màu của chúng ta. Cũng như tên của cậu vậy.”
“Tôi là một gã quê mùa tới từ một hành tinh xa xôi. Người ta không nói cho cô hay sao?”
“Người ta chẳng nói gì với tôi cả. Tôi không ra ngoài nhiều. Bố tôi nghiêm khắc lắm.” Cô gái phẩy tay. “Dù thế nào đi nữa, cũng chẳng quan trọng. Tất cả những gì quan trọng là không ai tin tưởng cậu vì rõ ràng cậu bận tâm tới mục đích của mình hơn tới họ.”
“Và cô thì khác chăng?”
“Ồ, rất nhiều đấy, Ngài Thần Chết. Tôi thích người khác nhiều hơn cậu. Cậu là con sói luôn tru và cắn. Tôi là chú ngựa hoang dụi dụi mõm vào bàn tay. Người khác biết họ có thể làm việc cùng tôi. Còn với cậu ư? Khỉ thật, giết hoặc bị giết.”
Cô nói đúng.
Khi tôi có một nhóm riêng, tôi đã xử sự đúng đắn. Tôi làm tất cả các cậu con trai và các cô gái yêu quý mình. Giúp họ hưởng thành quả họ kiếm được. Tôi dạy họ cách giết một con dê nếu tôi biết. Tôi đem tới cho họ lửa như thể tôi đã tạo ra những que diêm. Tôi chia sẻ với họ một bí mật - rằng chúng tôi có thức ăn còn Titus không có. Họ nhìn nhận tôi như người cha của họ. Tôi nhớ rõ điều đó trong mắt họ. Khi Titus còn sống, tôi là một biểu tượng của sự tốt đẹp và hy vọng. Sau đó, khi anh ta chết… tôi trở thành anh ta.
“Đôi lúc tôi quên mất Học Viện đáng lẽ có trách nhiệm dạy tôi một số điều,” tôi nói với Ngựa Hoang.
Cô gái tóc vàng nhìn tôi lắc đầu. “Chẳng hạn như chúng ta phải sống vì nhiều điều hơn?”
Những lời cô nói đâm thẳng vào tim tôi. Chúng vọng lại qua thời gian từ môi một người khác. Sống vì nhiều điều hơn. Nhiều quyền lực hơn. Nhiều cuộc báo thù hơn. Nhiều hơn những gì chúng ta được trao.
Tôi phải học cách để trở nên tốt hơn bọn họ, chứ không chỉ đơn thuần đánh bại họ. Đó là cách tôi sẽ giúp những người Đỏ. Tôi là một cậu bé. Tôi ngốc nghếch. Nhưng nếu học cách trở thành một người lãnh đạo, tôi có thể trở thành nhiều hơn là chỉ một quân bài của Các Con Trai Của Ares. Tôi có thể đem đến cho đồng bào mình một tương lai. Đó là điều Eo mong mỏi.
Giữa mùa đông. Lũ sói giờ đây đang đói ngấu. Chúng tru lên vào ban đêm. Khi Ngựa Hoang và tôi giết được một con mồi, đôi khi chúng tôi phải dọa chúng dạt đi. Nhưng khi chúng tôi giết một con tuần lộc vào lúc tảng sáng, một bầy sói ập xuống từ phía Bắc. Chúng tới, len lỏi qua các thân cây như những bóng ma đen trũi. Những chiếc bóng. Con to nhất bầy lớn ngang bằng tôi. Bộ lông của nó tuyền màu trắng. Lông những con khác màu xám, không còn đen nữa. Những con sói này thay đổi theo mùa. Tôi quan sát cách chúng bao vây chúng tôi. Mỗi con di chuyển theo sự khôn ngoan cá nhân. Thế nhưng từng con đều di chuyển như một hợp phần của bầy.
“Đây chính là cách chúng ta cần chiến đấu,” tôi thì thầm với Ngựa Hoang trong khi chúng tôi quan sát lũ sói tiếp cận.
“Chúng ta có thể nói về chuyện này sau được không?”
Chúng tôi hạ con đầu đàn bằng ba mũi tên. Những con còn lại bỏ chạy. Ngựa Hoang và tôi bắt tay vào lột da con sói trắng to kệch. Trong lúc lách lưỡi dao cắt dọc bên dưới bộ lông, cô ngẩng lên, mũi đỏ ửng vì lạnh.
“Các nô lệ không phải là một phần của bầy, vì thế chúng ta không thể chiến đấu như chúng. Mà điều đó cũng không quan trọng. Vì cách của lũ sói cũng không đúng. Chúng trông cậy quá nhiều vào con đầu đàn. Cắt lìa cái đầu, phần thân tháo lui.”
“Vậy câu trả lời là sự tự quyết,” tôi nói.
“Có thể.” Cô cắn môi.
Tối hôm đó, cô diễn giải một cách văn hoa. “Nó giống như một bàn tay.” Cô ngồi gần lại thật ấm áp, chân chạm vào chân tôi. Đủ gần để cảm giác tội lỗi gai gai bò dọc theo sống lưng tôi. Thịt tuần lộc nướng lan tỏa ra trong hang mùi thơm lừng, ấm cúng. Một cơn bão tuyết gầm rít bên ngoài, và bộ lông sói được hong khô trên đống lửa.
“Đưa tay cậu cho tôi,” cô nói. “Đâu là ngón tay tốt nhất của cậu?”
“Chúng đều là tốt nhất trong những việc khác nhau.”
“Đừng bướng bỉnh thế.”
Tôi nói với cô là ngón cái. Cô bảo tôi cố giữ một cái que chỉ bằng ngón cái. Ngựa Hoang dễ dàng giật nó rời khỏi tay tôi. Sau đó, cô bảo tôi giữ lấy cái que, không dùng đến ngọn cái mà chỉ dùng các ngón còn lại. Bằng một cú vặn, cái que lại được tự do.
“Hãy hình dung ngón cái là các thành viên Nhà của cậu. Các ngón còn lại là những nô lệ cậu đã chinh phục được. Thủ Lĩnh hay bất kỳ ai khác là bộ óc. Tất cả đều vận hành một cách cực kỳ rời rạc. Phải không?”
Cô không thể giật cái que ra khỏi nắm tay tôi. Tôi đặt nó xuống và hỏi cô mục đích của chuyện này.
“Giờ hãy thử làm gì đó cao hơn là chỉ đơn thuần nắm lấy gia huy. Hãy chỉ di chuyển ngón cái của cậu ngược chiều kim đồng hồ và các ngón khác theo chiều kim đồng hồ, ngoại trừ ngón giữa”
Tôi làm theo lời cô nói. Ngựa Hoang nhìn chằm chằm vào hai bàn tay tôi và bật cười kinh ngạc. “Khỉ thật.” Tôi đã làm hỏng màn minh họa của cô. Các Chim Lặn là những kẻ khéo léo. Tôi quan sát hai bàn tay cô khi cô cố làm điều tương tự. Tất nhiên là cô thất bại. Tôi hiểu.
“Một bàn tay cũng giống như Hiệp Hội,” tôi nói.
Đó là cấu trúc của các đạo quân và Học Viện. Thứ bậc chỉ tốt cho những nhiệm vụ đơn giản. Một số ngón tay quan trọng hơn các ngón khác. Một số giỏi hơn trong một số chức năng cụ thể. Tất cả các ngón tay được cấp cao nhất, bộ óc, điều khiển. Bộ não kiểm soát rất hiệu quả. Nó khiến ngón cái và các ngón tay khác của ta làm việc phối hợp với nhau. Nhưng sự điều khiển đơn thuần của bộ óc cũng có giới hạn. Hãy hình dung mỗi ngón tay có một bộ óc riêng của nó trong sự tương tác với bộ óc chính. Các ngón tay tuân lệnh, nhưng chúng vận hành độc lập. Khi đó bàn tay có thể làm gì? Một đạo quân có thể làm gì? Tôi múa cái que theo các ngón tay mình thành những chuyển động phức tạp. Một cách chính xác.
Đôi mắt Ngựa Hoang dừng lại nhìn vào mắt tôi, còn các ngón tay cô lần theo lòng bàn tay tôi trong khi cô giải thích. Tôi biết cô muốn tôi đáp lại những đụng chạm của cô, nhưng tôi buộc tâm trí mình tập trung vào những việc khác.
Ý tưởng này của cô không phải là một phần trong bài học của các Giám Thị.
Bài học của họ là về quá trình tiến hóa từ hỗn loạn tới trật tự. Nó nói về sự kiểm soát, về sự tích lũy quyền lực một cách hệ thống, về cấu trúc của quyền lực đó, và sau đó là quá trình gìn giữ nó. Đây là một mô hình để chứng tỏ Nguyên Tắc Thứ Bậc là tốt nhất. Hiệp Hội là sự tiến hóa tối hậu, là câu trả lời duy nhất. Ngựa Hoang vừa phủ nhận nguyên tắc đó, hay ít nhất cũng chỉ ra những hạn chế của nó.
Nếu tôi có thể giành được sự trung thành tình nguyện của các nô lệ, đội quân được tạo thành sẽ khác hẳn Hiệp Hội. Nó sẽ tốt hơn. Giống như khi những người Đỏ ở Lykos nghĩ họ có thể thực sự giành được Vòng Nguyệt Quế, họ sẽ làm việc hiệu quả hơn rất nhiều. Hay nếu một Pháp Quan trên chiếc chiến hạm liên hành tinh của ông ta có thể sử dụng không chỉ trí tuệ của riêng ông ta, mà cả trí tuệ của phi hành đoàn Lơ dưới quyền ông ta.
Chiến lược của Ngựa Hoang chính là giấc mơ của Eo.
Nó giống như một cú sốc điện chạy qua khắp người tôi.
“Vậy tại sao cô không thử làm thế với những nô lệ cô bắt được?”
Ngựa Hoang rút bàn tay khỏi tay tôi khi thấy tôi không đáp lại đụng chạm của cô.
“Tôi đã thử.”
Cô im lặng suốt phần còn lại của buổi tối. Đến gần sáng, cô bắt đầu ho.
Ngựa Hoang đổ bệnh trong những ngày tiếp theo. Tôi nghe thấy tiếng chất lỏng lọc xọc trong phổi cô, bèn bón cho cô ăn món hầm làm từ tủy xương, thịt sói và lá nấu trong một cái mũ chiến tôi tìm được. Trông cô như thể sắp chết. Tôi không biết phải làm gì. Chúng tôi đã gần cạn thức ăn, vì thế tôi đi săn. Nhưng mồi rất khan hiếm, còn lũ sói đang đói. Những con mồi đã chạy trốn khỏi khu rừng này, vì thế chúng tôi sống sót nhờ vào lũ thỏ rừng nhỏ. Tất cả những gì tôi có thể làm là giữ ấm cho Ngựa Hoang và cầu mong một Robot Cấp Cứu hạ xuống từ những đám mây. Các Giám Thị biết chúng tôi ở đâu. Họ luôn biết chúng tôi ở đâu.
Tôi tìm thấy dấu vết con người trong rừng vào tuần kế tiếp. Một cặp hai người. Tôi bám theo họ tới chỗ cắm trại đã bỏ lại, hy vọng họ có thức ăn để tôi có thể đánh cắp. Có những khúc xương động vật, và than vẫn còn ấm. Nhưng không có ngựa. Nhiều khả năng không phải là các thám báo. Có lẽ là những Kẻ Bội Thề, những Kẻ Ô Danh đã phá vỡ lời thề sau khi bị bắt làm nô lệ. Lúc này có vô số những người như thế.
Tôi lần theo dấu vết của họ qua khu rừng trong một giờ thì bắt đầu thấy lo lắng. Bọn họ đi vòng trở lại, hướng tới một nơi quen thuộc, hướng tới cái hang của chúng tôi. Trời đã tối khi tôi quay về tới nơi. Tôi nghe thấy tiếng cười vang lên từ nơi ở tôi đã chia sẻ với Ngựa Hoang. Mũi tên có vẻ thật mỏng mảnh giữa các ngón tay tôi khi tôi đặt nó lên dây cung. Tôi phải quỳ gối xuống để thở lấy hơi. Vết thương của tôi đau nhói. Nhưng tôi không thể để chúng có thêm thời gian. Không thể nếu chúng đang giữ Ngựa Hoang.
Chúng không thể thấy tôi trong khi tôi đứng bên rìa tấm da tuần lộc đã đóng băng và lớp tuyết dày che khuất hang động của chúng tôi khỏi tầm nhìn. Ngọn lửa cháy lách tách bên trong. Khói bốc ra qua đường thoát mà Ngựa Hoang và tôi đã mất cả một ngày để tạo ra. Hai gã con trai ngồi cùng nhau ăn chỗ thịt còn lại của chúng tôi, uống nước của chúng tôi.
Cả hai đều bẩn thỉu và rách rưới. Tóc như cỏ dại phết mỡ dính bết lại. Đồng phục nhem nhuốc. Hai khuôn mặt đầy trứng cá. Đã từng có lúc đẹp đẽ, tôi biết chắc vậy. Một gã ngồi lên ngực Ngựa Hoang. Cô gái đã cứu mạng tôi bị bịt mồm, chỉ còn lại đồ lót trên người. Cô rùng mình vì lạnh, cổ một trong hai gã đang chảy máu do một vết cắn. Chúng đang lên kế hoạch bắt cô phải trả giá cho vết thương đó. Những con dao được nung đỏ trên ngọn lửa. Một gã có vẻ thích thú thấy rõ trước sự trần trụi của cô. Hắn đưa tay xuống sờ lên làn da của cô như thể Ngựa Hoang là món đồ chơi cho khoái lạc của hắn.
Những ý nghĩ của tôi hoàn toàn nguyên thủy, như một con sói hoang. Một cảm xúc ghê gớm bao trùm lấy tôi, thứ cảm xúc tôi không hề biết mình đã dành cho cô gái này. Không hề biết cho tới tận lúc này. Tôi cần một khoảnh khắc để bình tĩnh lại và ngăn cho bàn tay khỏi run lên. Bàn tay gã đã lần vào mé trong đùi cô.
Tôi bắn vào đầu gối gã thứ nhất. Tôi bắn tiếp gã thứ hai khi gã đưa tay với một con dao. Tôi là một kẻ ngắm tồi. Tôi bắn trúng vai gã thay vì con mắt. Tôi lao vào trong hang với con dao lột da thú của mình, sẵn sàng kết liễu hai gã đó trong khi chúng gào lên vì đau đớn. Có điều gì đó trong tôi, phần người, đã tắt ngóm, và chỉ khi nhìn thấy đôi mắt của Ngựa Hoang tôi mới dừng tay lại.
“Darrow,” cô dịu dàng nói.
Dù đang run lẩy bẩy, trông cô vẫn thật đẹp - cô gái bé nhỏ và hay cười đã đưa tôi trở lại với cuộc sống. Tâm hồn và đôi mắt sáng long lanh đã giữ cho bài hát của Eo tiếp tục sống. Tôi rùng mình vì phẫn nộ. Nếu tôi quay về muộn hơn mười phút, buổi tối hôm nay đã có thể làm tôi quỵ ngã mãi mãi. Tôi không thể chịu đựng thêm một cái chết nữa. Cái chết của Ngựa Hoang lại càng không.
“Darrow, hãy để chúng sống,” cô lại nói, thì thầm với tôi đúng như cách Eo hẳn sẽ thì thầm em yêu tôi. Từng lời cắt vào tâm khảm tôi. Tôi không thể đón nhận giọng nói của cô, cơn phẫn nộ trong tôi.
Miệng tôi không thể cử động. Khuôn mặt tôi cứng đờ; tôi không thể rũ bỏ con cuồng nộ méo mó đang kiểm soát mình. Tôi túm tóc lôi hai gã trai ra ngoài và đá chúng cho tới khi Ngựa Hoang đến chỗ chúng tôi. Tôi mặc chúng rên la trên tuyết và quay lại giúp cô mặc đồ. Trông Ngựa Hoang thật yếu ớt khi tôi khoác những tấm da thú lên đôi vai gầy gò của cô.
“Dao hay tuyết,” cô hỏi hai gã trong lúc mặc đồ. Hai bàn tay run rẩy của Ngựa Hoang cầm hai con dao đã bị nung đỏ trong lửa. Cô ho. Tôi biết cô đang nghĩ gì. Để cho chúng đi thì chúng sẽ giết chúng tôi trong khi chúng tôi ngủ. Sẽ không gã nào chết vì những vết thương của chúng. Đám Robot Cấp Cứu sẽ tới trong trường hợp đó. Hoặc có thể họ sẽ không tới cứu những Kẻ Bội Thề.
Hai gã chọn tuyết.
Tôi thấy mừng. Ngựa Hoang không muốn dùng dao.
Chúng tôi trói chúng vào một thân cây ở bìa rừng rồi đốt một đống lửa làm hiệu để một Nhà nào đó sẽ tìm thấy chúng.
Ngựa Hoang nhất quyết đòi đi cùng, vừa đi vừa ho rũ rượi suốt trên đường, như thể cô lo rằng tôi sẽ không làm như cô yêu cầu. Cô đã đúng khi nghĩ vậy.
Tối hôm đó, sau khi Ngựa Hoang đã ngủ, tôi nhổm dậy để quay lại chỗ đó giết hai Kẻ Bội Thề. Nếu người Nhà Jupiter hay Nhà Mars tìm ra chúng, hai gã này sẽ phun ra chỗ chúng tôi, và chúng tôi sẽ bị bắt.
“Đừng, Darrow,” cô lên tiếng khi tôi đang kéo tấm da tuần lộc xuống. Tôi quay lại. Khuôn mặt cô ló ra từ trong mấy tấm chăn.
“Chúng ta sẽ phải rời đi nếu chúng vẫn sống,” tôi nói. “Mà cô thì đã ốm sẵn rồi. Cô sẽ chết mất.”
Ở đây chúng tôi được ấm áp. Có chỗ trú ngụ.
“Vậy đến sáng chúng ta sẽ đi,” cô nói. “Tôi khỏe hơn nhiều so với vẻ bề ngoài.”
Đôi lúc điều đó đúng. Nhưng lần này thì không.
Tôi thức dậy vào buổi sáng và nhận ra trong đêm cô đã rúc vào người tôi để tìm hơi ấm. Cơ thể cô thật mong manh. Nó run rẩy như một chiếc lá trong gió. Tôi ngửi mái tóc cô. Ngựa Hoang thở thật nhẹ. Những vệt muối đọng lại trên khuôn mặt cô. Tôi muốn Eo. Tôi ước gì đây là mái tóc, là hơi ấm của em. Nhưng tôi không đẩy Ngựa Hoang đi. Một nỗi đau dội lên khi tôi ôm lấy cô, nhưng nó xuất phát từ quá khứ, không phải từ Ngựa Hoang. Cô là thứ gì đó mới mẻ, đầy hy vọng. Như mùa xuân đến giữa mùa đông của tôi.
Khi trời sáng, chúng tôi di chuyển sâu hơn vào rừng và dựng chỗ trú ẩn tựa vào một vách đá bằng những thân cây đổ và các khối tuyết. Chúng tôi không bao giờ biết được chuyện gì đã xảy ra với hai Kẻ Bội Thề hay cái hang của chúng tôi.
Ngựa Hoang hầu như không ngủ được, cô ho quá nhiều. Khi cô cuộn mình nép vào tôi ngủ, tôi khẽ hôn lên gáy cô, thật khẽ để cô không thức dậy; dù tôi thầm ước cô sẽ tỉnh dậy, cho dù chỉ để biết tôi đang ở đây. Da cô nóng rực. Tôi ngân nga khe khẽ bài ca của Persephone.
“Tôi không bao giờ nhớ nổi ca từ,” cô thì thầm với tôi. Tối nay cô gối đầu vào lòng tôi. “Tôi ước gì mình nhớ được.”
Tôi đã không hát kể từ khi rời Lykos. Giọng tôi khàn khàn, khô cứng. Bài hát dần cất lên.
Hãy nghe, hãy nghe
Hãy nhớ lúc lụi tàn
Của mặt trời chói lọi, của đồng lúa dập dờn
Chúng ta ngã rồi lại ngã
Và nhảy theo
Tiếng ngân nga của hồi chuông báo tử
Của đúng và sai
Và
Con trai ta, con trai ta
Hãy nhớ ánh lửa
Khi những chiếc lá bùng cháy và các mùa đổi thay
Chúng ta ngã rồi lại ngã
Và hát vang
Để kết thành một khối
Suốt mùa thu
Và
Dưới cửu nguyên
Hãy lắng nghe Thần Chết vung Lưỡi Hái, Thần Chết vung Lưỡi Hái
Thần Chết vung Lưỡi Hái
Dưới cửu nguyên
Hãy lắng nghe Thần Chết hát vang
Bài ca về một mùa đông dài đằng đẵng
Con gái ta, con gái ta
Hãy nhớ cái rét
Khi cơn mưa giá buốt và tuyết ban cái chết
Chúng ta ngã rồi lại ngã
Và nhảy theo
Qua địa ngục giá băng
Theo bài ca mùa đông của chúng
Tình yêu của em, tình yêu của em
Hãy nhớ những tiếng khóc
Khi mùa đông chết cho bầu trời xuân
Chúng gầm thét và gầm thét
Nhưng chúng ta đã bốc lấy những hạt giống của mình
Và gieo một bài ca
Chống lại sự tham lam của chúng
Con trai ta, con trai ta
Hãy nhớ những xích xiềng
Khi hoàng kim cai trị bằng dây cương sắt
Chúng ta gào thét và gào thét
Và vùng vẫy la hét
Dành cho chúng ta, một cửu nguyên
Của những giấc mơ tốt đẹp hơn
Và
Hãy lắng nghe Thần Chết vung Lưỡi Hái,
Thần Chết vung Lưỡi Hái, Thần Chết vung Lưỡi Hái,
Hãy lắng nghe Thần Chết hát vang
Câu chuyện về một mùa đông đã chết
“Thật lạ,” cô nói.
“Điều gì lạ?”
“Bố tôi nói với tôi rằng sẽ có những cuộc nổi loạn vì bài hát đó. Rằng sẽ có người phải chết. Nhưng đó là một giai điệu thật dịu dàng.” Cô ho khạc máu vào một tấm da sống. “Chúng tôi thường hát bên lửa trại, ở vùng nông thôn, nơi ông giữ chúng tôi xa khỏi…” cô lại ho “… ánh mắt… công chúng. Khi… anh trai tôi mất… bố không bao giờ hát cùng tôi nữa.”
Cô sắp chết. Chỉ còn là vấn đề thời gian. Khuôn mặt cô tái nhợt, nụ cười yếu ớt. Chỉ một việc duy nhất tôi có thể làm, vì các Robot Cấp Cứu không tới. Tôi sẽ phải rời khỏi cô để đi tìm thuốc. Một trong các Nhà có thể đã tìm thấy hay giành được chiến lợi phẩm là các loại thuốc tiêm. Tôi sẽ phải lên đường sớm, song trước hết tôi cần tìm thức ăn cho cô.
Có người đã bám theo khi tôi đi săn một mình trong khu rừng giữa mùa đông. Tôi khoác lên người bộ lông sói máu trắng mới của mình. Kẻ bám theo cũng ngụy trang. Tôi không thấy được hắn là ai, nhưng hắn ở đó. Tôi giả bộ cần chỉnh dây cung và liếc mắt nhìn lại phía sau. Không có gì. Im lặng. Chỉ có tuyết. Tiếng gió thổi qua các cành cây khô răng rắc. Kẻ đó vẫn bám theo khi tôi di chuyển.
Tôi cảm thấy kẻ đó sau lưng mình. Nó cũng giống như cơn đau từ vết thương trên cơ thể tôi. Tôi giả bộ quan sát một con hươu và lao nhanh qua một bụi cây dày rồi leo lên một cây thông cao ở phía bên kia.
Tôi nghe thấy một tiếng bốp.
Kẻ đó đi qua bên dưới tôi. Tôi cảm thấy điều đó trên làn da, trong tận xương tủy mình. Nên tôi đạp những cành cây dưới chân mình. Tuyết đọng rơi ụp xuống. Một khoảng trống méo mó có hình dạng của một thân người hiện lên giữa làn tuyết rơi xuống. Thân hình đó nhìn tôi.
“Fitchner?” tôi gọi xuống.
Miếng kẹo cao su của ông ta lại nổ bốp một tiếng.
“Giờ cậu có thể xuống được rồi, nhóc,” Fitchner gắt lên trả lời. Ông ta tắt Áo Khoác Tàng Hình cùng đôi ủng Trọng Lực của mình và lún xuống tuyết. Ông ta mặc một chiếc áo giữ nhiệt mỏng màu đen. Cả bộ đồng phục nhiều lớp cùng những tấm da thú nặng mùi của tôi cũng không thể giữ ấm cho tôi bằng nửa cái áo đó.
Đã nhiều tuần trôi qua kể từ khi tôi gặp ông ta lần cuối. Nom ông ta có vẻ mệt mỏi.
“Tới để kết thúc những gì Cassius đã bắt đầu hả?” tôi hỏi trong khi nhảy xuống.
Ông ta nhìn tôi từ đầu đến chân và cười khẩy. “Trông cậu kinh quá.”
“Cả ông cũng thế. Cái giường êm ái, thức ăn nóng sốt và rượu vang làm ông gặp rắc rối à?” Tôi chỉ lên không. Chúng tôi chỉ có thể thấy lờ mờ Olympus qua những cành khẳng khiu của các thân cây mùa đông.
Ông ta mỉm cười. “Kết quả đo đạc cho biết cậu đã sụt mất chín ki lô gam.”
“Mỡ bụ bẫm,” tôi nói với ông ta. “Thanh Kiếm Ion của Cassius đã lọc chúng đi.” Tôi lấy cây cung của mình ra chĩa vào ông ta. Tôi tự hỏi liệu ông ta có mang Khiên Xung trên người hay không. Thứ lá chắn này sẽ chặn đứng bất cứ thứ gì, ngoại trừ các vũ khí bắn xung và những thanh Kiếm Lưỡi Mềm. Chỉ một Tấm Phản Chấn mới đỡ được các vũ khí đó - và ngay cả tấm chắn này cũng không đỡ được hoàn toàn. “Tôi phải bắn ông.”
“Cậu không dám đâu. Ta là một Giám Thị, nhóc.”
Tôi bắn vào đùi ông ta. Nhưng mũi tên mất tốc độ trước khi nó chạm vào tấm Khiên Xung vô hình nhấp nháy phản chiếu ánh sáng nhiều màu, và rơi xuống đất. Vậy là bọn họ luôn mang tấm lá chắn này trên người vào mọi lúc, ngay cả khi họ không mặc Áo Giáp Phản Chấn.
“À, nóng nảy quá đấy,” ông ta ngáp.
Khiên Xung, Ủng Trọng Lực, Áo Khoác Tàng Hình, có vẻ ông ta còn có cả một chiếc Găng Xung, cùng những cây Kiếm Lưỡi Mềm trứ danh đó. Tuyết chảy ra khi chạm lên da ông ta. Ông ta nhìn thấy tôi giữa các thân cây, nên tôi đoán rằng trong hai mắt ông ta có cấy thiết bị quang học. Chắc chắn có kính ảnh nhiệt và kính nhìn đêm. Ông ta còn có cả một bộ truyền dữ liệu và một Máy Phân Tích nữa. Ông ta biết cân nặng của tôi. Có lẽ còn biết cả số bạch cầu trong người tôi nữa. Còn phân tích phổ thì sao nhỉ?
Ông ta lại ngáp. “Những ngày gần đây hầu như chẳng có lúc nào để ngủ trên Olympus. Những ngày bận rộn.”
“Ai đã đưa cho Chó Rừng đoạn phim nổi ghi lại cảnh tôi giết Julian?” tôi hỏi.
“À, cậu không lãng phí thời gian nhỉ.”
Ông ta làm gì đó khi tôi vừa lên tiếng, và âm thanh xung quanh chúng tôi bị lưu lại tại chỗ. Tôi không thể nghe thấy gì bên ngoài một bong bóng vô hình có đường kính năm mét. Tôi không hề biết họ có những món đồ chơi thế này.
“Các Giám Thị đưa nó cho Chó Rừng,” ông ta nói với tôi.
“Apollo. Tất cả chúng ta. Không quan trọng.”
Tôi không hiểu. “Tôi đoán là vì họ thiên vị Chó Rừng. Không sai chứ?”
“Như thường lệ.” Miếng kẹo cao su của ông ta lại nổ bốp. “Thật không may, đơn giản chỉ là cậu không được phép thắng, và cậu đang trở nên mạnh mẽ. Vì thế…”
Tôi yêu cầu ông ta giải thích. Ông ta nói mình vừa giải thích rồi. Đôi mắt ông ta thâm quầng, mệt mỏi, bất chấp chất collagen cùng các loại mỹ phẩm ông ta đã dùng để che giấu vẻ mệt mỏi của mình. Bụng ông ta đã to ra. Hai cánh tay vẫn rắn rỏi. Có điều gì đó khiến ông ta lo lắng, và không chỉ là vẻ bề ngoài.
“Được phép ư?” tôi nhắc lại. “Được phép. Không ai có thể được phép thắng. Tôi nghĩ mục đích đáng tởm ở đây là chúng tôi tự xây dựng những nấc thang lên đỉnh cao cho chính mỗi người. Vì thế nếu tôi không được phép thắng, nghĩa là Chó Rừng được phép.”
“Thế đấy.” Nghe giọng ông ta không mấy vui vẻ.
“Thế thì chẳng còn ý nghĩa nào nữa. Chuyện này làm hỏng toàn bộ cuộc chơi,” tôi nóng nảy gắt lên. “Các người đã phá vỡ luật chơi.”
Đáng lý Hoàng Kim xuất sắc nhất sẽ vươn lên, thế nhưng bọn họ đã chọn sẵn kẻ thắng cuộc. Chuyện này không chỉ hủy hoại Học Viện, nó hủy hoại cả Hiệp Hội. Người thích hợp nhất chỉ huy. Đó là những gì họ nói. Giờ đây họ đã phản bội lại chính các nguyên tắc của mình bằng cách ủng hộ một bên trong cuộc ẩu đả tại sân trường, vẫn lại là trò với Vòng Nguyệt Quế. Đạo đức giả.
“Vậy gã này là gì thế? Một Alexander tiền định chăng? Hay một Caesar? Một Thành Cát Tư Hãn? Một Wiggin?” tôi hỏi. “Đây là một chuyện vô nghĩa vớ vẩn.”
“Adrius là con trai Đại Thống Đốc Augustus thân mến của chúng ta. Đó là tất cả những gì quan trọng.”
“Phải, ông đã nói với tôi điều đó, nhưng tại sao hắn lại được chọn để thắng? Chỉ đơn giản vì bố hắn là người quyền thế sao?”
“Thật không may là đúng thế.”
“Hãy nói cụ thể hơn xem nào.”
Ông ta thở dài. “Đại Thống Đốc đã bí mật đe dọa, mua chuộc và phỉnh phờ cả mười hai người chúng tôi cho đến khi chúng tôi nhất trí về chuyện con trai ông ta sẽ thắng cuộc. Nhưng chúng tôi phải cẩn thận trong việc lừa đảo này. Các Người Tuyển Lựa, các thượng cấp thực sự của tôi, theo dõi nhất cử nhất động từ các cung điện, chiến hạm, vv… của họ. Họ cũng là những nhân vật rất quan trọng. Rồi còn phải lo lắng về ủy Ban Kiểm Tra Chất Lượng, cũng như Hội Chủ, các Thượng Nghị Sĩ và bản thân các Thống Đốc khác. Vì cho dù có rất nhiều trường, bất cứ ai trong số họ cũng có thể quan sát cậu bất cứ lúc nào họ thích.”
“Cái gì? Bằng cách nào?”
Ông ta gõ lên chiếc nhẫn mang hình sói của tôi.
“Máy quay sinh học nano. Đừng lo, lúc này nó đang chiếu cho họ thấy thứ khác. Tôi vừa tung ra một Trường Chắn Âm, và dù thế nào đi nữa, luôn có độ trễ nửa ngày cho quá trình biên tập hình ảnh. Vào tất cả các thời điểm khác, bất cứ Người Tuyển Lựa nào, bất cứ Sẹo nào, cũng có thể quan sát cậu để xem họ có muốn đề nghị với cậu một vị trí tập sự khi trò chơi này kết thúc hay không. Ồ, họ thích cậu đấy.”
Hàng nghìn Hoàng Kim đã quan sát tôi.
Bên trong tôi, vốn đã lạnh, giờ tê cứng lại.
Tiberius au Bellona, Thống Soái Hạm Đội Sáu, bố của Cassius và Julian, Người Tuyển Lựa của Nhà Mars, đã quan sát tôi giết một đứa con trai và lừa gạt đứa con trai còn lại của ông ta. Điều này làm tôi thở hắt ra. Sẽ ra sao nếu lúc trước tôi nói với Titus rằng tôi biết anh ta là một Đỏ vì tôi cũng là một Đỏ? Họ có để ý thấy anh ta nói “chết tiệt” không? Tôi đã nói ra thành tiếng rằng anh ta là một Đỏ hay những lời đó chỉ nằm trong đầu tôi thôi?
“Nếu tôi tháo chiếc nhẫn ra thì sao?”
“Thì cậu sẽ biến mất, ngoại trừ trước các máy quay chúng tôi đã giấu sẵn trên chiến trường.” Ông ta nháy mắt. “Đừng nói với ai đấy. Thế nên nếu những Người Tuyển Lựa phát hiện ra mưu đồ của Đại Thống Đốc… sẽ là địa ngục. Sự căng thẳng giữa các Nhà trong trường, tất nhiên rồi. Nhưng quan trọng hơn thế, có thể sẽ bùng nổ một cuộc chiến đẫm máu giữa hai gia tộc Augustus và Bellona.”
“Và ông sẽ gặp rắc rối nếu họ phát giác ra chuyện hối lộ?”
“Ta sẽ chết.” Ông ta cố mỉm cười nhưng thất bại.
“Đó là lý do vì sao trông ông kinh khủng thế này. Ông đang ở giữa một cơn bão thối tha. Vậy tôi đóng vai gì trong chuyện này?”
Ông ta cười khô khan.
“Nhiều Người Tuyển Lựa thích cậu. Những người thuộc Nhà Mars sẽ đề nghị với cậu vị trí tập sự đầu tiên, và cậu cũng có thể hy vọng vào những lời đề nghị khác ngoài Nhà. Nếu cậu chết, họ sẽ rất không vui. Nhất là Thanh Kiếm của Nhà Mars. Tên ông ta là Lom au Arcos; chắc cậu đã nghe nói về ông ta. Ông ta giỏi số một với thanh Kiếm Lưỡi Mềm của mình.”
“Tôi. Đóng. Vai. Trò. Gì?” tôi nhắc lại.
“Cậu chẳng có vai trò gì cả. Cố mà sống sót. Tránh xa con đường của Chó Rừng. Nếu không, Jupiter hoặc Apollo sẽ giết cậu, khi đó tôi sẽ chẳng thể làm được gì để ngăn cản chuyện đó.”
“Vậy bọn họ là bầy chó canh cho hắn hả?”
“Phải, cùng những người khác.”
“Được lắm, nếu họ giết tôi, các Người Tuyển Lựa sẽ biết có điều gì đó không ổn.”
“Họ sẽ không biết. Apollo sẽ dùng các Nhà khác để làm việc đó, hoặc chúng tôi sẽ tự mình ra tay và chỉnh sửa lại phim ghi hình từ Máy Quay Nano. Apollo và Jupiter không ngu. Vì thế đừng đùa bỡn với họ. Hãy để Chó Rừng diễn trò, cậu sẽ có một tương lai.”
“Và ông cũng thế.”
“Và ta cũng thế.”
“Tôi hiểu,” tôi nói.
“Tốt. Tốt. Ta biết cậu hiểu lý lẽ. Cậu biết đấy, nhiều Giám Thị thích cậu. Kể cả Minerva. Lúc đầu bà ấy ghét cậu, nhưng từ khi cậu để Ngựa Hoang được tự do, bà ấy đã có thể ở lại Olympus. Như thế đỡ mất mặt hơn.”
“Bà ta được phép ở lại Olympus ư?” tôi ngây ngô hỏi.
“Đương nhiên. Đó là quy định của Học Viện. Một khi Nhà của cậu bị đánh bại, Giám Thị phải trở về và giải thích với các Người Tuyển Lựa chuyện gì đã xảy ra.” Nụ cười của Fitchner trở nên méo mó khi ông ta thấy mắt tôi đột nhiên sáng lên.
“Vậy nếu Nhà của họ bị tiêu diệt, họ sẽ phải rời đi? Và Apollo và Jupiter là những người muốn tôi chết, ông nói vậy phải không?”
“Không…” ông ta chối, đột nhiên cảm thấy sự đe dọa trong giọng nói của tôi.
Tôi nghiêng đầu. “Không à?”
“Cậu… không thể!” Ông ta bối rối lắp bắp. “Tôi vừa nói với cậu rồi đấy, Thanh Kiếm của Nhà Mars muốn chọn cậu làm người tập sự. Và còn những người khác nữa - các Thượng Nghị Sĩ, Chính Khách, Pháp Quan. Cậu không muốn có một tương lai sao?”
“Tôi muốn vặt hai viên bi của Chó Rừng. Vậy thôi. Sau đó tôi sẽ tìm chỗ tập sự cho mình. Tôi nghĩ đó sẽ là một chỗ ấn tượng nếu tôi làm được việc này.”
“Darrow! Hãy biết điều nào, anh bạn.”
“Fitchner, các bạn tôi, Roque và Lea, đã chết vì sự can thiệp của Đại Thống Đốc. Hãy xem ông ta sẽ thích đến thế nào khi tôi biến con trai ông ta, Chó Rừng, thành nô lệ của tôi.”
“Cậu cũng điên như một gã Đỏ!” ông ta vừa nói vừa lắc đầu. “Cậu đang động tới nguồn sống của các Giám Thị. Không ai trong số họ hài lòng với vị thế hiện tại của mình. Tất cả bọn họ đều đang tìm đường thăng tiến. Nếu cậu đe dọa tương lai của họ, Apollo và Jupiter sẽ xuống đây cắt lìa đầu cậu ra!”
“Không đâu, nếu tôi tiêu diệt Nhà của họ trước.” Tôi cau mày. “Vì nếu tôi làm thế chẳng phải họ buộc phải rời đi sao? Một người đáng tin cậy đã nói với tôi rằng đó là quy định.” Tôi vỗ hai bàn tay vào nhau. “Nào, tôi có một người bạn nữa đang sắp chết, và tôi muốn có thuốc kháng sinh. Sẽ rất tuyệt nếu ông có thể cho tôi một ít.”
Ông ta trừng mắt nhìn tôi. “Sau chuyện này thì vì sao ta lại phải làm thế?”
“Vì cho tới lúc này ông đã luôn là một tay Giám Thị tồi tệ. Ông nợ tôi các món lợi. Và ông còn phải chăm lo cho tương lai của chính mình nữa.”
Ông ta khịt mũi nở một nụ cười thất bại. “Đúng đấy.”
Ông ta lấy một ống kháng sinh tiêm từ túi y tế trên ống chân của mình đưa cho tôi. Tôi nhận thấy Khiên Xung không hề làm đau tôi khi bàn tay ông ta chạm vào tay tôi. Vậy là bọn họ có thể tắt nó đi. Tôi cảm ơn ông ta bằng một cái vỗ vai thân mật. Ông ta đảo mắt đi chỗ khác. Hệ thống áo giáp đã được tắt hết trên cả người. Rồi nó khỏi động lại. Tôi nghe thấy những tiếng rù rù rất nhỏ phát ra từ hông ông ta, nơi lắp thiết bị phát động hệ thống giáp. Bây giờ, khi tôi đã có những kẻ thù là các Giám Thị, biết được điều này quả là tốt.
“Vậy cậu sẽ làm gì?” Fitchner hỏi.
“Ai là kẻ nguy hiểm hơn? Apollo hay Jupiter? Hãy thành thật đấy, Fitchner.”
“Cả hai đều là những con quái vật. Apollo nhiều tham vọng hơn. Jupiter là kẻ đơn giản - ông ta thoải mái tận hưởng việc đóng vai một vị thần ở đây.”
“Vậy trước tiên sẽ là Nhà Apollo. Sau đó, tôi sẽ nghiền nát Jupiter. Và khi bọn họ đã rời khỏi, ai sẽ bảo vệ Chó Rừng?”
“Chó Rừng,” ông ta khô khan nói.
“Vậy chúng ta sẽ xem xem hắn ta có thực sự xứng đáng được giành phần thắng không.”
Trước khi tôi đi khỏi, Fitchner ném một hộp nhỏ xuống đất.
“Bây giờ thì thứ này chẳng có gì quan trọng, song nó đã được trao cho ta. Ta được yêu cầu nói cho cậu biết là các bạn hữu của cậu đã không bỏ rơi cậu.”
“Ai?”
“Ta không thể nói.”
Dù ai đã đưa cái hộp cho ông ta, đó cũng là một người bạn, vì trong hộp là con Pegasus của tôi, và bên trong nó là cánh hồng tú cầu của Eo. Tôi đeo sợi dây chuyền có mặt hình Pegasus lên cổ.