Đỏ Trỗi Dậy

Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
13
Những Điều Xấu Xa

❊ ❊ ❊

Matteo là một anh chàng Hồng cao ráo với chân tay dài và khuôn mặt săn chắc đẹp đẽ. Anh ta là một nô lệ. Hay từng là một nô lệ cho những lạc thú xác thịt. Thế nhưng anh ta bước đi như một lãnh chúa thủy tề. Vẻ đẹp nằm trong từng bước chân của anh ta. Vẻ kiểu cách và duyên dáng trong cử động của bàn tay anh ta. Anh ta có thói quen luôn đeo găng tay và chun mũi lại trước một chút bụi bẩn dù là nhỏ nhất. Bảo dưỡng hình thể đã trở thành lẽ sống của anh ta. Vì thế anh ta chẳng thấy có gì lạ khi giúp tôi bôi một thứ thuốc diệt nang lông lên hai cánh tay, chân, thân người và vùng kín. Nhưng tôi thì có. Khi đã xong việc, cả hai chúng tôi cùng thốt lên chửi rủa - tôi vì xót, còn anh ta vì cú đấm tôi giáng lên vai. Tôi đã tình cờ làm bên vai đó trật khớp chỉ với một cú đấm. Tôi vẫn chưa biết sức mạnh của chính mình. Và quả thật họ đã tạo ra các Hồng thật yếu ớt. Nếu anh ta là bông hồng, tôi là cái gai.

“Nhẵn nhụi như một đứa trẻ chập chững biết đi, bé cưng điên rồ ạ,” Matteo thở dài đúng kiểu của một người có thể nói ra những lời như thế. “Đúng như mốt mới nhất trên Mặt Trăng. Bây giờ, xăm lông mày một chút - ồ, lông mày của cậu trông như những con sâu bướm bị nhiễm nấm vậy - và triệt lông mũi, chỉnh biểu bì và làm trắng cho bộ nhai mới bóng bẩy kia - mà hiện tại, tôi nói khí không phải, đang vàng khè như mù tạc trộn với bồ công anh vậy… hãy cho tôi biết nào, cậu đã bao giờ chải qua bộ răng mới của cậu chưa? - và hút mụn đầu đen (việc cũng giống như tìm hút helium-3 vậy), điều chỉnh nước da và thêm những mũi tiêm melatonin, vậy là cậu sẽ đàng hoàng và tinh tươm.”

Tôi khịt mũi khi nghe những chuyện ngu ngốc đó. “Trông tôi vốn đã giống một Hoàng Kim rồi.”

“Trông cậu giống một Đồng Thau! Một thứ Hoàng Kim giả hiệu! Một trong những gã con hoang dòng dõi thấp kém, nó giống màu của vải kaki hơn vàng kim. Cậu phải hoàn hảo.

“Anh là một gã dị hợm chết tiệt, Matteo.”

Anh ta tát tôi cái bốp. “Hãy nhớ lấy! Một Hoàng Kim thà chết còn hơn dùng đến thứ tiếng lóng hầm mỏ méo mó đó. ‘Ghê tởm’ hay ‘đáng tởm’; và ‘tồi tệ’ thay vì ‘mắc dịch’. Cứ mỗi lần cậu nói ‘chết tiệt’ hay ‘khốn kiếp’, tôi sẽ không đập vào cổ mà tát vào miệng cậu. Và nếu cậu nhả ra từ ‘mẹ kiếp’ hay ‘mắc dịch’, tôi sẽ đá vào hai bi của cậu - cái đó tôi rất thạo - và cũng làm thế nếu cậu không dứt bỏ cái khẩu âm kinh khủng đó đi. Nghe cứ như thể cậu được sinh ra trong một cái thùng rác ghê tởm.”

Anh ta cau mặt và chống hai bàn tay lên vòng hông hẹp của mình.

“Và sau đó chúng tôi sẽ phải dạy cậu cách cư xử. Và văn hóa, văn hóa, quý ông ạ.”

“Tôi biết cách cư xử.”

“Trời ơi, chúng ta rất, rất là cần phải làm cho cậu từ bỏ cái khẩu âm đó đi cùng với những câu chửi thề.”

Anh ta gí ngón tay vào tôi trong khi liệt kê ra những khiếm khuyết tôi sở hữu.

“Anh cũng nên học lấy cho mình chút cách cư xử đi, trai bao,” tôi gằn giọng.

Anh ta lột một bên găng tay của tôi ra và dùng nó quất lên mặt tôi, rồi cầm lấy một cái chai trên tay và gí nó vào cổ họng tôi. Tôi bật cười.

“Cậu sẽ sớm phải thu hồi cách nghĩ kiểu Chim Lặn đó của cậu lại để tập làm quen với thân thể mới lóng ngóng này đấy.”

Tôi nhìn cái chai.

“Định chọc tôi đến chết đấy hả?”

“Đây là một thanh kiếm polyenne, quý ông ạ. Nói cách khác là một thanh Kiếm Lưỡi Mềm. Chỉ một khoảnh khắc trước nó mềm như sợi tóc, thế nhưng với một xung hữu cơ, nó trở nên cứng hơn kim cương. Đây là thứ duy nhất có thể cắt xuyên qua một tấm Khiên Xung. Một nháy mắt trước là cây roi, đến khoảnh khắc tiếp theo đã là thanh kiếm hoàn hảo. Đây là vũ khí của một quý ông. Một Hoàng Kim. Vì với một người thuộc bất kỳ Màu nào khác, mang nó trên người là tội chết.”

“Đây là một cái chai, đồ dở hơi…”

Anh ta ấn thật mạnh vào cổ họng tôi làm tôi ọe khan.

“Và chính cách cư xử của cậu đã buộc tôi phải rút thanh Kiếm Lưỡi Mềm của tôi ra và thách thức cậu, qua đó kết thúc gấp gáp cuộc đời xấc xược của cậu. Có thể cậu từng đánh nhau bằng nắm đấm vì danh dự của cái chốn chui rúc tồi tàn mà cậu gọi là nhà. Khi đó cậu là một con bọ. Một con kiến. Một Hoàng Kim chiến đấu bằng kiếm ngay khi gặp phải sự khiêu khích nhỏ nhất. Họ có kiểu danh dự mà cậu chẳng hiểu nổi đâu. Danh dự của cậu mang tính cá nhân; danh dự của họ gồm cả cá nhân, gia đình và hành tinh. Nghĩa là tất cả. Họ chiến đấu vì những mục đích cao hơn, và họ không tha thứ cho đến khi máu đã thôi chảy. Nhất là các Sẹo Vô Song thì lại càng không. Cách cư xử, quý ông. Cách cư xử sẽ bảo vệ cậu cho tới khi cậu có thể tự bảo vệ bản thân khỏi chai dầu gội đầu của tôi.”

“Matteo…” tôi vừa nói vừa xoa xoa cổ họng.

“Sao?” Anh ta thở dài.

“Dầu gội đầu là gì?”

Thêm một phen hành xác nữa trong phòng tạo tác của Mickey có khi còn dễ chịu hơn những bài giảng của Matteo. Ít nhất Mickey còn sợ tôi.

Image

Sáng hôm sau, Vũ Công tìm cách đổi tên cho tôi.

“Cậu sẽ là con trai của một gia đình tương đối ít tiếng tăm đến từ một cụm tiểu hành tinh xa xôi. Không lâu sau, gia đình sẽ chết trong một tai nạn phi thuyền. Cậu sẽ là người duy nhất còn sống sót, là người duy nhất thừa kế món nợ và tình trạng nghèo khó của họ. Tên của anh ta, tên của cậu, sẽ là Caius au Andromedus.”

“Quên đi,” tôi đáp. “Tôi sẽ là Darrow hoặc sẽ chẳng là gì hết.”

Ông gãi đầu. “Darrow là một cái tên… kỳ cục.”

“Ông đã bắt tôi từ bỏ mái tóc bố dành cho tôi, đôi mắt mẹ để lại cho tôi, Màu tôi được sinh ra, vậy nên tôi sẽ giữ cái tên họ đặt cho tôi, và ông có thể thu xếp việc ấy.”

“Tôi thích khi cậu không hành xử như một Hoàng Kim hơn,” Vũ Công lẩm bẩm.

“Nào, chìa khóa để dùng bữa như một Hoàng Kim là ăn chậm rãi,” Matteo nói trong khi chúng tôi ngồi cùng nhau bên một cái bàn ở căn nhà tầng thượng mà Vũ Công cho tôi thấy thế giới lần đầu tiên. “Cậu sẽ thấy bản thân phải tham gia nhiều buổi tiệc tùng lớn. Vào những dịp như thế, sẽ có bảy món - khai vị, súp, cá, thịt, xa lát, tráng miệng và đồ uống.”

Anh ta chỉ tay về phía cái khay nhỏ bày đầy đồ bạc rồi giải thích nhiều phương pháp ăn khác nhau với từng món đồ.

Sau đó, anh ta nói với tôi, “Nếu muốn đi tiểu tiện hay đại tiện trong bữa ăn, cậu sẽ phải nhịn. Kiểm soát các chức năng sinh lý cơ thể là điều được trông đợi ở một Hoàng Kim.”

“Vậy là những Vầng Trán Hoàng Kim điệu bộ kiểu cách này không được phép đi ỉa sao? Và tôi tự hỏi khi họ ỉa, liệu thứ chui ra có phải cũng màu vàng không?”

Matteo dùng găng tay của anh ta quật vào má tôi. “Nếu cậu háo hức muốn thấy lại màu đỏ đến thế, hãy cứ để cái lưỡi mình loăng quăng trước mặt họ, quý ông, và họ sẽ rất vui được nhắc để cậu nhớ dù là màu nào thì tất cả con người đều chảy máu. Phép tắc cư xử và sự kiểm soát! Cậu chẳng có gì trong hai thứ đó.” Anh ta lắc đầu. “Nào, giờ hãy cho tôi biết cái nĩa này dùng cho món gì.”

Tôi muốn nói với anh ta rằng nó được dùng để chọc vào bàn tọa của anh ta, nhưng rồi thở dài và cho Matteo câu trả lời đúng. “Cá, nhưng chỉ khi nào cá được dọn ra đĩa còn cả xương.”

“Và cậu sẽ ăn bao nhiêu phần của món cá này?”

“Ăn hết,” tôi đoán.

“Không!” anh ta la lên. “Cậu có chịu nghe không đấy?” Hai bàn tay nhỏ nhắn của anh ta đưa lên tóm chặt lấy tóc, và anh ta hít một hơi thật sâu, “Tôi có phải nhắc lại cho cậu không hả? Có các Đồng Thau. Có các Hoàng Kim. Và có cả các Phàm Phu.”

Anh ta để cho tôi hoàn tất phần còn lại.

“Các Phàm Phu không biết kiểm soát bản thân,” tôi đọc thuộc lòng. “Họ giành lấy tất cả bổng lộc có được từ quyền lực, nhưng chẳng làm cái quái gì để xứng đáng với nó. Bọn họ được sinh ra để theo đuổi lạc thú. Đúng phóc chưa?”

“Thứ nhất, không nói đúng phóc chưa. Giờ thì những gì được trông đợi từ một Hoàng Kim? Từ một Sẹo Vô Song?”

“Sự hoàn hảo.”

“Nghĩa là sao?”

Giọng tôi trở nên lạnh lùng khi tôi bắt chước ngữ điệu của một Hoàng Kim. “Có nghĩa là kiểm soát, quý ông. Kiểm soát bản thân. Tôi được phép nuôi dưỡng những thói xấu chừng nào tôi không bao giờ cho phép chúng tước quyền kiểm soát. Nếu có một chìa khóa để hiểu các Hoàng Kim, thì nó nằm ở việc hiểu sự kiểm soát dưới mọi dạng thức. Khi ăn cá, chừa lại hai mươi phần trăm để thể hiện sự ngon lành của món ăn cũng không lấn át được ý chí của tôi hay biến tôi thành nô lệ cho khẩu vị của mình”

“Rốt cuộc cậu cũng biết lắng nghe.”

Ngày hôm sau, Vũ Công tới tìm tôi trong khi tôi đang luyện tập khẩu âm Hoàng Kim trước tấm gương nổi tại khu nhà tầng thượng. Tôi có thể thấy hình ảnh ba chiều đầu của mình phía trước mặt. Hàm răng chuyển động thật lạ lùng, chạm vào lưỡi trong khi tôi cố chỉnh cách phát âm các từ. Tôi vẫn đang làm quen với cơ thể của mình, dù đã nhiều tháng trôi qua kể từ cuộc phẫu thuật cuối cùng. Hàm răng tôi lớn hơn so với những gì tôi nghĩ ban đầu. Và càng rắc rối hơn vì các Hoàng Kim nói như thể bọn họ đang bị những cái xẻng bằng vàng chọc vào lỗ hậu môn mắc dịch của họ. Vậy nên tôi thấy sẽ dễ bắt chước cách nói của người khác hơn nếu tôi nhìn nhận mình là một người như thế. Sự ngạo mạn tới dễ hơn.

“Phát âm các chữ r mềm hơn,” Vũ Công bảo tôi. Ông ngồi chăm chú theo dõi trong khi tôi đọc từ một thiết bị hiển thị dữ liệu. “Hãy coi như trước mỗi chữ r có một chữ h.” Điếu thuốc của ông làm tôi nhớ tới nhà mình và nhớ lại bộ dạng của Đại Thống Đốc Augustus lúc ở Lykos. Tôi nhớ lại vẻ bình thản của hắn. Vẻ chiếu cố đầy kiên nhẫn. Nụ cười nhếch mép của hắn. “Kéo dài các âm l ra.”

“Đó có phải là tất cả sức mạnh ngươi có không?” tôi nói vào gương.

“Hoàn hảo,” Vũ Công tán dương với một cái rùng mình đùa cợt. Ông vỗ bàn tay còn lành xuống đầu gối.

“Không mấy nữa tôi cũng sẽ nằm mơ như thể tôi là một gã Hoàng Kim mắc dịch,” tôi nói đầy ghê tởm.

“Cậu không nên nói ‘mắc dịch’. Thay vì thế hãy nói ‘đáng tởm’ hay ‘ghê tởm’.”

Tôi trừng mắt nhìn ông. “Nếu thấy mình trên phố, hẳn tôi sẽ căm ghét bản thân. Tôi sẽ muốn lấy một Lưỡi Hái xẻ đôi mình ra từ miệng xuống hậu môn rồi đốt trụi cái xác đi. Eo chắc sẽ nôn ọe khi nhìn thấy tôi.”

“Cậu vẫn còn trẻ,” Vũ Công bật cười. “Chúa ơi, đôi khi tôi quên mất là trẻ tới mức nào.” Ông lấy một cái chai từ trong ủng của mình ra, tu một ít trước khi ném nó cho tôi.

Tôi bật cười. “Lần cuối tôi uống rượu, chú Narol đã đánh thuốc mê tôi.” Tôi tu một ngụm. “Có thể ông đã quên các khu mỏ là thế nào. Tôi không trẻ.”

Vũ Công cau mày. “Tôi không có ý xúc phạm cậu, Darrow. Chỉ là cậu hiểu những gì cậu phải làm. Hiểu vì sao cậu phải làm điều đó. Nhưng cậu vẫn mất phương hướng và phán xét bản thân. Ngay lúc này đây có thể cậu đang kinh tởm khi nhìn vào bản thể Hoàng Kim của mình. Đúng phóc chứ?”

“Đúng phóc.” Tôi tu ừng ực từ cái chai.

“Nhưng cậu chỉ đang diễn một vai thôi, Darrow.” Ông lắc ngón tay và một lưỡi dao bật ra từ chiếc nhẫn ông đeo trên ngón tay. Phản xạ của tôi quay trở lại, đủ nhanh để có thể hất lưỡi dao đó đâm ngập cổ ông nếu tôi nghĩ ông muốn hại tôi, nhưng tôi để ông cứa nhẹ lưỡi dao qua ngón trỏ. Máu tứa ra. Máu đỏ. “Trong trường hợp cậu cần nhắc nhở mình thực sự là ai.”

“Một mùi quen thuộc,” tôi vừa nói vừa mút ngón tay. “Mẹ tôi thường nấu xúp với tiết của lũ rắn hổ lục. Thật thà mà nói cũng chẳng đến nỗi tệ.”

“Nhà cậu nhúng bánh mì thô vào nó và rắc hoa đậu bắp vào đúng không?”

“Làm sao ông biết được?” tôi hỏi.

“Mẹ tôi cũng làm hệt như thế,” Vũ Công bật cười. “Chúng tôi ăn món đó vào các dịp Vũ Hội, hay trước lễ trao Vòng Nguyệt Quế khi họ công bố người thắng cuộc. Luôn là đám Gamma khỉ gió.”

“Uống vì Gamma.” Tôi bật cười và tu thêm một ngụm nữa.

Vũ Công quan sát tôi. Cuối cùng nụ cười biến mất khỏi khuôn mặt của ông, và đôi mắt ông trở nên lạnh lẽo. “Mai Matteo sẽ dạy cậu nhảy.”

“Tôi cứ nghĩ ông sẽ là người làm việc đó,” tôi nói.

Ông ấn ngón trỏ vào bên chân tàn tật của mình. “Đã lâu rồi tôi không làm việc đó. Vũ công giỏi nhất ở Oikos. Tôi có thể chuyển động như một mũi khoan giếng sâu. Tất cả các vũ công giỏi nhất của chúng tôi đều là những Chim Lặn. Tôi đã từng là Chim Lặn trong vài năm, cậu biết đấy.”

“Tôi cũng đoán thế.”

“Thật sao?”

Tôi chỉ vào các vết sẹo của ông. “Chỉ một Chim Lặn mới có thể bị cắn nhiều lần đến vậy vì không có các Thợ Khoan ở bên cạnh để giúp lôi lũ rắn hổ lục đi. Tôi cũng đã bị cắn. Và ít nhất vì điều đó mà có một quả tim to hơn.”

Ông gật đầu, đôi mắt trở nên xa xăm. “Tôi đã rơi vào một ổ rắn trong lúc sửa chữa một bộ phận trên máy Khoan Móng Vuốt. Chúng ở trong một đường ống dẫn và tôi đã không thấy. Chúng là một loài sinh vật nguy hiểm.”

Tôi hiểu ông định đi tới đâu với câu chuyện này. “Chúng là những con non,” tôi nói.

Ông gật đầu.

“Chúng có ít nọc độc hơn. Ít hơn bố mẹ chúng nhiều, vì thế chúng không phải là những kẻ đào khoét muốn đẻ trứng trong người tôi. Nhưng khi cắn, chúng dùng hết sự độc ác trong cơ thể. May mà chúng tôi mang thuốc kháng nọc theo người. Chúng tôi đã trao đổi với vài người nhà Gamma để có được thuốc.” Ở Lykos, chúng tôi không có thuốc kháng nọc rắn.

Ông cúi người về phía tôi.

“Chúng ta sắp ném cậu vào một ổ rắn hổ lục con, Darrow. Hãy nhớ điều đó. Cuộc kiểm tra đầu vào sẽ diễn ra sau ba tháng nữa. Tôi sẽ dạy cậu song song với những bài học cậu nhận được từ Matteo. Nhưng nếu cậu không thôi phán xét bản thân, nếu cậu tiếp tục căm ghét màn ngụy trang của mình, chắc chắn cậu sẽ thất bại trong bài kiểm tra hoặc tệ hơn thế - cậu sẽ qua được nó, rồi phạm sai lầm và bị phát hiện trong khi đang ở trong Học Viện. Và mọi thứ sẽ hỏng hết.”

Tôi cựa mình trên ghế. Lần đầu tiên một nỗi sợ khác xuất hiện trong tôi - không phải sợ biến thành một thứ Eo sẽ không thể nhận ra, mà là một nỗi sợ nguyên thủy hơn, nỗi kinh hoàng trước những kẻ thù của tôi. Chúng sẽ thế nào? Tôi đã nhìn thấy vẻ dè bỉu, khinh thường của chúng.

“Bọn chúng phát hiện ra tôi cũng chẳng quan trọng.” Tôi vỗ lên đầu gối Vũ Công. “Chúng đã tước hết những gì có thể tước đoạt từ tôi rồi. Đó là lý do tôi là một vũ khí mà các vị có thể sử dụng.”

“Sai rồi,” Vũ Công gắt lên. “Cậu có ích vì cậu còn hơn một vũ khí. Khi vợ cậu chết đi, cô ấy không chỉ trao cho cậu một mối thù phải báo. Cô ấy còn trao cho cậu giấc mơ của mình. Cậu là người gìn giữ nó. Người hiện thực hóa nó. Vậy nên đừng có thở ra những bực bội và căm thù đó. Cậu không phải đang chiến đấu chống lại chúng, dù Harmony có nói gì đi nữa. Cậu đang chiến đấu giấc mơ của Eo, gia đình cậu vẫn còn đang sống, vì đồng bào của cậu.”

“Đó là quan điểm của Ares sao? Ý tôi là của ông sao?”

“Tôi không phải là Ares,” Vũ Công nhắc lại. Tôi không tin ông. Tôi đã thấy cách người của ông nhìn ông, đến cả Harmony cũng tỏ ra kính cẩn trước ông. “Hãy nhìn vào chính cậu, Darrow, và cậu sẽ hiểu rằng cậu là một người tốt chuẩn bị phải làm những điều xấu.”

Hai bàn tay tôi không có lấy một vết sẹo và có cảm giác thật lạ lùng khi tôi siết chặt chúng lại cho tới khi các khớp ngón tay chuyển sang sắc trắng quen thuộc.

“Thấy chưa. Đó là điều tôi không hiểu. Nếu tôi là người tốt, tại sao tôi lại muốn làm những việc xấu?”

own Dịch giả: Lê Đình Chi —★— ĐỎ TRỖI DẬY ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.