Tôi tìm thấy cô đang ngủ trong một khu phòng bên cạnh khu phòng của chính Jupiter. Áo choàng của cô còn bẩn hơn của tôi. Nó ngả sang màu nâu và xám, chứ không còn trắng nữa. Cô có mùi của khói và gian khổ. Ngựa Hoang đã phá tan căn phòng, hất nhào một đĩa thức ăn, cắm ngập con dao của cô xuống sàn. Đám người hầu Nâu và Hồng sợ cô chết khiếp, và sợ cả tôi nữa. Tôi quan sát họ khúm núm lui đi. Những người họ hàng xa của tôi. Tôi nhìn họ di chuyển, những tạo vật xa lạ. Như những con kiến. Không cảm xúc. Tôi cảm thấy đau nhói. Quan điểm là một sinh vật hiểm ác. Đây là cách Augustus đã nhìn nhận về Eo khi giết em. Một con kiến. Không. Hắn đã gọi em là “Con chó cái Đỏ.” Em chỉ như một con chó trong mắt hắn.
“Thức ăn bị trộn thứ gì đó phải không,” tôi hỏi một trong các Hồng.
Cậu con trai đẹp đẽ lí nhí nói điều gì đó, nhìn chằm chằm xuống sàn.
“Nói như đàn ông xem nào,” tôi gắt lên.
“Thuốc an thần, thưa ngài.” Cậu ta không dám nhìn tôi. Tôi không trách cậu ta. Tôi là một Hoàng Kim. Cao hơn cậu ta hơn ba mươi phân. Khỏe hơn không biết bao nhiêu lần. Và trông tôi chắc chắn như một kẻ mất trí. Cậu ta hẳn phải nghĩ tôi thật xấu xa. Tôi bảo cậu ta đi chỗ khác. “Nấp đi. Đội quân của tôi không phải lúc nào cũng nghe lời khi tôi bảo họ không được đùa bỡn với các Màu hạ cấp đâu.”
Chiếc giường thật rộng. Trải toàn lụa. Đệm nhồi lông vũ. Khung giường nạm ngà, gỗ mun và vàng. Ngựa Hoang nằm ngủ dưới sàn trong góc phòng. Đã quá lâu chúng tôi phải che giấu nơi chúng tôi ngủ. Nằm ngủ ở vị trí hoàn toàn thoải mái chắc hẳn phải đem tới một cảm giác vô cùng bất ổn, kể cả khi cô đang chịu tác dụng của thuốc an thần. Cô còn tìm cách đập vỡ cửa sổ. Tôi lấy làm mừng vì cô đã không làm thế. Sẽ là một cú rơi rất xa.
Tôi ngồi xuống bên cạnh cô. Hơi thở từ mũi cô làm lay động một lọn tóc. Đã bao lần tôi ngồi dõi theo cô ngủ trong cơn sốt. Đã bao lần cô làm điều tương tự. Nhưng lúc này không có cơn sốt nào cả. Không có giá lạnh. Không có cơn đau nào trong bụng tôi. Vết thương Cassius gây ra đã lành. Mùa đông đã kết thúc. Bên ngoài, tôi thấy những bông hoa đầu tiên đang nở. Tôi đã hái một bông bên sườn núi. Bông hoa đang được cất trong áo khoác của tôi. Tôi muốn tặng nó cho Ngựa Hoang. Muốn cô thức dậy với bông hồng tú cầu áp trên môi. Nhưng khi tôi lấy bông hoa ra, một mũi dao đâm thẳng vào tim tôi. Còn bén nhọn hơn bất cứ lưỡi dao kim loại nào. Eo. Nỗi đau sẽ không bao giờ mất đi. Tôi không biết liệu có thực sự là như vậy hay không. Và tôi không biết liệu cảm giác tội lỗi tôi đang cảm thấy có phải xuất phát từ đó hay không. Tôi hôn lên bông hồng tú cầu và cất nó đi. Chưa được. Chưa phải lúc này.
Tôi nhẹ nhàng đánh thức Ngựa Hoang dậy.
Nụ cười nở rộng trên môi cô khi cô còn chưa mở mắt, như thể cô biết tôi đang ở bên cạnh. Tôi gọi tên cô, vuốt lọn tóc đang xòa xuống mặt cô lên. Đôi mắt cô bừng mở. Những tia long lanh màu Hoàng Kim ánh lên trong đôi đồng tử. Trông thật lạ lùng, cạnh những ngón tay chai sạn, bẩn thỉu với các móng tay sứt sẹo của tôi. Cô nắm lấy bàn tay tôi và ngồi dậy. Một cái ngáp. Ngựa Hoang đưa mắt nhìn quanh. Tôi gần như phá lên cười khi thấy cô đang cố hiểu những gì đã xảy ra.
“Hừ, tôi đang định kể cho cậu nghe giấc mơ về những con rồng của tôi. Chúng có màu đỏ tía, rất đẹp và thích hát.” Cô đưa ngón tay gõ vào bộ giáp của tôi. Nó ngân lên. “Cậu chơi trội hơn tôi rồi. Đồ xỏ lá. Chuyện gì đã xảy ra vậy?”
“Tôi đã hóa điên.”
Cô rên lên. “Vậy là tôi trở thành cô thiếu nữ gặp nạn phải không? Khỉ thật! Tôi ghét mấy cô nàng đó.”
Tôi cho cô hay tin. Chó Rừng đã tách khỏi đoàn. Đội quân của hắn đã bao vây Nhà Mars trong khi hắn và Lilath ẩn náu sâu trong núi. Chúng tôi sẽ có thể dễ dàng tìm được chúng.
“Nếu muốn, cô có thể chỉ huy đội quân của chúng ta và lôi cổ gã khốn đó ra.”
“Nhất trí,” cô cười điệu bộ, và nhướng một bên mày lên. “Nhưng liệu cậu có thể tin tôi không? Có thể tôi sẽ muốn trở thành Thủ Lĩnh vĩ đại của đội quân kỳ lạ này.”
“Tôi có thể tin cô”
“Làm thế nào cậu biết được?” cô lại hỏi.
Và đúng lúc này tôi hôn cô. Tôi không thể trao cho cô bông hồng tú cầu. Đó là trái tim tôi, nó thuộc về Sao Hỏa - một trong những loài hoa hiếm hoi mọc lên từ đất đỏ. Và nó vẫn là của Eo. Nhưng cô gái này, khi bọn họ bắt cô đi… tôi đã sẵn sàng làm bất cứ điều gì để lại được thấy cô cười. Có lẽ đến một ngày kia tôi sẽ có hai trái tim để trao đi.
Miệng cô có vị như mùi hương của cô. Khói và khao khát. Chúng tôi không tách nhau ra. Ngón tay tôi lùa vào mái tóc cô. Ngón tay cô lần theo quai hàm, theo cổ tôi, và cào sau gáy tôi. Có một cái giường. Có thời gian. Và có cả một khao khát khác so với lúc tôi hôn Eo lần đầu tiên. Nhưng tôi nhớ lúc tay Chim Lặn của Nhà Gamma, Dago, rít một hơi dài từ điều thuốc của anh ta, làm nó cháy sáng lên rồi tàn hết chỉ trong vài khoảnh khắc ngắn ngủi. Anh ta đã nói, Đây là mày.
Tôi biết tôi mạnh mẽ. Liều lĩnh. Tôi thể hiện ra như thế. Và tôi đầy ắp nhiều thứ - đam mê, hối tiếc, cảm giác tội lỗi, buồn phiền, nhớ nhung, phẫn nộ. Có những lúc chúng kiểm soát tôi, nhưng hiện tại thì không. Không phải ở đây. Tôi đã bị treo cổ vì đam mê và phiền muộn của mình. Tôi rơi xuống bùn vì tội lỗi của mình. Tôi đã có thể giết Augustus ngay từ lần đầu nhìn thấy vì phẫn nộ. Nhưng giờ tôi ở đây. Tôi không biết gì về lịch sử Học Viện. Nhưng tôi biết tôi đã chiếm được nơi chưa có ai chiếm được. Tôi chiếm được nó nhờ sự uất hận và khôn ngoan, với đam mê và cuồng nộ. Tôi sẽ không giành lấy Ngựa Hoang theo cùng cách đó. Tình yêu và chiến tranh là hai đấu trường khác hẳn.
Vì thế bất chấp nỗi khao khát, tôi buông Ngựa Hoang ra. Không nói một lời, cô hiểu tôi nghĩ gì, và nhờ thế tôi biết mình đã hành động đúng. Cô hối hả dành cho tôi một cái hôn nữa. Nó kéo dài hơi quá lâu một chút, rồi chúng tôi cùng đứng dậy và rời khỏi phòng. Chúng tôi cầm tay nhau ra tận cửa, sau đó tôi quay sang cô.
“Hãy mang về cho anh gia huy của Chó Rừng, Ngựa Hoang.”
“Vâng, thưa Ngài Thần Chết.” Cô làm bộ cúi đầu kèm theo một cái nháy mắt tinh nghịch. Rồi rời đi.
Nơi này trở thành một chốn điên loạn trong cuộc cướp bóc. Trong sự hỗn loạn, Sevro đã tìm thấy Thiết Bị Truyền Tín Hiệu Nổi. Tất cả những gì chúng tôi trải qua được ghi lại trong các ổ cứng của nó và sắp xếp thứ tự để chuyển tới những Người Tuyển Lựa bất kể họ đang ở đâu. Đây không phải là đường truyền thời gian thực, vì vậy những Người Tuyển Lựa vẫn chưa nhận được thông tin về các biến cố xảy ra ngày hôm nay. Có một khoảng thời gian trễ nửa ngày. Đó là tất cả những gì cần thiết. Tôi đưa ra các chỉ dẫn cho Sevro và để cậu ta bắt tay vào việc lan truyền câu chuyện tôi muốn được kể lại. Tôi không thể tin tưởng ai khác.
Tôi ra lệnh đưa Fitchner tới từ hầm giam lâu đài của Nhà Apollo. Ông ta ngồi ngả người trên một chiếc ghế trong phòng ăn của Olympus. Khuôn mặt ông ta, chỗ bị đánh vẫn tím bầm. Sàn nhà làm từ không khí được nén đậm đặc, vì thế chúng tôi lơ lửng trên khoảng không cao một dặm. Hai bàn chân ông ta gác lên bàn, khuôn mặt méo mó thành một nụ cười.
“Cậu nhóc điên rồ kia rồi,” ông ta lên tiếng, đưa ngón tay mân mê cằm. “Tôi biết tôi thích sự khác người của cậu.”
Tôi chào mừng ông ta bằng cách chìa ngón tay giữa ra. “Đồ dối trá”
Ông ta đáp lại tương tự. “Đồ thối tha.” Và đưa bàn tay tìm tới bàn tay tôi. “Đừng có nói với tôi là cậu vẫn còn cay cú về mấy chuyện đầu độc, những lần đau ốm, vụ dàn xếp với Cassius, con gấu trong rừng, mấy trò công nghệ thối tha, thời tiết tệ hại, những toan tính ám sát, tay gián điệp.”
“Tay gián điệp?”
“Đùa với cậu thôi. Chà chà! vẫn là một cậu nhóc. Nhân tiện nói về chuyện này, các chiến binh của cậu đâu rồi? Đang chạy loanh quanh, ăn phưỡn bụng ra, tắm vòi hoa sen, ngủ, làm tình, hay đùa bỡn với đám Hồng? Nơi này là một cái bẫy tẩm mật ong, chàng trai. Một cái bẫy ngọt ngào sẽ làm đội quân của cậu trở nên vô dụng.”
“Tâm trạng của ông có vẻ khá hơn rồi.”
“Con trai tôi an toàn,” ông ta nháy mắt nói. “Giờ cậu định làm gì?”
“Tôi đã phái Ngựa Hoang đi xử lý Chó Rừng. Và sau đó, tôi sẽ tới chỗ Nhà Mars. Sau đó tất cả sẽ kết thúc.”
“Ố ồ. Có điều chuyện sẽ không phải vậy.” Fitchner lại làm nổ bong bóng kẹo cao su thành một tiếng bốp quen thuộc và nhăn mặt. Tôi đã giáng vài đòn vào hàm ông ta. Điều đó làm tôi bật cười. Tôi luôn cảm thấy vui vẻ kể từ lúc Sevro hạ Jupiter. Chân tôi giần giật vì đau do những cú đòn của y. Ngay cả khi có thuốc giảm đau, tôi cũng hầu như không thể bước đi được.
“Đừng làm bộ bí hiểm. Tại sao lại không kết thúc chứ?”
“Có ba điều,” Fitchner nói. Khuôn mặt lưỡi rìu của ông ta quan sát tôi giây lát. “Cậu là một tạo vật đặc biệt. Cả cậu và Chó Rừng đều vậy. Mọi người luôn muốn chiến thắng. Song hai người các cậu khác hẳn, lạ lùng. Các Hoàng Kim không liều chết để chiến thắng. Chúng ta trân trọng mạng sống của mình. Hai cậu thì không. Cái này từ đâu ra vậy?”
Tôi nhắc để ông ta nhớ ông ta là tù binh của tôi và phải trả lời câu hỏi tôi đưa ra.
“Ba điều chưa kết thúc. Đó là câu trả lời. Tôi sẽ cho cậu hay chúng là gì nếu cậu trả lời câu hỏi của tôi: điều gì thúc đẩy cậu.” Ông ta thở dài. “Điều thứ nhất, anh bạn, là Cassius. Chỉ đơn giản là cậu ta sẽ phải quyết đấu với cậu cho tới khi một trong hai gã khùng các cậu lăn kềnh ra chết.”
Tôi cũng đã lo ngại điều đó. Tôi trả lời câu hỏi của Fitchner.
Tôi nói với ông ta là Chó Rừng cũng muốn biết điều tương tự. Điều gì thúc đẩy tôi. Câu trả lời thẳng thừng là sự giận dữ. Từ đầu tới cuối, đó là sự giận dữ. Nếu một chuyện xảy ra mà tôi không thể lường trước được, tôi phản ứng như một con thú - bằng bạo lực. Song câu trả lời thực sự ẩn sâu bên trong là tình yêu. Tình yêu thúc đẩy tôi. Vì thế tôi cần nói dối ít nhiều với ông ta.
“Mẹ tôi từng có một giấc mơ rằng tôi có thể trở nên vĩ đại hờn bất cứ ai trong gia đình. Vĩ đại hơn dòng họ Andromedus. Dòng họ của bố tôi.” Ông bố giả hiệu. Gia đình giả hiệu. Mục đích vẫn là vậy. “Tôi không phải là một Bellona. Hay một Augustus. Hay một Octavia au Lune.” Tôi mỉm cười ma mãnh, một điều ông ta có thể tán thưởng. “Nhưng tôi muốn có thể đứng trên họ và tè xuống những cái đầu đáng tởm của họ.”
Fitchner thích những lời này. Ông ta vẫn luôn muốn làm điều tương tự, nhưng đã vỡ lẽ ra rằng một khi không có xuất thân tốt, năng lực chỉ có thể đưa người ta đi xa đến những nơi nhất định. Rằng điều kiện của ông ta thật đáng thất vọng.
“Điều thứ hai chưa hoàn tất là cái này.” Fitchner khoa tay ra xung quanh. Tôi hiểu ngay vấn đề - ông ta không muốn tiết lộ điều gì. Tôi đã giết một Giám Thị. Tôi có bằng chứng rằng Đại Thống Đốc đút lót một số Giám Thị khác, và đe dọa còn nhiều người hơn thế để con trai hắn thắng cuộc. Sự bao che dung túng người nhà. Thao túng ngôi trường thiêng liêng. Đây không phải là tin bình thường. Nó sẽ làm đổ vỡ điều gì đó. Thậm chí còn khiến Đại Thống Đốc mất chức. Hay bị truy tố. Còn sự trừng phạt? Những Người Tuyển Lựa sẽ muốn máu phải đổ. “Và Đại Thống Đốc sẽ muốn máu của cậu. Điều này sẽ làm ông ta gặp rắc rối, và có khả năng mở đường cho một người nhà Bellona trở thành Đại Thống Đốc. Có thể là bố Cassius.”
Fitchner hỏi tôi vì sao tôi tin tưởng các chiến binh là nô lệ trong đội quân của mình.
“Họ tin tôi vì họ đã thấy mình sẽ ra sao trong tất cả chuyện này nếu tôi không xuất hiện. Ông nghĩ họ muốn Chó Rừng làm chủ nhân của họ sao?”
“Tốt,” Fitchner nói. “Cậu tin tất cả bọn họ. Tuyệt vời lắm, nếu thế sẽ không có rắc rối thứ ba nào. Tôi đã nhầm.” Tôi hỏi dồn ông ta về ý nghĩa những lời ông ta nói, nên ông ta thở dài và dịu xuống. “Ôi, chỉ có điều cậu đã phái Ngựa Hoang và nửa đội quân của mình đi xử lý gã Chó Rừng đó.”
“Thế thì sao?”
“Chẳng sao cả. Cậu tin cô ta.”
“Không. Nói cho tôi biết. Ý ông là sao?”
“À, được lắm. Nếu cậu nhất định phải biết, nếu chỉ đơn giản là chẳng có cách nào khác để nói về nó: cô ta là em gái song sinh của Chó Rừng.”
Virginia au Augustus. Em gái Chó Rừng. Song sinh. Người thừa kế của gia đình tiếng tăm, gia tộc Augustus. Con gái duy nhất của Đại Thống Đốc Nero au Augustus. Người đã khiến tất cả chuyện này xảy ra. Được nuôi dưỡng khép kín và tránh xa sự nhòm ngó của công chúng để đề phòng những âm mưu ám sát, cũng giống như anh trai cô. Đó là lý do vì sao Cassius không biết con gái tử thù của gia đình anh ta. Nhưng khi tôi ngồi cùng Chó Rừng, Ngựa Hoang biết hắn là ai. Anh trai cô. Liệu có phải cô đã biết từ trước danh tính thật của Chó Rừng hay không? Không gì có thể giải thích cho sự im lặng của cô nếu cô biết hắn là ai và không nói gì. Ngoại trừ vì gia đình - sự trung thành trên cả tình bạn, trên tình yêu, trên một nụ hôn nơi góc phòng. Tôi đã phái nửa đạo quân của mình tới chỗ Chó Rừng. Tôi đã trao vào tay hắn Giáp Phản Chấn, ủng Trọng Lực, Áo Choàng Tàng Hình, Kiếm Lưỡi Mềm, các loại Vũ Khí Xung, đủ sản phẩm công nghệ để hắn đánh chiếm Olympus. Chết tiệt.
Các Giám Thị đều biết cả. Và khi tôi vội vã chạy qua trước mặt bọn họ, họ phá lên cười. Họ cười sự ngu ngốc của tôi. Cơn phẫn nộ lớn dần trong tôi. Tôi muốn giết ai đó. Tôi tập hợp lực lượng của mình lại. Họ đang rải rác khắp lâu đài, ăn thức ăn của nơi này, tận hưởng những khoái lạc của nơi này. Những kẻ ngu ngốc. Ngu ngốc. Những trợ thủ cừ khôi nhất của tôi đang ở nơi tôi cần họ. Sevro đã đi đảm nhiệm phần việc của cậu ta. Đó là điều quan trọng nhất. Tôi lệnh cho Tactus săn lùng những thành viên còn lại của các Nhà Venus và Mercury ở miền đất thấp phía Nam rồi bắt họ làm nô lệ, và cử Milia chỉ huy phần lực lượng còn lại của tôi cùng với Nyla. Giờ tôi cần tới chỗ Nhà Mars. Tôi không thể đợi đến khi các chiến binh của mình tập hợp xong. Tôi cần thêm lực lượng mới, vì khi hai anh em sinh đôi nhà Augustus tới, họ sẽ có vũ khí và công nghệ tương đương với tôi, và có thể có nhiều chiến binh hơn. Cuộc chơi đã thay đổi. Tôi đã không lường trước chuyện này. Tôi cảm thấy mình như một gã ngốc. Làm sao tôi lại có thể hôn cô ta chứ? Trái tim tôi bị bóng tối nuốt chửng. Sẽ thế nào nếu tôi tặng cho cô ta bông hồng tú cầu? Tôi xé nát bông hoa thành từng mảnh trong lúc nhảy xuống từ rìa Olympus với đôi ủng Trọng Lực của mình và mặc cho các cánh hoa rơi xuống.
Tôi chỉ mang theo Những Kẻ Gào Rú, lướt qua những cánh hoa trong khi chúng tôi ào ào hạ xuống.
Chúng tôi đi ủng Trọng Lực, mặc giáp, xỏ Găng Xung và đeo Gươm Xung. Tuyết đã tan trên vùng đất của Nhà Mars. Thay vào đó là mặt đất lép nhép bùn bị bàn chân của những kẻ xâm lăng giẫm nát bét. Vùng đất cao chìm trong sương mù.
Mùi bốc lên là của đất và vây hãm. Các tòa tháp của chúng tôi, Phobos và Deimos, đã thành gạch vụn. Những chiếc máy bắn đá được tặng cho đội quân hãm thành đã hoàn thành nhiệm vụ của chúng tại đó. Chúng cũng đã phá hủy các bức tường tòa lâu đài cũ của tôi. Phần mặt tiền đã bị hủy hoại nặng nề, phủ đầy những mũi tên, mảnh gốm vỡ, kiếm, giáp, và cả một số học viên.
Có gần một trăm người vây hãm Nhà Mars. Trại của họ đóng gần hàng cây, song một hàng rào vây hãm đã được dựng lên quanh lâu đài Nhà Mars để ngăn chặn bất cứ cuộc đột kích nào từ trong lâu đài. Mùa đông thật dài với cả hai phía, cho dù tôi để ý thấy nồi nấu bằng năng lượng Mặt Trời, máy sưởi xách tay, chế phẩm dinh dưỡng đóng gói bên phía lực lượng hãm thành của Chó Rừng - bao gồm thành viên của các Nhà Jupiter, Apollo và một phần tư Nhà Pluto. Những cây thập tự được dựng lên đứng sừng sững dưới chân dốc. Đối diện với lâu đài. Trên các giá thập tự là ba thân người. Lũ quạ cho tôi hay tình trạng của họ. Dấu hiệu kháng cự duy nhất tôi thấy từ Nhà Mars là lá cờ của chúng tôi - con sói của Thần Mars, rách tả tơi và cháy sém. Nó rũ xuống trong cơn gió lờ đờ.
Những Kẻ Gào Rú và tôi từ trên không hạ xuống như những vị thần Hoàng Kim. Những chiếc áo choàng rách tướp phần phật sau lưng chúng tôi. Nhưng nếu đám người đang vây hăm thành trông đợi chúng tôi là các Giám Thị mang tới thêm nhiều quà tặng, họ đã không thể nhầm lẫn hơn. Chúng tôi lao thẳng xuống đất. Đầu tiên là Những Kẻ Gào Rú, và tôi hạ xuống đứng phía trước họ, khi tôi chạm đất, kẻ thù dạt đi tứ tán trước mặt tôi trong nỗi kinh hoàng tột độ.
Thần Chết đã trở về nhà.
Tôi để cho Những Kẻ Gào Rú đánh tan tành kẻ thù trên đất của chúng tôi. Đối với tôi đây là nơi gần giống nhà nhất, giống Lykos, trong nhiều tháng nay. Tôi cúi xuống bốc một nắm đất trên lãnh thổ Nhà Mars trong khi các chiến binh của tôi hoàn thành công việc xung quanh tôi. Mars. Nhà. Tôi đã giương lên một cờ hiệu khác, nhưng tôi vẫn nhớ Nhà của mình. Kẻ thù ùa lại tấn công tôi. Bọn họ thấy Lưỡi Hái của tôi, biết tôi là ai. Tôi bước đi ngạo nghễ. Bộ Giáp Xung là lá chắn của tôi. Sevro và Những Kẻ Gào Rú là thanh kiếm của tôi.
Tôi bước tới chỗ ba cây thập tự và ngước lên để nhìn thấy Antonia, Cassandra và Vixus.
Những kẻ phản bội. Chúng đã làm gì?
Antonia vẫn còn sống, Vixus cũng vậy, dù chỉ còn thoi thóp. Tôi lệnh cho Cây Kế cắt dây hạ chúng xuống và đưa chúng về Olympus cho các Robot Cấp Cứu chăm sóc. Chúng sẽ phải sống với ý thức rằng chứng đã cắt cổ Lea. Tôi hy vọng điều đó giày vò chúng. Tôi đứng một lát dưới chân đồi. Tôi lớn tiếng gọi để báo cho họ biết tôi là ai. Nhưng họ đã biết rồi, vì lá cờ Nhà Mars hạ xuống và thay vào đó là một tấm ga giường nhem nhuốc bên trên có hình Lưỡi Hái vừa được vẽ vội vàng.
“Thần Chết!” Họ reo lên, vì tôi là người giải cứu họ. “Thủ Lĩnh!”
Những người cố thủ đều rách rưới, bẩn thỉu và gầy gò. Một số yếu tới mức chúng tôi phải đưa họ ra khỏi đống đổ nát của lâu đài. Những người có thể bước tới chào mừng tôi hoặc cúi rạp đầu xuống, hoặc hôn lên má tôi. Những người không thể làm thế thì sờ lên bàn tay tôi khi tôi đi qua. Có những cẳng chân, cánh tay bị gãy. Chúng sẽ được chữa lành. Chúng tôi chở họ lên Olympus. Nhà Mars sẽ không thể hữu dụng trong trận đánh sắp tới, vì thế tôi sẽ dùng những kẻ hãm thành là người các Nhà Pluto, Jupiter và Apollo. Tôi lệnh cho Thằng Hề và Hòn Cuội bắt tất cả họ làm nô lệ bằng gia huy Nhà Mars. Một cậu trai gầy gò mà tôi hầu như không nhận ra trao nó cho tôi. Nhưng khi cậu ta ôm chầm lấy tôi trong vòng tay gầy guộc xương xẩu, một cái ôm chặt đến phát đau, tôi biết ngay cậu ta là ai.
Một tiếng nấc âm thầm vang lên trong lồng ngực tôi.
Cậu ta im lặng khi ôm lấy tôi. Rồi thân hình cậu ta run bần bật như Pax lúc giãy chết. Chỉ có điều lần này những cơn run rẩy đó xuất phát từ niềm vui, không phải từ sự đau đớn.
Roque còn sống.
“Người anh em của tôi,” cậu ta nấc lên. “Người anh em của tôi.”
“Tôi cứ nghĩ cậu đã chết,” tôi nói với cậu ta trong khi ôm chặt lấy thân hình mảnh khảnh. “Roque, tôi cứ nghĩ cậu đã chết rồi.” Tôi ôm cậu ta sát vào mình. Mái tóc cậu ta thật mỏng. Tôi cảm thấy dưới quần áo cậu ta là da bọc xương. Cậu ta chẳng khác gì một miếng giẻ ướt quấn quanh áo giáp của tôi.
“Người anh em,” cậu ta nói. “Tôi biết cậu sẽ quay lại. Tôi cảm thấy điều đó trong tim mình. Nơi này thật trống rỗng khi không có cậu.” Cậu ta cười hết cỡ với tôi đầy vẻ tự hào. “Giờ cậu đã làm đầy nó rồi.”
Thủ Lĩnh Nhà Diana đã có lý. Nhà Mars là một ngọn lửa hoang dại. Và đúng là nó đã chết đói dần. Roque có những vết sẹo trên mặt. Cậu ta lắc đầu, và tôi biết cậu ta có những câu chuyện để kể - cậu ta đã ở đâu, đã quay lại như thế nào. Nhưng để sau. Cậu ta tập tễnh bước đi. Quinn, chỉ còn một tai và mệt mỏi, đi cùng cậu ta. Cô gái mấp máy miệng cảm ơn rồi vòng tay ra sau tấm lưng gầy gò của chàng thi sĩ ôm lấy eo cậu theo cái cung cách cho tôi biết cô đã từ bỏ Cassius.
“Cậu ấy nói cậu sẽ trở về,” cô nói. “Roque không bao giờ nói dối.”
Pollux vẫn hóm hỉnh khi tôi trông thấy anh ta. Giọng anh ta khàn khàn, và anh ta siết chặt lấy cánh tay tôi. Quinn và Roque đã giữ cả Nhà đoàn kết lại, anh ta kể. Cassius đã bỏ cuộc từ lâu. Anh ta chờ tôi trong phòng chỉ huy.
“Đừng giết cậu ta… làm ơn. Điều đó giày vò tâm trí cậu ta, anh bạn. Những gì cậu ta đã làm với cậu làm cậu ta bị giày vò; tất cả chúng tôi đã khám phá ra. Vì thế hãy để cho cậu ta có một thời gian rời xa nơi này, anh bạn. Như thế giúp đầu óc ta nhẹ nhõm hơn. Giúp ta quên đi là chúng ta không có lựa chọn.” Pollux đá vào một tảng bùn. “Lũ khốn đã xếp tôi cùng một cô bé con, cậu biết đấy.”
“Trong Nghi Lễ Vượt Qua?”
“Ghép tôi với một cô bé con. Tôi đã cố giết cô ta thật nhẹ nhàng… nhưng cô ta không chết.” Pollux lầm bầm gì đó rồi vỗ vai tôi. Anh ta cố cười khùng khục một cách chua chát. “Chúng ta đã thật non nót, song ít nhất chúng ta không phải là Đỏ, cậu thấy có phải thế không?”
Đúng phóc.
Anh ta bỏ đi và tôi còn lại một mình trong lâu đài cũ của mình. Titus đã chết ở nơi tôi đứng. Tôi nhìn tòa tháp phòng thủ. Giờ đây nó còn tồi tệ hơn thời của anh ta. Mọi thứ giờ đây theo cách nào đó đều tồi tệ hơn.
Khỉ thật. Tại sao Ngựa Hoang lại phải phản bội tôi? Mọi thứ đều tối tăm khi giờ đây tôi đã biết. Một bóng đen bao phủ lên cuộc sống. Đã bao lần cô có thể nói cho tôi biết. Song cô chưa bao giờ nói. Tôi biết cô muốn nói chuyện với tôi khi tôi đang ở cùng Chó Rừng, song có lẽ chỉ là để nói điều gì đó vặt vãnh. Vài lời vu vơ. Hoặc cô Sẽ phản bội dòng máu của mình vì tôi chăng? Không. Nếu có thể làm vậy, cô đã nói cho tôi biết trước khi tôi giao cho cô nửa đội quân của mình. Cô cũng đã cầm theo gia huy của mình và gia huy Nhà Ceres. Tại sao cô lại cần nhiều đến thế, ngoại trừ để gây chiến với tôi? Tôi có cảm giác như chính cô đã giết Eo. Có cảm giác như cô đã là kẻ quàng thòng lọng còn tôi giật đôi chân. Cô là con gái của bố cô.
Tôi cảm thấy nhát cắn nhỏ nhoi đó đâm xuyên qua hai bàn tay mình. Tôi đã phản bội Eo.
Tôi nhổ nước bọt xuống nền đá. Miệng tôi khô rát. Tôi đã không uống gì suốt cả buổi sáng. Đầu tôi đau nhức. Đã đến lúc rũ bỏ những u buồn và cứng rắn hơn, như chú Narol thường nói. Đã tới lúc đi gặp Cassius.
Anh ta ngồi bên chiếc bàn của Nhà Mars với thanh Gươm lớn đã rút ra. Anh ta ngồi trên chiếc ghế tôi đã khắc lên đó biểu tượng của mình. Cờ hiệu cũ của Nhà nằm phủ trên đầu gối anh ta. Bàn Tay Thủ Lĩnh đeo lủng lẳng quanh cổ anh ta. Đã rất lâu rồi kể từ khi anh ta đâm thanh kiếm đó vào bụng tôi. Giờ đây món vũ khí đó nom thật ngớ ngẩn. Một món đồ chơi, một vật kỷ niệm. Tôi đã vượt quá xa khỏi căn phòng này, khỏi lưỡi kiếm của anh ta, tầm với của anh ta, ấy vậy nhưng ánh mắt anh ta vẫn làm tim tôi chững lại. Cảm giác tội lỗi như mật đắng trào lên cổ họng tôi. Tràn ngập trong ngực tôi, làm tôi kiệt sức.
“Tôi rất xin lỗi vì Julian,” tôi nói với anh ta.
Mái tóc anh ta là những lọn lượn sống màu Hoàng Kim nhưng xỉn màu vì đất bụi và chất nhờn. Lũ chấy đã làm tổ trên đó. Anh ta nom vẫn còn đẹp đẽ, đẹp hơn những gì tôi có thể trở thành. Nhưng tôi là người vĩ đại hơn. Tia sáng trong mắt anh ta đã nguội lạnh. Thời gian và khoảng cách xa khỏi nơi này là thứ tâm hồn anh ta cần. Hàng tháng trời bị vây hãm. Hàng tháng trời của phẫn uất và thất bại. Hàng tháng trời của mất mát và tội lỗi đã rút kiệt khỏi anh ta tất cả những gì biến anh ta thành Cassius. Một tâm hồn khốn khổ. Tôi thấy thương hại anh ta. Tôi gần như bật cười. Sau khi anh ta đâm một lưỡi kiếm vào bụng tôi, tôi thấy thương hại anh ta. Anh ta chưa từng thua một trận đánh. Anh ta là người duy nhất trong số các Thủ Lĩnh có thể nói thế. Thế nhưng anh ta vẫn tháo phù hiệu và ném cho tôi.
“Mày thắng rồi. Nhưng liệu có đáng không?” Cassius hỏi.
“Có”
“Không do dự…” Anh ta gật đầu. “Đó là sự khác biệt giữa mày và tao.”
Anh ta để cờ hiệu và thanh kiếm của mình xuống, rồi bước lại gần tôi, gần tới mức tôi có thể ngửi thấy mùi hôi nồng từ hơi thở của anh ta. Tôi nghĩ anh ta sắp sửa ôm lấy tôi. Tôi muốn ôm lấy anh ta, để xin lỗi và cầu xin sự tha thứ từ anh ta. Thế rồi anh ta cạy mở một vết thương trên khớp ngón tay của mình, mút máu từ đó ra rồi nhổ vào mặt tôi, khiến tôi sững sờ.
“Đây là một món nợ máu,” anh ta rít lên bằng thứ Ngôn Ngữ Thượng Lưu của mình. “Nếu có lúc nào đó chúng ta gặp lại nhau, tao sẽ lấy mạng mày hoặc mày lấy mạng tao. Nếu có lúc nào đó chúng ta cùng hít thở trong một căn phòng, hơi thở của một người sẽ ngừng lại. Hãy nghe tao nói đây, đồ sâu bọ khốn kiếp. Mỗi người trong hai chúng ta sẽ là quỷ sứ với kẻ còn lại cho tới khi có một kẻ mục ruỗng dưới địa ngục.”
Đó là một lời tuyên bố chính thức, lạnh lùng đòi hỏi lời đáp trả từ tôi. Tôi gật đầu. Và anh ta rời đi. Tôi đứng run rẩy trong khoảnh khắc sau khi anh ta đã đi khỏi. Tim tôi thắt lại trong lồng ngực. Quá nhiều nỗi đau. Tôi đã nghĩ rồi nó sẽ qua, nhưng không phải mọi vết sẹo đều sẽ lành. Không phải mọi tội lỗi đều được tha thứ.
Tôi cầm lấy lá cờ Nhà Mars và gắn phù hiệu Thủ Lĩnh lên cho mình. Tôi quan sát bản đồ trên tường. Lá cờ Lưỡi Hái của tôi phấp phới trên tất cả các lâu đài trong đó; người của tôi đã kiểm soát các lâu đài còn lại ngay cả khi Tactus chuẩn bị Olympus sẵn sàng để đón chờ cuộc tấn công của Ngựa Hoang. Giờ đây những lâu đài đó thuộc về tôi, chứ không phải con sói của Nhà Mars. Lưỡi Hái của tôi trông giống chữ L của Lambda. Nhà của tôi. Nơi anh trai tôi, em gái tôi, chú tôi, mẹ tôi, bạn bè của tôi, vẫn đang cực nhọc lao động khổ sai. Có vẻ như họ đang ở một thế giới khác hẳn, nhưng biểu tượng của họ, một biểu tượng cho cuộc nổi dậy của chúng tôi - một công cụ lao động được biến thành một vũ khí chiến tranh - đang tung bay trên tất cả các Nhà của Hoàng Kim ngoại trừ một nhà. Pluto.
Tôi rời lâu đài qua mái tháp. Tôi là một Chim Lặn Đỏ của Lykos. Tôi là Thủ Lĩnh Hoàng Kim của Nhà Mars. Và tôi đang tới với trận chiến cuối cùng của tôi trong cái thung lũng khốn kiếp này. Sau đó, chiến tranh thực sự sẽ bắt đầu.