Chúng tôi tìm thấy Roque tại Tháp Phobos cùng Lea, Mặt Cau Có, Thằng Hề, Cây Kế, cỏ Dại và Hòn Cuội. Chúng tôi có tám con ngựa - hai con cướp được bên hồ, sáu con đánh cắp trong lâu đài. Chúng tôi bổ sung chúng vào kế hoạch của mình. Cassius, Sevro và tôi vượt cây cầu bắc qua sông Metas. Một thám mã của đối phương thúc ngựa lao về phía Bắc để báo cho Ngựa Hoang. Khi tay thám mã đã đi khuất, những con ngựa khác chúng tôi cướp được, do Antonia quản lý, vòng lên phía Bắc. Roque, đi bộ, vòng xuống phía Nam.
Chỉ mình con ngựa của tôi không bê bết đầy bùn. Một con ngựa cái lông sáng màu. Còn tôi nom cũng thật oai hùng. Bàn tay trái tôi cầm cây gia huy bằng vàng của Nhà Minerva. Chúng tôi đã có thể giấu nó đi. Có thể cất nó ở một nơi an toàn. Song bọn họ cần biết chúng tôi đã cướp được nó, và mặc dù Sevro là người lấy được, nhưng cậu ta không muốn cầm nó theo mình. Cậu ta thích những con dao lưỡi cong của mình hơn nhiều. Tôi nghĩ cậu ta còn thì thầm tâm sự với chúng. Còn Cassius, chúng tôi cần anh ta cho những việc khác hơn cầm cây gia huy. Hơn nữa, nếu cầm nó, anh ta trông sẽ như đầu lĩnh. Và như thế sẽ không ổn.
Xung quanh lặng như tờ trong lúc chúng tôi phi ngựa qua vùng đất thấp thuộc lãnh thổ của mình. Sương mù trườn quanh các thân cây. Tôi lao xuyên qua màn sương. Cassius và Sevro phi ngựa đi hai bên. Lúc này tôi không thể nhìn hay nghe thấy họ, nhưng lũ sói đang tru lên đâu đó. Sevro tru lên đáp lại. Tôi đánh vật cố ngồi vững trên yên trong khi con ngựa cái nhảy chồm chồm. Tôi ngã ngựa hai lần. Tiếng cười của Cassius vang lên trong bóng tối. Thật khó nhớ nổi tôi đang làm tất cả chuyện này vì Eo, tất cả để khởi đầu một cuộc nổi dậy. Tối nay nó có vẻ đúng như một trò chơi; và theo một góc độ nào đó thì đúng là vậy, vì cuối cùng tôi cũng bắt đầu thấy hào hứng.
Lâu đài của chúng tôi đã bị chiếm. Ánh lửa cháy sáng dọc theo các mặt lũy cho tôi biết điều này. Lâu đài vươn cao phía trên thung lũng, trên đỉnh ngọn đồi nó tọa lạc, những ngọn đuốc cháy bập bùng trên đó tạo thành các quầng sáng lạ lùng trong bóng đêm ngập đầy sương mù. Móng guốc con ngựa của tôi khua nhè nhẹ trên mặt cỏ ướt trong khi phía bên phải của tôi, dòng sông Metas chảy đi với âm thanh ùng ục khe khẽ như một đứa trẻ đang ốm trong đêm. Cassius đang phi ngựa đi ở phía đó, song tôi không thể thấy anh ta.
“Thần Chết!” Ngựa Hoang hô lớn qua màn sương mù. Giọng cô ta không hề có chút đùa cợt nào. Cô ta đang ở cách tôi bốn mươi mét, gần chân con đường dốc dẫn lên lâu đài. Cô ta cúi người ra trước, hai cánh tay khoanh lại tựa trên ụ yên. Hai bên cô ta có sáu kỵ sĩ khác. Những người còn lại chắc đang đóng trong lâu đài. Nếu không tôi đã nghe thấy bọn họ. Tôi nhìn mấy cậu con trai sau lưng cô ta. Pax to con tới mức cây kích của cậu ta trông như một cây quyền trượng nhỏ xíu trong bàn tay đồ sộ xỏ găng hở ngón.
“Chào, Ngựa Hoang.”
“Vậy là cậu không chết đuối. Đáng ra như thế đã dễ dàng hơn.” Khuôn mặt sắc sảo của cô ta tối sầm. “Cậu là một dòng giống xấu xa, cậu biết chứ?” Cô ta đã ở bên trong tòa tháp phòng thủ và không tìm nổi từ để diễn tả sự phẫn nộ của mình. “Cưỡng dâm? Hành hạ? Giết người?” Cô ta gằn từng tiếng.
“Tôi chẳng làm gì cả,” tôi nói. “Và các Giám Thị cũng không.”
“Phải. Cậu chẳng làm gì cả. Thế nhưng hiện giờ cậu lại có gia huy của chúng tôi, và gì nữa đây? Đẹp Trai đang ở đâu đó ngoài kia, trong màn sương mù phải không? Tiếp tục đi, giả bộ cậu không phải là đầu lĩnh của bọn họ. Như thể cậu không hề chịu trách nhiệm.”
“Titus là kẻ phải chịu trách nhiệm.”
“Gã khốn kiếp to xác đó ư? À phải, Pax đã quật ngã hắn ta.” Cô gái ra hiệu về phía cậu con trai to đùng như một con quái vật bên cạnh. Pax có mái tóc cắt ngắn, đôi mắt bé tẹo, cằm trông như gót chân có vết lõm. Bên dưới, con ngựa của anh chàng khổng lồ trông chẳng khác gì một con chó. Hai cánh tay để trần của anh ta cuồn cuộn nổi lên như những tảng đá.
“Tôi không tới để nói chuyện, Ngựa Hoang.”
“Tới để cắt tai tôi chăng?” cô gái mỉa mai.
“Không. Quỷ Lùn đã làm việc đó.”
Đúng lúc ấy một trong các thuộc hạ của cô ta hét lên ngã vật từ trên yên xuống.
“Cái quái gì…” một kỵ sĩ lẩm bẩm.
Đằng sau họ, những con dao đã vun vút đâm xuống, Sevro tru lên như một gã điên. Sáu người nữa cùng tru lên với cậu ta khi Antonia cùng một nửa toán người tại Phobos của cô ta ập xuống từ những ngọn đồi phía Bắc trên lưng những con ngựa cướp được, toàn thân trát đầy bùn đen. Họ hú lên như những kẻ tâm thần giữa màn sương mù. Các thủ hạ của Ngựa Hoang quay lại. Sevro hạ thêm một người nữa. Cậu ta không dùng đến kích gây choáng. Các Robot Cấp Cứu hú còi trên không, bầu trời đột nhiên đầy ắp Giám Thị. Tất cả bọn họ đã tới quan sát. Mercury tụt lại đằng sau những người khác, ôm theo những chai rượu rồi tung cho các đồng nghiệp của mình. Tất cả chúng tôi ngước lên quan sát sự xuất hiện lạ lùng của họ; những con ngựa tiếp tục phi. Thời gian như ngừng lại.
“Ẩu đả đi nào!” Apollo có làn da sẫm màu đứng trên cao giễu cợt. Chiếc áo khoác trong nhà màu hoàng kim của ông ta cho thấy ông ta vừa rời khỏi giường. “Ẩu đả đi nào!”
Rồi hỗn loạn bùng phát khi Ngựa Hoang lớn tiếng ra lệnh theo chiến lược. Bốn kỵ sĩ nữa phi xuống theo con đường dốc chạy từ cổng lâu đài để hỗ trợ cho toán của cô ta. Đến lượt tôi. Tôi cắm thẳng cây gia huy Nhà Minerva xuống đất và hét lên những tiếng khát máu. Tôi thúc hai gót chân vào con ngựa cái. Nó lồng lên trước, thiếu chút nữa làm tôi ngã nhào. Cả cơ thể tôi rùng mình khi con ngựa nện vó xuống nền đất ẩm. Bàn tay trái mạnh mẽ của tôi siết chặt dây cương, và tôi rút Lưỡi Hái của mình ra. Tôi cảm thấy mình lại là Chim Lặn khi hú lên.
Đối phương tản ra khi bọn họ thấy tôi lao tới đầy cuồng nộ. Chính sự cuồng nộ đó làm bọn họ bối rối. Đó là sự điên rồ của Sevro, sự hung tợn bệnh hoạn của Nhà Mars. Các kỵ sĩ dạt hết ra, trừ một người. Pax nhảy xuống ngựa và lao về phía tôi.
“Pax au Telemanus,” anh ta hét lên, miệng sùi bọt, như một gã khổng lồ đang bị quỷ nhập. Tôi thúc mạnh hai gót chân vào con ngựa của mình và hú lên. Sau đó, Pax ngáng con ngựa tôi cưỡi. Vai anh ta đập vào ức con ngựa. Con vật kêu rít lên. Cả thế giới quanh tôi lộn nhào. Tôi bay khỏi yên, lao vọt qua đầu ngựa, rồi rơi phịch xuống đất.
Choáng váng, tôi loạng choạng nhổm dậy quỳ trên đầu gối giữa bãi chiến trường bị vó ngựa khuấy tung lên.
Sự điên rồ đã bao trùm trận chiến. Nhóm do Antonia chỉ huy ập vào bên sườn Ngựa Hoang. Họ chỉ có trong tay những vũ khí thô sơ, song những con ngựa của họ cũng đủ để gây ra cơn sốc. Một số thành viên Nhà Minerva bi hất bay khỏi yên. Số khác thúc ngựa lao tới chỗ cây gia huy của họ bị bỏ lại, song Cassius đã xuất hiện từ trong màn sương mù, giật lấy nó rồi lao về phía Nam. Hai người bên đối phương đuổi theo, làm lực lượng của họ bị chia nhỏ. Sáu người còn lại từ đội quân đóng trong tháp của Antonia đang đợi sẵn phục kích họ trong rừng, nơi lũ ngựa không thể phi nước đại.
Phản xạ mách bảo tôi thụp xuống khi một cây kích lao về phía đầu tôi. Tôi bật dậy vung Lưỡi Hái lên. Tôi chém nó vào một cái cổ tay. Quá chậm. Tôi di chuyển như đang trong một điệu nhảy, nhớ lại những bước chú tôi đã dạy trong các khu mỏ bỏ hoang. Điệu nhảy Thần Chết đưa các cử động của tôi liền lạc với nhau như nước chảy. Tôi lia mạnh Lưỡi Hái vào một tấm che đầu gối. Xương Hoàng Kim không gãy, nhưng lực chém làm người cưỡi ngã lộn nhào khỏi yên. Tôi nhào người né sang một bên và lại tấn công, rồi tấn công nữa, và chém bay móng một con ngựa, làm gãy một khuỷu trên móng. Con ngựa ngã vật xuống.
Một cây kích gây choáng khác đâm vào tôi. Tôi tránh khỏi mũi kích và giật phăng lấy cây kích bằng đôi bàn tay Đỏ của mình, rồi gí đầu mũi gây điện giật vào một kẻ tấn công khác. Anh chàng nọ ngã nhào. Một quả núi gạt cây kích sang bên và ập tới tôi. Pax. Để phòng trường hợp tôi là một gã ngốc, anh ta hét lớn tên mình vào mặt tôi. Bố mẹ anh ta đã nuôi dạy con trai họ để dẫn đầu các đội quân Đá Nham Thạch đổ bộ xông vào những trận đánh lớn.
“Pax au Telemanus!” Anh ta đập cây kích to tướng của mình vào ngực rồi đánh trúng Thằng Hề tóc phồng mạnh đến nỗi bạn tôi bay ngược ra sau bốn mét. “Pax au Telemanus.”
“Là một gã chuyên liếm dương vật!” tôi châm chọc.
Thế rồi một con ngựa thúc sườn vào lưng tôi, làm tôi lảo đảo lao về phía anh chàng quái vật kia. Tôi tiêu rồi. Anh ta đã có thể hạ tôi với cây kích của mình. Thay vì thế, anh ta lại ôm ghì lấy tôi. Không khác gì bị một con gấu màu hoàng kim không ngớt la hét tên nó ôm cứng lấy. Lưng tôi kêu răng rắc. Mẹ ơi. Anh ta đang siết chặt lấy sọ tôi. Hai vai tôi đau nhức. Chết tiệt. Tôi không thở nổi. Tôi chưa bao giờ gặp phải sức mạnh thế này. Ôi Chúa lòng lành. Gã này quả là một con quỷ đích thực. Nhưng ai đó đang tru lên. Hàng chục tiếng tru. Lưng tôi răng rắc như sắp nổ tung.
Pax hét to thông báo chiến thắng cá nhân của mình. “Tao đã tóm được chỉ huy của các người! Tao tè vào chúng mày, lũ Mars! Pax au Telemanus đã bóp nát chỉ huy của chúng mày! Pax au Telemanus!”
Thị lực của tôi chập chờn lúc mờ lúc tối đen. Nhưng con cuồng nộ trong tôi thì không chịu tắt.
Tôi vùng lên tung ra chút hung hãn cuối cùng trước khi ngất xỉu. Một cách rẻ tiền. Pax quả là một anh chàng chính trực. Song tôi vẫn dùng đầu gối thúc bẹp gí chùm nho của anh ta. Tôi cố đảm bảo đánh trúng cả hai nhiều lần nhất có thể. Một. Hai. Ba. Bốn. Anh ta trợn mắt lên và đổ sập xuống.
Tôi ngã vật lên trên anh ta, ngất xỉu trong bùn giữa tiếng hoan hô của các Giám Thị.
Sevro thuật lại cho tôi hay mọi chuyện trong khi cậu ta lục soát túi các tù binh chúng tôi bắt được sau trận đánh. Sau khi Pax và tôi đã hạ gục lẫn nhau, Roque ập xuống thung lũng hẹp cùng Lea và những người trong nhóm tôi. Ngựa Hoang, cô nàng ranh mãnh, trốn thoát vào trong lâu đài và cố thủ cùng sáu người khác. Tất cả tù binh Nhà Mars cô ta bắt được vẫn chưa thuộc về cô ta cho tới khi cô ta dùng đầu cây gậy gia huy chạm vào họ. Cơ hội thật hứa hẹn. Chúng tôi bắt được mười một người của cô ta, và Roque đã đào gia huy của chúng tôi lên để biến bọn họ thành nô lệ của chúng tôi. Chúng tôi có thể vây hãm lâu đài của chính mình - không thể nào tấn công các bức tường cao của nó - song Nhà Ceres và các thành viên còn lại của Nhà Minerva có thể tới bất cứ lúc nào. Nếu họ tới, Cassius theo kế hoạch sẽ cưỡi ngựa tới chỗ Nhà Ceres trao cho họ gia huy của Minerva.
Việc này cũng khiến anh ta vắng mặt trong lúc tôi củng cố vị trí chỉ huy của mình.
Roque và Antonia đi theo tôi tới thương lượng cùng Ngựa Hoang ở cổng lâu đài. Tôi tập tễnh đứng lên và chạm một xương sườn bị rạn. Chỉ thở thôi cũng đau. Roque lui lại một bước để tôi có vẻ như một đầu lĩnh khi chúng tôi tới cổng. Antonia chun mũi rồi cuối cùng cũng làm tương tự. Ngựa Hoang bê bết máu sau cuộc loạn đả, và tôi không tìm thấy nụ cười nào trên khuôn mặt xinh đẹp của cô ta nữa. “Các Giám Thị đã chứng kiến tất cả chuyện này,” cô ta giật giọng. “Họ đã thấy những gì xảy ra tại… nơi đó. Mọi thứ…”
“Đều do Titus làm,” Antonia mệt mỏi dài giọng.
“Và không ai khác nữa sao?” Ngựa Hoang nhìn tôi. “Mấy cô gái cứ khóc mãi.”
“Chẳng ai chết cả,” Antonia khó chịu nói. “Dù rất yếu nhưng rồi họ sẽ hồi phục lại. Bất chấp những gì xảy ra, đã không có sự hao hụt nhân số Hoàng Kim nào.”
“Nhân số Hoàng Kim…,” Ngựa Hoang lẩm bẩm. “Sao các người có thể lạnh lùng vậy chứ?”
“Cô bé,” Antonia thở dài, “vàng là một kim loại lạnh lẽo.”
Ngựa Hoang nhìn Antonia với vẻ không tin nổi, sau đó lắc đầu. “Mars. Một vị thần đáng ghê tởm. Các người quả là phù hợp, phải không nào? Sự man rợ. Những thế kỷ đã qua. Thời kỳ tăm tối.”
Tôi không có tâm trạng để nghe một Hoàng Kim lên lớp về đạo đức.
“Chúng tôi muốn cô rời khỏi lâu đài,” tôi nói. “Làm thế cùng người của cô thì cô có thể nhận lại những người bị chúng tôi bắt. Chúng tôi sẽ không biến họ thành nô lệ.”
Dưới chân đồi, Sevro đứng bên cạnh các tù binh, cầm gia huy của chúng tôi trong tay; cậu ta đang dùng một cái lông ngựa trêu ghẹo anh chàng Pax cực kỳ bất bình.
Ngựa Hoang chỉ một ngón tay vào mặt tôi.
“Đây là một trường học. Các người hiểu điều đó mà, phải không? Cho dù Nhà các người quyết định chơi theo quy tắc nào. Hãy cứ việc tỏ ra thô bạo như đám đáng tởm các người muốn. Nhưng có giới hạn. Có giới hạn chết tiệt về những gì các người có thể làm trong trường này, trong trò chơi. Càng hung bạo, các người sẽ càng ngu xuẩn hơn trong mắt các Giám Thị, trong mắt những người trưởng thành biết những gì các người đã làm - những gì các người có thể làm. Các người nghĩ họ muốn những con quái vật lãnh đạo Hiệp Hội sao? Ai sẽ muốn nhận một con quái vật làm người tập sự đây?”
Tôi mường tượng ra cảnh Augustus chứng kiến vợ tôi bị treo cổ với đôi mắt chết chóc như một con rắn hổ lục hầm mỏ. Một con quái vật sẽ muốn có đệ tử mang đúng hình ảnh của hắn.
“Họ muốn những người có tầm nhìn xa. Những Thủ Lĩnh để chỉ huy con người. Không phải những kẻ giết người. Có những giới hạn,” cô ta nói tiếp.
Tôi gắt lên. “Chẳng có giới hạn chết tiệt nào cả.”
Quai hàm Ngựa Hoang nghiến chặt lại. Cô ta hiểu chuyện này sẽ đi đến đâu. Nói cho cùng, trả lại cho chúng tôi cái lâu đài kinh khủng này sẽ không làm cô ta mất gì; cố giữ lấy nó thì có. Thậm chí rất có thể cô ta sẽ phải kết thúc như một trong số những cô gái trong tòa tháp cao. Cô ta chưa bao giờ nghĩ tới điều đó trước đây. Tôi có thể đoán chắc cô ta muốn rời đi. Chính cảm nhận về công lý đã làm hại cô ta. Bằng cách nào đó cô ta nghĩ chúng tôi sẽ phải trả giá, và các Giám Thị sẽ bay xuống để can thiệp. Phần lớn các học viên nghĩ như thế về trò chơi này; khỉ thật, Cassius đã nói thế hàng trăm lần trong lúc chúng tôi cùng nhau đi thám thính. Nhưng trò chơi không phải vậy, vì cuộc đời không như thế. Các vị thần sẽ không giáng trần để ban phát công lý. Quyền lực làm điều đó. Đó là điều người ta đang dạy chúng tôi, không chỉ sự gian khổ của việc đoạt lấy quyền lực, mà cả sự tuyệt vọng khi không có nó, sự tuyệt vọng đến khi ta không phải là một Hoàng Kim.
“Chúng tôi sẽ giữ các nô lệ Nhà Ceres,” Ngựa Hoang yêu cầu.
“Không, bọn họ là của chúng tôi,” tôi dài giọng. “Và chúng tôi sẽ làm gì với họ tùy ý.”
Cô gái nhìn tôi hồi lâu, nghĩ ngợi.
“Vậy chúng tôi sẽ giữ Titus.”
“Không.”
Ngựa Hoang gắt gỏng. “Chúng tôi sẽ giữ Titus, nếu không chẳng có thương lượng nào hết.”
“Cô sẽ không giữ ai hết.”
Cô ta không quen với việc bị từ chối.
“Tôi muốn cố sự đảm bảo rằng họ sẽ được an toàn. Tôi muốn Titus phải trả giá.”
“Những gì cô muốn chẳng đáng một bãi nước tiểu. Ở đây cô nhận được những gì cô đoạt được. Đó là một phần của bài học.” Tôi rút Lưỡi Hái ra và cắm mũi nó xuống đất. “Titus thuộc về Nhà Mars. Hắn là của chúng tôi. Thế nên, cứ thử đoạt lấy hắn xem.”
“Hắn sẽ bị lôi ra trước công lý,” Roque nói với Ngựa Hoang để trấn an cô gái.
Tôi quay sang cậu ta, mắt long lên. “Im đi.”
Cậu ta cúi gằm xuống, biết mình đáng ra không nên lên tiếng. Điều đó cũng không quan trọng. Đôi mắt Ngựa Hoang không hướng vào Antonia hay Roque. Chúng không nhìn xuống triền dốc nơi Lea và Cipio đang bắt đám thuộc hạ của cô ta quỳ gối dưới thung lũng hẹp, còn Cây Kế đang ngồi trên lưng Pax cùng với cỏ Dại, thay nhau trêu ghẹo anh ta. Đôi mắt cô ta không nhìn vào lưỡi dao. Chúng chỉ nhìn tôi. Tôi cúi người ra trước.
“Nếu Titus cưỡng dâm một cô bé tình cờ là Đỏ, khi ấy cô sẽ cảm thấy thế nào?” tôi hỏi.
Cô ta không biết trả lời ra sao. Luật thì có. Sẽ chẳng có gì xảy ra. Sự việc sẽ không phải là cưỡng dâm trừ phi cô gái đó mang phù hiệu của một gia tộc danh giá như Augustus. Ngay cả lúc đó, hành động phạm tội cũng chỉ được tính là chống lại chủ nhân của cô ta.
“Giờ hãy nhìn quanh đây,” tôi khẽ nói. “Không có Hoàng Kim nào ở đây hết. Tôi là một Đỏ. Cô là một Đỏ. Tất cả chúng ta đều là Đỏ cho tới khi một trong số chúng ta có đủ sức mạnh. Khi đó chúng ta sẽ có quyền. Rồi chúng ta đặt ra các luật lệ cửa chính mình.” Tôi thẳng người lùi lại và cao giọng. “Đó là mục đích của tất cả chuyện này. Để làm cô kinh hoàng với một thế giới nơi cô không thể kiểm soát. An ninh và công lý không được thực thi. Đó là những điều do kẻ mạnh tạo ra.”
“Anh nên hy vọng điều đó không đúng,” Ngựa Hoang khẽ nói với tôi.
“Tại sao?”
“Bởi vì ở đây có một gã giống anh.” Khuôn mặt cô ta trở nên tối sầm, như thể hối tiếc về những điều cô ta buộc phải nói. “Giám Thị của tôi gọi anh ta là Chó Rừng. Anh ta khôn ngoan, tàn nhẫn và khỏe hơn anh, và anh ta sẽ giành chiến thắng trong trò chơi này, biến chúng ta thành nô lệ của anh ta nếu những người còn lại chúng ta đi khắp nơi hành động như lũ thú vật.” Đôi mắt cô gái cầu khẩn tôi. “Vì vậy làm ơn hãy mau mau tiến hóa đi.”