Một tháng trôi qua. Sau khi Titus chết, Nhà Mars trở nên mạnh mẽ hơn. Sức mạnh không tới từ các Tuyển Lựa Cấp Cao mà từ những thành viên kém thế, từ nhóm của tôi và các Tuyển Lựa Trung Cấp. Tôi đã nghiêm cấm việc lạm dụng nô lệ. Các nô lệ Nhà Ceres, mặc dù vẫn run rẩy khi ở gần Vixus và vài người khác, cung cấp thức ăn và lửa cho chúng tôi; họ chẳng hữu ích được vào việc gì khác. Năm mươi con dê và cừu được dồn vào lâu đài phòng khi bị vây hãm; củi đốt cũng được tích trữ. Nhưng chúng tôi không có nước. Những cái máy bơm trong phòng tắm đã tắt tịt ngay sau ngày đầu tiên, và chúng tôi không có đồ để trữ nước trong lâu đài phòng trường hợp bị bao vây. Tôi ngờ rằng đây không phải là một chuyện tình cờ.
Chúng tôi ghè lõm khiên xuống thành chậu hứng rồi dùng mũ trụ múc nước từ con sông dưới chân lâu đài lên. Chúng tôi đốn cây, khoét rỗng thân cây thành những cái hõm chứa nước. Đá lát được cạy lên để đào thành một cái giếng, song chúng tôi không thể đào đủ sâu để xuyên được qua bùn. Thay vì thế, chúng tôi lát giếng bằng đá và ván gỗ, cố thử dùng nó làm bể chứa nước. Cái giếng luôn rò rỉ. Vậy là chúng tôi đành hài lòng với những cái hõm khoét từ thân cây. Chúng tôi không thể để mình bị vây hãm.
Tháp phòng thủ đã sạch sẽ hơn.
Sau khi chứng kiến những gì đã xảy ra với Titus, tôi đề nghị Cassius dạy mình cách dùng kiếm. Tôi học nhanh khác thường. Tôi dùng một đoạn gậy thẳng. Tôi không bao giờ dùng Lưỡi Hái của mình; nó đã trở thành một phần cơ thể tôi. Và mục tiêu ở đây không phải là học cách sử dụng một lưỡi kiếm thẳng, thực ra cũng khá giống những thanh Kiếm Lưỡi Mềm, mà là học để biết nó sẽ được dùng để chống lại tôi như thế nào. Tôi cũng không muốn Cassius biết được cách chiến đấu với những lưỡi kiếm cong. Nếu có lúc nào đó anh ta khám phá ra sự thật về Julian, lưỡi kiếm cong là hy vọng duy nhất của tôi.
Tôi không được cừ khôi đến thế trong môn Kravat. Tôi không thực hiện được các cú đá. Song tôi đã học được cách bẻ gãy các ống khí quản. Và tôi học được cách sử dụng đôi bàn tay mình một cách đúng đắn. Không còn những cú đấm liên hồi nữa. Không còn những màn phòng ngự ngu ngốc nữa. Tôi nhanh nhẹn và chết chóc, nhưng tôi không thích thứ kỷ luật mà Kravat đòi hỏi. Tôi muốn trở thành một chiến binh hiệu quả. Tất cả chỉ có vậy. Kravat có vẻ nhằm dạy cho tôi sự bình yên nội tại. Một việc đã thất bại từ đầu.
Thế nhưng lúc này tôi giữ tư thế hai bàn tay giống như Cassius, giống như Julian, trong không khí, khuỷu tay ngang tầm mắt để luôn sẵn sàng tấn công hoặc hạ xuống gạt đỡ. Đôi lúc Cassius nhắc tới Julian, và tôi lại cảm thấy bóng tối dâng lên. Tôi nghĩ tới các Giám Thị đang quan sát và cười cợt khi thấy chuyện này; tôi chắc phải giống một kẻ thủ đoạn ma mãnh.
Tôi quên mất Cassius, Roque, Sevro và tôi là kẻ thù. Đỏ và Hoàng Kim. Tôi quên mất một ngày kia rất có thể tôi sẽ phải giết tất cả bọn họ. Họ gọi tôi là người anh em, song tôi không thể nghĩ về họ như thế.
Cuộc chiến với Nhà Minerva vỡ vụn thành một chuỗi những cuộc giao tranh nhỏ, chẳng bên nào giành được đủ lợi thế với bên kia để có được thắng lợi quyết định. Ngựa Hoang sẽ không mạo hiểm một trận quyết chiến như tôi mong muốn, và bọn họ cũng không dễ bị khiêu khích. Họ không dễ dàng bị cám dỗ tìm kiếm vinh quang hay bạo lực như các chiến binh của tôi.
Dẫu vậy, Nhà Minerva vẫn tìm mọi cách để bắt tôi. Pax nổi điên khi trông thấy tôi. Ngựa Hoang thậm chí còn thử đề nghị Antonia, theo như Antonia tuyên bố, một gói gồm thỏa thuận phòng thủ chung, mười hai con ngựa, sáu cây kích gây choáng và bảy nô lệ để đổi lấy tôi. Tôi không rõ Antonia có nói dối không khi kể cho tôi nghe tất cả chuyện này.
“Cô sẽ phản bội tôi trong nháy mắt nếu điều đó giúp cô trở thành Thủ Lĩnh,” tôi nói với cô ta.
“Phải,” cô ta cau có đáp, vì tôi làm gián đoạn việc chăm chút móng tay cầu kỳ của cô ta. “Nhưng vì cậu đã lường trước, nên việc đó sẽ không thực sự là phản bội nữa, cưng ạ.”
“Vậy tại sao cô lại không chấp nhận đề nghị?”
“À, đám cặn bã trông cậy vào cậu. Làm thế sẽ là thảm họa vào lúc này. Có thể sẽ là hợp lý sau khi cậu vấp ngã trong chuyện gì đó, phải, có thể lúc đó tình thế sẽ chống lại cậu.”
“Hoặc cô đang chờ một cái giá cao hơn.”
“Đúng thế, cưng ạ.”
Không ai trong chúng tôi nhắc tới Sevro. Tôi biết cô nàng vẫn sợ cậu ta sẽ cắt cổ mình nếu cô ta động đến tôi. Giờ đây cậu ta theo tôi, khoác trên mình bộ lông sói. Đôi lúc cậu ta đi bộ. Có lúc cưỡi một con ngựa cái đen nhỏ thó. Cậu ta không thích áo giáp. Thi thoảng lũ sói lại tới gần cậu ta, như thể cậu ta là một thành viên trong bầy của chúng. Chúng tới chén con hươu cậu ta săn vì chúng đã bị đói từ khi chúng tôi nhốt lũ dê và cừu lại. Hòn Cuội luôn để lại thức ăn cho chúng bên các bức tường mỗi khi cô giết thịt một con vật. Cô quan sát như một đứa trẻ khi lũ sói mò tới từng nhóm ba hay bốn con.
“Tôi đã giết con đầu đàn của chúng,” Sevro nói khi tôi hỏi vì sao lũ sói đi theo cậu ta. Cậu ta nhìn tôi từ đầu đến chân và dành cho tôi một nụ cười hết cỡ tinh ranh bên dưới bộ lông sói. “Đừng lo, tôi sẽ không chui vừa vào bộ da của cậu đâu.”
Tôi đã giao các thành viên cấp thấp cho Sevro chỉ huy, vì tôi biết có lẽ họ là loại người duy nhất cậu ta có thể ưa. Thoạt đầu cậu ta tảng lờ họ. Rồi dần dà tôi bắt đầu để ý thấy có nhiều tiếng tru kỳ quái vang lên trong đêm hơn trước đây. Những người khác gọi họ là Những Kẻ Gào Rú, và sau vài tối dưới sự chỉ bảo của Sevro, mỗi người đã khoác lên mình một bộ lông sói đen. Có sáu người tất cả: Sevro, Cây Kế, Mặt Cau Có, Thằng Hề, Hòn Cuội và Cỏ Dại. Khi nhìn vào họ, người ta có cảm giác mỗi khuôn mặt cứng đờ của họ đang nhìn trừng trừng từ cổ họng mở toang của một con sói. Tôi dùng họ vào những nhiệm vụ cần sự im lặng. Không có họ, tôi không dám chắc mình có còn là chỉ huy nữa không. Các chiến binh của tôi thì thầm nói xấu tôi khi tôi đi ngang qua. Những vết thương cũ vẫn chưa liền.
Tôi cần một chiến thắng, nhưng Ngựa Hoang sẽ không chịu ứng chiến, và những bức tường cao ba mươi mét của Nhà Minerva không còn dễ vượt qua như lúc đầu. Trong phòng chỉ huy của chúng tôi, Sevro đi đi lại lại và lớn tiếng cho rằng trò chơi được thiết kế thật ngu ngốc.
“Bọn họ phải biết chúng ta chẳng làm thế quái nào leo qua được tường nhà của nhau. Và chẳng ai đủ ngu để phái đi một lực lượng họ không chịu để mất. Nhất là Ngựa Hoang lại càng không. Pax thì có thể đấy. Hắn ta là một gã ngốc, trông vạm vỡ như một vị thần, nhưng là một gã ngốc, và hắn muốn xơi hai viên bi của cậu. Tôi nghe nói cậu đã bóp vỡ một viên của hắn.”
“Cả hai”
“Có thể chỉ cần đặt Hòn Cuội hay Quỷ Lùn lên một máy bắn đá và bắn họ qua tường,” Cassius đề xuất. “Tất nhiên chúng ta cần phải tìm một cái máy bắn đá…”
Tôi phát mệt với cuộc chiến chống lại Ngựa Hoang này. Ở đâu đó phía Nam hay phía Tây, Chó Rừng đang củng cố sức mạnh của hắn. Ở đâu đó kẻ thù của tôi, con trai Đại Thống Đốc, đang sẵn sàng hủy diệt tôi.
“Chúng ta đang nhìn sai hướng,” tôi nói với Sevro, Quinn, Roque và Cassius. Chỉ có họ ở cùng tôi trong phòng chỉ huy. Một cơn gió thu thổi vào mang theo mùi lá mục.
“Ồ, chia sẻ trí tuệ của cậu đi,” Cassius vừa nói vừa bật cười. Anh ta nằm dài ra trên vài chiếc ghế, đầu gối trong lòng Quinn. Cô mân mê mái tóc anh ta. “Chúng tôi đang nóng lòng muốn nghe đây.”
“Đây là một trường học đã tồn tại trong hơn ba trăm năm rồi phải không nào? Vì thế mọi khả năng hoán vị đã được chứng kiến. Mọi vấn đề chúng ta phải đối mặt đã được thiết kế để được vượt qua. Sevro, cậu nói các pháo đài không thể bị chiếm ư? À, các Giám Thị phải biết điều đó. Vậy nghĩa là chúng ta cần phải thay đổi cách nghĩ của mình. Chúng ta cần một đồng minh.”
“Để chống lại ai?” Sevro hỏi. “Về mặt giả thiết.”
“Chống lại Nhà Minerva,” Roque trả lời.
“Ý tưởng ngu ngốc,” Sevro gằn giọng, đồng thời lau sạch một con dao và luồn nó vào trong ống tay áo màu đen. “Lâu đài của họ không quan trọng về mặt chiến thuật. Vô giá trị. Chả là gì hết. Vùng đất chúng ta cần nằm gần sông kia.”
“Chúng ta cần những cái lò của Nhà Ceres ư?” Quinn hỏi. “Tôi có thể sống ổn với một ít bánh mì.”
Tất cả chúng tôi đều có thể. Chế độ ăn toàn thịt và quả mọng đã làm chúng tôi trở nên vai u thịt bắp hơn.
“Nếu trò chơi kéo dài qua mùa đông, đúng thế.” Sevro bẻ các khớp ngón tay răng rắc. “Nhưng những pháo đài này không thể thất thủ. Trò chơi ngu ngốc. Vì thế chúng ta cần bánh mì và nguồn nước của họ.”
“Chúng ta có nước,” Cassius nhắc nhở cậu ta.
Sevro thở dài ngao ngán. “Chúng ta phải ra khỏi lâu đài để lấy nước, thưa Quý Ông Đầu Đất. Nếu xảy ra một cuộc vây hãm thực sự? Chúng ta sẽ cầm cự được năm ngày mà không bổ sung nước. Bảy ngày nếu chúng ta uống máu các con vật như Morgdy. Chúng ta cần pháo đài của Nhà Ceres. Ngoài ra, đám hái lượm đó không biết cách chiến đấu để bảo vệ tính mạng của mình, song họ lại có một thứ khác.”
“Đám hái lượm ư? Ha ha ha,” Cassius rú lên.
“Tất cả, không nói nữa,” tôi ra lệnh. Họ không thôi. Với bọn họ chuyện này thật vui nhộn. Đây là một trò chơi. Bọn họ không cảm thấy khẩn trương, không thấy cấp bách. Mỗi giây phút chúng tôi lãng phí là một giây phút Chó Rừng củng cố sức mạnh của hắn. Có điều gì đó trong những lời Ngựa Hoang và Fitchner nói về hắn làm tôi thấy sợ. Hay vì hắn là con trai kẻ thù của tôi? Đáng lẽ tôi phải muốn giết hắn; thay vì thế tôi lại muốn chạy trốn khi nghĩ tới tên hắn.
Tôi cần phải đứng dậy để thể hiện dấu hiệu của quyền chỉ huy đang mờ nhạt dần.
“Im lặng!” tôi nói, và cuối cùng họ cũng im.
“Chúng ta đã thấy lửa cháy phía đường chân trời. Chiến tranh đang tràn ngập phía Nam, nơi Chó Rừng đang tung hoành.”
Cassius cười khùng khục khi nghe nhắc tới Chó Rừng. Anh ta nghĩ hắn là một bóng ma tôi dựng lên.
“Anh có thể thôi cười cợt mọi thứ đi được chứ?” tôi gắt lên với Cassius. “Đây không phải một trò đùa đáng tởm nào đó, trừ phi anh nghĩ em trai anh đã chết cho vui.”
Những lời đó làm anh ta im bặt.
“Trước khi làm bất cứ điều gì,” tôi nhấn giọng, “chúng ta nhất định phải loại bỏ Nhà Minerva và Ngựa Hoang.”
“Ngựa Hoang. Ngựa Hoang. Ngựa Hoang. Tôi nghĩ cậu chỉ muốn tằng tịu với Ngựa Hoang thôi,” Sevro dè bỉu. Quinn thốt lên phản đối.
Tôi thộp lấy cổ áo Sevro và dùng một bàn tay nhấc bổng cậu ta lên không. Cậu ta cố vùng ra, nhưng không nhanh bằng tôi, thế là cậu ta quờ quạng trong tay tôi, cách mặt đất sáu mươi phân.
“Không bao giờ được nói vậy nữa,” tôi nói, hạ cậu ta xuống đưa lại sát mặt mình.
“Nhớ rồi, Thần Chết.” Đôi mắt tròn nhỏ rất sáng của cậu ta kề sát mắt tôi. “Quá giới hạn.” Tôi đặt cậu ta xuống, và Sevro chỉnh thẳng lại cổ áo. “Vậy ta sẽ tới Rừng Lớn vì mối liên minh này, phải thế không?”
“Phải.”
“Thế thì sẽ là một cuộc chinh phạt vui vẻ!” Cassius tuyên bố, ngồi thẳng người lên. “Chúng ta sẽ là một đội quân!”
“Không. Chỉ tôi và Quỷ Lùn. Anh sẽ không đi,” tôi nói.
“Tôi đang phát chán, tôi nghĩ tôi sẽ đi cùng.”
“Anh ở lại,” tôi nói. “Tôi cần anh ở đây.”
“Có phải là lệnh không vậy?” anh ta hỏi.
“Phải,” Sevro nói.
Cassius nhìn tôi trừng trừng. “Cậu ra lệnh cho tôi?” anh ta nói với giọng thật lạ. “Có lẽ cậu đã quên rằng tôi đi tới chỗ nào tôi muốn.”
“Vậy anh sẽ để quyền kiểm soát lại cho Antonia trong khi cả hai chúng ta cùng mạo hiểm đi vào chỗ chết?” tôi hỏi.
Bàn tay Quinn đã nắm chặt lấy cẳng tay anh ta. Cô nghĩ tôi không để ý. Cassius đưa mắt nhìn cô và mỉm cười. “Tất nhiên rồi, Thần Chết. Tôi sẽ ở lại đây. Như cậu đề nghị.”
Sevro và tôi dựng trại ở vùng cao nguyên phía Nam, ngay trong tầm nhìn tới Rừng Lớn. Chúng tôi không nhóm lửa. Do thám của chúng tôi và các nhà khác lảng vảng khắp các ngọn đồi vào ban đêm. Tôi thấy hai con ngựa trên một ngọn đồi ngoài xa, nổi bật trên ánh hoàng hôn đằng sau vòm bong bóng. Ánh nắng chiếu qua mái vòm tạo nên ráng hoàng hôn với các màu tím, đỏ và hồng; những sắc màu nhắc tôi nhớ tới đường phố Yorkton khi nhìn từ trên bầu trời. Rồi ánh hoàng hôn tắt hẳn, và Sevro cùng tôi ngồi trong bóng tối.
Sevro nghĩ đây là một trò chơi ngu ngốc.
“Vậy tại sao cậu lại tham gia?” tôi hỏi.
“Làm sao tôi biết được nó sẽ thế nào chứ? Tôi có bản giới thiệu chương trình chắc? Cậu có nhận được bản giới thiệu quái quỷ nào không?” cậu ta bực bội hỏi. Rồi lấy một cái xương xỉa răng. “Ngu ngốc.”
Thế nhưng lúc ở trên phi thuyền có vẻ cậu ta đã biết Nghi Lễ Vượt Qua có nghĩa là gì. Tôi nói với cậu ta điều đó.
“Tôi không biết.”
“Và cậu có vẻ biết mọi thứ kỹ năng đáng tởm cần thiết cho cái trường học này.”
“Thế à? Nếu mẹ cậu rất giỏi trên giường, cậu sẽ cho rằng bà ấy là một ả Hồng chắc? Ai cũng phải thích nghi.”
“Tuyệt thật đấy,” tôi lẩm bẩm.
Cậu ta bảo tôi hãy nói thẳng ra.
“Cậu lẻn vào trong tháp phòng thủ, lấy trộm gia huy của chúng ta đem đi chôn. Giữ nó an toàn. Rồi sau đó cậu cướp được gia huy Nhà Minerva. Thế nhưng cậu vẫn chẳng được một vạch thành tích nào cho cuộc đua thành Thủ Lĩnh. Điều đó không làm cậu thấy lạ sao?”
“Không.”
“Nghiêm túc đi nào.”
“Tôi phải nói sao đây? Tôi chẳng bao giờ được yêu mến.” Cậu ta nhún vai. “Tôi không được sinh ra cao to, bảnh trai như cậu và cái gã bảnh chọe hợm hĩnh Cassius của cậu. Tôi phải chiến đấu để có những gì tôi muốn. Điều đó không làm tôi trở nên dễ ưa. Chỉ làm tôi thêm đáng ghét như một gã Quỷ Lùn loắt choắt.”
Tôi nói cho cậu ta những gì tôi đã nghe được. Cậu ta là người cuối cùng được tuyển lựa. Fitchner không muốn có cậu ta, nhưng các Người Tuyển Lựa nhất quyết chọn. Sevro nhìn tôi từ trong bóng tối. Cậu ta không nói gì.
“Cậu được lựa chọn vì cậu là anh chàng nhỏ con nhất. Trông có vẻ yếu nhất. Kết quả kiểm tra kinh khủng, lại loắt choắt như thế. Người ta lựa chọn cậu cũng giống như lựa chọn các Tuyển Lựa Hạ Cấp khác, vì cậu sẽ dễ dàng bị giết trong Nghi Lễ Vượt Qua. Một con cừu hiến sinh cho ai đó mà họ đã dự kiến cho những kế hoạch lớn lao. Cậu đã giết Priam, Sevro. Đó là lý do vì sao họ sẽ không để cậu trở thành Thủ Lĩnh. Tôi nói có trúng đích không?”
“Cậu trúng đích. Tôi đã giết anh ta như giết một con chó đẹp đẽ. Nhanh chóng. Dễ dàng.” Cậu ta nhổ cái xương xuống đất. “Và cậu đã giết Julian. Tôi nói trúng đích chứ?”
Chúng tôi không bao giờ nhắc tới Nghi Lễ Vượt Qua nữa.
Đến sáng, chúng tôi rời khỏi vùng cao nguyên xuống dưới chân đồi. Những thân cây lớn mọc xen với cỏ. Chúng tôi thúc ngựa phi nước đại đề phòng các toán quân Nhà Minerva ở gần. Tôi thấy một toán đằng xa khi chúng tôi tới rừng cây. Bọn họ không thấy chúng tôi. Xa xa về phía Nam, bầu trời mù mịt khói. Những bầy quạ xúm lại vần vũ trên lãnh địa của Chó Rừng.
Tôi muốn nói nhiều hơn với Sevro, hỏi thêm về cuộc đời cậu ta. Nhưng ánh mắt nhìn thấu người khác của cậu ta quá sắc bén. Tôi không muốn cậu ta hỏi về tôi, nhìn thấu qua tôi cũng dễ dàng như tôi đã nhìn thấu Titus. Thật lạ. Cậu ta thích tôi. Sevro nhục mạ tôi, nhưng lại thích tôi. Lạ hơn nữa, tôi cực kỳ muốn cậu ta thích mình. Tại sao? Tôi nghĩ vì tôi cảm thấy như thể cậu ta là người duy nhất, ngoài Roque và Cassius, hiểu cuộc đời. Cậu ta xấu xí trong một thế giới nơi cậu ta đáng ra nên đẹp đẽ, và vì những khiếm khuyết của mình, cậu ta được chọn để làm kẻ phải chết. Về nhiều mặt, cậu ta cũng chẳng khá gì hơn một Đỏ.
Tôi muốn nói với cậu ta rằng tôi là một Đỏ. Một phần trong tôi nghĩ cậu ta cũng là vậy. Và một phần khác của tôi nghĩ cậu ta sẽ tôn trọng tôi hơn nếu biết tôi là một Đỏ. Tôi không được sinh ra với những đặc quyền. Tôi giống cậu ta. Nhưng tôi giữ mồm giữ miệng; chắc chắn các Giám Thị đang theo dõi chúng tôi.
Quietus không thích các khu rừng. Thoạt đầu, các bụi cây rậm rạp tới mức chúng tôi phải dùng kiếm phát đường để đi qua. Nhưng chẳng mấy chốc, các bụi cây thưa dần và chúng tôi tới vương quốc của các Cây Thần. Hầu như không còn loài thực vật nào khác có thể tồn tại ở đây. Những cái cây khổng lồ này che hết ánh sáng, rễ của chúng vươn rộng ra như những xúc tu để hút lấy năng lượng từ đất trong khi chúng vươn lên cao vút như những tòa nhà. Tôi lại đang ở giữa một thành phố, một đô thị nơi những con vật và thân cây chắn tầm nhìn của tôi thay vì kim loại và bê tông. Sau đó, khi chúng tôi tiến sâu hơn vào rừng, tôi chợt nhớ lại khu mỏ của mình - tối tăm, chật hẹp bên dưới các tán lá, như thể chẳng hề có bầu trời hay Mặt Trời.
Những chiếc lá mùa thu rụng to bằng cả vầng ngực tôi nằm quăn queo dưới chân. Tôi biết chúng tôi đang bị theo dõi. Sevro không thích việc này. Cậu ta muốn lẻn đi để tìm ra những con mắt đang dán vào lưng chúng tôi.
“Làm thế sẽ phá hỏng mục đích,” tôi nói với cậu ta.
“Làm thế sẽ phá hỏng mục đích,” cậu ta nhại lại.
Chúng tôi dừng bước ăn bữa trưa gồm quả ô liu cướp được và thịt dê. Những đôi mắt trên các thân cây nghĩ tôi quá ngu ngốc để thay đổi tư duy của mình, như thể tôi sẽ chẳng bao giờ cho rằng họ nấp phía trên đầu tôi thay vì dưới đất. Dẫu vậy, tôi vẫn không ngước nhìn lên. Không cần phải làm những gã ngốc phát hoảng hay khiến họ nhận ra tôi đã biết tỏng trò chơi của họ; tôi sẽ sớm phải chinh phục họ, nếu tôi vẫn còn là chỉ huy Nhà của mình. Tôi tự hỏi liệu họ có dây thừng để di chuyển giữa các thân cây hay không. Hay tứ chi của họ đã đủ dài rồi?
Sevro vẫn ngứa ngáy muốn rút dao ra và leo lên một trong những cái cây. Đáng lẽ tôi không nên đưa cậu ta theo. Cậu ta không hợp đi thương thuyết ngoại giao.
Cuối cùng, có người quyết định nói với tôi.
“Xin chào, Mars,” một người nào đó lên tiếng. Những giọng nói khác hưởng ứng theo ở phía bên phải tôi. Lũ nhóc ngốc nghếch. Đáng lẽ bọn họ nên dành trò này vào ban đêm. Sẽ thật khổ sở khi ở giữa rừng vào ban đêm trong khi những giọng nói vang lên khắp xung quanh. Có thứ gì đó làm lũ ngựa giật mình. Những con vật của Nữ thần Diana gồm có gấu, lợn lòi và hươu. Với hai loài đầu, Chúng tôi có mang theo giáo. Dường như trong rừng này có những con lưng đỏ khổng lồ - những con gấu hung hãn do các Nhà Tạo Tác tạo ra, nhiều khả năng vì họ đã phát chán với việc tạo tác ra lũ hươu Sao Hỏa. Chúng tôi nghe thấy tiếng lũ lưng đỏ rống lên từ những khu vực sâu nhất trong rừng. Tôi dừng cương Quietus.
“Tên tôi là Darrow, chỉ huy Nhà Mars. Tôi ở đây để gặp Thủ Lĩnh của các bạn, nếu các bạn có một người như thế. Nếu không, chỉ huy của các bạn là đủ. Và nếu cả chỉ huy cũng không có, hãy đưa tôi tới gặp ai có hai hòn bi to nhất.”
Im lặng.
“Cảm ơn các người đã trợ giúp,” Sevro hô lớn.
Tôi nhướng một bên mày về phía cậu ta, và cậu ta chỉ nhún vai. Sự im lặng thật ngớ ngẩn. Cốt để khiến tôi nghĩ rằng bọn họ không đếm xỉa gì tới những lời tôi nói. Bọn họ hành động theo dự tính của chính họ. Những cô nàng và anh chàng mới chững chạc làm sao. Thế rồi hai cô gái cao ráo bước tới từ sau một thân cây ngoài xa. Họ mặc đồng phục cùng tông màu với khu rừng. Họ đeo cung sau lưng. Dao cài vào ủng. Tôi nghĩ một trong hai cô gái giắt một con dao trong mái tóc tết bím của mình. Bọn họ đã dùng quả dại trong rừng để vẽ ngụy trang đi săn lên khuôn mặt. Những bộ lông thú treo lủng lẳng trên thắt lưng của họ.
Trông tôi chẳng có vẻ chinh chiến chút nào. Tôi đã gội đầu cho tới khi mái tóc sáng óng lên. Khuôn mặt tôi sạch sẽ, các vết thương được băng bó, các vết rách trên bộ đồng phục đen của tôi được khâu lại. Thậm chí tôi còn tẩy các vết mồ hôi trên đó bằng cát và mỡ động vật. Trông tôi, như cả Quinn và Lea cùng xác nhận, đẹp trai một cách quỷ quyệt. Tôi không muốn Nhà Diana cảm thấy bị hăm dọa. Đó là lý do tôi để Sevro tới. Trông cậu ta thật lố bịch và trẻ con, chừng nào mấy con dao của cậu ta vẫn còn được giữ kín.
Hai cô gái nhếch mép nhìn với Sevro và ánh mắt không khỏi dịu lại khi nhìn thấy tôi. Thêm nhiều người nữa xuống. Họ tước phần lớn vũ khí của tôi - những món họ có thể tìm thấy. Và họ trùm lông thú lên che kín mặt chúng tôi để chúng tôi không biết được đường tới pháo đài của họ. Tôi đếm số bước chân. Sevro cũng đếm. Các bộ lông thú bốc mùi thối rữa. Tôi nghe thấy tiếng lũ gõ kiến và nhớ lại trò chơi khăm của Fitchner. Chúng tôi hẳn đang ở rất gần, vậy là tôi vấp chân và ngã nhào ra đất. Không có bụi cây nào. Chúng tôi lại đi vòng vèo, rồi sau đó bị dẫn xa dần khỏi những con gõ kiến. Thoạt đầu tôi lo rằng đám thợ săn này khôn lanh hơn những gì tôi nghĩ về họ. Rồi tôi nhận ra không phải vậy. Tiếng gõ kiến lại vang lên.
“Này, Tamara, bọn tôi bắt được bọn họ dưới này này!”
“Đừng có đưa chúng lên, lũ đầu bị thịt!” một cô gái la lên. “Chúng ta không được phép để chúng có một chuyến do thám tự do. Tôi còn phải nói bao nhiêu… Cứ đợi đấy. Tôi sẽ xuống.”
Bọn họ giải tôi tới một chỗ nào đó rồi xô tôi áp vào một gốc cây.
Một anh chàng nói từ sau vai tôi. Giọng anh ta chậm chạp và uể oải, như một lưỡi dao đang chậm chạp di chuyển. “Theo tôi chúng ta nên xẻo mấy viên bi của Chúng đi.”
“Im đi, Tactus. Hãy bắt bọn họ làm nô lệ, Tamara. Không có thương thuyết nào ở đây hết.”
“Hãy nhìn lưỡi kiếm của hắn. Một cái liềm gặt lúa dùng để tấn công.”
“À, vậy ra là hắn,” ai đó nói.
“Tôi giành lưỡi dao của hắn khi chúng ta chia chiến lợi phẩm nhé. Tôi cũng thích chỏm da đầu của hắn, nếu không ai khác muốn có nó.” Tactus có vẻ là một anh chàng rất khó ưa.
“Im đi. Tất cả các người,” một cô gái gắt lên. “Tactus, bỏ lưỡi dao đó xuống.”
Bọn họ lột bộ lông thú khỏi đầu tôi. Tôi cùng Sevro đang đứng trong một lùm cây nhỏ. Tôi không thấy lâu đài nào nhưng có thể nghe thấy tiếng gõ kiến. Tôi nhìn quanh và nhận được một cú đánh choáng váng vào đầu từ một anh chàng trẻ tuổi gầy gò dẻo dai với đôi mắt tẻ ngắt và mái tóc màu đồng trau chuốt dựng đứng lên bởi nhựa cây và nước quả mọng đỏ. Làn da anh ta có màu sẫm như mật ong, hai gò má cao và đôi mắt sâu đem lại cho anh ta dáng vẻ nhạo báng thường trực.
“Vậy ra mày là gã người ta gọi là Thần Chết,” Tactus lè nhè dài giọng. Anh ta vung lưỡi dao của tôi lên thử. “À, chỉ có điều trông mày quá bảnh trai để có thể làm một kẻ ghê gớm.”
“Anh chàng này đang tán tôi đấy à?” tôi hỏi cô gái tên là Tamara.
“Tactus, đi chỗ khác! Cảm ơn cậu, nhưng bây giờ hãy đi chỗ khác,” cô gái gầy gò mặt diều hâu nói. Mái tóc cô ta còn ngắn hơn tóc tôi. Ba cậu con trai vạm vỡ đứng hai bên cô gái. Cách họ trừng mắt nhìn Tactus xác nhận những gì tôi đánh giá về tính cách anh ta.
“Thần Chết, tại sao mày lại đi cùng một thằng lùn?” Tactus hỏi, ra hiệu về phía Sevro. “Nó đánh giày cho mày à? Hay nhặt rác ra khỏi tóc cho mày?” Anh chàng tặc lưỡi với mấy cậu con trai kia. “Có thể là quản gia chăng?”
“Đi chỗ khác, Tactus!” Tamara gắt lên.
“Tất nhiên rồi,” Tactus cúi người. “Tôi sẽ đi chơi với những đứa trẻ con khác, thưa Mẹ.” Anh ta ném lưỡi dao xuống đất và nháy mắt với tôi như thể chỉ hai chúng tôi biết trò đùa sắp được diễn.
“Xin lỗi về việc vừa rồi,” Tamara nói. “Cậu ấy không được lịch sự lắm.”
“Không sao,” tôi nói.
“Tôi là Tamara thuộc… thiếu chút nữa tôi đã nói tới gia đình thực của mình,” cô gái bật cười. “Nhà Diana.”
“Còn họ là?” tôi hỏi về mấy cậu con trai.
“Đội hộ vệ của tôi. Còn cậu là…” Cô gái giơ một ngón tay lên. “Để tôi đoán nào. Để tôi đoán. Thần Chết. À, Chúng tôi đã nghe nói về cậu. Nhà Minerva chẳng hề ưa cậu.”
Sevro bật cười trước tiếng tăm của tôi.
“Còn cậu ta là?” cô gái nhướng mày hỏi.
“Hộ vệ của tôi.”
“Hộ vệ? Nhưng cậu ta ngắn ngủn thế kia!”
“Còn cô trông như…” Sevro gằn giọng.
“Những con sói cũng vậy,” tôi đáp, chặn đứng câu phản pháo của Sevro.
“Ở đây chúng tôi e ngại những con Chó Rừng hơn là lũ sói.”
Có lẽ Cassius nên đi cùng, chỉ để sáng mắt ra là tôi không hề bịa đặt về gã khốn nọ. Tôi hỏi cô gái về Chó Rừng, song cô ta lờ tịt câu hỏi của tôi.
“Hãy giúp tôi hiểu tình hình,” Tamara nói đầy thiện ý. “Nếu ai đó nói Thần Chết của Nhà đồ tể sẽ tới lãnh địa của tôi và đề nghị thương lượng, chắc tôi sẽ nghĩ đó là trò bỡn cợt của một Giám Thị. Thế nên thực ra cậu muốn gì?”
“Hất Nhà Minerva khỏi lưng tôi.”
“Để chúng mày có thể tới đây tấn công bọn tao thay vì họ chứ gì?” Một trong các hộ vệ của cô gái hằn học.
Tôi quay sang Tamara với một nụ cười biết điều và nói sự thật với cô ta. “Tôi muốn hất Nhà Minerva khỏi lưng mình để tôi có thể tới đây đánh bại các cô, hẳn rồi.” Rồi sau đó giành chiến thắng trong trò chơi ngu ngốc này và hủy diệt nền văn minh của các người, vậy đấy.
Họ bật cười.
“À, cậu thành thật đấy. Nhưng có vẻ không mấy thông minh. Vạm vỡ thì có. Hãy để tôi nói cho cậu biết một điều, Thần Chết. Giám Thị của chúng tôi nói Nhà của cậu đã không giành được phần thắng từ nhiều năm nay rồi. Vì sao? Vì đám đồ tể các người hệt như một đám cháy rừng. Trong những giai đoạn đầu của trò chơi, các người đốt cháy mọi thứ các người chạm vào. Các người hủy diệt. Các người ngốn ngấu. Các người hủy hoại các Nhà khác vì không thể tự đáp ứng nhu cầu của bản thân. Nhưng sau đó các người chết đói vì chẳng còn gì để đốt. Những cuộc vây hãm. Mùa đông. Sự tiến bộ về công nghệ. Tất cả giết chết cơn khát máu, sự hung tàn trứ danh của các người. Vậy hãy nói cho tôi biết vì sao tôi phải bắt tay với một đám cháy rừng trong khi tôi có thể chỉ cần ngồi yên quan sát nó tắt lịm khi nó không còn nhiên liệu?”
Tôi gật đầu và buông câu.
“Lửa có thể hữu ích.”
“Giải thích đi.”
“Chúng tôi có thể chết đói trong khi các cô quan sát, nhưng liệu cô sẽ quan sát với tư cách nô lệ của một Nhà nào khác hay sẽ quan sát từ trên pháo đài vững chắc của cô, với đội quân lớn mạnh gấp đôi và sẵn sàng quét sạch tro tàn?”
“Chưa đủ.”
“Tôi đích thân hứa là Nhà Mars sẽ không tấn công Nhà Diana chừng nào thỏa thuận của chúng ta chưa bị vi phạm. Nếu cô giúp tôi chiếm Nhà Minerva, tôi sẽ giúp cô chiếm Nhà Ceres.”
“Nhà Ceres…” cô gái nói, đưa mắt nhìn các hộ vệ của mình.
“Đừng tham quá,” tôi nói. “Nếu các cô tự mình tấn công Nhà Ceres, cả Nhà Mars và Nhà Minerva sẽ tấn công các cô.”
“Phải. Phải.” Cô gái phẩy tay chán ngán. “Ceres gần đây sao?”
“Rất gần. Và họ có bánh mì.” Tôi nhìn những tấm lông thú mà thuộc hạ của Tamara mang trên người. “Tôi hình dung đó sẽ là một sự thay đổi dễ chịu so với tất cả những món thịt kia.”
Cô gái bồn chồn thấy rõ, và tôi biết mình đã hạ được cô ta. Hãy luôn thương lượng bằng đồ ăn. Tôi thầm ghi nhớ.
Tamara hắng giọng. “Cậu nói tôi có thể mở rộng đội quân của tôi gấp đôi?”