Để có được một đội quân, tôi phải có khả năng nuôi sống đội quân đó. Vì vậy tôi sẽ đoạt lấy những lò bánh của Nhà Ceres mà cả Jupiter và Mars đều thèm khát tranh giành.
Các thành viên mới trong nhóm của chúng tôi xuất phát từ Nhà Minerva cảm thấy hoàn toàn thích hợp khi chấp nhận quyền chỉ huy của tôi. Tôi không huyễn hoặc mình. Phải, họ bị ấn tượng với việc tôi giấu Những Kẻ Gào Rú trong xác ngựa mấy tháng trước, và họ nhớ việc tôi đánh bại Pax. Nhưng họ tuân lệnh tôi chỉ vì Ngựa Hoang tin tưởng tôi. Chúng tôi vẫn để các thành viên cũ của Nhà Diana làm nô lệ trong lúc này. Tôi cần phải giành được sự tin tưởng của họ. Kể cũng lạ, Tactus có vẻ là người duy nhất tin tôi. Thế nhưng anh chàng kiệm lời này cũng đã tươi cười khi tôi bảo sẽ khâu anh ta bên trong một cái xác ngựa hơn một tháng trước. Tôi cũng đã khâu hai người nữa của Nhà Diana vào bụng xác ngựa như thế. Những người khác gọi họ là Ngựa Chết, và mỗi người bọn họ đều dùng dây buộc tóc làm từ lông ngựa trắng. Tôi nghĩ đầu óc bọn họ cũng hơi có chút vấn đề.
Nếu có thứ gì đó trong các khu rừng và trên cao nguyên, thì đó là vô vàn sói. Chúng tôi săn chúng để huấn luyện các thành viên mới cách chiến đấu của tôi. Không có những cuộc xung phong hào nhoáng của kỵ binh. Không có những cây thương mắc dịch. Và tất nhiên không có bất cứ quy định ngớ ngẩn nào khi giao tranh. Tất cả đều có áo khoác, những bộ lông trở nên nặng mùi khi chúng khô đi, và chúng tôi cắt bỏ phần thối. Tất cả ngoại trừ Pax. vẫn chưa có con sói nào đủ to cho anh ta.
“Nhà Ceres chẳng lạ gì những cuộc vây hãm,” Ngựa Hoang nói. Cô có lý. Ban đêm, dường như họ còn có nhiều chiến binh thức hơn ban ngày. Họ quan sát đề phòng những cuộc tấn công lén lút. Những đống lửa lớn cháy rực soi sáng chân tường thành của họ vào ban đêm. Bằng cách nào đó, giờ đây họ đã có chó. Những con chó lảng vảng khắp tường thành. Đường vào dưới nước được canh phòng từ sau khi tôi tìm cách phái Sevro lẻn vào qua đường hố xí cách đây đã lâu trong một cuộc tập kích bất ngờ tôi tổ chức khi chúng tôi còn chiến đấu với Nhà Minerva. Khó khăn lắm cậu ta mới bỏ qua cho tôi vì lần đó. Các học viên Nhà Ceres không ra ngoài nữa. Họ đã học được mối nguy hiểm khi chiến đấu với các Nhà mạnh hơn ngoài đồng trống. Họ sẽ cố thủ suốt mùa đông, và khi cái lạnh, cái đói đã làm suy yếu những Nhà khác, họ sẽ xông ra từ trong pháo đài vào mùa xuân - mạnh mẽ, sẵn sàng và được tổ chức chu đáo.
Nhưng họ sẽ chẳng bao giờ qua được tới mùa xuân.
“Vậy chúng ta tấn công vào ban ngày sao?” Ngựa Hoang đoán.
“Tất nhiên,” tôi nói. Đôi lúc tôi tự hỏi vì sao chúng tôi còn phải mất công nói ra lời. Cô đọc được những ý nghĩ của tôi. Kể cả những ý nghĩ điên rồ.
Ý tưởng này lại càng đặc biệt điên rồ. Chúng tôi luyện tập nó tại một trảng trống trong Rừng Bắc suốt một ngày sau khi dùng rìu đẽo phẳng các súc gỗ. Pax làm cho kế hoạch trở nên khả thi. Chúng tôi thi xem ai giữ thăng bằng tốt nhất trên gỗ. Ngựa Hoang giành phần thắng. Cô nàng mặt dài Milia về nhì, và cô ta cay cú nhổ nước bọt vì đã không đánh bại được Ngựa Hoang. Tôi về thứ ba.
Như đã làm khi giăng bẫy Nhà Mars, đêm trước đó chúng tôi bí mật tiến vào gần hết mức có thể và vùi mình xuống lớp tuyết sâu. Một lần nữa, Ngựa Hoang và tôi lại cặp với nhau, nép sát vào nhau dưới tuyết. Tactus thử ghép đôi với Milia, song cô gái bảo anh ta xéo đi.
“Nếu cô nhìn nhận một cách đúng đắn, thì tôi đang làm ơn cho cô đấy,” anh ta lẩm bẩm về phía Milia trong khi vùi mình xuống dưới cái nách nặng mùi của Pax. “Cô thực ra cũng chỉ đủ đẹp để làm bạn gái của một con quỷ thôi. Vậy thì còn khi nào cô có cơ hội kề cận với ai đó như tôi nữa? Đúng là đồ vô ơn.”
Ngựa Hoang và các cô gái khác khịt mũi bày tỏ sự chế giễu. Sau đó chỉ còn sự tĩnh lặng của màn đêm và cái giá buốt của đồng băng rộng mênh mông đang gặm nhấm chúng tôi, và chúng tôi cũng im lặng.
Khi trời sáng rõ, Ngựa Hoang và tôi co ro nép sát vào nhau, và thêm một đợt tuyết rơi khác nữa đe dọa làm hỏng kế hoạch, vùi chúng tôi xuống sâu hơn nữa ngoài vùng đất trống. Song gió lại thổi khá mạnh nên các bông tuyết không thể vùi chúng tôi thêm quá sâu vì chúng bị tản mát đi trong không khí. Tôi là người đầu tiên tỉnh dậy, dù tôi không cựa quậy. Và không lâu sau khi tôi ngáp để xua đi những tàn dư cuối cùng của giấc ngủ, đội quân của tôi cũng dần tỉnh giấc, một học viên cựa quậy và càu nhàu với người bên cạnh cho tới khi có cả một chuỗi dài như thân rắn các Hoàng Kim bị vùi cùng nhau trong một đường hầm nằm nông dưới mặt tuyết, tất cả đang vừa hít thở vừa ho. Tôi không thể trông thấy họ, song tôi nghe thấy họ tỉnh dậy bất chấp tiếng gió rít cửa cơn bão tuyết.
Trong đêm, tuyết đã cứng lại thành băng ở phía ngoài lớp áo choàng dày của tôi. Hai bàn tay Ngựa Hoang đang luồn vào trong tấm lông sói của tôi, áp vào sườn tôi thật ấm. Hơi thở của cô sưởi ấm cổ tôi. Khi tôi cựa mình, cô ngáp và duỗi thẳng người, hơi nhích ra xa một chút dưới tuyết như một con mèo. Tuyết sụp xuống giữa hai chúng tôi.
“Tệ thật, thế này đúng là khốn khổ,” Dax, đang nằm cạnh Milia, lẩm bẩm. Tôi không thể trông thấy cậu ta trong đường hầm tuyết của chúng tôi.
Ngựa Hoang thúc khuỷu tay vào tôi. Chúng tôi chỉ có thể thoáng thấy Tactus cuộn người nằm ghé vào nách Pax. Hai anh chàng ôm ấp nhau như hai người tình, chỉ để rồi hoảng hốt tách rời nhau ra khi mí mắt bị bám băng của họ bật mở.
“Không biết ai là Romeo nữa,” Ngựa Hoang thì thầm, giọng cô có vẻ khàn khàn.
Tôi cười và khoét một cái lỗ trên trần đường hầm để thấy rằng hai mươi bốn người chúng tôi hoàn toàn đơn độc trên khoảnh đất bằng phẳng, ngoại trừ mấy thám mã đi tuần sớm ngoài xa. Mấy người đó sẽ không phải là vấn đề đáng lo. Gió thốc tới từ phía Bắc con sông, quất vào mặt tôi như những nhát cứa sâu.
“Cậu sẵn sàng cho chuyện này chưa?” Ngựa Hoang hỏi tôi kèm theo nụ cười hết cỡ khi tôi thu đầu xuống chỗ ẩn nấp. “Hay cả cậu cũng lạnh?”
“Ở dưới cái hồ tôi lừa cô lần đầu còn lạnh hơn,” tôi mỉm cười nói. “Ôi, những ngày xưa cũ.”
“Tất cả là kế hoạch lớn của tôi để giành lấy niềm tin của cậu, chàng trai bé nhỏ.” Cô nhếch mép cười ranh mãnh. Cô thấy vẻ lo lắng trong mắt tôi, vì thế cô ôm lấy đùi tôi và xích lại gần để những người khác không nghe thấy. “Cậu nghĩ tôi sẽ nằm co ro với cậu trong tuyết nếu kế hoạch này có thể đổ bể sao? Không đời nào. Nhưng tôi đang lạnh muốn chết và gió cũng đã lặng rồi, vậy nên hãy đi thôi, Thần Chết.”
Tôi phát lệnh đếm lùi và chúng tôi vùng dậy, tuyết vỡ bung ra sụp xuống quanh chúng tôi, gió quất vào mặt chúng tôi rát rạt, rồi băng băng vượt qua hàng trăm mét đất bằng phẳng tới tường thành. Cả hai mươi bốn người chúng tôi. Im lặng lại bao trùm. Gió thổi tới từng đợt. Chúng tôi vác theo cái thân cây dài, ôm chặt lấy nó như đã làm ban đêm khi nó ở trong đường hầm cùng chúng tôi. Thân cây thật nặng, song chúng tôi có hai mươi bốn người, và bố mẹ Pax đã cho anh ta bộ gien để đánh gục những con ngựa khốn kiếp. Hơi thở vang lên hổn hển. Đôi chân như đang cháy. Nghiến chặt răng lại khi súc gỗ đè vai chúng tôi lún xuống tuyết dày. Đó là một cuộc vật lộn nhọc nhằn. Một tiếng hét vang lên từ trên tường. Một tiếng gọi đơn độc, trống rỗng cứ vang vọng mãi trong buổi sáng mùa đông tĩnh lặng. Thêm nhiều tiếng hét khác, vẫn còn ít ỏi. Những tiếng sủa. Sự hỗn loạn. Một mũi tên rít qua, mang theo cái chết. Gió lại lặng xuống. Mặt Trời ló ra sau lớp mây dày và chúng tôi chìm dưới ánh nắng ấm áp của buổi sáng.
Chúng tôi đã tới tường thành. Những tiếng la hét lan rộng ra đằng sau bức tường đá, từ các tòa tháp của họ. Một còi hiệu hụ lên. Chó sủa. Tuyết rơi từ trên mặt tường thành xuống khi các cung thủ cúi người xuống qua thành công sự bằng đá. Một mũi tên rung lên cắm trên gỗ ngay cạnh bàn tay tôi. Một người ngã vật xuống bê bết máu, Dax. Sau đó Pax hô lớn hiệu lệnh rồi anh ta, Tactus, cùng năm người nữa trong số những người khỏe nhất của chúng tôi cầm lấy thanh rầm gỗ dài chúng tôi đã cắt ra từ thân cây và xô đầu rầm mạnh hết sức bình sinh vào tường thành. Họ giữ cái rầm đứng nghiêng một góc. Cả bảy người cùng hét lên vì sức nặng phải chịu. Thanh rầm vẫn còn cách đỉnh tường thành năm mét, nhưng tôi đã lao vụt lên mặt dốc hẹp. Pax hộc lên như một con lợn lòi khi cố sức chống người đỡ lấy thanh rầm nghiêng đang võng căng xuống. Anh ta chửi bới, gào thét. Ngựa Hoang lao lên ngay sau lưng tôi, rồi đến Milia. Thiếu chút nữa là tôi trượt chân. Khả năng thăng bằng cùng đôi bàn tay Chim Lặn đã giúp tôi quờ quạng leo lên trên mặt gỗ đầy mấu. Trong những bộ lông thú khoác trên người, trông chúng tôi giống những chú sóc chứ không phải là lũ sói. Một mũi tên rít lên xuyên qua áo khoác của tôi. Tôi ép người tựa vào tường trên đỉnh rầm gỗ đang lắc lư nghiêng ngả. Pax và các chàng trai của anh ta gầm gừ vì phải dốc sức. Ngựa Hoang lên tới nơi. Tôi khum hai lòng bàn tay lại. Cô đặt bàn chân như lên bàn đạp trong đà chạy và tôi hất cô vọt lên nốt năm mét cuối cùng để tới mặt thành. Thanh kiếm của cô chém chan chát và cô hét lên như một nữ thần báo tử. Sau đó Milia cũng được hất lên từ hai bàn tay tôi theo cùng một cách, và cuộn thừng cô ta buộc vào hông thòng xuống đong đưa đằng sau. Cô ta buộc cố định đầu trên để tôi dùng sợi thừng kéo mình lên nốt năm mét tường cuối cùng. Thanh rầm gỗ đổ sầm xuống đất đằng sau tôi. Thanh kiếm của tôi đã tuốt ra. Đó là dấu chấm hết. Nhà Ceres bị bất ngờ. Họ chưa bao giờ phải đối diện với kẻ thù ngay trên mặt lũy. Và giờ trên đó là ba chúng tôi, gào thét và đâm chém. Cuồng nộ và phấn khích tràn ngập trong tôi, và tôi bắt đầu điệu nhảy của mình.
Bọn họ chỉ có cung. Đã nhiều tháng trôi qua kể từ lần cuối họ dùng tới kiếm. Những lưỡi kiếm của chúng tôi không sắc lẻm hay có tích điện, song thép siêu cứng lạnh ngắt luôn thật đáng sợ khi phải đón nhận, dù dưới bất kỳ hình thức nào. Lũ chó là khó xử lý nhất. Tôi đá vào đầu một con. Rồi ném một con nữa từ mặt thành xuống. Milia nhào người xuống. Cô ta cắn vào cổ một con chó và đấm vào hai quả cà của nó cho tới khi con vật rên lên ư ử.
Ngựa Hoang ngáng ai đó ngã nhào từ trên thành xuống. Tôi trượt người tới ngáng ngã một trong số các cung thủ khi cậu ta giương cung lên nhắm vào cô. Bên ngoài, Pax hét lớn gọi tôi mở cổng. Anh ta đã thực sự khóc lên đòi chiến đấu.
Tôi theo Ngựa Hoang lao xuống sân trong pháo đài của họ, nhảy từ trên mặt lũy xuống chỗ cô đang chiến đấu với một học viên to con của Nhà Ceres. Tôi hạ anh chàng này bằng khuỷu tay rồi lần đầu tiên đưa mắt nhìn qua tòa pháo đài bánh mì. Lâu đài này có một thiết kế kỳ lạ, sân trong dẫn tới vài tòa nhà và một tháp phòng thủ lớn nơi bánh mì được nướng, thứ làm dạ dày tôi cồn cào; nhưng điều quan trọng hơn cả với tôi là cổng pháo đài. Chúng tôi hối hả lao tới đó. Những tiếng la hét vang lên sau lưng. Có quá nhiều địch, chúng tôi không thể đánh xuể. Chúng tôi tới được cổng đúng lúc ba mươi sáu học viên Nhà Ceres từ tháp phòng thủ lao qua sân ùa đến.
“Nhanh lên!” Ngựa Hoang hét lớn. “Nào, nhanh lên!”
Milia từ trên mặt thành bắn tên xuống quân địch.
Sau đó tôi mở cổng ra.
“PAX AU TELEMANUS! PAX AU TELEMANUS!”
Anh ta xô tôi sang một bên. Anh ta cởi trần, đồ sộ, vạm vỡ, gào thét. Mái tóc anh ta được nhuộm trắng và chuốt sáp thành hai cái sừng. Một thanh gỗ dài bằng cả người tôi được anh ta dùng làm gậy. Các học viên Nhà Ceres luống cuống lùi lại. Một số ngã. Một số vấp loạng choạng. Một cậu trai la toáng lên khi Pax rầm rầm tiến lại gần.
“PAX AU TELEMANUS! PAX AU TELEMANUS!”
Anh ta không muốn dùng bất cứ biệt danh nào khi xông lên trước như một con thú bị hóa điên. Khi anh ta tấn công vào đám đông học viên Nhà Ceres, đám này liền tan rã. Cả đám con trai lẫn con gái cùng bay tứ tung lên không trung như những cọng rơm ngày gặt.
Các chiến binh còn lại của tôi ùa vào theo sau gã điên đó. Họ bắt đầu tru lên, không phải vì tôi bảo họ làm thế, cũng không phải họ nghĩ họ là Những Kẻ Gào Rú của Sevro, mà bởi vì đó là âm thanh họ nghe thấy khi các chiến binh của tôi mổ bụng ngựa chui ra, âm thanh khiến tim họ chùng xuống khi họ bị chinh phục. Giờ đến lượt họ tru lên trong khi biến trận đánh thành một cuộc loạn đả. Pax hô to tên mình, và hét lớn tên tôi khi gần như một mình chinh phục tòa lâu đài. Anh ta tóm chân một anh chàng, xách lên và dùng cậu ta làm gậy. Ngựa Hoang tung hoành khắp chiến trường như một nữ thần Valkyrie, bắt những kẻ bị ngất xỉu nằm trên đất làm nô lệ.
Trong năm phút, các lò nướng bánh và tòa thành đã thuộc về chúng tôi. Chúng tôi đóng các cổng lại, tru lên, và ăn một ít thứ bánh mì chết tiệt.
Tôi thả tự do cho các nô lệ Nhà Diana đã giúp tôi chiếm pháo đài và dành ra giây lát với mỗi người để cùng nhau phá lên cười. Tactus ngồi trên lưng một cậu trai khốn khổ nào đó, tết mái tóc người tù binh thành những bím đuôi ngựa kiểu con gái, cho tới khi tôi thức khuỷu tay buộc anh ta chấm dứt. Anh ta đập vào bàn tay tôi.
“Đừng có động vào tao,” anh ta gắt lên.
“Mày nói gì?” tôi gầm lên.
Anh ta đứng phắt dậy, mũi chỉ chạm tới cằm tôi, và nói thật khẽ để chỉ hai chúng tôi nghe được. “Nghe này, to xác. Tao thuộc về dòng dõi Valii. Dòng máu thuần chủng của tao có gốc gác từ thời Chinh Phục. Chỉ bằng tiền tiêu vặt hằng tuần tao cũng có thể mua và bán mày. Thế nên đừng có lên mặt với tao trong trò chơi nhãi nhép này như với tất cả những đứa khác, ông vua sân trường.” Rồi cất giọng to hơn để những người khác có thể nghe thấy. “Tao làm như tao muốn, vì tao đã chiếm lâu đài này cho mày và ngủ trong một cái xác ngựa để chúng ta có thể thắng Minerva! Tao đáng được vui vẻ một chút.”
Tôi cúi xuống thật gần. “Ba lít.”
Hắn ta đảo mắt. “Mày đang lảm nhảm cái gì thế hả?”
“Đó là lượng máu tao sắp sửa bắt mày nuốt chửng.”
“À, có vẻ ổn đấy,” hắn cười khẩy rồi quay lưng lại với tôi.
Sau đó, kiềm chế cơn tức giận của bản thân, tôi nói với các thành viên trong đội quân của mình rằng họ sẽ không bao giờ phải trở lại làm nô lệ trong trò chơi này nữa, chừng nào họ còn khoác trên mình bộ lông sói của tôi. Nếu họ không thích như thế, họ có thể rời đi. Không ai làm vậy, một điều có thể thấy trước. Họ muốn chiến thắng, nhưng để làm theo lệnh của tôi, để hiểu tôi không nghĩ mình là một hoàng đế quyền uy cao cao tại thượng nào đó, trái tim kiêu hãnh của họ cần cảm thấy mình được đánh giá cao. Vì thế tôi đảm bảo để họ biết đúng là thế. Tôi dành cho mỗi học viên một lời khen ngợi cụ thể. Những lời họ sẽ nhớ mãi mãi.
Thậm chí cả khi tôi hủy hoại Hiệp Hội của họ, dẫn đầu cả một tỷ chiến binh Đỏ đang gào thét, họ vẫn sẽ kể với con cái họ là Darrow Nhà Mars từng có lần vỗ vai họ và dành cho họ lời khen ngợi.
Các học viên bị đánh bại của Nhà Ceres quan sát tôi giải phóng cho các nô lệ thuộc đội quân của mình và há hốc miệng kinh ngạc. Họ không hiểu nổi. Họ nhận ra tôi, nhưng không hiểu nổi vì sao lại không có bất cứ học viên nào khác thuộc Nhà Mars, hay tại sao tôi nắm quyền chỉ huy, hay tại sao tôi lại nghĩ được phép giải phóng nô lệ. Trong khi họ còn đang ngỡ ngàng, Ngựa Hoang biến họ thành nô lệ với biểu tượng của Nhà Minerva, và họ trở nên bối rối gấp đôi.
“Chiếm cho tôi một pháo đài, thì các người cũng sẽ có được tự do,” tôi nói với họ. Cơ thể của họ khác chúng tôi. Mềm yếu hơn vì ăn nhiều bánh mì và ít thịt. “Nhưng các người chắc hẳn không có thịt hươu hay thịt các loại thú hoang khác. Tôi nghĩ chế độ ăn của các người thiếu chút protein.” Chúng tôi mang tới ê hề thịt để chia sẻ.
Chúng tôi giải phóng cho một số nô lệ bị Nhà Ceres bắt mấy tháng trước. Chỉ có vài người, nhưng phần lớn là thành viên Nhà Mars hoặc Juno. Những người này thấy mối liên minh mới thật lạ lùng, song cũng dễ dàng chấp nhận sau nhiều tháng phải vất vả đốt lò.
Buổi tối kết thúc một cách tệ hại khi tôi bừng tỉnh một giờ sau khi chìm vào giấc ngủ. Ngựa Hoang ngồi bên giường tôi khi mắt tôi bừng mở. Khi thấy cô, tôi cảm thấy một cơn hoảng hốt bùng dậy trong mình, tôi cho rằng cô tới vì một lý do khác, rằng bàn tay cô đang đặt lên chân tôi có một hàm ý đơn giản nào đó, một ý nghĩa thật con người. Thay vì thế, cô đem đến cho tôi một tin mà tôi ước gì không bao giờ phải nghe lại nữa.
Tactus đã thách thức quyền lực của tôi và định cưỡng bức một nô lệ Nhà Ceres trong đêm. Milia bắt quả tang hắn, và Ngựa Hoang chỉ vừa kịp ngăn cô gái không băm nhừ Tactus ra theo cả nghìn kiểu. Tất cả mọi người đều đã thức dậy, vũ khí trong tay.
“Thật tệ hại,” Ngựa Hoang nói. “Các học viên Nhà Diana đang mặc chiến phục và sắp sửa tìm cách đoạt anh ta lại từ tay Milia và Pax.”
“Bọn họ điên đến mức dám đánh lại Pax sao?”
“Phải.”
“Tôi sẽ mặc đồ.”
“Làm ơn nhanh lên.”
Tôi gặp cô trong phòng chỉ huy của Nhà Ceres hai phút sau đó. Mặt bàn đã được khắc hình Lưỡi Hái của tôi. Không phải do tôi làm, những nét khắc đẹp hơn nhiều so với những gì tôi có thể làm.
“Ý cô thế nào?” Tôi ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện với Ngựa Hoang. Chúng tôi như một hội đồng hai người. Vào những lúc thế này, tôi thấy thiếu vắng Cassius, Roque, Quinn, tất cả họ. Nhất là Sevro.
“Khi Titus làm tương tự thế này, cậu nói chúng ta tạo nên luật lệ của chính mình, nếu tôi nhớ không nhầm. Cậu kết án tử hình anh ta. Vậy chúng ta vẫn làm thế chứ? Hay chúng ta sẽ làm gì đó tiện lợi hơn?” cô hỏi tôi như thể nghĩ tôi đang bỏ qua cho Tactus.
Tôi gật đầu làm cô ngạc nhiên. “Hắn sẽ phải trả giá,” tôi nói.
“Chỉ là… chuyện này làm tôi cáu tiết.” Cô bỏ chân xuống khỏi bàn, cúi người ra trước để lắc đầu. “Đáng lẽ chúng ta phải tốt hơn thế này. Đó là điều tất cả các Vô Song được trông đợi trở thành - vượt lên sự thôi thúc” - cô nắm lấy câu trích dẫn đầy mỉa mai lơ lửng trong không khí - “nô dịch các Màu yếu hơn.”
“Không phải là sự thôi thúc.” Tôi gõ xuống bàn đầy tức giận. “Đó là quyền lực.”
“Tactus là người của gia tộc Valii!” Ngựa Hoang thốt lên. “Gia đình anh ta có nguồn gốc lâu đời. Gã đê tiện đó muốn bao nhiêu quyền lực chứ?”
“Quyền lực đối với tôi, ý tôi là vậy. Tôi nói với hắn là hắn không được làm một số việc. Giờ hắn đang cố chứng tỏ hắn có thể làm bất cứ điều gì hắn muốn.”
“Vậy anh ta không chỉ là một kẻ dốt nát như Titus.”
“Cô đã gặp hắn. Tất nhiên hắn là một kẻ dốt nát. Nhưng không. Đây là chiến thuật.”
“Thế đấy, gã khốn ranh mãnh này đã đẩy cậu vào thế kẹt.”
Tôi đập xuống bàn. “Tôi không thích chuyện này - một người khác lựa chọn các trận chiến hay chiến trường. Đó là cách sẽ khiến chúng ta thua.”
“Đúng là tình thế chẳng có ai thắng cuộc. Chúng ta không thể giành được lợi thế. Kiểu gì rồi cũng sẽ có người ghét cậu. Vậy nên chúng ta cần phải chọn xem cách nào ít gây tổn thất hơn. Đồng ý không?”
“Còn công lý thì sao?” tôi hỏi.
Đôi lông mày cô nhếch lên. “Còn chiến thắng thì sao? Chẳng phải đó là điều quan trọng sao?”
“Cô định bẫy tôi à?”
Ngựa Hoang cười hết cỡ. “Chỉ muốn thử cậu thôi.”
Tôi cau mày. “Tactus đã giết Tamara, Thủ Lĩnh của hắn. Cắt đai yên của cô ấy rồi thúc ngựa xéo lên cô gái. Hắn là kẻ thâm độc. Hắn xứng đáng chịu bất cứ hình phạt nào chúng ta dành cho hắn.”
Ngựa Hoang nhướng mày lên như thể tất cả đã được trông đợi trước. “Anh ta nhìn thấy thứ anh ta muốn, và anh ta đoạt lấy nó.”
“Thật đáng phục,” tôi lẩm nhẩm.
Cô nghiêng đầu nhìn tôi, đôi mắt sắc sảo lướt qua lướt lại trên khuôn mặt tôi. “Hiếm thật.”
“Cái gì?”
“Tôi đã sai, về cậu. Quả là chuyện hiếm.”
“Tôi có sai về Tactus không?” tôi hỏi. “Liệu hắn có thực sự thâm độc không? Hay hắn chỉ là kẻ trội hơn mức trung bình? Hay chỉ là hắn nắm bắt trò chơi tốt hơn?”
“Không ai nắm bắt được trò chơi hết.”
Ngựa Hoang lại gác đôi ủng bê bết bùn lên bàn và ngả người ra sau. Mái tóc vàng kim của cô xõa xuống quá vai thành một bím dài. Ngọn lửa nổ lách tách trong lò, đôi mắt cô nhảy múa trên khắp khuôn mặt tôi. Tôi không thấy thiếu vắng các bạn cũ của mình nữa khi cô mỉm cười như thế. Tôi đề nghị cô giải thích.
“Không ai nắm bắt được trò chơi, vì không ai biết các quy tắc. Không ai tuân theo cùng một bộ quy tắc. Nó giống như cuộc sống vậy. Có người nghĩ danh dự là phổ quát. Có người nghĩ pháp luật ràng buộc. Những người khác biết thấu đáo hơn. Nhưng tựu trung, chẳng phải những người thăng tiến nhờ độc dược đều chết vì độc dược sao?”
Tôi nhún vai. “Trong truyện thôi. Trong đời thực thường thì chẳng còn lại ai để đầu độc họ cả.”
“Các nô lệ Nhà Ceres đang trông đợi máu trả máu. Nếu trừng phạt Tactus, cậu sẽ làm mếch lòng đám người Nhà Diana. Họ chiếm cho cậu một pháo đài và cậu nhổ nước bọt vào họ vì điều đó. Hãy nhớ, với họ, Tactus đã nấp trong bụng xác ngựa cả nửa ngày trời cho cậu khi cậu chiếm lâu đài của tôi. Sự bất bình sẽ phình to ra như đám quan liêu Đồng vậy. Nhưng nếu cậu không trừng phạt anh ta, cậu sẽ mất tất cả người Nhà Ceres.”
“Không thể làm thế.” Tôi thở dài. “Trước đây tôi đã thất bại trong bài thử thách này. Tôi kết án tử hình Titus và nghĩ mình đã thực thi công lý. Tôi đã nhầm.”
“Tactus là một Hoàng Kim sắt. Dòng máu của anh ta cũng lâu đời như Hiệp Hội. Bọn họ nhìn nhận sự cảm thông hay cải cách như một thứ bệnh. Anh ta đại diện cho gia đình anh ta. Anh ta sẽ không thay đổi. Anh ta sẽ không học hỏi. Anh ta tin vào quyền lực. Với anh ta, các Màu khác không phải là người. Các Hoàng Kim Hạ Cấp không phải là người. Anh ta được cột chặt với số mệnh của mình.”
Thế nhưng tôi lại là một Đỏ đang hành xử như một Hoàng Kim. Không ai bị cột chặt vào số mệnh của họ cả. Tôi có thể thay đổi hắn. Tôi biết tôi có thể. Nhưng bằng cách nào?
“Cô nghĩ tôi nên làm gì?” tôi hỏi.
“Ái chà! Thần Chết vĩ đại.” Cô vỗ đùi thật mạnh. “Từ khi nào cậu bận tâm tới những gì ai đó nghĩ vậy?”
“Cô không đơn thuần là một ai đó.”
Cô gật đầu, và sau giây lát, lên tiếng. “Có lần tôi từng được nghe Pliny, gia sư của tôi - một người thật sự kinh khủng - kể một câu chuyện. Và giờ ông ta là một Chính Khách, vì thế hãy nhớ nó đầy ắp mắm muối nhé. Dù thế nào đi nữa, câu chuyện thế này: trên Trái Đất, có một người đàn ông và con lạc đà của ông ta.” Tôi phá lên cười. Ngựa Hoang tiếp tục kể. “Họ đang băng qua sa mạc rộng mênh mông đầy ắp những thứ bẩn thỉu. Một ngày nọ, trong khi người đàn ông chuẩn bị hạ trại, con lạc đà đá ông ta chẳng vì lý do gì. Thế là ông ta lấy roi quất con lạc đà. Các vết thương trên mình con lạc đà bị nhiễm trùng. Nó chết và bỏ ông ta kẹt giữa sa mạc.
“Những bàn tay. Những con lạc đà. Cô và những hình ảnh ẩn dụ…”
Cô nhún vai. “Không có đội quân của mình, cậu là một người mắc kẹt giữa sa mạc. Vì thế hãy cư xử thận trọng, Thần Chết.”
Tôi nói chuyện riêng với Nyla, cô gái Nhà Ceres. Một cô gái lặng lẽ. Thông minh sắc sảo, nhưng không hề mạnh mẽ về thể chất theo bất cứ khía cạnh nào. Như một con sơn ca run rẩy, như Lea. Môi cô gái sưng phồng, bết máu. Nó khiến tôi muốn thiến Tactus. Cô gái khi tới đây không xấu xa như những kẻ khác. Thế nhưng cô đã sống sót sau Nghi Lễ Vượt Qua.
“Anh ta bảo muốn tôi bóp vai cho anh ta. Bảo tôi phải làm những gì anh ta nói vì anh ta là chủ nhân của tôi, vì anh ta đã đổ máu để chiếm lâu đài. Sau đó, anh ta định… vậy đấy… anh biết rồi.”
Cả trăm thế hệ con người đã sử dụng thứ lý luận phi nhân tính đó. Cảm giác buồn bã vì những lời cô gái nói gợi lên trong tôi làm tôi thấy nhớ nhà. Song điều tương tự cũng đang diễn ra ở đó. Tôi nhớ những tiếng gào khóc làm cái muôi múc xúp run rẩy trên tay mẹ tôi. Nhớ em họ tôi đã kiếm được thuốc kháng sinh từ gã Nhà Gamma như thế nào.
Nyla chớp mắt và nhìn chằm chằm xuống sàn nhà trong giây lát.
“Tôi nói với anh ta rằng tôi là nô lệ của Ngựa Hoang. Của Nhà Minerva. Đó là gia huy của cô ấy. Tôi không cần phải tuân lệnh anh ta. Anh ta vẫn cứ ấn tôi xuống. Tôi la lên. Anh ta đánh tôi, sau đó bóp chặt lấy cổ họng của tôi cho đến khi mọi thứ bắt đầu mờ đi và tôi hầu như không ngửi thấy mùi bộ lông sói của anh ta nữa. Thế rồi cô gái cao lênh khênh đó, Milia, đánh văng anh ta ra, tôi đoán vậy.”
Cô gái không nhắc tới chuyện còn có những chiến binh Nhà Diana khác trong phòng. Những kẻ khác quan sát. Đội quân của tôi. Tôi cho bọn họ quyền lực và đây là cách họ sử dụng nó. Đây là lỗi của tôi. Họ là thuộc hạ của tôi, nhưng cũng là những kẻ xấu xa. Không thể sửa chữa việc đó bằng cách trừng phạt một người trong bọn họ. Họ phải muốn trở thành người tốt.
“Cô muốn tôi làm gì hắn?” tôi hỏi cô gái. Tôi không đưa tay chạm vào cô để an ủi. Cô không cần điều đó, cho dù tôi nghĩ bản thân tôi cần. Cô gái cũng làm tôi nhớ tới Evey.
Nyla mân mê những lọn tóc bẩn thỉu của mình và nhún vai.
“Chẳng gì cả.”
“Chẳng gì cả là chưa đủ.”
“Để sửa lại những gì anh ta định làm với tôi ư? Để bù lại nó?” Cô gái lắc đầu, hai bàn tay ôm chặt lấy hai bên sườn. “Chẳng gì là đủ được.”
Sáng hôm sau, tôi tập hợp đội quân của mình lại trong sân lâu đài Nhà Ceres. Có khoảng một tá tập tễnh; hiếm khi xương Hoàng Kim thực sự bị gãy vì chúng rất khỏe, vì thế phần lớn vết thương trong cuộc tấn công đều chỉ là ngoài da. Tôi cảm nhận thấy vẻ bất bình từ phía các học viên Nhà Ceres, và từ cả các học viên Nhà Diana. Đó là căn bệnh ung thư sẽ ăn nát đội quân này, không quan trọng nó nhắm vào ai. Pax đưa Tactus ra và xô hắn quỳ gối xuống.
Tôi hỏi có phải hắn đã định cưỡng bức Nyla hay không.
“Luật pháp không còn tiếng nói trong thời chiến,” Tactus dài giọng.
“Đừng trích dẫn Cicero với tôi,” tôi nói. “Anh đang bị ràng buộc bởi một tiêu chuẩn cao hơn so với một gã chỉ huy toán quân ăn cướp một trăm người.”
“Về chuyện đó thì ít nhất mày cũng nói đúng. Tao là một tạo vật cao cấp hơn, xuất thân từ dòng dõi đáng tự hào với di sản vinh quang. Sức mạnh tạo nên quyền, Darrow. Nếu tao có thể lấy, tao được phép lấy. Nếu tao thực sự lấy, tao đáng được có. Đó là những gì các Vô Song tin tưởng.”
“Thước đo của một con người là những gì anh ta làm khi có quyền lực,” tôi nói lớn tiếng.
“Bỏ qua chuyện này đi, Thần Chết,” Tactus đáp, tự tin vào bản thân hệt như tất cả những kẻ có cùng xuất thân như hắn. “Cô ta là một chiến lợi phẩm. Quyền lực của tao đã chiếm đoạt cô ta. Và trước kẻ mạnh, kẻ yếu phải cúi đầu.”
“Tao mạnh hơn mày, Tactus,” tôi nói. “Vậy tao có thể làm gì với mày tùy ý. Không phải thế sao?”
Hắn lặng thinh, nhận ra mình đã rơi vào bẫy.
“Mày xuất thân từ một gia đình cao quý hơn tao, Tactus. Bố mẹ tao đã chết. Tao là thành viên duy nhất của gia đình tao. Nhưng tao là một tạo vật cao cấp hơn mày.”
Nghe tới đó, hắn nhếch mép cười mỉa mai.
“Không đồng ý à?” Tôi ném một con dao dưới chân hắn và rút dao của tôi ra. “Tao mong mày hãy bày tỏ bất bình.” Hắn không nhặt lưỡi dao của mình lên. “Vậy thì bằng quyền của sức mạnh, tao có thể xử trí mày như tao muốn.”
Tôi tuyên bố cưỡng bức là điều sẽ không bao giờ được cho phép, rồi tôi hỏi Nyla muốn đưa ra hình phạt gì. Như lúc trước, cô nói không muốn hình phạt nào cả. Tôi đảm bảo để tất cả biết rõ chuyện này, để cô gái không phải chịu bất cứ sự trả thù nào. Tactus và những kẻ ủng hộ có vũ trang của hắn tròn mắt nhìn cô gái đầy ngạc nhiên. Bọn họ không hiểu vì sao cô gái không báo thù, nhưng điều đó cũng không ngăn cản họ mỉm cười ma mãnh như những con sói với nhau, nghĩ rằng đầu lĩnh của bọn họ đã thoát khỏi sự trừng phạt. Tiếp đó tôi lên tiếng.
“Nhưng tao thì nói rằng mày sẽ bị phạt hai mươi roi da, Tactus. Mày đã định làm một việc vượt quá khuôn khổ trò chơi. Mày buông thả theo bản năng thú vật bệnh hoạn của mình. Đây là một tội lỗi còn khó tha thứ hơn giết người; tao hy vọng mày sẽ cảm thấy xấu hổ khi nhìn lại khoảnh khắc này sau năm mươi năm nữa và nhận ra sự yếu đuối của mình. Tao hy vọng mày sẽ sợ các con trai và con gái của mày biết điều mày đã làm với một đồng loại Hoàng Kim. Từ giờ tới lúc đó, hai mươi roi là đủ.”
Một vài chiến binh Nhà Diana bước tới với vẻ phẫn nộ, song Pax đã nhấc cây rìu trên vai lên và bọn họ lùi lại, nhìn tôi trừng trừng. Họ đem lại cho tôi một pháo đài và tôi sắp sửa phạt roi chiến binh họ hâm mộ nhất. Tôi thấy đội quân của mình chết dần khi Ngựa Hoang lột áo Tactus ra. Hắn trừng mắt nhìn tôi như một con rắn. Tôi biết hắn đang có những ý nghĩ độc địa nào. Tôi cũng đã nghĩ như thế về những kẻ quất roi lên mình.
Tôi quất lên hắn hai mươi roi tàn nhẫn, không hề nương tay. Máu chảy ròng ròng xuống trên lưng hắn. Pax gần như phải đánh gục một trong các chiến binh Nhà Diana để ngăn họ không ùa tới chặn đứng cuộc trừng phạt.
Tactus chỉ còn đủ sức loạng choạng đứng dậy, mắt hắn rừng rực phẫn nộ.
“Một sai lầm,” hắn thì thầm với tôi. “Một sai lầm ghê gớm.”
Sau đó tôi khiến hắn phải ngạc nhiên. Tôi ấn cây roi vào bàn tay hắn và đưa tay chụp lấy sau gáy hắn, kéo hắn lại gần.
“Mày đáng bị xẻo hết mấy hòn bi, đồ khốn ích kỷ,” tôi thì thầm vào tai hắn. “Đây là đội quân của tao,” tôi nói lớn tiếng hơn. “Đây là đội quân của tôi. Tội lỗi xấu xa của nó cũng là của tôi, là của các người, giống như chúng là của Tactus. Mỗi khi ai đó trong các người phạm một tội lỗi như thế này, một hành vi vô cớ và dung tục, các người sẽ phải trả giá vì nó và tôi sẽ trả giá cùng các người, vì khi các người làm điều gì đó xấu xa, việc đó sẽ làm tổn thương tất cả chúng ta.”
Tactus đứng ngẩn ra đó như một gã ngốc. Hắn đang bối rối.
Tôi đẩy thật mạnh vào ngực hắn. Hắn loạng choạng lùi lại. Tôi đi theo hắn, đẩy tiếp.
“Anh bạn định sẽ làm gì?” Tôi ấn bàn tay đang cầm cây roi da của hắn về phía ngực hắn.
“Tao không biết mày định nói gì…” Tactus lẩm bẩm khi tôi đẩy hắn.
“Thôi nào, anh bạn! Anh bạn đã định nhét của quý của anh bạn vào trong ai đó thuộc đội quân của tôi. Tại sao không đánh tôi khi anh bạn đang có roi trong tay? Tại sao không làm tôi bị đau luôn thể? Như thế sẽ dễ hơn. Milia thậm chí sẽ không tìm cách đâm anh bạn đâu. Tôi hứa đấy.”
Tôi lại đẩy hắn. Hắn nhìn quanh. Không ai nói gì. Tôi cởi phăng áo của mình ra và quỳ gối xuống. Không khí lạnh buốt. Tôi quỳ gối trên đá và tuyết. Mắt tôi nhìn chăm chăm vào mắt Ngựa Hoang. Cô nháy mắt với tôi và tôi cảm thấy mình có thể làm bất cứ điều gì. Tôi bảo Tactus đánh tôi hai mươi lăm roi. Tôi từng chịu đựng những trận đòn tệ hại hơn. Hai cánh tay hắn yếu ớt, và cả ý chí muốn làm việc đó cũng vậy. Những nhát roi vẫn đau rát, song tôi đứng dậy sau năm nhát đầu và đưa cây roi cho Pax.
Họ bắt đầu đếm từ sáu.
“Bắt đầu lại từ đầu!” tôi hét lớn. “Một tên cưỡng dâm thối tha không thể vung cây roi đủ mạnh để làm tôi bị đau.”
Nhưng Pax thì hẳn nhiên có thể.
Đội quân của tôi lên tiếng phản đối. Họ không hiểu. Các Hoàng Kim không làm thế này. Các Hoàng Kim không hy sinh vì nhau. Những kẻ cầm đầu chiếm đoạt; chứ không cho đi. Đội quân của tôi lại la lớn. Tôi hỏi họ, việc này thì có gì tồi tệ hơn so với vụ cưỡng bức mà tất cả họ đều cảm thấy thoải mái khi chứng kiến? Chẳng phải Nyla giờ đây là một người trong số chúng tôi sao? Chẳng phải cô cũng là một phần của đội quân sao?
Giống như những Đỏ. Giống như các Đá Nham Thạch. Như mọi Màu vẫn vậy.
Pax cố đánh nhẹ. Nhưng dù sao cũng là Pax, vì thế khi anh ta dừng tay, lưng tôi trông như một tảng thịt dê nhai dở. Tôi đứng dậy. Làm tất cả những gì có thể để ngăn mình lảo đảo. Tôi đang thấy những vì sao. Tôi muốn rên rỉ. Muốn la thật to. Thay vì thế, tôi nói với họ là bất cứ ai làm điều gì đó xấu xa - họ hiểu ý tôi muốn nói gì - sẽ phải đánh tôi như thế này trước mặt toàn bộ đạo quân. Tôi thấy cách họ nhìn Tactus lúc này, cách họ nhìn Pax và nhìn cái lưng của tôi.
“Các bạn không đi theo tôi vì tôi là người mạnh mẽ nhất. Pax mới là người đó. Các bạn không đi theo tôi vì tôi là người sáng chói nhất. Ngựa Hoang mới là người đó. Các bạn đi theo tôi vì các bạn không biết mình đang đi đâu. Còn tôi thì biết.”
Tôi ra hiệu bảo Tactus lại chỗ mình. Hắn loạng choạng, tái mét, bối rối như một con cừu non vừa sinh. Nỗi sợ hãi hằn rõ trên khuôn mặt hắn. Sợ điều hắn không rõ. Sợ nỗi đau tôi sẵn sàng đón nhận. Sợ khi hắn nhận ra hắn khác biệt đến mức nào so với tôi.
“Đừng sợ,” Tôi nói. Tôi kéo hắn tới trước và ôm lấy hắn. “Chúng ta là những người anh em máu mủ, đồ ngu ngốc. Những người anh em máu mủ.”
Tôi đang học hỏi.