“Fitchner đi rồi à?” Ngựa Hoang hỏi tôi.
“Qua cửa sổ,” tôi đáp.
Tôi quan sát Ngựa Hoang từ phía bên kia chiếc bàn trắng trong phòng chỉ huy Nhà Apollo. Bên ngoài, một cơn bão tuyết đã nổi lên, rõ ràng là để giữ chân đội quân của tôi bên trong lâu đài, quanh các bếp lửa ấm áp và những nồi xúp nóng hổi. Mái tóc cô quấn lại ngang vai, buộc bằng những sợi dây da. Cô cũng khoác bộ lông sói như những người khác, chỉ khác là bộ lông của cô có bôi những đường sọc đỏ sậm. Đôi ủng bết bùn gắn đinh thúc ngựa đang gác lên bàn. Cây gia huy, thứ vũ khí duy nhất cô thực sự thích, nằm trên chiếc ghế bên cạnh cô. Khuôn mặt của Ngựa Hoang biến đổi thật nhanh chóng. Nhanh chóng nở những nụ cười giễu cợt. Nhanh chóng cau lại thành những nếp nhăn dễ mến. Cô mỉm cười với tôi và hỏi tôi đang nghĩ gì trong đầu.
“Tôi đang tự hỏi khi nào cô sẽ phản bội tôi,” tôi nói.
Cặp lông mày của cô nhíu sát lại gần nhau. “Cậu đang trông đợi điều đó sao?”
“Lừa hay bị lừa,” tôi nói. “Chính cô đã nói thế.”
“Cậu sẽ lừa tôi chứ?” cô hỏi. “Không. Vì cậu sẽ được lợi gì chứ? Cậu và tôi đã đánh bại trò chơi này. Bọn họ đã làm chúng ta tin rằng phải có một người chiến thắng, tất cả những người còn lại thua cuộc. Không đúng như vậy, và chúng ta đang chứng minh điều đó.”
Tôi không nói gì.
“Cậu có sự tin tưởng của tôi, vì khi thấy tôi nấp trong bùn sau khi đánh chiếm lâu đài của tôi, cậu đã để tôi trốn thoát,” cô trầm ngâm giải thích. “Và tôi có sự tin tưởng của cậu, vì tôi đã lôi cậu ra khỏi bùn khi Cassius bỏ mặc cậu lại đó cho đến chết.”
Tôi không trả lời.
“Vậy nên đã có câu trả lời. Cậu sẽ làm được những điều lớn lao, Darrow.” Cô chưa bao giờ gọi tôi là Darrow. “Biết đâu cậu không phải một mình làm những điều đó thì sao?”
Những lời cô nói khiến tôi mỉm cười. Rồi tôi đứng bật dậy, làm cô giật mình.
“Hãy tập hợp mọi người lại,” tôi ra lệnh.
Tôi biết cô đang trông đợi sẽ nghỉ tại đây. Cả tôi cũng thế. Mùi xúp cám dỗ tôi. Cả sự ấm áp, cái giường và ý nghĩ trải qua một khoảnh khắc yên bình với cô cũng thế. Nhưng đó không phải là cách người ta chinh phục.
“Chúng ta sẽ làm các Giám Thị bất ngờ. Chúng ta sẽ tiêu diệt Nhà Jupiter.”
“Chúng ta không thể khiến họ bất ngờ.” Cô gõ vào cái nhẫn của mình. Trường Chắn Âm Fitchner tạo ra đã biến mất. Chúng tôi có thể vứt bỏ những chiếc nhẫn hoàn toàn, song chúng là món bảo hiểm của chúng tôi. Các Giám Thị có thể có khả năng chỉnh sửa vài thứ vào lúc này lúc khác, nhưng theo lẽ thường họ không thể can thiệp vào các đoạn ghi hình quá nhiều, nếu không những Người Tuyển Lựa sẽ nghi ngờ.
“Và cho dù chúng ta có tận dụng được cơn bão này, thì việc tiêu diệt Nhà Jupiter sẽ đem lại điều gì chứ?” cô hỏi. “Nếu Apollo không rời đi khi Nhà của ông ta thua cuộc, Jupiter cũng sẽ không đi. Cậu sẽ chỉ khiêu khích bọn họ can thiệp. Bây giờ chúng ta nên truy tìm Chó Rừng!”
Tôi biết các Giám Thị đang theo dõi tôi lên kế hoạch cho việc này. Tôi muốn họ biết tôi đi đâu.
“Tôi chưa sẵn sàng đối đầu với Chó Rừng,” tôi nói với cô. “Tôi cần thêm nhiều đồng minh.”
Cô nhìn tôi, lông mày nhíu lại. Cô không hiểu, nhưng thế cũng không quan trọng. Chẳng bao lâu nữa cô sẽ hiểu.
Bất chấp cơn bão tuyết, đội quân của tôi vẫn di chuyển nhanh chóng. Chúng tôi quấn mình kỹ lưỡng trong áo choàng và lông thú dày tới mức trông như những con vật đang chệnh choạng bước đi trên tuyết. Ban đêm, chúng tôi đi theo các vì sao, di chuyển bất chấp gió thổi mạnh và tuyết rơi dày. Đội quân của tôi không phàn nàn. Họ biết tôi sẽ không dẫn họ đi mà không có mục đích. Các chiến binh mới của tôi nỗ lực mạnh mẽ hơn mức tôi nghĩ họ có thể. Họ đã nghe nói về tôi. Pax đảm bảo chắc chắn điều đó. Và họ nóng lòng muốn gây ấn tượng với tôi. Điều này bỗng trở thành vấn đề. Hễ tôi bước tới đâu, những người ở gần tôi liền nỗ lực gấp đôi, tới mức họ vượt lên những người phía trước và bỏ xa những người phía sau.
Cơn bão tuyết thật dữ dội. Pax luôn đứng gần tôi và Ngựa Hoang, như thể muốn che gió cho chúng tôi. Anh ta và Sevro luôn cạnh tranh với nhau để được là người ở gần tôi nhất, cho dù Pax hẳn sẽ muốn nhóm lửa cho tôi và bế tôi lên giường buổi tối nếu tôi để anh ta làm vậy, trong khi Sevro chắc sẽ bảo tôi hãy tự nhấc mông lên. Giờ đây, cứ mỗi lần nhìn cậu ta tôi lại thấy bố cậu ta. Lúc này, khi tôi đã biết về gia đình Sevro, cậu ta dường như trở nên yếu đuối hơn. Chẳng có lý do nào để điều đó là sự thật; tôi đoán có lẽ chỉ là do lúc trước tôi luôn nghĩ cậu ta thực sự được một con sói cái sinh ra.
Cuối cùng, tuyết ngừng rơi, mùa xuân tới thật nhanh và khắc nghiệt, xác nhận những gì tôi nghi ngờ. Các Giám Thị đang giở trò. Những Kẻ Gào Rú đảm bảo luôn để mắt lên bầu trời đề phòng các Giám Thị quyết định quấy phá khi chúng tôi đang trên đường. Không có gì xảy ra. Tactus luôn để mắt tới tung tích bọn họ. Nhưng tất thảy đều im lặng. Chúng tôi không thấy thám báo nào của kẻ thù, không nghe thấy tiếng kèn trận nào ngoài xa, không thấy khói bay lên ngoại trừ từ vùng cao nguyên Nhà Mars ở phía Bắc.
Chúng tôi tấn công những kho dự trữ bị cháy sém và các lâu đài đổ vỡ trên đường tiến về phía Nhà Jupiter. Có những cái bình có quai trong lâu đài Nhà Bacchus làm Sevro thất vọng tràn trề khi khám phá ra chúng đựng đầy nước nho thay vì rượu vang, thịt bò muối từ các hầm chứa sâu hút của Nhà Juno, pho mát đóng bánh, cá gói trong lá cây, và hàng túi đầy thứ thịt ngựa xông khói luôn hiện diện khắp nơi. Những món này giúp chúng tôi no bụng trên đường hành quân.
Sau bốn ngày gian khổ, chúng tôi đã tới vây hãm tòa lâu đài có ba lớp tường của Nhà Jupiter nằm trên ngọn đèo thấp qua núi. Tuyết tan đủ nhanh để làm mặt đất sũng nước và làm khổ lũ ngựa của chúng tôi. Các dòng suối chảy ào qua nơi chúng tôi Cắm trại. Tôi chẳng buồn nhọc công phác ra kế hoạch hành động. Tôi chỉ đơn giản nói với nhóm của Pax, Milia và Nyla rằng ai chiếm cho tôi lâu đài sẽ giành được một phần thưởng. Những kẻ phòng thủ rất thưa thớt, và đội quân của tôi chiếm được lớp phòng thủ ngoài cùng trong một ngày bằng cách chế tạo một loạt thang leo tường thành bằng gỗ dưới làn tên bắn lác đác.
Ba toán quân còn lại của tôi tuần tiễu vùng lãnh thổ xung quanh, sẵn sàng dùng vũ lực trong trường hợp Chó Rừng quyết định nhúng mũi vào trận chiến này. Có vẻ như lực lượng chủ yếu của Nhà Jupiter đang ở tận bên kia con sông Argos giờ đã tan băng để vây hãm lâu đài Nhà Mars. Bọn họ không ngờ dòng sông lại tan băng nhanh đến thế. Vẫn chưa có dấu hiệu nào của thủ hạ Chó Rừng hay các Giám Thị. Tôi tự hỏi liệu họ đã tìm ra Fitchner bị nhốt trong một căn hầm ở lâu đài Nhà Apollo hay chưa. Tôi để lại cho ông ta đồ ăn, nước uống và một khuôn mặt bầm giập.
Đến ngày thứ ba của cuộc bao vây, một lá cờ trắng được thả xuống từ mặt thành lâu đài Nhà Jupiter. Một cậu con trai gầy gò vóc dáng trung bình với nụ cười dè dặt trên môi lén chui ra khỏi cửa hậu lâu đài Nhà Jupiter. Tòa lâu đài nằm trên nền cao, lởm chởm đá. Nằm kẹp giữa hai vách đá lớn, vì thế ba lớp tường của lâu đài đều nhô ra ngoài. Có lẽ chẳng mấy chốc nữa tôi sẽ thử phái người leo từ các vách đá xuống xem sao. Việc này hoàn toàn có thể là nhiệm vụ cho Những Kẻ Gào Rú - song họ đã có đủ vinh quang rồi. Cuộc vây hãm này thuộc về các chiến binh bị bắt khi chúng tôi tấn công Nhà Apollo.
Cậu trai nọ dè dặt đi bộ tới trước cổng chính. Tôi gặp cậu ta ở đó cùng Sevro, Milia, Nyla và Pax. Ngay cả khi không có Tactus và Ngựa Hoang, chúng tôi vẫn là một nhóm đáng sợ, dù rằng về vẻ bề ngoài của Ngựa Hoang không bao giờ thực sự đáng sợ - giỏi lắm thì cũng chỉ có thể nói vậy về tinh thần của cô. Milia trông như thứ gì đó bước ra từ một con ác mộng - cô đã học thói quen đeo các chiến quả trên người như Tactus và Cây Kế. Và Pax đã khắc vạch đánh dấu trên cây rìu chiến to tướng của anh ta cho mỗi nô lệ bắt được.
Trước mặt các trợ thủ của tôi, cậu nhóc kia lộ rõ vẻ bối rối. Nụ cười của cậu ta chỉ thoáng qua rất nhanh, gần như có vẻ cậu ta lo chúng tôi có thể không tán thưởng. Cái nhẫn trên tay cậu ta là của Nhà Jupiter. Trông cậu ta có vẻ đói, vì cái nhẫn không còn vừa trên ngón tay cậu ta nữa.
“Tên tôi là Lucian,” cậu ta nói, cố làm ra vẻ nam nhi. Dường như cậu ta cho rằng Pax là người chỉ huy. Pax phá lên cười oang oang và chỉ vào tôi cùng Lưỡi Hái của tôi. Lucian có vẻ nao núng khi nhìn tôi. Tôi nghĩ anh chàng biết rõ tôi là Thủ Lĩnh.
“Vậy chúng ta đứng đây để cười với nhau hả?” tôi hỏi. “Cậu muốn nói gì?”
“Muốn nói là đói,” cậu ta cười khổ sở. “Đã ba tuần nay chúng tôi chỉ ăn chuột và ngũ cốc sống ngâm nước.”
Tôi gần như thương hại cậu nhóc. Mái tóc của cậu ta bẩn thỉu, mắt đẫm lệ. Cậu ta biết mình vừa từ bỏ cơ hội có một chỗ tập sự. Người ta sẽ khinh bỉ cậu nhóc trong suốt phần đời còn lại vì đã đầu hàng. Nhưng cậu ta đói. Và cả bảy kẻ thủ thành còn lại cũng thế. Kể cũng lạ, tất cả đều là học viên Nhà Jupiter, không phải nô lệ. Thủ Lĩnh của họ đã bỏ lại những kẻ yếu ớt thay vì các nô lệ.
Điều kiện duy nhất của họ khi giao nộp lâu đài là dứt khoát không bị biến thành nô lệ. Chỉ có Pax lẩm bẩm điều gì đó chính trực về việc họ cần phải giành lấy tự do cho bản thân như những người còn lại trong số chúng tôi, nhưng tôi đồng ý với thỉnh cầu của cậu nhóc. Tôi lệnh cho Milia theo dõi họ. Nếu họ định làm phản, cô sẽ lấy chỏm tóc của cả đám làm chiến quả. Chúng tôi dắt lũ ngựa của mình vào trong sân lâu đài. Mặt đá mấp mô và bẩn thỉu. Một tháp phòng thủ cao, vuông vức vươn lên áp vào vách núi.
Bóng tối ập xuống qua các đám mây. Một cơn bão đang tới chỗ con đèo, vì thế tôi đưa lực lượng của mình vào trong lâu đài và chặn các cổng lại. Ngựa Hoang và lực lượng dưới quyền của cô ở lại bên ngoài tường lâu đài và sẽ quay về muộn hơn trong đêm sau khi tuần tra cùng Tactus. Chúng tôi nói chuyện với nhau qua Thiết Bị Liên Lạc và Tactus rủa chúng tôi vì có một mái nhà khô ráo trên đầu. Cơn mưa tối hôm đó rất to.
Tôi đảm bảo để các cựu binh của chúng tôi có được những chiếc giường tốt nhất trong khu phòng ngủ của Nhà Jupiter trước khi chúng tôi ăn. Đội quân của tôi có thể rất kỷ luật, song họ sẽ sẵn sàng đâm chính mẹ của mình vì một cái giường ấm áp. Ngủ dưới đất chính là điều phần lớn họ chẳng bao giờ thích ứng nổi. Họ nhớ những chiếc đệm và tấm ga trải giường bằng lụa của mình. Tôi nhớ chiếc giường nhỏ tôi từng chia sẻ với Eo. Khoảng thời gian từ lúc em mất đến giờ còn dài hơn thời gian chúng tôi kết hôn với nhau. Tôi ngạc nhiên khi thấy việc nhận ra điều đó khiến mình đau đớn tới vậy.
Tôi nghĩ giờ tôi đã mười tám tuổi, tính theo năm Trái Đất. Và cũng không chắc lắm.
Với những kẻ cố thủ đang đói lả của Nhà Jupiter, bánh mì và thịt của chúng tôi chẳng khác gì thiên đường. Lucian cùng các đồng đội của cậu ta, tất cả đều gầy giơ xương, mệt mỏi phờ phạc, ăn nhanh tới mức Nyla cuống lên la lối vì sợ bọn họ sẽ tự làm lủng ruột mình ra. Cô chạy quanh nhắc nhở từng người trong số họ là thịt ngựa xông khói sẽ không phi nước đại chuồn đi đâu được cả. Pax và đám Lưng Máu của anh ta thỉnh thoảng lại ném xương về phía mấy kẻ thảm hại nọ. Tiếng cười của Pax thật dễ lây lan. Nó vang lên từ anh ta rồi biến thành thứ gì đó đậm nữ tính khi nó tiếp tục duy trì sau hai giây. Không ai có thể giữ được vẻ mặt nghiêm túc khi anh ta bắt đầu cười. Anh ta lại bắt đầu nói về Helga. Tôi tìm kiếm Ngựa Hoang để chúng tôi có thể phá lên cười về câu chuyện này, song cô sẽ còn vắng mặt thêm nhiều giờ nữa. Thậm chí ngay lúc này tôi cũng thấy thiếu vắng cô, và lồng ngực tôi chợt cảm thấy rộn rã vì tôi biết cô sẽ cuộn mình trên giường tôi vào tối hôm nay và chúng tôi sẽ cùng nhau ngáy say sưa như chú Narol sau ngày Giáng sinh.
Tôi gọi Milia tới đầu bàn. Đội quân của tôi đi lại tha thẩn trong phòng chỉ huy Nhà Jupiter; họ thấy thoải mái khi chinh phục. Bản đồ của Nhà Jupiter đã bị phá hủy. Tôi không thể biết họ nắm được những gì.
“Cô nghĩ sao về các vị chủ nhà của chúng ta?” tôi hỏi Milia.
“Theo tôi chúng ta cần buộc họ làm nô lệ.”
Tôi tặc lưỡi. “Cô thực sự không thích giữ lời hứa sao?”
Trông cô gái rất giống một con chim ưng, khuôn mặt đầy góc cạnh, tàn nhẫn. Giọng nói của cô cũng tương tự. “Những lời hứa chỉ là những cái xích,” cô gằn giọng. “Cả hai thứ đều sinh ra để bị phá vỡ.”
Tôi bảo cô để cho những tù binh Nhà Jupiter được yên, nhưng sau đó lớn tiếng ra lệnh cho cô mang chỗ rượu vang chúng tôi đã chiếm được trên đường tới chỗ Nhà Jupiter. Cô chọn vài cậu con trai và mang các thùng phuy tìm được trong kho Nhà Bacchus tới.
Tôi đứng lên mặt bàn với bộ dạng thật ngớ ngẩn. “Và tôi ra lệnh cho các bạn phải say!” Tôi hét lớn với đội quân của mình. Họ nhìn tôi như thể tôi bị điên.
“Say à?” một người hỏi.
“Phải!” Tôi cắt ngang trước khi cậu ta kịp nói thêm. “Các bạn không thể làm được thế sao? Thử một lần hành động như những gã điên xem nào!”
“Chúng tôi sẽ thử,” Milia hô lớn. “Chúng ta sẽ thử phải không nào?” Trả lời cô là những tiếng reo hò. Một lát sau, trong lúc chúng tôi uống thứ rượu chiếm được từ Nhà Bacchus, tôi lớn tiếng giành một phần cho các tù binh Nhà Jupiter. Pax loạng choạng đứng dậy phản đối ý tưởng chia sẻ chỗ rượu ngon. Anh ta là một diễn viên giỏi.
“Anh đang chống lại tôi đấy à?” tôi hỏi.
Pax do dự nhưng rồi cũng gật cái đầu to tướng của mình.
Tôi rút Lưỡi Hái ra khỏi bao đeo sau lưng. Nó rít lên trong bầu không khí ẩm ướt của phòng chỉ huy. Cả trăm con mắt dồn vào chúng tôi. Sấm rền vang bên ngoài. Pax lắc lư bước tới một bước dài ngất ngưởng như người say. Bàn tay anh ta cũng đã nắm lấy cán cây rìu, nhưng không rút nó ra. Sau giây lát, anh ta lắc đầu và quỳ một gối xuống - và vẫn cao gần bằng tôi. Tôi tra Lưỡi Hái của mình vào vỏ và nâng anh ta dậy. Tôi yêu cầu anh ta đi tuần tra.
“Tuần tra? Nhưng… trong mưa bão sao?”
“Anh nghe tôi nói rồi đấy, Pax.”
Với một tràng lầm bầm, các Lưng Máu lắc lư đi theo anh ta thực hiện hình phạt dành cho họ. Tất cả họ đều đủ khôn ngoan để hiểu ra phần vai của mình ngay cả khi họ không biết về vở diễn. “Kỷ luật!” Tôi huênh hoang với Lucian. “Kỷ luật là nét tốt đẹp nhất của nhân loại. Ngay cả ở những kẻ lớn xác thô lỗ như thế. Nhưng anh ta nói đúng. Không có rượu vang cho các cậu tối nay. Để có được, các cậu phải giành lấy.”
Trong lúc Pax vắng mặt, tôi tổ chức lễ trao tượng trưng những bộ áo choàng lông sói cho các nô lệ Nhà Venus và Bacchus đã giành lại tự do khi tham gia chiếm lâu đài này - chỉ là tượng trưng vì chúng tôi không có thời gian đi tìm những con sói. Tiếng cười và những câu nói bông đùa vang lên. Đầy vui vẻ trong một hồi, dù không ai rời xa vũ khí. Nyla được thúc giục hát một bài. Giọng hát của cô như của một thiên thần. Cô từng hát tại Nhà Hát opera Sao Hỏa và đã được lên lịch biểu diễn tại Vienna cho tới khi Học Viện mang đến cho cô một cơ hội tốt hơn. Cơ hội cả đời có một. Thật thú vị làm sao.
Lucian ngồi trong góc căn phòng chỉ huy cùng bảy tù binh khác, quan sát các chiến binh của chúng tôi diễn màn lăn ra ngủ trên bàn, trước lò sưởi, dọc theo các bờ tường. Một số lẩn đi kiếm giường. Tiếng ngáy vang vọng vào tai tôi.
Sevro đứng sát cạnh tôi, như thể các Giám Thị có thể ùa vào giết tôi bất cứ lúc nào. Tôi bảo Sevro cứ uống cho thật say và mặc kệ tôi. Cậu ta làm theo và chẳng mấy chốc đã cười sằng sặc, rồi gục đầu xuống mặt bàn dài ngủ lịm. Tôi chếnh choáng đi qua đội quân đang ngủ của mình tới chỗ Lucian, một nụ cười nở trên khuôn mặt. Tôi chưa từng say kể từ khi vợ tôi chết.
Bất chấp vẻ dễ bảo của Lucian, tôi thấy cậu ta thật kỳ lạ. Đôi mắt cậu ta hiếm khi nhìn thẳng vào mắt tôi, và đôi vai cậu ta rũ xuống. Nhưng hai bàn tay của cậu ta không bao giờ đút vào túi quần, không bao giờ khép lại để thủ thế. Tôi hỏi cậu ta về cuộc chiến với Nhà Mars. Đúng như tôi nghĩ, cuộc chiến đó đã sắp thắng lợi. Cậu ta nói gì đó về một cô gái đang phản bội Nhà Mars. Tôi đoán, có vẻ đó là Antonia.
Tôi cần hành động nhanh chóng. Tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu gia huy và lâu đài Nhà của tôi bị chiếm, cho dù tôi đang có trong tay một đội quân độc lập. Về nguyên tắc, tôi có thể bị thua.
Đám bạn của Lucian đã mệt rũ, vì thế tôi cho họ rời đi để tìm lấy một cái giường. Bọn họ sẽ không gây ra chuyện gì rắc rối. Lucian nán lại nói chuyện. Tôi mời cậu ta tới bên chiếc bàn trong phòng chỉ huy. Trong lúc các bạn của Lucian nối nhau ra ngoài, tôi nghe thấy tiếng Ngựa Hoang ngoài sảnh. Cô uyển chuyển bước vào phòng. Sấm rền vang bên ngoài. Mái tóc cô ướt và dính bết vào nhau, bộ lông sói ướt sũng, ủng bê bết bùn.
Khuôn mặt cô là điển hình của sự lúng túng khi cô thấy tôi cùng Lucian.
“Ngựa Hoang, em yêu dấu” tôi reo lên. “Anh sợ là em về quá muộn. Bọn anh đã giải quyết hết cả kho Nhà Bacchus rồi!” Tôi khoát tay về phía đội quân đang ngủ của mình và nháy mắt. Có chừng năm mươi người còn lại, rải khắp căn phòng chỉ huy rộng lớn trong nhiều trạng thái ngủ khác nhau. Tất cả đều say mềm như chú Narol trong ngày Giáng sinh.
“Uống say bí tỉ có vẻ là một ý tưởng hạng nhất vào thời điểm như lúc này,” cô nói thật lạ. Cô nhìn sang Lucian, rồi lại nhìn tôi. Ngựa Hoang không thích điều gì đó. Tôi giới thiệu cô với Lucian. Cậu ta lẩm bẩm rất vui được gặp cô. Cô cười khẩy.
“Làm thế nào cậu ta thuyết phục được cậu không biến cậu ta thành nô lệ vậy, Darrow?”
Tôi không rõ liệu cô có hiểu trò tôi đang chơi hay không.
“Cậu ta trao cho tôi lâu đài này!” Tôi vung vẩy bàn tay hậu đậu của mình về phía tấm bản đồ đá đã bị phá hủy một nửa trên tường. Ngựa Hoang nói cô sẽ gia nhập cùng chúng tôi. Cô bắt đầu lên tiếng gọi vài người trong toán của mình từ ngoài hành lang vào, nhưng tôi ngăn cô lại. “Không, không. Tôi và Lucian đây đã trở thành bạn chí thân. Không có cô gái nào ở đây hết. Hãy dẫn người của cô đi tìm Pax.”
“Nhưng…”
“Đi tìm Pax,” tôi ra lệnh.
Tôi biết cô bối rối, nhưng cô tin tôi. Ngựa Hoang lẩm bẩm chào tạm biệt tôi và Lucian rồi đóng cửa lại. Tiếng gót ủng của cô nện xuống sàn xa dần.
“Cứ nghĩ cô nàng chẳng bao giờ chịu đi cơ đấy!” Tôi bật cười với Lucian. Cậu ta ngả người ra sau trên ghế. Cậu ta thực sự rất gầy, chẳng có gì thái quá ở cậu ta cả. Mái tóc vàng của cậu ta được cắt ngắn. Hai bàn tay gầy gò và hữu dụng. Cậu ta làm tôi nhớ tới một người.
“Hầu hết mọi người không muốn các cô gái đẹp rời đi,” Lucian nói, mỉm cười có vẻ chân thành. Thậm chí cậu ta còn hơi đỏ mặt khi tôi hỏi cậu ta có thực sự nghĩ Ngựa Hoang đẹp hay không.
Chúng tôi trò chuyện trong gần một giờ. Dần dà, cậu ta thả lỏng mình. Cậu ta dần trở nên tự tin hơn và chẳng mấy chốc đã kể cho tôi nghe về thời thơ ấu của mình, về một ông bố khắt khe, về những kỳ vọng của gia đình. Nhưng cậu ta không hề thấy khổ sở khi kể lại những chuyện này. Cậu ta là một người thực tế, một nét tính cách tôi ngưỡng mộ. Cậu ta không còn phải né tránh ánh mắt của tôi khi chúng tôi nói chuyện nữa. Hai vai cậu ta không còn rũ xuống như trước, cậu ta trở nên thoải mái hơn, thậm chí còn hài hước. Tôi bật cười lớn đến sáu lần. Đêm khuya dần, song chúng tôi vẫn trò chuyện và đùa bỡn. Cậu ta cười phá lên vì đôi ủng tôi đi, được quấn lông thú cho ấm. Lúc này chúng thật nóng khi tuyết đã tan, nhưng tôi cần phải đeo những tấm da sống.
“Còn anh thì sao, Darrow? Chúng ta cứ nói mãi về tôi. Tôi nghĩ đến lượt anh rồi. Vậy hãy kể cho tôi biết, điều gì đã đưa anh tới đây? Điều gì thúc đẩy anh? Tôi không nghĩ tôi từng nghe nói tới gia đình anh…”
“Nói thật lòng, họ không phải loại người khiến cậu để tâm lắng nghe khi được kể đâu. Nhưng tôi nghĩ tất cả bắt đầu từ một cô gái, vậy thôi. Tôi là người đơn giản. Và các lý do của tôi cũng thế.”
“Cô gái đẹp đó à?” Lucian đỏ mặt. “Ngựa Hoang à? Cô ấy khó có thể coi là đơn giản.”
Tôi nhún vai.
“Tôi đã kể cho anh nghe mọi thứ!” Lucian phản đối. “Đừng có làm một anh chàng Tím mơ hồ với tôi. Nói thẳng ra đi nào, anh bạn!” Cậu ta nóng ruột gõ bàn.
“Được rồi. Được rồi. Toàn bộ câu chuyện.” Tôi thở dài. “Thấy cái bao bên cạnh cậu không? Bên trong nó có một cái túi. Cậu lấy cái túi đó ra cho tôi được chứ?”
Lucian lấy cái túi ra và ném nó cho tôi. Cái túi rơi xuống bàn kêu loảng xoảng.
“Hãy cho tôi thấy bàn tay của cậu nào.”
“Bàn tay của tôi?” cậu ta bật cười hỏi.
“Phải, chỉ cần chìa nó ra thôi, nào.” Tôi gõ bàn. Cậu ta không phản ứng. “Thôi nào, anh bạn. Có một giả thiết tôi đang muốn kiểm chứng.” Tôi gõ xuống bàn với vẻ sốt ruột. Cậu ta đưa bàn tay ra.
“Làm cách nào mà bàn tay của tôi có thể nói lên điều gì về câu chuyện hay giả thiết của anh chứ?” Nụ cười của cậu ta vẫn hiện hữu.
“Cũng rắc rối lắm. Tốt nhất để tôi chỉ cho cậu thấy.”
“Cũng được thôi.”
Tôi mở túi ra và dốc những thứ bên trong xuống bàn. Hai chục chiếc nhẫn vàng có chạm phù hiệu lăn ra khắp mặt bàn. Lucian nhìn chúng lăn đi.
“Những cái nhẫn này là của các học viên đã chết. Những người mà đám Robot Cấp Cứu không thể cứu được. Chúng ta hãy xem nào.” Tôi lần qua mớ nhẫn. “Chúng ta có nhẫn Jupiter, Venus, Neptune, Bacchus, Juno, Mercury, Diana, Ceres… và chúng ta có một chiếc Minerva ngay đây.” Tôi cau mày và lần tìm quanh. “Hừm. Lạ thật. Tôi không tìm thấy cái nhẫn Pluto nào cả.”
Tôi ngước mắt nhìn lên cậu ta. Đôi mắt cậu ta lúc này khác hẳn. Chết chóc. Lặng lẽ.
“Ồ, có một cái đấy.”