Đỏ Trỗi Dậy

Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
21
Lãnh Địa Của Chúng Tôi

❊ ❊ ❊

Trời còn nhập nhoạng chưa sáng hẳn, Fitchner đã đánh thức chúng tôi trong khu buồng ngủ dài. Vừa càu nhàu, chúng tôi vừa trườn ra khỏi những chiếc giường ngủ gập đôi rồi đi từ tháp phòng thủ chính tới quảng trường của lâu đài, tại đây chúng tôi khởi động, rồi bắt đầu một cuộc tập chạy. Chúng tôi nhảy vọt dễ dàng ở điều kiện trọng lực chỉ còn .37.

Mây trút xuống cơn mưa nhè nhẹ. Những bức tường chắn nằm cách thung lũng nhỏ của chúng tôi năm mươi kilomet về phía Tây và bốn mươi kilomet về phía Đông vươn lên cao sừng sững sáu kilomet. Ở giữa các bức tường là cả một hệ sinh thái với núi non, rừng rậm, sông ngòi và đồng bằng. Chiến trường của chúng tôi.

Lãnh địa của chúng tôi là một vùng cao nguyên. Tại đây mọc lên những quả đồi phủ rêu xanh rì và những đỉnh núi hiểm trở lởm chởm dốc đứng võng sâu xuống thành những khe hẹp hình chữ u cỏ mọc um tùm. Sương mù trùm lên tất cả như một tấm chăn, kể cả những khu rừng rậm rạp trải ra như tấm mền tự dệt ở nhà phủ trên các quả đồi thấp. Lâu đài của chúng tôi tọa lạc trên một ngọn đồi nằm ngay phía Bắc một con sông ở giữa một lũng hẹp hình cái bát - nửa là đồng cỏ, nửa là rừng cây. Những ngọn đồi lớn hơn bao quanh lũng núi thành một hình bán nguyệt về phía Bắc và Nam. Đáng ra tôi đã có thể thích nơi này. Và chắc Eo cũng thế. Nhưng không có em, tôi cảm thấy cũng cô độc như tòa lâu đài trên ngọn đồi cao trơ trụi. Tôi bất giác đưa tay tìm mặt dây chuyền, tìm cánh hồng tú cầu của chúng tôi. Cả hai đều chẳng còn bên tôi. Tôi cảm thấy trống rỗng tại chốn thiên đường này.

Ba bức tường tòa lâu đài trên đỉnh đồi nằm trên đỉnh các vách đá cao tám mươi mét. Bản thân lâu đài rất lớn. Tường của nó vươn cao tới ba mươi mét. Tòa cổng lâu đài nhô ra khỏi tường như một pháo đài với các tháp canh. Bên trong các bức tường, tháp phòng thủ hình vuông tạo thành một phần tường thành phía Tây Bắc và vươn cao năm mươi mét. Một con dốc thoai thoải chạy từ đáy lũng núi lên cổng Tây lâu đài, đối diện với tháp phòng thủ. Chúng tôi chạy xuống con dốc này theo một dải đường đất độc đạo. Sương mù trùm lấy chúng tôi. Tôi hít sâu thứ không khí lạnh buốt. Nó làm tôi tỉnh táo lại sau những giờ ngủ chập chờn.

Sương mù tan dần khi ngày hè ló rạng. Hươu núi, gầy gò và nhanh nhẹn hơn các sinh vật cùng họ trên Trái Đất, chạy vụt vào trong rừng linh sam. Từng bầy chim bay lượn trên không. Một con quạ đơn độc báo hiệu điềm lạ. Đám cừu rải rác trên đồng cỏ, lũ dê lang thang trên các ngọn đồi cao lởm chởm đá nơi chúng tôi đang chạy từng hàng năm mươi mốt người. Những thành viên khác trong Nhà của tôi có thể đã nhìn thấy các loài động vật trên Trái Đất, hay những sinh vật kỳ lạ các Nhà Tạo Tác quyết định chế tạo ra cho vui. Nhưng tôi chỉ thấy có thức ăn và cái mặc.

Những con vật thiêng của Sao Hỏa sinh sống trên vùng lãnh thổ của chúng tôi. Những con chim gõ kiến mổ vào các thân cây sồi và linh sam. Vào ban đêm, lũ sói tru lên khắp nơi ngoài cao nguyên, còn ban ngày chúng ngang nhiên diễu qua các khu rừng. Rắn xuất hiện gần dòng sông. Kền kền trong các khe sâu yên tĩnh. Những kẻ giết người đang chạy bên cạnh tôi. Tôi có những bạn bè mới hay làm sao. Giá như Loran hay Kieran hoặc Matteo có mặt ở đây để canh chừng sau lưng cho tôi. Ai đó tôi có thể tin tưởng. Tôi là một con cừu đội lốt sói giữa một bầy sói.

Khi Fitchner dẫn chúng tôi chạy lên những ngọn đồi cao lởm chởm đá, Lea, cô gái bị tập tễnh, ngã nhào. Ông ta thờ ơ dùng chân thúc cô gái cho tới khi chúng tôi khiêng cô trên vai. Roque và tôi đảm nhận gánh nặng này. Titus cười khẩy, và chỉ có Cassius chịu giúp sức khi Roque mệt. Sau đó Pollux, một cậu con trai xương xương, giọng nói khàn khàn với mái tóc rối bù thay lượt cho tôi. Nghe giọng nói, người ta có cảm giác anh chàng này đã hút thuốc từ năm lên hai tuổi.

Chúng tôi nặng nhọc lê bước qua một thung lũng mùa hè với rừng rậm và đồng cỏ. Lũ bọ bâu vào đốt chúng tôi. Các Hoàng Kim đều ướt sũng mồ hôi, nhưng tôi thì không. Cuộc dạo chơi này có thể coi là một cữ tắm nước đá nếu so sánh với sự khắc nghiệt của bộ Đồ Hầm Lò trước đây của tôi. Tất cả các học viên ở quanh tôi đều khỏe mạnh rắn rỏi, song Cassius, Sevro, Antonia, Quinn (cô nàng khỉ gió này là cô gái, hay bất cứ sinh vật đi bằng hai chân nào, nhanh nhất tôi từng thấy), Titus, ba người bạn mới của hắn và tôi đã có thể bỏ xa những người còn lại ở đằng sau. Chỉ Fitchner cưỡi trên đôi Ủng Trọng Lực là có thể nhanh nhẹn hơn chúng tôi. Ông ta vùn vụt lao đi như một con hươu núi, rồi đuổi theo một con và vung kiếm ra. Lưỡi kiếm quấn vòng quanh cổ họng con hươu núi, và ông ta siết lưỡi kiếm lại để giết con vật.

“Bữa tối,” ông ta vừa nói vừa cười nhăn nhở. “Lôi nó theo.”

“Ông đã có thể giết nó ở gần lâu đài hơn,” Sevro lẩm bẩm.

Fitchner gãi gãi đầu nhìn quanh. “Còn có ai khác nghe thấy một gã Quỷ Lùn xấu xí bé choắt vừa…. à, bất cứ âm thanh nào lũ Quỷ Lùn vừa phát ra không? Lôi nó theo.”

Sevro nắm lấy chân con hươu. “Đồ phân lộn lên óc.”

Chúng tôi lên tới đỉnh một quả đồi đá cheo leo nằm cách lâu đài Nhà Mars năm kilomet về phía Tây Nam. Một tòa tháp đá sừng sững án ngữ trên đỉnh. Từ trên đỉnh tháp, chúng tôi quan sát chiến trường. Ở đâu đó ngoài kia, kẻ thù của chúng tôi cũng đang làm điều tương tự. Chiến trường trải rộng về phía Nam xa hơn tầm mắt chúng tôi. Một rặng núi tuyết phủ trải ra kín đường chân trời phía Tây; về phía Đông Nam, một khu rừng nguyên sinh là điểm đáng chú ý nhất trong địa hình. Chia tách giữa hai vùng địa hình kể trên là một vùng đồng bằng tươi tốt bị cắt xẻ bởi một con sông lớn chảy về phía Nam, sông Argos, và các phụ lưu của nó. Xa hơn về phía Nam, sau vùng đất bằng với những dòng sông, mặt đất biến đổi thành các đầm lầy. Tôi không thể nhìn xa hơn nữa. Một quả núi khổng lồ lơ lửng trên bầu trời xanh ngắt ở độ cao hai kilomet. Fitchner giải thích đó là Olympus, một ngọn núi nhân tạo nơi các Giám Thị quan sát học viên hằng năm. Trên đỉnh núi lấp lánh một tòa lâu đài như trong chuyện thần tiên. Lea nhích lại gần để đứng cạnh tôi.

“Làm thế nào nó bay lơ lửng được?” cô gái dịu dàng hỏi.

Tôi chịu không có một manh mối nào dù mơ hồ nhất.

Tôi nhìn về phía Bắc.

Hai con sông trong một thung lũng phủ đầy rừng cắt rời vùng lãnh thổ phía Bắc của chúng tôi, miền đất nằm ở bên rìa một vùng hoang dã rộng mênh mông. Chúng tạo thành chữ V chỉ về phía Tây Bắc hướng tới vùng đất thấp, rồi cuối cùng tạo thành một phụ lưu đổ vào sông Argos. Bao quanh thung lũng là các cao nguyên - những quả đồi hiểm trở và những ngọn núi tí hon có các khe vực sâu, nơi sương mù vẫn còn nán lại.

“Đây là Tháp Phobos,” Fitchner nói. Tòa tháp nằm ở cực Tây Nam phần lãnh thổ của chúng tôi. Ông ta uống nước từ bi đông mang theo trong khi chúng tôi phải chịu khát, rồi chỉ về phía Tây Bắc, nơi hai dòng sông gặp nhau dưới thung lũng để tạo thành chữ V. Một tòa tháp đồ sộ tọa lạc trên đỉnh một rặng núi nhỏ phía xa nằm ngay phía sau hợp lưu. “Và đó là Deimos.” Ông ta vạch một đường tưởng tượng để chỉ cho chúng tôi thấy ranh giới khu vực của Nhà Mars.

Con sông phía Đông được gọi là Furor. Con sông phía Tây, chạy qua ngay phía Nam lâu đài của chúng tôi, là Metas. Chỉ có một cây cầu bắc qua sông Metas. Kẻ thù sẽ phải đi qua nó để tới giữa hai nhánh chữ V vào trong thung lũng rồi tiến theo hướng Đông Bắc qua địa hình thuận lợi có rừng cây che phủ để tới lâu đài của chúng tôi.

“Đây không phải là một trò đùa chết tiệt đấy chứ?” Sevro hỏi Fitchner.

“Ý anh bạn là sao hả, Quỷ Lùn?” Fitchner nổ một bong bóng kẹo cao su.

“Hai chân chúng ta đang xoạc rộng ra chả kém gì một con điếm Hồng. Tất cả đống đồi núi kia và bất cứ ai cũng có thể đi thẳng tới cổng trước. Lối đi bằng phẳng đến hoàn hảo từ vùng đất thấp tới thẳng cửa chúng ta. Chỉ phải vượt qua có một con sông thối tha.”

“Muốn chỉ ra điều hiển nhiên hả? Anh bạn biết không, ta thực sự không thích anh bạn. Đồ Quỷ Lùn loắt choắt kinh tởm.” Fitchner nhìn Sevro chằm chằm đầy ẩn ý một hồi, rồi nhún vai. “Dù thế nào đi nữa, ta sẽ ở trên Olympus.”

“Thế nghĩa là sao, ông Giám Thị?” Cassius hỏi đầy khó chịu. Anh ta cũng không thích chiều hướng mà mọi thứ có vẻ sẽ diễn ra. Dù đôi mắt anh ta đã đỏ ngầu vì khóc suốt đêm trước cái chết của cậu em trai, điều đó cũng không làm bớt đi vẻ đẹp ấn tượng của anh ta.

“Ý ta muốn nói đó là vấn đề của cậu, ông hoàng con. Không phải của ta. Sẽ không ai sửa gì cho các người hết. Ta là Giám Thị của các người. Chứ không phải mẹ của các người. Các người đang ở trường, nhớ chứ? Vậy nếu chân các người có xoạc ra, hãy đi mà làm một cái đai trinh tiết để che chắn lấy những chỗ mềm yếu.”

Vài tiếng cười khùng khục vang lên.

“Còn có thể tệ hại hơn đấy,” tôi nói. Tôi chỉ ra sau vai Antonia, về hướng đồng bằng phía Nam nơi một pháo đài của đối phương trải dài theo một dòng sông lớn. “Chúng ta đã có thể bị phơi trần ra như đám con hoang khốn khổ kia.”

“Đám con hoang khốn khổ đó sẽ có mùa màng và các vườn quả,” Fitchner trầm ngâm. “Các người có…” Ông ta ngó qua rìa đá để tìm con hươu đã giết lúc trước. “À, Quỷ Lùn đã bỏ con hươu lại, thế nên các người chẳng có gì hết. Lũ sói sẽ chén thứ các người không muốn ăn.”

“Trừ phi chúng tôi chén lũ sói,” Sevro lầm bầm, ném một cái nhìn lạ lùng về phía những thành viên còn lại thuộc Nhà chúng tôi.

Vậy là chúng tôi sẽ phải tự tìm lấy thức ăn.

Antonia chỉ xuống vùng đất thấp.

“Họ đang làm gì vậy?”

Một tàu đổ bộ màu đen đang lượn xuống từ các đám mây. Nó hạ xuống giữa đồng cỏ bằng phẳng nằm giữa chúng tôi và pháo đài bên sông phía xa của Nhà Ceres. Ba Đá Nham Thạch và khoảng một tá Hộp Thiếc đứng gác trong khi đám người Nâu tíu tít bày thịt lợn muối, bít tết, bánh quy, rượu vang, sữa, mật ong và pho mát lên một chiếc bàn gấp cách Tháp Phobos tám kilomet.

“Hẳn là một cái bẫy,” Sevro dè bỉu.

“Cảm ơn, Quỷ Lùn.” Cassius thở dài. “Nhưng tôi vẫn chưa ăn sáng.” Những quầng thâm viền quanh đôi mắt bồn chồn của anh ta. Anh ta đưa mắt nhìn về phía tôi giữa đám đông đồng đội và mỉm cười. “Đua một chút chứ, Darrow?”

Tôi giật mình vì ngạc nhiên. Rồi mỉm cười. “Vào vạch xuất phát đi.”

Và anh ta lao vụt đi.

Tôi đã từng làm những chuyện còn rồ dại hơn để nuôi sống gia đình mình. Tôi đã từng làm những chuyện còn rồ dại hơn khi người tôi yêu chết đi. Vậy là Cassius có bạn đồng hành khi anh ta lao vùn vụt xuống sườn đồi dốc.

Bốn mươi tám đứa trẻ quan sát chúng tôi lao đi để kiếm đồ ăn no bụng; không ai lao theo.

“Mang về cho ta một lát thịt muối phết mật ong nhé!” Fitchner hét với theo. Antonia gọi chúng tôi là lũ ngốc. Chiếc tàu đổ bộ cất lên và rời đi trong lúc chúng tôi bỏ vùng đất cao sau lưng và tới một địa hình bằng phẳng hơn. Tám kilomet ở điều kiện trọng lực .376 (theo tiêu chuẩn Trái Đất) chỉ là trò bỡn. Chúng tôi trườn xuống sườn đồi lởm chởm đá, rồi xuống tới vùng đất thấp bằng phẳng ở tốc độ tối đa qua đám cỏ cao tới mắt cá chân. Cassius tới chỗ cái bàn trước tôi một thân người. Anh ta quả là nhanh. Mỗi người chúng tôi vớ lấy một chai nước lạnh trên bàn. Tôi uống chai của mình nhanh hơn. Anh ta bật cười.

“Có vẻ như trên cột cờ là hiệu kỳ của Nhà Ceres. Nữ Thần Mùa Màng.” Cassius chỉ tay qua phía trên dải đất bằng xanh rì về phía pháo đài. Vài thân cây điểm xuyết trong khoảng cách mấy kilomet giữa chúng tôi và tòa lâu đài đó. Những lá cờ nhỏ bay phấp phới trên mặt lũy. Anh ta nhón một quả nho ném vào miệng. “Chúng ta cần lại gần để kiểm tra kỹ hơn trước khi chén thoải mái. Một chút thăm dò.”

“Đồng ý… nhưng ở đây có gì đó không ổn,” tôi khẽ nói.

Cassius phá lên cười về phía đồng bằng trống trải. “Vớ vẩn. Chúng ta sẽ thấy rắc rối nếu nó tới. Và tôi không nghĩ có ai trong bọn chúng nhanh hơn hai chúng ta. Chúng ta có thể nghênh ngang đi thẳng tới trước cổng của chúng rồi bĩnh ra đó nếu thích.”

“Đúng là bụng tôi đang sôi lên đấy.” Tôi áp tay lên bụng.

Thế nhưng vẫn có gì đó không ổn. Và không chỉ trong bụng tôi.

Sáu kilomet mặt đất trống trải mở ra giữa pháo đài ven sông và chúng tôi. Dòng sông chảy ùng ục cách một quãng về bên phải. Khu rừng nằm phía xa bên trái. Đất trống bằng phẳng trước mặt. Bên kia sông là núi. Gió thổi ào ào qua đám cỏ cao và một con chim sẻ bay tới nương theo làn gió. Con chim sà thấp xuống sát đất trước khi vút lên cao và bay đi. Tôi phá lên cười thật to và tựa người vào bàn.

“Chúng đang nấp trong đám cỏ,” tôi thì thầm. “Một cái bẫy.”

“Chúng ta có thể đánh cắp túi của chúng và mang được nhiều thứ này về hơn” anh ta nói lớn tiếng. “Chạy thôi chứ?”

“Đồ Phàm Phu.”

Anh ta cười nhăn nhở, dù không ai trong hai chúng tôi biết chắc liệu chúng tôi có được phép đánh nhau trong ngày định hướng hay không. Có hay không cũng mặc.

Đếm đến ba, chúng tôi đá tung các chân của chiếc bàn gấp ra cho tới khi mỗi người có trong tay một khúc nhựa cường lực dài một mét làm vũ khí. Tôi hét lên như một gã điên và nhảy vọt tới chỗ con chim sẻ bay vụt khỏi, Cassius kề sát bên tôi. Năm Hoàng Kim Nhà Ceres bật dậy khỏi đám cỏ. Bọn họ bị bất ngờ trước cuộc tấn công điên rồ của chúng tôi. Cassius đâm mũi gậy trúng mặt đứa thứ nhất theo kiểu một kiếm thủ. Tôi ra đòn ít kiểu cách hơn. Vai tôi vẫn cứng đờ, đau nhức. Tôi hét lớn và nện món vũ khí của mình vào đầu gối một trong các đối thủ mạnh đến mức khúc gậy gãy rời. Hắn ngã vật ra và gào rú thê thảm. Tôi thụp người xuống né cú đòn của một tên trong số đối phương. Cassius đánh lệch nó đi. Chúng tôi nhịp nhàng như một cặp nhảy đôi. Còn ba đối thủ nữa. Một tên xông tới trước mặt tôi. Hắn không có dao hay gậy. Không, hắn có một thứ làm tôi tò mò hơn nhiều. Một thanh kiếm cong hình dấu hỏi. Một Lưỡi Hái dùng để gặt ngũ cốc. Hắn đối diện với tôi, mu bàn tay chống vào hông, Lưỡi Hái cong chĩa ra như một thanh Kiếm Lưỡi Mềm. Nếu đó là một thanh Kiếm Lưỡi Mềm, hẳn tôi đã chết. Nhưng nó không phải. Tôi làm hắn đâm trượt, rồi chặn một trong những đòn tấn công mà đối phương nhắm vào Cassius. Tôi loạng choạng lao về phía kẻ tấn công mình. Tôi nhanh hơn hắn nhiều và so với hắn cánh tay đang ghì chặt của tôi cứng chẳng khác gì thép cường lực. Tôi tước Lưỡi Hái và dao của hắn trước khi nện hắn gục xuống.

Khi thấy tôi múa tít Lưỡi Hái trên tay, gã cuối cùng chưa bị thương biết đã tới lúc đầu hàng. Cassius nhảy vọt lên thật cao trong điều kiện trọng lực .376, thực hiện một cú đá xoay người không cần thiết vào mặt gã. Anh ta làm tôi nhớ tới các vũ công và những tay nhào lộn ở Lykos.

Kravat. Quyền Thuật Im Lặng. Giống điệu nhảy khoe mẽ của các anh chàng Đỏ đến kỳ quặc.

Chẳng có gì thầm lặng trong những lời nguyền rủa của mấy gã nhóc kia. Tôi không cảm thấy chút thương hại nào cho những gã học viên này. Tất cả chúng đều đã giết ai đó tối hôm trước, cũng giống như tôi. Không có kẻ nào vô tội trong trò chơi này. Tôi chỉ lo lắng là khi chứng kiến Cassius kết liễu các nạn nhân của anh ta ra sao. Anh ta thật uyển chuyển và tinh tế. Còn tôi dữ dội và thô kệch. Anh ta có thể giết tôi trong một giây nếu biết bí mật của tôi.

“Thú vị thật!” anh ta lẩm bẩm. “Anh bạn kinh khủng đấy! Cứ thế giật phăng lấy vũ khí của thằng đó! Nhanh kinh lên được! Lấy làm mừng là hôm qua chúng ta không bị ghép đôi với nhau. Anh bạn quả là thượng thặng! Các người có gì để biện minh không, hả lũ ngốc đánh lén kia?”

Đám Hoàng Kim bị bắt chỉ chửi rủa chúng tôi.

Tôi đứng trên chúng và vênh mặt. “Lần đầu tiên chúng mày thua phải không?” Không có câu trả lời. Tôi cau mày. “À, chắc là mất mặt lắm.”

Khuôn mặt Cassius bừng sáng - trong một khoảnh khắc anh ta đã quên đi cái chết của em trai. Tôi thì không. Tôi cảm thấy thật u ám. Trống rỗng. Thấy tội lỗi khi cơn bốc đồng hung hãn tan đi. Chẳng lẽ đây là điều Eo muốn? Muốn tôi tham gia trò chơi này? Fitchner tới trên đầu chúng tôi, vỗ tay. Đôi Ủng Trọng Lực của ông ta lấp lánh ánh vàng kim. Ông ta cắn chặt lát thịt muối giữa hai hàm răng.

“Viện binh tới!” Ông ta phá lên cười.

Titus và sáu cô cậu nhanh hơn cả chạy từ phía khu đất cao tới chỗ chúng tôi. Ở hướng đối diện, một thân hình màu hoàng kim bay lên từ pháo đài bên sông đằng xa về phía chúng tôi. Một phụ nữ xinh đẹp với mái tóc cắt rất ngắn tới đứng cạnh Fitchner trên không. Giám Thị Nhà Ceres. Bà ta mang theo một chai rượu vang và hai chiếc ly.

“Mars! Một cuộc picnic!” Bà ta lên tiếng gọi, nói với ông ta bằng tên vị thần đại diện cho Nhà mà ông ta phụ trách.

“Vậy ai đã thu xếp màn kịch này vậy, Ceres?” Fitchner hỏi.

“À, Apollo, em đoán vậy. Anh ta cô đơn trên vùng lãnh địa núi non của mình. Đây là rượu nho zinfandel từ các vườn nho của anh ta. Khá hơn giống năm ngoái nhiều.”

“Tuyệt diệu!” Fitchner thốt lên. “Nhưng các chàng trai của em đang ngồi xổm trong đám cỏ. Có vẻ như bọn họ trông đợi cuộc picnic bắt đầu tức thì vậy. Hơi đáng ngờ phải không nào?”

“Tiểu tiết!” Giám Thị Ceres bật cười. “Vài tiểu tiết mô phạm thôi mà!”

“À, có một tiểu tiết đây. Dường như năm nay hai cậu nhóc của anh đáng giá năm anh chàng của em đấy, em thân mến.”

“Mấy cậu chàng đẹp mã này ư?” Ceres cười khúc khích. “Em cứ nghĩ những kẻ phù phiếm tới các Nhà Apollo và Venus hết rồi cơ.”

“Ô hô! Thế này nhé, các cu cậu nhà em chắc chắn đánh nhau hệt như các bà nội trợ và đám nông dân. Bọn họ được bố trí đúng nơi lắm, thực thế.”

“Đừng có phán xét họ vội, đồ đểu cáng. Đó là những Tuyển Lựa Trung Bình. Các Tuyển Lựa Cấp Cao của em đang ở chỗ khác, giành lấy những vết sẹo đầu tiên của họ!”

“Học dùng lò nướng à? Hoan hô,” Fitchner thốt lên giễu cợt. “Anh vẫn nghe nói, thợ nướng bánh là những người cai trị hàng đầu.”

Người phụ nữ thúc cùi chỏ vào ông ta. “Ôi, đồ quỷ sứ. Thảo nào anh được phỏng vấn cho vị trí Hiệp Sĩ Cuồng Nộ. Đúng là một gã đê tiện!”

Hai người họ cụng ly trong khi chúng tôi đứng dưới đất quan sát.

“Em yêu ngày định hướng biết chừng nào,” Ceres cười khúc khích. “Mercury vừa thả một trăm nghìn con chuột vào thành trì Nhà Jupiter. Nhưng Jupiter đã sẵn sàng vì Diana nghe ngóng được và thu xếp đưa sẵn tới đó một nghìn con mèo. Các cậu trai Nhà Jupiter sẽ không phải đói meo như năm ngoái. Lũ mèo hẳn sẽ béo trục béo tròn như Bacchus vậy.”

“Diana là một con đĩ,” Fitchner tuyên bố.

“Tử tế chút nào!”

“Anh đã tử tế rồi. Anh đã gửi cho cô ta một cái bánh to đùng hình dương vật bên trong nhét đầy chim gõ kiến còn sống.”

“Không phải thế chứ.”

“Phải đấy.”

“Anh đúng là đồ súc sinh!” Ceres mân mê cánh tay ông ta, và tôi để ý thấy hai người này thật thoải mái tỏ bày luyến ái. Tôi tự hỏi liệu những Giám Thị khác có phải cũng là nhân tình không. “Pháo đài của cô ta sẽ chi chít những cái lỗ. Ồ, âm thanh chắc hẳn phải kỉnh khủng lắm. Chơi rất cừ, Mars. Người ta nói Mercury là chuyên gia lừa gạt, nhưng những trò bỡn cợt của anh luôn có một chút… hấp dẫn!”

“Hấp dẫn à? Vậy đấy, anh tin chắc anh có thể nghĩ ra được vài trò tinh nghịch dành cho em trên Olympus…”

“Hoan hô,” người phụ nữ thì thầm đầy ngụ ý.

Họ lại cụng ly, lơ lửng phía trên các học viên bê bết mồ hôi và máu. Tôi không khỏi bật cười. Lũ người này thật điên rồ. Sự điên rồ ghê tởm ngự trị trong những cái đầu Hoàng Kim rỗng tuếch của họ. Làm thế nào bọn họ lại trở thành kẻ cai trị tôi được chứ?

“Này! Fitch! Nếu ông không phiền. Chúng tôi cần làm gì với đám nông dân này đây?” Cassius gọi với lên. Anh ta đá vào mũi một trong những kẻ bị thương mà chúng tôi bắt được. “Luật chơi thế nào hả?”

“Ăn chúng!” Fitchner hét lên. “Còn Darrow, bỏ cái liềm gặt lúa đáng tởm đó xuống đi. Trông cậu như một tên Thần Chết vậy.”

Tôi không bỏ xuống. Nó gần giống Lưỡi Hái tôi có khi còn ở nhà. Không sắc bằng, vì nó không được tạo ra nhằm mục đích giết người, song cảm giác khi cầm không hề khác biệt.

“Các cậu biết là các cậu có thể để đám nhóc của tôi đi và trả lại cho họ cái liềm,” Ceres đề nghị chúng tôi.

“Đồng ý, nếu bà hôn tôi một cái,” Cassius gọi với lên.

“Con trai Thống Soái à?” bà ta hỏi Fitchner. Ông ta gật đầu. “Hãy tới và đòi hỏi một cái hôn khi cậu đã có Sẹo, hoàng tử bé bỏng.” Bà ta ngoái đầu lại nhìn. “Từ giờ đến lúc đó, ta khuyên cậu và anh chàng thợ gặt kia nên chạy đi.”

Chúng tôi nghe thấy tiếng móng guốc trước khi thấy những con ngựa sơn màu phi nước đại băng qua dải đất bằng phẳng về phía chúng tôi. Chúng lao tới từ cổng lâu đài đang mở rộng của Nhà Ceres. Những đứa con gái ngồi trên lưng ngựa cầm theo lưới.

“Họ cho em ngựa! Cả một bầy ngựa!” Fitchner phàn nàn. “Thật quá bất công!”

Chúng tôi chạy và chỉ vừa kịp lao vào rừng. Tôi đã không hề thích lần tiếp xúc đầu tiên của mình với lũ ngựa. Chúng vẫn làm tôi sợ chết khiếp. Chỉ toàn thở phì phò và giậm thình thịch. Cassius và tôi há hốc miệng thở lấy hơi. Vai tôi đau nhức nhối. Hai trong số viện binh của Titus bị lưới chụp bắt ngoài khoảng trống. Gã Titus táo tợn đánh một con ngựa ngã lăn kềnh và phá lên cười trong lúc định giẫm nát một cô gái bằng cái ủng của mình. Ceres dùng găng xung điện bắn hắn ngã gục và làm hòa với Fitchner. Cái găng phát xung điện khiến Titus đái ra quần. Chỉ còn Sevro đủ thản nhiên để cười to. Cassius nói gì đó về cách xử sự tồi tệ, nhưng chỉ khẽ lẩm bẩm. Titus nhận ra liền.

Image

“Chúng tôi có được phép giết chúng hay không đây?” Titus gầm lên trong bữa tối hôm đó. Chúng tôi ăn những gì còn lại từ bữa tiệc của Bacchus. “Hay lần nào tôi cũng sẽ bị sốc vì xung điện?”

“À, mục tiêu không phải là giết bọn họ,” Fitchner nói. “Nên câu trả lời là không được. Đừng có lượn lờ khắp nơi để tàn sát bạn học cùng của ngươi, đồ khỉ đột điên khùng.”

“Nhưng trước đây chúng tôi đã làm thế!” Titus phản đối.

“Có gì không ổn với ngươi à?” Fitchner hỏi. “Nghi Lễ Vượt Qua là để thực hiện việc chọn lọc. Bây giờ không còn là chuyện kẻ khỏe nhất sống sót nữa, đồ ngu si tứ chi phát triển kia. Liệu còn có ý nghĩa gì nếu bây giờ chúng ta để những người được chọn lọc tàn sát lẫn nhau cho đến khi chỉ còn lại dăm người? Giờ đây sẽ có những bài kiểm tra mới cần vượt qua.”

“Sự tàn nhẫn.” Antonia khoanh tay lại. “Vậy ra bây giờ chuyện đó lại là không chấp nhận được? Có phải đó là điều ông đang nói không vậy?”

“Ô, tốt hơn nó nên được chấp nhận.” Titus cười toe toét. Hắn đã khoác lác suốt đêm về việc đánh ngã con ngựa, cứ như thể chuyện đó giúp mọi người quên đi bãi nước tiểu đã làm ướt quần hắn. Một số người đã quên thật. Hắn đã tập hợp được một bầy đệ tử. Chỉ Cassius và tôi dường như khiến hắn có chút xíu vị nể, nhưng ngay cả chúng tôi cũng bị hắn cười mỉa. Cả Fitchner cũng thế.

Fitchner để món thịt muối phết mật ong của ông ta xuống.

“Lũ nhóc, chúng ta hãy nói cho rõ ràng để gã trâu nước này không đi loanh quanh giẫm lên đầu người khác. Sự tàn nhẫn hoàn toàn được chấp nhận, Antonia thân mến. Nếu ai đó chết vì tai nạn, chuyện đó cũng có thể hiểu được. Tai nạn có thể xảy ra với người cừ nhất trong chúng ta. Nhưng các người sẽ không dùng súng sốc nhiệt mà thẳng thừng tàn sát nhau. Các người sẽ không treo cổ người khác lên tường lũy của mình trừ phi những kẻ đó đã chết sẵn rồi. Nhân viên y tế luôn túc trực phòng trường hợp khẩn cấp. Trong phần lớn trường hợp họ đủ nhanh để cứu được mạng người.”

“Song hãy nhớ, mục đích không phải là giết chóc. Chúng ta không quan tâm các người có tàn nhẫn như Vlad Dracula hay không. Hắn ta vẫn thua cuộc. Mục đích là chiến thắng. Đó là điều chúng ta muốn.”

“Và bài thử nghiệm đơn giản về sự tàn nhẫn đã trôi qua, hẳn rồi.”

“Chúng ta muốn các người thể hiện cho chúng ta thấy sự xuất sắc của mình. Như Alexander. Như Caesar, Napoleon và Merrywater. Chúng ta muốn các người chỉ huy quân đội, thực thi công lý, chuẩn bị việc cung cấp lương thực và vũ khí. Bất cứ gã ngu ngốc nào cũng có thể đâm lưỡi kiếm vào bụng người khác. Vai trò của Học Viện là tìm ra các nhà lãnh đạo, chứ không phải những sát thủ. Thế nên, lũ nhóc ngớ ngẩn, mục tiêu không phải là giết chóc, mà là chinh phục. Và các người sẽ chinh phục ra sao trong một trò chơi có tới mười một thế lực thù địch?”

“Tiêu diệt lần lượt,” Titus đáp với vẻ hiểu biết.

“Không đâu, Cục Súc.”

“Đồ đầu đất,” Sevro thầm dè bỉu. Đám đệ tử của Titus lặng lẽ quan sát anh chàng bé nhỏ nhất Học Viện. Không lời đe dọa nào được trưng ra. Không một thoáng cau mặt. Chỉ một sự hứa hẹn thầm lặng. Thật khó để nhớ rằng tất cả bọn họ đều là những tài năng xuất chúng. Bọn họ trông quá đẹp. Quá vạm vỡ. Quá tàn nhẫn để có thể là những thiên tài.

“Có ai ngoài Cục Súc có phỏng đoán gì không?” Fitchner hỏi.

Không ai trả lời.

“Ta hợp nhất mười hai thế lực thành một thể thống nhất,” cuối cùng tôi lên tiếng. “Bằng cách bắt nô lệ.”

Cũng giống như Hiệp Hội. Xây dựng trên lưng người khác. Điều đó không tàn nhẫn. Nó thiết thực.

Fitchner vỗ tay giễu cợt. “Đẳng cấp lắm, Thần Chết. Đẳng cấp. Nghe như có người đang nhắm tới chức Thủ Lĩnh.” Tất cả mọi người đều nhúc nhích vì kích động trước những lời cuối cùng. Fitchner lấy từ dưới gầm bàn ra một cái hộp dài. “Bây giờ, thưa quý ông quý bà, đây là thứ quý vị dùng để bắt nô lệ.” Ông ta lấy gia huy của chúng tôi ra. “Bảo vệ cái này. Bảo vệ lâu đài của các người. Và chinh phục tất cả các lâu đài khác.”

own Dịch giả: Lê Đình Chi —★— ĐỎ TRỖI DẬY ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.