Đỏ Trỗi Dậy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 61 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
28
Người Anh Em Của Tôi

❊ ❊ ❊

Tôi giả bộ như những que diêm có được từ một trong các tù binh Nhà Minerva khi nhóm lên đống lửa đầu tiên của chúng tôi trong lâu đài Nhà Mars. June được đưa tới từ nơi giam giữ tạm thời, và chẳng mấy chốc cô đã chuẩn bị cho chúng tôi một bữa thịnh soạn từ thịt dê, thịt cừu và các loài thảo mộc mà nhóm của tôi thu lượm về. Nhóm của tôi giả bộ đây là bữa ăn đầu tiên họ có sau nhiều tuần. Những người còn lại trong Nhà đều đã đủ đói để tin vào những lời nói dối. Ngựa Hoang và nhóm chiến binh của cô ta đã rút về Nhà của họ từ lâu.

“Giờ thì sao?” tôi hỏi Roque trong khi những người khác đang ăn dưới sân lâu đài. Tháp phòng thủ chính vẫn là một nơi dơ dáy, và ánh sáng của lửa chẳng làm được gì ngoài việc soi sáng những thứ rác rưởi bẩn thỉu. Cassius đã đi gặp Quinn, vì vậy lúc này tôi chỉ có một mình với Roque.

Các thành viên trong nhóm của Titus ngồi thành từng cụm lặng lẽ. Các cô gái không nói gì với các cậu con trai vì những gì họ đã thấy vài người trong đám này làm. Tất cả cùng ăn với cái đầu cúi gằm. Có thể nhận thấy sự hổ thẹn trong đó. Người thuộc nhóm của Antonia ngồi cùng nhóm của tôi và liếc mắt nhìn về phía nhóm Titus. Mắt họ đầy ắp sự ghê tởm. Có cả cảm giác phản bội nữa, thậm chí trong khi họ đang nốc căng bụng. Vài xung đột đã leo thang từ lời lẽ lên nắm đấm. Tôi đã nghĩ chiến thắng có thể hợp nhất họ. Nhưng không. Sự chia rẽ còn tệ hại hơn bao giờ hết, chỉ có điều lúc này tôi không thể cắt nghĩa được nó, và tôi nghĩ chỉ có một cách để khắc phục tình trạng này. Roque không có câu trả lời tôi muốn nghe.

“Các Giám Thị không can thiệp, vì họ muốn thấy chúng ta có thực thi công lý hay không, và như thế nào, Darrow. Đây là mục đích sâu xa của tình thế này. Chúng ta thực thi Luật như thế nào?”

“Xuất sắc,” tôi nói. “Thế thì sao đây? Chúng ta cần đánh đòn Titus chăng? Hay giết hắn? Đó sẽ là Luật đấy.”

“Thật thế không? Hay như thế sẽ chỉ là trả thù thôi?”

“Cậu là thi sĩ. Cậu cắt nghĩa đi.” Tôi đá một hòn đá từ trên mặt lũy xuống.

“Không thể cứ để hắn bị trói trong xà lim như thế. Cậu biết thế mà. Chúng ta sẽ không bao giờ tiến lên được khỏi cơn mê muội này nếu hắn bị cư xử như thế, và cậu sẽ phải là người quyết định cần phải làm gì hắn.”

“Không phải Cassius sao?” tôi nói. “Tôi nghĩ anh ấy cũng có quyền được đưa ra ý kiến. Nói cho cùng, anh ấy đã tuyên bố giành hắn cho mình.” Tôi không muốn Cassius chia sẻ quyền chỉ huy, nhưng tôi không muốn anh ta rời khỏi Học Viện mà không có bất cứ triển vọng nào. Tôi nợ anh ta điều đó.

“Giành hắn cho mình?” Roque ho khẽ. “Và mấy lời đó nghe man rợ tới mức nào đây?”

“Vậy Cassius không nên có vai trò nào hết?”

“Tôi quý anh ấy như một người anh em, nhưng đúng là không.” Khuôn mặt hẹp ngang của Roque căng thẳng khi cậu ta áp một bàn tay lên cánh tay tôi. “Cassius không thể chỉ huy Nhà này. Sau những gì đã xảy ra thì không. Đám con trai, con gái từng đi theo Titus có thể tuân lệnh anh ấy, nhưng tôn trọng thì không. Họ sẽ không nghĩ anh ấy mạnh hơn họ, cho dù có đúng là như thế đi nữa. Darrow, bọn họ đã lên anh ấy. Chúng ta là các Hoàng Kim. Chúng ta không quên.”

Cậu ta nói đúng.

Tôi giật tóc vì rối bời và trừng mắt nhìn Roque như thể cậu ta quá khó tính.

“Cậu không hiểu chuyện này có ý nghĩa tới mức nào với Cassius đâu. Sau cái chết của Julian… Anh ấy phải thành công. Anh ấy không thể để mình chỉ được nhớ tới vì những gì đã xảy ra. Không thể.”

Tại sao tôi lại bận tâm đến thế chứ?

“Chuyện đó có ý nghĩa đến mức nào với anh ấy cũng chẳng quan trọng,” Roque nhắc lại những lời tôi nói kèm theo một nụ cười. Các ngón tay của cậu ta khẳng khiu như những cọng cỏ khô trên bắp tay tôi. “Bọn họ sẽ không bao giờ sợ anh ấy.”

Sợ là điều cần thiết tại đây. Và Cassius biết thế. Nếu không vì sao anh ta lại vắng mặt khi chiến thắng? Antonia đã không rời khỏi tôi. Pollux, người mở cổng lâu đài, cũng không. Bọn họ luôn ở quanh chỉ cách vài mét để bám dính vào quyền lực của tôi. Sevro và Cây Kế quan sát họ với nụ cười ranh mãnh.

“Và đó cũng là lý do cậu ở đây phải không, chú chồn toan tính?” tôi hỏi Roque. “Để chia sẻ vinh quang?”

Cậu ta nhún vai và cắn cái chân cừu Lea mang cho mình.

“Quên đi. Tôi ở đây vì thức ăn.”

Image

Tôi tới tìm Titus trong phòng giam. Những người Nhà Minerva đã trói và nện hắn nhừ tử sau khi họ thấy những cô gái nô lệ trong tòa tháp của hắn. Đó là công lý của họ. Hắn mỉm cười khi tôi đứng bên.

“Mày đã giết bao nhiêu người Nhà Ceres trong các cuộc tấn công hả?” tôi hỏi.

“Mút bi tao đi.” Hắn nhổ ra một bãi khạc đỏ lòm máu. Tôi né đi.

Tôi phải cố lắm mới kìm lại để không đá vào đúng chỗ đó của hắn. Đã có Pax làm việc đó lúc ban ngày rồi. Titus vẫn còn có gan để hỏi chuyện gì đã xảy ra.

“Bây giờ tao chỉ huy Nhà Mars.”

“Mượn đám Nhà Minerva làm hộ những việc bẩn thỉu cho mày chứ gì? Không muốn đối mặt tao à? Đúng kiểu hèn hạ Hoàng Kim điển hình.”

Tôi sợ hắn. Tôi không biết tại sao. Thế nhưng tôi vẫn quỳ một gối xuống và nhìn trừng trừng vào mắt hắn.

“Mày là một thằng ngốc thối tha, Titus. Mày chẳng bao giờ trưởng thành được. Chẳng bao giờ qua nổi bài thử thách đầu tiên. Mày nghĩ toàn bộ chuyện này chỉ là bạo lực và giết chóc. Ngu xuẩn. Trò chơi này là quá trình văn minh hóa, không phải chiến tranh. Để có một đạo quân, trước hết mày phải có một nền văn minh - mày lao thẳng vào bạo lực đúng như bọn họ muốn chúng ta làm. Mày nghĩ vì sao bọn họ chẳng cho Nhà Mars chúng ta thứ gì trong khi các Nhà khác lại có nhiều nguồn lực đến vậy? Người ta muốn chúng ta chiến đấu như những kẻ điên, nhưng chúng ta cũng đã bị định trước là sẽ cháy rụi đúng như mày đã làm. Nhưng tao đã vượt qua thử thách đó. Giờ tao là anh hùng. Không phải kẻ tiếm quyền. Còn mày chỉ là con quỷ trong hầm giam.”

“Ái chà, hoan hô. Hoan hô!” Hắn cố vỗ hai bàn tay bị trói vào nhau. “Tao chẳng thèm quan tâm”

“Mày đã giết bao nhiêu người rồi?” tôi hỏi.

“Chưa đủ nhiều.” Hắn lắc lư cái đầu to kệch. Mái tóc hắn nhờn bết và sẫm lại vì dính đất bê bết, cứ như thể hắn muốn nhuộm đen màu hoàng kim. Hắn có vẻ thích đất. Đất cáu lại dưới các móng tay hắn, bết lên làn da nhẵn bóng của hắn. “Tao đã cố đập mạnh vào đầu chúng. Giết chúng trước khi đám Robot Cấp Cứu tới. Song lũ Robot luôn quá nhanh.”

“Tại sao mày lại muốn giết họ? Tao không hiểu mục đích để làm gì. Họ cũng cùng chủng loại với mày.”

Hắn cười khẩy trước mấy lời này. “Mày đã có thể thay đổi mọi thứ, đồ con hoang.” Đôi mắt to của hắn lúc này bình yên, buồn bã hơn bất cứ lúc nào tôi từng nhớ. Tôi nhận ra hắn không thích chính mình. Có gì đó thật sầu thảm trong hắn. Lòng kiêu hãnh tôi nghĩ hắn sở hữu không phải là lòng kiêu hãnh; đó chỉ là sự khinh bỉ. “Mày nói tao tàn bạo, nhưng mày có diêm và i ốt. Đừng nghĩ là tao không biết điều đó, thậm chí tao còn biết trước cả khi tao ngửi thấy mùi trên người mày. Chúng tao đói lả, còn mày sử dụng những thứ mày tìm thấy để trở thành chỉ huy. Thế nên đừng có rao giảng đạo đức với tao, đồ đâm lén sau lưng thối tha kia.”

“Vậy vì sao mày không làm gì để thay đổi chuyện đó?”

“Pollux và Vixus sợ mày. Thế nên đám còn lại cũng vậy. Và chúng nó nghĩ Quỷ Lùn có thể giết chúng nó khi đang ngủ. Tao có thể làm gì đây nếu tao là đứa duy nhất không sợ?”

“Sao mày không sợ?”

Hắn cười gằn. “Mày chỉ là một thằng nhóc với một Lưỡi Hái. Lúc đầu tao từng nghĩ mày cứng cựa. Nghĩ rằng tao và mày nhìn nhận mọi thứ giống nhau.” Hắn liếm bờ môi rướm máu. “Nghĩ mày giống tao, chỉ tồi tệ hơn vì vẻ lạnh lùng đó trong mắt mày. Nhưng mày không lạnh lùng. Mày bận tâm đến lũ mềm xìu kia.”

Hai bên lông mày tôi nhíu sát vào nhau. “Thế là thế nào?”

“Đơn giản thôi. Mày kết bạn, Roque. Cassius. Lea. Quinn.”

“Mày cũng thế. Pollux, Cassandra, Vixus.”

Khuôn mặt Titus méo mó lại thật kinh khủng. “Bạn ư?”

Hắn nhổ nước bọt. “Bạn với chúng ư? Những đứa Hoàng Kim đó? Chúng nó là những con quái vật, những tên khốn kiếp vô hồn. Chẳng là gì ngoài một bầy ăn thịt đồng loại, tất cả chúng. Chúng cũng hành xử hệt như tao, nhưng… hừm.”

“Tao vẫn không hiểu tại sao mày lại làm thế với các nô lệ,” tôi nói. “Cưỡng dâm, Titus. Cưỡng dâm.”

Khuôn mặt hắn lặng tờ, tàn khốc. “Chúng nó làm điều đó trước.”

“Ai?”

Nhưng hắn không lắng nghe. Đột nhiên hắn nói với tôi về chuyện “bọn chúng” đã bắt “cô ấy” và cưỡng bức “cô ấy” trước mặt hắn. Rồi sau một tuần những kẻ khốn kiếp đó quay lại để tiếp tục việc bạo hành. Thế nên hắn giết chúng; đập vỡ đầu chúng. “Tao đã giết lũ quái vật khốn kiếp. Giờ thì lũ con gái chúng cũng phải nhận những thứ khốn kiếp mà cô ấy đã phải nhận.”

Tôi có cảm giác như vừa bị đấm vào mặt.

Ôi, chết tiệt.

Một cơn ớn lạnh lan ra khắp người tôi.

Khốn kiếp.

Tôi loạng choạng lùi lại.

“Có cái chết tiệt gì với mày thế hả?” Titus hỏi. Nếu là một Hoàng Kim, có thể tôi đã không nhận ra, có thể tôi chỉ hơi lúng túng khi nghe thấy mấy từ lạ tai. Nhưng tôi không phải Hoàng Kim. “Darrow?”

Tôi nặng nề quay ra hành lang. Tôi bước đi như một kẻ mộng du. Tất cả đã rõ ràng. Sự căm thù. Sự ghê tởm. Sự báo thù. Những kẻ ăn thịt đồng loại. Hắn gọi bọn họ như thế. Pollux, Cassandra, Vixus - ai là đồng loại của bọn họ? Của chính bọn họ. Hoàng Kim. Chết tiệt. Không phải đáng tởm. Titus nói là chết tiệt. Không Hoàng Kim nào nói thế. Không bao giờ. Và hắn gọi con dao của tôi là Lưỡi Hái, chứ không gọi là cái liềm gặt lúa.

Ôi, chết tiệt.

Titus là một Đỏ.

own Dịch giả: Lê Đình Chi —★— ĐỎ TRỖI DẬY ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.