Titus chính là kẻ mà Vũ Công không muốn tôi trở thành. Anh ta giống Harmony. Anh ta là một tạo vật đầy oán thù. Một cuộc nổi dậy do Titus cầm trịch sẽ thất bại sau vài tuần. Tệ hơn, nếu Titus tiếp tục như thế này, tiếp tục một cách đầy bất ổn, anh ta sẽ đẩy tôi vào nguy hiểm. Vũ Công đã nói dối, hoặc ông ta không hề biết còn có các Đỏ khác cũng đã trải qua tạo tác, những Đỏ khác đang khoác lên mình tấm mặt nạ Hoàng Kim. Còn bao nhiêu nữa? Ares đã cài cắm bao nhiêu người vào nội bộ Hiệp Hội? Trong Học Viện? Vấn đề không phải ở chỗ có một nghìn hay chỉ một người. Sự bất ổn định của Titus đẩy tất cả các Đỏ từng được tạo tác thành Hoàng Kim vào tình thế nguy hiểm. Anh ta đẩy giấc mơ của Eo vào vòng nguy hiểm. Và đó là một điều tôi không chấp nhận được. Eo không thể chết chỉ để Titus có thể giết vài đứa trẻ.
Tôi khóc nấc lên trong nhà kho khi quyết định điều cần phải làm.
Sẽ có thêm máu làm vấy bẩn đôi bàn tay này, vì Titus là một con chó điên và nhất thiết phải bị loại trừ.
Đến sáng, tôi lôi anh ta ra sân lâu đài, trước cả Nhà. Họ đã dọn sạch những tàn dư còn lại của bữa đánh chén tối hôm trước. Thậm chí còn có cả các nô lệ ở đó để chứng kiến. Vài Giám Thị lơ lửng trên cao. Không có Robot Cấp Cứu nào lơ lửng bên cạnh, một dấu hiệu đồng nghĩa với sự tán thành trong im lặng của họ.
Tôi đẩy Titus quỳ xuống trước nhóm thuộc hạ cũ của anh ta. Bọn họ lặng lẽ quan sát, sương mù lơ lửng trong không khí phía trên họ, những đôi chân bồn chồn lập cập trên những viên đá lát sân lạnh lẽo. Một cơn ớn lạnh chạy từ chất thép siêu cứng của Lưỡi Hái mà tôi đang cầm sang hai bàn tay tôi.
“Vì các tội cưỡng dâm, nhục hình, và toan tính sát hại các thành viên cùng Nhà, tôi kết án Titus au Ladros tử hình.” Tôi tuyên bố lý do. “Có ai phản đối quyền làm vậy của tôi không?” Trước hết, tôi ngước mắt nhìn lên các Giám Thị trên cao. Không ai nói gì.
Tôi nhìn chằm chằm vào Vixus tàn nhẫn. Vết bầm tím của hắn vẫn chưa tan hết. Tôi đưa mắt sang Cassandra bên cạnh. Thậm chí tôi còn nhìn cả vào Pollux bù xù, kẻ đã cứu Cassius và mở cổng cho chúng tôi. Cậu ta đứng cạnh Roque. Ở đây, lòng trung thành biến đổi mới nhanh làm sao.
Cả lòng trung thành của tôi nữa. Tôi sẽ khiến một Đỏ phải chết bởi vì anh ta đã giết các Hoàng Kim. Anh ta đã đào đất như tôi. Có một linh hồn như tôi. Khi chết, nó sẽ tìm tới hoàng tuyền, nhưng khi còn sống anh ta là một kẻ ngu ngốc, ích kỷ khư khư với nỗi đau khổ của riêng mình. Đáng ra anh ta phải khá hơn thế. Các Đỏ chúng tôi khá hơn anh ta nhiều, chẳng phải sao?
Các thuộc hạ cũ của Titus im lặng; tội lỗi của họ cũng gắn liền với đầu lĩnh. Khi anh ta biến mất, tội trạng biến mất theo. Đó chính là điều tôi tự nhủ. Mọi thứ sẽ ổn.
“Tao phản đối bản án,” Titus nói. “Và thách đấu mày, đồ liếm phân.”
“Tao đồng ý, quý ông.” Tôi lịch sự cúi người.
“Vậy sẽ là một cuộc quyết đấu tay đôi theo phong tục của Hội Kiếm,” Roque tuyên bố.
“Thế thì tao chọn vũ khí,” Titus nói, đưa mắt nhìn Lưỡi Hái của tôi. “Những thanh kiếm thẳng. Không thứ gì lượn cong.”
“Như mày muốn,” tôi nói, nhưng khi dợm bước lên trước, tôi cảm thấy một bàn tay chạm vào khuỷu tay tôi và cảm thấy anh bạn tôi tới sát sau lưng.
“Darrow, hắn là của tôi,” Cassius lạnh lùng thì thầm. “Nhớ chứ?” Tôi không tỏ vẻ gì thừa nhận. “Làm ơn, Darrow. Hãy để tôi vinh danh nhà Bellona.”
Tôi nhìn Roque; cậu ta lắc đầu “Không.” Quinn cũng lắc đầu, cô đang đứng sau Cassius. Nhưng tôi là chỉ huy ở đây. Và đúng là tôi đã hứa với bạn mình, người giờ đây thừa nhận quyền lực của tôi. Anh ta đề nghị thay vì yêu cầu, vậy nên tôi làm bộ cân nhắc rồi sau đó chấp nhận đề nghị của anh ta. Tôi đứng sang một bên trong khi Cassius bước tới với một lưỡi kiếm thẳng cầm trong bàn tay kiếm thủ của anh ta. Một món vũ khí xấu xí, nhưng anh ta đã mài sắc nó trên đá.
“Ông hoàng con,” Titus cười khẩy, “Tuyệt vời. Tao sẽ rất vui được tưới đẫm nước tiểu lên xác mày lần nữa khi chúng ta đã kết thúc.”
Titus muốn khơi mào cãi cọ. Muốn khuấy lên những bãi chiến trường nhầy nhụa bùn và xung đột nội bộ. Tôi tự hỏi liệu anh ta có biết mình sẽ chết dễ dàng đến thế nào hôm nay không.
Roque vẽ một vòng tròn bằng tro quanh hai đấu thủ. Thằng Hề và Mặt Cau Có bước ra, bê đầy vũ khí trên tay. Titus chọn một thanh kiếm dài rộng bản anh ta đã tước từ một chiến binh Nhà Ceres năm ngày trước. Lưỡi kim loại đập trên mặt đá. Tiếng vọng vang lên quanh sân. Anh ta vung thanh kiếm lên múa một hai vòng để thử chất kim loại. Cassius không cử động.
“Đã tè ra quần rồi sao?” Titus hỏi. “Không phải sợ, tao sẽ ra tay nhanh thôi.”
Roque thực hiện những thủ tục cần thiết và cho bắt đầu cuộc quyết đấu.
Cassius không ra tay quá nhanh.
Hai lưỡi kiếm xấu xí chém vào nhau chan chát như sắp gãy. Những tiếng va chạm vang lên chát chúa. Hai lưỡi kiếm sứt mẻ. Chúng nhe ráng cười. Nhưng chúng thật lặng lẽ làm sao khi tìm thấy da thịt.
Âm thanh duy nhất là tiếng kêu thảng thốt của Titus.
“Mày đã giết Julian,” Cassius khẽ nói. “Julian au Bellona của nhà Bellona.”
Anh ta rút lưỡi kiếm ra khỏi chân Titus rồi đâm ngập nó vào một chỗ khác. Rồi xẻ toạc chỗ đó ra.
Titus phá lên cười và vung kiếm yếu ớt. Lúc này đây, nhìn bộ dạng anh ta thật thê thảm.
“Mày đã giết Julian.” Một nhát đâm đi kèm những lời này, những lời anh ta nhắc đi nhắc lại cho tới khi tôi không còn dõi theo nữa. “Mày đã giết Julian.” Nhưng Titus đã chết từ lâu. Nước mắt tuôn thành dòng xuống trên khuôn mặt Quinn. Roque đỡ lấy cô và Lea đưa đi chỗ khác. Đội quân của tôi im lặng. Cây Kế nhổ nước bọt xuống những viên đá lát sân và đưa tay khoác lên vai Hòn Cuội. Thằng Hề trông còn thẫn thờ hơn lúc thường. Thậm chí cả các Giám Thị cũng không bình phẩm gì. Tràn ngập trong sân là cơn uất hận của Cassius, một trận khóc than tàn bạo dành cho một cậu em trai đáng mến. Anh ta nói làm việc này vì công lý, vì danh dự của gia đình và Nhà mình. Nhưng đây là báo thù, và nó có vẻ mới vô nghĩa làm sao.
Tôi cảm thấy ớn lạnh.
Tất cả những thứ này vốn dành cho tôi. Không phải cho người anh em khốn khổ của tôi, Titus - nếu đó thực sự là tên anh ta. Anh ta đáng được có một kết cục khá hơn thế này.
Tôi sắp khóc. Phẫn nộ và đau khổ căng tràn trong lồng ngực khi tôi ép mình bước qua trước đội quân. Roque nhìn theo khi tôi đi qua cậu ta. Khuôn mặt cậu ta chẳng khác gì một xác chết.
“Đó không phải là công lý,” cậu ta thì thầm mà không hề nhìn vào mắt tôi.
Tôi đã thất bại trong thử thách. Cậu ta nói đúng. Đó không phải là công lý. Công lý phải không cảm tính, mà phải công bằng. Tôi là chỉ huy. Tôi kết án. Đáng ra tôi phải thực hiện bản án. Thay vì thế, tôi lại cho phép sự báo thù và trả đũa diễn ra. Căn bệnh vẫn không thể bị loại trừ, tôi đã làm nó trầm trọng thêm.
“Ít nhất những người khác cũng khiếp sợ Cassius trở lại,” Roque thì thầm. “Nhưng đó là điều duy nhất cậu làm đúng.”
Titus khốn khổ. Tôi chôn anh ta trong một nấm mộ bên sông. Tôi hy vọng dòng chảy của nó sẽ giúp anh ta đi nhanh hơn trên con đường tới hoàng tuyền bình yên.
Tối đó tôi không ngủ.
Tôi không biết người đã bị chúng hành hạ là vợ, em gái hay mẹ anh ta. Tôi không biết anh ta tới từ cộng đồng khai mỏ nào. Nỗi đau của anh ta cũng là của tôi. Nỗi đau của anh ta đã đánh gục anh ta, cũng như nỗi đau của tôi đã hạ gục tôi trên giá treo cổ. Nhưng tôi đã được dành cho một cơ hội thứ hai. Còn cơ hội thứ hai của anh ta đâu?
Tôi hy vọng nỗi đau của anh ta tan dần đi trong cái chết. Tôi không yêu quý anh ta cho tới khi anh ta chết; và anh ta cần phải chết, nhưng anh ta vẫn là người anh em của tôi. Vậy nên tôi cầu nguyện để anh ta tìm thấy bình yên dưới hoàng tuyền, và để tôi gặp lại anh ta một ngày nào đó, chúng tôi sẽ ôm hôn nhau như những người anh em và anh ta tha thứ cho tôi vì những gì đã làm với anh ta, vì tôi làm vậy là vì một giấc mơ, cho đồng bào của chúng tôi.
Tên tôi, lúc này có ba vạch ngang bên dưới, bồng bềnh ở gần Bàn Tay Thủ Lĩnh hơn.
Cassius cũng đã vươn lên.
Nhưng chỉ có thể có một Thủ Lĩnh.
Vì không ngủ được, tôi nhận phiên gác từ Cassandra. Sương mù bao kín quanh các công sự, vì thế chúng tôi buộc cừu quanh tường lâu đài. Chúng sẽ kêu lên nếu có kẻ thù tới. Tôi ngửi thấy mùi gì đó là lạ, thơm nức và nóng hổi.
“Vịt nướng không?” Tôi quay sang và thấy Fitchner đứng cạnh. Tóc ông ta lòa xòa xõa xuống vùng trán hẹp, hôm nay ông ta không mặc bộ áo giáp vàng nữa mà chỉ mặc một chiếc áo thụng dài màu đen kẻ vàng kim. Ông ta đưa cho tôi một miếng thịt vịt. Mùi thơm làm dạ dày tôi sôi réo.
“Đáng lẽ tất cả chúng tôi phải hận ông,” tôi nói.
Mặt ông ta tỏ vẻ ngạc nhiên. “Những đứa nhóc nói thế thường sắp giải thích vì sao chúng không tức giận.”
“Ông và các Giám Thị có thể thấy mọi thứ, phải vậy không?”
“Ngay cả khi cậu chùi đít.”
“Và các vị đã không ngăn cản Titus, vì tất cả đều là một phần trong chương trình.”
“Câu hỏi thực sự là tại sao chúng tôi không ngăn cản cậu.”
“Giết anh ta.”
“Phải, cậu nhóc. Anh chàng đó hẳn đã có thể hữu dụng trong quân đội, cậu không nghĩ thế sao? Có thể không phải trong vai trò một Thống Soái nắm trong tay cả hạm đội. Nhưng cậu ta đã có thể là một Tiên Phong dũng mãnh biết chừng nào, dẫn đầu binh lính mặc Giáp Xung Phong xông qua cửa mở về phía quân thù trong khi lửa trút như mưa xuống những cây Khiên Xung. Cậu đã bao giờ thấy một trận Mưa sắt chưa? Nơi người ta đổ bộ từ trên quỹ đạo xuống để chiếm các thành phố ấy? Cậu ta được tạo ra cho vai trò đó.”
Tôi không trả lời.
Fitchner chùi mỡ trên môi bằng ống tay áo màu đen của chiếc áo thụng dái.
“Cuộc sống là trường học hữu hiệu nhất từng được tạo nên. Từng có thời người ta buộc lũ trẻ cắm đầu vào đọc sách. Sẽ phải mất vô khối thời gian để đạt được bất cứ điều gì.” ông ta gõ gõ lên đầu mình. “Nhưng giờ chúng ta đã có các công cụ hỗ trợ và thiết bị tra cứu dữ liệu, và các Hoàng Kim chúng ta có các Màu thấp kém hơn nghiên cứu thay. Chúng ta không cần phải nghiên cứu về hóa học hay vật lý. Chúng ta đã có máy tính và những thứ khác đảm nhiệm chuyện đó. Thứ chúng ta phải nghiên cứu là nhân loại. Để thống trị, lĩnh vực nghiên cứu của chúng ta phải là về chính trị, tâm lý và khoa học hành vi - con người trong cảnh tuyệt vọng sẽ phản ứng với nhau như thế nào, các phe nhóm hình thành ra sao, cách các đạo quân vận hành, mọi thứ tan vỡ như thế nào, và vì sao. Cậu không thể học được những thứ này ở bất cứ đâu khác ngoài nơi đây.”
“Không, tôi hiểu mục đích,” tôi lẩm bẩm. “Tôi học được nhiều hơn khi tôi phạm sai lầm, chừng nào bọn họ không giết tôi.” Tôi đã học được nhiều điều làm sao từ việc cố gắng trở thành một kẻ tử vì đạo.
“Tốt. Cậu đã gây ra rất nhiều sai lầm. Cậu là một thằng nhóc thối tha bốc đồng. Nhưng đây là nơi để chiến đấu. Để học. Đây là cuộc sống… nhưng với các Robot Cấp Cứu, những cơ hội thứ hai, các bối cảnh được dàn dựng trước. Có lẽ cậu đã đoán ra thử thách đầu tiên, Nghi Lễ Vượt Qua, là sự cân nhắc giữa cần thiết và cảm xúc. Thử thách thứ hai là xung đột nội bộ. Rồi có một chút công lý. Và giờ sẽ có thêm nhiều thử thách nữa. Nhiều cơ hội thứ hai nữa, cùng nhiều bài học phải đúc rút.”
“Bao nhiêu người trong số chúng tôi có thể phải chết?” tôi đột ngột hỏi.
“Đừng lo về chuyện đó.”
“Bao nhiêu?”
“Có một giới hạn do ủy Ban Kiểm Tra Chất Lượng ấn định mỗi năm, nhưng chúng ta vẫn hoàn toàn trong vòng cho phép bất chấp những gì đã diễn ra với Chó Rừng.” Fitchner mỉm cười.
“Chó Rừng…” tôi nói. “Có phải đó là chuyện xảy ra tối hôm trước khi các Robot Cấp Cứu nháo nhào lao về phía Nam không?”
“Ta đã nói ra tên cậu ta à? Chết thật.” Ông ta cười nhăn nhở. “Ý ta muốn nói là các Robot Cấp Cứu rất hữu hiệu. Chúng chữa lành gần như mọi vết thương. Nhưng liệu chúng có hữu hiệu được đến thế không khi Cassius phát hiện ra ai thực sự giết em trai cậu ta nhỉ?”
Dạ dày tôi thắt lại.
“Anh ấy đã giết kẻ sát hại Julian rồi. Có vẻ ông đã không quan sát.”
“Tất nhiên. Tất nhiên. Mercury nghĩ cậu xuất sắc. Apollo nghĩ cậu cao ngạo. Ông ta thực sự không thích cậu, cậu biết đấy.”
“Tôi chẳng thèm bận tâm.”
“Ồ, cậu nên để tâm nhiều hơn thế. Apollo quả là dễ mến.”
“Phải. Vậy ông nghĩ sao? Ông là Giám Thị của tôi.”
“Ta nghĩ cậu là một linh hồn cổ xưa.” Ông ta ngắm nghía tôi và tựa người vào tường lũy. Màn đêm dày đặc sương mù quanh lâu đài. Từ trong lớp sương dày, một con sói tru lên. “Ta nghĩ cậu giống con sói ngoài kia. Một phần của bầy, song đượm muộn phiền, đầy cô độc. Và ta không thể lý giải nổi vì sao, cậu nhóc thân mến. Tất cả chuyện này quả là vui! Hãy tận hưởng nó! Cuộc sống sẽ không trở nên khá hơn đâu.”
“Ông cũng vậy thôi,” tôi nói. “Cô độc. Ông lúc nào cũng tuôn ra những lời mỉa mai nhạo báng, hệt như Sevro, song đó chỉ là một tấm mặt nạ. Đó là vì trông ông không giống những người khác, phải không nào? Hay vì ông nghèo? Theo cách nào đó, ông là một kẻ bên rìa.”
“Vẻ ngoài của ta à?” ông ta phá lên cười sằng sặc. “Điều đó thì có nghĩa gì? Nghĩ ta là một gã Đồng Thau vì ta không phải là một anh chàng Adonis[1] ư?” ông ta cúi người ra trước, vì ông ta thực sự quan tâm tới những gì tôi sắp nói.
“Ông xấu xí và ông ăn như một con lợn, Fitchner, nhưng ông nhai kẹo cao su trong khi đáng lẽ ông chỉ cần tới gặp một Nhà Tạo Tác và chỉnh sửa lại mình cho giống người khác. Bọn họ sẽ lo đâu ra đấy cho khiếm khuyết đó chỉ trong một giây.”
Cơ hàm Fitchner giật giật. Có phải là tức giận không?
“Tại sao ta lại phải tìm tới một Nhà Tạo Tác?” ông ta đột ngột rít lên. “Ta có thể giết một Đá Nham Thạch với hai bàn tay trần. Một gã Đá Nham Thạch. Ta có thể vượt mặt một gã Bạc trong thuyết giảng và thương lượng. Ta có thể làm những phép toán mà đám Lục chỉ có thể nằm mơ thấy. Tại sao ta lại phải làm mình trông khác đi chứ?”
“Vì đó là thứ níu chân ông lại.”
“Bất chấp xuất thân thấp kém, ta là người đáng chú ý. Ta quan trọng.” Khuôn mặt hình lưỡi rìu của ông ta thách thức tôi phản bác. “Ta là một Hoàng Kim. Ta là một ông vua trong loài người. Ta không thay đổi để vừa lòng kẻ khác.”
“Nếu đúng thế, vì sao ông nhai kẹo cao su?” Ông ta không trả lời. “Vì sao ông chỉ là một Giám Thị?”
“Giám Thị là một vị trí danh giá, cậu nhóc,” Fitchner gắt lên. “Các Người Tuyển Lựa bầu ta là đại diện cho Nhà.”
“Thế nhưng ông đâu phải Thống Soái. Ông chẳng chỉ huy hạm đội nào. Ông thậm chí còn chẳng được là Pháp Quan chỉ huy một biên đội. Cũng không phải là Thống Đốc. Bao nhiêu người có thể làm những điều ông nói ông có thể làm nhỉ?”
“Ít,” ông ta khẽ nói, khuôn mặt đầy phẫn nộ. “Rất ít.” Ông ta ngước lên nhìn. “Cậu muốn có được phần thưởng gì cho việc đoạt gia huy Nhà Minerva?”
“Đó chẳng phải là chiến công của Sevro sao?” tôi nói, hiểu cuộc trò chuyện sắp kết thúc.
“Cậu ta chuyển nó sang cho cậu.”
Tôi đòi hỏi ngựa, vũ khí và diêm. Ông ta đồng ý cộc lốc rồi quay người bỏ đi trước khi tôi kịp hỏi câu cuối cùng. Tôi chộp lấy cánh tay ông ta khi ông ta bắt đầu bay lên. Có chuyện gì đó xảy ra. Đầu óc tôi như cháy bùng. Như thể những cây kim nhúng a xít đâm xuyên qua bàn tay và cánh tay tôi. Tôi há hốc miệng. Phổi tôi không thể hoạt động trong một giây.
“Thật kinh tởm,” tôi ho sặc sụa, rồi ngã vật ra sàn. Ông ta mặc Giáp Phát Xung. Thậm chí tôi còn không thấy máy phát. Nó giống một tấm Khiên Xung, nhưng được tích hợp luôn vào trong bộ giáp.
Ông ta chờ đợi, không hề mỉm cười.
“Chó Rừng,” tôi nói. “Ông có nhắc tới anh ta. Cô gái Nhà Minerva cũng nhắc tới anh ta. Anh ta là ai?”
“Con trai Đại Thống Đốc, Darrow. Và cậu ta khiến cho Titus trông chỉ như một đứa trẻ khóc lu loa.”
Những con ngựa vạm vỡ gặm cỏ trên các cánh đồng vào sáng hôm sau. Lũ sói tìm cách hạ một con ngựa cái nhỏ. Một con ngựa đực lông sáng phi nước kiệu tới đá chết một con trong lũ sói. Tôi giành lấy nó. Những người khác gọi con ngựa là Quietus. Nghĩa là “cú đá cuối cùng”.
Con ngựa làm tôi nhớ tới con Pegasus đã cứu Andromeda. Những bài ca mà chúng tôi hát ở Lykos có nhắc tới những con ngựa. Tôi biết Eo hẳn rất thích có cơ hội được cưỡi trên lưng ngựa.
Mãi tới nhiều ngày sau khi bọn họ đặt tên con ngựa của tôi là Quietus, tôi mới hiểu ra bọn họ muốn giễu cợt tôi về vai trò mà tôi góp vào cái chết của Titus.
❀ ❀ ❀
[1] Adonis là chàng trai trần thế đẹp đến nỗi các vị thần trên đỉnh Olympus phải ghen tị và khiến thần Aphrodite (tức Venus) say đắm.