Kết quả kiểm tra của tôi được báo về trong khi tôi đang thực hành nhận diện văn hóa và điều chỉnh khẩu âm cùng Matteo tại khu nhà tầng thượng cao tít của chúng tôi. Chúng tôi nhìn ra thành phố, Mặt Trời đang lặn phía sau. Tôi đang trong một màn đáp trả thông minh về câu lạc bộ thể thao trận giả Yorkton Supernova thì thiết bị hiển thị dữ liệu của tôi kêu bíp bíp cùng một tin nhắn ưu tiên gửi tới đường truyền của tôi. Thiếu chút nữa tôi đánh đổ cà phê.
“Thiết bị hiển thị dữ liệu của tôi đã bị một thiết bị khác kiểm soát,” tôi nói. “Đó là Ủy Ban Kiểm Tra Chất Lượng.”
Matteo đứng bật dậy khỏi ghế. “Chúng ta có chừng bốn phút.” Anh ta chạy vào thư viện của khu nhà, Harmony đang nằm đó đọc sách trên một chiếc trường kỷ. Cô bật dậy, xuống khỏi trường kỷ và lao ra khỏi khu nhà chỉ trong chưa tới ba nhịp thở. Tôi kiểm tra để chắc chắn những bức ảnh nổi chụp tôi với gia đình giả được bày ra trong phòng ngủ của tôi cũng như trong khắp căn nhà tầng thượng. Bốn người làm được thuê - ba Nâu và một Hồng - đảm nhiệm những việc phục vụ trong căn nhà tầng thượng. Họ đều mang gia huy hình ngựa có cánh Pegasus thuộc về gia đình giả mạo của tôi.
Một trong những người Nâu đi vào bếp. Người khác, một phụ nữ Hồng, mát xa vai cho tôi. Matteo đánh giày cho tôi trong phòng tôi. Tất nhiên, có các loại máy để làm những việc này, nhưng một Hoàng Kim sẽ không bao giờ dùng máy cho một việc mà con người có thể làm. Chẳng có chút quyền lực nào trong việc dùng máy cả.
Chiếc phi thuyền nội đô xuất hiện từ xa trông như một con chuồn chuồn. Nó to dần lên khi tiếng động cơ vọng lại gần hơn và lơ lửng bên ngoài cửa sổ khu nhà tầng thượng của tôi. Cửa ra của phi thuyền trượt mở và một người đàn ông mặc bộ đồ Đồng cúi chào theo thủ tục. Tôi để thiết bị hiển thị dữ liệu của mình mở cánh cửa sổ bằng kính cường lực và người đàn ông bay vào. Ba người Trắng đi cùng ông ta. Mỗi người đều có Phù Hiệu Trắng trên bàn tay. Các thành viên của Hội Hàn Lâm và một nhân viên văn phòng Đồng.
“Có phải tôi đang hân hạnh được nói chuyện với Darrow au Andromedus, con trai của Linus au Andromedus và Lexus au Andromedus vừa quá cố gần đây hay không?”
“Ông đang có hân hạnh đó.”
Tay nhân viên văn phòng nhìn tôi từ đầu đến chân đầy kính trọng, nhưng có vẻ sốt ruột. “Tôi là Bondilus cu Tancrus từ Ủy Ban Kiểm Tra Chất Lượng của Học Viện. Có một số câu hỏi chúng tôi cần hỏi ngài.”
Chúng tôi ngồi đối diện nhau ở hai bên chiếc bàn gỗ sồi trong bếp nhà tôi. Ở đó, người ta đặt ngón tay tôi lên một cái máy, và một người Trắng đeo lên cặp kính được dùng để phân tích đồng tử của tôi cùng các phản ứng sinh lý khác. Họ sẽ biết nếu tôi nói dối.
“Chúng ta sẽ bắt đầu với một câu hỏi kiểm soát để đánh giá phản ứng bình thường của ngài khi nói thật. Có phải ngài thuộc gia đình Andromedus không?”
“Phải.”
“Ngài có thuộc dòng dõi Hoàng Kim không?”
“Có.” Tôi nói dối qua hai hàm răng, làm hỏng các câu hỏi kiểm soát của bọn họ.
“Ngài có gian lận trong cuộc kiểm tra sát hạch hai tháng trước của mình không?”
“Không.”
“Ngài có dùng thuốc kích thích thần kinh để thúc đẩy các chức năng hiểu và phân tích cao trong cuộc kiểm tra không?”
“Không.”
“Ngài có sử dụng thiết bị kết nối mạng để thu thập hay tổng hợp các nguồn tài nguyên bên ngoài theo thời gian thực không?”
“Không.” Tôi thở dài sốt ruột. “Có thiết bị phá sóng trong phòng, đồng nghĩa rằng chuyện ấy bất khả thi. Tôi lấy làm mừng vì ông đã tìm hiểu và không làm phí thời gian của tôi, Đồng ạ.”
Nụ cười của ông ta đặc chất văn phòng.
“Ngài có biết trước các câu hỏi không?”
“Không.” Tôi cho rằng đưa ra một câu trả lời bực dọc vào lúc này là phù hợp. “Và chuyện này là gì đây? Tôi không quen với việc bị ai đó thuộc hạng ông gọi là một kẻ dối trá.”
“Đây là quy trình với tất cả các thí sinh tinh hoa đạt kết quả cao, thưa ngài Hoàng Kim. Mong ngài hiểu cho,” tay nhân viên văn phòng nói bằng giọng đều đều. “Bất cứ ai đạt kết quả cao vượt quá xa so với độ lệch chuẩn đều phải được điều tra. Ngài có để thiết bị kết nối mạng của mình chịu quyền điều khiển của ai khác trong quá trình kiểm tra không?”
“Không. Như tôi đã nói, có thiết bị phá sóng. Cảm ơn ông đã nhắc đi nhắc lại, đầu đất.”
Họ lấy mẫu máu của tôi và quét não. Kết quả có được ngay lập tức, nhưng tay nhân viên văn phòng không chia sẻ chúng. “Quy trình,” ông ta nhắc nhở tôi. “Ngài sẽ có kết quả của mình sau hai tuần nữa.”
Chúng tôi nhận được kết quả sau bốn tuần. Tôi đã qua cuộc đánh giá Kiểm Tra Chất Lượng. Tôi không gian lận. Tiếp theo đó kết quả thi của tôi được báo về, hai tháng sau khi trải qua cuộc kiểm tra đáng nguyền rủa đó, và tôi hiểu ra tại sao họ lại nghĩ tôi đã gian lận. Tôi chỉ sai một câu. Duy nhất một câu. Trong số hàng trăm câu. Khi tôi báo lại kết quả với Vũ Công, Harmony và Matteo, họ chỉ nhìn tôi chằm chằm. Vũ Công gieo mình xuống ghế và bắt đầu cười phá lên; một tràng cười như điên loạn.
“Quỷ quái thật,” ông bật rủa. “Chúng ta đã làm được.”
“Cậu ấy đã làm được,” Matteo chữa lại.
Vũ Công phải mất một phút mới đủ bình tĩnh để lấy ra một chai sâm banh, nhưng tôi vẫn cảm thấy đôi mắt ông theo dõi tôi như thể tôi là một thứ gì đó khác hẳn, một thứ xa lạ. Như thể họ đột nhiên không hiểu họ đã tạo ra cái gì. Tôi chạm vào bông hồng tú cầu trong túi áo và cảm nhận chiếc nhẫn cưới trên cổ. Họ không tạo ra tôi. Mà là em.
Tôi chào tạm biệt Vũ Công trong khu nhà trên tầng thượng khi một người hầu phòng tới để tháp tùng tôi vào Học Viện. Ông nắm chặt bàn tay tôi khi chúng tôi bắt tay và dành cho tôi ánh mắt bố tôi từng nhìn tôi trước khi ông bị treo cổ. Một cái nhìn trấn an. Nhưng đằng sau nó là nỗi lo âu và sự ngờ vục.
Liệu ông đã chuẩn bị để tôi sẵn sàng với thế giới chưa? Liệu ông đã làm hết bổn phận chưa? Bố tôi hai mươi lăm tuổi khi ông nhìn tôi như thế. Vũ Công đã bốn mươi mốt tuổi. Điều đó chẳng tạo ra sự khác biệt nào. Tôi cười. Chú Narol chưa bao giờ dành cho tôi một cái nhìn như thế, ngay cả khi ông để tôi cắt dây đưa Eo xuống. Có lẽ vì ông đã nhận đủ những quả đấm móc phải của tôi để biết câu trả lời. Nhưng khi nghĩ về những người thầy, những người cha, tôi nhận ra chú Narol chính là người đã định hình nên tôi nhiều nhất. Ông đã dạy tôi nhảy; ông dạy tôi làm thế nào để trở thành một người đàn ông, có lẽ vì ông biết đó sẽ là tương lai của tôi. Và cho dù ông đã tìm cách ngăn tôi trở thành một Chim Lặn, chính những bài học ông dạy cho tôi đã giúp tôi sống sót. Giờ đây tôi đã học được những bài mới. Hãy hy vọng là chúng sẽ có ích.
Vũ Công đưa cho tôi chiếc Nhẫn Dao ông đã dùng để cứa ngón tay tôi mấy tháng trước. Nhưng ông đã điều chỉnh nó lại để trông giống một chữ L.
“Chúng sẽ nghĩ nó là phù hiệu các chiến binh Spartan mang trên khiên của họ,” ông nói. “L tượng trưng cho Lacadaemonia.” Nhưng thực ra nó tượng trưng cho Lykos. Cho Lambda.
Harmony khiến tôi ngạc nhiên khi cầm lấy bàn tay phải của tôi và hôn lên nơi Phù Hiệu Đỏ của tôi từng được xăm. Một bên mắt của cô ứa nước mắt, con mắt lạnh lùng không bị sẹo. Con mắt còn lại không thể khóc được.
“Evey sẽ tới sống cùng chúng tôi,” cô nói với tôi. Cô mỉm cười trước khi tôi kịp hỏi vì sao. Vẻ mặt cô thật lạ. “Cậu nghĩ cậu là người duy nhất nhận ra mọi thứ sao? Chúng tôi sẽ cho cô ấy một cuộc sống tốt hơn so với những gì Mickey sẽ làm.”
Matteo và tôi cùng mỉm cười và cúi chào nhau. Chúng tôi trao đổi nghi thức xã giao đúng theo lề thói và anh ta chìa tay ra. Nhưng anh ta không nắm lấy bàn tay tôi. Thay vì thế, anh ta giật bông hoa ra khỏi túi áo tôi. Tôi với theo bông hoa, song anh ta vẫn là người duy nhất tôi từng gặp nhanh hơn cả tôi.
“Cậu không thể mang thứ này theo người được, quý ông. Cái nhẫn cưới trên tay cậu đã đủ quái gở rồi. Cả bông hoa nữa thì quá nhiều.”
“Hãy đưa cho tôi một cánh hoa thôi vậy,” tôi nói.
“Tôi đã nghĩ là cậu sẽ đề nghị như thế.” Anh ta lấy ra một chuỗi dây chuyền. Nó mang phù hiệu của Andromedus. Phù hiệu của tôi, tôi nhắc mình. Chuỗi dây chuyền làm bằng sắt. Anh ta thả nó vào lòng bàn tay tôi. “Hãy gọi thầm tên cô ấy đi.” Tôi làm theo và hình Pegasus xòe ra như một nụ hồng tú cầu. Anh ta để một cánh hoa vào chính giữa. Gia huy đóng trở lại.
“Đây là trái tim của cậu. Hãy canh giữ nó cẩn thận.”
“Cảm ơn anh, Matteo.” Tôi nói, mắt ướt nhòe. Tôi nhấc bổng anh ta lên và ôm chặt lấy anh ta bất chấp sự phản đối. “Nếu tôi sống nhiều hơn một tuần, tôi sẽ phải cảm ơn anh đấy, quý ông.” Anh ta đỏ mặt khi tôi đặt anh ta xuống.
“Hãy kiểm soát tính khí của cậu,” anh ta nhắc nhở tôi, giọng nói khe khẽ của anh ta trở nên sắc lạnh. “Phép tắc sử xự, phép tắc xử sự, sau đó hãy đốt trụi căn nhà mắc dịch của chúng tới tận tro tàn.”
Tôi nắm chặt Pegasus trong lòng bàn tay khi chiếc phi thuyền vượt qua vùng đồng quê Sao Hỏa. Từng vạt màu xanh lục như những ngón tay xòe ra trên mặt đất nơi tôi đã sống để đào bới. Tôi tự hỏi giờ đây ai là Chim Lặn của nhà Lambda. Loran còn quá trẻ. Barlow đã quá già. Kieran ư? Anh ấy có quá nhiều trách nhiệm. Anh ấy còn con cái để yêu thương, và đã chứng kiến đủ chết chóc trong gia đình chúng tôi. Không có ngọn lửa nào trong lòng ông anh của tôi. Leanna thì có thừa, nhưng phụ nữ không được phép đi khoan trong mỏ. Có thể là Dain, em trai Eo. Hoang dại, nhưng không sáng chói. Một Chim Lặn điển hình. Cậu ta sẽ chết sớm. Ý nghĩ ấy khiến tôi lợm giọng.
Không chỉ là ý nghĩ. Tôi đang bồn chồn. Tôi từ từ nhận ra khi nhìn quanh bên trong tàu. Có sáu thanh niên nữa ngồi im lặng. Một người, một cậu con trai mảnh khảnh với ánh mắt cởi mở và nụ cười rất đẹp, bắt gặp ánh mắt tôi. Cậu ta thuộc loại người hay cười.
“Julian,” cậu ta lên tiếng đúng phép xã giao, và nắm lấy cẳng tay tôi. Chúng tôi không có thông tin gì để trao đổi với nhau qua thiết bị hiển thị dữ liệu; người ta đã thu lại chúng khi chúng tôi lên phi thuyền. Thay vì thế, tôi mời cậu ta ngồi xuống ghế đối diện với mình. “Darrow, một cái tên rất thú vị.”
“Cậu đã bao giờ tới Agea chưa?” tôi hỏi Julian.
“Tất nhiên,” cậu ta mỉm cười nói. Cậu ta luôn mỉm cười. “Sao, ý cậu là cậu chưa tới đó? Lạ thật. Tôi nghĩ tôi biết rất nhiều Hoàng Kim, nhưng hầu như chẳng ai trong số họ qua được kỳ thi đầu vào. Tôi e rằng đó là một thế giới mới mẻ đầy thách thức với những khuôn mặt mới. Dù sao tôi cũng ghen tị với cậu về chuyện cậu chưa bao giờ tới Agea. Đó là một nơi lạ lùng. Đẹp, hẳn rồi, nhưng cuộc sống ở đó rất nhanh, và rẻ rúng nữa, đó là người ta nói vậy.”
“Nhưng không phải với chúng ta.”
Cậu ta cười khùng khục. “Tôi đoán là không. Trừ phi cậu chơi trò chính trị.”
“Tôi không thích chơi lắm.” Tôi nhận thấy phản ứng của cậu ta, vì vậy tôi bật cười, xua vẻ nghiêm túc của mình bằng một cái nháy mắt. “Trừ phi có đánh cuộc, anh bạn. Cậu nghe chứ?”
“Tôi nghe! Cậu thích trò nào? Cờ máu? Đối kháng trọng lực?”
“À, cờ máu cũng được. Nhưng Trận Giả mới là nhất,” tôi nói kèm theo một nụ cười Hoàng Kim rộng hết cỡ.
“Đặc biệt nếu cậu là một người hâm mộ Nortown!” cậu ta đồng ý.
“Ồ… Nortown. Tôi không biết liệu chúng ta có hòa hợp được với nhau không,” tôi nhăn mặt nói. Tôi dùng một ngón tay cái chỉ vào mình. “Yorkton.”
“Yorkton! Tôi không biết liệu có lúc nào chúng ta hòa hợp được với nhau không!” Cậu ta bật cười.
Và dù tôi cười, cậu ta không hề biết trong lòng tôi lạnh lùng đến mức nào; cuộc trò chuyện, những câu đưa đẩy, những nụ cười, tất cả chỉ là một màn xã giao. Matteo đã dạy tôi rất tốt, nhưng dù sao cũng vẫn phải thừa nhận cậu ta không có vẻ gì là một con quái vật.
Cậu ta nên là một con quái vật.
“Chắc anh trai tôi đã tới Học Viện rồi. Anh ấy vốn đã ở lãnh địa của gia đình tôi tại Agea, gây rắc rối, hẳn rồi!” Julian lắc đầu đầy tự hào. “Người cừ nhất tôi từng biết. Anh ấy sẽ là Thủ Lĩnh, rồi cậu xem. Anh ấy là niềm tự hào, niềm vui của bố chúng tôi, và nhìn vào số lượng thành viên trong gia đình tôi thì sự ưu ái ấy cũng nói lên điều gì đó!” Không có lấy một thoáng ghen tị trong giọng nói của cậu ta, chỉ có niềm yêu mến.
“Thủ Lĩnh?” tôi hỏi.
“À, cách gọi trong Học Viện; có nghĩa là trưởng Nhà của anh ấy.”
Các Nhà. Tôi biết chúng. Có mười hai Nhà dựa trên các nét tính cách cơ bản. Mỗi nhà được đặt theo tên một vị thần của thần thoại La Mã. Các Nhà là những công cụ thiết lập mạng lưới quan hệ và là những câu lạc bộ giao tiếp bên ngoài trường học. Làm tốt thì người ta sẽ tìm cho bạn một gia tộc quyền thế để phục vụ. Các gia tộc là những quyền lực thực sự trong Hiệp Hội. Họ có quân đội riêng, hạm đội riêng và đóng góp vào lực lượng của Hội Chủ. Lòng trung thành bắt đầu từ họ. Chẳng có mấy tình yêu cho các cư dân trên cùng hành tinh với ta. Những người khác, nếu có giữ vai trò gì, chỉ là đối thủ cạnh tranh.
“Hai thằng khốn chúng mày đã cắn nhau xong chưa?” Một thằng nhóc tinh quái mỉa mai từ góc khoang tàu. Trông nó xám xịt tới mức có màu kaki thay vì Hoàng Kim. Thằng nhóc này có đôi môi mỏng quẹt, còn khuôn mặt giống như một con chim ưng độc ác đang theo dõi một con chuột. Một gã Đồng Thau.
“Chúng tôi làm phiền cậu à?” Lời mỉa mai của tôi được phủ lên một lớp lịch sự.
“Liệu hai con chó ư ử có làm phiền tao không nhỉ? Nhiều khả năng là có đấy. Nếu chúng ầm ĩ.”
Julian đứng dậy. “Xin lỗi ngay, đồ vô lại.”
“Đi mà tự bĩnh ra đi,” thằng nhóc nói. Chỉ sau nửa giây, Julian đã lấy ra một cái găng tay trắng chẳng biết từ đâu. “Cái đó để chùi đít cho tao hả, thằng hoàng kim mút của quý kia?”
“Cái gì? Đồ nhãi con vô học!” Julian thốt lên choáng váng. “Ai đã nuôi dạy mày vậy?”
“Lũ sói, sau khi mẹ mày đẻ phọt tao ra.”
“Đồ súc sinh!”
Julian ném găng tay về phía thằng nhóc. Tôi ngồi nhìn, thầm nghĩ đây là đỉnh cao của hài kịch. Thằng nhóc dường như được lôi thẳng tới từ Lykos, có thể từ nhà Beta. Nó trông như một anh chàng Loran xấu xí, choắt choeo, khó chịu. Julian không biết phải làm gì, vì vậy cậu ta thách thức.
“Một lời thách thức, quý ông.”
“Quyết đấu à? Mày tức đến thế cơ à?” Thằng nhóc xấu xí khịt mũi trước quý ông trẻ tuổi. “Được. Tao sẽ khâu lại lành lặn lòng tự hào gia tộc cho mày sau Nghi Lễ Vượt Qua, đồ mút của quý.” Rồi nó xì mũi vào cái găng tay.
“Sao không phải bây giờ hả đồ hèn?” Julian hỏi lại. Khuôn ngực mảnh khảnh của cậu ta ưỡn ra đúng như ông bố hẳn đã dạy cậu con trai. Không ai được sỉ nhục gia đình cậu ta.
“Mày có ngớ ngẩn không thế? Có nhìn thấy thanh kiếm nào ở đây không? Đồ ngốc. Biến đi. Chúng ta sẽ quyết đấu sau Nghi Lễ Vượt Qua.”
“Nghi Lễ Vượt Qua…?” Cuối cùng Julian cũng hỏi về thứ tôi đang nghĩ tới.
“Đó là bài kiểm tra cuối cùng, đồ ngu. Và là điều bí mật thú vị nhất ở mé bên này các quỹ đạo vòng quanh cái lỗ đen của Octavia au Lune.”
“Vậy sao anh bạn lại biết về nó,” tôi hỏi.
“Thông tin từ tay trong,” thằng nhóc nói. “Và tao không biết gì về nó cả. Tao biết đến nó, đồ đầu thối.”
Tên thằng nhóc là Sevro, và tôi thích vẻ gai góc của cậu ta.
Nhưng những lời cậu ta nói về Nghi Lễ Vượt Qua làm tôi lo lắng. Tôi nhận ra mình biết quá ít trong khi lắng nghe Julian bắt chuyện với thành viên cuối cùng trên chuyến tàu của chúng tôi. Hai người nói về kết quả kiểm tra của họ. Có sự chênh lệch lớn giữa kết quả rất thấp của họ và kết quả tôi đạt được. Tôi để ý thấy Sevro khịt mũi khi hai anh chàng kia nói lớn tiếng kết quả của họ. Làm thế nào các ứng viên có kết quả kém đến vậy lại được nhận vào chứ? Cảm giác bất an thắt lại trong bụng tôi. Và kết quả của Sevro thế nào?
Chúng tôi tới Valles Marineris trong màn đêm. Nơi này như một vết sẹo khổng lồ tạo thành từ ánh sáng vắt ngang bề mặt đen sẫm của Sao Hỏa, trải xa ngút tầm mắt. Ở trung tâm của nó, thủ đô hành tinh tôi đang sống hiện lên trong đêm như một rừng kiếm báu. Các hộp đêm nhấp nháy trên các nóc nhà, các sàn nhảy làm từ khí đông đặc. Những cô gái mặc cực ít đồ trên người và những cậu trai ngớ ngẩn nhảy lên rồi rơi xuống trong khi thiết bị Điều Phối Trọng Lực đùa bỡn với quy luật vật lý. Các Bong Bóng Cách Âm chia tách các khu vực thành phố. Chúng tôi đi xuyên qua chúng và nghe thấy vô vàn âm thanh khác nhau.
Học Viện nằm cách xa các khu vực sống về đêm của Agea và được xây gắn vào thành những bức tường cao tám kilomet của Valles Marineris. Các bức tường vươn lên sừng sững như những ngọn sóng triều bằng đá xanh lục bao quanh thế giới văn minh bằng thảm thực vật. Bản thân Học Viện được xây bằng đá trắng - một nơi đầy những hàng cột và tượng, chất La Mã thấm đẫm tới tận cốt lõi.
Trước đây tôi chưa từng tới nơi này. Song tôi đã thấy những cây cột. Thấy đích đến chuyến đi của chúng tôi. Cảm giác đắng ngắt cuộn lên trong tôi như mật trào từ dạ dày lên cổ họng khi tôi nghĩ tới khuôn mặt của hắn. Nghĩ tới những lời hắn nói. Đôi mắt hắn khi nhìn xuống đám đông. Tôi đã theo dõi qua MHN những lần Đại Thống Đốc thỉnh thoảng phát biểu với các khóa trước. Không lâu nữa tôi sẽ nghe thấy nó từ chính miệng hắn. Không lâu nữa tôi sẽ phải chịu sự giày vò của nỗi căm phẫn. Cảm thấy lửa thiêu đốt tim trong khi tôi nhìn thấy hắn trực tiếp một lần nữa.
Chúng tôi hạ cánh xuống một bãi đáp và được dẫn vào một quảng trường lộ thiên lát cẩm thạch nhìn xuống thung lũng rộng bao la. Không khí ban đêm lạnh cóng. Agea trải rộng phía sau và những cánh cổng Học Viện mở ra trước mắt chúng tôi. Tôi đứng đó cùng hơn một nghìn Hoàng Kim, tất cả đều liếc mắt nhìn quanh với vẻ ngạo mạn của dòng dõi. Nhiều người đứng xúm lại với nhau, những người làm bạn từ khi còn ở bên ngoài các bức tường trắng của Học Viện. Tôi đã không nghĩ các lớp học của họ lại đông đến thế.
Một gã Hoàng Kim cao ráo có các Đá Nham Thạch và một đoàn cố vấn Hoàng Kim tháp tùng đứng ngạo nghễ trên một đôi Ủng Trọng Lực trước cổng. Tim tôi lạnh ngắt khi nhận ra khuôn mặt hắn, lắng nghe giọng nói và nhìn thấy ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt màu vàng kim loại của hắn.
“Xin chào mừng những đứa con của Hoàng Kim,” Đại Thống Đốc Nero au Augustus nói bằng giọng mượt mà như làn da của Eo. Tiếng nói vang lên to một cách phi thường. “Ta chắc các bạn hiểu tầm quan trọng sự hiện diện của mình ở đây. Từ hàng nghìn thành phố của Sao Hỏa. Từ tất cả các Đại Gia Tộc, các bạn là số ít được chọn. Các bạn là đỉnh cao của kim tự tháp nhân loại. Hôm nay, các bạn sẽ bắt đầu chiến dịch để gia nhập cùng những người xuất chúng nhất của dòng dõi chúng ta. Bạn bè của các bạn đang đứng như các bạn tại các Học Viện của Sao Kim, ở Đông bán cầu và Tây bán cầu của Trái Đất, của Mặt Trăng, của các vệ tinh của Sao Mộc, Europa, Chòm Tinh Vân Hy Lạp, Chòm Tinh Vân Troy, của Sao Thủy, của Callisto, của liên hợp Enceleda và Ceres, và của những người tiên phong xa xôi tại Hildas.”
Dường như mới ngày hôm qua tôi còn đinh ninh mình là một người tiên phong trên Sao Hỏa. Chỉ một ngày trước đây thôi tôi còn chịu đựng gian khổ để nhân loại, tuyệt vọng muốn rời khỏi Trái Đất đang chết dần, có thể định cư trên Hành Tinh Đỏ. Ôi, những kẻ cai trị chúng tôi nói dối mới khéo làm sao.
Đằng sau Augustus, trên các vì sao, có những chuyển động, nhưng không phải các vì sao đang chuyển động. Cũng không phải là một thiên thạch hay sao chổi. Đó là Hạm Đội Sáu và Hạm Đội Năm. Các hạm đội phi thuyền của Sao Hỏa. Nhịp thở của tôi nín lại trong lồng ngực. Hạm Đội Sáu do bố Cassius chỉ huy, còn Hạm Đội Năm nhỏ hơn nằm dưới quyền chỉ huy trực tiếp của Đại Thống Đốc. Phần lớn chiến hạm thuộc sở hữu của các gia tộc trung thành với nhà Augustus hoặc nhà Bellona.
Augustus cho chúng tôi thấy tại sao chúng tôi, tức là họ, cai trị; Cả người tôi căng ra. Tôi thật nhỏ bé. Cả tỷ tấn thép siêu bền và kim loại nano di chuyển trên bầu trời, và tôi chưa bao giờ vượt ra ngoài bầu khí quyển Sao Hỏa. Chúng như những chấm bạc trên một đại dương toàn mực. Và tôi còn nhỏ hơn thế rất nhiều. Nhưng những chấm nhỏ đó có thể tàn phá Sao Hỏa. Chúng có thể hủy diệt cả một vệ tinh. Những cái chấm đó khống chế cả đại dương mực. Một Thống Soái chỉ huy mỗi hạm đội; một Pháp Quan chỉ huy các biên đội trong hạm đội. Những gì tôi có thể làm với sức mạnh đó…
Augustus thật ngạo mạn trong lúc phát biểu. Tôi nuốt chất mật đắng xuống cổ họng. Trước đây, khi khoảng cách tới kẻ thù là mênh mông không thể vượt qua, cơn phẫn uất của tôi từng là một cảm xúc lạnh lẽo, âm thầm. Giờ đây nó rừng rực cháy.
“Xã hội có ba giai đoạn: Man Rợ, Tiến Bộ, Suy Đồi. Những người vĩ đại vươn lên nhờ sự Man Rợ. Họ khống chế sự Tiến Bộ. Họ gục ngã vì sự Suy Đồi của bản thân mình.”
Hắn kể cho chúng tôi nghe những người Ba Tư đã gục ngã ra sao, chuyện những người La Mã sụp đổ vì những nhà cầm quyền của họ quên mất cha ông đã giành lấy cho họ một đế quốc bằng cách nào. Hắn huyên thuyên về các triều đại Hồi giáo và sự nhu nhược của châu Âu, chủ nghĩa cát cứ Trung Hoa cùng sự tự ghê tởm và hủy hoại bản thân của người Mỹ. Toàn những cái tên cổ xưa.
“Thời Man Rợ của chúng ta bắt đầu khi thủ phủ của chúng ta, Mặt Trăng, nổi dậy chống lại ách độc tài của Trái Đất và giải phóng bản thân khỏi gông cùm của Dân Chủ, khỏi Lời Dối Trá Cao Cả - ý tưởng rằng con người là anh em và được tạo ra bình đẳng.”
Augustus tung ra những lời dối trá của chính hắn với cái lưỡi hoàng kim mà hắn sở hữu. Hắn nói về sự khổ sở của các Hoàng Kim. Đám Đông ngồi trên xe và trông đợi những người ưu tú phải kéo xe, hắn nhắc lại. Bọn chúng ngồi đó quất roi thúc những người ưu tú cho tới khi chúng ta không thể tiếp tục chịu đựng được nữa.
Tôi nhớ tới một trận đòn roi khác.
“Con người không được tạo ra bình đẳng; tất cả chúng ta đều biết điều này. Có những kẻ trung bình. Có những người ngoại lệ. Có những kẻ xấu xí. Có những người đẹp đẽ. Không thể có chuyện này được nếu chúng ta bình đẳng. Một Đỏ không thể chỉ huy một phi thuyền vũ trụ cũng như một Lục không thể làm bác sĩ!”
Nhiều tiếng cười khác vang lên khắp quảng trường khi hắn bảo chúng tôi hãy nhìn vào thành Athens khốn cùng, chốn khai sinh ra căn bệnh ung thư mà người ta gọi là Dân Chủ. Hãy xem nó đã gục ngã ra sao trước Sparta. Lời Dối Trá Cao Cả đã làm Athens yếu ớt. Nó xúi giục các công dân của thành phố chống lại vị tướng giỏi nhất của họ, Alcibiades, vì lòng ghen tị.
“Ngay cả các quốc gia trên Trái Đất cũng đố kỵ lẫn nhau. Hợp chủng quốc Hoa Kỳ áp đặt ý tưởng về sự bình đẳng này bằng sức mạnh. Và khi các quốc gia liên kết lại, người Mỹ ngạc nhiên khi thấy họ bị căm ghét! Đám đông đang ghen tị! Thật là một giấc mơ tuyệt vời biết bao nếu tất cả mọi người được tạo ra bình đẳng! Nhưng chúng ta không bình đẳng.
“Chúng ta chiến đấu là để chống lại Lời Dối Trá Cao Cả. Nhưng như ta đã nói lúc trước, như ta đang nói với các bạn lúc này, còn một thế lực xấu xa nữa chúng ta phải chiến đấu chống lại. Đó là một thế lực nguy hại hơn nhiều. Nó là một thứ xấu xa với sức phá hoại ghê gớm, từ từ. Nó không phải là một đám cháy hoang dại. Nó là căn bệnh ung thư. Và căn bệnh ung thư đó là sự Suy Đồi. Hiệp Hội của chúng ta đã chuyển từ Man Rợ sang Tiến Bộ. Nhưng giống như các bậc tiền bối tinh thần của chúng ta, những người La Mã, cả chúng ta cũng có thể rơi vào Suy Đồi.”
Hắn nói về đám Phàm Phu.
“Các bạn là thành phần ưu tú nhất của nhân loại. Nhưng các bạn đã bị nuông chiều. Các bạn đã được đối xử như những đứa trẻ. Nếu sinh ra dưới một Màu khác, hẳn các bạn đã phải nhận những vết chai sạn. Đã có những vết sẹo. Đã biết đau đớn.”
Hắn mỉm cười như thể hắn biết rõ về sự đau khổ. Tôi căm ghét gã đàn ông này.
“Các bạn nghĩ các bạn biết thế nào là đau đớn. Các bạn nghĩ Hiệp Hội là một thế lực tất yếu của lịch sử, Các bạn nghĩ nó là kết thúc của lịch sử. Nhưng rất nhiều người từng nghĩ thế trước đây. Rất nhiều tầng lớp nắm quyền tin rằng quyền lực của họ là tối hậu, là đỉnh cao. Họ trở nên mềm yếu. Béo phì. Họ quên mất những cục chai sần, những vết thương, vết sẹo, sự gian khổ, giành lấy tất cả những câu lạc bộ khoái lạc tinh tế mà các bạn, các chàng trai trẻ, thích lui tới và tất cả những lụa là, kim cương và những con kỳ lân mà các bạn, các cô gái trẻ, đòi hỏi cho ngày sinh nhật.”
“Rất nhiều Hoàng Kim đã không chịu hy sinh. Đó là lý do vì sao họ không mang cái này.” Hắn chỉ vào vết sẹo dài trên má phải của mình. Octavius au Lune cũng có vết sẹo tương tự. “Vết Sẹo của một Vô Song. Không phải chúng ta sinh ra đã mặc nhiên là trở thành chủ nhân của Hệ Mặt Trời. Chúng ta là chủ nhân nhờ các Sẹo Vô Song, những Hoàng Kim Sắt, đã tạo dựng nên.”
Hắn sờ lên vết sẹo trên má. Chắc chắn tôi sẽ dành cho hắn một cái sẹo nữa nếu tôi ở gần hơn. Đám thanh niên quanh tôi nuốt lấy từng lời rác rưởi của hắn như nuốt ôxy.
“Ngay lúc này đây, các Màu đang khai mỏ trên hành tinh này cứng rắn hơn các bạn. Chúng được sinh ra với chai sần. Sinh ra với những vết sẹo và sự căm hận. Chúng cứng cỏi như thép nano. May thay, chúng lại rất ngu ngốc. Chẳng hạn, ả Persephone này, kẻ chắc hẳn các bạn đã nghe nói tới, chỉ là một đứa con gái ngu muội cứ nghĩ rằng thà hát một bài rồi bị treo cổ cũng đáng.”
Tôi cắn một miếng tứa máu vào thành trong má. Làn da tôi run rẩy vì cơn căm phẫn khi nhận ra vợ tôi là một phần trong bài diễn thuyết của gã khốn này.
“Đứa con gái ấy thậm chí còn không biết đoạn phim có thể bị phát tán ra ngoài. Ấy thế nhưng chính tinh thần xả thân đã đem tới cho ả sức mạnh. Những kẻ hy sinh, các bạn thấy đó, cũng giống như những con ong. Sức mạnh duy nhất của chúng tới từ cái chết. Bao nhiêu người trong các bạn có thể hy sinh bản thân không phải để giết, mà chỉ để làm tổn thương kẻ thù của các bạn? Không một ai, tôi cược là vậy.”
Tôi cảm thấy vị máu trong miệng mình. Tôi có chiếc Nhẫn Dao mà Vũ Công đã đưa cho. Nhưng tôi hít thở để cơn phẫn nộ dịu xuống. Tôi không phải là một người tử đạo. Tôi không phải một kẻ báo thù. Tôi là giấc mơ của Eo. Dẫu vậy, không làm gì trong khi kẻ sát hại em đang hả hê khiến tôi có cảm giác như mình là một kẻ phản bội.
“Khi thời điểm đến các bạn sẽ nhận được Sẹo của mình từ lưỡi kiếm của ta,” Augustus kết lại. “Nhưng trước hết các bạn phải chứng tỏ mình xứng đáng có được nó.”