Đỏ Trỗi Dậy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 61 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
41
Chó Rừng

❊ ❊ ❊

Hắn rụt bàn tay về. Hắn rất nhanh.

Tôi còn nhanh hơn.

Tôi đâm xuyên con dao găm của mình vào bàn tay hắn, găm chặt nó xuống bàn.

Miệng hắn há hốc ra vì đau đớn. Một thứ âm thanh lạ lùng như tiếng rít hoang dại vọt ra từ miệng hắn khi hắn chộp lấy con dao. Nhưng tôi to con hơn hắn và tôi đã cắm lưỡi dao ngập xuống mặt bàn đến mười xăng ti mét. Tôi dùng một cái bình đóng con dao xuống. Hắn không thể nhổ nó ra. Tôi ngả người ra sau và quan sát hắn thử làm việc đó. Có điều gì đó bản năng trong cơn hoảng loạn ban đầu của hắn. Rồi điều gì đó chắc chắn con người khi hắn trấn tĩnh lại, thậm chí còn lạnh lùng tàn nhẫn hơn cả hành động bạo lực của tôi. Hắn bình tĩnh lại nhanh hơn bất cứ ai tôi từng thấy. Chỉ cần một nhịp thở, có lẽ là ba, hắn đã ngả người ra sau trên ghế của mình như thể chúng tôi đang cùng uống với nhau.

“À, chết tiệt thật,” hắn nghiến răng nói.

“Tao nghĩ chúng ta nên làm quen với nhau kỹ hơn,” tôi nói. Tôi chỉ vào chính mình. “Chó Rừng, tao là Thần Chết.”

“Mầy có cái tên hay hơn,” hắn đáp. Rồi thở một nhịp. Rồi một nhịp nữa. “Mày biết bao lâu rồi?”

“Rằng mày là Chó Rừng ấy à? Một phỏng đoán đầy hy vọng. Rằng mày đang toan tính điều gì đó chẳng tử tế một chút nào? Từ trước khi tao đặt chân vào lâu đài. Không ai lại đầu hàng mà không chiến đấu cả. Một trong những cái nhẫn của mày không vừa. Và lần sau hãy giấu hai bàn tay của mày đi. Những kẻ đang sợ hãi luôn giấu hai bàn tay của chúng đi hoặc làm các cử chỉ vô nghĩa. Nhưng thực sự mày không có cơ hội nào hết. Các Giám Thị biết tao đang tới đây. Họ nghĩ tới việc biến nó thành một cái bẫy để hủy hoại tao bằng cách cho mày biết tao đang tới. Để mày có thể lẻn vào đây, tìm cách hạ tao một cách bất ngờ. Đó là sai lầm của họ. Sai lầm của mày.”

Hắn nhìn tôi, nhăn mặt khi quay sang nhìn các chiến binh hoàn toàn tỉnh táo của tôi nhỏm dậy khỏi sàn. Gần năm mươi người tất cả. Tôi muốn họ thấy màn kịch.

“À.” Chó Rừng thở dài khi hắn nhận ra cái bẫy của mình đã trở nên vô ích đến mức nào. “Các chiến binh của tao đâu?”

“Chiến binh nào? Những kẻ đầu hàng cùng mày hay những kẻ mày giấu trong lâu đài? Có thể là dưới các gian hầm? Hay dưới nền lâu đài, trong một đường hầm nào đó? Tao không dám cược là chúng đang vui cười lúc này đâu, anh bạn. Pax là một con thú dữ và Ngựa Hoang sẽ giúp đỡ anh ta khi cần.”

“Vậy ra đó là lý do mày đuổi cô ta đi.”

Và cũng để cô ấy sẽ không lỡ miệng hỏi tại sao chúng tôi lại giả bộ bị say vì nước nho.

Pax hẳn đã tìm ra nơi ẩn náu của quân địch. Sấm vẫn rền vang. Tôi hy vọng Chó Rừng đã huy động phần lớn lực lượng của hắn vào cuộc phục kích này. Nếu không thì sẽ rất rắc rối, vì nếu hắn có trong tay lâu đài của Nhà Jupiter, nhiều khả năng hắn cũng nắm giữ lực lượng Nhà này, vốn đã chinh phục lực lượng Nhà Juno và phần lớn Nhà Vulcan, và không lâu nữa là cả Nhà Mars. Nhưng tôi đã tóm được hắn ở đây.

Chó Rừng bị đóng đinh xuống bàn, chảy máu ròng ròng, bị đội quân của tôi vây quanh. Cuộc mai phục của hắn đã thất bại. Hắn đã thua, nhưng chưa tuyệt vọng. Hắn không còn là Lucian nữa. Gần như thể bàn tay của hắn không hề bị tổn thương. Giọng nói của hắn không hề dao động. Hắn không tức giận, chỉ thật đáng sợ. Hắn làm tôi nhớ tới chính mình trước khi tôi bùng lên trong cơn cuồng nộ. Lặng lẽ. Thong thả. Tôi muốn các chiến binh của mình thấy hắn bối rối. Nhưng hắn không bối rối, vì vậy tôi bảo họ rời đi. Chỉ còn mười Kẻ Gào Rú, cả cũ lẫn mới, ở lại.

“Nếu chúng ta cần nói chuyện, vui lòng gỡ con dao này ra khỏi tay tao,” Chó Rừng nói với tôi. “Tin hay không tùy bọn mày, nhưng nó làm tao đau.” Hắn không có vẻ khôi hài như những lời hắn nói. Bất chấp nghị lực của bản thân, khuôn mặt hắn tái mét và cả người hắn đã bắt đầu run lẩy bẩy vì sốc.

Tôi mỉm cười. “Phần còn lại của đạo quân của anh bạn đâu rồi? Cô gái đó, Lilath, đâu rồi? Cô ta nợ bạn tao một con mắt đấy.”

“Hãy để tao đi và tao sẽ trao cho mày đầu của cô ta đặt trên một cái khay, nếu mày muốn. Nếu mày cho tao mượn một quả táo, thậm chí tao sẽ nhét nó vào mồm của cô ta để cô ta nom như một con lợn trên bàn tiệc. Tùy mày chọn thôi.”

“Thế đấy! Nào, đó là cách mày có được biệt danh của mình, phải không nào?” tôi nói kèm theo một màn vỗ tay châm chọc.

Chó Rừng tặc lưỡi đầy nuối tiếc. “Lilath bảo Chó Rừng nghe hay. Thế là cái tên ấy bám dính lấy tao. Đó là lý do vì sao tao sẽ nhét quả táo vào mồm cô ta. Ước gì tao có thể là thứ gì đó nghe… êm tai hơn Chó Rừng, nhưng danh tiếng thường có xu hướng tự nó hình thành.” Hắn hất hàm về phía Sevro. “Như gã Quỷ Lùn kia và đám Nấm Mũ Độc của hắn ta.”

“Nấm Mũ Độc, ý mày là sao?” Cây Kế hỏi.

“Đó là cách bọn tao gọi chúng mày. Những cái nấm độc để Thần Chết và Quỷ Lùn ngồi chồm hỗm lên trên. Nhưng nếu chúng mày thích một cái tên hay ho hơn bên ngoài phạm vi trò chơi này, chúng mày chỉ cần giết gã Thần Chết to xác xấu xa đây là xong. Đừng đánh ngất hắn. Giết hắn. Đâm một thanh kiếm xuyên qua cột sống của hắn, và chúng mày có thể trở thành Thống Soái, Thống Đốc, bất cứ cái gì. Bố tao sẽ vui lòng đáp ứng. Chuyện rất đơn giản. Quid pro quo[1].”

Sevro rút dao ra và nhìn trừng trừng vào Những Kẻ Gào Rú của cậu ta. “Không đơn giản đến thế đâu.”

Cây Kế không nhúc nhích.

“Đáng để thử lắm,” Chó Rừng thở dài. “Tao phải thú nhận, tao là một Chính Khách, không phải chiến binh. Thế nên nếu chúng ta muốn đàm phán, mày cần nói gì đó, Thần Chết. Trông mày như một pho tượng ấy. Tao không nói chuyện với tượng.” Sức cuốn hút của hắn thật lạnh lùng. Toan tính.

“Có phải mày đã ăn thịt chính các thành viên Nhà mình không?”

“Sau nhiều tháng trong bóng tối, mày sẽ ăn bất cứ cái gì mồm mày tìm thấy. Thậm chí dù thứ đó còn ngọ nguậy. Quả thực là không mấy ấn tượng. Ít nhân văn hơn tao muốn, rất giống súc vật. Và bất cứ ai hẳn cũng sẽ làm thế. Nhưng khuấy động phần ký ức nặng mùi của tao lên không phải là cách thương lượng.”

“Chúng ta đâu có đang thương lượng.”

“Con người luôn thương lượng. Đó là mục đích của thảo luận. Một ai đó có điều gì đó, biết điều gì đó. Và một người khác muốn một điều.” Nụ cười của hắn thật dễ mến, song đôi mắt hắn… Có gì đó không đúng ở hắn. Dường như một linh hồn khác đã chiếm lấy thân thể hắn kể từ lúc hắn không còn là Lucian. Tôi đã từng thấy các diễn viên… song việc này khác hẳn. Có vẻ như hắn lý trí tới mức trở thành phi nhân tính.

“Thần Chết, tao sẽ đảm bảo để bố tao cho mày bất cứ điều gì mày muốn. Một hạm đội. Cả một đội quân Hồng để tiêu khiển, lũ Quạ để mày thực hiện những cuộc chinh phục, bất cứ điều gì. Mày sẽ có địa vị hàng đầu nếu tao thắng trong năm học nho nhỏ này. Nếu mày thắng, sẽ vẫn còn có thêm nhiều học kỳ nữa. Nhiều thử thách nữa. Nhiều gian khổ nữa. Tao nghe nói gia đình mày đã chết hết và rất nghèo - mày sẽ khó lòng tự mình ngoi lên được.”

Tôi đã gần như quên mất mình còn có một gia đình giả.

“Tao sẽ tự tạo ra những vòng nguyệt quế cho mình.”

“Thần Chết. Thần Chết. Thần Chết. Mày nghĩ đây là đích đến sao?” Hắn tặc lưỡi thành một âm thanh đầy vẻ ghê tởm. “Không đâu. Không đâu, quý ông. Nhưng nếu mày để tao đi, khi đó mọi gian khổ…” Hắn phẩy một cái bằng bàn tay còn tự do của mình. “Sẽ tan biến. Bố tao sẽ trở thành người đỡ đầu cho mày. Xin chào chức tước. Xin chào danh vọng. Xin chào quyền lực. Chỉ phải nói lời tạm biệt cái này” - hắn chỉ vào con dao - “và để tương lai của mày bắt đầu. Chúng ta từng là kẻ thù với tư cách những cậu nhóc. Giờ hãy trở thành đồng minh với tư cách những người đàn ông. Mày là thanh kiếm. Tao là cây bút.”

Vũ Công hẳn sẽ muốn tôi chấp nhận lời đề nghị. Nó sẽ đảm bảo cho sự sống còn của tôi. Đảm bảo việc tôi thăng tiến chóng mặt. Tôi sẽ lọt vào nhà Đại Thống Đốc. Tôi sẽ ở gần kẻ đã giết Eo. Ôi, tôi muốn chấp nhận. Nhưng nếu thế tôi sẽ phải để các Giám Thị đánh bại mình. Tôi sẽ phải để cho gã khốn này thắng cuộc, để cho bố hắn mỉm cười và cảm thấy hãnh diện. Tôi sẽ phải chứng kiến nụ cười tự mãn đó bừng nở trên khuôn mặt ghê tởm hắn ta. Quên đi. Bọn chúng phải cảm thấy nỗi đau.

Cửa mở và Pax chui vào phòng. Một nụ cười bừng nở trên khuôn mặt cậu ta.

“Một đêm tuyệt vời khủng khiếp, Thần Chết!” Cậu ta phá lên cười. “Đã tóm được lũ nhóc thối tha dưới giếng. Năm chục. Có vẻ như dưới đó chúng có những đường hầm dài như lũ chuột vậy. Chắc đó là cách chúng chiếm lâu đài.” Cậu ta đóng sầm cửa và ngồi xuống cạnh bàn, ngấu nghiến một miếng thịt còn lại. “Một công việc thật ướt át! Ha! Ha! Chúng tôi để chúng mò lên và xin nói để cậu hay đó quả là một cuộc giao chiến tuyệt vời hảo hạng. Tuyệt vời hảo hạng. Helga hẳn sẽ thích nó. Giờ tất cả chúng đã là nô lệ. Trong lúc chúng ta nói chuyện Ngựa Hoang đang làm việc đó. Nhưng phải rồi, cô ấy có vẻ thật lạ.” Cậu ta nhổ một cái xương ra. “Ái chà! Vậy đây là hắn hả? Chó Rừng ấy? Trông hắn nhợt nhạt như mông của một anh chàng Đỏ vậy.” Cậu ta ngó lại gần hơn. “Khỉ thật. Cậu đóng đinh hắn xuống!”

“Tôi nghĩ cậu đã từng tóm được những gã thối tha còn to con hơn hắn, Pax,” Sevro thêm vào.

“Chắc chắn thế rồi. Cả những gã có màu có sắc hơn nữa. Hắn tẻ ngắt như một tay Nâu vậy.”

“Cẩn thận cái lưỡi của mày đấy, đồ ngu,” Chó Rừng nói với Pax. “Có thể nó sẽ không còn ở đó mãi được đâu.”

“Cả của quý của mày cũng thế nếu mày tiếp tục hỗn láo! Xem nào! Liệu nó có bé choắt như mày không hả?” Pax oang oang.

Chó Rừng không thích bị giễu cợt. Hắn lặng lẽ nhìn chằm chằm vào Pax trước khi đảo mắt trở lại tôi như một con rắn sắp thè lưỡi ra.

“Mày biết các Giám Thị đang giúp mày chứ?” tôi hỏi. “Rằng họ đã tìm cách giết tao?”

“Tất nhiên,” hắn nhún vai nói. “Những món quà tao đưa ra… trên mức trung bình.”

“Và mày không ngại gian lận?” tôi hỏi.

“Lừa hoặc bị lừa, phải không nào?”

Nghe thật quen.

“Thế này nhé, bọn họ sẽ không thể giúp mày được nữa. Đã quá muộn cho chuyện đó. Giờ là lúc mày tự giúp chính mình.”

Tôi cắm một con dao nữa xuống bàn. Hắn hiểu con dao đó dành cho điều gì.

“Tao từng có lần nghe nói nếu một con chó rừng bị mắc bẫy, nó sẽ tự cắn đứt chân để giải thoát bản thân. Dùng con dao đó có lẽ sẽ dễ hơn dùng răng.”

Hắn bật cười thật nhanh và ngắn ngủn, như một tiếng sủa. “Vậy nếu tao chặt tay đi, tao có thể rời khỏi đây? Có thật vậy không?”

“Cửa kia. Pax, giữ con dao xuống để hắn không thể lừa đảo”

Cho dù từng ăn thịt người, hắn sẽ không làm vậy. Hắn có thể hy sinh bạn bè và đồng minh, nhưng bản thân thì không. Hắn sẽ không qua được thử thách này. Hắn là một Hoàng Kim. Hắn không phải là một kẻ đáng sợ. Hắn nhỏ mọn. Hắn yếu đuối. Hắn chỉ giống như bố của hắn. Tôi tìm thấy chiếc nhẫn Nhà Pluto của hắn trong ủng hắn đi và đeo nó vào ngón tay hắn để những Người Tuyển Lựa của hắn và bố hắn có thể chứng kiến niềm tự hào và niềm vui của họ bỏ cuộc. Họ sẽ biết tôi rõ hơn.

“Các Giám Thị có thể ưu ái tao, nhưng tao vẫn phải xứng đáng với điều đó, Darrow.”

“Chúng tao đang đợi đây.”

Hắn thở dài. “Tao nói với mày rồi. Tao là một người khác mày. Bàn tay là công cụ của một tá điền. Công cụ của một Hoàng Kim là tâm trí anh ta. Nếu mày có xuất thân khá hơn, hẳn mày đã nhận ra sự hy sinh này có ý nghĩa rất nhỏ nhặt đối với tao.”

Rồi hắn bắt đầu cắt. Nước mắt chảy tràn xuống khuôn mặt hắn trong khi máu bắt đầu trào ra. Hắn cứa đi cứa lại và Pax thậm chí không dám nhìn. Chó Rừng cắt được một nửa thì ngước mắt lên nhìn tôi với nụ cười tỉnh bơ khiến tôi hoàn toàn tin tưởng là hắn mất trí. Hai hàm răng hắn va lập cập. Hắn phá lên cười với tôi, vì chuyện hắn đang làm, vì cơn đau. Tôi chưa từng gặp ai như hắn. Giờ tôi hiểu Mickey cảm thấy thế nào khi anh ta gặp tôi. Đây là một con quái vật trong da thịt con người.

Chó Rừng sắp sửa bẻ gãy cổ tay của chính hắn để khiến công việc trở nên dễ dàng hơn thì Pax bật rủa và đưa cho hắn một lưỡi Dao Ion. Lưỡi dao này sẽ cắt đứt bàn tay chỉ bằng một nhát duy nhất.

“Cảm ơn anh bạn, Pax,” Chó Rừng nói.

Tôi không biết phải làm gì. Mọi thứ bên trong tôi đang hét lên hối thúc rằng tôi cần giết hắn ngay bây giờ. Đưa một lưỡi dao cắt lìa cổ hắn. Đây là một kẻ không thể để sổng. Đây là một kẻ ta không thể nhổ vào hắn rồi lại thả cho hắn tự do. Hắn hơn xa Cassius tới mức khiến tôi muốn phá lên cười. Dẫu vậy, tôi đã nói với hắn là hắn có thể rời đi nếu chịu cắt tay, và hắn đang cắt. Chúa ơi.

“Mày đúng là thằng điên,” Pax thở hắt ra.

Chó Rừng lẩm bẩm điều gì đó về những kẻ ngốc. Đó chỉ là một bàn tay mà thôi, hắn nói. Với tôi, hai bàn tay của tôi là tất cả. Với hắn, chúng chẳng là gì.

Khi đã hoàn tất, hắn ngồi đó với phần cánh tay gần như bị đốt cụt. Khuôn mặt hắn trắng bệch như tuyết, nhưng thắt lưng của hắn đã được buộc xoắn lại thành garô cầm máu. Có một khoảnh khắc thấu hiểu chúng tôi cùng chia sẻ, khi hắn biết tôi sẽ không để hắn đi.

Thế rồi tôi nhìn thấy một mảng méo mó lao vụt qua một cửa sổ đang mở. Đám Giám Thị đã tới như tôi hy vọng, song tôi đang bị phân tâm, chưa sẵn sàng. Và khi thấy một thiết bị kích nổ bằng âm thanh rơi cạch xuống bàn và Chó Rừng chộp lấy nó bằng bàn tay còn lại của hắn, tôi biết mình đã phạm phải sai lầm nghiêm trọng. Tôi đã để các Giám Thị có thời gian trợ giúp hắn. Mọi thứ diễn ra thật chậm, song tôi chỉ có thể quan sát.

Cũng bằng bàn tay đang cầm thiết bị kích nổ nhỏ xíu, Chó Rừng vụt dậy vung con Dao Ion của Pax lên. Hắn đâm ngập lưỡi dao vào cổ họng người bạn to con của tôi. Tôi hét lên và nhào tới đúng lúc Chó Rừng bấm nút thiết bị kích nổ.

Một làn sóng âm bùng ra từ thiết bị, hất tôi văng ra đằng xa phòng. Những Kẻ Gào Rú đập mạnh người vào tường. Pax ngã nháo về phía cửa. Cốc chén, thức ăn, ghế, tất cả vỡ tan văng tung tóe như gạo vãi ra trong gió. Tôi nằm bẹp dưới sàn. Tôi lắc đầu, cố vùng dậy trong khi Chó Rừng lao về phía tôi. Pax loạng choạng đứng dậy, máu trào ra từ tai, từ cổ họng anh ta. Chó Rừng nói điều gì đó với tôi, vung lưỡi dao lên. Rồi Pax nhào tới trước, không phải về phía Chó Rừng, mà về phía tôi. Cơ thể anh ta đè ập lên tôi, cả người anh ta che kín lấy tôi. Tôi hầu như không thở nổi. Tôi không thấy được những gì đã xảy ra, nhưng tôi cảm nhận được qua cơ thể Pax. Một cái rùng mình. Tiếng òng ọc trào ra. Mười cú va chạm khi Chó Rừng đâm qua Pax, điên cuồng tìm cách chạm tới tôi như một con vật lên cơn dại đào bới trong rác rưởi, đào khoét qua Pax để giết tôi trong khi tôi đang nằm bẹp.

Thế rồi chẳng còn gì nữa.

Máu nhỏ giọt xuống mặt tôi, âm ấm trên khắp người tôi. Đây là máu của bạn tôi.

Tôi cố lật Pax ra. Tôi cố cựa người lách ra từ bên dưới anh ta. Chó Rừng đã chạy trốn còn Pax mất máu tới chết. Một hồi âm thanh báo tử rền rĩ trong tai tôi. Đám Giám Thị cũng đã rời đi. Những Kẻ Gào Rú loạng choạng đứng dậy. Khi tôi quay lại nhìn Pax, anh ta đã chết, miệng nở một nụ cười lặng lẽ. Máu loang ra trên sàn đá. Lồng ngực của chính tôi thắt lại và tôi quỳ phục xuống, nấc lên nức nở.

Anh ta đã không có lời trăng trối cuối cùng nào. Không lời giã biệt.

Anh ta đã lao người đè lên tôi. Và bị tàn sát.

Và đã chết.

Pax trung thành. Tôi ôm chầm lấy cái đầu to lớn của anh ta. Thật đau đớn khi phải chứng kiến người khổng lồ của tôi ngã xuống. Anh ta đáng được nhiều hơn thế. Một trái tim dịu dàng đến thế trong một thân hình thô kệch. Anh ta sẽ không bao giờ phá lên cười nữa. Không bao giờ được đứng trên đài chỉ huy một khu trục hạm. Không bao giờ được đội chiếc mũ Hiệp Sĩ hay cầm trên tay cây trượng của một Thống Soái. Đã chết. Đáng lẽ không phải thế này. Đây là lỗi của tôi. Đáng lẽ tôi phải kết thúc mọi việc thật nhanh chóng.

Đáng lẽ anh ta đã có thể có một tương lai hứa hẹn biết bao.

Sevro đứng sau lưng tôi, mặt tái nhợt. Những Kẻ Gào Rú đã đứng dậy và đang sôi sục căm phẫn. Bốn người lặng lẽ ứa nước mắt. Máu rỉ ra từ tai họ. Thế giới trở nên câm lặng. Chúng tôi không thể nghe, nhưng một bầy sói không cần tới ngôn từ để biết đã đến lúc bước vào cuộc săn.

Hắn đã giết Pax. Giờ chúng tôi sẽ giết hắn.

Vết máu của Chó Rừng dẫn tới một trong những chóp xoắn ốc ngắn của tháp phòng thủ. Từ đó, nó mất hút xuống sân. Mưa đã rửa trôi máu. Chúng tôi tập trung thành nhóm mười một người nhảy từ trên chóp xoắn xuống một bức tường thấp hơn, lăn nhào đi khi tiếp đất. Sau đó, chúng tôi xuống tới sân và Sevro, người phụ trách truy tìm dấu vết, dẫn đầu qua một cửa ngách tới rặng núi thấp gồ ghề.

Buổi tối thật khắc nghiệt. Mưa và tuyết bị thổi dạt đi. Chớp lóe. Sét rền vang, nhưng tôi nghe thấy tiếng sấm như thể vọng ra từ một giấc mơ. Tôi chạy đi cùng Những Kẻ Gào Rú thành một hàng lắc lư loạng choạng. Chúng tôi lăn qua các vách núi lởm chởm, theo những con dốc đứng tìm kiếm mục tiêu. Đôi ủng quấn lông thú của tôi làm tôi chậm lại, song chúng cần được bọc kín. Thậm chí cả sau biến cố vừa diễn ra, kế hoạch của tôi vẫn có thể thành công.

Tôi không biết Sevro làm cách nào để dẫn đường cho chúng tôi. Tôi hoàn toàn mất phương hướng trong quang cảnh hỗn loạn. Tâm trí tôi để cả vào Pax. Đáng lẽ anh ta không phải chết. Tôi đã dồn một con chó rừng vào bẫy nhưng rồi để nó cắn đứt chân chạy thoát. Tôi nhớ Ngựa Hoang đã nhìn hắn thế nào. Cô biết hắn là ai. Cô biết và muốn nói riêng với tôi. Cho dù mối quan hệ giữa hai người họ thế nào, lòng trung thành của cô là dành cho tôi. Nhưng làm thế nào cô lại biết hắn?

Sevro dẫn chúng tôi tới con đèo cao trên núi, nơi tuyết vẫn còn dày tới đầu gối. Dấu vết tái xuất hiện ở đây. Tuyết rơi tơi bời quanh chúng tôi. Tôi lạnh cóng. Áo choàng của tôi ướt sũng. Lưỡi Hái đập lên lưng tôi. Đôi ủng tôi đi ướt nhũn. Và máu nhỏ giọt trên tuyết. Chúng tôi hối hả rảo bước lên dốc qua một con đường núi đầy tuyết nằm giữa hai đỉnh núi. Tôi nhìn thấy Chó Rừng. Hắn đang loạng choạng phía trước chừng một trăm mét. Hắn ngã nhào xuống tuyết, rồi lại vùng lên. Hắn quả là cứng cỏi khi đi xa được tới tận đây. Chúng tôi sẽ bắt hắn, chúng tôi sẽ giết hắn vì điều hắn đã gây ra cho Pax. Hắn không buộc phải đâm người khổng lồ của tôi. Đội quân của tôi bắt đầu tru lên ai oán. Chó Rừng ngoái lại nhìn và loạng choạng đi tiếp. Hắn sẽ không thể thoát.

Chúng tôi hối hả leo lên bờ dốc đầy tuyết. Trong đêm và bóng tối. Gió thổi tạt qua một bên. Tôi tru lên, nhưng âm thanh bị tắt lịm sau vụ nổ sóng âm, như thể âm thanh đã bị quấn bông xung quanh. Thế rồi một thứ lạ lùng làm biến dạng màn tuyết quay cuồng trước mắt chúng tôi. Một hình dạng. Một hình dạng mơ hồ, vô hình bị tuyết rơi làm lộ ra các đường rìa. Một Giám Thị. Dạ dày tôi chùng xuống. Đây là nơi bọn họ sẽ giết tôi. Đây là điều Fitchner đã cảnh báo tôi.

Apollo tắt áo choàng tàng hình của y. Y mỉm cười với tôi từ sau chiếc mũ và lên tiếng gọi gì đó. Tôi không nghe thấy những gì y nói. Sau đó, y vung một nắm tay đi Găng Xung lên, và Sevro cùng Những Kẻ Gào Rú tan ra tứ tán khi một tiếng nổ nho nhỏ hất năm người trong nhóm chúng tôi ngã nhào xuống dưới sườn dốc. Màng nhĩ tôi rền rĩ khóc than. Chúng sẽ không bao giờ trở lại như cũ được nữa. Lại thêm một cú ra đòn từ Găng Xung. Tôi nhào đi. Cơn đau nhói lên trong hai bàn chân tôi. Làm tôi quay cuồng. Rồi cơn đau qua đi. Tôi đứng dậy và vùn vụt lao về phía Apollo. Nắm tay y nhấp nháy phóng một luồng lực biến dạng về phía tôi. Tôi đảo người tránh khỏi ba cú đòn. Quay người vun vút như một con quay. Tôi nhảy vọt lên. Lưỡi dao của tôi chém xuống đầu y và chững lại. Khiên Xung, một khi được kích hoạt, chỉ có thể bị một cây Kiếm Lưỡi Mềm chém vào. Tôi biết thế. Nhưng cần phải có một chút thể hiện.

Apollo theo dõi tôi, y không thể bị tổn thương trong bộ giáp ấy. Đội quân của tôi đã bị hất xuống dưới chân đồi. Tôi thấy Chó Rừng đang vật lộn trên sườn núi. Lúc này hắn có vẻ trở nên mạnh hơn. Một quầng biến dạng theo sau hắn. Một Giám Thị đang tiếp sức cho hắn. Venus, tôi nghĩ vậy.

Tôi hét lớn, giải phóng con phẫn nộ đã tích tụ trong mình từ khi phải nằm dưới con dao tạo tác của Mickey.

Apollo nói gì đó tôi không nghe được. Tôi nguyền rủa y và lại vung dao của mình lên. Y chộp lấy nó và giật nó ném xuống tuyết. Lớp Khiên Xung vô hình xung quanh nắm tay của y nện thẳng vào mặt tôi - không bao giờ chạm hẳn, nhưng vẫn gây ra những cơn đau đớn khủng khiếp vào các đầu dây thần kinh. Tôi hét lên và ngã xuống. Tiếp theo, y tóm tóc tôi dựng lên và chúng tôi lao vụt lên vào cơn bão. Y bay vút lên trên đôi ủng Trọng Lực cho tới khi chúng tôi lên cao ba trăm mét; tôi lơ lửng trong bàn tay y. Tuyết quay cuồng quanh chúng tôi. Y lại nói, điều chỉnh tần số chút ít để đôi tai bị tổn thương của tôi có thể nghe được.

“Tao sẽ dùng những lời lẽ đơn giản để chắc chắn mày có thể hiểu. Chúng tao đang giữ con bé Ngựa Hoang của mày. Nếu mày không thua trong cuộc đối đầu kế tiếp với con trai Đại Thống Đốc để tất cả những Người Tuyển Lựa chứng kiến, tao sẽ hủy diệt con nhóc.”

Ngựa Hoang.

Đầu tiên là Pax. Giờ đến lượt cô gái đã hát bài ca của Eo bên đống lửa. Cô gái đã kéo tôi ra khỏi bùn. Cô gái đã thu mình nằm bên tôi khi những cuộn khói lượn lờ bên trong cái hang nhỏ xíu của chúng tôi. Ngựa Hoang cừ khôi, người đã tự nguyện đi theo tôi. Và tôi đã dẫn cô tới nước này. Tôi không trông đợi điều này. Tôi không lên kế hoạch cho việc này. Bọn chúng đã bắt được cô ấy.

Tim tôi chùng xuống. Không thể lại thế. Không thể như bố tôi. Không thể như Eo. Không thể như Lea. Không thể như Roque. Không thể như Pax. Chúng sẽ không thể giết cả cô ấy. Gã chó đẻ này sẽ không thể giết thêm ai nữa.

“Tao sẽ móc quả tim chết tiệt của mày ra!”

Y đấm vào bụng tôi trong khi vẫn túm tóc giữ lấy tôi. Khuôn mặt y nom thật lạ trong khi y cố luận ra nghĩa của những từ đó. Chết tiệt. Lúc này chúng tôi đang lơ lửng trên không, trên cao. Rất cao. Tôi đu đưa như một kẻ bị treo cổ trong khi y đánh tôi lần nữa. Tôi rên lên. Nhưng trong lúc rên, tôi chợt nhớ ra một điều đã học được từ Fitchner khi tôi vỗ lên vai ông ta trong rừng. Nếu Apollo đang túm tóc tôi và tôi không cảm nhận thấy Khiên Xung của y, vậy thì nó đã được tắt đi. Và đã được tắt trên toàn bộ cơ thể y. Y đang được bộ Giáp Phản Chấn bao bọc khắp mọi chỗ khác trên người, trừ một nơi.

“Giờ tao đã hiểu ra mày chỉ là một thằng rối con ngu ngốc,” y dửng dưng nói. “Một thằng rối con điên rồ, tức tối. Mày sẽ không làm như tao bảo, phải không nào?” Y thở dài. “Tao sẽ tìm cách khác. Đã đến lúc cắt dây điều khiển của mày.”

Y thả tôi xuống.

Và tôi lơ lửng ở đó, cách bàn tay xòe ra của y vài xăng ti mét.

Tôi không rơi đi đâu cả, vì dưới lớp lông thú và vải bọc, tôi đang đi đôi ủng Trọng Lực lấy cắp của Fitchner khi tôi tấn công ông ta trong phòng chỉ huy Nhà Apollo. Khiên Xung của Apollo đã tắt. Và y vừa thả tôi ra. Y trố mắt nhìn tôi, bối rối. Tôi xòe lưỡi dao của chiếc Nhẫn Dao đâm thẳng vào mặt y, xuyên lưỡi dao qua tấm che mặt vào hốc mắt của y bốn lần, hất lưỡi dao lên trên để giết chết y.

“Mày nhận những gì mày đã gieo!” tôi hét vào mặt y trong khi y lịm dần. Tất cả cơn cuồng nộ tôi cảm thấy đang cuộn trào trong mình, làm tôi mù quáng, đắm chìm trong sự căm thù sôi sục, dữ dội, chỉ lắng xuống khi đôi ủng của Apollo ngưng hoạt động và y lộn nhào xuống qua cơn bão đang quay cuồng.

Tôi tìm thấy Những Kẻ Gào Rú của mình đứng quanh xác y. Tuyết đỏ quạch. Họ nhìn tôi chằm chằm khi tôi hạ xuống, Nhẫn Dao của tôi ướt sũng máu của một Sẹo Vô Song. Tôi không chủ ý giết y. Nhưng đáng ra y không nên bắt Ngựa Hoang. Và không nên gọi tôi là một con rối.

“Chúng bắt Ngựa Hoang rồi,” tôi nói với nhóm của mình. Họ im lặng tiếp tục nhìn. Chó Rừng không còn quan trọng nữa.

“Vì thế bây giờ chúng ta sẽ đánh chiếm Olympus.”

Nụ cười họ trao đổi với nhau cũng ớn lạnh như tuyết.

Sevro cười khùng khục.

❀ ❀ ❀

[1] Nguyên gốc tiếng Latin, nghĩa là: “Có qua có lại”.

own Dịch giả: Lê Đình Chi —★— ĐỎ TRỖI DẬY ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.