Đỏ Trỗi Dậy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 61 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
44
Vươn Lên

❊ ❊ ❊

Tactus đã tạm nắm quyền chỉ huy khi tôi vắng mặt. Anh ta là một con quái vật tàn nhẫn, nhưng là con quái vật tàn nhẫn của tôi. Và với anh ta bên cạnh, lực lượng của tôi đã sẵn sàng cho việc đổ máu. Áo giáp của chúng tôi sáng bóng. Ba trăm người tất cả. Có chín mươi nô lệ mới. Họ sẽ không có cơ hội để giành lấy tự do cho mình. Không đủ ủng Trọng Lực cho tất cả. Áo giáp cũng không. Song tất cả mọi người đều có gì đó. Đám Ngựa Chết và Những Kẻ Gào Rú tập hợp lại gần rìa núi Olympus. Họ chăm chăm nhìn xuống mặt đất phía dưới một dặm, đứng thành một hình vòng cung mảnh màu Hoàng Kim. Đối thủ của chúng tôi đang ở trên các rặng núi. Khi Ngựa Hoang và Chó Rừng từ các đỉnh núi phủ tuyết xông lên, bọn họ sẽ ở thế bất lợi. Chúng tôi có vị trí cao nhất. Phần lực lượng còn lại của tôi - toán quân trước đây của Pax và toán của Nyla - canh giữ tòa pháo đài lộng lẫy và các Giám Thị. Các nô lệ cũng ở đó. Tôi ước gì Pax đang ở bên cạnh tôi. Tôi luôn cảm thấy an toàn hơn dưới cái bóng của anh ta.

Tôi đã cử Nyla, Milia cùng mười hai người khác mặc Áo Khoác Tàng Hình đi thám sát các rặng núi để nắm tình hình của Chó Rừng. Ai dám chắc Ngựa Hoang đã cung cấp những tin tức gì cho anh trai mình? Hắn sẽ biết những điểm yếu của chúng tôi, cách bố trí của chúng tôi, vì thế tôi đảo lộn mọi thứ hết mức có thể. Tất cả những gì Ngựa Hoang biết sẽ trở nên vô ích. Thay đổi hệ thống. Tôi tự hỏi liệu tôi có thể đánh cô cũng không chút nương tay như tôi đã làm với Fitchner hay không. Cô gái từng ngân nga bài hát của Eo? Không. Trong tim mình tôi vẫn là Đỏ.

“Tôi ghét cái phần đáng tởm này,” Tactus thở dài. Anh ta cúi thân hình dẻo dai của mình nhô ra trước tôi để nhìn xuống qua rìa tòa núi đang bồng bềnh lơ lửng. “Chờ đợi. Khỉ thật. Chúng ta cần vài thiết bị quang học.”

“Cái gì?”

“Thiết bị quang học!”

Thính lực của tôi lúc được lúc không. Màng nhĩ ù đặc là thứ thật tệ hại.

Anh ta nói điều gì đó về Ngựa Hoang và chuyện bắt đầu bằng việc chặt hai ngón tay cái của cô. Tôi không nghe được phần lớn những lời đó. Và có lẽ cũng không muốn nghe; anh ta là loại người có thể moi ruột người khác làm dây buộc tóc. “Nhìn kìa!” Rồi chúng tôi thấy một cái bóng màu Hoàng Kim bay xuyên qua một đám mây. Ba cái bóng nữa theo sau. Nyla… Milia… Ngựa Hoang… và thứ gì đó nữa.

“Đợi đã!” tôi gọi Sevro và Những Kẻ Gào Rú của cậu ta. Họ nhắc lại lệnh khi Ngựa Hoang tới gần, mang theo thứ gì đó lạ lùng.

“Chào, Thần Chết,” Ngựa Hoang gọi tôi. Tôi đợi cô hạ cánh. Đôi ủng cô đi nhanh chóng đưa cô hạ xuống.

“Chào, Ngựa Hoang.”

“Milia nói anh đã đoán ra.” Cô nhìn quanh với một nụ cười lạ lùng. “Vậy mọi thứ này hẳn là dành cho em phải không?”

“Tất nhiên.” Tôi lúng túng. “Tôi đã nghĩ có thể sẽ có một trận ẩu đả giữa Augustus và Andromedus.”

“Lần này sẽ không có cuộc ẩu đả nào cả. Em mang về cho anh một món quà. Cho phép em giới thiệu anh trai em, Adrius au Augustus, Chó Rừng của các rặng núi, và gia huy của anh ta. Còn anh ta” - cô nhìn tôi với nụ cười nặng nề khi hiểu ra tôi đã nghĩ cô phản bội tôi - “đã bị tước vũ khí.”

Cô thả Chó Rừng xuống đất, bị trói, bịt miệng và lột trần.

“Cứ việc nhai nghiến hai hòn bi của tôi đi,” Tactus rít lên.

Tôi đã thắng.

Image

Ngựa Hoang đứng cạnh tôi trong khi những chiếc tàu đổ bộ bay tới Olympus. Cô bảo tôi đừng cảm thấy tội lỗi vì đã nghi ngờ lòng trung thành của cô. Đáng ra cô nên nói cho tôi biết các mối quan hệ gia đình mình, dù cô không coi Chó Rừng là anh trai. Về mặt tinh thần thì không. Người anh trai thực sự của cô, người anh lớn tuổi hơn, đã bị một trong các anh trai của Cassius, một gã thô bạo tên Kamus, giết chết. Augustus và Bellona. Món nợ máu giữa hai gia đình bắt rễ rất sâu, và tôi cảm thấy dòng chảy của nó đang thúc vào chân tôi.

Thế nhưng vẫn còn đó câu hỏi, liệu Ngựa Hoang có phải là con gái của bố cô hay không? Hay cô là cô gái đã ngân nga bài hát của Eo? Tôi nghĩ tôi biết câu trả lời. Cô là những gì các Hoàng Kim có thể trở thành, nên trở thành. Thế nhưng bố và anh trai cô lại là những gì các Hoàng Kim đang là. Eo chẳng bao giờ có thể đoán được thực tế lại phức tạp đến thế. Có sự tốt đẹp trong các Hoàng Kim, vì về nhiều mặt, họ là những gì tốt nhất nhân loại có thể đạt tới. Song họ cũng là những gì tồi tệ nhất. Điều đó sẽ tác động ra sao tới giấc mơ của em? Chỉ thời gian mới có thể trả lời.

Các trợ thủ đứng quanh tôi - Ngựa Hoang, Nyla, Milia, Tactus, Sevro, thậm chí cả Roque và Quinn. Chúng tôi dành lại một chỗ cho Pax và Lea. Đội quân của tôi đứng kế bên họ. Không cần thiết phải làm các học viên Nhà Pluto thấy nhục nhã. Tôi muốn làm thế. Nhưng tôi không làm. Họ được phân tán vào sáu đơn vị của tôi. Chúng tôi đứng đợi trên một khoảng sân rộng đối diện với bãi đáp. Hôm nay là một ngày mùa xuân, vì thế tuyết tan rất nhanh.

Sevro ở cạnh tôi. Tôi nhìn thấy một chút thay đổi rất nhỏ trong mắt cậu ta khi cậu ta nhìn tôi. Cuộc trò chuyện giữa hai chúng tôi khi cậu ta kết thúc việc biên tập lại các đoạn băng ghi tín hiệu rất ngắn và đáng sợ. Nó vẫn còn văng vẳng trong tai tôi.

“Phần tiếng trong cơn bão rất nhiễu,” cậu ta nói. “Không thể luận ra nổi những lời cuối cùng cậu nói với Apollo. Thế nên tôi đã xóa chúng.”

Một trong những lời cuối cùng của tôi là chết tiệt.

Sevro biết những gì? Cậu ta nghĩ cậu ta biết những gì? Việc cậu ta xóa đoạn âm thanh đó có nghĩa cậu ta nghĩ nó đủ quan trọng để che giấu đi.

Đại Thống Đốc Augustus, Thống Soái Bellona, Thống Soái Adriatus và một đoàn các quan chức cấp cao, tổng cộng gồm hai trăm người đi xuống từ các phi thuyền, mỗi người có một đội tùy tùng đi theo. Viên Giám Đốc quan sát chúng tôi và bật cười trước tình trạng của các Giám Thị. Tôi vẫn để bọn họ bị trói và bịt miệng. Không có sự thương hại ở đây. Mọi lo lắng của tôi về Sự trừng phạt đều tan biến. Chỉ Fitchner đứng đó, không bị trói. Nếu có giải thưởng nào dành cho các Giám Thị, ông ta sẽ giành được nó. Đến lúc này, hẳn họ đã xem qua các đoạn phim nổi ghi lại diễn biến thực tế. Sevro đã đảm bảo để các đoạn phim này đạt yêu cầu. Cậu ta biết rõ câu chuyện tôi muốn được kể lại. Tôi chỉ phải chỉnh sửa một chút.

Giám Đốc Clintus là một phụ nữ bé nhỏ với khuôn mặt khắc nghiệt như một đỉnh núi. Bà ta cố pha trò về việc đây là lần đầu tiên họ có buổi lễ diễn ra tại một nơi cao thế này. Nhưng bà ta thực sự nghĩ đây sẽ là lần cuối cùng. Đây không phải là cách trò chơi được dự kiến diễn ra, song nó đã thể hiện sự sáng tạo và khôn ngoan của tôi. Bà ta có vẻ rất có cảm tình với tôi và trìu mến gọi tôi là “Thần Chết.” Trên thực tế, có vẻ tất cả họ đều rất có cảm tình với tôi. Mặc dù tôi biết chắc vài người đang cảnh giác. Những kẻ cầm quyền có xu hướng không ưa những ai phá vỡ các quy tắc.

“Những Người Tuyển Lựa của tất cả các Nhà đều đang lớn tiếng tranh giành quyền tuyển mộ cậu, chàng trai. Cậu sẽ có một lựa chọn, dù Mars đưa ra lời đề nghị đầu tiên. Tất cả phụ thuộc vào cậu. Quá nhiều lựa chọn cho Thần Chết!” Clintus cười khúc khích.

Bellona và Augustus, những kẻ thù không đội trời chung, đều quan sát tôi như một con rắn nhìn mồi. Tôi đã giết con trai của một người, và hạ nhục con trai của người còn lại. Tôi tin chắc chuyện này có thể trở nên khó xử.

Có một buổi lễ nhỏ. Những người phục vụ đi qua đi lại. Đây chỉ là thủ tục. Buổi lễ thực sự sẽ diễn ra tại Agea, sẽ có một lễ hội lớn, một bữa tiệc với pháo hoa rực sáng bầu trời, và Hội Chủ sẽ hiện diện qua Màn Hình Nổi. Rồi sẽ có cả lễ hiến rượu, các vũ công, các tay đua, những người nuốt lửa, các nô lệ mua vui, những người được tạo tác, các loại chất kích thích, các Chính Khách, hay ít nhất đó cũng là những gì Ngựa Hoang đã nói với tôi. Thật lạ khi nghĩ rằng những người khác quan tâm tới những gì diễn ra với chúng tôi ở đây, thật lạ khi nghĩ rằng có quá nhiều Hoàng Kim là những tạo vật nhạt nhẽo. Họ chẳng biết gì về những việc phải trải qua để giành được dấu hiệu của một Sẹo Vô Song. Phải đánh chết một cậu nhóc trong căn phòng đá lạnh lẽo. Nhưng họ sẽ chào mừng chúng tôi. Trong giây lát, tôi quên mất chúng tôi đang chiến đấu vì ai. Tôi quên mất đây là một chủng tộc chiến đấu điên cuồng để giành lấy những thứ phù phiếm vì nó ưa thích những điều đó. Tôi không hiểu nổi động lực ấy. Tôi hiểu Học Viện. Tôi hiểu chiến tranh. Nhưng tôi không hiểu những gì sắp diễn ra tại Agea, hay những gì sẽ tới sau đó. Có lẽ vì tôi giống những Hoàng Kim sắt hơn. Những người xuất sắc nhất trong hàng ngũ Sẹo Vô Song, những người giống như các Tiền Bối. Những người dùng vũ khí hạt nhân hủy diệt cả hành tinh đã dám chống lại quyền thống trị của họ. Tôi đã trở thành một tạo vật như thế đấy.

Khi đã xong tất cả những gì cần nói và làm, Giám Đốc Clintus gắn một phù hiệu cho tôi. Bà ta nháy mắt và vỗ vào vai tôi. Sau đó chúng tôi giải tán. Chỉ có vậy. Trò chơi đã kết thúc và chúng tôi được cho biết các tàu đổ bộ sẽ đưa chúng tôi về nhà, nơi các bậc phụ huynh đang đợi để thể hiện sự tán thưởng hay thất vọng với những đứa con trai và con gái của họ. Chỉ vậy thôi. Cho tới lúc đó, chúng tôi vẩn vơ đi đi lại lại, cảm thấy thật ngớ ngẩn vì tất cả những bộ áo giáp chúng tôi đã gom lại, tất cả những vũ khí chúng tôi có giờ đây bỗng chẳng còn mấy ý nghĩa nữa. Tôi nhìn xuống Lưỡi Hái của mình và tự nhủ nó vừa trở thành một thứ vô dụng biết chừng nào. Như thể đáng lẽ chúng tôi phải chúc mừng lẫn nhau, hò reo hay làm gì đó. Nhưng chỉ có sự im lặng. Một sự im lặng trống rỗng cho cả kẻ thắng lẫn người thua.

Tôi cảm thấy trống rỗng.

Giờ đây tôi sẽ làm gì? Lúc trước luôn có một nỗi sợ, một mối bận tâm, luôn có một lý do để tích trữ vũ khí và lương thực, luôn có một cuộc tìm kiếm hay một thử thách. Giờ thì chẳng còn gì cả. Chỉ có gió thổi qua trên chiến địa của chúng tôi. Một chiến địa trống rỗng chỉ còn lại dư âm của những gì đã mất, đã học được. Bạn bè. Bài học. Chẳng mấy chốc nữa tất cả sẽ trở thành ký ức. Tôi có cảm giác như một người mình yêu đã chết. Tôi muốn khóc. Cảm thấy trống trải. Chông chênh. Tôi nhìn Ngựa Hoang. Liệu cô có còn tiếp tục quan tâm đến tôi không? Thế rồi Đại Thống Đốc đột nhiên nắm lấy khuỷu tay tôi và kéo tôi tách ra khỏi những học viên trẻ tuổi đang thẫn thờ khác.

“Ta là một người bận rộn, Thần Chết,” hắn nói, nhắc tới biệt danh đó một cách giễu cợt “Thế nên ta sẽ thẳng thắn. Cậu đã gây ra những rắc rối cho cuộc sống của ta.”

Việc hắn chạm vào tôi làm tôi muốn hét lên. Đôi môi mỏng của hắn chẳng có chút cảm xúc nào. Mũi hắn thẳng tắp. Đôi mắt hắn đầy ngạo mạn, có màu của một Mặt Trời đang tắt dần. Thật vô song. Thế nhưng hắn không hề đẹp. Khuôn mặt hắn như tạc bằng đá granit. Hai má hõm sâu. Làn da cứng cỏi, nam tính, không bóng bẩy như những gã ngốc trên MHN hay đám Phàm Phu lang thang quanh những hộp đêm. Hắn tỏa ra sức mạnh, hệt như đám Hồng tỏa ra mùi nước hoa. Tôi muốn làm cho khuôn mặt của hắn trông như một đống hoang tàn nát vụn.

“Đúng vậy,” là tất cả những lời tôi nói.

Hắn không nhếch mép cười khẩy hay mỉm cười. “Vợ ta là một kẻ ăn xin. Bà ấy khẩn nài ta giúp con trai bà ấy thắng cuộc.”

“Đợi đã. Cậu ta được trợ giúp sao?” tôi hỏi.

Khuôn miệng hắn biến thành một nụ cười nhẹ nhàng. Kiểu cười đơn thuần vì thích thú. “Ta đoán cậu sẽ không chia sẻ sự can thiệp của ta với người khác.”

Tôi muốn nghiền nát hắn. Sau tất cả những gì đã xảy ra, hắn trông đợi sự hợp tác của tôi, như thể đó là một thứ đương nhiên hắn có quyền. Như thể hắn có quyền buộc tôi giúp. Tôi siết chặt hai nắm tay lại. Vũ Công sẽ muốn tôi nói gì đây?

“Ngài sẽ ổn thôi,” tôi cố gắng lên tiếng. “Tôi không thể giúp gì cho ngài trong chuyện riêng, nhưng tôi sẽ không nói với ai rằng Chó Rừng nhận được sự giúp đỡ từ bố cậu ta.”

Hắn hếch cằm lên. “Đừng có gọi nó bằng biệt danh đó. Những người đàn ông Nhà Augustus là sư tử, không phải những kẻ ăn xác thối bị ruồi bâu.”

“Dù thế nào đi nữa, đáng lẽ ngài nên đặt cược cho Ngựa Hoang,” tôi nói, cố tình không dùng tên thật của cô.

“Đừng có nói với ta về gia đình ta, Darrow.” Hắn cúi nhìn xuống tôi. “Bây giờ, câu hỏi là cậu muốn bao nhiêu cho sự im lặng của mình. Ta không chấp nhận món quà nào. Không nợ bất cứ ai. Vì thế cậu sẽ được bù đắp với một điều kiện.”

“Tôi phải tránh xa con gái ngài?”

“Không.” Hắn cười sắc lạnh khiến tôi ngạc nhiên. “Chỉ những gia đình ngu ngốc mới lo lắng về huyết thống. Ta chẳng quan tâm tới sự thuần khiết của huyết thống hay tông môn. Đó là những thứ phù phiếm. Ta chỉ quan tâm tới sức mạnh. Tới việc một người có thể làm gì với những người đàn ông đàn bà khác. Và đó là thứ cậu có. Quyền lực. Sức mạnh.” Hắn cúi xuống gần hơn, và trong đôi mắt hắn tôi thấy Eo đang chết dần. “Ta có kẻ thù. Chúng mạnh. Chúng đông đảo.”

“Bọn họ là nhà Bellona.”

“Và những kẻ khác. Nhưng phải, Thống Soái Tiberius au Bellona có hơn năm mươi cháu gái và cháu trai. Y có chín đứa con. Gã Goliath đó, Kamus, là con cả. Cassius là đứa con cưng của y. Nòi giống của y mạnh mẽ. Nòi giống của ta… không được như vậy. Ta từng có một đứa con trai đáng giá bằng tất cả lũ con của Tiberius cộng lại. Song Kamus đã giết nó,” hắn im lặng trong khoảnh khắc. “Giờ ta có hai cháu gái. Một cháu trai. Một con trai. Một con gái. Tất cả chỉ có thế. Vì vậy ta tập hợp những người tập sự.”

“Điều kiện của ta là thế này. Ta sẽ cho cậu bất cứ điều gì cậu muốn để đổi lấy sự im lặng của cậu. Ta sẽ mua cho cậu đám Hồng, Đá Nham Thạch, Xám, Lục. Ta sẽ tài trợ cho cậu đăng ký vào Viện Hàn Lâm, ở đó cậu sẽ được học cách điều khiển các chiến hạm để chinh phục các hành tinh. Ta sẽ cung cấp cho cậu nguồn tài chính và sự đỡ đầu cần thiết. Ta sẽ giới thiệu cậu với Hội Chủ. Ta sẽ làm tất cả những điều trên để đổi lấy sự im lặng của cậu nếu cậu trở thành một chiến binh của ta, một phụ tá, một thành viên trong nhà ta.”

Hắn đang đòi hỏi tôi phản bội cái tên của mình. Gạt gia đình của tôi sang một bên vì gia đình hắn. Gia đình của tôi là một gia đình hư cấu, Andromedus, một gia đình được tạo ra để lừa gạt, thế nhưng đâu đó trong tôi vẫn nhói đau.

Tôi đã biết điều này sẽ tới. Song tôi không biết phải nói gì. “Một trong số các chiến binh của con trai ngài có thể sẽ nói gì đó về sự can thiệp của ngài, thưa ngài.”

Hắn khịt mũi. “Ta lo ngại các trợ thủ của cậu hơn.”

Tôi bật cười. “Rất ít người trong đội quân của tôi biết sự thật. Và những người biết sẽ không nói một lời.”

“Thật quá nhiều niềm tin.”

“Tôi là Đại Thủ Lĩnh của họ.” tôi nói thật đơn giản.

“Cậu nghiêm túc đấy chứ?” hắn hỏi với vẻ bối rối như thể tôi đã hiểu lầm một điều cũng cơ bản như trọng lực. “Chàng trai, sự trung thành sẽ sụp đổ ngay khi chúng ta bước lên con tàu kia. Một số bạn bè của cậu sẽ bị các lãnh chúa trên các vệ tinh lôi kéo. Những người khác sẽ đi tới chỗ các Thống Đốc trên các hành tinh Khí Khổng Lồ. Thậm chí một vài người sẽ tới Mặt Trăng. Họ sẽ nhớ về cậu như một huyền thoại thời tuổi trẻ của họ, nhưng chỉ vậy thôi. Và huyền thoại đó sẽ không tạo nên sự trung thành nào cả. Ta từng đứng ở nơi cậu đang đứng. Ta đã thắng trong năm của mình, nhưng lòng trung thành không được tạo ra ở đây. Đó là cách mọi thứ diễn ra.”

“Đó là cách chúng từng diễn ra,” tôi xẵng giọng nói khiến hắn ngỡ ngàng. Nhưng tôi tin những gì mình nói. “Tôi là một người khác. Tôi trả tự do cho những người bị bắt làm nô lệ và để những người bị thương tự chăm sóc cho bản thân họ. Tôi cho họ một thứ mà thế hệ đi trước các ngài không thể hiểu được.”

Hắn cười khẩy, khiến tôi khó chịu. “Đó là vấn đề với tuổi trẻ, Darrow. Cậu quên mất rằng mỗi thế hệ đều từng nghĩ như vậy.”

“Nhưng với thế hệ của tôi điều đó là đúng.” Cho dù hắn có tự tin đến thế nào đi nữa, tôi cũng đúng. Hắn đã sai. Tôi là tia lửa sẽ làm các thế giới bùng cháy. Tôi là lưỡi búa sẽ chặt đứt xiềng xích.

“Ngôi trường này không phải là đời thực,” hắn lên lớp tôi. “Nó không phải là cuộc sống. Ở đây các cậu là vua. Ngoài đời, không có ông vua nào hết. Có rất nhiều kẻ có thể là vua. Nhưng các Sẹo Vô Song chúng ta quật ngã họ xuống. Nhiều kẻ trước cậu đã thắng trò chơi này. Và nhiều trong số những kẻ đó giờ đang thành công bên ngoài ngôi trường này. Vì vậy đừng có hành động như thể khi tốt nghiệp cậu sẽ là vua, như thể cậu sẽ có những thần tử trung thành - cậu sẽ không có những thứ đó. Cậu sẽ cần ta. Cậu sẽ cần một nền tảng, một người hỗ trợ giúp cậu vươn lên. Với cậu sẽ không thể có ai tốt hơn ta.”

Cái tôi sẽ phải phản bội không phải gia đình tôi, mà là đồng bào tôi. Ngôi trường là một chuyện, nhưng bước đi dưới cánh con rồng này… để hắn giữ tôi sát bên mình, ngồi trong nhung lụa giữa lúc đồng bào tôi phải đổ mồ hôi, chết dần mòn, đói lả và bị thiêu đốt… một ý nghĩ đủ để xé toạc trái tim tôi.

Cả hai đứa con Hoàng Kim của hắn đang theo dõi chúng tôi. Cassius và bố anh ta cũng vậy sau khi họ đã ôm hôn nhau. Có những giọt nước mắt dành cho Julian. Tôi ước gì tôi đang ở bên gia đình mình thay vì ở đây. Tôi ước gì tôi có thể cảm thấy bàn tay của Kieran đặt lên vai tôi, cảm thấy bàn tay của Leanna nắm lấy tay tôi trong lúc chúng tôi nhìn mẹ dọn bữa tối ra trước mặt mấy anh em. Đó là một gia đình. Là tình yêu. Những kẻ này chỉ biết tới vinh quang, chiến thắng và niềm kiêu hãnh gia tộc, thế nhưng họ chẳng biết gì về tình yêu. Chẳng biết gì về gia đình. Đây là những gia đình giả hiệu. Bọn họ chỉ là những đội. Những đội đang chơi trò chơi của lòng kiêu hãnh. Đại Thống Đốc thậm chí còn chẳng chào các con của hắn. Gã đàn ông xấu xa này bận tâm tới việc nói chuyện với tôi hơn.

“Thật buồn cười,” tôi nói.

“Buồn cười ư?” hắn hỏi đầy hăm dọa.

Tôi bịa ra một điều gì đó. “Thật buồn cười khi một lời nói duy nhất có thể thay đổi mọi thứ trong cuộc đời ta.”

“Nó không hề buồn cười. Thép là quyền lực. Tiền là quyền lực. Nhưng trong tất cả mọi điều trên mọi thế giới, lời nói là quyền lực.”

Tôi nhìn hắn trong giây lát. Lời nói là thứ vũ khí còn mạnh hơn cả những gì hắn biết. Và những bài hát còn mạnh hơn nữa. Những lời nói làm thức tỉnh tâm trí. Giai điệu đánh thức trái tim. Tôi xuất thân từ một cộng đồng của các bài ca và vũ điệu. Tôi không cần hắn cho tôi biết quyền lực của lời nói. Nhưng dẫu sao tôi vẫn mỉm cười.

“Câu trả lời của cậu là gì? Có hay không? Ta sẽ không hỏi lại lần nữa.”

Tôi liếc nhìn hàng chục Sẹo Vô Song đang chờ để trao đổi vài lời với tôi, hẳn để đề nghị đỡ đầu hay nhận tôi làm tập sự. Ông già Lom au Arcos đang ở kia. Tôi nhận ra ông ta ngay cả khi không có chiếc mặt nạ Người Tuyển Lựa. Hiệp Sĩ Cuồng Nộ. Người đã gửi cho tôi mặt dây chuyền có hình Pegasus và chiếc nhẫn của Vũ Công. Một người có danh dự hoàn hảo và Thủ Lĩnh của thế lực mạnh thứ ba trên Sao Hỏa. Một người tôi có thể học hỏi.

“Cậu sẽ vươn lên cùng ta chứ?”

Tôi nhìn lên cần cổ của Đại Thống Đốc. Nhịp tim của hắn đập thật mạnh. Tôi hình dung ra Lễ Tiễn Biệt khi Eo chết. Nhưng khi tôi treo cổ hắn, hắn sẽ không nhận được bài hát của chúng tôi. Cuộc đời hắn sẽ không còn tiếng vọng. Nó sẽ chỉ đơn giản là chấm dứt.

“Tôi nghĩ, thưa ngài, điều này sẽ mang đến cho tôi những cơ hội thú vị.” Tôi ngước lên nhìn vào mắt hắn, hy vọng hắn hiểu nhầm sự cuồng nộ trong mắt tôi là tâm trạng phấn khích.

“Cậu biết lời tuyên thệ chứ?” hắn hỏi tôi.

Tôi gật đầu.

“Vậy cậu phải nói chúng. Tại đây. Bây giờ. Để tất cả những người này có thể chứng kiến ta đã thu nhận học viên xuất sắc nhất trường.”

Sự kiêu hãnh của hắn hiện rõ mồn một. Tôi nghiến chặt răng và thuyết phục bản thân rằng đây là con đường đúng đắn. Với hắn, tôi sẽ vươn lên. Tôi sẽ gia nhập Viện Hàn lâm. Tôi sẽ học cách chỉ huy các hạm đội. Tôi sẽ chiến thắng. Tôi sẽ mài sắc bản thân mình thành một thanh kiếm. Tôi sẽ đánh cược tâm hồn mình. Tôi sẽ lao xuống địa ngục với hy vọng một ngày kia vươn tới tự do. Tôi sẽ hy sinh. Và tôi sẽ nuôi dưỡng huyền thoại về mình, lan rộng nó trong các dân tộc trên mọi thế giới cho tới khi tôi đủ khả năng chỉ huy các đạo quân sẽ bẻ gãy xiềng xích của ách áp bức, vì tôi không đơn thuần là một gián điệp của Những Đứa Con Trai Của Ares. Tôi không chỉ đơn thuần là một chiến thuật hay công cụ trong các mưu đồ của Ares. Tôi là hy vọng của đồng bào mình. Của mọi dân tộc đang bị áp bức.

Vậy nên tôi quỳ gối trước mặt hắn, theo đúng cách của họ. Và cũng theo cách của họ, hắn áp hai bàn tay lên đầu tôi. Những lời nói phát ra từ miệng tôi, âm vang của chúng cứa vào tai tôi như những mảnh thủy tinh vỡ.

“Tôi sẽ từ bỏ cha của mình. Tôi sẽ từ bỏ họ của mình. Tôi sẽ là thanh kiếm của ngài. Nero au Augustus, tôi sẽ biến vinh quang của ngài thành mục đích sống của mình.”

Những người chứng kiến thảng thốt kinh ngạc trước lời tuyên bố bất ngờ. Những người khác thầm rủa sự vô lối, táo tợn của Augustus. Chẳng lẽ ông ta không có chút ý thức nào về khuôn phép? Chủ nhân của tôi hôn lên đỉnh đầu tôi và thì thầm những lời đón nhận, còn tôi cố hết sức để che giấu cơn cuồng nộ đã biến tôi thành một tạo vật sắc bén hơn Đỏ. Cứng rắn hơn Hoàng Kim.

“Darrow, chiến binh của Nhà Augustus. Hãy vươn lên, các bổn phận đang chờ ngươi đảm trách. Hãy vươn lên, các danh phận đang chờ ngươi giành lấy. Hãy vươn lên vì vinh quang, vì quyền lực, vì chinh phục và thống trị những kẻ kém cỏi hơn. Hãy vươn lên, con trai ta. Hãy vươn lên”

HẾT

own Dịch giả: Lê Đình Chi —★— ĐỎ TRỖI DẬY ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.