Đỏ Trỗi Dậy

Lượt đọc: 33 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
12
Tạo Tác

❊ ❊ ❊

Cuộc sống của tôi trở nên cực hình.

Phù Hiệu của tôi được gắn vào khớp đốt mỗi bàn tay. Mickey bóc những Phù Hiệu Đỏ cũ đi rồi cấy da và xương mới lên trên vết thương. Sau đó, anh ta bắt tay vào cấy một con chip dữ liệu ăn cắp được xuống dưới da vào vỏ thùy não trán của tôi. Tôi được kể rằng sang chấn đã giết chết tôi và họ đã phải kích cho tim tôi hoạt động trở lại. Vậy là tôi đã chết hai lần. Họ nói tôi đã hôn mê trong hai tuần, nhưng với tôi tất cả chẳng là gì ngoài một giấc mơ. Tôi đang ở dưới hoàng tuyền cùng Eo. Em hôn lên trán tôi rồi tôi bừng tỉnh dậy, cảm thấy các vết khâu và cảm giác đau đớn.

Tôi nằm trên giường trong khi Mickey kiểm tra tôi. Anh ta bắt tôi di chuyển những viên bi từ một hộp sang những hộp khác được mã hóa bằng màu. Tôi làm việc này trong khoảng thời gian dài dường như bằng cả đời người.

“Chúng ta đang hình thành các khớp thần kinh, anh bạn thân mến.”

Anh ta kiểm tra tôi bằng những ô đố chữ và cố buộc tôi đọc, nhưng tôi không biết đọc. “Cậu sẽ phải học đọc để vào Học Viện,” anh ta cười rinh rích.

Phải tỉnh dậy khỏi những giấc mơ quả là tàn nhẫn. Ở đó, Eo an ủi chăm sóc tôi, nhưng khi tôi tỉnh dậy, em chẳng còn là gì ngoài một ký ức mơ hồ. Tôi cảm thấy trống rỗng trong lúc nằm giữa căn phòng chăm sóc y tế tạm thời của Mickey. Một chiếc máy tạo ion sát khuẩn kêu rè rè cạnh giường. Mọi thứ đều trắng, ấy vậy nhưng tôi có thể nghe thấy tiếng nhạc thình thình từ trong câu lạc bộ của anh ta. Các cô gái của anh ta thay bỉm và đổ túi nước tiểu cho tôi. Một cô gái không bao giờ nói gì lau rửa cho tôi ba lần mỗi ngày. Đôi cánh tay của cô thật mềm mại, khuôn mặt dịu dàng buồn rầu hệt như lần đầu tôi thấy cô ngồi cùng Mickey ở cái bàn làm bằng chất lỏng kia. Đôi cánh chìa ra sau lưng cô gái được buộc bằng một dải ruy băng đỏ sẫm. Cô không bao giờ nhìn vào mắt tôi.

Mickey tiếp tục giúp tôi phát triển các kết nối thần kinh trong lúc anh ta điều trị những vết sẹo từ cuộc phẫu thuật thần kinh của tôi. Anh ta không lúc nào thôi cười cợt và mân mê trán tôi trong lúc gọi tôi là chàng trai yêu quý của anh ta. Tôi có cảm giác mình là một trong những cô gái của anh ta, một trong những thiên thần anh ta tạo tác để mua vui cho bản thân.

“Nhưng chúng ta không nên hài lòng với mỗi bộ não,” anh ta nói. “Còn rất nhiều việc phải làm trên cơ thể Hạ Cấp này của cậu nếu chúng ta muốn biến cậu thành một Hoàng Kim Sắt.”

“Đó là gì thế?”

“Tổ tiên của Hoàng Kim, họ tự gọi bản thân là các Hoàng Kim Sắt. Họ là những kẻ cứng rắn. Họ đứng sừng sững hiên ngang, dữ dằn trên các chiến hạm của họ trong khi đánh tan tành các đạo quân và hạm đội cộng hòa của Trái Đất. Bọn họ là những tạo vật thật ghê gớm.” Đôi mắt anh ta trở nên xa xăm. “Phải mất hàng thế hệ tuyển chọn ưu sinh và thay đổi sinh học để tạo ra họ. Thuyết tiến hóa Darwin cưỡng bức.”

Anh ta im lặng trong giây lát, và dường như một cơn giận dữ dồn tụ lại trong anh ta.

“Họ nói các Nhà Tạo Tác sẽ không bao giờ nhân bản được vẻ đẹp của Người Hoàng Kim. Ủy Ban Kiểm Tra Chất Lượng nhạo báng chúng tôi. Cá nhân mà nói, tôi không muốn biến anh bạn thành một con người. Con người quá mong manh. Con người quỵ ngã. Con người chết. Không, tôi luôn ước ao được tạo ra một vị thần.” Anh ta mỉm cười ranh mãnh trong khi phác một vài ký họa trên một bàn vẽ kỹ thuật số. Anh ta xoay nó lại cho tôi thấy tên sát thủ tôi sẽ trở thành. “Thế nên tại sao không tạo tác cậu thành một chiến thần?”

Mickey thay phần da trên lưng và hai bàn tay tôi, nơi Eo đã băng bó các vết bỏng. Anh ta nói đây sẽ không phải là làn da thật của tôi. Đây chỉ là một lớp nền đồng nhất.

“Bộ xương của cậu yếu ớt vì trọng lực trên Sao Hỏa chỉ bằng không phẩy ba trên Trái Đất, con chim nhỏ mong manh của tôi ơi. Đồng thời, chế độ ăn của cậu thiếu canxi. Mật độ xương của Hoàng Kim Tiêu Chuẩn lớn hơn gấp năm lần so với mật độ xương hình thành tự nhiên trên Trái Đất. Vì thế chúng ta sẽ phải làm cho xương của cậu khỏe hơn sáu lần; cậu phải thực sự được đúc bằng sắt nếu muốn tồn tại ở Học Viện. Chuyện này sẽ vui đây! Với tôi. Không phải với cậu.”

Mickey lại tạo tác tôi. Sự đau đớn thống khổ vượt quá khả năng mô tả của ngôn ngữ hay nhận thức.

“Cần phải có người bổ sung nốt những gì Chúa đang làm dở.”

Ngày hôm sau, anh ta gia cố xương các cánh tay tôi. Rồi chuyển sang xương sườn, xương sống, xương vai, xương bàn chân, xương chậu và khuôn mặt tôi. Anh ta cũng điều chỉnh sức căng của dây chằng và các mô cơ trên người tôi. May mắn làm sao, anh ta không để tôi tỉnh dậy khỏi cuộc giải phẫu cuối cùng này cho tới vài tuần sau. Khi tỉnh giấc, tôi thấy các cô gái của anh ta đang xúm quanh, đặt lên tôi những mảnh da thịt mới nuôi cấy và ấn ngón tay cái lên các bắp cơ của tôi.

Dần dà, da tôi bắt đầu lành. Tôi là một khối da thịt đắp bồi chắp vá. Họ bắt đầu cho tôi dùng protein tổng hợp, creatin và hoóc môn tăng trưởng để thúc đẩy quá trình phát triển cơ và tái tạo gân. Cơ thể tôi run rẩy vào ban đêm và ngứa ran trong khi tôi vã mồ hôi qua những lỗ chân lông mới nhỏ hơn. Tôi không thể dùng thuốc giảm đau đủ mạnh để làm dịu cơn thống khổ, vì hệ thống thần kinh đã thay đổi phải học cách vận hành với các mô mới và bộ não đã thay đổi của tôi.

Mickey ngồi bên cạnh tôi vào những đêm tôi cảm thấy khổ sở nhất, kể chuyện cho tôi nghe. Chỉ lúc đó tôi mới thấy thích anh ta, chỉ khi đó tôi mới nghĩ anh ta không phải là một con quái vật được Hiệp Hội đồi bại này tạo ra.

“Nghề của tôi là sáng tạo, con chim nhỏ ạ,” anh ta nói vào một đêm trong lúc chúng tôi ngồi cùng nhau trong bóng tối. Ánh sáng từ những chiếc máy hắt lên mặt anh ta những vùng bóng tối lạ lùng. “Khi còn trẻ, tôi sống ở một nơi mà người ta gọi là Grove. Nó là nơi mà cậu có thể hình dung như một rạp xiếc. Chúng tôi có các buổi biểu diễn mỗi đêm. Những lễ hội của màu sắc, âm thanh và các điệu nhảy.”

“Nghe thật đáng sợ,” tôi lẩm bẩm châm biếm. “Chẳng khác gì những hầm mỏ.”

Anh ta khẽ mỉm cười và đôi mắt tìm về nơi xa xăm ấy. “Có lẽ cậu nghĩ đó là một cuộc sống xa hoa, lộng lẫy. Nhưng Grove là một nơi cuồng loạn. Người ta bắt chúng tôi uống thuốc. Những viên thuốc có thể làm chúng tôi bay giữa các hành tinh trên những đôi cánh bằng bụi lóng lánh để tới thăm các vị vua thần tiên của Sao Mộc và những nàng tiên cá dưới biển sâu ở châu Âu. Tâm trí tôi luôn bị tách rời khỏi cơ thể. Không biết đến bình yên. Chỉ có sự điên rồ không dứt.” Rồi anh ta vỗ tay. “Và giờ tôi tạo tác ra những thứ tôi thấy trong những giấc mơ đầy phấn khích của mình, đúng như họ vẫn mong ước. Tôi đã mơ về cậu, tôi nghĩ vậy. Khi ngày tàn của họ đến, tôi đoán họ sẽ ước gì tôi chưa từng mơ.”

“Đó có phải là một giấc mơ tốt lành không?” tôi hỏi.

“Giấc mơ nào?”

“Giấc mơ có tôi ấy.”

“Không. Không, đó là một cơn ác mộng, về một người tới từ địa ngục, tình nhân của lửa.” Anh ta im bặt trong lúc thần người ra.

“Tại sao nó lại khủng khiếp đến thế?” tôi hỏi anh ta. “Cuộc sống. Tất cả những thứ này. Tại sao bọn họ phải ép buộc chúng ta làm thế này? Tại sao bọn họ đối xử với chúng ta như thể chúng ta là nô lệ của họ?”

“Quyền lực.”

“Quyền lực không có thực. Đó chỉ là một ý niệm mà thôi.”

Mickey im lặng trầm ngâm. Rồi anh ta nhún đôi vai gầy guộc của mình. “Loài người luôn bị nô dịch, họ sẽ nói thế. Tự do nô dịch chúng ta tới ham muốn, tới tham lam. Lấy đi tự do thì họ sẽ cho tôi một cuộc sống của những giấc mơ. Họ cho cậu một cuộc sống của hy sinh, của gia đình, cộng đồng. Và xã hội ổn định. Không có nạn đói. Không có diệt chủng. Không có đại chiến. Và khi các Hoàng Kim chiến đấu, họ tuân thủ các nguyên tắc. Họ… cao thượng khi các gia tộc lớn tranh đấu.”

“Cao thượng ư? Họ nói dối tôi. Nói tôi là một người tiên phong.”

“Vậy khi biết mình là một nô lệ cậu có hạnh phúc hơn không?” Mickey hỏi. “Không. Không ai trong hàng tỷ Đỏ Hạ Cấp dưới lòng Sao Hỏa sẽ hạnh phúc nếu họ biết những điều mà những Đỏ Cấp Cao biết - rằng họ là các nô lệ. Vậy thì nói dối chẳng tốt hơn sao?”

“Tốt hơn là đừng tạo ra các nô lệ.”

Khi tôi sẵn sàng, anh ta cho một Máy Tạo Lực vào túi ngủ của tôi để giả lập trọng lực tăng cường áp lên khung xương tôi. Tôi chưa bao giờ biết tới sự đau đớn như thế này. Cơ thể tôi đau nhức. Xương, da và cơ của tôi kêu lên dưới áp lực và sự thay đổi cho tới khi tôi được dùng thuốc khiến tiếng la hét chìm xuống thành tiếng rên khe khẽ không ngừng.

Tôi ngủ suốt nhiều ngày. Tôi mơ về nhà và gia đình. Mỗi tối tôi lại bừng tình sau khi chứng kiến cảnh Eo bị treo cổ lần nữa. Em đu đưa trong tâm trí tôi. Tôi nhớ hơi ấm của em trên giường bên cạnh tôi, mặc dù họ cho tôi đeo một chiếc mặt nạ xem hình ảnh nổi để giải khuây.

Dần dà, tôi thôi dùng thuốc giảm đau. Hệ thống cơ của tôi vẫn chưa làm quen được với mật độ xương, vì thế sự tồn tại của tôi trở thành một cơn đau đầy nhịp điệu. Người ta bắt đầu cho tôi ăn thức ăn thực sự. Mickey ngồi bên mép giường, vuốt tóc tôi tới tận đêm. Tôi không quan tâm tới chuyện các ngón tay anh ta giống như những chân nhện. Tôi không quan tâm việc anh ta nghĩ tôi là một tác phẩm nghệ thuật, tác phẩm của anh ta. Anh ta đưa cho tôi một thứ gọi là hamburger. Tôi thích nó. Thịt đỏ, lớp kem dày cùng bánh mì và rau quả trở thành khẩu phần ăn của tôi. Tôi chưa bao giờ ăn ngon đến thế.

“Cậu cần năng lượng,” Mickey thủ thỉ. “Cậu đã thật mạnh mẽ; ăn tốt vào. Cậu xứng đáng được ăn.”

“Bây giờ tôi thế nào?” tôi hỏi.

“À, những phần khó khăn nhất đã qua rồi, anh bạn thân mến. Cậu là một chàng trai xuất sắc, cậu biết đấy. Họ đã cho tôi xem những đoạn ghi hình các quá trình khác, khi những Nhà Tạo Tác khác thử làm chuyện này. Ôi, bọn họ mới hậu đậu làm sao, đối tượng của họ mới yếu ớt làm sao. Nhưng cậu thì khỏe mạnh, còn tôi lại cừ khôi.” Anh ta vỗ lên ngực tôi. “Tim cậu như tim của ngựa giống vậy. Tôi chưa bao giờ thấy quả tim nào như thế. Hồi nhỏ cậu đã bị một con rắn hổ lục hầm mỏ cắn, tôi đoán vậy đúng không?”

“Phải. Tôi đã bị cắn.”

“Tôi biết ngay mà. Tim cậu đã buộc phải điều chỉnh để chống lại tác dụng của chất độc.”

“Chú tôi đã hút hầu hết nọc độc ra khi tôi bị cắn,” tôi nói.

“Không,” Mickey phá lên cười. “Đó chỉ là huyền thoại. Không thể hút chất độc ra được. Nó vẫn đang lưu chuyển trong các mạch máu của cậu, buộc trái tim cậu phải mạnh mẽ nếu cậu muốn tiếp tục sống. Cậu là một giống loài đặc biệt, giống như tôi.”

“Vậy tôi sẽ không chết ở đây?” tôi dò hỏi.

Mickey bật cười. “Không! Không! Bây giờ chúng ta vượt qua chuyện đó rồi. Sẽ còn đau. Nhưng chúng ta đã vượt qua mối đe dọa tới tính mạng. Không lâu nữa, chúng ta sẽ biến người thành thần. Đỏ thành Hoàng Kim. Thậm chí cả vợ cậu cũng sẽ không nhận ra cậu.”

Đó là tất cả những gì tôi từng e sợ.

Khi họ lấy đi đôi mắt của tôi và thay cho tôi đôi mắt Hoàng Kim, tôi cảm thấy mình như chết từ bên trong. Mickey nói việc nối lại thần kinh thị giác với đôi mắt từ “kẻ hiến tặng” là chuyện đơn giản. Một việc đơn giản anh ta đã làm hàng chục lần vì mục đích thẩm mỹ; phần khó khăn là phẫu thuật thùy trán, anh ta nói vậy. Tôi không đồng ý. Đúng là có đau. Nhưng với đôi mắt mới, tôi thấy những điều trước đây tôi không thể. Mọi thứ trở nên rõ hơn, sắc nét hơn, và đau đớn hơn khi đón nhận. Tôi ghét quá trình này. Tất cả chỉ là một sự xác nhận ưu thế vượt trội của các Hoàng Kim. Phải cần tới tất cả những việc này để biến tôi thành kẻ tương đồng về thể chất với chúng. Chẳng có gì lạ khi chúng tôi phải phục vụ chúng.

Đây không phải là tôi. Không gì trong những thứ này là của tôi. Làn da tôi quá mềm mại, quá nhẵn bóng, phải nói là hoàn hảo. Tôi không nhận ra cơ thể mình khi không có sẹo. Tôi không nhận ra mu bàn tay của chính mình nữa. Eo sẽ không nhận ra tôi.

Mickey tiếp tục với mái tóc của tôi. Tất cả đều bị thay đổi.

Đó là hàng tuần dài trị liệu vật lý. Chậm chạp bước đi quanh phòng cùng Evey, cô gái có đôi cánh, tôi đắm chìm trong những suy nghĩ của chính mình. Không ai trong hai chúng tôi để tâm nhiều tới việc trò chuyện. Cô có những suy tư riêng và tôi cũng vậy, vì thế chúng tôi im lặng và bình thản ngoại trừ những khi Mickey tới để lảm nhảm về chuyện chúng tôi có thể cùng nhau tạo ra những đứa trẻ đẹp đến nhường nào.

Một ngày, Mickey thậm chí còn mang một cây đàn dây cũ tới cho tôi, với thùng đàn làm bằng gỗ chứ không phải bằng nhựa. Đây là điều tử tế nhất anh ta từng làm. Tôi không hát, nhưng tôi chơi các bài hát nghiêm trang của Lykos. Những bài hát truyền thống của nhà tôi mà không ai bên ngoài khu mỏ từng được nghe. Anh ta và Evey ngồi với tôi một lúc, và dù nghĩ Mickey là một sinh vật đáng thương, tôi vẫn cảm thấy dường như anh ta hiểu âm nhạc, vẻ đẹp của nó. Tầm quan trọng của nó. Và sau đó, anh ta không nói gì. Lúc đó tôi cũng thích anh ta. Trong cảnh bình yên.

Image

“Được, cậu cứng cỏi hơn một chút so với đánh giá ban đầu của tôi đấy,” Harmony nói với tôi vào một buổi sáng khi tôi tỉnh dậy.

“Cô đã ở đâu vậy?” tôi hỏi, mở mắt ra.

“Tìm những người hiến tặng.” Cô ta chùn lại khi thấy đôi đồng tử của tôi. “Thế giới không ngừng lại vì cậu ở đây,” cô ta nói. “Chúng tôi có việc phải làm. Mickey nói cậu đã có thể đi lại phải không?”

“Tôi đang khỏe dần lên.”

“Vẫn chưa đủ khỏe,” cô ta ước lượng trong khi nhìn khắp người tôi. “Trông cậu như một con hươu cao cổ con vậy. Tôi sẽ khắc phục chuyện đó.”

Harmony đưa tôi xuống dưới câu lạc bộ của Mickey, tới một phòng tập thể dục bụi bặm được những ngọn đèn vàng vọt chiếu sáng. Tôi thích cảm giác của sàn đá lạnh lẽo dưới đôi bàn chân trần của mình. Tôi đã lấy lại được thăng bằng, một chuyện thật hay, vì Harmony không đưa tay cho tôi vịn; thay vì thế, cô ta vẫy tôi tới giữa phòng tập tối tăm.

“Chúng tôi mua những cái này cho cậu,” Harmony nói.

Cô ta chỉ vào hai thiết bị nằm ở chính giữa không gian tối tăm. Mấy thiết bị lạ lùng này màu bạc, làm tôi nhớ tới những bộ áo giáp mà các Hiệp Sĩ từng mặc trong các thế kỷ xa xưa. Bộ áo giáp treo lơ lửng giữa hai sợi dây kim loại. “Chúng là những chiếc máy kéo giãn tập trung.”

Tôi lách người chui vào trong máy. Gel khô ôm sát lấy quanh bàn chân, chân, thân mình, cánh tay và cổ tôi, cho tới khi chỉ còn đầu tôi được tự do. Cỗ máy được chế tạo để chống lại những cử động của tôi, song nó đáp lại những kích thích dù là nhỏ nhất. Ý tưởng phát triển cơ bắp thông qua vận động chẳng qua là sử dụng cơ bắp ở cường độ đủ lớn để tạo ra những vết rách vi mô trên các sợi mô cơ. Đây là cơn đau người ta cảm thấy sau những ngày luyện tập cường độ cao - mô bị rách chứ không phải acid lactic. Khi các cơ chữa những vết rách, chúng sẽ tự phát triển lên trên chính mình. Máy kéo giãn tập trung được chế tạo để thúc đẩy cho quá trình này thuận lợi hơn. Nó là phát minh của chính quỷ dữ.

Harmony trượt miếng che mặt của cỗ máy xuống chụp lên mắt tôi.

Cơ thể tôi vẫn ở trong phòng tập, nhưng tôi thấy mình đang di chuyển trên bề mặt cằn cỗi của Sao Hỏa. Tôi đang chạy, ép đôi chân mình chống lại lực cản của máy kéo giãn tập trung, lực cản này tăng dần lên tùy thuộc vào tâm trạng của Harmony hay bối cảnh giả lập hiện ra. Đôi khi tôi dấn bước vào các khu rừng nhiệt đới của Trái Đất, tại đó tôi chạy đua với lũ báo qua các bụi cây thấp, hay đặt chân lên bề mặt lỗ chỗ của Mặt Trăng trước khi người ta đến định cư. Nhưng tôi luôn quay trở lại Sao Hỏa để băng qua bề mặt đất đỏ và nhảy qua những khe suối dữ dội của hành tinh này. Thỉnh thoảng Harmony đồng hành với tôi trên cỗ máy còn lại để tôi có người đua cùng.

Cô ta thúc ép tôi dữ dội, và đôi lúc tôi tự hỏi liệu có phải cô ta đang cố làm tôi gục ngã. Tôi không để cô ta làm được điều đó.

“Nếu cậu không nôn ọe trong lúc luyện tập thì nghĩa là cậu đang không cố gắng,” cô ta nói.

Những ngày này là một cuộc hành xác khổ ải. Cơ thể tôi trở thành một khối đau nhừ từ gót chân cho tới tận sau gáy. Các cô gái Hồng của Mickey mát xa cho tôi hằng ngày. Không có khoái cảm nào tuyệt hơn trên thế giới, song ba ngày sau khi bắt đầu luyện tập với Harmony, tôi bừng tỉnh và nôn mửa ngay trên giường mình. Tôi rùng mình run rẩy và nghe thấy tiếng la hét.

“Cần phải thực hiện một cách khoa học, con nhãi phù thủy chết tiệt nhà cô,” Mickey đang hét lên. “Cậu ta sẽ là một kiệt tác, nhưng không thể được vậy nếu cô cứ giội nước lên sơn dầu trước khi nó kịp khô như thế. Đừng có hủy hoại cậu ta!”

“Cậu ta nhất định phải hoàn hảo,” Harmony nói. “Vũ Công, nếu cậu ta yếu đuối về bất cứ phương diện nào, những đứa trẻ khác sẽ giết chết cậu ta chẳng khác gì một cậu nhóc thợ khoan mới học việc.”

“Chính cô đang giết cậu ta đấy!” Mickey than thở. “Cô đang hủy hoại cậu ta! Cơ thể cậu ta không thể thích nghi với quá trình phá cơ.”

“Cậu ta đâu CÓ phản đối việc luyện tập,” Harmony nhắc nhở anh ta.

“Vì cậu ta không biết mình được quyền phản đối!” Mickey nói. “Vũ Công, cô ấy không có chút hiểu biết nào về quá trình cơ sinh học có liên quan ở đây. Đừng để cô ấy làm hỏng anh chàng của tôi.”

“Cậu ta không phải là anh chàng của anh!” Harmony dè bỉu.

Giọng Mickey dịu xuống. “Vũ Công, Darrow như một con ngựa giống, một trong những con ngựa giống thời xưa của Trái Đất. Những tạo vật đẹp đẽ sẽ chạy kiệt lực đúng như mức các vị thúc giục chúng. Chúng sẽ chạy. Và chạy. Và chạy. Cho tới khi không thể chạy được nữa. Cho tới khi tim chúng nổ tung.”

Sự im lặng bao trùm trong giây lát, rồi giọng Vũ Công vang lên.

“Ares từng nói với tôi là ngọn lửa nóng nhất luyện nên loại thép cứng nhất. Tiếp tục thúc ép cậu ta.”

Tôi phẫn nộ với hai người dẫn dắt mình sau khi nghe những lời họ nói: giận Mickey vì nghĩ tôi yếu đuối; giận Vũ Công vì nghĩ tôi là: công cụ của ông ta. Chỉ Harmony không làm tôi tức giận. Giọng nói, đôi mắt cô sục sôi sự căm hận mà tôi cảm thấy trong chính tâm hồn mình. Có thể hiện tại cô có Vũ Công, nhưng cô đã mất ai đó. Phần không bị hủy hoại của khuôn mặt cô cho tôi biết điều đó. Cô không phải là một kẻ đầy toan tính như Vũ Công và chủ nhân của ông ta, Ares. Cô giống tôi - sôi sục trong cơn phẫn uất làm mọi thứ khác trở nên thật vô nghĩa.

Tối hôm đó tôi khóc.

Trong những ngày kế tiếp, họ cho tôi dùng thuốc để thúc đẩy quá trình tổng hợp protein và tái tạo cơ. Sau khi mô cơ của tôi đã hồi phục khỏi chấn thương ban đầu, họ huấn luyện tôi còn khắc nghiệt hơn trước, kể cả Mickey - cho dù đôi mắt anh ta quầng thâm và khuôn mặt gầy gò trở nên hốc hác, anh ta không hề phản đối. Anh ta trở nên xa cách trong những tuần cuối cùng, không còn kể chuyện cho tôi nghe nữa - như thể anh ta sợ chính thứ mình đã tạo nên, khi giờ đây tôi đã định hình trọn vẹn hơn.

Harmony và tôi nói với nhau rất ít, nhưng có một sự thay đổi tế nhị trong mối quan hệ của chúng tôi, một dạng thấu hiểu nguyên thủy rằng chúng tôi là những tạo vật giống nhau. Nhưng khi cơ thể tôi trở nên mạnh mẽ hơn, Harmony không còn có thể bắt kịp cho dù cô là một phụ nữ đã được tôi luyện cứng rắn trong các khu mỏ. Chuyện đó diễn ra chỉ sau hai tuần. Khoảng cách khả năng của chúng tôi tiếp tục lớn lên. Một tháng tiếp theo trôi qua, cô giống như một đứa trẻ đối với tôi. Thậm chí đến lúc đó tôi vẫn chưa dừng lại.

Cơ thể tôi bắt đầu thay đổi. Tôi vạm vỡ hơn. Cơ của tôi trở nên mạnh mẽ và được gia cường trong máy kéo giãn tập trung, bài tập giờ đây được tôi bổ sung bằng những giờ tập tạ trong môi trường Trọng Lực Cao. Dần dà, sức mạnh được tích lũy. Vai tôi trở nên rộng hơn, căng tròn ra; tôi nhìn thấy những đường gân xuất hiện trên cẳng tay mình; một tầng cơ dày đồ sộ rắn chắc bám quanh thân thể như áo giáp. Thậm chí cả hai bàn tay, vốn dĩ luôn mạnh hơn phần còn lại của cơ thể, cũng trở nên mạnh mẽ hơn trong máy kéo giãn tập trung. Chỉ bằng một cái bóp nhẹ, tôi có thể làm đá nát vụn thành bột. Mickey nhảy dựng lên khi thấy điều đó. Không còn ai bắt tay tôi nữa.

Tôi ngủ trong môi trường Trọng Lực Cao, nhờ vậy khi di chuyển trong môi trường Sao Hỏa, tôi cảm thấy nhanh nhẹn, linh hoạt và khéo léo hơn hẳn trước đây. Những dây thần kinh phản ứng nhanh hình thành. Đôi bàn tay tôi chuyển động như chớp, và khi tôi đấm vào bao tập đấm hình người trong phòng thể dục, nó bật tung lên như bị súng sốc nhiệt chạm vào. Giờ đây tôi có thể đấm xuyên qua cái bao đó.

Cơ thể tôi đang trở thành cơ thể của một Hoàng Kim, một trong những tạo vật hàng đầu, không phải một Phàm Phu, không phải một Đồng Thau. Đây là cơ thể của nòi giống đã chinh phục Hệ Mặt Trời. Hai bàn tay tôi thật đáng kinh ngạc. Chúng trơn nhẵn, rám nắng và khéo léo, như bàn tay của bất cứ Hoàng Kim nào. Nhưng trong chúng có một sức mạnh vượt trội so với phần còn lại của con người tôi. Nếu tôi là một thanh kiếm, chúng chính là lưỡi sắc.

Cơ thể tôi không phải là thứ duy nhất thay đổi. Trước khi ngủ, tôi uống một thứ nước chứa đầy các loại chất tăng cường xử lý thông tin rồi nghe đọc ở tốc độ cao Các Màu, Iliad, Ulysses, Hóa Thân, các vở kịch Thebes, Các đạo luật Draco, Anabasis và những tác phẩm bị hạn chế như Bá tước Monte Cristo, Chúa ruồi, Cuộc hành xác của phu nhân Casterly, 1984 và Đại gia Gasby. Tôi tỉnh dậy với tri thức về ba nghìn năm văn học, pháp luật và lịch sử.

Ngày cuối cùng của tôi ở chỗ Mickey là hai tháng sau cuộc phẫu thuật sau chót mà tôi phải trải qua. Harmony mỉm cười với tôi sau buổi luyện tập khi cô đưa tôi về phòng. Đằng xa, tiếng nhạc vang lên thình thịch. Các vũ công của Mickey đang làm việc hết công suất tối nay.

“Tôi sẽ mang quần áo đến cho cậu, Darrow. Vũ Công và tôi muốn ăn tối với cậu để ăn mừng. Evey sẽ giúp cậu tắm rửa.”

Cô để tôi lại một mình cùng Evey. Hôm nay, cũng như mọi ngày, khuôn mặt của cô gái lặng thinh như tuyết mà tôi đã từng thấy trên MHN. Tôi quan sát cô trong gương khi cô cắt tóc cho tôi. Căn phòng khá tối, chỉ có ngọn đèn phía trên gương. Đèn rọi từ trên xuống khiến cô trông như một thiên thần. Ngây thơ và trong trắng. Nhưng cô không ngây thơ, không trong trắng. Cô là một Hồng. Người ta tạo ra họ cho khoái lạc, vì những đường cong trên ngực và hông của họ, vì phần bụng phẳng và đôi môi căng mọng của họ. Thế nhưng Evey là một cô bé và ánh lấp lánh quanh cô vẫn chưa mất hẳn. Tôi nhớ lại lần cuối cùng mình không bảo vệ được một cô gái như cô.

Còn tôi? Thật nặng nề khi nhìn vào chính tôi ở trong gương. Tôi là những gì tôi biết về ác quỷ. Tôi ngạo mạn và tàn nhẫn, loại người đã giết vợ tôi. Tôi là một Hoàng Kim. Và tôi cũng lạnh ngắt như thứ kim loại đó.

Đôi mắt tôi sáng lóa như những thỏi vàng khối. Làn da tôi mềm mại và lộng lẫy. Bộ xương của tôi mạnh mẽ hơn. Tôi cảm thấy sự rắn chắc trong phần thân săn gọn của mình. Khi Evey đã cắt xong mái tóc vàng kim, cô đứng lùi lại và nhìn tôi đăm đăm. Tôi có thể cảm thấy sự sợ hãi của cô, và chịu đựng nỗi sợ trong chính mình. Tôi không còn là một con người, về thể chất, tôi đã trở thành một thứ hơn thế.

“Anh đẹp quá,” Evey khẽ nói, đưa tay chạm vào Phù Hiệu Hoàng Kim của tôi. Chúng nhỏ hơn đôi cánh lông vũ của cô nhiều. Vòng tròn được đặt vào chính giữa mỗi bên mu bàn tay. Hai đôi cánh vươn ngoặt ra sau trên mặt da, uốn cong như những Lưỡi Hái chạy theo hai bên xương cổ tay của tôi.

Tôi nhìn đôi cánh trắng của Evey và biết chắc hẳn cô nghĩ chúng xấu xí đến thế nào trên lưng cô, biết hẳn cô phải căm ghét chúng đến chừng nào. Tôi muốn nói điều gì đó tử tế với cô. Tôi muốn làm cô mỉm cười, nếu cô có thể. Tôi có thể nói với cô rằng cô rất đẹp, song cô đã sống một cuộc đời ở nơi mà những người đàn ông nói như vậy để đổi lấy một điều khác. Cô sẽ không tin một anh chàng như tôi. Và tôi không tin những lời cô nói với tôi. Eo xinh đẹp. Tôi vẫn còn nhớ sắc hồng ửng lên trên đôi má khi em nhảy. Em có tất cả những màu nguyên sơ của sự sống, vẻ đẹp mộc mạc của tự nhiên. Tôi mới là định nghĩa của con người về vẻ đẹp. Chất vàng kim được luyện đúc thành hình dáng con người.

Evey hôn lên đỉnh đầu tôi trước khi chạy vụt đi, để tôi lại một mình xem MHN phản chiếu trong gương. Tôi không để ý thấy cô đã bỏ một chiếc lông vũ từ đôi cánh của mình vào túi ngực tôi.

Tôi phát chán với việc theo dõi MHN. Giờ tôi đã biết lịch sử của bọn họ, và tôi học được nhiều hơn mỗi ngày. Nhưng tôi mệt mỏi với việc phải ở trong nhà, mệt mỏi khi phải lắng nghe câu lạc bộ của Mickey thình thình phát nhạc và ngửi mùi thứ lá bạc hà anh ta hút. Mệt mỏi khi phải thấy những cô gái anh ta mang về chỗ mình chỉ để bán đi khi ai đó trả giá đủ cao. Mệt mỏi khi phải chứng kiến tất cả những đôi mắt đầy sức sống trở nên trống rỗng. Đây không phải là Lykos. Không hề có tình yêu, gia đình hay sự tin cậy. Nơi này thật bệnh hoạn.

“Anh bạn, trông cậu xứng đáng làm tư lệnh một hạm đội Tàu Đuốc rồi đấy,” Mickey nói từ ngoài cửa. Anh ta lách người vào, sặc mùi tương tự những điếu thuốc của anh ta. Những ngón tay mảnh khảnh của anh ta lấy chiếc lông vũ của Evey từ túi ngực tôi ra và lăn qua lăn lại trên các khớp ngón tay. Anh ta gõ gõ chiếc lông vào từng phù hiệu Hoàng Kim của tôi. “Những cái cánh là thứ ưa thích của tôi. Cậu có thế không? Chúng dẫn tới những khát vọng tốt đẹp hơn của loài người.”

Anh ta bước ra sau lưng tôi trong khi tôi ngồi nhìn chằm chằm vào gương. Hai bàn tay anh ta đặt lên hai vai tôi, anh ta vừa nói vừa cúi xuống, tựa cằm lên đầu tôi như thể tôi là tài sản của anh ta. Có thể dễ dàng thấy anh ta nghĩ vậy. Bàn tay trái của tôi tìm tới phù hiệu trên bàn tay phải và dừng lại ở đó.

“Tôi đã bảo cậu rằng cậu xuất chúng. Giờ là lúc để cậu bay lên.”

“Anh cũng cho các cô gái những đôi cánh, nhưng anh đâu có để họ bay. Phải không?”

“Họ không thể bay được. Họ là những tạo vật đơn giản hơn cậu. Và tôi không đủ tiền mua giấy phép sở hữu Ủng Trọng Lực. Vậy nên họ nhảy cho tôi.” Mickey giải thích. “Nhưng cậu, cậu sẽ bay, phải không chàng trai xuất chúng của tôi?”

Tôi nhìn anh ta chằm chằm nhưng không nói gì. Đôi môi anh ta tách ra thành một nụ cười vì tôi làm anh ta e ngại. Tôi luôn làm được điều đó. “Anh đang sợ tôi,” tôi nói với anh ta.

Anh ta bật cười. “Tôi ư? Ô hô! Thật vậy sao, chàng trai?”

“Phải. Anh đã quen với việc biết rõ mọi thứ. Cách nghĩ của anh giống như họ.” Tôi hất hàm về phía hình ảnh phản chiếu của MHN. “Mọi thứ được khắc vào đá. Mọi thứ đều ngăn nắp trật tự. Những người Đỏ ở dưới đáy, tất cả những người khác đứng trên lưng chúng tôi. Giờ đây anh đang nhìn vào tôi, và anh nhận ra ở dưới đó chúng tôi không hề thích thứ trật tự khốn kiếp này. Đỏ đang trỗi dậy, Mickey.”

“Ồ, anh bạn còn phải đi một quãng xa…”

Tôi đưa tay lên chộp lấy hai cổ tay anh ta để anh ta không thể di chuyển. Anh ta nhìn trừng trừng vào tôi qua hình ảnh phản chiếu trong gương, vùng vẫy chống cự lại sự cầm giữ của tôi. Không gì mạnh hơn những ngón tay nắm giữ của một Chim Lặn. Tôi mỉm cười trong gương, hướng đôi mắt Hoàng Kim của mình khóa lấy đôi mắt tím của anh ta. Anh ta toát ra mùi sợ hãi. Thứ sợ hãi nguyên thủy. Như một con chuột bị một con sư tử dồn vào đường cùng.

“Hãy tử tế với Evey, Mickey. Đừng bắt cô ấy nhảy. Cho cô ấy một cuộc sống đàng hoàng, bằng không tôi sẽ trở lại vặt hai tay anh ra.”

own Dịch giả: Lê Đình Chi —★— ĐỎ TRỖI DẬY ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.