Đỏ Trỗi Dậy

Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
10
Nhà Tạo Tác

❊ ❊ ❊

Tôi lớn lên cùng một cô gái mười lăm tuổi hay cười, quá yêu chồng tới mức khi anh ta bị bỏng trong mỏ và các vết thương bị nhiễm trùng, cô gái đã bán mình cho một gã Gamma để đổi lấy thuốc kháng sinh. Cô mạnh mẽ hơn chồng mình. Khi anh ta bình phục và phát hiện ra vợ đã làm gì vì mình, anh ta giết gã Gamma kia bằng một Lưỡi Hái lấy trộm từ mỏ về. Không khó để đoán chuyện gì xảy ra tiếp theo. Tên cô gái đó là Lana, và cô là con gái của chú Narol. Cô không còn nữa.

Tôi nghĩ tới cô trong khi theo dõi MHN lắp tại nơi Harmony gọi là tầng đỉnh lúc Vũ Công thực hiện việc chuẩn bị. Tôi chuyển qua rất nhiều kênh bằng cách đưa ngón tay. Thậm chí cả gã Gamma đó cũng có một gia đình. Hắn cũng đào hầm như tôi. Hắn được sinh ra như tôi, phải qua Buồng Xả như tôi, và cũng chưa bao giờ được thấy Mặt Trời. Hắn chỉ được Hiệp Hội phát cho một túi thuốc nhỏ, và hãy xem hậu quả ra sao. Bọn chúng mới khôn ngoan làm sao. Bọn chúng đã tạo ra biết bao thù hận giữa những người đồng bào đáng ra phải gần gũi thân mật. Nhưng nếu các nhà biết cảnh xa hoa tồn tại trên bề mặt, nếu biết mình đã bị cướp đoạt nhiều đến thế nào, họ sẽ cảm nhận được sự căm thù mà tôi đang cảm thấy, họ sẽ đoàn kết. Nhà tôi rặt người nóng tính. Một cuộc nổi dậy của họ sẽ thế nào? Có lẽ sẽ giống như điếu thuốc của Dago - rực cháy trong phút chốc rồi chỉ còn là tro tàn.

Tôi hỏi Vũ Công vì sao Các Con Trai Của Ares lại truyền tin cái chết của vợ tôi tới các khu mỏ. Thay vào đó sao họ không chiếu cho những người Đỏ Hạ Cấp thấy sự giàu có trên bề mặt? Làm vậy sẽ thổi bùng lên sự phẫn nộ.

“Bởi vì một cuộc nổi dậy vào lúc này sẽ bị đè bẹp chỉ trong vài ngày,” Vũ Công giải thích. “Chúng ta phải đi theo con đường khác. Phải hủy diệt một đế chế từ bên trong rồi mới có thể hủy diệt nó từ bên ngoài. Hãy nhớ điều đó. Chúng ta là những kẻ tiêu diệt một đế chế, không phải khủng bố.”

Khi Vũ Công cho tôi biết tôi phải làm gì, tôi bật cười. Tôi không biết liệu mình có thể làm được chuyện đó không. Tôi là một chấm nhỏ. Cả nghìn thành phố trải khắp trên bề mặt Sao Hỏa. Những con quái vật kim loại khổng lồ bay đi bay lại giữa các hành tinh thành từng hạm đội, mang theo vũ khí đủ để phá nát bề mặt một vệ tinh. Ở Mặt Trăng xa xăm, các tòa nhà vươn lên cao tới bảy dặm; ở đó có Hội Chủ Octavia au Lune, cai trị cùng các Thống Soái và Pháp Quan của bà ta. Lãnh Chúa Ash, kẻ đã hủy diệt thế giới của Rhea, là thuộc hạ của bà ta. Bà ta kiểm soát mười hai Hiệp Sĩ Olympic, các binh đoàn Sẹo Vô Song, cùng đám Đá Nham Thạch nhiều vô kể như những vì sao. Và đám Đá Nham Thạch đó là lực lượng tinh hoa. Đám lính Xám đi tuần trong các thành phố duy trì trật tự, đảm bảo sự phục tùng thứ bậc. Đám người Trắng phân phát công lý và đưa ra thứ triết học của chúng. Những người Hồng mang tới khoái lạc và phục vụ trong nhà các Màu cấp cao. Các Bạc tính toán và quản lý tiền nong, cung ứng. Người Vàng nghiên cứu về thuốc và khoa học. Người Lục phát triển công nghệ. Người Lơ điều khiển tàu vũ trụ giữa các vì sao. Người Đồng phục vụ trong hệ thống hành chính. Mỗi Màu đều có một mục đích tồn tại. Mọi Màu đều phục tùng các Hoàng Kim.

MHN cho tôi thấy những Màu tôi không hề biết có tồn tại. Nó cho tôi thấy thời trang. Lố lăng và quyến rũ. Có những kiểu biến đổi sinh học và cấy ghép da thịt - những phụ nữ với làn da quá nhẵn nhụi và bóng loáng, bộ ngực quá tròn trịa, mái tóc quá óng ánh tới mức trông như một giống sinh vật khác hẳn với Eo và tất cả những phụ nữ mà tôi từng biết. Những người đàn ông nổi cơ bắp đến kỳ dị và cao lớn. Cánh tay và lồng ngực họ căng phồng thứ sức mạnh nhân tạo, và bọn họ khoe khoang cơ bắp của mình như những cô gái trẻ khoe những món đồ chơi mới.

Tôi là một Chim Lặn của nhà Lambda tại Lykos, nhưng điều đó có là gì khi so sánh với tất cả những thứ này?

“Harmony đến rồi. Đã tới lúc lên đường,” Vũ Công nói từ ngoài cửa.

“Tôi muốn chiến đấu,” tôi nói với ông trong khi chúng tôi đi Thang Trọng Lực xuống cùng Harmony. Họ đã chỉnh sửa lại Phù Hiệu của tôi để chúng sáng hơn, khớp với các Đỏ Cấp Cao. Tôi mặc bộ quần áo lùng nhùng của một Đỏ Cấp Cao và cầm một bộ thiết bị cọ đường phố. Tóc tôi được nhuộm, mắt được đeo kính áp tròng, tất cả làm cho tôi có sắc đỏ sáng hơn. Đỡ bẩn hơn. “Tôi không muốn nhận nhiệm vụ này. Tệ hơn, tôi không thể làm nó. Ai có thể chứ?”

“Cậu đã nói là cậu sẽ làm bất cứ điều gì cần phải làm,” Vũ Công nói.

“Nhưng việc này...” Nhiệm vụ ông giao cho tôi thật điên rồ, ấy vậy nhưng đó không phải lý do tôi phát hoảng. Tôi sợ tôi sẽ trở thành một thứ Eo không thể nhận ra. Tôi sẽ trở thành một con quỷ trong những câu chuyện kể của chúng tôi.

“Hãy cho tôi một khẩu súng sốc nhiệt hay một quả bom. Hãy để ai đó khác làm việc này.”

“Chúng tôi cứu cậu ra vì việc này,” Harmony thở dài. “Và chỉ vì việc này. Đó là mục tiêu lớn nhất của Ares kể từ khi Các Con Trai được sinh ra.”

“Các người đã giải thoát bao nhiêu người rồi? Bao nhiêu người khác đã thử làm cái việc mà các người yêu cầu tôi làm hả?”

Harmony nhìn Vũ Công. Ông không nói gì, cô ta nóng nảy trả lời thay. “Chín mươi bảy người đã thất bại trong việc tạo tác… theo như chúng tôi biết.”

“Chết tiệt,” tôi bật rủa. “Và chuyện gì đã xảy ra với họ?”

“Họ chết,” cô ta ôn tồn nói. “Hoặc yêu cầu được chết.”

“Có lẽ chú Narol nên để tôi bị treo cổ thì hơn.” Tôi cố bật cưới.

“Darrow. Lại đây. Nào.” Ông nắm lấy vai tôi và kéo tôi vào. “Những người khác có thể đã thất bại. Nhưng cậu sẽ khác, Darrow. Tôi cảm thấy điều đó trong xương tủy mình.”

Image

Hai chân tôi run rẩy khi lần đầu tiên nhìn lên bầu trời đêm và những tòa nhà trải ra xung quanh mình. Tôi chìm vào cơn chóng mặt. Tôi cảm thấy như mình đang rơi, như thế giới đang tuột khỏi trục của nó. Mọi thứ quá rộng mở, rộng mở đến mức có vẻ như thành phố sẽ bị rơi vào bầu trời. Tôi nhìn xuống hai bàn chân mình, nhìn xuống đường phố, và cố hình dung tôi đang ở trong đường hầm từ khu cư trú tới Khu Sinh Hoạt Chung.

Các đường phố của Yorkton, thành phố này, là một chốn lạ lùng vào ban đêm. Những quả cầu ánh sáng phát quang lung linh nằm dọc theo các vỉa hè đi bộ và lòng đường. Các đoạn phim trên MHN trôi đi như những dòng chất lỏng dọc theo từng phần của đại lộ trong khu vực công nghệ cao của thành phố, vậy nên phần lớn cư dân đi bộ trên các lối đi chuyển động hoặc trên các phương tiện giao thông công cộng, đầu cúi gục xuống như tay cầm ba-toong. Anh sáng chói lòa làm ban đêm cũng sáng gần như không khác ban ngày. Tôi thậm chí còn thấy nhiều Màu hơn. Khu vực này của thành phố thật sạch sẽ. Những đội công nhân vệ sinh Đỏ cọ rửa đường phố. Các con đường và vỉa hè đi bộ trải dài ra trật tự một cách hoàn hảo.

Có một dải hẹp màu đỏ mờ mờ quy định nơi chúng tôi buộc phải đi vào, một dải hẹp trên một con phố rộng. Một phụ nữ Đồng đi dọc theo phần đường rộng hơn của cô ta; các chương trình cô ta ưa thích tự động bật ở nơi cô ta bước tới, trừ lúc cô ta đi bên cạnh một Hoàng Kim, trong trường hợp đó mọi MHN đều im bặt. Song phần lớn Hoàng Kim không đi bộ; họ được phép dùng ủng Trọng Lực và các loại xe, giống như bất cứ thành viên nào của các Màu Đồng, Đá Nham Thạch, Xám và Bạc có giấy phép hợp lệ, mặc dù loại ủng được cấp theo giấy phép này là những thiết bị có chất lượng cực kỳ tồi tệ.

Một đoạn quảng cáo kem chữa phồng rộp xuất hiện trên mặt đất phía trước mặt tôi. Một phụ nữ có thân hình mảnh mai đến kỳ lạ, tuột mình khỏi chiếc váy ren đỏ. Khỏa thân một cách thoải mái, cô gái bôi kem lên một chỗ trên cơ thể, chưa từng có phụ nữ nào trước đây bị phồng rộp ở đó. Tôi đỏ mặt và khó chịu nhìn đi chỗ khác, vì trước đây tôi mới chỉ nhìn thấy một phụ nữ khỏa thân.

“Cậu sẽ muốn quên đi sự ngượng ngập của mình,” Harmony khuyên. “Nó đánh dấu con người cậu còn rõ rệt hơn cả Màu của cậu nữa.”

“Thật nhàm,” tôi nói.

“Đó là quảng cáo, chàng trai thân mến,” Harmony hừ hừ đầy vẻ hạ cố. Cô ta chia sẻ một nụ cười khùng khục với Vũ Công.

Một Hoàng Kim lớn tuổi vụt qua phía trên đầu, già hơn bất cứ người nào tôi từng thấy. Chúng tôi cúi đầu xuống khi bà ta lao vụt qua.

“Những người Đỏ trên này phải được trả lương,” Vũ Công giải thích khi chỉ có chúng tôi với nhau. “Không nhiều. Nhưng họ được trả tiền và đủ ân huệ để khiến họ trở nên phụ thuộc. Số tiền được trả, họ tiêu vào những thứ hàng mà kẻ khác khiến họ nghĩ rằng họ cần.”

“Tương tự với tất cả những kẻ tôi tớ,” Harmony rít khẽ.

“Vậy họ không phải là nô lệ,” tôi nói.

“Ô, họ là nô lệ,” Harmony nói. “Bị biến thành nô lệ vì ăn phải bả của những kẻ khốn kiếp kia.”

Vũ Công phải vất vả để bắt kịp chúng tôi, nên tôi bước chậm lại trong lúc ông nói. Harmony làu bàu bực bội.

“Các Hoàng Kim cấu trúc mọi thứ để khiến cuộc sống của chúng dễ dàng hơn. Chúng cho sản xuất các chương trình giải trí xoa dịu quần chúng. Vào ngày thứ bảy của mỗi tháng Trái Đất mới, chúng phân phát tiền và của bố thí để khiến cho nhiều thế hệ bị lệ thuộc. Chúng tạo ra các loại hàng hóa để đem đến cho chúng ta thứ tự do bề ngoài. Nếu bạo lực là môn thể thao của các Hoàng Kim, thì thao túng là hình thức nghệ thuật của bọn chúng.”

Chúng tôi đi vào một khu dành cho các Màu thấp kém, nơi không có các dải đường đi bộ được vạch riêng cho từng Màu. Mặt tiền của các cửa hàng có những dải băng điện tử màu Lục. Một số cửa hàng rao bán một tháng sống ở một thực tế khác trong thời gian một giờ với giá một tuần lương. Hai người đàn ông bé nhỏ với đôi mắt màu lục nhanh nhẹn và cái đầu hói nhẵn điểm xuyết bằng đinh kim loại và xăm các mã số không ngừng thay đổi gợi ý với tôi một chuyến đi tới nơi được gọi là Osgiliath. Những cửa hàng khác cung cấp dịch vụ ngân hàng hay biến đổi sinh học, hoặc những sản phẩm vệ sinh cá nhân đơn giản. Họ la hét những điều tôi không hiểu bằng các con số và những cách gọi tắt. Tôi chưa bao giờ thấy cảnh nào nhiễu loạn đến vậy.

Các nhà thổ mang những dải màu Hồng, cũng như những người phụ nữ và đàn ông đứng bên trong các quầy kính trưng bày, làm tôi đỏ bừng mặt. Mỗi người có một tấm thẻ ghi giá nhấp nháy chóp sáng được treo khéo léo bằng một sợi dây mảnh; đó là một con số thay đổi tương ứng với yêu cầu. Một cô gái nóng bỏng gọi tôi trong khi Vũ Công giải thích khái niệm tiền bạc. Ở Lykos, chúng tôi chỉ trao đổi bằng hàng hóa, rượu, thuốc lá và công nhật.

Một số khu vực trong thành phố được dành riêng cho các Màu cấp cao sử dụng. Khả năng tiếp cận những nơi này phụ thuộc vào thẻ cấp phép. Tôi không thể cứ thế đi bộ hay lái xe vào một khu Hoàng Kim hay Đồng. Nhưng một Đồng luôn có thể lang thang trong một khu Đỏ, lui tới các quầy bar hay nhà thổ. Không bao giờ có chuyện ngược lại, thậm chí kể cả ở nơi hỗn tạp, tự do cho tất cả mọi người như là Chợ - một nơi huyên náo của thương mại, của những tiếng ồn ào và không khí nặng mùi người, mùi đồ ăn và khói xe.

Chúng tôi đi sâu vào Chợ. Tôi cảm thấy an toàn trong những con hẻm chật hẹp của nơi này hơn là ngoài những đại lộ thênh thang ở các khu công nghệ cao. Chợ tối hơn, dù ánh sáng vẫn chiếu rọi và người ta vẫn hối hả bận rộn. Các tòa nhà dường như xúm lại gần nhau. Hàng trăm ban công tạo thành những dẻ xương sườn chìa ra ở trên cao trong các hẻm đường. Những lối đi chạy qua chạy lại đan chéo nhau phía trên đầu, và xung quanh chúng tôi, ánh sáng nhấp nháy từ các thiết bị. Nơi này ẩm ướt, bẩn thỉu hơn. Và tôi thấy ít Hộp Thiếc đi tuần tra hơn. Vũ Công nói có những nơi trong Chợ thậm chí cả một Đá Nham Thạch cũng không dám lui tới. “Càng ở những nơi đông đúc nhất, tính người lại càng dễ mất đi,” ông nói.

Ở giữa một đám đông mà không ai biết mặt ta hay quan tâm tới mục đích của ta quả là một cảm giác lạ lùng. Ở Lykos, tôi sẽ bị những anh chàng cùng lớn lên với tôi xô đẩy, bắt gặp những cô gái tôi từng đuổi bắt và vật lộn cùng khi còn bé. Ở đây, những người Màu khác đâm sầm vào tôi mà chẳng thèm mảy may tỏ vẻ xin lỗi. Đây là một thành phố, và tôi không thích nó. Tôi cảm thấy cô độc.

“Chúng ta tới nơi rồi,” Vũ Công nói, ra hiệu bảo tôi vào trong một khung cửa tối om, nơi có hình ảnh điện tử một con rồng đang bay sáng mờ mờ trên bề mặt đá. Một người Nâu to như hộ pháp với cái mũi là một miếng kim loại chặn chúng tôi lại. Chúng tôi chờ trong khi cái mũi kim loại ngửi hít và khụt khịt. Người này còn to con hơn cả Vũ Công.

“Có thuốc nhuộm trên tóc thằng nhóc này,” hắn ta gầm gừ với tôi, hơi thở của hắn thổi tóc tôi lên. “Thằng này là một đứa Hạ Cấp.”

Một cây súng sốc nhiệt thò ra từ thắt lưng hắn. Đằng sau cổ tay hắn giấu một lưỡi dao - tôi có thể chắc chắn điều này qua cử động của bàn tay hắn. Một gã đồ tể nữa xuất hiện cạnh hắn trên khung cửa. Gã này có những món trang sức chế tác gắn trên hai nhãn cầu, những viên hồng ngọc rất nhỏ nhấp nháy khi ánh sáng chiếu đứng vào chúng. Tôi nhìn chằm chằm vào những món trang sức và đôi mắt nâu đó.

“Có chuyện gì với thằng nhóc này vậy? Muốn chết à?” Gã đồ tể nhổ nước bọt. “Cứ nhìn tao chằm chặp nữa đi, tao sẽ moi gan mày mang ra chợ bán.”

Gã nghĩ tôi đang thách thức gã. Thực ra tôi chỉ thấy tò mò về những viên hồng ngọc, nhưng khi gã hăm dọa, tôi mỉm cười với gã rồi khẽ nháy mắt như vẫn làm trong khu mỏ. Một con dao vụt xuất hiện trên tay gã. Ở trên này các quy tắc khác hẳn.

“Nhóc, cứ tiếp tục chơi đi. Mày dám. Cứ tiếp tục nào.”

“Mickey đang chờ chúng tôi,” Vũ Công nói với gã đàn ông.

Tôi quan sát tay bạn của Mũi Kim Loại trong khi gã này cố trừng mắt muốn dọa tôi cụp mắt xuống như thể tôi là một đứa trẻ con. Mũi Kim Loại cười khẩy liếc nhìn cánh tay và bên chân của Vũ Công một cách đểu cáng. “Chẳng biết Mickey nào hết, thằng què kia.” Hắn nhìn sang gã bạn. “Mày biết Mickey là ai chứ?”

“Không. Và chả có Mickey nào ở đây hết.”

“Thật nhẹ nhõm.” Vũ Công đặt một bàn tay lên khẩu súng sốc nhiệt dưới áo khoác của ông. “Vì anh không biết Mickey, nên anh sẽ không phải giải thích với Mickey vì sao… người bạn hào phóng của tôi không thể tới được chỗ anh ta.” Ông hất áo khoác để hai gã kia có thể nhìn thấy một biểu tượng khắc trên báng súng của ông. Chiếc mũ chiến của Ares.

Vừa thấy biểu tượng, Mũi Kim Loại nuốt khan và nói, “Chết tiệt,” rồi hai gã nháo nhào đè lên nhau để mở cửa. “R-r-rút súng ra.” Ba gã nữa đi về phía chúng tôi, súng sốc nhiệt chĩa lên. Harmony mở áo vest của cô ra cho chứng thấy một quả bom buộc ở bụng. Cô xoay xoay một thiết bị điểm hỏa nhấp nháy giữa các ngón tay Đỏ nhanh nhẹn của mình.

“Thôi nào. Chúng tôi đi được chưa.”

Mũi Kim Loại nuốt khan, gật đầu. “Được rồi.”

Bên trong ngôi nhà tối om. Một thứ bóng tối đặc quánh vì khói và ánh sáng chập chờn - rất giống với thế giới của tôi. Tiếng nhạc nện thình thình. Những cây trụ kính dựng đứng như cột chống giữa đám bàn ghế, nơi người ta ngồi uống và hút thuốc. Bên trong lớp kính, có những phụ nữ đang nhảy. Một số uốn éo trong nước, những ngón chân có màng bơi và cặp đùi óng ả đong đưa theo điệu nhạc. Một số khác xoay tròn theo giai điệu thình thịch giữa làn khói màu hoàng kim hoặc sau lớp sơn ánh bạc.

Thêm mấy gã đồ tể nữa dẫn chúng tôi tới một cái bàn kê phía sau, có vẻ như được tạo thành từ nước óng ánh bảy sắc cầu vồng. Một người đàn ông mảnh khảnh ngồi ngả ngớn ở đó cùng một số tạo vật thuộc loại kỳ lạ nhất. Thoạt đầu tôi nghĩ đó là những con quái vật, nhưng càng nhìn kỹ, tôi càng thấy bối rối hơn. Họ là những con người. Nhưng họ đã bị làm cho khác biệt. Được tạo tác một cách khác biệt. Một cô gái trẻ xinh đẹp, không hơn tuổi Eo, ngồi nhìn tôi với đôi mắt màu ngọc lục bảo. Đôi cánh của một con đại bàng trắng chĩa ra từ làn da sau lưng cô gái. Cô ta không giống như một tạo vật được lôi ra từ cơn mê sảng, chỉ có điều đáng ra cô ta nên bị bỏ lại trong con mê ấy. Những người khác cũng giống như cô ta nằm ườn trong khói và ánh sáng kỳ dị.

Mickey, Nhà Tạo Tác, là một gã gầy nhẳng với nụ cười lệch và mái tóc đen rũ xuống như một vệt dầu ở một bên đầu. Một hình xăm chiếc mặt nạ thạch anh tím có làn khói bao quanh chạy vòng quanh bàn tay trái của anh ta. Đó là Phù Hiệu của một Tím - những kẻ sáng tạo - vì thế nó luôn biến đổi. Những biểu tượng màu tím khác nằm trên cổ tay anh ta. Người đàn ông này đang mân mê một khối ghép hình điện tử nhỏ có các mặt liên tục thay đổi. Các ngón tay anh ta rất nhanh nhẹn, khẳng khiu và đài hơn mức bình thường, và có tất cả mười hai ngón. Thật kinh ngạc. Tôi chưa bao giờ gặp một nghệ sĩ trước đây, thậm chí là trên MHN. Họ cũng hiếm như những người Trắng.

“À, Vũ Công,” anh ta thở dài, không buồn rời mắt khỏi khối xếp hình của mình. “Tôi có thể nhận ra ông từ tiếng bước chân kéo lết.” Anh ta nheo mắt nhìn khối xếp hình trên tay. “Và Harmony. Tôi có thể ngửi thấy em từ ngoài cửa, em yêu. Nhân tiện, quả bom ghê quá. Lần sau nếu em cần món gì đó thực sự lén lút, hãy tìm Mickey, được chứ?”

“Mick,” Vũ Công lên tiếng, và ngồi xuống bàn cùng với những tạo vật trong mơ kia. Tôi thấy rõ Harmony đang bị khói làm cho chóng mặt chút ít. Còn tôi đã quen hít thở những thứ còn tệ hại hơn nhiều.

“Nào, Harmony, em yêu,” Mickey hầm hừ. “Em đã chịu từ bỏ lão què này chưa thế? Để gia nhập gia đình anh chẳng hạn? Đồng ý nhé? Dành cho em một đôi cánh nhé? Hay móng vuốt cho hai bàn tay? Hay một cái đuôi? Hay sừng - trông em sẽ dữ dằn lắm với những cái sừng. Nhất là khi được quấn người trong tấm ga trải giường bằng lụa của anh.”

“Tạo tác cho chính anh một linh hồn đi, rồi có thể anh sẽ có cơ hội,” Harmony dè bỉu.

“À, nếu phải trở thành một Đỏ để có linh hồn, thì anh không cần nó đâu.”

“Vậy thì vào việc thôi.”

“Gấp gáp quá, em yêu. Trò chuyện nên được nhìn nhận như một hình thức nghệ thuật, hay như một bữa tiệc lớn. Mỗi món ăn phải được đưa ra đúng thời điểm.” Các ngón tay anh ta lướt đi trên khối xếp hình. Anh ta ghép các mảnh vào nhau dựa trên tần số điện tử của chúng, nhưng hơi chậm để kịp ghép chúng lại trước khi chúng thay đổi. Anh ta vẫn chưa ngẩng đầu lên.

“Chúng tôi có một đề nghị dành cho anh, Mickey,” Vũ Công nóng lòng nói. Ông đưa mắt nhìn xuống khối xếp hình.

Nụ cười của Mickey dài thượt và méo xệch. Anh ta không ngước mắt lên. Vũ Công nhắc lại.

“Vậy là thẳng vào việc chính hả, ông què? Nào, đề nghị đi.”

Vũ Công giật khối xếp hình khỏi hai bàn tay Mickey. Cả bàn im bặt. Đám đồ tể hằm hè sau lưng chúng tôi và nhạc tiếp tục nện thình thình. Tim tôi đập đều đặn, và tôi đưa mắt nhìn khẩu súng sốc nhiệt trên đùi gã đồ tể gần nhất. Mickey từ tốn ngước mắt lên và chấm dứt tình thế căng thẳng bằng một nụ cười nửa miệng. “Chuyện gì nào, ông bạn của tôi?”

Vũ Công gật đầu với Harmony, và cô ta đưa một cái hộp nhỏ cho Mickey.

“Một món quà sao? Em không cần phải thế.” Mickey xem xét cái hộp. “Đồ rẻ tiền. Các vị đúng là một Màu không có gu thẩm mỹ gì cả.” Rồi anh ta mở cái hộp ra và thảng thốt kêu lên kinh hoàng. Anh ta bật lùi khỏi bàn, đóng sập nắp hộp lại. “Lũ khốn ngu ngốc chết tiệt các người. Cái quái gì thế này?”

“Anh biết là gì mà.”

Mickey cúi người về phía trước và giọng anh ta trở thành tiếng rít gằn. “Các người mang chúng tới đây à? Làm thế nào các người có được chúng? Các người có mất trí không đấy?” Mickey liếc mắt về phía đám thuộc hạ, đám này đưa mắt nhìn xuống chiếc hộp, băn khoăn tự hỏi điều gì đã khiến cho Thủ Lĩnh của chúng choáng váng đến vậy.

“Mất trí ư? Chúng tôi là những gã khốn điên rồ.” Vũ Công mỉm cưới. “Và chúng tôi muốn gắn chúng. Thật nhanh.”

“Gắn?” Mickey bắt đầu bật cười.

“Vào cậu ta.” Vũ Công chỉ vào tôi.

“Biến!” Mickey gắt lên với đám người xung quanh anh ta. “Biến, lũ vô lại nịnh hót giả dối chúng mày! Tao đang nói với chúng mày đấy… lũ quái đản chúng mày! Xéo ra ngoài!” Khi đám người xung quanh đã gấp gáp rời đi, anh ta mở nắp hộp và đổ thứ bên trong ra bàn. Một đôi cánh màu vàng kim, Phù Hiệu của một Hoàng Kim, rơi cạch xuống bàn.

Vũ Công ngồi xuống. “Chúng tôi muốn anh biến chàng trai của chúng tôi đây thành một Hoàng Kim.”

own Dịch giả: Lê Đình Chi —★— ĐỎ TRỖI DẬY ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.