Không có thời gian để lãng phí cho việc quay trở lại lâu đài. Tôi đã có trong tay các chàng trai cô gái tôi cần. Tôi đã có những người dày dạn nhất của tất cả các đội quân. Những chiến binh bé nhỏ, ranh mãnh, trung thành và nhanh nhẹn. Tôi lột lấy bộ Giáp Phản Chấn của Apollo. Những tấm giáp vàng bám dính lấy tứ chi của tôi như chất lỏng. Tôi đưa đôi ủng Trọng Lực của y cho Sevro, song chúng quá rộng so với cậu ta. Tôi tháo đôi ủng của mình, cũng là đôi của bố cậu ta, để cậu ta có thể dùng chúng; đôi ủng này làm các ngón chân của tôi bị ép lại thật kinh khủng. Thay vào đó, tôi xỏ chân vào đôi ủng của Apollo.
“Ủng của ai thế này?” Sevro hỏi tôi.
“Ông già cậu,” tôi bảo cậu ta.
“Vậy là cậu đoán ra rồi.” Sevro bật cười.
“Ông ấy đang bị nhốt trong hầm ngục Nhà Apollo.”
“Gã Phàm Phu ngốc nghếch!” Cậu ta lại phá lên cười. Hai bố con họ có một mối quan hệ thật kỳ lạ.
Tôi giữ lại thanh Kiếm Lưỡi Mềm, mũ chiến, Găng Xung và Khiên Xung của Apollo cùng bộ Giáp Phản Chấn của y. Sevro được thừa kế Áo Khoác Tàng Hình. Tôi bảo cậu ta bám sát tôi. Rồi sau đó tôi bảo Những Kẻ Gào Rú của mình buộc thắt lưng vào với nhau.
Những đôi ủng Trọng Lực có thể đưa một người mặc Giáp Xung Phong khi người đó xách theo một con voi ở mỗi bên cánh tay. Chúng hoàn toàn đủ mạnh để nhấc tôi và Những Kẻ Gào Rú của tôi, họ treo mình vào cánh tay và chân tôi bằng dây đai buộc vào thắt lưng trong khi tôi đưa cả bọn qua cơn bão tuyết quay cuồng lên cao mãi tới Olympus. Sevro mang theo số còn lại.
Các Giám Thị đã chơi trò của họ. Họ đã thúc ép một thời gian quá dài. Họ biết tôi là một kẻ nguy hiểm, một thứ khác biệt. Sớm hay muộn, họ cũng phải biết tôi sẽ tấn công và đánh gục họ. Hoặc có thể họ nghĩ tôi vẫn là một cậu nhóc. Lũ ngốc. Alexander tiêu diệt quốc gia đầu tiên khi mới chỉ là một cậu nhóc.
Chúng tôi bay lên qua cơn bão qua các triền dốc của Olympus. Ngọn núi nổi bồng bềnh ở độ cao gần một dặm phía trên sông Argos. Không có cánh cửa nào. Không có bến tàu. Tuyết phủ kín các triền dốc. Mây che phủ phần đỉnh núi lấp lánh. Tôi dẫn Những Kẻ Gào Rú tới chỗ tòa thành màu xương nhợt nhạt nằm trên đỉnh sườn núi dốc đứng. Tòa thành nhô cao vút lên khỏi ngọn núi như một thanh kiếm bằng cẩm thạch. Những Kẻ Gào Rú từng đôi một tháo thắt lưng ra và nhảy xuống ban công cao nhất.
Chúng tôi nằm phục xuống khoảng hiên bằng đá. Từ đây, chúng tôi có thể thấy vùng đất mờ sương của Nhà Mars, những ngọn đồi lỏm chởm đá cùng các vùng đất bằng phẳng của Nhà Minerva, Rừng Lớn của Nhà Diana, rặng núi nơi đội quân của tôi đang chiếm giữ Nhà Jupiter. Đáng lẽ tôi phải ở dưới đó. Lũ ngốc lẽ ra nên bằng lòng với những gì đã làm được.
Lẽ ra bọn họ không nên bắt Ngựa Hoang.
Tôi mặc bộ Giáp Phản Chấn bằng vàng. Nó như lớp da thứ hai. Chỉ có khuôn mặt của tôi còn lộ ra. Tôi lấy bồ hóng từ một trong Những Kẻ Gào Rú bôi lên má và miệng. Đôi mắt tôi rực cháy phẫn nộ. Mái tóc vàng xõa tung trên vai. Tôi rút Lưỡi Hái và xỏ chiếc Găng Xung sóng ngắn vào bàn tay trái. Cây Kiếm Lưỡi Mềm tôi đeo bên hông; tôi không biết dùng nó thế nào. Đất bẩn cáu lại dưới các móng tay tôi. Cảm giác tê cóng vì lạnh gặm nhấm ngón út và ngón giữa bàn tay trái của tôi. Cả người tôi bốc mùi. Áo choàng của tôi bốc mùi vì nó là một bộ da chết. Nó rũ xuống im lìm sau lưng tôi. Màu lông trắng loang vết máu của một Giám Thị. Tôi kéo phần trùm đầu lên. Tất cả chúng tôi đều làm thế. Nom chúng tôi giống như những con sói. Và chúng tôi phả ra toàn mùi máu.
Tốt nhất là những Người Tuyển Lựa nên thích chuyện này, nếu không tôi sẽ chết.
“Chúng ta cần Jupiter,” tôi nói với Những Kẻ Gào Rú. “Tìm hắn cho tôi. Vô hiệu hóa bất cứ kẻ nào khác chúng ta bắt gặp. Cây Kế, Cô lấy ủng Trọng Lực của tôi và đi gọi thêm tăng viện. Đi mau.”
Chân trần, tôi dùng Găng Xung của mình đấm tung cửa. Chúng tôi thấy Venus đang nằm trên giường trong một bộ đồ lụa; tuyết đang tan chảy trên bộ giáp của bà ta dựng bên lò sưởi; bà ta vừa quay về sau khi giúp Chó Rừng. Nho, bánh pho mát và rượu vang được bày trên chiếc bàn đêm. Những Kẻ Gào Rú đè bà ta xuống. Bốn người, để đảm bảo chắc ăn. Chúng tôi trói Venus vào các cọc giường. Đôi mắt Hoàng Kim của bà ta mở to vì choáng váng. Bà ta hầu như không thể nói thành lời.
“Các người không thể! Ta là Sẹo! Ta là Sẹo!” là tất cả những gì bà ta có thể thốt lên. Bà ta nói chuyện này là bất hợp pháp, nói bà ta là một Giám Thị, và chúng tôi không được phép tấn công họ. Làm thế nào chúng tôi lên đây được? Bằng cách nào? Ai đã giúp chúng tôi? Tôi đang mặc giáp của ai? À, đó là giáp của Apollo. Đúng là của Apollo. Apollo đâu? Một bộ quần áo lịch sự của đàn ông treo trong góc phòng. Hai người họ là tình nhân. “Ai đã giúp các người?”
“Tôi tự giúp mình,” tôi nói với bà ta, và dùng một con dao găm gõ gõ lên bàn tay óng ả của bà ta. “Còn lại bao nhiêu Giám Thị?” Bà ta không nói gì. Đây là chuyện không thể xảy ra. Chưa từng xảy ra. Lũ trẻ không thể chiếm Olympus, trong lịch sử tất cả các hành tinh chuyện này chưa từng được nghĩ tới. Dẫu vậy chúng tôi vẫn bịt mồm bà ta lại, rồi bỏ mặc bà ta bị trói, nửa trần trụi, trong khi cửa sổ mở toang để bà ta nếm mùi lạnh giá.
Những Kẻ Gào Rú và tôi lén bước đi trong tòa tháp hình chóp. Tôi nghe thấy tiếng Cây Kế mang tiếp viện tới. Tactus sẽ có mặt ở đây để đóng góp phần cuồng nộ của anh ta. Và Milia sẽ tới. Không lâu sau đó là Nyla. Đội quân của tôi tới vì Ngựa Hoang. Vì tôi. Vì đám Giám Thị đã lừa gạt chúng tôi, làm ô nhiễm thức ăn, nguồn nước của chúng tôi, và xua lũ ngựa của chúng tôi xổng mất. Chúng tôi đi từ phòng này qua phòng khác. Tìm kiếm trong các phòng tắm nước lạnh, phòng tắm nước nóng, phòng xông hơi, phòng đá, phòng tắm bể, các phòng tiêu khiển đầy ắp những ả Hồng, các phòng quan sát nổi giả lập dành cho Giám Thị. Chúng tôi bắt gặp Juno trong bể tắm. Những Kẻ Gào Rú lội xuống nước để lôi bà ta ra. Bà ta không có vũ khí, nhưng anh chàng Sevro đã phải đánh ngất bà ta bằng một khẩu súng sốc nhiệt đánh cắp được sau khi bà ta bẻ gãy tay Thằng Hề và bắt đầu dùng chân nhận chìm cậu ta xuống. Có vẻ bà ta cũng đã không chịu đi như đáng lẽ phải làm. Tất cả bọn họ đều là những kẻ vi phạm quy tắc.
Chúng tôi tìm thấy Vulcan trong một phòng quan sát nổi giả lập, một đống lửa nổ lách tách ở góc phòng. Ông ta thậm chí còn không thấy chúng tôi tới cho đến khi chúng tôi tắt thiết bị này đi. Vulcan đang theo dõi Cassius đứng bên rìa một bờ thành trong khi những mũi tên lửa bay vụt qua trên bầu trời mù mịt khói. Đám Giám Thị đã cung cấp cho họ máy bắn đá. Còn một màn hình khác chiếu cảnh Chó Rừng đang loạng choạng bước đi trên tuyết vào một miệng hang trên núi. Lilath đón hắn ở đó cùng một chiếc áo choàng giữ nhiệt và một Robot Cấp Cứu.
Tôi hỏi các Giám Thị Ngựa Hoang đã bị đưa tới đâu. Họ nói tôi nên hỏi Apollo hay Jupiter. Chuyện này không phải điều họ bận tâm. Và đáng lẽ cũng chẳng nên làm tôi bận tâm. Có vẻ đầu óc tôi đã có vấn đề. Tôi hỏi bọn họ xem họ sẽ hành động thế nào. “Tôi có tất cả các cây rìu.”
Đội quân của tôi trói các Giám Thị lại, và chúng tôi điệu bọn họ đi cùng trong khi đi xuống, ùa từ tầng này tới tầng khác như một dòng thác những sinh vật điên dại nửa người nửa sói. Chúng tôi chạy ngang qua những người hầu Đỏ Cấp Cao và Nâu cũng như những cô gái Hồng mua vui trong nhà. Tôi không để ý tới bọn họ, song đội quân của tôi, trong con phấn khích cuồng dại, xông vào bất cứ ai họ trông thấy. Họ đánh gục các Đỏ và tiêu diệt sạch sẽ bất cứ kẻ Xám nào phạm phải sai lầm chống lại chúng tôi. Sevro đã phải bóp cổ một cậu nhóc Nhà Ceres khi cậu ta ngồi lên ngực một người hầu Đỏ, dùng hai nắm tay đầy sẹo đấm liên hồi lên mặt người đó. Hai gã Xám bị Tactus giết khi bọn họ tìm cách bắn vào anh ta. Anh ta giật súng sốc nhiệt và bẻ gãy cổ hai người nọ. Một toán gồm bảy Xám tìm cách hạ tôi. Song tấm Khiên Xung đã bảo vệ tôi khỏi những khẩu súng sốc nhiệt của họ. Chỉ khi nào bọn họ tập trung hỏa lực và tấm khiên bị nóng quá mức, tôi mới bị tổn thương. Tôi chắn luồng nhiệt rồi hạ họ bằng Lưỡi Hái của mình.
Đội quân của tôi tiến lên, thoạt đầu khá chậm chạp. Nhưng cứ sau bốn phút lại có thêm nhiều người tới. Tôi căng thẳng tột độ. Chúng tôi đang không đủ nhanh. Jupiter cũng như Pluto hay bất cứ Giám Thị nào khác còn sót lại có thể tiêu diệt chúng tôi. Đội quân của tôi đang phấn chấn vì họ có tôi; họ nghĩ tôi bất tử, không thể ngăn nổi. Họ đã nghe chuyện tôi giết Apollo. Tôi nghe thấy những biệt danh vang lên liên tục trong hàng ngũ các chiến binh trong lúc chúng tôi ùa qua các gian sảnh rộng mênh mông, lộng lẫy. Kẻ Sát Thần, Người Hạ Mặt Trời, họ tôn vinh tôi. Song cả các Giám Thị cũng đã nghe thấy những điều này. Những người bị chúng tôi bắt, kể cả những người ít nhiều cảm thấy thú vị trước ý tưởng các học viên tấn công Olympus, giờ đây cũng nhìn tôi chằm chằm với khuôn mặt tái nhợt. Họ hiểu ra bản thân họ là một phần trong trò chơi họ nghĩ đã thoát khỏi từ nhiều năm trước, và không có Robot Cấp Cứu nào hướng tới Olympus. Thật nực cười khi quan sát những vị thần đang nhận ra từ trước tới giờ họ vẫn luôn là những kẻ người trần mắt thịt.
Tôi phái hàng chục thám báo tỏa đi khắp bên trong cung điện, nói cho họ biết tôi cần gì. Tôi đã có thể nghe thấy kế hoạch của mình đang truyền đi trong những gian sảnh dưới chân mình. Vẫn còn lại Jupiter, Pluto, Mercury và Minerva. Họ đang tới tìm tôi. Hay tôi đang tới tìm họ? Tôi không biết nữa. Tôi cố nghĩ mình là một kẻ săn mồi, nhưng tôi không thể. Con cuồng nộ của tôi đang lắng xuống. Nó chậm lại, nhường chỗ cho sự sợ hãi khi các hành lang kéo dài ra. Bọn họ đang giữ Ngựa Hoang; tôi nhắc mình nhớ lại mùi tóc cô. Đây là những Sẹo đã bị mua chuộc bởi kẻ đã giết vợ tôi. Máu chảy nhanh hơn. Cơn cuồng nộ của tôi trở lại.
Tôi gặp Mercury trong một hành lang. Ông ta cười như hóa dại và hát lớn những bài ca chúc rượu tục tĩu từ MHN trong khi đối mặt với sáu chiến binh của tôi. Ông ta mặc một chiếc áo choàng tắm song lại đang nhảy múa như một gã điên quanh các nhát đâm của ba Ngựa Chết. Tôi chưa từng thấy ai uyển chuyển như thế bên ngoài các khu mỏ. Ông ta di chuyển hệt như tôi khi khoan hầm lò. Sự cuồng nộ phối hợp cân đối với sức mạnh. Một cú đá, một cú cùi chỏ, một cú vận lực để làm trật khớp đầu gối.
Ông ta dùng bàn tay tát vào mặt một trong các chiến binh của tôi. Đá vào hạ bộ một người khác, rồi nhảy qua đầu một người, túm lấy tóc cô gái trong khi lộn ngược trên không, hạ xuống và ném cô gái vào tường như ném một con búp bê vải. Sau đó ông ta quật một cậu bé phía trước phải quỳ sụp gối xuống, cắt lìa ngón tay cái của một cô gái để cô không cầm được kiếm nữa, rồi tìm cách đấm tôi một cú móc trái trước khi nhảy đi. Tôi nhanh hơn ông ta, và khỏe hơn, bất chấp tài năng khó tin của ông ta với thanh Kiếm Lưỡi Mềm; thế nên khi bàn tay ông ta lao về phía mặt tôi, tôi đấm vào cẳng tay ông ta mạnh hết sức có thể, làm xương kêu răng rắc. Ông ta hét lên và cố nhảy lùi lại, nhưng tôi túm lấy bàn tay ông ta và đấm dữ dội vào cánh tay cho tới khi nó gãy hẳn.
Rồi tôi để ông ta lảo đảo nhào đi với vết thương.
Chúng tôi đang ở trong một hành lang, các chiến binh của tôi dàn ra quanh ông ta. Tôi lớn tiếng lệnh cho những người khác lùi lại và vung Lưỡi Hái của mình lên. Mercury như một thiên sứ nhỏ. Nhỏ người, to ngang, với khuôn mặt trẻ con. Hai gò má ông ta ửng hồng. Ông ta đã uống rượu. Mái tóc vàng tết lại xòa xuống mắt. Ông ta hất các lọn tóc ra sau. Tôi nhớ ông ta từng muốn chọn tôi cho Nhà của mình nhưng những Người Tuyển Lựa của ông ta đã bác bỏ. Lúc này, ông ta vung vẩy thanh Kiếm Lưỡi Mềm của mình như một thi sĩ với cây bút lông, nhưng một bên tay ông ta đã trở nên vô dụng sau khi tôi đánh gãy nó.
“Cậu quả là một anh chàng hoang dã,” ông ta nói trong cơn đau.
“Đáng lẽ ông nên chọn tôi cho Nhà của mình.”
“Tôi đã bảo họ đừng có ép cậu. Nhưng họ có chịu nghe không? Không không không không không. Apollo ngu ngốc. Sự kiêu hãnh có thể làm người ta mù quáng.”
“Cả những thanh kiếm cũng thế.”
“Xuyên qua mắt à?” Mercury nhìn vào bộ giáp của tôi. “Vậy là ngoẻo rồi?” Ai đó lớn tiếng giục tôi giết ông ta. “Ái chà chà. Bọn họ đang đói. Cuộc quyết đấu này có thể vui đây.”
Tôi cúi đầu chào.
Mercury nhún gối cúi đầu đáp trả.
Tôi thích vị Giám Thị này. Nhưng tôi cũng không muốn ông ta giết tôi bằng thanh Kiếm Lưỡi Mềm đó.
Vậy nên tôi tra kiếm của mình vào bao và dùng Găng Xung bắn vào ngực làm ông ta tê liệt. Sau đó, chúng tôi trói ông ta lại. Ông ta vẫn cười sằng sặc. Nhưng xa hơn về cuối hành lang, đằng sau ông ta, tôi thấy Jupiter - trông như một vị thần trong bộ áo giáp chinh tề - điên cuồng xông tới với một cây Gậy Xung đầu cong và một thanh Kiếm Lưỡi Mềm. Một Giám Thị khác cũng mặc giáp đi cùng y, có lẽ là Minerva. Chúng tôi lùi lại. Dẫu vậy, bọn họ vẫn đánh tan nát đội quân của tôi. Họ xông thẳng vào gian hành lang, đánh các cậu con trai và cô gái của chúng tôi ngã gục như những chiếc trục lăn cán lên thân lúa mì. Chúng tôi không thể làm tổn hại tới bọn họ. Các chiến binh của tôi phải lùi lại theo chính lối chúng tôi đã đi tới, lui dần lên cầu thang, lên các tầng cao hơn, ở đó chúng tôi gặp những nhóm tăng viện mới. Chúng tôi giẫm đạp lên nhau, ngã nhào xuống nền đá cẩm thạch, chạy qua những dãy phòng vàng son chói lọi để đào thoát khỏi Jupiter và Minerva khi hai người họ leo lên cầu thang. Jupiter phá lên cười khi những thanh kiếm và mũi giáo thô sơ của chúng tôi bị bật ra khỏi giáp của y.
Chỉ các món vũ khí của tôi là có thể làm y bị thương. Nhưng chưa đủ. Cây Kiếm Lưỡi Mềm của Jupiter đâm xuyên qua Khiên Xung của tôi và đâm thấu Giáp Phản Chấn trên đùi tôi. Tôi rít lên vì đau và giơ Găng Xung bắn về phía y. Khiên của y đỡ lấy luồng xung và đứng vững, nhưng cũng chật vật. Y vung Kiếm Lưỡi Mềm quất về phía tôi như một cây roi. Mũi kiếm cày vào mí mắt tôi, chỉ chút nữa đã lấy đi con mắt. Máu tứa ra từ vết thương nhỏ, và tôi gầm lên giận dữ. Tôi lao vào y, qua bên Minerva, đấm chiếc Găng Xung vào cằm y. Cú đòn làm cả món vũ khí và nắm tay của tôi bị hủy hoại, nhưng nó cũng làm vỡ chiếc mũ chiến vàng và làm y loạng choạng. Tôi không cho y thời gian để hồi lại. Tôi hét lớn và dùng Lưỡi Hái chém tới lia lịa trong lúc đồng thời vụng về đâm y với cây Kiếm Lưỡi Mềm tôi có trong tay. Đó là một vũ điệu điên cuồng. Tôi đâm xuyên qua đầu gối của y với cây Kiếm Lưỡi Mềm lạ lẫm. Y cắt toạc đùi tôi bằng cây kiếm của mình. Lớp giáp khép kín lại quanh vết thương, ép kín miệng nó lại và tiêm thuốc giảm đau.
Chúng tôi đang ở đầu trên cùng của một giếng cầu thang tròn khi tôi đẩy lùi y. Lưỡi kiếm dài của y dừng lại gần như bất động, rồi quấn lấy chân tôi như một thòng lọng, chuẩn bị siết lại và cắt rời chân tôi từ sát hông. Tôi lao người vào y nhanh hết tốc lực. Chúng tôi lăn nhào xuống cầu thang. Rồi y lăn người đứng dậy. Tôi ngáng y lùi lại. Giáp chạm giáp.
Chúng tôi đâm nhào vào một phòng quan sát nổi giả lập. Những tia lửa bắn tung tóe. Tôi tiếp tục la hét và đẩy để y không thể cắt rời chân tôi bằng thanh Kiếm Lưỡi Mềm, lúc đó vẫn quấn chặt quanh da thịt tôi. Y loạng choạng lùi lại, mất thăng bằng khi tôi ôm lấy y lao qua một cửa sổ, và chúng tôi rơi ra ngoài khoảng không. Không ai trong chúng tôi có ủng Trọng Lực, vì thế chúng tôi rơi tự do ba mươi mét xuống một lớp tuyết bên sườn núi. Chúng tôi lăn nhào xuống theo triền dốc tới gần quãng rơi từ trên cao một dặm xuống dòng sông Argos đang cuộn chảy.
Tôi dừng lại trên tuyết. Cố đứng dậy. Tôi không thấy y. Tôi nghĩ mình nghe thấy y cằn nhằn ngoài xa. Cả hai chúng tôi đều bị phủ kín trong mây. Tôi nằm phục xuống lắng nghe, nhưng thính lực của tôi vẫn chưa phục hồi sau đòn tấn công của Apollo.
“Mày sẽ chết vì chuyện này, nhóc con,” Jupiter nói. Giọng như thể từ dưới nước vọng lên. Y đang ở đâu? “Đáng lẽ mày phải biết vị trí của mình. Mọi thứ đều có một trật tự. Mày ở ngay gần đỉnh. Nhưng mày không phải ở trên đỉnh, nhóc.”
Tôi nói gì đó hùng hồn về việc sự xứng đáng chẳng có mấy ý nghĩa.
“Mày không thể mang sự xứng đáng ra tiêu được.”
“Vậy là Đại Thống Đốc trả tiền để ông làm việc này?”
Tôi nghe thấy một tiếng tru ngoài xa. Cái bóng của tôi.
“Mày nghĩ rồi mày sẽ làm gì hả nhóc con? Sẽ giết tất cả Giám Thị bọn ta chắc? Hay buộc bọn ta để mày thắng? Mọi thứ không vận hành như thế, nhóc.” Y nhìn quanh tìm tôi. “Không mấy chốc nữa lũ Quạ của Đại Thống Đốc sẽ tới trên tàu của chúng, mang theo kiếm và súng. Những chiến binh thực thụ, nhóc ạ. Những kẻ với những vết sẹo mà mày không thể mơ thấy được. Đám Đá Nham Thạch dưới quyền chỉ huy của các Pháp Quan Hoàng Kim và các Hiệp Sĩ. Mày mới chỉ đang chơi thôi. Nhưng họ sẽ nghĩ mày đã hóa điên. Và họ sẽ bắt mày, làm mày đau đớn rồi giết mày.”
“Không đâu nếu tôi thắng trước khi họ tới đây.” Đó là chìa khóa cho tất cả. “Có thể có sự chậm trễ trong việc truyền tín hiệu về các màn hình nổi trước khi những Người Tuyển Lựa thấy được chúng, nhưng là bao lâu đây? Ai biên tập lại những đoạn phim đáng tởm đó khi ông đang đánh nhau? Chúng tôi sẽ đảm bảo chắc chắn là thông điệp được gửi đi chân thực.”
Tôi gỡ dải băng ngăn mồ hôi màu đỏ ra khỏi đầu mình, lau mồ hôi trên mặt, rồi lại đeo nó lên đầu.
Jupiter im lặng.
“Vậy thì những Người Tuyển Lựa sẽ thấy cuộc trò chuyện này. Họ sẽ thấy Đại Thống Đốc đang mua chuộc để các người lừa đảo. Họ sẽ thấy tôi là học viên đầu tiên trong lịch sử dám tấn cống Olympus. Và họ sẽ thấy tôi quật ông xuống, lột giáp của ông, lôi ông trần trụi lê lết trên tuyết, nếu ông đầu hàng. Nếu không, tôi sẽ ném xác ông từ trên Olympus xuống và gửi những dòng nước tiểu Hoàng Kim xuống theo sau ông.”
Mây đã tan và Jupiter đứng trước mặt tôi, trên tuyết. Những giọt máu đỏ nhỏ xuống từ bộ giáp vàng của y. Y cao lớn, rắn rỏi, hung bạo. Nơi này là nhà của y. Là lãnh địa của y. Lũ trẻ chỉ là đồ chơi của y cho tới khi chúng giành được sẹo của riêng mình. Y cũng giống như bất cứ kẻ độc tài đẹp mã nào khác trong lịch sử. Một nô lệ cho những ý thích bất chợt của chính mình. Chủ nhân chẳng của gì hết ngoài sự ích kỷ. Y chính là Hiệp Hội - một con quái vật đã chìm vào sự suy đồi, song vẫn không hề nhìn ra thói đạo đức giả của chính mình. Y nhìn nhận tất cả sự giàu sang, tất cả quyền lực này là thứ đương nhiên y phải có. Y đang bị lừa dối. Tất cả bọn họ đều thế. Nhưng tôi không thể đánh gục y từ phía trước. Không, cho dù tôi chiến đấu giỏi đến thế nào. Y quá mạnh.
Cây Kiếm Lưỡi Mềm của y rũ xuống trên tay như một con rắn. Chỉ cần bấm nút, nó sẽ trở nên cứng rắn, dài cả mét. Áo giáp của y sáng ánh lên. Buổi sáng rạng dần trong khi chúng tôi đối diện nhau. Một nụ cười bừng nở trên môi y.
“Mày đã có thể là một cái gì đó trong Nhà của tao. Nhưng mày là một thằng nhóc ngu ngốc, hung hãn và thuộc Nhà Mars. Mày vẫn chưa thể giết người như tao, ấy vậy mà mày dám thách thức tao. Thuần túy là cuồng nộ. Thuần túy là ngu ngốc.”
“Không. Tôi không thể thách thức ông.” Tôi ném Lưỡi Hái của mình xuống dưới chân y, và ném luôn cả thanh Kiếm Lưỡi Mềm cùng với nó. “Vì thế tôi sẽ lừa đảo.” Tôi gật đầu. “Làm đi, Sevro.”
Cây Kiếm Lưỡi Mềm vụt lên khỏi mặt đất, cứng lại, và chém qua hai bên gân kheo của Jupiter trong khi y quay vòng. Cú đánh của y đi cao quá mất sáu mươi xăng ti mét. Y đã quen chiến đấu với người trưởng thành. Hoàn toàn vô hình, Sevro làm hai cánh tay Jupiter bị thương và tước vũ khí của y. Bộ Giáp Phản Chấn chảy tới các vết thương để cầm máu lại, song phần gân sẽ cần tới sự can thiệp y khoa thực sự.
Khi Jupiter im lặng, Sevro tắt Áo Choàng Tàng Hình của Apollo đi. Chúng tôi đoạt lấy vũ khí của Jupiter. Bộ giáp của y sẽ chẳng vừa với ai cả trừ Pax. Pax tội nghiệp. Anh ta hẳn trông sẽ rất tuyệt trong bộ đồ bảnh bao này. Chúng tôi lôi Jupiter lên sườn dốc.
Trong cung điện, trận chiến đã đảo chiều. Có vẻ như các trinh sát của tôi đã tìm thấy thứ tôi bảo họ tìm. Milia chạy tới chỗ tôi, một nụ cười hài lòng nở rộng trên khuôn mặt dài của cô. Giọng nói của cô, như thường lệ, ề à trầm trầm khi cô thuật lại tin vui cho tôi nghe.
“Chúng tôi đã tìm thấy kho vũ khí của họ.”
Một nhóm thành viên Nhà Venus, vừa được giải phóng khỏi cảnh nô lệ, rầm rầm lao qua. Những chiếc Găng Xung và Giáp Phản Chấn của họ sáng long lanh. Olympus đã là của chúng tôi, còn Ngựa Hoang đã được tìm thấy.
Giờ chúng tôi đã có tất cả những chiếc rìu.