“Một tin nhắn khác thưa cô Thanh tra,” Helen nói khi ló đầu qua cánh cửa.
Kim cũng đoán thế khi nghe thấy tiếng thét của Karen và khuôn mặt ửng đỏ của người cán bộ hỗ trợ gia đình này.
Cô thấy cả bốn người trong phòng khách phụ đúng như cô nghĩ. Hoạt động này hoàn toàn đối lập với hoàn cảnh. Không như phòng khách chính thức cắt ngang sảnh chính, căn phòng này được phủ ánh sáng màu sữa nhẹ nhàng với những đồ nội thất mềm mại và ấm áp, cùng những chiếc ghế sofa quây quanh lò sưởi và một chiếc tivi. Rõ ràng nó được dành cho không gian gia đình để tụ tập nghỉ ngơi thư giãn buổi tối. Nhưng bây giờ cô có cảm giác căn phòng có thể bùng nổ với sự căng thẳng vào bất kì giây phút nào.
Stephen đi lại quanh khu vực phía sau ghế sofa. Robert đứng gần cửa sổ và đang tự cắn móng tay. Karen cùng Elizabeth ngồi gần nhau và nhìn chằm chằm vào điện thoại của họ.
“Điều quái quỷ này có nghĩa là gì?” Stephen gào lên.
Kim đưa tay về hướng Karen - người ngay lập tức bật sẵn điện thoại lên cho cô. Kim thấy ngay tin nhắn này từ một số khác với tin nhắn đầu tiên. Tiếp theo cô cầm điện thoại của Elizabeth và thấy câu từ giống hệt nhau.
Con gái của chúng mày hiện nay an toàn. Trò chơi sẽ bắt đầu vào ngày mai.
“Nói tôi nghe đi cô Thanh tra. Điều này có nghĩa là gì?” Stephen nổi điên.
Kim lắc đầu. Tại lúc này cô không có chút manh mối nào về cái họ đang đương đầu.
Cô không thể ngừng tự hỏi về mục đích của tin nhắn này. Nó không đòi hỏi gì cả. Nó cũng không dặn dò gì. Nó có vẻ như một trò châm chọc.
“Các cô có lường trước được chuyện này không?” Stephen hỏi. “Chúng ta phản ứng như thế nào? Chúng ta sẽ nói gì?”
“Vào lúc này chúng ta không nên nói gì cả, anh Hanson ạ. Tin nhắn không đòi hỏi phản hồi nào,” Kim trả lời bình tĩnh.
Anh ta vung tay lên trời. “Đó thật sự là cách thức cô xử lí cuộc điều tra này hả cô Thanh tra? Không phản hồi?”
Kim cố gắng không phản ứng lại sự kích động do sợ hãi của anh ta, nhưng rõ ràng cơn giận dữ đó nhắm thẳng về phía cô.
Kim định mở miệng thì Helen bước lên trước.
“Hãy cố tập trung vào phần đầu tiên của tin nhắn,” bà ta nói khi nhìn quanh các bậc phụ huynh kia. “‘Con gái của chúng mày hiện nay an toàn.’”
Những bà mẹ kia đưa mắt nhìn người phụ nữ tốt bụng này ngồi xuống phía cuối ghế sofa. Elizabeth cố gắng trong vô vọng để kiềm giữ những giọt nước mắt nhưng Karen để mặc chúng tuôn trào.
Helen nhìn Kim để chờ sự cho phép tiếp tục. Kim khẽ gật đầu. Đây không phải kĩ năng của cô.
“Xem này, hãy nhìn vào tính logic. Dù những kẻ đó là ai thì chúng cũng muốn điều gì đó từ các vị. Sẽ không có lợi lộc theo bất kì cách nào nếu chúng hãm hại hai cô bé.”
Tất cả mọi ánh mắt đổ dồn về Helen. Giọng nói ấm áp và an ủi của bà thu hút họ như trong một buổi giảng đạo. Hẳn là bà đã trải qua những chương trình tập huấn nghiêm túc trong công việc.
Robert ngồi xuống cạnh Karen và nhẹ nhàng nắm tay cô ta. Một cách vô thức cô ta dựa vào ông ta. Dòng lệ chậm lại khi tất cả bọn họ đều tập trung vào Helen.
Kim bước ra ngoài phòng khách và quay về phòng ăn. Cô đóng cánh cửa phía sau lại.
“Được rồi mọi người, không còn gì để làm tối nay nữa đâu nên tôi muốn mọi người về nhà và trở lại tươi tỉnh vào sáng mai. Bắt đầu từ 6 giờ sáng. Tôi không thể hứa hẹn sẽ không có những đêm thức trắng khi chúng ta làm vụ này, nhưng không phải là tối nay.”
“Cô cũng về nhà chứ sếp?” Bryant hỏi.
Kim lắc đầu. Cô sẽ tự làm giường ngủ trong phòng này vào tối nay.
“Vậy thì tôi không hiểu tại sao chúng ta…”
“Bởi vì tôi bảo thế, Bryant.” Giọng cô không chừa chỗ cho thoả hiệp. Dawson và Stacey từ từ gom đồ và rời khỏi phòng. Họ có tổng cộng bảy tiếng để về nhà, ngủ và quay lại đây lần nữa.
Bryant tranh thủ thời gian. “Thế còn Hoàng Tử thì sao?” Anh hỏi, kèm theo một nụ cười hiểu chuyện.
Cô nhướn mày. Đó là tên Bryant đặt cho chú chó của cô, Barney. Gọi thế là vì rõ ràng cô đối xử với chú chó như hoàng tộc vậy.
“Tôi sẽ gọi cho Dawn sớm hơn. Cô ấy sẽ đến chăm nó.”
Kim đã xác nhận quyền nuôi Barney sau khi chủ của nó bị giết hại dã man vài tháng trước đó. Con chó không dễ hoà đồng, không thích những đám đông và không thích thay đổi.
Thế nên họ hợp nhau một cách hoàn hảo.
Nhưng người Barney được đưa đến là cô lễ tân tại salon làm đẹp. Nó rất ghét những người làm đẹp nhưng nó lại thích cô bé 19 tuổi sống với bố mẹ - yêu thích sự tự do thi thoảng khi được đến chăm sóc cho Barney.
“Hi vọng cô ta qua được những bài kiểm tra liên quan,” Bryant nói. “Người trông chó duy nhất mà tôi biết có lẽ đã từng bị cách li khỏi việc chăm sóc trẻ em và những người dễ tổn thương.”
Kim không trả lời nhưng Bryant cũng không quá sai.
Anh giơ tay chào kiểu quân đội rồi đi về.
Kim bắt đầu lấy đồ từ chiếc ba lô của cô ra. Cô gấp quần áo để thay một cách gọn gàng và đặt chúng thoải mái ở dưới chiếc ghế. Cô chồng đống đồ dùng trong nhà vệ sinh sang một bên nhưng bỏ lại tạp chí xe đạp trong túi.
Có tiếng gõ nhẹ lên cửa. Đó là Helen.
“Tôi đã thuyết phục tất cả bọn họ về giường cô ạ. Tôi không chắc họ sẽ ngủ bao lâu nhưng sẽ tốt hơn nếu như họ có thể nghỉ ngơi tầm một hai tiếng gì đó.”
“Cảm ơn Helen. Bà về nhà đi.” Kim nhìn đồng hồ. “Bà có thể quay lại đây vào lúc 9 giờ không?”
Helen lắc đầu. “Không, tôi sẽ quay lại cùng lúc với những người khác.”
Kim mỉm cười. “6 giờ.”
“Vậy gặp lại cô lúc đó.” Đột nhiên bà quay đầu lại. “Nghỉ ngơi chút đi quý cô ạ.”
Kim gật đầu và ngồi lên ghế ở bàn ăn.
Cô nghe tiếng cửa trước đóng. Helen đúng là vô giá với cô và cuộc điều tra. Bà sẽ tạo nên một cầu nối giữa đội của cô và hai gia đình kia. Bà sẽ cung cấp được sự trấn an mà không cần đi vào chi tiết, tạo điều kiện cho Kim rảnh tay tập trung vào vụ án.
Kim tự nhắc mình phải đảm bảo cho Helen có đủ thời gian nghỉ ngơi. Nếu không bà sẽ bị nhấn chìm dưới áp lực của nỗi buồn, sợ hãi và cả kì vọng nữa.
Và có lẽ cả sự đau thương nữa, có một giọng nói nhỏ vang lên trong đầu cô.
Cô xua suy nghĩ đó đi và bước ra khỏi căn phòng. Bức tranh Lucas gật đầu với cô khi cô bước lên cầu thang.
Khi bước qua sảnh, cô có thể nghe thấy tiếng nói từ một bên và tiếng thút thít từ phía bên kia. Cô đi về cánh cửa thứ tư bên tay phải và đi nhanh vào phòng.
Cô đóng cửa trước khi cảm thấy cần phải bật đèn.
Một chiếc giường đơn nhô ra từ bức tường bên trái. Một bức tranh năm chàng trai từ một bộ phim Disney nào đó trên tường nhìn xuống bộ chăn gối. Có một chỗ lún trên đệm do ai đó đã ngồi trước đó. Một bộ quần áo pyjamas in hình đôi khỉ được gấp ngay ngắn trên chiếc gối, đợi Charlie trở về.
Kim đặt người xuống chỗ ngồi mà cô ngờ rằng đã được Karen chuẩn bị trước đó và nhìn quanh không gian sống của cô bé. Những đồ nội thất màu trắng cổ điển nhưng thiếu nét chấm phá. Một giá sách có mấy món đồ trang trí, thú bông và một vài cuốn sách. Một chiếc hòm có ngăn kéo đỡ một chiếc tivi nhỏ ở góc phòng. Một bàn trang điểm có một chiếc gương được viền bởi một dây đèn nhấp nháy.
Mỗi nơi mắt cô dừng lại, cô thấy được tính cách của con gái Karen. Vòng tay, nhẫn và đồ trang trí tóc nhiều màu. Một vài chiếc bờm tóc, một bộ những dây đeo nhiều màu có thể mặc cùng bất kì chiếc quần jean nào.
Trước tủ quần áo là một bộ sưu tập giày; một đôi có đèn, một đôi có cả bánh xe và một loạt những dây giày sặc sỡ để phối đồ.
Kim bật đèn ngủ lên. Ngay lập tức hình phản chiếu của hệ mặt trời bắt đầu quay trên trần nhà. Cô mỉm cười vì hiệu ứng này. Khi cô vươn người để tắt nó đi, cánh tay cô đụng vào một bức ảnh quay mặt về phía chiếc giường.
Đó là một khung hình bằng bạc đơn giản và giữ một mẩu báo cắt ra có hình cả hai cô bé với mái tóc ướt đang cười toe toét về hướng camera. Bài báo này được giật tít về một chiến thắng kép tại một cuộc thi quốc gia.
Rõ ràng Charlie thích ngắm bức ảnh trước khi chìm vào giấc ngủ. Kim đặt bức hình vào tủ đồ cạnh giường khi chiếc điện thoại của cô trên giường đổ chuông.
Âm thanh chói tai kia bẻ gãy sự tĩnh lặng và cô muốn nó im ngay lập tức.
Đó là một số lạ.
“Stone nghe,” cô trả lời.
“Đây là Thanh tra Travis từ West Mercia.”
“À rồi,” cô trả lời với cái chau mày. Đã từng có thời gian họ gọi nhau bằng tên khi làm cùng nhau ở West Midlands. Cho đến ngày cô trở thành thanh tra trước anh ta. Anh ta chuyển đến một đơn vị láng giềng nhỏ hơn và mang theo cả sự thù địch.
“Tôi có một xác chết,” anh ta tuyên bố.
Kim thấy rất ngạc nhiên là anh ta chưa một lần nào gọi cô theo cấp bậc. “Và?” Cô hỏi. Anh ta muốn gì ở cô - cờ tổ quốc và một bữa tiệc sao?
“Đó có lẽ là người cô biết.”
Nỗi sợ hãi đã đeo bám cô nhiều giờ liền cuối cùng cũng chui vào trong bụng cô.
“Tiếp đi,” cô nói, tự chuẩn bị tâm lí cho điều cô biết sắp sửa đến.
“Nam giới, tóc vàng, khoảng hơn 20 tuổi - và anh ta có danh thiếp của cô trong túi.”