Cassius đánh thức tôi dậy giữa đêm.
“Sevro tìm thấy Roque,” anh ta khẽ nói. “Cậu ấy nát bươm. Đi nào.”
“Ở đâu?”
“Phía Bắc. Họ không thể mang cậu ấy về.”
Chúng tôi thúc ngựa phi nước đại rời khỏi lâu đài dưới ánh sáng của hai mặt trăng sinh đôi. Một trận tuyết sớm mùa đông rơi xuống phủ đầy không khí, những bông tuyết không ngừng nhảy múa. Những tiếng oàm oạp vọng lên từ dưới bùn trong khi chúng tôi tiến về phía Bắc. Không có âm thanh nào khác ngoài tiếng nước chảy và gió thổi qua các thân cây. Xua cơn buồn ngủ ra khỏi mắt, tôi nhìn sang Cassius. Anh ta đang cầm hai thanh Kiếm Ion của chúng tôi, và đột nhiên như có một lỗ hổng toang hoác mở ra trong dạ dày khi tôi nhận ra điều đó có nghĩa là gì. Anh ta không biết Roque ở đâu. Nhưng anh ta biết một điều khác.
Anh ta biết tôi đã làm gì.
Đây là một cái bẫy tôi không thể trốn khỏi. Tôi đoán có những thời điểm như vậy trong đời. Nó cũng giống như nhìn chằm chằm xuống đất trong khi rơi từ trên cao xuống. Chứng kiến hồi kết tới không có nghĩa là bạn có thể né tránh, điều chỉnh hay ngăn chặn nó.
Chúng tôi thúc ngựa đi thêm hai mươi phút nữa.
“Điều đó chẳng có gì bất ngờ,” Cassius đột nhiên nói.
“Gì cơ?”
“Tôi đã biết từ hơn một năm nay là Julian sẽ phải chết.” Tuyết lặng lẽ rơi xuống trong khi chúng tôi cùng nhau phi ngựa đi trên bùn. Con ngựa nóng hổi đang chuyển động giữa hai chân tôi. Từng bước, từng bước một trên bùn. “Thằng bé đã biến bài kiểm tra của nó thành một mớ bòng bong. Nó chưa bao giờ là đứa xuất sắc nhất, không phải theo cách người ta muốn. Ôi, nó thật tốt bụng, đầy cảm xúc - nó có thể cảm nhận thấy nỗi buồn hay cơn giận từ xa cả dặm. Nhưng cảm thông là một thứ dành cho các Màu thấp kém.”
Tôi không nói gì.
“Có những mối hận thù không thể thay đổi, Darrow. Mèo và chó. Băng và lửa. Augustus và Bellona. Gia đình tôi và gia đình Đại Thống Đốc.”
Đôi mắt Cassius nhìn chăm chăm về phía trước ngay cả khi ngựa của anh ta vấp chân, còn hơi thở của anh ta tạo thành những đám hơi trắng đục trong không khí.
“Nhưng bất chấp những điềm báo trước, Julian vẫn cảm thấy phấn khích khi nó nhận được lá thư chấp nhận có đóng con dấu riêng của Đại Thống Đốc. Chuyện này có vẻ không bình thường với tôi hay các anh em trai khác của tôi. Chúng tôi không bao giờ nghĩ Julian là kiểu người có thể vượt qua nổi thử thách. Tôi yêu quý nó, tất cả các anh em trai và anh em họ của tôi cũng thế; nhưng cậu đã gặp nó. Phải, cậu đã gặp nó - nó không phải là đứa có đầu óc sắc sảo nhất, nhưng cũng không phải là kẻ khù khờ nhất; nó không thể có mặt trong số một phần trăm kém cỏi nhất. Không cần phải loại bỏ nó khỏi cộng đồng. Nhưng nó lại mang họ Bellona. Một cái họ mà kẻ thù của chúng tôi căm ghét. Vì vậy, kẻ thù của chúng tôi đã sử dụng hệ thống quan liêu, sử dụng địa vị của hắn, những quyền lực được trao cho hắn, để sát hại một thằng bé nhân hậu.”
“Từ chối lời mời tới Học Viện là một hành vi phạm pháp. Và thằng bé lại phấn khởi đến thế, còn chúng tôi - mẹ tôi, bố tôi, các anh em trai, anh em họ, những người thân thiết - đều đầy hy vọng cho nó. Nó đã luyện tập thật chuyên cần.” Giọng nói của anh ta đượm vẻ mỉa mai. “Nhưng cuối cùng, Julian bị vứt làm mồi cho lũ sói. Hay tôi nên nói là một con sói nhỉ?”
Anh ta ghì cương dừng ngựa lại, đôi mắt nhìn tôi trừng trừng cháy rực.
“Làm sao anh phát hiện ra được?” tôi hỏi, nhìn chằm chằm về phía trước, qua mặt nước đen ngòm. Những bông tuyết biến mất xuống dưới bề mặt tối om. Những ngọn núi chỉ còn là những cái bóng mơ hồ ngoài xa. Dòng sông chảy róc rách. Tôi không xuống ngựa.
“Biết rằng cậu đã làm cái việc bẩn thỉu đó cho Augustus ư?” Anh ta bật cười khinh miệt. “Tôi tin cậu, Darrow. Vì thế tôi không cần phải xem thứ mà Chó Rừng gửi tới cho tôi. Nhưng khi Sevro tìm cách lấy cắp nó trong khi tôi đang ngủ ở Rừng Lớn, tôi biết có điều gì đó đáng quan tâm.” Anh ta để ý phản ứng của tôi. “Sao hả? Cậu nghĩ cậu bầu bạn với những kẻ đần độn sao?”
“Đôi lúc thì đúng vậy.”
“Được rồi, tôi vừa xem nó tối nay.”
Một đoạn phim nổi.
Sau những gì xảy đến với Roque và Lea, tôi đã quên khuấy cái túi. Đáng lẽ tôi nên mặc kệ nó. Đáng lẽ tôi nên tin tưởng anh ta và không phái Sevro đi lấy cắp nó. Có thể khi đó anh ta sẽ vứt nó đi. Có thể khi đó mọi chuyện sẽ khác.
“Xem cái gì?”
“Một đoạn phim nổi quay cảnh cậu giết Julian, người anh em.”
“Chó Rừng có một bản phim nổi,” tôi khịt mũi. “Nghĩa là Giám Thị của hắn đã đưa nó cho hắn. Như thế có nghĩa là trò chơi đã bị sắp đặt. Tôi đoán với anh việc Chó Rừng là con trai Đại Thống Đốc và hắn đang mượn tay anh trừ khử tôi cũng chẳng quan trọng.”
Anh ta do dự.
“Anh không biết Chó Rừng là con trai Đại Thống Đốc, phải không nào? Tôi đoán anh sẽ nhận ra hắn nếu trông thấy hắn, và chính vì thế hắn phái Lilath tới.”
“Tôi sẽ không thể nhận ra hắn. Tôi chưa bao giờ gặp lũ con của lão khốn đó. Lão luôn giấu giếm, giữ chúng xa khỏi chúng tôi trước khi gia nhập Học Viện. Và gia đình tôi giữ kín tôi khỏi hắn sau khi…” Giọng nói của anh ta chìm xuống khi đôi mắt anh ta trôi vào một hồi ức xa xăm.
“Cùng nhau, chúng ta có thể đánh bại hắn, Cassius. Chúng ta không được để bị chia rẽ…”
“Vì cậu đã giết em trai tôi?” Anh ta nhổ nước bọt. “Không có chúng ta nào hết, đồ thối tha vô sỉ. Xuống khỏi con ngựa đáng tởm kia.”
Tôi xuống ngựa, và Cassius ném cho tôi một cây Kiếm Ion. Tôi đứng đối diện bạn mình trong bùn. Không ai có mặt ở đó để chứng kiến trừ lũ quạ và các mặt trăng. Và các Giám Thị. Lưỡi Hái của tôi đang cài trên yên; ít nhất nó có một đường cong, song nó vô dụng khi chống lại một thanh Kiếm Ion. Cassius sắp sửa giết tôi.
“Tôi không có lựa chọn,” tôi nói với anh ta. “Tôi hy vọng là anh biết thế.”
“Mày sẽ thối rữa dưới địa ngục, đồ chó đẻ mánh khóe,” anh ta hét lên. “Mày đã để tao gọi mày là người anh em!”
“Vậy cậu muốn tôi phải làm gì? Tôi phải để Julian giết tôi trong Nghi Lễ Vượt Qua chăng? Cậu muốn thế chứ gì?”
Những lời này như làm anh ta đông cứng lại.
“Là cách mày đã giết nó.” Anh ta im lặng trong khoảnh khắc. “Chúng ta tới như những ông hoàng, và trường học này có mục đích dạy chúng ta trở thành những con thú. Nhưng mày đã tới như một con thú.”
Tôi cười cay đắng. “Còn anh là gì khi xẻ toang Titus ra?”
“Tao không giống mày!” Cassius hét lên.
“Tôi để anh giết anh ta, Cassius, để các thành viên trong Nhà sẽ không còn nhớ có cả tá gã đã tè một hồi lâu lên mặt anh. Vậy nên đừng có đối xử với tôi như thể tôi là một con quái vật.”
“Mày là quái vật,” anh ta gằm ghè.
“À, câm cái mõm đáng tởm của anh lại và bắt đầu chém giết đi nào. Đồ đạo đức giả.”
Cuộc quyết đấu diễn ra chóng vánh. Tôi luyện tập với anh ta trong mấy tháng. Anh ta đã chơi trò quyết đấu này cả đời. Hai lưỡi kiếm chém vào nhau vang vọng qua dòng sông đang chảy xiết. Tuyết rơi. Bùn dính nhớp nháp, trơn trượt. Chúng tôi thở hổn hển, Hơi thở phả ra thành từng cuộn. Hai cánh tay tôi kêu răng rắc khi các lưỡi kiếm chém vào nhau và trượt đi ken két. Tôi nhanh hơn anh ta, khéo léo hơn. Thiếu chút nữa tôi đã đâm trúng đùi anh ta, nhưng anh ta biết mọi tính toán trong trò chơi này. Bằng một chút chuyển động cổ tay để hất thanh kiếm của tôi trượt sang một bên, anh ta bước tới đâm lưỡi Kiếm Ion của mình xuyên qua áo giáp tôi đang mặc, thấu vào bụng tôi. Lưỡi kiếm có thể phóng ion tức thì và hủy diệt mạng lưới dây thần kinh, làm tôi bị thương nặng dù còn sống, song anh ta đã tắt nguồn phóng ion, vì thế tôi chỉ cảm thấy một cảm giác chặt cứng khủng khiếp khi thứ kim loại xa lạ xuyên vào cơ thể và luồng máu ấm trào ra ngoài.
Tôi quên cả thở. Rồi tôi há hốc miệng thở dốc. Cả người tôi run rẩy. Tôi nắm chặt lấy lưỡi kiếm. Tôi ngửi thấy mùi cổ Cassius. Anh ta đã lại gần. Cũng gần như khi anh ta thường ôm lấy đầu tôi, gọi tôi là người anh em. Mái tóc anh ta trơn nhẫy.
Lòng tự tôn rời bỏ tôi, và tôi bắt đầu rên rỉ như một con chó.
Cơn đau giần giật bùng lên - bắt đầu như một sức ép, một đống kim loại lèn đầy trong bụng, rồi trở thành một nỗi kinh hoàng nhức nhối. Tôi rùng mình để thở, khổ sở hớp lấy từng ngụm không khí. Tôi không thở nổi. Cảm giác giống như một hố đen mở ra trong bụng tôi. Tôi ngã vật ra sau, rên rỉ. Luôn có cảm giác đau đớn. Đó là một thứ cảm giác cụ thể. Còn thứ này khác hẳn. Nó là nỗi kinh hoàng, sợ hãi. Cơ thể tôi biết đây là cách cuộc sống chấm dứt. Thế rồi lưỡi kiếm được rút ra và nỗi thống khổ bắt đầu. Cassius bỏ mặc tôi chảy máu và rên rỉ than khóc trong bùn. Mọi thứ làm nên con người tôi tan biến, và tôi trở thành nô lệ của cơ thể mình. Tôi bật khóc.
Tôi lại trở thành một đứa trẻ. Tôi co người lại quanh vết thương. Ôi Chúa ơi, nó thật khủng khiếp. Tôi không hiểu nổi cơn đau. Nó thiêu đốt tôi. Tôi không còn là một người đàn ông; tôi là một đứa trẻ. Hãy để tôi chết nhanh hơn. Tôi chìm, chìm xuống lớp bùn lạnh ngắt. Tôi rùng mình và khóc lóc. Tôi không thể đừng được. Cơ thể tôi làm điều nó muốn. Nó phản bội tôi. Lưỡi kim loại đâm xuyên qua bụng tôi.
Máu tôi trào ra. Cùng với nó trôi đi hy vọng của Vũ Công, sự hy sinh của bố tôi, giấc mơ của Eo. Tôi gần như chẳng thể nghĩ tới họ. Bùn thật tối và lạnh, vết thương đau ghê gớm. Eo. Tôi nhớ em. Tôi nhớ nhà. Món quà thứ hai của em là gì? Tôi chẳng bao giờ biết được. Em gái em không bao giờ nói với tôi. Giờ thì tôi đã biết đau. Không gì đáng để chịu đựng điều này. Không gì hết. Hãy để tôi trở lại là một nô lệ, hãy cho tôi thấy Eo, hãy để tôi chết. Gì cũng được trừ cơn đau này.