Đội quân của tôi bình yên ngủ tới tận sáng muộn. Tôi không cần nghỉ ngơi, cho dù tôi đã túc trực cùng Sevro và sáu người khác trên mặt lũy. Họ đứng gần sát, như thể bất cứ khoảng trống nào cũng có thể đem đến cho các Giám Thị một cơ hội để sát hại tôi.
Sevro đã trả tự do cho năm học viên Nhà Mercury từ nhóm nô lệ của Nhà Apollo. Những người này đang xúm lại quanh cậu ta trên mặt lũy để chơi một trò chơi về tốc độ, gõ lên các khớp ngón tay của nhau để xem ai có thể né nhanh nhất. Tôi không chơi, vì tôi giành phần thắng quá dễ dàng; tốt nhất nên để họ có được niềm vui. Sau khi chiếm lâu đài, thậm chí cả Sevro và Tactus cũng tập tạ, các chàng trai cô gái của tôi nghĩ điều đó đã làm tôi trở thành một thứ kỳ quan. Ngựa Hoang nói với tôi đó là chuyện hiếm gặp.
“Cứ như thể họ nghĩ cậu là thứ gì đó không thuộc về thời đại này.”
“Tôi không hiểu.”
“Như thể cậu là một trong số những nhà chinh phục thời xưa vậy. Những Hoàng Kim xa xưa đã chống lại Trái Đất, tiêu diệt các hạm đội của nó, làm tất cả những việc đó. Họ lấy đó làm cớ để không thi tài cùng cậu, vì làm sao Hephaestus có thể cạnh tranh với Alexander, hay Antonius với Caesar chứ?”
Tôi cảm thấy tim mình thắt lại. Đây chỉ là một trò chơi, vậy mà họ yêu quý tôi đến thế. Khi cuộc nổi dậy nổ ra, những chàng trai cô gái này sẽ trở thành kẻ thù của tôi, và tôi sẽ thay thế họ bằng các Đỏ. Những Đỏ đó rồi sẽ cực đoan tới mức nào? Và liệu sự cực đoan đó có ăn thua gì không nếu họ phải chống lại những tạo vật như Sevro, Tactus, như Pax và Ngựa Hoang?
Tôi quan sát Ngựa Hoang lặng lẽ đi theo mặt tường thành về phía tôi. Cô hơi tập tễnh vì một bên mắt cá chân bị trẹo, song vẫn thật duyên dáng. Mái tóc cô rối bù; quanh mắt hiện rõ những quầng thâm. Cô mỉm cười với tôi. Cô thật đẹp. Giống như Eo.
Từ trên mặt tường thành, chúng tôi có thể thấy Rừng Lớn và một thoáng nơi khởi đầu vùng cao nguyên của Nhà Mars ở phía Bắc. Các rặng núi trừng trừng nhìn chúng tôi từ phía Tây, phía bên trái. Ngựa Hoang chỉ lên bầu trời.
“Giám Thị tới.”
Các cận vệ xúm lại quanh tôi, song người đến chỉ là Fitchner. Sevro nhổ nước bọt qua mép tường thành. “Ông bố lạc loài của chúng ta đã về.”
Fitchner hạ xuống với một nụ cười lộ rõ sự mệt mỏi, sợ hãi và cả một chút tự hào.
“Chúng ta nói chuyện được chứ?” ông ta hỏi tôi, đưa mắt nhìn về phía những người bạn đang hằm hè của tôi.
Fitchner và tôi ngồi với nhau trong phòng chỉ huy Nhà Apollo. Ngựa Hoang nhóm lửa. Fitchner nhìn cô đầy dè chừng, không thích sự có mặt của cô. Ông ta có quan điểm riêng về hầu hết mọi thứ, giống một người khác tôi biết.
“Cậu đã bày ra một đống lộn xộn thật tệ hại, chú bé.”
“Hãy thống nhất rằng ông sẽ không gọi tôi là chú bé” tôi nói.
Ông ta gật đầu. Trong miệng ông ta không có miếng kẹo cao su nào. Ông ta không biết phải nói ra những điều muốn nói với tôi như thế nào. Chính sự lo lắng trong mắt ông ta đã cho tôi manh mối.
“Apollo vẫn chưa rời khỏi Olympus” tôi nói.
Ông ta cứng người lại, ngạc nhiên trước suy đoán của tôi. “Đúng thế. Ông ta vẫn ở đó.”
“Và điều đó nghĩa là sao, Fitchner?” Ngựa Hoang tới ngồi xuống cạnh tôi.
“Chỉ là vậy thôi,” Fitchner đáp, đưa mắt nhìn tôi. “Ông ta đã không rời Olympus như đáng lẽ phải làm. Tất cả là một mớ bòng bong. Apollo được hứa hẹn một chỗ béo bở nếu Chó Rừng thắng cuộc. Jupiter và vài người khác cũng thế. Đang có tin đồn rằng một trong các vị trí Hiệp Sĩ Thống Soái sắp bỏ ngỏ trên Mặt Trăng.”
“Và bây giờ lựa chọn đó đang tuột mất,” Ngựa Hoang nói. Cô liếc nhìn tôi kèm theo một cái nhếch mép. “Vì một cậu nhóc.”
“Phải.”
Tôi bật cười. Trường Chắn Âm hất âm thanh phản xạ trở lại. “Vậy cần phải làm gì đây?”
“Cậu vẫn muốn thắng phải không?” Fitchner hỏi.
“Phải.”
“Và đó là mục đích của tất cả chuyện này sao?” ông ta hỏi tôi, cho dù rõ ràng trong đầu ông ta đang có ý nghĩ khác. “Dù thế nào đi nữa cậu cũng sẽ có nơi tập sự.”
Tôi cúi người về phía trước và gõ ngón tay xuống bàn. “Mục đích là để cho họ thấy họ không thể gian lận trong chính trò chơi của họ. Rằng Đại Thống Đốc không thể chỉ cứ nói con trai ông ta là giỏi nhất và cần phải đánh bại tôi đơn giản vì hắn ta được thừa hưởng sự may mắn khi sinh ra. Vấn đề ở đây là ai xứng đáng.”
“Không,” Fitchner nói, cúi người về phía trước. “Chuyện này là chính trị.” Ông ta liếc nhìn Ngựa Hoang. “Cậu bảo cô ta đi chỗ khác được chứ?”
“Ngựa Hoang sẽ ở lại? “
“Ngựa Hoang” ông ta nhại lại chế giễu. “Vậy, Ngựa Hoang, cô nghĩ sao về chuyện Đại Thống Đốc gian lận cho con trai ông ta?”
Ngựa Hoang nhún vai. “Giết hay bị giết, lừa hay bị lừa? Đó là các quy luật tôi đã thấy các Hoàng Kim tuân theo, nhất là các Sẹo Vô Song.”
“Lừa hay bị lừa.” Fitchner gõ lên môi trên của mình. “Thú vị thật.”
“Ông hẳn phải biết về phần lừa,” cô nói.
“Cô cần phải để Darrow và ta trao đổi vài lời, Ngựa Hoang.”
“Cô ấy ở lại.”
“Không sao,” cô kín đáo lẩm nhẩm. Rồi bóp vai tôi khi rời đi. “Dù sao tôi cũng phát chán với Giám Thị của cậu rồi.”
Khi Ngựa Hoang đã đi, Fitchner nhìn tôi chằm chằm. Ông ta đút tay vào túi, phân vân, rồi lấy ra thứ gì đó. Một cái hộp nhỏ. Ông ta ném nó xuống bàn và ra hiệu bảo tôi mở nó ra. Bằng cách nào đó, tôi biết bên trong hộp là gì.
“À, đám khốn các ông đúng là nợ tôi vài món chiến lợi phẩm” tôi bật cười cay đắng trong khi đeo chiếc Nhẫn Dao của Vũ Công vào ngón tay mình. Tôi bấm chốt và một lưỡi dao bật ra, vươn dài quá đầu ngón tay hai mươi xăng ti mét. Tôi bấm chốt lần nữa, và nó thu lại.
“Đám Đá Nham Thạch tước của cậu trước khi cậu đi qua Nghi Lễ Vượt Qua, phải không? Tôi được cho hay nó là của bố cậu.”
“Ai nói cho ông biết?” Tôi dùng lưỡi dao vạch lên mặt bàn trong phòng chỉ huy. “Bọn họ thật là thiếu chính xác.”
“Cậu không cần phải nhạo báng, chú bé.” Đôi mắt tôi ngước lên nhìn vào mắt Fitchner. “Cậu tới đây để giành một chỗ tập sự. Cậu đã làm được điều đó. Nếu cậu tiếp tục thúc ép các Giám Thị, họ sẽ giết cậu.”
“Tôi nhớ dường như chúng ta đã trao đổi về việc này rồi.”
“Darrow, những gì cậu đang làm chẳng có ý nghĩa quái gì cả! Đây là sự khinh suất!”
“Không ý nghĩa ư?” tôi nhắc lại.
“Nếu cậu đánh bại được con trai Đại Thống Đốc thì sao nào? Làm vậy sẽ giúp cậu đạt được gì?”
“Mọi thứ!” Tôi gằn giọng. Tôi rùng mình vì phẫn nộ và nhìn chằm chằm vào ngọn lửa cho tới khi giọng nói của tôi tìm lại được sự kiểm soát. “Nó chứng tỏ tôi là Hoàng Kim giỏi nhất trong trường này. Nó cho thấy tôi có thể làm bất cứ điều gì họ có thể. Mà tại sao tôi lại phải nói với ông chứ, Fitchner? Tôi đã làm được tất cả những việc này mà chẳng cần tới sự giúp đỡ của ông. Tôi không cần ông. Apollo định giết tôi và ông đã không làm gì cả! Không gì hết! Vậy nên chính xác ra thì tôi nợ gì ở ông? Có thể là cái này chăng?” Tôi lại bấm cho lưỡi dao bật ra.
“Darrow.”
“Fitchner.” Tôi đảo mắt.
Ông ta đập tay xuống bàn. “Đừng có nói với ta như thể ta là một thằng ngốc. Nhìn ta. Nhìn ta đi, đồ nhóc con cẩu thả ngạo mạn.”
Tôi nhìn ông ta. Bụng ông ta đã phưỡn ra. Khuôn mặt quá hốc hác với một Hoàng Kim. Mái tóc ông ta vàng ệch và lật ra sau. Ông ta chưa bao giờ bảnh trai - và lúc này càng ít hơn bao giờ hết.
“Nhìn ta đi, Darrow. Ta đã phải chiến đấu để giành được mọi thứ ta có. Ta không được sinh ra trong nhà một Đại Thống Đốc. Như thế này đã là mức xa nhất ta có thể tiến được, thế nhưng đáng lẽ ta phải đi được xa hơn nhiều. Con trai ta cần đi xa hơn, nhưng nó không thể và sẽ không bao giờ có thể. Nếu thử nó sẽ chết. Ai cũng có một giới hạn, Darrow. Một giới hạn họ không thể vượt qua. Giới hạn của cậu cao hơn của ta, nhưng không cao tới mức như cậu thích đâu. Nếu cậu vượt qua nó, người ta sẽ nện cậu gục xuống.”
Ông ta nhìn chằm chằm đi chỗ khác như thể hổ thẹn, trừng mắt nhìn ngọn lửa. Con trai ông ta. Điều đó nằm trên màu da màu tóc họ, trên khuôn mặt, trong tính tình và cách họ nói với nhau. Tôi đúng là một gã ngốc vì đã không nói toạc ra điều đó sớm hơn.
“Ông là bố của Sevro,” tôi nói.
Ông ta không trả lời suốt một hồi lâu. Khi lên tiếng, giọng ông ta đầy cầu khẩn. “Cậu đã làm nó nghĩ nó có thể leo cao hơn khả năng của nó. Cậu sẽ giết nó, nhóc. Và cậu sẽ giết cả chính cậu nữa.
“Vậy hãy giúp chúng tôi!” tôi thúc giục ông ta. “Hãy cho tôi thứ gì đó tôi có thể dùng để chống lại Apollo. Hay tốt hơn thế, hãy cùng tôi chiến đấu chống lại họ. Hãy tập hợp các Giám Thị khác và chúng ta sẽ đối đầu với họ.”
“Ta không thể, nhóc. Ta không thể.”
Tôi thở dài. “Không, tôi nghĩ là ông không muốn.”
“Sự nghiệp của ta sẽ treo trên đầu sợi tóc nếu ta giúp cậu. Tất cả những gì ta đã phải khổ cực mới có được, rất nhiều thứ, sẽ bị đe dọa. Để làm gì chứ? Chỉ để chứng minh một điều với Đại Thống Đốc.”
“Tất cả mọi người đều sợ thay đổi,” tôi nói trước khi chân thành mỉm cười với người đàn ông đã suy sụp. “Ông làm tôi nhớ tới chú tôi.”
“Sẽ không có thay đổi nào hết,” Fitchner gằn giọng khi ông ta đứng dậy. “Chẳng bao giờ có. Hãy biết vị trí đáng tởm của cậu, nếu không cậu sẽ không thể thoát khỏi chỗ này đâu, nhóc.” Trông ông ta như muốn đưa tay đặt lên vai tôi. Nhưng rồi lại thôi. “Quỷ thật, cái bẫy đã được bày ra cho cậu rồi. Cậu đang đi thẳng vào nó đấy.”
“Tôi đã sẵn sàng cho cái bẫy của Chó Rừng, Fitchner. Hay của Apollo. Chẳng có gì khác cả. Họ sẽ không thể cản được những gì đang tiến tới họ.”
“Không,” Fitchner nói, do dự trong giây lát. “Không phải bẫy của họ. Của cô gái kia.”
Tôi trả lời ông ta theo cách ông ta sẽ hiểu. “Fitchner. Đừng có bỡn tôi như bỡn một thằng ngốc bằng những lời bóng gió mơ hồ khó chịu về trò hai mang. Đội quân của tôi thuộc về tôi, được tôi thu phục bằng cả trái tim, thể xác và tinh thần. Vào lúc này, họ không thể phản bội tôi cũng như tôi không thể phản bội họ. Chúng tôi là một thứ ông chưa bao giờ thấy trước đây. Vậy hãy thôi đi.”
Ông ta lắc đầu. “Đây là cuộc chiến của cậu, nhóc.”
“Phải. Nó là cuộc chiến của tôi.” Tôi mỉm cười. Giờ là thời điểm tôi đã chờ đợi. “Fitchner, đợi đã,” tôi nói trước khi ông ta bước tới gần cửa ra vào. Ông ta dừng bước, ngoái lại nhìn. Tôi hất cái ghế của mình lùi lại và sải bước tới chỗ ông ta. Fitchner nhìn tôi đầy tò mò. Thế rồi tôi chìa bàn tay ra. “Bất chấp tất cả, cảm ơn ông.”
Ông ta nắm lấy bàn tay tôi. “Chúc may mắn, Darrow,” ông ta nói. “Nhưng hãy để ý tới Sevro. Thằng bé sẽ đi theo cậu tới bất cứ nơi đâu, cho dù ta có nói gì đi nữa.”
“Tôi sẽ để tâm tới cậu ấy. Tôi hứa.” Bàn tay Chim Lặn của tôi siết chặt lấy bàn tay ông ta.
Trong giây lát, dù chỉ là giây lát, chúng tôi là bạn. Sau đó ông ta nhăn mặt trước sức mạnh của bàn tay mà tôi đang dùng để siết lấy tay ông ta. Thoạt đầu ông ta bật cười, sau đó hiểu ra và mắt ông ta mở to.
“Xin lỗi,” tôi nói.
Rồi tôi đánh vỡ mũi và nện cùi chỏ vào thái dương ông ta cho tới khi ông ta không còn cựa quậy nữa.