Đỏ Trỗi Dậy

Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
25
Nội Chiến

❊ ❊ ❊

Ba mươi ngày sau khi vào Học Viện, tôi vẫn chưa thấy dấu hiệu nào về các Nhà đối thủ khác ngoại trừ khói bốc lên từ những đống lửa phía xa. Các chiến binh Nhà Ceres thoải mái ngang dọc khu vực vành đai phía Đông lãnh địa của chúng tôi. Họ cưỡi ngựa đi không bị ngăn trở gì khi giờ đây nhóm của Titus đã rút lui về lâu đài Nhà Mars. Lâu đài. Không. Nó đã trở thành một chốn tồi tàn.

Tôi cùng Cassius về tới lâu đài vào lúc sáng sớm. Sương vẫn còn đọng trên bốn chóp tháp và ánh sáng vất vả cố xuyên qua bầu trời ảm đạm của khí hậu cao nguyên nơi này. Những âm thanh từ bên trong các bức tường đá vang vọng trong buổi sáng yên tĩnh như những đồng xu lẻng xẻng trong một cái can bằng thiếc. Giọng nói của Titus. Hắn đang chửi rủa thúc người của nhóm mình thức dậy. Có vẻ như ít người làm theo. Vài người bảo hắn cứ việc tự đi mà chết quách cho rồi, và chuyện này kể ra cũng chẳng có gì ngạc nhiên. Những chiếc giường tầng là thứ tiện nghi thực sự duy nhất lâu đài có, và không nghi ngờ gì nữa, chúng được kê sẵn ở đó để cổ vũ cho sự lười nhác. Nhóm của tôi không có những tiện nghi như thế; chúng tôi ngủ trên nền đá, co cụm sát vào nhau quanh đống lửa nổ lách tách của mình. Ôi, còn gì tôi không đổi để lại có một cái giường.

Cassius và tôi lén lần theo con đường đất dốc thoai thoải dẫn lên tháp cổng. Thậm chí chúng tôi gần như không thể nhìn thấy nó vì sương mù quá dày đặc. Thêm nhiều âm thanh vọng ra từ trong lâu đài. Có vẻ như các nô lệ đã dậy. Tôi nghe thấy tiếng ho, tiếng càu nhàu, và vài tiếng la lối. Một tiếng cọt kẹt kéo dài cùng tiếng xích va vào nhau loảng xoảng đồng nghĩa với việc cổng đang mở. Cassius kéo tôi dạt ra bên đường, làm hai chúng tôi ẩn kín trong sương mù trong khi đám nô lệ chậm chạp lê chân qua. Khuôn mặt họ tái nhợt trong ánh sáng lờ mờ. Các gò má hốc hác của họ giờ trũng sâu thành hõm, mái tóc họ cáu bẩn. Xung quanh Phù Hiệu của họ là làn da đóng bùn thành lớp. Titus đi qua gần tôi tới mức tôi ngửi thấy mùi trên người hắn. Tôi đột nhiên cứng người lại, lo rằng hắn sẽ lại ngửi thấy mùi khói trên người tôi, nhưng hắn không nhận ra. Bên cạnh tôi, Cassius lặng im, nhưng tôi vẫn cảm thấy cơn phẫn nộ của anh ta.

Chúng tôi rón rén lùi trở lại xuống lối mòn và quan sát đám nô lệ quần quật làm khổ sai từ vị trí tương đối an toàn trong rừng. Bọn họ không còn là Hoàng Kim nữa khi đi hót phân và tìm hái quả dại trong những bụi cây kế đầy gai nhọn. Một hay hai người bị mất tai. Vixus, đã hồi phục sau đòn tấn công của tôi, chỉ còn một vết bầm tím to trên cổ, đi vòng quanh dùng một cây gậy dài vụt bọn họ túi bụi. Nếu thử thách là thống nhất lại một Nhà bị chia rẽ, coi như tôi đang thất bại.

Khi buổi sớm dần qua và ham muốn thay đổi theo sự xuất hiện của ánh nắng ấm áp, Cassius và tôi nghe thấy một âm thanh khiến chúng tôi sởn da gà. Những tiếng gào thét. Tiếng gào thét vọng tới từ tòa tháp cao của lâu đài Nhà Mars. Đó là những tiếng gào thét đặc trưng, loại khiến cho tâm hồn tối sầm lại.

Khi tôi còn là một chú nhóc ở Lykos, có một lần mẹ múc xúp cho tôi tại cái bàn đá của gia đình vào đêm Vòng Nguyệt Quế được trao tặng. Khi ấy đã một năm trôi qua từ lúc bố tôi mất. Kieran và Leanna ngồi cùng tôi, chưa ai quá mười tuổi. Chỉ có một ngọn đèn chập chờn hết sáng lại tắt phía trên bàn, vì thế mẹ tôi chìm trong bóng tối ngoại trừ cánh tay bà từ khuỷu trở xuống. Rồi sau đó tiếng gào thét vang lên, bị nghẹt lại bởi khoảng cách và những khúc hang vòng vèo trong khu cư trú. Tôi vẫn còn thấy rõ mồn một món xúp lắc lư sóng sánh trên muôi, cũng như bàn tay mẹ đã run lên bần bật ra sao khi bà nghe thấy âm thanh đó. Tiếng gào thét. Không phải vì đau đớn, mà vì kinh hoàng.

“Hắn ta đang làm gì mấy cô gái vậy…” Cassius rít lên với tôi trong lúc chúng tôi lén lút rời xa lâu đài giũa màn đêm đang buông xuống. “Hắn là một con vật.”

“Đây là chiến tranh,” tôi nói, dù những từ này nghe thật rỗng tuếch, ngay cả trong đôi tai tôi.

“Đây là trường học!” anh ta nhắc tôi nhớ. “Sẽ thế nào nếu Titus làm chuyện này với mấy cô gái của chúng ta? Với Lea… với Quinn?”

Tôi không nói gì.

“Chúng ta sẽ giết hắn,” Cassius trả lời hộ tôi. “Chúng ta sẽ giết hắn, cắt cái của nợ của hắn ra rồi tọng nó vào mồm hắn.” Và tôi biết anh ta cũng đang nghĩ tới những gì Titus hẳn đã làm với Julian.

Bất chấp những lời lẩm bẩm của Cassius, tôi nắm lấy tay anh ta và lôi anh ta rời xa lâu đài. Các cổng bị đóng chặt vào ban đêm. Chúng tôi chẳng thể làm gì. Tôi lại cảm thấy bất lực. Bất lực như khi Dan Xấu Xí cướp Eo khỏi tôi. Nhưng giờ tôi đã khác. Hai bàn tay tôi siết lại thành nắm đấm. Tôi giờ đây đã hơn nhiều so với tôi hồi đó.

Trên đường quay trở lại công sự phía Bắc, chúng tôi nhìn thấy một tia sáng chập chờn trên không. Đôi ủng Trọng Lực Hoàng Kim ánh lên trong lúc Fitchner hạ xuống. Ông ta nhai kẹo cao su và đưa tay lên áp vào chỗ trái tim khi nhìn thấy ánh mắt bất thiện của chúng tôi.

“Các bạn trẻ, ta đã làm gì để đáng phải chịu những ánh mắt như thế nhỉ?”

“Thằng đó đang đối xử với các cô gái như với những con vật!” Cassius sôi lên. Các mạch máu trên cổ anh ta nổi căng. “Họ là các Hoàng Kim và hắn cư xử với họ như với những con chó, như với những ả Hồng.”

“Nếu cậu ta cư xử với họ như với những Hồng, thì có nghĩa là trong thế giới thu nhỏ này những cô nàng đó không xứng đáng có được vị trí khác hơn những ả Hồng ngoài thế giới rộng lớn của chúng ta.”

“Ông đang đùa rồi.” Cassius không thể hiểu nổi. “Họ là các Hoàng Kim, không phải Hồng. Thằng đó là một con quái vật.”

“Vậy hãy chứng tỏ cậu là một đấng nam nhi và chặn cậu ta lại,” Fitchner nói. “Chừng nào cậu ta không giết dần từng người một trong số họ, chúng tôi sẽ không bận tâm. Mọi vết thương đều lành. Kể cả những vết thương loại này.”

“Đó là một lời nói dối,” tôi nói với ông ta. Tôi sẽ không bao giờ lành được nỗi đau mất Eo. Nỗi đau đó sẽ tồn tại mãi mãi. “Có những thứ sẽ không tan biến đi. Có những thứ không bao giờ có thể sửa chữa.”

“Thế nhưng chúng ta chẳng làm gì cả vì hắn có nhiều chiến binh hơn,” Cassius nhổ nước bọt.

Một ý tưởng lướt qua trong tâm trí tôi. “Chúng ta có thể giải quyết chuyện đó.”

Cassius quay sang tôi. Anh ta nghe thấy âm hưởng chết chóc trong giọng nói của tôi cũng như tôi đã thấy nó trong mắt anh ta khi anh ta nói về Titus. Đó là một điều kỳ lạ chúng tôi cùng chia sẻ. Chúng tôi được làm từ lửa và băng - dù tôi không biết ai trong hai chúng tôi là băng, còn ai là lửa. Dù thế nào đi nữa, những cảm xúc cực độ kiểm soát chúng tôi ở mức nhiều hơn chúng tôi thích; đó là lý do vì sao chúng tôi thuộc về Nhà Mars.

“Cậu có một kế hoạch,” Cassius nói.

Tôi lạnh lùng gật đầu.

Fitchner quan sát hai chúng tôi, rồi ông ta cười nhăn nhở. “Cũng đến lúc rồi đấy.”

Image

Kế hoạch bắt đầu với một nhượng bộ mà chỉ có ai từng làm chồng mới có thể đưa ra. Cassius không thể ngừng cười khi tôi nói cho anh ta các chi tiết. Thậm chí cả Quinn cũng bật cười rinh rích vào sáng hôm sau. Tiếp đó cô ra ngoài, chạy vun vút như một con hươu tới Tháp Deimos để đưa lời xin lỗi chính thức của tôi tới Antonia. Cô sẽ phải gặp tôi mang theo câu trả lời từ Antonia tại một trong những nơi cất giấu đồ dự trữ của chúng tôi gần sông Furor, về phía Bắc lâu đài.

Cassius canh chừng công sự mới của chúng tôi cùng những người còn lại trong nhóm, đề phòng trường hợp Titus tìm cách tấn công trong lúc Roque và tôi tới chỗ cất giấu đồ dự trữ trong ngày. Quinn không tới chỗ hẹn. Chỉ có chạng vạng là tới. Bất chấp bóng tối, chúng tôi lần theo con đường cô hẳn đã đi từ tháp Deimos. Chúng tôi đi cho tới khi đến chỗ của chính tòa tháp, tọa lạc trên đồi thấp có rừng rậm bao quanh. Năm người của Titus vật vờ quanh chân tháp. Roque tóm lấy tôi và ấn tôi phục xuống một bụi cây trong rừng. Cậu ta chỉ về phía một cái cây cách đó năm mươi mét, nơi Vixus đang ngồi nấp kín chờ đợi trên một cành cao. Có phải chúng đã bắt được Quinn rồi không? Không thể nào, cô quá nhanh nên không thể bị bắt.

Liệu có phải ai đó đã phản bội chúng tôi?

Chúng tôi quay về công sự của mình lúc sáng sớm. Tôi tin chắc tôi đã từng cảm thấy mệt mỏi hơn, nhưng không nhớ nổi là khi nào. Những vết phồng rộp đã hủy hoại hai bàn chân tôi cho dù đôi giày vừa khít, và da cổ tôi tróc ra từng mảng sau những ngày dài phơi dưới Mặt Trời. Có chuyện gì đó không ổn.

Lea tới gặp tôi ngoài cổng công sự. Cô ôm chầm lấy Roque và ngước lên nhìn tôi như thể tôi là bố cô hay gì đó tương tự. Cô gái không còn là tạo vật rụt rè thường ngày nữa. Thân hình như một con chim của Cô run rẩy không phải sợ, mà vì căm hận.

“Anh phải giết gã ghê tởm đó, Darrow. Anh phải xẻo đứt hai hòn kinh tởm của hắn.”

Titus. “Chuyện gì đã xảy ra vậy?” tôi nhìn quanh. “Lea. Cassius đâu rồi?”

Cô nói cho tôi hay.

Titus đã bắt được Quinn trong lúc cô trên đường quay về từ tòa tháp. Bọn chúng đã đánh đập cô. Sau đó Titus gửi một cái tai của cô tới đây. Cái tai đó vốn để dành cho tôi. Chúng nghĩ Quinn là cô gái của tôi, và Titus nghĩ hắn biết rõ tính khí tôi. Chúng đã có được phản ứng chúng mong chờ, chỉ có điều không phải từ tôi.

Cassius đã gác đêm, và trong khi những người khác ngủ, anh ta lén tới lâu đài để thách thức Titus. Theo cách nào đó anh chàng trẻ tuổi cừ khôi này đã đủ ngạo mạn để nghĩ hàng trăm năm danh dự và truyền thống Hoàng Kim sẽ còn lưu lại được sau cơn điên loạn đã thiêu đốt nhóm của Titus chỉ trong vài tuần. Cậu con trai vị Thống Soái đã nhầm to. Và anh ta cũng không quen với việc vị thế của mình trở nên ít có trọng lượng đến vậy. Ngoài thế giới thực, anh ta chắc đã được an toàn. Nhưng trong thế giới nhỏ bé này thì không.

“Nhưng anh ấy còn sống.” tôi nói.

“Phải, tôi còn sống, đồ Phàm Phu!” Cassius cởi trần tập tễnh đi từ trong công sự ra.

“Cassius!” Roque thảng thốt kêu lên. Khuôn mặt cậu ta đột nhiên tái nhợt.

Mắt trái của Cassius sưng húp, nhắm tịt lại. Môi rách. Các dẻ sườn tím bầm như nho chín. Con mắt còn lại của anh ta đỏ ngầu máu. Ba ngón tay bị trật khớp chìa ra như những cái rễ cây, và tư thế vai của anh ta thật kỳ cục. Những người khác nhìn anh ta chằm chằm đầy buồn bã. Cassius là con trai Thống Soái - vị Hiệp Sĩ chói sáng của bọn họ. Vậy mà giờ đây cơ thể anh ta bị hủy hoại tả tơi, và vẻ mặt họ, cũng như nước da tái mét của họ, nói cho tôi hay họ chưa bao giờ chứng kiến một người đẹp đẽ bị hành hạ thảm khốc trước đây.

Tôi thì có.

Người anh ta nồng nặc mùi nước tiểu.

Anh ta cố làm bộ đùa cợt. “Bọn chúng nện tôi tơi bời khi tôi thách thức hắn. Dùng một cái xẻng đập vào mé đầu tôi. Sau đó chúng đứng xúm lại thành một vòng rồi tè ra. Rồi chúng trói tôi lại trong cái tháp phòng thủ hôi thối đó, nhưng rồi Pollux thả tự do cho tôi, như một chàng trai tử tế, và cậu ta đồng ý mở cổng nếu chúng ta cần như vậy.”

“Tôi không nghĩ anh lại ngốc đến thế,” tôi nói.

“Tất nhiên anh ta là thế rồi, anh ta muốn trở thành một trong các Hiệp Sĩ của Hội Đồng Tối Cao,” Roque lẩm bẩm. “Và tất cả những gì họ làm là quyết đấu.” Cậu ta lắc lắc mái tóc dài. Bụi bẩn bám thành từng vảy trên sợi dây da dùng để buộc nó thành đuôi ngựa. “Đáng lẽ anh phải đợi chúng tôi.”

“Chuyện gì xảy ra thì đã xảy ra rồi,” tôi nói. “Chúng ta tiếp tục kế hoạch.”

“Được thôi.” Cassius khịt mũi. “Nhưng khi đến lúc, Titus là của tôi.”

own Dịch giả: Lê Đình Chi —★— ĐỎ TRỖI DẬY ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.