Đỏ Trỗi Dậy

Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
14
Andromedus

❊ ❊ ❊

Matteo không thể dạy tôi nhảy. Anh ta chỉ cho tôi năm điệu nhảy Hoàng Kim trông như thế nào và chúng tôi xong việc. Trong các điệu nhảy của Hoàng Kim, người ta chú ý tới bạn nhảy nhiều hơn so với các điệu nhảy mà chú tôi đã dạy, song các động tác thì giống nhau. Tôi thực hiện cả năm điệu nhảy còn thành thục hơn cả anh ta. Để khoe mẽ, tôi bịt mắt lại và nhảy lần lượt từng điệu mà không cần tới nhạc, nhờ trí nhớ. Chú Narol đã dạy tôi nhảy, và sau cả nghìn đêm dùng toàn bộ thời gian chẳng dành cho điều gì khác ngoài các điệu nhảy và bài hát, tôi đã trở nên thuần thục trong việc ghi nhớ những cử động cơ thể của mình, kể cả cơ thể mới này. Nó có thể làm được những điều mà cơ thể cũ của tôi không thể. Các sợi cơ co thắt khác đi, các sợi gân có thể kéo giãn hơn, thần kinh phản ứng nhanh hơn. Những bó cơ bùng cháy lên thật dễ chịu khi tôi lướt qua các bước nhảy.

Một điệu nhảy, điệu Polemides, đem tới cảm giác hoài niệm. Matteo bắt tôi giữ một cây gậy trong khi tôi di chuyển xung quanh theo những bước lượn tròn, cánh tay cầm gậy duỗi thẳng ra như thể đánh nhau với một cây kiếm. Thậm chí trong lúc cơ thể chuyển động, tôi vẫn nghe thấy những âm thanh vang vọng từ quá khứ. Tôi cảm thấy sự rung động của hầm mỏ, mùi của nhà chúng tôi. Tôi từng thấy điệu nhảy này trước đây, và tôi thực hiện nó tốt hơn tất cả những điệu còn lại. Đó là một điệu mà cơ thể tôi sinh ra để nhảy, thật giống với Vũ Điệu Tử Thần cấm kỵ.

Khi tôi kết thúc, Matteo nổi cáu.

“Có phải đây là một trò đùa không?” anh ta gắt gỏng.

“Ý anh là sao?”

Anh ta trừng mắt nhìn tôi và giậm chân. “Cậu chưa bao giờ ra khỏi các khu mỏ đúng không?”

“Anh biết câu trả lời rồi đấy,” tôi đáp.

“Cậu chưa bao giờ chiến đấu với một thanh kiếm hay khiên?”

“Có. Tôi đã từng. Tôi cũng đã chỉ huy các chiến hạm và ăn tối cùng các Pháp Quan.” Tôi bật cười và hỏi chuyện này là sao.

“Đây không phải là trò đùa, Darrow.”

“Tôi đã nói thế à?” Tôi bối rối. Tôi đã làm gì để chọc tức anh ta vậy? Tôi phạm sai lầm khi bật cười để cố làm dịu sự căng thẳng.

“Còn cười à? Nhóc con, cậu đang dính dáng tới Hiệp Hội đấy. Và cậu cười sao? Đây không phải là ý tưởng xa xôi nào đó. Đây là thực tế lạnh lùng. Nếu bọn họ phát hiện ra cậu là ai, họ sẽ không treo cổ cậu đâu.” Khuôn mặt anh ta trở nên vô hồn khi nói ra những lời đó. Như thể anh ta biết quá rõ.

“Tôi biết điều này.”

Anh ta phớt lờ tôi. “Đám Đá Nham Thạch sẽ bắt cậu, giao cậu cho đám người Trắng, những kẻ này sẽ lôi cậu tới các xà lim tối của chúng, và sẽ tra tấn cậu. Bọn chúng sẽ móc mắt cậu ra, rồi cắt đi tất cả những gì nhờ nó cậu là một thằng đàn ông. Chúng có những cách thức phức tạp hơn, nhưng tôi ngờ rằng thông tin sẽ không phải là mục đích duy nhất của chúng; chúng có các hóa chất cho việc đó nếu muốn. Chẳng mấy chốc cậu sẽ khai với bọn chúng mọi thứ, chúng sẽ giết tôi, Harmony, Vũ Công. Và chúng sẽ giết gia đình cậu bằng Dao Lóc Thịt, rồi giẫm nát đầu các cháu trai, cháu gái của cậu. Đó là những thứ bọn chúng không chiếu lên các MHN. Đây là hậu quả khi những người cai trị các hành tinh là kẻ thù của cậu. Các hành tinh, cậu nhóc.”

Tôi cảm thấy một con ớn lạnh lan đi khắp xương tủy. Tôi biết những chuyện này. Tại sao anh ta cứ phải giày vò tôi mãi về chúng như vậy chứ? Tôi vốn đã hoảng rồi. Tôi không muốn thế, nhưng vẫn cảm thấy hoảng sợ. Trách nhiệm của tôi đang nuốt chửng toàn bộ con người tôi.

“Vậy tôi hỏi cậu một lần nữa, cậu có phải là người như Vũ Công nói không?”

Tôi dừng lại. À. Tôi vẫn nghĩ lòng tin giữa Các Con Trai Của Ares là rất sâu sắc, vẫn nghĩ họ đồng tâm nhất trí. Song ở đây đang có một vết nứt, một sự chia rẽ. Matteo là đồng minh của Vũ Công, nhưng không phải là một người bạn. Có điều gì đó trong cách tôi nhảy làm anh ta băn khoăn. Rồi tôi hiểu ra. Anh ta không hề chứng kiến Mickey tạo tác tôi. Anh ta tin tưởng chấp nhận toàn bộ câu chuyện tôi từng là một Đỏ, cũng như quá trình tạo tác đã phải khó khăn tới mức nào. Có điều gì đó trong cách tôi nhảy làm anh ta nghĩ tôi được sinh ra để dành cho chuyện này. Điều gì đó liên quan tới điệu nhảy cuối cùng, điệu nhảy có tên Polemides.

“Tôi là Darrow, con trai của Dale, Chim Lặn nhà Lambda tại Lykos. Tôi chưa từng là ai khác, Matteo.”

Anh ta khoanh tay lại. “Nếu cậu nói dối tôi…”

“Tôi không nói dối với các Màu thấp kém.”

Tối hôm đó, tôi tìm kiếm thông tin về các điệu nhảy mà tôi đã thực hành. Polemides trong tiếng Hy Lạp có nghĩa là “đứa con của chiến tranh”. Nó gợi cho tôi nhớ rất nhiều tới các điệu nhảy của chú Narol. Nó là điệu nhảy chiến trận của Hoàng Kim, điệu nhảy mà bọn chúng dạy cho những đứa trẻ để trang bị những động tác trong võ thuật chiến tranh và cách dùng kiếm. Tôi theo dõi một đoạn phim nổi về các Hoàng Kim trong chiến trận, và tim tôi như rơi xuống. Bọn chúng chiến đấu như một bài hát mùa hè. Không giống như những gã Đá Nham Thạch quái vật, hung hãn. Mà giống những con chim lướt vào một cơn gió vừa nổi lên. Chúng chiến đấu thành từng cặp, ngả người, nhảy múa, giết, tung hoành qua đám đông nghìn nghịt các Đá Nham Thạch và Xám như thể đang chơi đùa với những Lưỡi Hái và thân người gục ngã trước mặt chúng giống như những thân lúa bắn tung ra máu đỏ thay vì rạ màu vàng xỉn. Áo giáp hoàng kim của chúng sáng chói. Những cây kiếm của chúng lóe chớp. Chúng là những vị thần chứ không phải con người.

Và tôi có nhiệm vụ phải hủy diệt chúng sao?

Tôi ngủ trằn trọc khó khăn trên chiếc giường phủ lụa của mình tối hôm đó. Rất lâu sau khi hôn bông hồng tú cầu của Eo, tôi thiếp đi và mơ thấy bố tôi cùng những gì có lẽ đã diễn ra nếu tôi được biết ông trong thời gian trưởng thành, được học nhảy từ ông thay vì người em trai nát rượu của ông. Tôi nắm chặt dải buộc đầu màu đỏ sẫm trong tay khi tỉnh dậy. Giữ lấy nó thật tha thiết như tôi nắm chặt lấy nhẫn cưới của mình. Đó là tất cả những gì nhắc tôi nhớ về nhà.

Thế nhưng chúng vẫn không đủ.

Tôi sợ.

Vũ Công đến tìm tôi khi tôi đang ăn sáng.

“Cậu sẽ rất vui được biết là các tin tặc của chúng tôi đã dành ra hai tuần để xâm nhập vào dữ liệu của Ủy Ban Kiểm Tra Chất Lượng để sửa tên Caius au Andromedus thành Darrow au Andromedus.”

“Tốt.”

“Đó là tất cả những gì cậu có thể nói à? Cậu có biết mất bao nhiêu tiền… Mà thôi đừng bận tâm.” Ông lắc đầu và dành cho tôi một cái tặc lưỡi. “Darrow. Cái tên đó thật không Màu. Sẽ có những đôi lông mày nhướng lên.”

Tôi nhún vai để che giấu nỗi sợ hãi của mình. “Vậy tôi sẽ nghiền nát bài thử thách đáng tởm của chúng và chúng sẽ bớt bận tâm hơn.”

“Nói như một Hoàng Kim vậy.”

Ngày hôm sau, Matteo đưa tôi đi tàu tới khu nuôi ngựa ở Ishtar, cách Yorkton không xa. Đó là một nơi nằm bên bờ biển, với những cánh đồng xanh trải dài phủ qua những quả đồi. Tôi chưa bao giờ đến nơi nào rộng như thế. Tôi chưa bao giờ thấy mặt đất cong đi khuất khỏi tầm nhìn của mình. Chưa bao giờ thấy một đường chân trời thực thụ hay những con vật kinh khủng như những con thú mà Matteo đã thu xếp cho bài học của chúng tôi. Chúng nhảy lên, giẫm xuống, thở khìn khịt, quật đuôi và nhe ra những cái răng vàng khè quái gở. Những con ngựa. Tôi vẫn luôn thấy sợ, bất chấp câu chuyện của Eo về Andromeda.

“Chúng là những con quái vật,” tôi thì thầm với Matteo.

“Dẫu thế,” anh ta thì thầm đáp lại, “đây là cách sống của các quý ông. Cậu phải cưỡi ngựa thành thạo, nếu không muốn bị tẽn tò trong một tình huống xã giao nào đó.”

Tôi nhìn các Hoàng Kim khác phi ngựa qua. Chỉ có ba người tại khu chuồng ngựa ngày hôm đó, mỗi người đều có một người hầu như Matteo tháp tùng, những người này là Hồng hoặc Nâu.

“Một tình huống như thế này chứ gì?” tôi rít lên với anh ta. “Được rồi. Được rồi.” Tôi chỉ vào một con ngựa ô đực cao to đang cào cào móng guốc xuống đất. “Tôi sẽ lấy con vật đó.”

Matteo mỉm cười. “Con này vượt quá sức của cậu.”

Matteo chọn cho tôi một con ngựa con. Một con ngựa con khá lớn, nhưng vẫn là ngựa con. Chẳng có tương tác xã giao nào ở đây; những kỵ sĩ khác phi nước kiệu qua và gật đầu chào, nhưng chỉ có vậy. Thế nên nụ cười của họ đủ để tôi biết trông mình lố bịch đến mức nào. Tôi không thể cưỡi ngựa tốt ngay từ đầu. Và còn làm tồi hơn lúc con ngựa con của tôi lồng lên khi Matteo và tôi phi trên một lối mòn dẫn vào một lùm cây nhỏ. Ra ngoài ở bên kia lùm cây, tôi nhảy khỏi lưng con vật và khéo léo đáp xuống mặt cỏ. Có ai đó bật cười đằng xa, một cô gái tóc dài. Cô ta cưỡi trên con ngựa đực tôi đã chỉ lúc trước.

“Có lẽ cậu nên ở yên trong thành phố đi, Phàm Phu,” cô ta hét lên với tôi, rồi thúc ngựa lao vút đi. Tôi đứng dậy nhìn cô ta cưỡi ngựa đi khuất. Mái tóc của cô ta xõa tung ra phía sau, còn óng ánh hoàng kim hơn cả Mặt Trời đang lặn.

own Dịch giả: Lê Đình Chi —★— ĐỎ TRỖI DẬY ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.