Có người lạ mặt, ăn mặc khá chững chạc, tay cầm một bọc, đòi cho được giáp mặt ông chủ. Hai Điều đáp:
- Quan tôi mệt nặng. Ông có việc gì, xin ông cứ báo, để lúc ngài tỉnh, thì tôi trình.
Nhưng người ấy bất chấp lời từ chối quyết liệt, cứ xông vào nhà:
- Ông chủ nằm trên gác phải không?
Người ấy vào buồng Thừa, kiễng chân để đi thật nhẹ nhàng, rồi cúi đầu, chào rất lễ phép. Người ấy lấy cái đĩa, mở bọc ra. Đó là hai quả lê và ba quả táo. Đặt quả vào đĩa, người ấy rút lui, lấy tấm danh thiếp, đưa cho Thừa:
- Thưa cụ, thật là đột ngột. Chúng tôi xin lỗi cụ.
Thừa đọc danh thiếp, rồi nói:
- Mời ngài ngồi. Ngài là chủ hiệu đòn đám ma.
- Thưa vâng. Trước hết, chúng tôi đánh bạo lại thăm cụ, dâng cụ chút lễ mọn, để chúc cụ chóng bình phục. Được thế là nhất, chúng tôi rất mừng. Nhưng nếu nói đổ xuống sông xuống biển, số trời không cho các ông các bà được nhà cụ lâu, thì chúng tôi xin cụ cho cái vinh dự được đến hầu hạ cụ.
Thừa tỏ vẻ khó chịu:
- Nghĩa là ông mong cho tôi chết, để súy khách trước các nhà khác phải không?
Không ra vẻ ngượng ngập, người khách đáp:
- Xin cụ thứ lỗi cho. Chúng tôi đâu lại có dã tâm ấy. Sở dĩ chúng tôi dám đến đây để xin việc được hầu hạ cụ, là vì hiện giờ cụ còn tỉnh, cụ có thể định trước cho đám của cụ được như ý muốn của cụ. Không những cụ yên tâm mà các ông các bà cũng khỏi ân hận.
Thừa đáp:
- Tôi mệt lắm, không muốn nghe ông nói đâu.
Hắn gọi Hai Điều:
- Ông Hai ơi, ông tiếp ông khách hộ tôi.
Người chủ nhã đòn vẫn trơ tráo:
- Vâng, cụ cho phép.
Hai Điều mời người khách xuống nhà. Nhưng hắn ta cứ ngồi:
- Xin cứ ở đây để bàn, ngộ cụ có cần sửa đổi thêm bớt khoản nào không?
Rồi nói luôn:
- Thưa hai cụ, chẳng nói thì hai cụ cũng rõ. Chúng tôi làm nghề hầu hạ các cụ đã hơn mười năm rồi. Chỉ nhà chúng tôi mới có những thứ sang trọng nhất và làm ăn cẩn thận nhất, mà giá lại hạ nhất. Là vì chúng tôi không coi nghề này là nghề kiếm ăn, mà coi là việc phúc đức.
Thừa nhăn nhó:
- Mời ông xuống nhà. Tôi mệt lắm!
- Vâng ạ, thưa cụ, chúng tôi được biết cụ là cụ Hàn, lại được đức Kim thượng ban thưởng Nam long bội tinh, cụ tuổi tỵ, con cháu đề huề, thưa thế cũng gọi là trung thọ rồi và không có gì là nghịch cảnh nữa đấy ạ. Vậy thì chúng tôi nghĩ rằng lễ rước cụ ra đồng, phải theo lối ta, chứ theo lối tây, tuy đỡ tốn thật, nhưng không coi được. Vả lại, tôi chắc cụ cũng chỉ muốn cho đám cụ được uy nghi, chứ một cụ chủ cái cơ nghiệp này, dù có tốn kém vài trăm chắc cũng không kỳ quản.
Thừa rên lên:
- Thôi! Tôi mệt lắm, Mời ông xuống nhà.
Vẫn không ngượng ngập, người chủ nhà đòn lại tiếp:
- Nhưng cụ bà lại là người Âu hóa, nếu đám cụ ông mà hoàn toàn theo cổ, tôi chắc cụ bà chưa bằng lòng. Vậy xin là cứ nửa ta, nửa tây. Thế là được vừa ý cả hai cụ.
Thừa giãy lên:
- Thôi, tôi van ông. Mời ông xuống nhà. Thế nào tôi cũng xin bằng lòng, ông hai! Ông mời ông khách xuống nhà đi.
Ông khách cười vui vẻ, hỏi Hai Điều:
- Thưa, cụ là thế nào với cụ Hàn tôi ạ?
- Thưa tôi là chú họ.
Ông khách hớn hở:
- Vâng, thế thì tôi xin hầu chuyện cụ.
Hai Điều đứng dậy:
- Hay mời ông để khi khác, đợi bà Hàn tôi về hãy hay.
- Nhưng tôi sợ cụ bà lại nhận lời với người khác rồi.
- Không ạ. Bà Hàn tôi đi lễ, chắc về ngay bây giờ đấy ạ.
- Vâng. Thế thì chúng tôi xin ngồi dưới nhà để chờ cụ bà ạ.
* * *
Việc người chủ nhà đòn đám ma đến súy khách, càng làm cho Thừa thấy rõ là mình không sống được mấy ngày nữa.
Lúc mê đã đành, lúc tỉnh, hắn hay nghĩ ngợi đến quá khứ, đến tương lai.
Hắn than thở với Hai Điều:
- Tôi mà chia cái cơ nghiệp này không công bằng, thì thế nào chúng nó cũng giết nhau, ông ạ. Không cứ là thằng Mão với những đứa con nhà tôi, mà chính năm đứa này cũng không để cho nhau yên đâu! Mà biết chia thế nào được công bằng cho những đứa khác mẹ, khác bố này! Tôi khổ tâm lắm, ông ạ!
Một lần, Thừa nói:
- Tôi muốn theo gương cụ thượng Trần ở Cổ Am, ông ạ. Các con cụ chơi bời phá của lắm, cụ tức mình mới đem tất cả các đồ quý giá lên tỉnh, bán rẻ đi hết, để quyên vào quỹ cứu tế. Cụ bảo thà bán đi để tiền cho ăn mày, còn hơn cho lũ con hư. Tôi cũng muốn làm thế, ông ạ. Chúng nó có oán, thì oán tôi. Bắt chúng nó nghèo khổ, chúng nó mới mở mắt mà chịu làm ăn được.
Một lần, không biết là thấy trong mình thế nào, Thừa gọi Hai Điều đến gần. Hắn khóc rưng rúc, rồi bảo:
- Nhờ ông lật cái đệm nằm của tôi lên, để đếm xem tôi còn bao nhiêu tiền.
Hai Điều làm theo:
- Trình ông lớn, có một nghìn chín trăm đồng ạ.
Thừa nhắm mắt lại một lát, rồi quay nhìn Hai Điều:
- Tôi không sống được mấy ngày nữa. Tôi muốn đi cho nhẹ nhàng. Vậy tôi nhờ ông giúp tôi mấy việc này. Ông về ngay nhà quê, đưa cho mẹ thằng Mão năm trăm bạc. Nó với tôi, chả gì cũng còn nghĩa là vợ chồng. Nhưng xin ông giữ kín cho. Tôi bỏ nó ngần ấy năm trời, làm nó nghèo đói, đau khổ, bệnh tật, bây giờ tôi rất hối hận. Rồi ông đưa cho thím Xi hai trăm, nói rằng tôi giúp thím ấy nuôi các cháu. Ông dỗ dành cho thím ấy nhận. Ông bảo nếu thím ấy không nhận, thì tôi nhắm mắt không yên đâu. Ông ạ, chú Xi đối với tôi thật là tốt, mà tôi đối với chú ấy chả ra gì. Tôi xấu hổ lắm.
Hai Điều an ủi:
- Thế nào nhà nó chả nhận. Chính thằng chồng đi cộng sản, nó làm khổ vợ con nó.
- Ông đừng nói thế, không đúng đâu. Tôi biết.
Thừa thở dốc một hồi rồi tiếp:
- Ông về nhà quê, rồi mai ông ra ngay, để giúp tôi một việc nữa. Là ông lên Cẩu Rồng, đến nhà đội Tuynh, bảo hắn là tôi có lời hỏi thăm. Hỏi thăm thôi, chứ không phải cho tiền, ông ạ.
Hai Điều ngơ ngác:
- Ấy con tưởng ông lớn biết tin đội Tuynh rồi?
- Chưa. Tin gì?
- Hắn bị điền tốt ở Cẩu Rồng đánh què chân từ năm ngoái kia rồi mà. Ông lớn không biết à?
- Chưa.
- Hắn làm quản lý cho nhà thờ. Hắn theo đạo. Nhưng hắn vẫn ác quá.
Thừa thở dài:
- Thế thì ông không lên Cẩu Rồng nữa. Ông ở nhà quê ra, thì tôi nhờ ông đến nhà bà Ĩnh con hỏi bà ấy xem cái người con gái tên là Thúy Lan ở đâu, thì ông đến tận nhà, đưa tận tay cho cô ta hộ tôi một nghìn bạc.
Hai Điều trợn đôi mắt ngạc nhiên. Thừa nói:
- Một nghìn là ít đấy ông ạ. Tôi nợ bà đẻ ra cô ấy năm trăm bạc hơn hai mươi năm nay mà chưa có lúc nào trả được. Cơ nghiệp của tôi về sau này sở dĩ gây nổi, là do món tiền ấy, ông ạ. Nhưng ông đừng nói rõ điều ấy, chỉ nói là tôi gửi tiền cho cô ấy nuôi cháu thôi.
Hai Điều hỏi:
- Trình ông lớn, nói là nuôi cháu, liệu cô ta có nhận không.
Thừa thở dài:
- Ông cứ nói thế cho tôi. Ông lại hỏi thăm xem cô ta bây giờ làm gì, có đủ tiêu không nhé.
- Ông lớn tử tế quá.
- Phải, bởi vì…
Thừa ngập ngừng. Hai Điều hỏi:
- Sao ạ?
- Cô ấy là con tôi, ông ạ.
Nói xong, Thừa rưng rức khóc. Một lát, hắn nói:
- Lại còn một việc cuối cùng nữa.
- Vâng ạ.
- Ông có nhớ hiệu Phúc Lâm không nhỉ?
- Nhớ ạ.
- Ông ạ. Tôi đã phá hạnh phúc của gia đình này.
Thừa lại bưng mặt, rồi vừa thổn thức vừa tiếp:
- Ông hỏi dò hộ xem, bây giờ em trai bà Lễ làm gì? Gia đình ấy có khá không? Tôi ác quá, đã giết người chị, lại bắt người em!
Thừa quật hai tay xuống chiếu, ngửa mặt, giương đôi mắt trào những nước mắt, trừng trừng nhìn trần nhà.
Đợi cho Thừa đỡ thở, Hai Điều hỏi:
- Trình ông lớn, thế có giúp tiền nong gì không ạ?
Thừa kêu lên:
- Người ta không thèm!
Hắn lại khóc nức nở.
Hai Điều lẩm nhẩm tính, rồi nói:
- Thế vị chi là mới hết có nghìn bảy. Ông lớn có những nghìn chín.
Lão giờ thấy Thừa chưa nói đến cho mình tiền, thì nhắc khéo:
- Thua ông lớn còn cho ai nữa không ạ?
Thừa lắc đầu:
- Không.
Lão già nói đến nơi:
- Cho họ hàng ở nhà quê ấy ạ.
Thừa nghĩ rồi nói một mình:
- Bà Ĩnh con thì chả xứng đáng. Tôi cũng giúp nhiều rồi.
Hai Điều gãi tai, cười cười:
- Trình ông lớn…
Thừa sực nghĩ ra:
- À, ừ nhỉ. Còn hai trăm, tôi biếu ông.
Hai Điều hớn hở:
- Dạ, đội ơn ông lớn. Ông lớn thiệt chu đáo.
* * *
Hai Điều về nhà quê. Hôm sau, lão ra ngay. Lão mở một gói nhỏ, đưa cho Thừa:
- Trình ông lớn. Con nói thế nào bà Hàn cả cũng không lấy tiền. Bà gửi làm quà ông lớn một gói khế khô.
Thừa như bị ngất đi. Hắn phì phò thở những hơi rạo rực, không đều nhau. Hai Điều sợ quá, lay gọi:
- Trình ông lớn! Trình ông lớn! Ông lớn tỉnh chưa?
Một lát, Thừa mở từ từ đôi mắt ứa tràn nước:
- Mẹ thằng Mão sống bằng gì hở ông?
- Trình ông lớn, bà Hàn cả bây giờ yếu lắm. Mắt có tật, chân có tật, chả làm gì được. Tháng tháng, cậu cả vẫn gửi tiền về nuôi bà.
Thừa thở dài:
- Nó ăn cắp, ông ạ.
- Không. Con nghe nói cậu ấy làm với ông mét Khánh Sơn ngoài Hà Nội này.
- Khánh Sơn xem số ấy à? Nó làm gì?
- Thưa, đi điều tra hộ. Ví dụ có ai nhờ ông mét Khánh Sơn xem số, thì muốn nói cho đúng nhà cửa, con cái, quá khứ của người ta, ông mét Khánh Sơn phải cho người đến tận nơi để hỏi dò. Việc này gọi là điều tra. Cậu cả làm việc điều tra ấy, và cũng học nghề bói tướng của ông ấy.
Thừa lắc đầu:
- Lại làm nghề bịp. Khác gì nghề ăn cắp.
Hắn dặn:
- Tôi cấm cửa nó. Ông bảo người nhà từ nay thấy nó đến thì phải đuổi ra ngay. Hễ nó nói láo, thì đi gọi đội sếp. Thằng Pôn với thằng Giăng phải luôn luôn ở cạnh tôi để canh nó cho tôi.
- Vâng.
Im một phút, hắn thở đánh phào:
- Bố nào con ấy!
Rồi hắn hỏi:
- Thế còn thím Xi, có khá không?
- Trình ông lớn, chị này cũng nhất định không cầm tiền. Sợ ông lớn quở, con phải bỏ hai trăm đấy rồi con chạy.
Thừa mỉm cười:
- Được!
Hắn quờ tay như muốn lấy cái gì. Hai Điều hỏi:
- Trình ông lớn xơi nước ạ?
- Không, ông cho tôi gói khế.
Hắn nhìn những miếng khế phơi khô mà thuở ít tuổi hắn rất thích ăn. Hắn lấy một miếng, cho vào miệng. Bỗng hắn hộc lên, rồi úp mặt xuống giường, hai vai rung lên vì nức nở.
* * *
Hai Điều đi làm nốt hai việc ở Hà Nội.
Hắn đã gặp Thúy Lan và đã hỏi dò những nhà ở cạnh hiệu Phúc Lâm.
Về Thúy Lan, lão già nói:
- Trình ông lớn, cô Thúy Lan không nhận nghìn bạc.
Thừa trợn ngược đôi mắt, há hốc mồm, chân tay mình mẩy run cầm cập.
Hai Điều lại lay gọi, lấy khăn mặt ướt đắp vào trán cho hắn. Khi thấy hắn tỉnh hẳn, lão tiếp:
- Trình ông lớn, cô Thúy Lan hình như có tính đa nghi, nên cứ gặng hỏi con với ông lớn là thế nào. Sau con phải mạn phép ông lớn mà nói thật là chú họ ông lớn, thì cô mới mừng rỡ và nói chuyện lâu.
- Nói những gì?
- Trình ông lớn, cô Thúy Lan nhắn con trình ông lớn là cái két tiền trong tủ áo, cô vẫn giữ nguyên. Cô không làm thế nào gửi trả ông lớn được.
- Hừ! Giữ nguyên.
- Cô lại xin lỗi vì không biết ông lớn mệt nặng để đến hỏi thăm.
Thừa thở dài, lẩm bẩm:
- Đến thế nào!
- Thưa bây giờ cô sắp lấy chồng. Người chồng cùng làm với cô ở hiệu tây bán sách, phố Hàng Trống.
Thừa nở một nụ cười:
- Thế à?
Hắn hỏi:
- Con bé con thế nào?
Lao già nghĩ một lát, rồi nói:
- À, vâng, tên nó là Băng Tuyết.
- Ông có nhìn thấy con Băng Tuyết không?
- Thưa có.
- Có ngoan không? Có khỏe mạnh không?
- Thưa có. Con bé béo, trắng, trông hay lắm. Lúc con đến nhà, thấy nó đương chơi búp bê.
Lão già mỉm cười:
- Trình ông lớn, sung sướng nhất họ ta là ông lớn đây.
Thừa hỏi:
- Thế nào?
- Thưa là có cháu ngoại sớm ạ.
Thừa thở dài:
- Hẳn cô Thúy Lan đi làm lương, thì đủ ăn.
- Vâng. Cô ấy nói: Cháu đủ ăn rồi, để tiền này dành cho ba cháu Băng Tuyết xơi thuốc.
Thừa sửng sốt:
- Gọi là ba cháu Băng Tuyết.
Lão già nghĩ để chữa lại lời hớ hênh, rồi đáp:
- Trình ông lớn, con nhăng. Bởi vì lúc cô nói là ba cháu, lúc cô nói là ba cháu Băng Tuyết, con chẳng hiểu thế nào.
Thừa quật tay xuống giường:
- Ông nói gì tôi với cô Thúy Lan để cô ấy gọi thế?
- Trình ông lớn, không ạ.
- Không ông, thì lại con mẹ Ĩnh con thôi, ông còn nói với cô ấy những gì nữa.
Hai Điều sợ hãi:
- Không ạ. Con không nói gì nữa. Chỉ có cô Thúy Lan nói chuyện với con thôi.
- Chuyện gì?
- Thưa, cô dặn là đừng nói cho ông lớn biết về việc cô sắp lấy chồng.
- Thì là đáng mừng chứ sao?
- Nhưng mà, trình ông lớn, có lẽ việc không thành đâu ạ.
Thừa cau mặt:
- Tại sao?
- Con đoán thế.
- Ông đoán được?
- Vâng. Lúc ấy sắp đến giờ đi làm, cô Thúy Lan đưa con đến sở. Cô giới thiệu con với người chồng chưa cưới.
- Mặt mũi có khá không?
- Trông người cũng thật thà, phúc hậu.
Lão già mỉm miệng:
- Buồn cười. Cô Thúy Lan lại giới thiệu con với cậu ta là ông chú bên nội.
Thừa phồng mồm, thở phù ra một hơi dài. Lão già tiếp:
- Trình ông lớn, ba người đương nói chuyện, hỏi thăm nhau, thì có một bà Tây lai xồng xộc vào. Mắt bà ta nhờ nhờ như gio, trông đến sợ. Bà ta đến gần cô Thúy Lan, hầm hầm nói: “Cô phớt tôi là không được đâu nhé. Tôi bắt cô về Hải Phòng làm cho tôi”. Cô cãi, thì bà ta mở ví, lấy cái giấy xanh xanh đưa cô, rồi bảo: “Có công việc gì mà cô đến nhà con mụ Ĩnh con?”. Cô lại cãi nhưng bà mắt nhờ nhờ không nói đi nói lại, bà ta đưa tờ giấy xanh cho người chồng chưa cưới của cô xem.
Thừa rên lên:
- Trời!
Hắn ho. Ôm ngực gò lưng để ho một hồi, rồi nhăn nhó, nằm xuống. Hai Điều nói:
- Giấy ấy có ảnh của cô Thúy Lan ông lớn ạ. Lúc ấy ông chủ thấy ồn ào, thì chạy ra. Bà Tây lai lại đưa tờ giấy xanh cho ông chủ.
- Trời!
Chân tay Thừa run cầm cập.
- Trình ông lớn, lúc ấy cô Thúy Lan khóc. Người chồng chưa cưới với ông chủ nhìn cô, rồi không biết nói gì với bà mắt gio bằng tiếng Tây, con thấy bà ấy có vẻ vui lắm. Còn cô Thúy Lan thì vẫn khóc.
Thừa kêu trời đến năm phút, rồi rên rỉ một mình:
- Muốn lương thiện cũng không nổi với cái đời ác nghiệt này! Tôi khổ lắm, ông ạ. Nội các con tôi đẻ ra, tôi ghét nhất thằng Mão, nhưng thương nhất hai đứa ấy. Xuy-dan, Băng Tuyết! Con.
Hai Điều như lạc vào rừng. Lão kể đến gia đình Phúc Lâm:
- Trình ông lớn, cái nhà này thế mà gớm lắm! Ông cụ Tú chết đã lâu. Bà cụ tú mói chết năm kia. Người con giai theo cộng sản phải tù hai lần mà vẫn không sợ. Lần thứ hai, bị khép án mười năm, lúc đi đày lên Sơn La, anh ta trốn đi mất. Hiện giờ, người ta nói anh ta ở bên Nga. Anh ta có một đứa con giai. Con có trông thấy thằng bé ấy. Nó giống anh ta như đúc. Nó đã đi học. Còn người vợ bây giờ ngày bán hàng tấm ở chợ Đồng Xuân, tối dạy quốc ngữ cho bà con trong phố học. Người ấy có chân trong hội Truyền bá học quốc ngữ. Nhà này bây giờ thắp đèn điện. Cái mái hiên truớc kia cúp về đằng trước, thì nay chữa vểnh lên cho sáng cửa hàng.
Thừa gật đầu:
- Tôi đi qua, có trông thấy.
- Cửa hàng ấy là của người em ruột người vợ, thuê để bán tạp hóa.
Thừa mỉm cười:
- Mừng.
Hắn muốn thở mạnh, thở nhiều. Nhưng không được. Hai tay hắn vuốt ngực, như cố đẩy cho không khí vào phổi. Thành thử có tiếng hổn hển, mà ngực nhô lên dẹp xuống, càng làm cho hắn mệt thêm.