Đống Rác Cũ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
§18. Tôn Giáo Với Kẻ Có Tội
Xviii Tôn Giáo Với Kẻ Có Tội

❊ ❊ ❊

Trần Đức Thừa đọc lời cáo phó trên báo, thì hắn cũng giật mình. Nhưng khi nghĩ đến ba chữ tên hắn ký ở dưới, thì hắn lại vui vui. Như vậy, có phải là chưa vỡ mộng đào mỏ không? Song, hắn lại lo. Có thật gia đình Phúc Lâm vẫn nhận hắn là rể, hay là cứ đăng báo thế, nhưng rồi sẽ kiện hắn?

Hai mối vui và lo luẩn quẩn trong óc hắn. Hắn suy tính, rồi trả lời một mình. Hắn muốn gặp một người vào bậc quân sư, như ông Lăng, như ông Hoài Tân Tử, để vấn kế. Hắn muốn cùng lắm, thì có mấy thằng bạn thường thôi, chúng nó đến chơi, tán nhảm, tán nhí, nói tục nói rác, cho đầu óc hắn được khuây khỏa. Hắn muốn đi phố một lát cho giải trí. Nhưng hắn không dám thò mặt ra ngoài, sợ hàng phố chửi.

Thì ngạc nhiên cho hắn làm sao. Không biết là tai họa hay hạnh phúc đây. Một người đàn bà đỗ xe ở trước cửa, rồi tay bế con tay xách va-li, đi xồng xộc vào.

Người ấy là Ma-ri.

Thừa nhìn rõ. Không lầm nữa rồi. Hắn lặng đi đến mấy giây đồng hồ. Thì bỗng Ma-ri sằng sặc cười:

- Em về với mình đây!

Thừa vẫn trố đôi mắt. Ma-ri tiếp:

- Thật đấy. Con của chúng ta đây. Thằng Giăng đấy. Em mới ở cữ nó được hai tháng.

Ma-ri đặt va-li xuống, đưa thằng bé cho Thừa bế, rồi mở ví, ra hè trả tiền xe.

Xong việc, hắn quay vào, nói bằng giọng rất vui vẻ:

- Em đọc báo, thấy nó chết rồi, em mới dám tái hồi Kim Trọng, không lo nó đánh nữa.

Thừa biết Ma-ri hiểu lầm người chết là mẹ của Mão. Hắn lắc đầu, tủm tỉm:

- Không phải nó.

Ma-ri trố mắt:

- Ớ! Thì là đứa nào? Buồn cười nhỉ?

Không khí trong nhà, từ lúc có Ma-ri vào, bỗng thay đổi hẳn. Có tiếng động. Có tiếng nói. Lại có tiếng cười. Như thường vậy.

Ma-ri cởi áo ngoài, cởi quần ngoài, tháo bí tất, vứt ở trên giường, dáng điệu tự nhiên như người vẫn ở nhà, vừa đi chơi đâu mới về. Bỗng hắn hỏi:

- Thằng Pôn đâu? Quà của nó đây.

Hắn mở va-li. Thừa nói:

- Nó về nhà quê, ở với ông bà nội.

- Thế à? Nó lớn bằng ngần nào rồi?

Thừa nghĩ một tí, rồi đáp:

- Nó biết đi rồi.

- Có ngoan không?

- Ngoan.

Ma-ri dọn quần áo trong va-li ra giường. Thừa im lặng nhìn. Bấy giờ hắn nghĩ lung lắm. Hắn nhìn cái va-li bằng da, rất đẹp, có khóa kền, sáng nhoáng. Quần áo Ma-ri cũng rất sang, sang hơn trước nhiều.

Ma-ri bày các thứ lên chiếu xong, có vẻ hãnh diện, hất hàm hỏi Thừa:

- Oai không?

Thừa mỉm cười, khẽ gật đầu. Ma-ri đứng sát vào cạnh Thừa:

- Gớm! Nhớ quá! Anh có nhớ em không?

Thừa lại khẽ gật đầu. Bỗng Ma-ri cau mặt:

- Ô hay, em về, sao anh không vui, lại ỉu xìu xìu cái mặt thế? Giận em thật đấy à? À, phải rồi.

Thừa cố làm ra vui vẻ:

- Phải thế nào?

- Thương nhớ nàng Diệu Thuần, có phải không?

Rồi hắn sát hẳn đùi vào Thừa, nũng nịu:

- Không thế cơ! Vui lên cơ! Đừng làm thế, em buồn.

Hắn giơ hai tay ôm hai má Thừa, vỗ vỗ mấy cái.

Tự nhiên Thừa cảm động. Hắn nhìn Ma-ri bằng đôi mắt trìu mến, rồi thở dài. Đây là cái thở dài của một người đương lưỡng lự.

Thằng Giăng nhoe nhoe khóc. Thừa đưa trả cho Ma-ri bế:

- Em nuôi con hay thuê vú?

- Em nuôi lấy.

- Không có tiền thuê vú à?

Ma-ri dẩu môi:

- Ứ, không phải thế. Tại em yêu anh, cho nên con của chúng ta, em phải nuôi lấy.

Trông thấy cái mặt nhí nhảnh, quen thuộc cũ, đụng chạm đến da thịt mềm mại, quen thuộc cũ, nhất là nghe giọng nói âu yếm, quen thuộc cũ, Thừa như được Ma-ri truyền cho cái hơi ấm áp vào tâm hồn. Hắn quên mối buồn và lo. Hắn nắm chặt tay Ma-ri, rồi mỉm cười, và lại thở dài. Bây giờ là cái thở dài của người suy tính đã xong. Ma-ri ru rín thằng Giăng, ngắm nó, rồi nhìn Thừa:

- Con đẹp đấy chứ. Đẹp hơn thằng Pôn. Anh trông nó. Giống bố như đúc.

Thừa ngắm con. Mặt thằng này khác mặt thằng Pôn. Đầu nó ngắn chùn chùn. Ma-ri lại ngắm nó và nhìn Thừa:

- Giống anh lắm nhỉ.

Thừa cười, dở đùa dở thật:

- Giống. Chỉ khác mỗi cái mặt.

Ma-ri lườm, phát vào lưng Thừa đen đét, vừa cười, vừa nói:

- Không đùa quá thế nhé! Phạm đến danh dự em. Bế lấy con cho em.

Hắn lục chỗ quần áo, tìm một chiếc sơ-mi lụa, đưa cho Thừa:

- Quà của anh đây. Thử mặc vào xem có vừa không nào?

Thừa đứng dậy, ướm áo. Ma-ri khen:

- Đẹp quá! May phỏng chừng mà khéo tuyệt.

- Em may à?

- Chứ còn ai? Em nhớ khổ người anh. Thế có tài không?

- Tài. Yêu lắm!

Ma-ri sung sướng:

- Ừ, thế chứ lị. Bây giờ cóc mới mở miệng được một tiếng!

Ma-ri ngồi xuống ghế, hỏi:

- Thế nào. Em đi vắng, thì anh làm báo. Sao báo Chấn Hưng đương hay, lại đình bản thế!

Thừa tặc lưỡi:

- Tại anh không muốn làm. Thế mấy tháng nay, em ở đâu?

- Ở ngay quanh Hà Nội này chứ đâu?

- Phố nào, sao anh không gặp bao giờ?

- Gặp thế nào được? Ai để cho mà gặp?

Thừa nói đùa:

- Đi tu à? Ở chùa à?

Ma-ri bĩu môi:

- Sao con cha đạo lại ở chùa? Nhưng chỗ em ở cũng nghiêm cấm như chùa. Em ở trong đất của nhà thờ, nhờ vả cha Hảo, gần như tu kín, anh ạ.

Thừa khen:

- Ngoan nhỉ!

- Điều đó đã hẳn. Chỉ anh là hư thôi. Vắng đàn bà một ngày không chịu được. Đã con M. nào, nó cho một trận ở phố Hàng Đàn, lại đến con Diệu Thuần. Em mà không về mau, dễ chỉ đến mai là anh tái giá mất rồi.

Hắn hỏi:

- Thế nào, câu chuyện Hàng Đàn ra sao?

- Hàng Đậu chứ. Nhưng thôi, nói làm gì chuyện cũ.

- Không. Em rất đại lượng. Em biết tha thứ hết. Nhờ ơn bề trên dạy bảo, bây giờ em tiến bộ nhiều, nhất định em không ghen đâu. Vả lại em đi vắng, thì anh có quyền chơi bời, em ghen là không đúng luân lý.

Thừa gạt đi:

- Thôi, việc qua rồi, nhắc lại làm gì.

- Thế việc hiện tại vậy. Con Diệu Thuần vì sao lại chết.

Thừa thở dài:

- Anh lo buồn quá, em ạ. May em về đúng lúc, làm anh khuây khỏa, chứ mỗi lúc sực nghĩ đến việc này, anh lại giật mình.

Ma-ri cau mặt:

- Làm sao! Thương nhớ chứ lại lo buồn!

- Em ghen à?

- Em vừa nói em được cha Hảo dạy bảo, bây giờ không ghen nữa. Vả lại ghen với người sống, chứ ai ghen với người chết. Cho nên em chỉ hỏi anh về việc con M, chứ có hỏi con Diệu Thuần đâu.

Thừa cười:

- Thế là em vẫn ghen đấy chứ?

Ma-ri lắc đầu:

- Thế là tò mò một tí thôi.

Một lát, hắn hỏi:

- Đúng Diệu Thuần không phải con mẹ thằng Mão à?

- Không. Chính việc nó chết làm cho anh lo buồn đấy.

- Anh nói cho em hiểu đi.

- Em có biết tại sao nó chết không?

- Tại anh khỏe quá, nó chịu không nổi.

Thừa bật cười, lắc đầu:

- Em ạ, anh lỡ tay, đánh chết nó.

Ma-ri trợn tròn đôi mắt. Thừa tiếp:

- Đúng thế. Anh không nói dối em.

- Nó có tội gì mà anh đánh chết nó? Tội cắm sừng à?

- Không. Nó giàu.

- À, tội giàu. Anh đào mỏ không được phỏng?

- Phải.

- Nó là con nhà ai?

- Nó là con một gia đình danh giá.

- Như gia đình em nhé. Hồi cưới, anh biết đấy.

- Khác thế.

- Như gia đình anh nhé?

- Không phải. À, em còn nhớ bà Phúc Lâm không nhỉ?

- Bà Phúc Lâm nào?

- Ngày mình còn mở hiệu thuốc, bà cử Dần đưa bà Phúc Lâm đến nhờ anh xem mạch ấy mà.

Ma-ri nghĩ một lát, rồi:

- À, à! Em nhớ rồi, cái bà vâng vâng, với cái bà gần như câm ấy chứ gì?

- Đấy, bà Phúc Lâm chính là Diệu Thuần đấy.

Ma-ri ngẩn người một lát, rồi nói:

- Thế mới biết em tinh mắt. Anh còn nhớ hôm ấy, em suýt làm gì không?

Thừa cười, gật đầu:

- Nếu hôm ấy em ghen ngay thì là em đi quá sớm.

- Nhưng dập được cái ngòi, cứu sống một người khỏi bị anh đánh chết! Hôm ấy em tức, nên lú lấp mất trí khôn. Chứ nếu em sáng suốt như lúc thường, thì quyết em nhớ đến ông cụ, mà nêu gương ông cụ, em cứ ghen.

- Ông cụ nào mà ghen?

- Anh quên bố em là cha đạo, vẫn làm việc tu nhân tích đức à? Nếu em ghen, có phải bây giờ con Diệu Thuần khỏi chết oan không.

Thừa thở dài, Ma-ri phát đánh đét vào đùi:

- À, em nhớ ra rồi. Còn lão già lẩm cẩm, gọi là cụ tú Phúc Lâm nữa, tức là người đẻ ra nó đấy, phải không?

- Phải rồi. Trí nhớ em tốt lắm.

- Thưởng cho em đi.

Ma-ri ghé má vào cạnh miệng Thừa. Thừa hôn khẽ một cái. Ma-ri cười lạt:

- Anh vẫn còn giận em. Em biết.

- Không phải thế. Tại anh đương nói câu chuyện làm cho anh lo buồn.

- Anh nói nốt đi.

- Đến dạo tẩy chay, Diệu Thuần bắt đầu mê anh, nên hay đi cổng sau với em trai nó, tên là Nghĩa, cùng với bọn học trường Bưởi, đến Phòng thuốc, in giấy cổ động.

Ma-ri phát thật mạnh vào lưng Thừa:

- Thế mà giấu! Giấu! Giấu!

- Bây giờ anh đánh chết nó. Anh chắc thế nào thằng Nghĩa cũng kiện anh. Từ ngày anh lấy Diệu Thuần…

Ma-ri bẻ:

- Anh không dám gọi là con Diệu Thuần à?

Thừa cười:

- Ừ, thì con! Từ ngày anh lấy con Diệu Thuần, anh xem ý, thì thấy thằng Nghĩa ghét anh lắm. Anh đến nhà, lần nào nó cũng lánh mặt. Cho nên chắc nó không để anh yên.

- Thằng ấy bao nhiêu tuổi?

- Đâu ngoài hai mươi thì phải.

- Có vợ chưa?

- Rồi.

- Thế thì khó nhỉ. Nếu nó chưa có vợ, thì em bảo một con đến chim nó, để xui nó đừng kiện anh.

Bỗng Ma-ri hỏi:

- Thằng Nghĩa ghét anh, hay tại anh chim vợ nó?

- Không phải. Đừng nghĩ vớ vẩn, để ghen vớ vẩn.

- Tính hạnh thằng Nghĩa thế nào?

- Giống chị nó như đúc. Lành, chín chắn, đứng đắn, và hăng hái làm việc công.

Ma-ri lại phét đen đét, mạnh hơn nữa vào lưng Thừa:

- Khen! Khen! Khen! Giống chị nó! Giống chị nó!

Thừa giơ tay ra đỡ, và tiếp:

- Vừa rồi, nó bị đuổi một tuần lễ về tội bãi khóa phản đối thằng đốc trường Bưởi.

- Con nhà gớm nhỉ!

Thừa cười:

- Anh không phải lừa mà ừ để bị phát nữa đâu!

Ma-ri rũ ra cười:

- Khá đấy. Nhưng như thế nào cũng là ừ ngầm rồi. Tha cho!

- Để anh nói nốt. Anh chỉ ước ao làm sao có người đến được nhà Phúc Lâm, dò xem họ có kiện anh không thôi.

- Anh ngu lắm. Nó định kiện thì nó cứ kiện, dò thì làm đếch gì. Thà bảo làm sao có người đến nhà Phúc Lâm khuyên can họ đừng kiện, mới có lý mà ước ao chứ?

Thấy Ma-ri vẫn dí dỏm như xưa, Thừa vui thích quên hết lo buồn, nên đùa lại:

- Dò biết mới khuyên can chứ! Chẳng lẽ nó không có ý định kiện mà cũng khuyên can, để gợi cho nó cái ý là nên kiện à?

Ma-ri gật đầu:

- Ừ. Thì em ngu vậy. Còn hai bố mẹ nó thế nào?

- Trước kia, rất có cảm tình với anh.

Ma-ri gí tay vào cằm Thừa:

- Cái miệng này tán, em cũng phải mê, nữa là lũ nhà nho ngốc nghếch.

- Không phải tán. Bởi vì ông cụ ít nói. Anh chỉ đánh vào mặt đạo đức, cho mượn rất nhiều sách Tàu.

- Sách gì?

- Không biết. Hình như sách triết học, chính trị. Ông cụ thích lắm. Bởi vì trước kia, ông cụ có bị nhà nước bắt mất mấy hôm, cho nên bẵng đến mười mấy năm, chả dám chơi bời đi lại với ai. Nay được đọc sách thì cũng là như được có người đến chơi nói chuyện.

- Lão già lẩm cẩm. Chứ anh mà đưa em sách triết học với sách chính trị, thì em chả thèm đọc. Anh có biết bây giờ em thích đọc gì không?

- Tiểu thuyết tình.

- Không phải. Kinh bổn.

Thừa chế nhạo:

- Ừ nhỉ! Kinh bổn đạo dạy cho em đại lượng, cho nên em chừa được tính ghen!

Ma-ri hãnh diện:

- Phải. Đúng thế.

- Thế thì em đếm xem từ nãy đến giờ, em đánh anh mấy lần rồi! Em ngoan đạo lắm.

- Không ngoan đạo mà thủ tiết nổi với anh.

Thừa nghiêm mặt:

- Thôi đừng đùa nữa. Anh hỏi em nhé. Em có cách gì làm cho anh đỡ lo buồn không?

- Chính là em về với anh để anh đỡ lẻ loi, đỡ lo buồn mà.

- Nhưng nó kiện anh, anh đi tù, thì em không ở với anh nữa.

Ma-ri tự nhiên biến sắc mặt. Hết cả nhí nhảnh. Thừa hỏi:

- Anh muốn biết mấy điều, em nói thực nhé.

Ma-ri gật.

- Trước kia, chúng ta phải sống xa nhau, vì em sợ mẹ thằng Mão nó đánh một trận nữa?

Ma-ri gật.

- Bây giờ, em xem báo, thấy lời anh cáo phó, em tưởng nó chết, thì em mừng, mới về với anh?

Ma-ri lại gật.

- Nhưng nay em biết là lầm. Diệu Thuần không phải mẹ thằng Mão. Vậy em có định ở với anh, hay sợ nó, mà lại đi?

- Em trót xin phép cha rồi. Nếu em quay lại với người, sợ người cho em là trẻ con, nói dối.

- Vậy thì em cứ ở với anh. Anh vui lắm. Nhưng bây giờ anh phạm tội giết vợ. Nếu anh phải tù thì em ở với ai?

Ma-ri đặt con vào lòng, khoanh tay trước ngực, ngửa mặt lên để nghĩ:

- Rắc rối nhỉ!

- Anh là thằng giết vợ. Em không sợ anh giết em à?

Ma-ri thản nhiên, lắc đầu:

- Không.

- Tại sao?

- Bởi vì anh sợ em. Chỉ có em đánh anh, chứ anh chưa đánh em bao giờ.

Thừa bật cười. Nhưng Ma-ri vẫn nghiêm nét mặt. Thừa nói:

- Hay là…

- Không, em không lấy ai đâu. Anh đừng hay là nữa. Em thủ tiết với anh.

- Anh không nghĩ thế. Anh nói hay là, là thế này. Nhưng trước khi hỏi câu này, anh muốn em cho anh biết sự thật, là có đúng mấy tháng vừa rồi em ở với các cha hay không?

- Ô hay! Không ở với các cha, thì em thủ tiết sao nổi. Một chứng cớ là vì anh không ở với các bà sơ, cho nên anh lấy vợ lung tung.

Thừa cười, rồi ngồi ngay ngắn lại:

- Em ạ. Nếu vậy, thì em có thể nói với cha cứu anh không?

Ma-ri lẩm bẩm một mình:

- Anh giết người. Các cha hay làm việc phúc đức nhỉ?

Bỗng hắn mừng rỡ:

- Được! Được! Anh là chồng em. Thế nào cha Hảo cũng nhận lời. Trừ phi anh làm giặc phản đối nhà nước thì chắc cha không cứu đâu.

Có tiếng kít ở ngoài đường. Hai người nhìn ra. Một chiếc ô-tô đỗ trước cửa nhà.

Một người đội sếp Tây và hai người đội sếp ta ở trên xe xuống đất.

Thừa lo. Ba người đi thẳng vào nhà. Mặt Thừa tái mét:

- Họ đến bắt anh, em ạ. Đúng là nó kiện rồi.

Bọn đội sếp bước vào:

- Ai là Trần Đức Thừa?

Thừa đáp:

- Tôi.

- Có trát tòa bắt ông.

Người đội sếp Tây đưa Thừa đọc trát. Ma-ri đứng dậy, ru con, đi đi lại lại.

Một người đội sếp ta, móc túi lấy cái xích, bảo Thừa giơ hai cổ tay ra. Thừa tuân theo, run như cầy sấy. Hắn nhìn Ma-ri:

- Em ở nhà nhé. Anh đi đây.

Ma-ri mỉm cười, gật đầu, tay rung rung thằng Giăng, miệng hát khẽ:

- Biết nhau từ thuở buôn thừng,

Dù đứt dù nối xin đừng quên nhau.

Thừa thở dài. Ra đến cửa, hắn quay lại Ma-ri một lượt.

* * *

Ngay tối hôm ấy, Ma-ri gửi thằng Giăng, nhờ một người bạn giữ hộ rồi đi.

Hắn đến một khu biệt thự, xung quanh là vườn rộng, có nhiều cổ thụ um tùm. Hắn lên mười hai bậc thềm, đi thẳng theo hành lang. Đến căn buồng thứ tư bên trái, hắn giơ tay ra gõ cửa.

Trong có tiếng đáp. Ma-ri mở cửa:

- Lạy cha ạ.

Cha Hảo ngồi ở bàn, đương đọc một cuốn sách dày đến nửa gang. Thấy tiếng chào thì hắn ngấc đầu lên, bỏ kính ra nhìn. Ma-ri đã đóng cửa, lại chào:

- Lạy cha ạ.

- À, Ma-ri, con.

Hắn duỗi thẳng hai cẳng ngồi lại cho ngay ngắn xếp quyển sách ngay ngắn trên bàn, đặt cặp kính ngay ngắn trên sách, rồi khoanh hai tay ngay ngắn sau kính. Hắn ngửa cái mặt nghiêm nghị, cho ưỡn ra đằng trước cả bộ râu hung hung, xồm xoàm như râu cấp dê cụ.

Cái nó nhìn thẳng vào mặt Ma-ri bây giờ, hình như không phải đôi mắt khoằm khoặm của người có cái mặt um tùm như cái biệt thự lắm cổ thụ của hắn, mà lại là đôi lỗ to tướng, sâu hoắm và đen sì của cái mũi diều hâu của hắn. Hắn cau đôi lông mi sâu róm lại:

- Sao cha không cho lệnh gọi mà con đến? Con có biết đây là nhà phòng, chỗ nghiêm cấm đàn bà con gái? Vậy mà giờ này con dám xông xáo vào? Con đi lối nào?

Ma-ri chắp hai tay, đưa mắt nhìn xuống cho có vẻ hiền lành:

- Lạy cha. Cha tha tội cho con. Vì con đến trình cha một việc cần, không thể trì hoãn. Xin cha yên tâm, con không đi đằng cổng, vì thấy có người canh. Con đã tìm được một lối mà người ngay thẳng không qua bao giờ.

- Lối nào?

- Trình lạy cha, con chui hàng rào găng ạ.

Người Pháp trợn mắt:

- Chết! Chỉ có kẻ nào lén lút mới dùng lối ấy. Con đến đây hầu cha, mà cũng đi thế, lỡ gặp ai thì sao?

- Thưa cha, thì không sao, lại là may ạ?

- Thế nào? Thế nào! Con có gặp người, hể?

- Trình lạy cha, vâng ạ. Con có gặp một người.

Người cha đạo bối rối, gãi gãi cái đầu có tóc ngắn mọc đứng như lông chiếc bàn chải ngựa, rồi hỏi dồn:

- Ô! Đức Chúa! Người ấy thế nào? Thế nào?

- Thưa cha, người ấy cũng mặc cái áo dài thâm như con ạ.

- Râu rậm như cha?

- Thưa không ạ. Không có râu ạ.

Cha Hảo ngớ ngẩn:

- Thế thì là ai?

- Thưa cha con không biết ạ. Con nói người ấy mặc áo dài thâm như con, bởi vì thưa cha, người ấy cũng là đàn bà như con ạ. Người ấy chui rào ra, cho nên con mới biết lối mà chui vào ạ.

Nói xong, Ma-ri tủm tỉm.

Người cha đạo dang rộng hai cánh tay:

- Ôồồồ!

Một lát, hắn nói:

- Nhưng dù sao, thì con cũng có lỗi với cha. Trong nhà này, có nhiều cha ở, ngộ con vào lầm buồng cha khác thì sao?

- Thưa cha không lầm ạ. Không hiểu sao mà tìm cha, thì con có tâm linh.

Hắn đắc chí, toét miệng ra cười.

Người cha đạo gò lưng xuống bàn, nói giọng gay gắt:

- Ừ. Được rồi, tốt rồi. Nhưng ngộ không phải buồng cha thì sao!

Ma-ri thản nhiên:

- Thì con hỏi thăm ạ.

Hắn bưng miệng, nhí nhảnh nhìn bề trên. Bỗng sực nhớ ra, hắn lè lưỡi một cái. Nhưng người râu dê vẫn nghiêm trang:

- Cha cấm con bận sau không được đến đây nữa. Bởi vì, cha nhắc lại, đây là nhà phòng các cha ở, không được coi như tòa giải tội mà bất cứ ai cũng có thể đến tự do. He!

- Dạ. Sở dĩ lần này con dám liều, là vì để trình cha một việc cần.

Người cha đạo dịu nét mặt. Bây giờ hắn nhìn Ma-ri bằng đôi mắt hắn cố him him lại cho đỡ khoằm khoặm để nói nhỏ:

- Cha nghe.

Hắn lại ngồi ngay ngắn, khoanh tay ngay ngắn. Đôi lỗ mũi cũng ngay ngắn như để cố dòm xuống xem tiếng vừa nói ở đâu ra.

Ma-ri lấy giọng đau thương:

- Trình lạy cha, thằng chồng cũ của con bị nhà nước bắt rồi.

Lão Hảo ưỡn bộ râu. Đôi lỗ mũi huếch nhìn Ma-ri:

- Nó bị bắt? Bị bắt bao giờ?

- Bẩm buổi chiều hôm nay ạ.

- Thế là con có gặp nó rồi chứ?

- Thưa cha vâng ạ. Nhưng chúng con vừa nói chuyện với nhau độ một giờ đồng hồ, thì nhà nước vào xích tay nó đi.

- Nó bị bắt về tội gì?

- Thưa tội giết người ạ.

Nhà tu hành trợn cả đôi mắt lẫn đôi lỗ mũi:

- Chà chà! Giết ai?

- Trình lạy cha, giết vợ ạ.

Người cha đạo ngạc nhiên:

- Sao? Sao? Con là vợ nó kia mà? Thì nó giết ai?

- Thưa nó giết người vợ nó lấy trong những ngày nó vắng con ạ.

Người bề trên nghĩ ngợi, rồi nói:

- Thế nghĩa là… Thế nghĩa là con định về với nó, nhưng nó vào tù.

- Vâng ạ. Thế cũng nghĩa là hai đứa chúng con không được “ăn nằm” với nhau nữa ạ.

Nhà tu hành dúm đôi lông mi lại, đặt tay trỏ trước bộ râu:

- Suỵt.

Một số sợi mềm yếu, sống ở môi trên, như không chịu được gió thổi, ngỏng cao cả lên.

- Con không được nói tiếng ấy trước mặt cha. He!

- Thưa cha thật thế ạ.

- Suỵt!

Một tiếng giậm chân khẽ xuống sàn gạch:

- Biết rồi. Thế bây giờ con muốn cha làm gì?

- Thưa cha, cha tha cho chồng con ạ.

Người Pháp trợn lỗ mũi:

- Cha tha? Cha tha cho kẻ giết người?

- Vâng ạ. Cha vẫn tu nhân tích đức ạ.

- Cha có quyền gì? Cha chỉ là kẻ tu hành. Cha không làm việc bậy bạ. Vì như thế là bất công.

- Thưa cha, khối cha còn làm những việc bất công bậy bạ hơn ấy ạ.

Lại một tiếng suỵt. Râu lại ngỏng lên.

- Giết người thì có pháp luật trừng trị. Thần công lý không thiên vị ai.

- Thưa cha, con thấy cái cân xây ở trước cửa toà án, độ này cán nó lệch rồi, chứ không ngang như ngày nọ nữa ạ.

- Con nói sao?

- Bởi vì có lũ trẻ con nghịch, chúng nó để đá vào một bên đĩa cân ạ.

- Ồ! Thần công lý là Thần công lý. Trẻ con là trẻ con. Con không được lẫn lộn.

- Thưa cha, trẻ con còn bắt được Thần công lý lệch cán cân, huống hồ là các cha.

Nhà tu hành giơ xòe bàn tay ra:

- Thôi, im, không lý sự như thế. Để yên, cha nghĩ.

Một lát, hắn cầm bút và hỏi:

- Chồng con tên là gì?

Ma-ri đứng thẳng, khoanh hai tay trước ngực:

- Là Thừa ạ.

- Họ gì?

- Họ Trần ạ.

- Trần Thừa à?

- Thưa không ạ.

- Sao lại không?

- Thưa là Trần Đức Thừa ạ.

Người Pháp ngoẹo cái cổ và giơ hai cánh tay lên trời:

- Ô, mất thì giờ! Sao con không nói ngay là Trần Đức Thừa?

- Thưa con quên ạ.

Ma-ri bưng miệng, rúc rích cười. Lão Hảo cúi xuống để biên vào sổ. Râu hắn quét trên mặt giấy, kêu soạt soạt. Hắn ngẩng lên, lại hỏi:

- Người vợ mà nó giết, tên là gì?

- Thưa là Diệu Thuần ạ.

Một tiếng giậm chân khẽ:

- Họ gì?

Ma-ri ngước nhìn trần nhà, nghĩ một lát, rồi đáp:

- Thưa cha, con không nhớ ạ.

- Nguyễn nhé.

- Không phải ạ.

- Trần nhé?

- Cũng không phải ạ.

- Vũ, Bùi, Lê, Lý?

- Thưa không phải ạ.

- Thế thì là gì?

- Thưa chữ này khó nhớ lắm ạ. Cha đừng làm con cuống. Cha để con nghĩ lâu thì ra ạ.

Một lát, hắn nói:

- À, thưa phải, họ Hiệu ạ.

- Họ Hiệu? Lạ đấy. Khó nhớ thật.

Hắn ghi. Nhưng Ma-ri vội vàng nói:

- À, à, à! Thưa không phải. Cha xóa đi ạ. Phạm Thị Hiệu kia ạ.

Người cha đạo ngớ mặt:

- Thế nào? Cha không hiểu. Thế thì họ Phạm hay họ Hiệu, chứ sao lại cả ba chữ?

- Thưa cha, con cũng không hiểu ạ. Con chỉ nhớ Phạm Thị Hiệu Diệu Thuần, thì con không biết Phạm Thị Hiệu, hay Phạm, hay Hiệu là họ, Diệu Thuần hay Hiệu là tên, mà lại có chữ Thị mắc ngẵng ngay ở giữa ạ.

- Ô! Mất thì giờ. Thế nào, con nhắc lại.

- Phạm Thị Hiệu Diệu Thuần ạ.

- Được, cha cứ ghi cả năm chữ.

Viết xong, người Pháp ngẩng đầu lên, thì Ma-ri vội vàng hất hất cái khuỷu của cánh tay khoanh chặt trước ngực:

- À, à thưa cha không phải đâu ạ.

- Sao, lại không phải?

- Thưa cha, sau chữ Thị lại có dấu phẩy. Thế thì chữ nào là họ, chữ nào là tên? Chả có lý tên những năm chữ, lại có cả dấu phẩy.

- Ô, không sao, Cha mới hỏi có hai câu, mà mất đến nửa giờ đồng hồ. Lúc nào con cũng ỡm ờ, nói nhiều câu vô ích.

- Vâng ạ. Xin lỗi cha ạ. Tại mọi bận con ỡm ờ, cha không mắng ngay, con tưởng cha thích.

Hắn lại bưng miệng rúc rích cười. Nhà tu hành nhìn thấy, nhưng vẫn nghiêm nghị.

- Con có biết gì về gia đình người bị giết không?

- Thưa có ạ.

- Con nói đi.

- Thưa cha nói gì ạ?

- Về gia đình người bị giết, chứ nói gì?

- Thưa cha nói thế nào cho khỏi vô ích ạ?

Người cha đạo giơ hai cánh tay lên trời, phùng má phù ra một hơi dài. Cả bộ râu rung mạnh như biết cựa quậy. Ma-ri tủm tỉm. Rồi hắn vừa nấc lên để cười, vừa nói rời rạc:

- Thưa… cha hỏi… từng… câu ạ.

- Được. Cha hỏi. Nó có bố mẹ không?

- Thưa có ạ.

Rồi hắn lau láu nói thêm:

- Lão ấy vớ vẩn lắm, cha ạ.

- Sao?

Ma-ri lại chậm rãi, đáp:

- Vì chỉ thích ông Tú Xương thôi ạ.

- Tú Xương? Họ Tú, tên Xương, hè?

- Thưa con không biết ạ. Lão ta…

Cha Hảo giơ tay ra ngăn:

- Khoan, khoan! Tú Xương phải không?

- Vâng ạ.

Hắn ghi, rồi hỏi:

- Xương ích-xi hay ét-xi?

- Thưa con không biết ạ. Xương với thịt ấy ạ.

- Xong rồi. Tên người bố là gì?

- Thưa con không biết ạ.

- Sao con nói là con biết?

- Thưa cha, thật đấy ạ.

- Thật thế nào?

- Thưa thật là con không biết ạ.

Bộ râu xồm lại bay như muốn trốn:

- Sao con vừa nói rằng con biết?

- Thưa con không biết thật ạ.

Bỗng:

- À quên, thưa cha.

Người cha đạo ngẩng lên:

- Gì?

- Thưa cha, con cứ thấy gọi lão ta là cụ tú Phúc Lâm ạ.

- Cụ tú Phúc Lâm?

- Vâng, ở Hàng Đào, con không nhớ số nhà, chỉ biết là ở chỗ xế cửa Đông Kinh nghĩa thục ấy ạ.

Nhà tu hành trợn tròn mắt sau đôi mắt kính long lanh:

- Đấy là những điều mà cha cần biết. Lão này có phải họ Lương không?

- Dễ thường phải đấy ạ.

- Thì thì nó cùng họ với Lương Văn Can, Lương Ngọc Quyến, cũng ở phố Hàng Đào.

- Thưa cha, những người này là ai ạ.

- Là giặc, con không biết à?

- Giặc gì ạ?

- Thôi, để cha hỏi con hơn là con hỏi lại cha.

- Vâng ạ. Bây giờ con nhớ ra rồi. Lão tú Phúc Lâm ngày trước có làm giặc, cho nên bị nhà nước bắt.

Người Pháp mỉm cười:

- Thế thì được rồi. Còn người mẹ?

- Thưa nếu là họ với Lương gì gì mà cha vừa nói thì dễ thường người mẹ mới họ Lương. Chứ lão này là họ Phạm hay họ Hiệu đấy ạ.

- Được rồi. Không hề gì. Người mẹ làm gì?

- Thưa con không biết ạ.

- Không hề gì. Nó có mấy anh em chị em?

- Có một em trai, học trường Bưởi, nhưng phải đuổi rồi ạ.

- Phải đuổi? Tội gì? Bãi khóa hẻ?

- Vâng ạ.

- Tên nó là gì?

- Thưa cha con quên mất rồi ạ.

- Không hề gì. Biết nhà thì sẽ biết cả tên người trong nhà. Nó có em gái không?

Ma-ri sực nghĩ ra, khẽ giậm chân xuống đất, rồi thét lên tiếng:

- Ừ nhỉ! Thôi bỏ mẹ rồi! Thế là quên!

- Sao?

- Thưa cha con quên không hỏi kỹ chồng con. Cha ạ, không khéo thì thằng khốn nạn mê con này, rồi giết con kia cũng nên.

- Thằng nào? Con nào?

Ma-ri lắc đầu:

- Thưa cha, con trót nói câu vô ích đấy ạ.

Người cha đạo nhún vai. Ma-ri toét miệng ra cười rồi nói:

- Thưa cha, cha còn hỏi gì nữa không ạ?

- Cha hỏi câu này, có lẽ con không biết. Trong gia đình ấy, cha thế, con trai thế, thì con gái thế nào?

- Thưa cha, con biết ạ.

- Ừ, hay lắm, con nói đi.

- Thưa cha người con gái này yếu lắm ạ, phải nhờ chồng con bốc thuốc cho luôn, cho nên mới mê tít chồng con đấy ạ.

- Cha không muốn hỏi thế. Cha cần biết về tư tưởng chính trị của nó kia.

- Thưa cha, tư tưởng chính trị là gì ạ?

- Nghĩa là có làm gì tỏ ra là phản đối nhà nước không?

- Thưa cha không ạ. Nó chỉ ghét khách thôi ạ.

- Ghét thế nào?

- Thưa cha, ngày nọ nó tẩy chay hàng Tàu ạ.

Nhà tu hành giương đôi lỗ mũi nhìn Ma-ri:

- Nó cũng đi tẩy chay?

- Trình lạy cha, không ạ.

- Sao con nói là nó tẩy chay?

- Trình lạy cha, vâng ạ.

- Vâng thế nào?

- Thưa cha, nó chỉ ngồi chứ không đi ạ.

- Là thế nào? Ngồi tẩy chay?

- Vâng ạ. Nó ngồi in giấy cổ động tẩy chay ạ.

Ma-ri khúc khích khẽ. Ở phía người cha đạo, tuy không thấy râu động đậy, nhưng có tiếng:

- Chà chà!

Ma-ri thêm:

- Nó ngồi in với em nó, với lũ học trò trường Bưởi ạ.

- Nó in ở nhà nó, hẻ?

- Trình lạy cha, không phải ạ.

- Ở nhà nào?

Người cha đạo sắp ghi, nhưng Ma-ri đáp:

- Thưa cha, con không biết ạ.

- Con không biết, sao con nói là nó in?

- Vâng ạ.

- Vâng ạ thế nào?

- Thưa cha, tại mắt con không trông thấy, con chỉ nghe chồng con kể lại thế thôi ạ.

Nhà tu hành gật đầu:

- Chà chà! Tài liệu quý báu!

- Thưa cha nói gì ạ?

- Không. Con còn biết gì nữa không?

- Thưa cha, để con nghĩ ạ.

Người cha đạo ngậm đầu quản bút, chờ Ma-ri. Bỗng hắn dịu dàng:

- À! Ma-ri! Từ nãy cha không cho phép con ngồi. Con phải đứng lâu thế, thì mỏi. Người mỏi thì óc cũng mỏi. Con ngồi kia cho thoải mái mà nghĩ. Không phải khoanh tay nữa.

Hắn giơ tay, trỏ bộ xa lông lùn. Ma-ri vén áo:

- Xin phép cha ạ.

Hắn ghếch đít lên mặt bàn để ngồi cho cao, tiện nói chuyện, rồi vắt chân chéo kheo. Ống quần lĩnh bóng dính sát vào đôi đùi tròn.

Bây giờ tay được tự do, Ma-ri mở ví, lấy hộp phấn bằng bạc, bật nắp ra, để soi gương. Hắn vỗ vỗ cái húp bông vào trán và đôi má, sửa lại mái tóc, rồi lấy thỏi son, dề dài môi ra để cọ cọ vào. Xong ngần ấy việc, hắn lại ngắm mặt hắn một lượt nữa, rồi tủm tỉm nhìn bề trên.

Nhà tu hành trông thấy thế, thì vội vàng quay ngay mặt về phía gần đầu giường ngủ để ngắm nghía thánh giá có tượng đức chúa Giê su gần như cởi truồng. Hắn cũng vội vàng chéo kheo cẳng lại.

Một lát, hắn hỏi:

- Con đã nghĩ thêm được gì chưa?

- Trình lạy cha, con chưa nghĩ ạ.

- Ừ, nghĩ đi.

- Thưa cha, dễ thường hết rồi ạ.

- Được. Thế là tạm đủ. Nếu sau này con biết thêm gì, thì vào trình cha ngay, hẻ?

- Vâng ạ. Lại vào đây ạ?

Người Pháp xua tay:

- Không được. Phải đợi chiều thứ bảy, đến tòa giải tội.

- Vâng ạ. Nhưng con sợ là chả có tội gì mà đi xưng.

- Biết mà không nói cũng là có tội.

Ma-ri hớn hở:

- À nếu để xưng tội hộ người khác, thì con đi luôn được. Bởi vì con biết vô số, mà con cứ tưởng là phải giấu. Ví dụ…

Người râu dê cướp lời:

- Thôi, thôi! Không nói những điều vô ích.

Rồi nghĩ một lát, hắn bảo:

- Nó sẽ ra tòa. Ở tòa thì có quan biện lý buộc tội, nhưng có quan trạng sư gỡ tội cho.

- Thưa cha, cha làm quan biện lý có được không ạ? Quan khác buộc tội thì chồng con rũ tù!

Người cha đạo nhún vai:

- Cha là kẻ tu hành.

- À nhỉ. Cha chỉ làm việc thiện, chứ không làm việc ác, buộc tội người ta. Thế thì cha làm trạng sư được không ạ? Quan khác thì ai biết là cần, để tận tâm mà gỡ tội cho chồng con về ở với con.

Người Pháp lắc đầu:

- Cha không thạo pháp luật.

- Hay là cha bảo quan biện lý khen chồng con, chứ đừng chê chồng con, có được không ạ?

Tiếng cười hô hố làm bộ râu nảy lên phần phật. Rồi tiếng nhại:

- Cha bảo, hẻ?

- Vâng, các cha bảo gì mà các quan chẳng phải nghe. Con chả thấy vô khối cha bảo các quan bắt dân nhường ruộng cho nhà thờ là gì? Ngay như khu vực này, con nghe nói ngày xưa là của nhà chùa, các cha bảo các quan lấy hộ.

- Con không được nói thế!

- Nói thế là có tội, phải đi xưng ạ?

- Thôi, không nói những điều vô ích! Con phải thuê trạng sư cho nó, hẻ?

- Thưa cha, con không có tiền ạ.

- Ồ!

Người Pháp nhún vai. Ma-ri hỏi:

- Thưa thế này thì tiện nhất. Cha làm quách quan chánh án để tha bổng cho chồng con. Quan khác mà cứ chiếu pháp luật, không khéo chồng con bị tử hình.

- Con không ngại. Các quan trong tòa đều là những người giỏi pháp luật. Người giỏi pháp luật thì không nô lệ pháp luật, mà biết sai khiến pháp luật. Bởi vì pháp luật tuy là chữ nghĩa, nhưng nó có chân. Nó biết đi, đi từ không đến có, đi từ có đến không. Nó lại có thể pha trộn với nhau, để tự nó xí xóa nó.

- Thưa cha, cha nói câu ấy khó quá, nhưng con cũng hiểu đại khái là như con, con cũng giống pháp luật.

- Con giống pháp luật?

- Vâng ạ. Bởi vì con là người lai, có lẫn máu Tây với máu An-nam pha trộn với nhau. Cho nên con có tính hay xí xóa.

- Xí xóa gì?

- Thưa cha, xí xóa lỗi của con và của người khác ạ.

- Không nói điều vô ích!

- Thế thì con nói điều có ích vậy ạ. Thưa cha, như cha vừa dạy dỗ con, bây giờ con rất yêu pháp luật và quý những người giỏi pháp luật.

Người cha đạo gật đầu:

- Con tốt lắm. Vì sao, con thử nói cha nghe?

- Bởi vì pháp luật ra chỉ để cứu những người như chồng con. Và người thạo pháp luật mới biết đâu là phạm pháp, đâu là không phạm pháp, để dùng pháp luật mà trừng trị kẻ không phạm pháp và bênh vực người phạm pháp.

Người cha đạo xua tay, nhăn mặt:

- Con vẫn nói điều vô ích.

- Thế ạ? Con tưởng thế là con học được một bài cha vừa dạy con. Thưa cha, bao giờ xử án chồng con ạ?

- Cái đó là tùy tòa. Quan dự thẩm hỏi cung xong thì xử.

- Thưa cha, sao lắm quan thế?

- Việc của chồng con còn cần phải nhiều quan nữa kia, như quan đốc-tờ, quan mật thám. Song le, quan thì nhiều thật, nhưng tất cả chỉ như là một. Vì quan nào cũng là người Pháp. Và cha cũng là người Pháp. Người Pháp là thống trị, phải thù ghét người An-nam bị trị họ thù ghét mình.

Ma-ri cười hi hí:

- Thế thì con vừa là thống trị, vừa là bị trị. Hèn nào mà con chả thù ghét gì người Pháp, cũng chả thù ghét gì người An-nam. Con lấy ai cũng được. Có tiền thì cân tuốt!

Bỗng hắn nghiêm mặt:

- Nhưng thưa cha, bây giờ con về với chồng An-nam, thì con chỉ mong chồng con chóng được tha ngay. Nó về muộn thì là bét.

Người cha đạo gật đầu:

- Cha hiểu. Cha hết sức giúp con. Được.

- Thưa cha, được thế nào ạ?

Nhà tu hành nói bằng giọng từ bi:

- Con băn khoăn, có ý nghi cha không hết sức giúp phải không? Cha nói câu này cho con yên tâm mà tin cha nhé. Hiện giờ này, chồng con đương bị giam về tội giết người. Hẳn là nó lo phải tù lắm. Nhưng con hãy đặt con vào địa vị cha, thì con hiểu ngay rằng cái người lo chồng con phải tù, lại chính là cha. Thế thì cha với nó, ai lo lắng hơn ai?

Ma-ri gật gật:

- Thưa cha, con hiểu rồi ạ.

Nghĩ một lát, hắn hỏi:

- Trình lạy cha, cha định cứu chồng con thế nào ạ?

Người Pháp lắc đầu:

- Cha chưa thể nói trước. Vì hiện nay, cha chưa rõ chồng con giết người thế nào, vì lý do gì mà giết, và nó định khai báo ra sao. Vả cha còn muốn biết thêm nhiều hơn nữa về gia đình người bị nạn. Và cả về chồng con nữa, xem nó có phải là người trung thành với nhà nước hay không. Tức là cha còn phải điều tra. Có biết rõ bệnh, mới cho thuốc trị bệnh được.

- Thưa cha, nhưng chồng con bị bắt rồi, thì cha điều tra ở đâu được ạ?

- Cha sẽ vào Hỏa lò để gặp nó.

Ma-ri sung sướng:

- Thưa bao giờ cha vào ạ?

- Sáng mai, sau buổi lễ.

Ma-ri sực nghĩ ra:

- Nhưng, thưa cha, chồng con mới bị bắt, Hỏa lò không cho phép ai vào thăm. Và sau này, thành án xong, người nhà có được phép vào, thì khi nói chuyện với tội nhân, bao giờ cũng có một người cai ngục đứng cạnh để nghe.

Người cha đạo lắc đầu:

- Người nhà tội nhân khác. Cha khác. Lúc nào cha cũng có quyền vào Hỏa lò, và khi cha nói chuyện với tội nhân, cha không cho phép ai được đứng cạnh.

Ma-ri tươi tỉnh:

- Cha tài và oai quá nhỉ!

Hắn cười hí hí. Nhà tu hành khẽ lắc đầu và vuốt râu:

- Không tài. Bởi vì cha là người Pháp. Không oai. Bởi vì cha là cha. Là cha thì có nhiều quyền hạn hơn người Pháp thường. Các cha vẫn vào xà-lim án chém để rửa tội cho phạm nhân bị tử hình.

- Thưa cha có rửa được sạch tội của chúng nó không ạ?

- Không hỏi những điều vô ích.

Ma-ri nghĩ một lát, rồi khoanh tay:

- Trình lạy cha, cha làm thế nào tha ngay cho chồng con. Chứ còn phải điều tra thì lâu lắm.

- Sao con lại có thể nghĩ rằng cha tha cho chồng con được. Cha nhắc lại, cha chỉ là kẻ tu hành.

- Thưa cha, thế thì sao kẻ tu hành lại điều tra. Con tưởng việc điều tra là việc của quan mật thám và quan dự thẩm?

Cha Hảo cau mặt:

- Con đừng giả bộ ngây thơ! Cha điều tra là để giúp các quan làm việc cho dễ.

- Thưa giúp thế nào, chứ lại giúp để các quan buộc tội thêm, thì khổ chồng con.

Người Pháp vẫn để nguyên những nét cau ở mặt:

- Con tưởng cha dại, hẻ?

Ma-ri mỉm cười. Nhà tu hành nói:

- Quan mật thám có những người mật thám An-nam làm tai mắt, để giúp quan dự thẩm nghe và làm rõ hơn là một mình ngài nghe và nhìn phạm nhân cùng chứng tá khai cung. Nhưng quan mật thám có đâu nhiều tai mắt bằng các cha. Vả những người mật thám An-nam không được quan mật thám Pháp tin cậy bằng con chiên bổn đạo được các cha tin cậy. Cho nên, nhà thờ phải giúp nhà nước khám phá những việc bí mật, giải quyết những việc trọng đại.

- Thưa cha, con hiểu. Thế thì tùy các cha cho các quan được nghe và nhìn theo ý định của các cha.

Người cha đạo gật đầu:

- Con thông minh đấy. Nhưng con cũng nên thông minh hơn nữa mà hiểu rằng từ xưa đến nay, phàm việc gì và ở đâu, thì các cha cũng là những người đi trước để dò đường cho các quan đi sau. Thế thì so sánh những việc to lớn các cha đã làm, việc của chồng con chỉ là nhỏ tí, nhỏ tí.

Hắn bấm đầu ngón tay vào ngọn của ngòi bút. Ma-ri ngớ ngẩn:

- Cha dò đường cho các quan đi sau, thì cha có chỉ đường cho chồng con khai báo với quan mật thám và quan dự thẩm không ạ?

Người cha đạo nhún vai:

- Ồ! Chẳng lẽ cha lại xui các quan từng câu phải hỏi và xui nó từng câu phải trả lời!

Ma-ri cười khì khì:

- Vâng, vâng! Xin lỗi cha! Nếu cha phải làm như thế, thì chả hóa ra cha vừa là tội nhân, vừa là người xử tội!

- Phải rồi. Cho được công việc chạy tốt, cha gọi ý các quan và chồng con thôi. Song le, cha cũng phải khéo léo.

Ma-ri đứng im. Nhà tu hành hỏi:

- Cha cứu được chồng con, thì con có chắc sau này nó theo đạo không?

- Thưa cha, con không chắc.

- Vì sao?

- Nó hung ác, giết người, thì không muốn bị tôn giáo che đậy cho nó thành lương thiện. Con theo đạo dễ dàng, vì con có máu đạo ở trong người.

Đôi mắt kính long lanh chiếu vào mặt Ma-ri:

- Con có đạo, thì nó phải theo đạo. Con gái đạo không lấy chồng ngoại đạo.

Ma-ri hỏi ngay:

- Thưa cha, thế ngộ nó không theo đạo, thì con có thể bỏ đạo để khỏi mang tiếng nhà thờ được không ạ?

Người Pháp nhăn mặt, lắc đầu:

- Không được.

Ma-ri sực nghĩ ra, vội vàng nói:

- À, à. Trình lạy cha. Con chắc thế nào nó cũng theo đạo, để mỗi khi nó làm điều ác, nó được cha che chở, ban phước lành.

Nhà tu hành nhún vai. Ma-ri hỏi:

- Thưa cha, sáng mai, cha vào Hỏa lò gặp chồng con ạ?

- Ừ, sáng mai.

Im lặng một lát, hắn tiếp:

- Cha chỉ bắt con làm một việc rất nhỏ, là con phải kiếm món tiền để thuê trạng sư cãi cho chồng con.

- Thưa cha, con không kiếm đâu ra tiền. Bởi vì con không đi kiếm tiền nữa.

Cha Hảo vẫn dịu dàng:

- Chả lẽ con đùn cả việc chạy thầy cãi cho cha hay sao?

- Vâng ạ. Bởi vì nếu không có trạng sư gỡ tội, mà chồng con phải tù lâu, thì con lại ở nhờ nhà cha thôi.

Nhà tu hành thở dài. Hắn nhìn đồng hồ treo trên tường:

- Bây giờ khuya rồi. Con ở đây lâu không tiện. Con phải về thôi.

- Vâng ạ.

Ma-ri đánh lại tí phấn, rồi chắp tay:

- Lạy cha ạ.

- Ừ. Con về. Nhưng ra cho kín đáo nhé.

Ma-ri nhí nhảnh:

- Chả cần, cha ạ. Có ai biết con ở buồng cha nào ra đâu. Vả nếu con gặp người đàn bà muốn vào, con trỏ cho người ấy chỗ chui. Nếu con gặp người đàn ông muốn ra, con theo người ấy, để biết thêm một lỗ khác.

Người cha đạo cau mặt, khẽ tặc lưỡi.

anh nghiên cứu nhiều bài thuốc gia truyền của người ta, lại sưu tầm nhiều bài thuốc gia truyền của người mình. Anh dùng những bài ấy để thí nghiệm chữa bệnh và đã sửa đổi một vài vị cho thật công hiệu. Cho nên anh đã đề là những Bài thuốc k
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.