Trong một tòa chung cư cũ nát, Cao Dương dừng bước, nhìn số nhà, sau khi xác nhận không tìm nhầm, Cao Dương và Yelena bước vào trong tòa chung cư.
Thấy Cao Dương và Yelena bước vào chung cư, một lão già da đen đang ngồi trước cửa lớn chung cư chậm rãi nói: "Xin chờ một chút, hai vị tìm ai?"
Cao Dương dừng bước nói: "Chúng tôi muốn tìm phu nhân John Smith ở phòng 6A, tầng 3."
Lão già mặc bộ đồng phục bảo vệ, buông tờ báo trên tay xuống, đánh giá Cao Dương hai cái kỹ càng rồi lắc đầu nói: "Tôi nhớ họ, một gia đình khá tốt, nhưng rất tiếc phải thông báo với các người, các người tìm sai chỗ rồi, hoặc nên nói là các người đến muộn rồi. Phu nhân John và con trai bà ấy đã chuyển đi rồi, họ không trả nổi tiền thuê nhà nên bị chủ nhà đuổi ra ngoài."
Nhìn tòa chung cư cũ nát, Cao Dương biết loại nhà ở điều kiện này thực ra tiền thuê không đắt, đến cả loại nhà như thế này mà còn không ở nổi bị đuổi ra ngoài, xem ra người thân của John Smith có cuộc sống không mấy dễ dàng.
Cao Dương cau mày nói: "Ông có biết họ đã đi đâu không?"
Lão già bĩu môi, nói: "Mặc dù tôi không biết rốt cuộc họ đã đi đâu, nhưng tôi nghĩ các người có thể đến công viên Đăng Quang thử vận may, biết đâu các người có thể tìm thấy họ ở đó."
"Xin hỏi công viên Đăng Quang ở đâu, cách đây có xa không?"
"Không xa, tìm một chiếc taxi là đến nhanh thôi."
Sau khi cảm ơn lão già, Cao Dương và Yelena rời khỏi tòa chung cư, hai người cũng không hỏi thêm người nào khác mà trực tiếp bắt một chiếc taxi, sau đó lao thẳng đến công viên Đăng Quang.
Cao Dương cứ tưởng công viên Đăng Quang mà lão già nói là khu dân cư hay nơi nào đó tương tự, ngờ đâu tài xế taxi lại chở anh đến đúng cổng một cái công viên thật sự. Đợi tài xế taxi dừng xe, Cao Dương vội vàng nói: "Người anh em, chúng tôi muốn đến công viên Đăng Quang để tìm người, mà đây lại là một công viên thực sự, tôi không nghĩ công viên là nơi tốt để tìm người, thế nên có phải là còn một công viên Đăng Quang khác không? Kiểu như khu dân cư ấy?"
Người tài xế da đen còn rất trẻ, anh ta mang nụ cười đặc trưng của người da đen nói: "Có phải ông muốn tìm một người da trắng rất nghèo không? Nếu đúng thế thì ông đến đúng nơi rồi, nơi này chính là chỗ đám lười biếng đó ở."
Cao Dương rất nghi hoặc, nhưng anh vẫn quyết định cứ xem thử đã. Sau khi trả tiền xe, anh cùng Yelena thong thả bước vào công viên. Trên bãi cỏ trong công viên, khắp nơi đều là những tốp trẻ em da đen đang đùa nghịch, rất nhiều người đang đá bóng, còn có cả người đang nướng thịt.
Nhìn thấy Cao Dương và Yelena, mấy thanh niên da đen huýt một tiếng sáo vang dội về phía Yelena, sau đó chỉ trỏ vào Yelena nói không ngừng. Ánh mắt của bọn họ khiến Cao Dương rất không vui, nhưng may là đám người da đen đó không có hành động gì quá đáng.
Đúng lúc này, Yelena chỉ vào một góc công viên nói: "Nhìn kìa, em thấy có người da trắng rồi."
Nhìn theo hướng ngón tay của Yelena, Cao Dương thấy một khu những chiếc xe kéo và lều tôn cũ nát, nơi đó có mấy đứa trẻ da trắng đang chơi bóng bầu dục.
Cao Dương và Yelena đi tới trước khu ổ chuột, Cao Dương kinh ngạc phát hiện, mấy đứa trẻ da trắng kia không những toàn thân bẩn thỉu, mà thậm chí còn không có lấy một đôi giày, cứ thế chân trần tranh giành một quả bóng bầu dục đã bị xẹp.
Khu ổ chuột về cơ bản bị tách biệt khỏi công viên, ở ngay lối vào còn đặt rất nhiều lốp xe hỏng.
Bên trong những chiếc lốp xe và bên ngoài dường như thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Cao Dương và Yelena đi sâu vào khu ổ chuột, sau khi tránh qua những đứa trẻ đang vui đùa, họ tiếp tục đi sâu vào bên trong một đoạn nữa, lại thấy hai bên con đường chật hẹp bẩn thỉu có rất nhiều người da trắng. Những người đó có già có trẻ, nhưng trông đều giống nhau, mặc quần áo bẩn thỉu rách rưới, dùng ánh mắt dửng dưng chằm chằm nhìn Cao Dương và Yelena.
Trong môi trường xa lạ và tràn đầy địch ý, Cao Dương có chút lo lắng. Anh đeo ba lô ra trước ngực, kéo khóa ba lô, dùng tay phải lên đạn khẩu súng lục ở trong túi, sau đó đặt tay vào trong túi nắm lấy súng, rồi đưa tay trái ra nắm lấy tay Yelena.
Cao Dương có chút hối hận, anh cảm thấy không nên đưa Yelena đến nơi như thế này. Nhưng Yelena lại không chút lo lắng, trái lại còn rất phấn khích, bởi vì đây là lần đầu tiên Cao Dương chủ động nắm tay cô.
Đi thêm vài bước nữa, Cao Dương khó khăn lắm mới thấy được một bà lão trông có vẻ rất hiền lành. Cao Dương dừng bước, cố gắng dịu dàng nói: "Xin chào bà, xin hỏi bà có quen phu nhân John Smith không ạ?"
Do vấn đề đặt tên của người Anh, sau khi John Smith chết, vợ ông ta khi để lại tên chỉ để lại danh xưng phu nhân John Smith, cho nên Cao Dương không biết tên thật của phu nhân John Smith. Nhưng anh cảm thấy, chỉ cần phu nhân John Smith chưa tái giá, thì dùng cách xưng hô này để tìm bà ấy chắc sẽ không có vấn đề gì. Tuy nhiên điều khiến Cao Dương không ngờ tới là, bà lão kia liếc nhìn anh một cái rồi xoay người bỏ đi luôn, hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến anh.
Cao Dương đành bất lực nhún vai, tiếp tục đi về phía trước, hy vọng tìm được người để hỏi. Lần này anh chưa đi được bao xa thì thấy một đám người tụ tập lại la hét ầm ĩ, còn có người đang gào to "đánh chết nó đi".
Cao Dương và Yelena đi tới rìa ngoài đám đông, anh có thể nghe thấy tiếng khóc lóc của hai người phụ nữ, còn nghe thấy cả tiếng nắm đấm nện vào cơ thể bùm bụp và tiếng chửi bới của đàn ông. Cao Dương không muốn tham gia náo nhiệt, nhưng anh không muốn ở lại cái nơi quỷ quái này thêm một giây phút nào nữa, cho nên anh chỉ có thể kéo kéo một người trung niên đang la hét rất hăng say ở phía trước.
"Xin chào, thưa ông, xin hỏi ông có biết phu nhân John Smith không? Hình như bà ấy cũng sống ở đây."
Nhìn Cao Dương kéo mình, người đàn ông trung niên kia rất bất mãn, dùng ánh mắt cảnh giác và không hài lòng nhìn Cao Dương. Tuy nhiên sau khi Cao Dương nói xong, người trung niên đó đánh giá Cao Dương từ trên xuống dưới một lượt, dùng giọng điệu rất kỳ lạ nói: "Tôi biết bà ta, hơn nữa còn biết cả con trai bà ta."
"Tuyệt quá, xin hỏi bà ấy sống ở đâu, ông có thể dẫn tôi đi tìm bà ấy được không? Tôi có thể trả thù lao cho ông, một trăm Rand."
Người đàn ông trung niên kia nghe thấy có tiền, ánh mắt lập tức sáng rực lên. Ông ta lập tức vươn tay ra, sau đó Yelena không đợi Cao Dương hành động, đã lập tức đặt tờ tiền một trăm Rand vào tay ông ta.
Sau khi cầm được tiền, người đàn ông trung niên đó lập tức chỉ về phía trung tâm đám đông nói: "Bà ta ở đó kìa, nghe thấy tiếng kêu không? Tiếng nghe không chói tai lắm ấy, chính là giọng của phu nhân John Smith. Nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của gã đang bị đánh không? Đó là con trai bà ta."
Cao Dương nghe vậy, cũng không rảnh đi gây rắc rối với gã nói năng ấp úng trước mặt này nữa, lập tức kéo Yelena rẽ đám đông đi về phía trước.
Trong tiếng chửi rủa, sau khi chen được vào hàng đầu đám đông, chỉ thấy hai người đàn ông, một già một trẻ đang đánh nhau kịch liệt. Nhưng nói chính xác hơn, là một gã tráng hán lớn tuổi đang đè lên người một thiếu niên nhỏ tuổi, từng quyền từng quyền nện lên mặt thiếu niên kia. Mà người thanh niên đó mặc dù hoàn toàn rơi vào thế hạ phong, nhưng vẫn gắng sức vung nắm đấm phản kích, đồng thời không ngừng chửi bới.
Bên cạnh hai người đàn ông đang đánh nhau, có hai người phụ nữ một già một trẻ đang khóc lóc kéo gã tráng hán kia. Tuy nhiên nỗ lực của họ không thu được kết quả gì, gã tráng hán chỉ cần vung tay là có thể hất văng họ sang một bên.
Cao Dương không vội ra tay, anh lập tức hỏi một người đàn ông đang khoanh tay đứng xem bên cạnh: "Người phụ nữ kia là ai?"
"Phu nhân John Smith, ủa, anh là ai?"
Sau khi có được câu trả lời mong muốn, Cao Dương không trả lời người bên cạnh, mà tháo ba lô xuống, đưa vào tay Yelena, sau đó thì thầm bên tai Yelena: "Trong túi có súng, cầm chắc nhưng đừng lấy ra. Nếu em gặp nguy hiểm thì cứ nổ súng, cẩn thận chút."
Nói xong, Cao Dương vỗ vỗ má Yelena, lập tức chạy tới sau lưng gã tráng hán đang đánh người, một cước đá ra, đá văng gã tráng hán sang một bên.
Thấy Cao Dương đột nhiên xuất hiện tung một cước đá bay gã tráng hán, mọi người đều ngẩn ngơ. Lúc này phu nhân John Smith và thiếu nữ kia nhìn Cao Dương đầy biết ơn, rồi vội vàng đi đỡ thiếu niên đang nằm trên đất. Thế nhưng sau khi thiếu niên kia đứng dậy, lại gạt hai người phụ nữ ra, rồi lập tức lao về phía gã tráng hán đang cố gắng đứng dậy.
Sau khi thiếu niên và gã tráng hán lại đánh nhau, Cao Dương thở dài, lập tức gào lên: "Tất cả dừng tay cho tôi!"
Trong lúc gào lên, Cao Dương tiến lên nắm chặt lấy áo thiếu niên, kéo mạnh một cái đã lôi thiếu niên sang một bên, sau đó lập tức chỉ vào gã tráng hán đang định nhân cơ hội phản kích mà gào lên: "Ông dừng tay cho tôi, dừng lại, nếu không tôi giết ông!"
Thiếu niên tuy đang hậm hực nhưng cậu biết Cao Dương đang giúp mình, nên đứng sang một bên không tiếp tục ra tay nữa, chỉ hằn học nhổ một ngụm nước bọt lẫn máu. Mà gã tráng hán kia sau khi đứng dậy, gầm lên một tiếng, vung nắm đấm nện thẳng về phía Cao Dương.
Cao Dương nghiêng người né cú đấm của gã tráng hán, chân phải lặng lẽ đá ra.
Một cước hiểm hóc của Cao Dương nhắm thẳng vào chỗ hiểm dưới háng gã tráng hán. Đợi gã tráng hán ôm chỗ đau quỵ xuống đất ngay lập tức, rồi ôm háng ngã sấp về phía trước, Cao Dương xoay người một cái, kịp thời thu lại cước định dậm xuống gáy gã tráng hán, chuyển sang dậm xuống đất bên cạnh hắn.
Cao Dương không phải phí công khổ luyện một tháng theo Lý Kim Phương, đối phó với loại tráng hán chỉ có sức lực này, bây giờ anh hoàn toàn không cảm thấy áp lực. Tuy nhiên khi hành động đã hình thành bản năng, nếu không phải não Cao Dương phản ứng đủ nhanh, kịp thời chuyển vị trí đặt chân trước khi hành động bản năng của cơ thể xảy ra, thì đòn này chắc chắn đã lấy mạng gã tráng hán đó rồi.
Mặc dù sau khi trúng cước vào chỗ hiểm dưới háng, cơ bản không thể nào còn khả năng phản kháng, nhưng điều Lý Kim Phương dạy là bắt buộc phải bồi thêm một cước vào gáy hoặc yết hầu. Còn dậm vào đâu, điều này phải xem hướng ngã của kẻ địch là ngả trước hay ngả sau, mục đích là đảm bảo triệt để lấy mạng kẻ địch. Dù sao bồi thêm một cước cũng không tốn sức, cũng không cần động tác quá lớn.
Cao Dương suýt chút nữa là dậm xuống rồi, nhưng may thay, anh kịp thời thu chân lại, bởi vì bây giờ anh không phải đang ở trên chiến trường, không cần thiết và cũng không thể gây ra án mạng.
Quả nhiên, thiếu nữ vẫn luôn khóc lóc kéo gã tráng hán ra lúc này lại gọi bố, lao vào ôm lấy cơ thể gã tráng hán.
Dù thế nào đi nữa, tình thế cuối cùng cũng đã được kiểm soát. Cao Dương nói với người phụ nữ đang nắm lấy thiếu niên sụt sùi khóc lóc: "Xin chào, bà có phải là phu nhân John Smith không ạ?"
Người phụ nữ đó và thiếu niên mặt mũi bầm dập đều kinh ngạc nhìn Cao Dương, rồi người phụ nữ đó nói: "Tôi đây, anh là ai?"