HẸN VỚI THẦN CHẾT

Hẹn Với Thần Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 0 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần 1 - 1

❊ ❊ ❊

“Phải giết chết bà ta, hiểu rồi phải không?”

Câu hỏi lững lờ trôi ra ngoài trời đêm tĩnh lặng, như giăng mắc đâu đó một lúc rồi mới giạt đi mất vào bóng đêm về phía Biển Chết.

Hercule Poirot ngần ngừ một lúc, bàn tay đặt trên chốt cửa sổ. Ông cau mày, dứt khoát đóng sập cửa lại để tống hết khí trời đêm độc hại ra ngoài! Từ nhỏ ông đã được dạy rằng khí trời bên ngoài tốt nhất là để ở bên ngoài, loại khí trời về đêm ấy đặc biệt nguy hại cho sức khỏe.

Kéo màn che kín cửa sổ và bước tới giường ngủ, ông nở một nụ cười khoan khoái.

Phải giết chết bà ta, hiểu rồi phải không?

Những lời lẽ thật kỳ lạ đối với một thám tử như Hercule Poirot khi ông nghe lỏm được ngay đêm đầu tiên tới Jerusalem.

“Rõ là đi đến đâu cũng có điều gì nhắc mình nhớ tới tội ác!” ông lẩm bẩm.

Ông tiếp tục cười nhớ có lần ông được nghe kể câu chuyện về tiểu thuyết gia Anthony Trollope. Lúc đang trên tàu vượt Đại Tây Dương, Trollope đã nghe lỏm hai hành khách đi cùng chuyến bàn luận về quyển tiểu thuyết mới xuất bản của ông.

‘Truyện hay lắm,’ một người nhận xét. ‘Nhưng ông ấy phải giết quách mụ già đáng chán kia đi.’

Tiểu thuyết gia toét miệng cười rồi nói với họ:

‘Thưa quý ông, tôi hết sức biết ơn quý ông. Tôi sẽ đi giết mụ ấy ngay lập tức!’

Hercule Poirot tự hỏi nguyên cớ nào đã khiến ai đó thốt ra những lời lẽ ông vừa nghe lỏm được. Một lời góp ý, có lẽ thế, về một vở kịch hay một quyển sách.

Vẫn mỉm cười, ông nghĩ bụng: “Có lẽ một ngày nào đó những lời nói ấy sẽ được nhớ lại, và mang một ý nghĩa xấu xa độc ác hơn.”

Giờ đây nhớ lại, ông nhận thấy có một xúc cảm bồn chồn mãnh liệt lạ lùng trong giọng nói đó - một rúng động biểu lộ sự dồn nén cảm xúc mãnh liệt. Giọng nói của một người đàn ông - hay của một cậu bé…

Ông nhủ thầm khi tắt đèn ngủ cạnh giường: “Mình phải tìm hiểu xem giọng nói ấy là của ai mới được…”

Khuỷu tay chống lên bệ cửa sổ, đầu tựa sát bên đầu, Raymond và Carol Boynton đăm đăm nhìn ra bầu trời đêm ảm đạm u sầu như vực sâu thăm thẳm.

Raymond bồn chồn lặp lại những lời vừa nói lúc nãy: “Phải giết chết bà ta, hiểu rồi phải không?”

Carol Boynton khẽ cựa quậy rồi cất giọng trầm đục: “Thật khủng khiếp…”

“Không khủng khiếp hơn thế này đâu!”

“Em không nghĩ thế…”

Raymond hung hăng nói: “Không thể cứ tiếp diễn thế này - không thể nào… Mình phải làm gì đó… Và không thể làm gì khác đâu em…”

Carol nói - nhưng giọng cô không có sức thuyết phục và cô biết điều đó: “Hay là mình tìm cách nào trốn đi, được không anh…?”

“Không được đâu.” Giọng cậu ta trống rỗng và vô vọng. “Carol à, em biết mình không thể nào…”

Cô gái rùng mình. “Em biết, Ray à - em biết mà.”

Cậu ta bật cười cụt lủn, chua chát.

“Người ta sẽ nói hai đứa mình điên khùng - bỏ trốn đi thôi mà cũng không được…”

Carol nói thật chậm rãi: “Có lẽ mình… điên rồi!”

“Anh dám nói đúng vậy đó. Đúng, anh dám nói mình điên rồi. Dù sao mình cũng sẽ sớm điên mất thôi… Không chừng có người đã nói mình điên rồi cũng nên - hai đứa máu lạnh ở đây đang bình thản lên kế hoạch giết mẹ mình!”

Cô em nói giọng gay gắt: “Bà ta đâu phải mẹ của chúng mình!”

“Ừ, không phải, đúng vậy.”

Có một khoảnh khắc tạm dừng, rồi cậu anh Raymond nói với giọng thật bình thản: “Em đồng ý rồi chứ, Carol?”

Cô em đáp chắc nịch: “Em nghĩ bà ta phải chết - đúng vậy…”

Rồi thình lình cô bật ra: “Bà ta điên khùng… Em hoàn toàn chắc chắn bà ta điên khùng rồi… Nếu bà ta… bà ta còn tỉnh trí thì không thể hành hạ chúng mình thường xuyên như thế. Bao năm nay mình vẫn nói: ‘Chuyện không thể nào cứ tiếp diễn thế này!’ vậy mà nó vẫn cứ tiếp diễn! Mình đã nói: ‘Lúc nào đó bà ta sẽ chết,’ - nhưng bà ta có chết đâu! Em nghĩ bà ta sẽ không bao giờ chết trừ phi…”

Raymond bình thản nói: “Trừ phi mình giết phứt bà ta đi…

“Phải rồi.”

Cô bấu chặt tay lên bệ cửa sổ trước mặt.

Cậu anh nói tiếp với giọng thực tế lạnh lùng, chỉ hơi run run chứng tỏ tận đáy lòng cậu ta đang kích động.

“Em hiểu tại sao phải là một trong hai đứa mình rồi chứ? Với anh Lennox thì còn phải tính đến chị Nadine. Và không thể để Jinny dính vào chuyện này.”

Carol rùng mình.

“Tội nghiệp Jinny… Em rất sợ…”

“Anh hiểu. Tình trạng của nó đang trở nên rất tồi tệ, phải không? Chính vì vậy phải mau chóng làm gì đó - trước khi con bé hết thuốc chữa.”

Carol đột ngột đứng thẳng lên, vuốt lại mớ tóc rối màu nâu hạt dẻ lòa xòa trước trán.

“Ray à, anh không nghĩ chuyện này là rất sai trái hay sao?”

Cậu anh trả lời với giọng điệu vô cảm cố hữu. “Không đâu. Anh nghĩ chỉ như giết một con chó điên mà thôi - hành động hại đời hại người đó mình phải ngăn chặn lại. Đây là cách duy nhất để ngăn chặn.”

Carol thì thào: “Nhưng người ta… người ta sẽ đưa chúng mình lên ghế điện thì mình cũng chết thôi… Em muốn nói mình không thể giải thích rằng bà ta là người như thế nào… Nghe có vẻ không tin nổi… Dù sao, tất cả chỉ mới trong đầu mình mà thôi!”

Raymond nói: “Sẽ không bao giờ có ai biết đâu. Anh đã có kế hoạch. Đã nghĩ ra tất cả mọi chuyện rồi. Hai đứa mình sẽ hoàn toàn bình an vô sự.”

Cô em đột nhiên quay sang anh trai.

“Anh Ray à - sao cũng được - anh khác thế. Đã có chuyện gì với anh… Cái gì làm nảy ra trong đầu anh tất cả chuyện này vậy hả?”

“Tại sao em lại nghĩ có chuyện gì đã xảy ra với anh chứ?”

Cậu quay đi, đăm đăm nhìn ra bầu trời đêm.

“Vì… Anh Ray ơi, có phải là vì cô gái trên tàu hỏa không?”

“Không, tất nhiên là không… sao lại như vậy chứ? Thôi đi Carol, đừng có nói vớ vẩn! Mình hãy quay trở lại… trở lại…”

“Trở lại kế hoạch của anh hả? Anh có chắc đó là một… kế hoạch tốt không?”

“Chắc chắn. Anh nghĩ vậy đó… Mình phải đợi đúng thời cơ, tất nhiên rồi. Và sau đó - nếu chuyện diễn ra ổn thỏa - mình sẽ được tự do - cả hai anh em mình.”

“Tự do ư?” Carol khẽ thở dài. Cô ngước nhìn lên những vì sao. Rồi đột nhiên cô run rẩy từ đầu đến chân, nước mắt bất chợt tuôn trào như mưa.

“Carol, có chuyện gì vậy em?”

Cô bật khóc nức nở: “Đẹp quá - bầu trời đêm - vẻ u sầu và những ngôi sao. Ước gì mình được làm một phần của cả bầu trời… Ước gì mình cũng được như những người khác chứ không phải thế này - hết sức quái gở, lầm lạc và sai trái.”

“Nhưng anh em mình sẽ… ổn cả - khi bà ta chết đi!”

“Anh có chắc không? Có phải đã quá muộn rồi không? Không phải anh em mình sẽ luôn kỳ quặc khác người hay sao?”

“Không, không, không đâu.”

“Em tự hỏi…”

“Carol, em không nên như thế…”

Cô đẩy cánh tay an ủi của anh trai sang một bên:

“Không, anh vẫn ở bên em… dứt khoát bên em! Vì những người khác nữa… nhất là Jinny. Mình phải cứu Jinny!”

Raymond dừng lại một lát. “Vậy… mình sẽ tiếp tục làm chuyện này chứ?”

“Phải!”

“Tốt. Anh sẽ cho em biết kế hoạch của anh…”

Cậu ta ghé sát tai em gái.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.