Giây Phút Này

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4.

❊ ❊ ❊

Về đến nhà, ông Sullivan lại cho một khúc củi to vào lò sưởi, rót cho chúng tôi một ly rượu sherry rồi châm xì gà.

Suốt cả buổi tối, ông chỉ cho tôi hay những lợi ích tuyệt vời của Internet. Ông dạy tôi cách lướt mạng và gửi thư điện tử trên một chiếc máy tính gọn nhẹ và màu mè sặc sỡ, bọc lớp vỏ nhựa hình trứng.

Rồi ông rót thêm cho mình một ly nữa và rốt cuộc cũng ngủ gật trên ghế bành. Tôi đeo tai nghe rồi dành cả đêm để khám phá không gian mạng. Tôi tạo địa chỉ hòm thư điện tử cá nhân, nghe những ca khúc hit lúc bấy giờ (bản phối nhức đầu Maria Maria của Carlos Santana, Californication của nhóm Red Hot Chili Peppers, Beautiful Day của nhóm U2 và ca khúc Stan của một rapper có tên Eminem), tôi lưu lại hàng giờ trên các trang báo mạng và trong những diễn đàn thảo luận nơi thiên hạ nhắc đến cả hiện tượng Harry Potter lẫn bài báo khoa học mới nhất về việc giải mã bộ gien người. Tôi đang vào trang web của Red Sox (đội bóng chày tôi ưa thích nhất) thì đã thấy mặt trời mọc.

Ông Sullivan thức giấc. Tôi dành thời gian dùng bữa cùng ông. Rồi tôi tắm gội, mặc quần áo sạch, đi đôi giày tốt rồi khoác lên người chiếc áo parka to sụ của hội Chữ Thập Đỏ.

- Đừng quên mang theo tiền nhé! Ta sẽ không bao giờ biết được cậu có thể hạ cánh xuống đâu, ông nội tôi dặn thế trong lúc mở két sắt rồi nhét vào túi tôi một tệp tiền mệnh giá năm mươi đô.

Tôi đã sẵn sàng khởi hành, ngồi trên tràng kỷ, như một nhà thám hiểm trước khi dấn bước vào một cuộc leo núi.

- Hẹn gặp lại năm sau nhé, nhất trí chứ? Ở tuổi của ta, thời gian cũng đáng kể rồi đấy, ông Sullivan ca cẩm.

- Không trệch đi đâu được ông ạ, tôi hứa. Ở tuổi của cháu, thời gian trôi nhanh quá đỗi.

- Cậu có vẻ gắn bó với chiếc áo parka màu đỏ này nhỉ? ông giễu tôi nhằm đẩy lùi xúc cảm của cảnh biệt ly đang chực nhận chìm hai ông cháu.

- Cháu quý nó lắm…

Trong lúc mùi hoa cam bắt đầu vờn hai cánh mũi tôi, tôi cảm thấy dạ dày mình thắt lại. Nỗi buồn vốn gắn liền với mỗi lần lên đường, nỗi sợ vì không biết mình sẽ tỉnh lại ở đâu…

- Ông từng hạ cánh xuống nơi nào kém dễ chịu nhất? tôi hỏi ông Sullivan.

Ông gãi đầu rồi trả lời tôi:

- Mùa hè năm 1964, ngay giữa cuộc bạo loạn tại Harlem. Một tên cảnh sát ngu xuẩn đã tống cho ta một cú dùi cui, đến giờ vẫn còn để lại sẹo.

Trong khi toàn thân tôi bắt đầu run lên, tôi nghe tiếng ông trách cứ:

- Nhưng cậu để tóc tai bù xù thế kia hả? Nhảy cóc trong dòng thời gian không có nghĩa là cậu được phép úi xùi với vẻ bề ngoài đâu nhé…

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.