Thị trấn Hamilton, hạt Burnet, Texas, không hẳn là một nơi ở thích đáng từ những gì nàng có thể thấy. Gió thổi tung những đám bụi mù xuyên qua sự sụp tối đến sớm, và bay cát vào trong đôi mắt nàng, khiến chúng càng khó nhìn hơn. Nhưng khi họ đợi người đánh xe, nàng đã có thể lấy một cái liếc nhanh xung quanh và gương mặt nàng chợt chùng xuống. Nàng đã đi qua vài thị trấn mới trên chuyến hành trình về hướng Tây nhưng chưa thấy một nơi sơ khai như thế này. Đó là những toà nhà hỗn tạp không sơn phết và đứng thành hàng dọc theo một con đường mòn, giống như người ta thường làm khi chuyến xe khách dừng lại. Một vài ngọn đèn toả sáng trên con đường nhung nhúc những người đàn ông, một đội ngũ xe thồ hàng, những con ngựa đầy đủ yên cương và những người lính.
Người đánh xe gật đầu với Summer và vác rương hành lý của nàng lên vai. Nàng nhặt chiếc va li lên và kéo John Austin đang đứng bên cạnh đi theo sát nàng hơn khi cậu bé bước ra khỏi lối đi lát ván vào trong con đường đầy bụi. Sự nguyên sơ, hoang dã, tinh khôi này thật hết sức mới mẻ với nàng. Âm nhạc, được chơi từ một chiếc piano lạc điệu, rọt rẹt trôi dạt đến từ một trong những toà nhà mà họ đi qua; một phòng khiêu vũ nơi những người đàn ông có thể có một vòng nhảy nhót hào hứng quanh sàn nhà lát ván với một trong những cô gái làm thuê ở đó. Chỉ có ba hoặc bốn con ngựa được cột phía trước toà nhà; nhưng đêm chỉ vừa mới bắt đầu.
Cái nhìn đầu tiên vào khách sạn đã cho Summer biết tại sao người đánh xe cứ nhất quyết đòi hộ tống họ. Là một trong bốn hoặc năm toà nhà bằng gỗ của thị trấn, thật khó để phân định đó có phải là quán rượu hay không. Những bậc cấp bằng gỗ nguyên lóng nứt nẻ dẫn lên hiên trước lát ván được xếp hàng những chiếc ghế dài, đã bị chiếm cứ bởi những người đàn ông đủ mọi độ tuổi, mà nếu xét theo trang phục thì cũng đủ mọi nghề nghiệp.
Một người đàn ông ăn mặc bảnh bao trong áo choàng đen và áo sơ mi trắng diềm đăng ten nhấc chiếc nón quả dưa của ông ta lên khi nàng đi qua. Đôi mắt tối tăm của hắn chu du trên thân thể nàng một cách trâng tráo, thậm chí hắn còn phô bày bộ răng trắng ởn bên dưới bộ ria mép đen nhánh tỉa tót cẩn thận khi hắn mỉm cười đầy dụng ý trước màu đỏ thắm bừng trên gương mặt nàng. Hắn tiến đến gần nàng, khom người nhẹ, rồi nhanh chóng lảng ra xa, như thể đột ngột đổi ý.
Có hai cánh cửa đu đưa bằng những song gỗ mỏng chắn trên hiên trước dẫn vào một quán rượu và một khung cửa cao và hẹp mở vào trong hành lang khách sạn dài, nghèo nàn. Một người đàn ông với gương mặt béo núc ngồi phía sau quầy đang ăn một tô thịt hầm nồng nặc mùi ớt bột. Ông ta chùi miệng bằng ống tay áo và đứng lên.
“Dẫn khách à, Bill?”
“Ông có phòng cho họ không?”
“Nếu họ là những đứa trẻ nhà Kuykendall thì tôi có.” Ông ta cười toe toét với Summer, phô bày hàm răng trước đã rụng gần hết.
“Chà, một trong bọn họ không còn là một đứa trẻ nữa rồi, thế nên hãy chú ý đến cách cư xử cho phải phép.”
“Họ là nhà Kuykendall sao, Bill?” Một người đàn ông thấp bé, chân vòng kiềng với tóc mài dài màu xám đang lập bập đi xuyên qua cửa quán rượu. “Cậu đến hơi sớm đấy nhỉ?’
“Không, tôi không đến sớm. Và ông cũng không.” Bill buông rương hành lý khỏi vai và hạ nó xuống sàn. “Ông có bao giờ đến đúng giờ trong suốt cuộc đời ông đâu nào, Bulldog.”
“Chà… Tôi…” Vẻ mặt của Bulldog kinh ngạc, rồi khoái trá, khi ông ta ngừng nói và nhìn vào Summer.
Summer nhìn trả lại với sự thích thú, rồi lắc đầu, một thói quen vô thức của nàng khi đương đầu với những đôi mắt tọc mạch. Ánh đèn bắt lấy sự chuyển động, và mái tóc nàng hắt màu xanh đen lóng lánh trên những bức tường của quán rượu. Bụi bám đầy trên gương mặt và trên váy, tóc nàng rối bời, nhưng không ai lưu tâm, ít nhất là người có tên Bulldog. Ông ta hẳn đã nghĩ nàng là người phụ nữ xinh đẹp nhất ông từng thấy.
“Ông đã mong gặp những đứa trẻ sao? MrMcLean không nói về tôi và em tôi sao?”
“Chà, có, thưa cô, anh ta có nói. Nhưng anh ta không nói gì về việc một trong hai người đã lớn rồi.”
“Một trong chúng tôi thực sự trưởng thành rồi, như ông đã thấy.” Sự kiêu hãnh tăng thêm đôi chút kiêu kỳ cho giọng cô.
“Vâng, thưa cô. Ông ấy đã nói với tôi là một cậu bé và một quý cô trẻ. Tôi chỉ không bao giờ thêm vào điều đó một chút ý tưởng nào rằng cô đã lớn và thuần khiết đến thế.”
“Ông có phòng hay là không đây?” Người đánh xe đã mất kiên nhẫn trước sự dây dưa của ông ấy.
“Họ có một phòng. Đưa cho tôi chìa khoá.” Bulldog nhận chìa khoá, nhấc chiếc rương lên và bắt đầu lên cầu thang.
“Ông ta sẽ trông chừng cho cô, cô gái. Đừng bao giờ bận tâm đến cách ông ta nhìn, nhưng hãy lắng nghe những gì ông ta nói.” Người đánh xe cười lục cục.
“Cám ơn ông,” Summer gọi với theo hình dáng đang bước đi thong dong của người đánh xe.
Căn phòng nằm tại cuối hành lang tầng trên tuy nhỏ nhưng có một chiếc giường kích thước đủ lớn và một chiếc giường phụ. Một chiếc bàn viết và một chỗ rửa mặt với một chiếc bình đựng nước tráng men xanh, và một cái tô là món đồ dùng cuối cùng.
Bulldog đặt rương hành lý xuống sàn cạnh giường, và John Austin ngay lập tức đi đến cửa sổ để nhìn xuống đường phố tấp nập bên dưới.
“Ma’dam. Tôi rất tiếc đã không đến đó để gặp cô.”
Summer mỉm cười. Trái tim nàng nhẹ đi sau nhiều tháng nặng trĩu. Người đàn ông này, gã cao bồi tóc hoa râm này, là kết nối đầu tiên của nàng với Sam McLean, người sẽ chăm sóc cho họ. Mẹ nàng đã nói, tất cả những gì phải làm là kể với ông ấy nàng là ai. Ông ấy sẽ chịu trách nhiệm về John Austin.
“Sẽ ổn thôi. Người đánh xe đã chăm lo cho chúng tôi.” Miệng nàng cong lên trong một nụ cười đáng yêu, ngọt ngào và đôi mắt lấp lánh với sự phấn khích. “Mr. McLean sẽ đến vì chúng tôi chứ?”
Bulldog trông có vẻ thiếu thoải mái. “Không, ma’am.”
Đó là một biểu hiện mà không từ ngữ nào có thể diễn tả. Nàng hoàn toàn bất động, như thể đột ngột bị rút kiệt tất cả sức mạnh. Đôi tay nàng thõng xuống hai bên lườn váy.
“Ông sẽ đưa chúng tôi đến gặp ống ấy sao?”
“Không, ma’am… phải, ma’… không có gì ngoài một con lạch nhỏ giữa hai nơi. Nơi của cô đã được sửa chữa thật sự tốt cho cô, và cô có thể có một người phụ nữ Mexico đến và ở lại nếu cô muốn.” Đôi tay thô kệch của ông xoắn vặn chiếc nón. Ông cảm nhận được sự thất vọng của nàng và không biết phải nói gì.
Thất vọng không chính xác là từ diễn tả được những gì Summer cảm thấy. Chán nản, có lẽ mô tả cảm giác của nàng tốt hơn, hoặc giận dữ với bản thân về những giấc mơ không thể có. Và nàng đã có những giấc mơ, bởi vì nàng cần có hy vọng đến tồi tệ. Nàng đã tô vẽ một hình ảnh tưởng tượng; một người chủ nông trại cao, mạnh mẽ, được tôi rèn khắc nghiệt từ cuộc sống trên thảo nguyên, nhưng tử tế. Ông sẽ là người dành riêng cho họ… một người cha thứ hai, một người bạn. Có khả năng nào mẹ nàng đã sai không? Rằng Sam McLean không muốn chịu trách nhiệm về họ? Làm sao nàng và John Austin tạo dựng được một cuộc sống trên một thái ấp, cho dù nó chỉ cách nơi ở của Sam McLean một con lạch?
Summer nuốt xuống cục nghẹn trong cổ họng và chớp mắt. Chiếc cằm tròn trĩnh, nhỏ bé nghếch lên, vẻ đĩnh đạc của nàng quay trở lại trong lớp vỏ bọc của thái độ kiêu hãnh cứng nhắc.
“Có lẽ MrMcLean sẽ gặp chúng tôi tại… à… trang ấp. Vui lòng gởi đến lời cảm kích của chúng tôi, và nói với ông ấy rằng chúng tôi sẽ cố không trở thành một mối phiền toái.” Môi Summer mím lại, bộc lộ thái độ trong sự im lặng nhiều hơn lời nói.
Bulldog gãi đầu và nhìn xuống dưới chân.
“Tôi có thể phiền ông thêm một điều nữa không?” Bây giờ Summer đã hối tiếc, không dung thứ cho chính mình vì những lời nói mát mẻ ấy. “Em trai tôi đói, và tôi không biết liệu chúng tôi có nên xuống dưới phố một mình hay không nữa.”
“Không, ma’am, cô đừng đi thì tốt hơn. Bất kỳ điều gì xảy ra với cô là tui sẽ bị lột da sống ngay.” Đôi mắt xanh mờ xỉn của ông nhăn lại khi ông toét miệng cười. “Tui nghĩ tốt nhất nên đi kiếm ít đồ ăn gởi cho cô và em cô. Và… ma’am, tui sẽ đến đây vào buổi sáng để đưa cô đến Keep. Không xa chỗ này quá hai mươi lăm hoặc ba mươi dặm đâu. McLean’s Keep trải dài qua núi Spider. Bây giờ đó là một nơi thanh bình rồi.”
“McLean’s Keep? Đó có phải là trại chăn nuôi của nhà McLean không?”
“Phải.”
Thật rõ ràng là ông ta không định tiết lộ thêm thông tin về người chủ hơn những gì phải nói.
“Tôi xin lỗi, MrBulldog. Không phải lỗi của ông khi MrMcLean lựa chọn không gặp chúng tôi. Hẳn phải có một lý do, và tôi mong ông ấy không biết đến nỗi thất vọng của tôi và cho rằng chúng tôi vô ơn đối với những gì ông ấy đã làm cho chúng tôi.”
John Austin, đang nghiêng người tới trước chống khuỷu tay trên bậu cửa sổ và khum cằm trong đôi bàn tay, không lắng nghe cuộc trò chuyện. Cậu bé đang quan sát con đường, và đặc biệt là một cuộc tranh cãi đang diễn ra phía trước quán rượu. Cậu bé luôn phó mặc mọi thứ cho Summer. Summer sẽ biết cách đối phó với mọi thứ. Nàng đã luôn làm thế.
“Người có ria sẽ thắng,” Cậu loan báo đột ngột.
“Thắng cái gì, John Austin?” Summer vui mừng rằng em trai đã nói gì đó.
Họ di chuyển đến cửa sổ và nhìn qua đầu cậu bé xuống đường phố bên dưới. Bulldog cười lục cục.
“Không, cậu ấy sẽ không thắng đâu, nhóc tỳ à. Dưới đó là Cal Hardy già. Lão là đồ khốn thích uýnh lộn. Lão có thể lao tấm thân nặng nề ấy vào mấy mụ mèo cái hoang dã trước bữa điểm tâm cơ. Phải rồi, còn kia là thằng con hoang thích tranh cãi của lão Cal già đó.”
Summer nghiến chặt răng để kềm giữ từ ngữ khỏi tuôn trào khỏi bờ môi. Không gì có thể thoát khỏi tai và mắt của John Austin được.
“Ông ấy sẽ không thắng lần này đâu, Mr. Bulldog. Người kia không mạnh bằng ông ấy, nhưng khi anh ta ra đòn, anh ta đã đặt tất cả trọng lượng vào một cú đánh, trong lúc ông Cal đó chỉ sử dụng cánh tay của ông ấy thôi, và ông ấy cũng đang tự khiến cho mình mệt khi đi khệnh khạng loanh quanh như thế. Người kia không lãng phí sức mạnh của anh ta chút nào. Nhìn xem, có thấy cách anh ta tiến lên một chân khi ra đòn không?”
“Bỏ cha rồi! Nhóc con hẳn là có tiềm năng đa!” Bulldog vỗ vào lưng John Austin. “Đã đến lúc có người uýnh lão con hoang đó dập mông rồi.”
“Làm ơn…”
Bulldog bị bao bọc trong sự phấn khích trước cuộc chiến đến mức không nghe thấy lời nào được thốt ra từ môi Summer.
“Làm sao ông biết mẹ của Cal đã không kết hôn với cha của ông ấy, Mr. Bulldog?”
“John Austin!” Gương mặt của Summer đỏ thẫm. Nàng đã quen thuộc với tính hiếu kỳ vô độ của em trai, tính cách đã khiến những người lạ đôi khi lảng tránh cậu. Nhưng nàng không cần phải lo lắng về Bulldog. Ông đã quá hào hứng với cuộc chiến để lưu ý đến những gì cậu bé nói.
John Austin ngước nhìn chị gái, dò hỏi, không biết điều gì đã khiến nàng quở trách.
“Con hoang là đứa trẻ của một phụ nữ chưa kết hôn, Summer. Em đã đọc chúng trong từ điển. Em chỉ muốn biết liệu Mr. Bulldog có phải là một người bạn của mẹ Cal không.”
Summer không nói gì khi vuốt mái tóc sẫm màu ra khỏi vầng trán của đứa trẻ và áp đầu của cậu bé vào nàng. John Austin sáng dạ phi thường. Vào tuổi lên ba, cậu bé đã biết tất cả chữ cái, đã có thể viết được tên cậu và vẽ tranh. Khi lên năm, cậu bé có thể đọc tất cả các quyển sách mà gia đình họ sở hữu, và bất kỳ thứ gì có thể đọc kiếm được từ những người qua đường gần nhà của họ, từ những trang báo đến áp phích truy nã. Summer đã nhận ra tài năng của cậu bé trong việc vẽ tranh sau khi cậu bé có một chuyến đi tàu ngắn ngủi. Cậu đã làm một bức phác hoạ về chúng, với đầu máy, các toa xe và khoang đốt lò. Nàng đã kinh ngạc trước khả khả năng nhớ từng chi tiết của em trai. Tuy vậy, về mặt khác, những thứ đơn giản, những thứ trẻ thơ, cậu bé lại hoàn toàn lạc lõng.
Bulldog dỡ nón xuống và đập vào chân. “Nhóc đoán ngay chóc luôn, anh bạn trẻ. Cal già thực sự bị đập cho dập mông luôn rồi kìa! Lần này lão bị vặt lông đến mức kêu quang quác ấy chứ lỵ. Lão sẽ hết bi bô trong một thời gian cho xem.”
Đôi mắt của John Austin lấp lánh khi cậu liếc nhìn chị. Đây là một cuộc trò chuyện thô tục, và người có giáo dục không được nói chuyện theo cách này, Summer đã nói như thế. Chị cậu đang nhìn ra ngoài cửa sổ, vì thế cậu mỉm cười bao dung với tay cao bồi tóc hoa râm. Cậu khá thích ông ta.
“Nếu chúng ta đánh cá, thật dị thường, cậu hẳn sẽ lột sạch đến cả quần đùi của tui luôn rồi ấy chứ lỵ! Tui sẽ không đánh cá dù chỉ là cái ghim kẹp bấc đèn cho anh chàng còm nhom đó.” Đôi mắt của Bulldog chuyển xuống dưới và ông ta lùi khỏi ô cửa sổ. “Phải đi thôi. Tui sẽ biểu Graves mang ít đồ ăn đến.” Ông ta đi đến cửa. “Tui sẽ trở lại vào buổi sáng để đưa hai người về nhà.”
“Đưa em về nhà.” Từ ngữ chớp qua tâm trí Summer, và một hình ảnh thấp thoáng sau ký ức mơ hồ. Một gian nhà nhỏ bên dưới tán sồi trải rộng. Một cái đu bằng dây thừng được làm từ một chiếc bao tải tầm thường… Đôi chân nàng được bọc trong chiếc bao tải và ai đó đang đẩy nàng tới lui. Gió thốc vào gương mặt khi nàng càng lúc càng lên cao hơn. Nàng được ra lệnh phải giữ chặt với cùng giọng nói đã nói, “…lớn lên, rồi anh sẽ đến và đưa em về nhà.” Hình ảnh tàn đi và nàng quay nhìn người đàn ông đang đợi bên cạnh cửa.
“Chúng tôi sẽ sẵn sàng.”
Nàng không nghe tiếng cánh cửa đóng lại hoặc tiếng gót giầy ống gõ trên những bậc thang lót ván. Nàng đang tìm kiếm bên ngoài cửa sổ xem thứ gì đó đã bắt lấy sự chú ý của nàng khi Bulldog nói. Anh đã ở đó, dựa người bên sườn toà nhà. Anh cao và đầy sức mạnh, cho dù thân hình không vạm vỡ. Có điều gì đó trong dáng dấp của anh thu hút ánh mắt nàng. Chúng đã gắn chặt trên anh và dường như không thể ngoảnh đi. Nàng nhận thấy anh đi bên rìa đám đông bao quanh cuộc chiến. Anh là người duy nhất trên đường không ngừng lại để quan sát. Anh đứng lặng lẽ và đốt một điếu thuốc. Vành mũ kéo thấp và ánh lửa từ que diêm hầu như không tạo nên nổi đốm sáng bằng đầu đinh ghim trong đôi tay khum khum.
Anh rời khỏi toà nhà và sải bước băng qua đường. Summer quan sát. Anh bước đi như thể anh làm chủ cả trái đất! Bulldog ló ra từ bên dưới hiên trước của khách sạn và vội vã đến gặp anh. Ông ta nói gì đó. Người đàn ông cao nghiêng đầu như thể chăm chú lắng nghe. Bulldog giơ tay hướng lên trên cửa sổ của khách sạn. Người đàn ông đứng yên như tượng đá, không hề nhấc đầu hoặc liếc mắt lên. Cuối cùng, anh bắt đầu đi bộ xuôi theo con đường. Đôi chân ngắn ngủi của Bulldog phải làm việc tích cực để theo kịp anh. Hai người họ khuất khỏi tầm nhìn của Summer và nàng cảm thấy trống trải và lo âu, biết rằng điều gì đó sắp xảy ra – điều gì đó khác cuộc sống mới trên điền trang cũ của họ. Điều gì đó, nàng cảm thấy thật sự mới mẻ và dị thường đối với nàng.
