Đếm Ngược

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 85 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
60

❊ ❊ ❊

Grace phải mất một giờ để tới được địa điểm đầu tiên trong danh sách những người đến thăm Peter Bentley mà cô đã được viên sĩ quan liên lạc của nhà tù cung cấp. Khi đó đã là giữa buổi chiều. Cô đậu xe bên ngoài một căn nhà có thiết kế hiện đại với những khung cửa sổ lớn ở cả tầng trên và tầng dưới. Nó nằm trong một khu vực của Manchester mà cô thường xuyên ghé qua và luôn mang lại cảm giác an toàn.

Grace nhấn chuông và một người đàn ông khoảng ngoài ba mươi ra mở cửa. Anh ta đang bế một đứa bé sơ sinh bé xíu mặc đồ màu xanh trên ngực. Grace thầm rên rỉ trước khi giơ thẻ cảnh sát lên. Cô có thể sắp phá vỡ một gia đình hạnh phúc.

“Anh Barber?” Cô hỏi.

“Vâng.”

Grace giới thiệu mình và Frankie.

“Vợ anh có nhà không?”

“Vợ tôi ư?” Trông anh ta có vẻ bối rối. “Có, nhưng…”

“Ai vậy, Martin?”

Một người phụ nữ bước ra và khi Grace lại giơ thẻ cảnh sát ra, cô ta có vẻ rụt cổ lại.

“Chúng tôi có thể nói với cô vài lời không, thưa cô Barber?” Grace bước vào khi cánh cửa đã được mở rộng.

“Chuyện này là sao?” Martin hỏi khi họ di chuyển vào một phòng khách lớn.

Căn phòng có những bức tường được sơn màu ghi và ván sàn trắng. Tấm thảm màu cam nổi bật được trải ở sau phòng, bên trên là chiếc bàn gỗ thông với sáu chiếc ghế xếp xung quanh. Trên bức tường đối diện với nó, Grace thấy hai bức chân dung lớn, mà cô cho là của đứa bé mới sinh.

“Anh có muốn lên tầng chơi với Isaac trong lúc em giải quyết chuyện này không?” Denise bảo Martin.

Tiện quá nhỉ, Grace nghĩ. Rõ ràng là người phụ nữ này biết lý do khiến họ tới đây.

“Trước tiên thì, chuyện này là sao?” Martin hỏi, đung đưa em bé trên tay. Anh ta giữ nó lại chặt hơn trước ngực.

“Hẳn là điều gì đó liên quan tới công việc.” Denise phẩy phẩy tay. “Em chắc chắn rằng nó sẽ không mất nhiều thời gian đâu.”

Martin vẫn đứng yên tại chỗ. “Anh muốn được nghe hơn, đặc biệt là nếu em đang gặp nguy hiểm.” Anh ta nhìn Grace. “Cô ấy là một sĩ quan quản chế. Cô ấy đã bị một thằng ngu bám đuôi vài năm trước. Cho đến khi hắn bị tống trở lại trại giam.”

Grace lén liếc mắt với Frankie, không thể tin được những gì mình vừa nghe. Denise Barber thật quá sức khinh suất. Đáng ra cô ta không nên tới thăm một người mà mình từng chịu trách nhiệm trong thời gian hắn còn ngồi tù. Nhiệm vụ của cô ta là hỗ trợ chứ không phải lợi dụng họ.

“Sẽ chẳng mất nhiều thời gian đâu.” Denise khăng khăng.

Nhưng Martin cũng vậy. “Vậy thì anh sẽ đợi.”

Khi họ đang cự cãi, Grace rút cuốn sổ ra và chỉ vào cái bàn.

“Chúng ta ngồi xuống đó giải quyết được chứ?”

“Ý cô là sao?” Martin nhìn qua. “Ai đó nói cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra được không?”

Grace đợi đến khi tất cả đã yên vị mới ngồi xuống đối diện với Denise. Martin đang lườm vợ mình, còn cô ta thì cố lờ đi.

“Cô Barber, chúng tôi đang điều tra một vụ giết người hàng loạt tại Stoke-on-Trent. Tôi chắc chắn là cô cũng có nghe tới rồi. Vụ đó giờ đang khá được chú ý. Vì có vài điểm tương đồng giữa chúng và những vụ án được thực hiện bởi gã sát nhân hàng loạt Peter Bentley, chúng tôi đã tới gặp hắn trong trại giam trước khi tới chỗ cô.”

Những giọt nước mắt của Denise bắt đầu trào ra và cô ta vội đưa tay lên lau chúng.

“Chúng tôi phát hiện rằng cô đã đến thăm Bentley mỗi tháng một lần tại trại giam trong suốt hai năm qua. Giờ thì, tôi khá chắc rằng nó không liên quan tới công việc, cô có thể cho chúng tôi biết lý do không?”

“Tôi… Cái chó gì đang xảy ra vậy?” Martin giữ đầu đứa bé khi anh ta quay ngoắt về phía vợ mình. “Denise?”

“Tôi… nó bắt đầu khá lâu rồi. Tôi muốn thực hiện một số nghiên cứu về những kẻ giết người hàng loạt cho cuốn sách mà mình định viết và tôi… tôi đã quyết định tới gặp Peter trong trại giam.”

“Peter?” Martin thở hổn hển. “Em gọi tên thân mật của kẻ giết người như vậy sao?”

“Martin, em xin lỗi. Đáng lẽ em nên nói với anh.”

“Chuẩn con mẹ nó rồi đó.”

“Nhưng em không biết phải nói thế nào.” Cô ta nhìn Grace. “Tôi cũng muốn nói với cảnh sát, nhưng…”

Giờ Martin chuyển qua nhìn Grace. “Chính xác thì hắn đã làm gì, thằng đó ấy?”

“Hắn đã sát hại bốn người phụ nữ bằng cách siết cổ và cố gắng thực hiện vụ thứ năm,” Grace bảo anh ta.

Martin há hốc miệng.

Grace quay lại phía Denise, người đã trở nên tái mét.

“Denise, tại sao cô lại đến thăm hắn?”

“Tôi… tôi thực sự không biết.” Denise ấp a ấp úng.

Nhưng Grace vẫn tiếp tục nhìn cô ta. Cô không có chút cảm thông nào, không thể hiểu được lý do đằng sau hành động của cô ta. Dù vậy, cô vẫn cần giữ thái độ chuyên nghiệp và chiếm lấy lòng tin của cô ta.

“Sau khi đọc về những gì hắn làm, tôi đã tự hỏi tại sao,” Denise nói tiếp trong lúc Grace vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm vào cô ta, vừa đủ để khiến cô ta cảm thấy rằng mình cần phải lên tiếng. “Tôi chỉ đến đó vài lần thôi. Nhưng rồi rốt cuộc tôi lại cảm thấy tiếc cho hắn.”

“Em cảm thấy tiếc…” Martin dừng lại giữa chừng và lắc đầu.

“Denise, lần cuối cô đến thăm Peter là hai tháng trước,” Grace tiếp lời.

“Sáu tuần trước khi Isaac ra đời,” Martin lẩm bẩm.

“Cô có thể cho tôi biết hai người đã nói những gì không?”

Cô ta đỏ mặt thấy rõ. “Chúng tôi chỉ nói mấy chuyện vặt thôi.”

“Chuyện vặt?” Martin sẵng giọng, gần như đang mắc nghẹn.

“Cụ thể là gì?” Grace rướn người về trước.

“Không có gì đặc biệt cả!” Denise hoảng hốt quay sang phía Martin.

“Làm sao anh có thể tin em được đây?” Anh ta rít lên. “Cứ như thể em có một cuộc sống hoàn toàn khác so với cuộc sống mà em có với anh vậy.”

“Hắn cảm thấy cô đơn, chỉ vậy thôi.” Denise nhún vai. “Có lẽ là do hormone của em, em không biết nữa, nhưng em cảm thấy…”

“Em đã gặp hắn từ rất lâu trước khi mang thai!”

“Anh Barber, tôi đề nghị anh giữ bình tĩnh hoặc rời đi và để mặc chúng tôi nói chuyện, được chứ?” Grace nói. “Tôi biết chuyện này rất nghiêm trọng, nhưng chúng tôi cần thu thập thông tin càng sớm càng tốt.”

Martin giơ tay lên trước khi đặt nó trở lại sau đầu em bé.

“Giờ em sẽ không đến gặp hắn nữa.” Denise nhìn Martin. “Em thề! Em xin lỗi!”

“Anh đã tưởng rằng mình hiểu em.” Anh ta lắc đầu khinh bỉ. “Nhưng anh không hề, phải vậy không?”

“Martin.” Cô ta đặt tay lên tay chồng.

“Không.” Anh ta hất tay cô ta ra và đứng dậy. “Anh sẽ cho Isaac đi ngủ rồi sau đó ra ngoài.”

Grace thở hắt ra khi họ rời khỏi ngôi nhà đó và đi xuống phố.

“Trời, khó xử thật đấy,” Frankie lên tiếng, nói hộ những suy nghĩ trong lòng cô. “Tôi không biết phải nói sao nữa!”

“Người đàn ông tội nghiệp đó. Anh ta chẳng hề hay biết gì về chuyện đang diễn ra, phải vậy không?”

“Vậy cô nghĩ cô ta không có liên quan gì tới vụ này sao?”

“Chà, chúng ta chưa thể loại trừ bất cứ ai, nhưng tôi có thể nói rằng với một đứa bé mới sinh như vậy thì cô ta sẽ vô cùng khó hành động, phải không nào?”

Frankie mở cửa xe và ngồi vào ghế phụ trước khi nói tiếp.

“Làm sao cô có thể chấp nhận nổi những sự thật như vậy?”

“Tôi không nghĩ là cậu có thể làm được đâu.”

Grace nổ máy.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.