BƯU PHẨM LẠ

Kỳ Án Bệnh Viện Dạ Nguyệt

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương10
Chương10

❊ ❊ ❊

Nói xong Lâm Cẩm Tiên liền chỉ ra phía bên ngoài, tôi vừa nhìn liền có chút không hiểu, trong bóng tối dày đặc hình như xuất hiện một người.

Người kia dần dần hiện rõ hơn trong ánh sáng của bệnh viện, đó là một chàng trai ăn bận rất chỉnh tề, trên vai còn có đeo theo một cái túi khá lớn, trông dáng vẻ chắc cũng 26 tuổi. Tuy nhiên bộ dạng lại có chút hiền hòa, lại hay cười, không giống như những gì mà Đặng Anh Tuấn miêu tả.

"Cẩm Tiên" Đặng Anh Tuấn vỗ vai cô ta cười nói "Người này căn bản hoàn toàn khác, một trời một vực với người mà tôi gặp lúc kia".

"Sao lại như thế được chứ? rõ ràng anh ta cũng tới tìm bác sĩ Đậu mà?" Lâm Cẩm Tiên hết sức ngạc nhiên.

Tôi nghe cô ta nói như vậy, trong lòng lại cảm thấy có chút khó hiểu, Đậu Quân vừa mới nghỉ mấy ngày, đã có một người lạ mặt kỳ quái tới tìm, và bây giờ lại thêm một người khác, hoàn toàn khác, cũng tới tìm, vậy rốt cuộc Đậu Quân đã xảy ra chuyện gì rồi?.

"Cẩm Tiên nè, người tới tìm bác sĩ đậu đâu phải một người, bản thân bác sĩ Đậu chẳng phải cũng quen biết rất nhiều bệnh nhân hay sao?" Đặng Anh Tuấn đột nhiên thốt ra những lời này.

Câu nói của cậu ta vừa dứt, sắc mặt của tụi tôi ngay lập tức biến đổi, hơi lạnh không biết từ đâu phả vào xương sống.

Coi bộ việc Đậu Quân xin nghỉ chắc chắn là có vấn đề, và nó liên quan tới chuyện những người kỳ lạ tìm tới gặp anh ta.

Người kia tiến tới gần tụi tôi, sau đó lịch sự lên tiếng hỏi "Xin hỏi, có bác sĩ Đậu ở đây không?".

Đặng Anh Tuấn lắc đầu lia lịa, đáp "Không, không có, bác sĩ Đậu đã xin nghỉ mấy ngày nay rồi, anh nên tới nhà tìm ảnh".

"Anh ta không có ở nhà, hàng xóm gần nhà nói rằng thấy anh ta đi làm mà" người kia ra vẻ ngạc nhiên.

Lâm Cẩm Tiên giật mình, nói "Làm gì có việc bác sĩ Đậu đi làm, rõ ràng ảnh đã nộp đơn xin nghỉ phép mấy ngày mà, tụi tôi ở đây mấy ngày nay cũng có thấy ảnh vô làm đâu?".

"Mà nè cậu kia, cậu rốt cuộc tới tìm bác sĩ Đậu để làm gì?" Tôi hướng người kia lên tiếng hỏi.

Lời tôi vừa dứt, người kia liền ngay lập tức lấy cái gì đó từ trong túi, ba người tụi tôi tròn mắt coi thử đó là gì. Người kia lục lọi trong túi một lúc, sau đó lấy ra một bộ hồ sơ được dán lại một cách kỹ lưỡng, như thể nó rất quan trọng, rồi thận trọng đưa cho tụi tôi và nói "Có một người chuyển phát nhanh tới cho bác sĩ Đậu cái này".

Tôi vội cầm bộ hồ sơ đó lên, nhìn qua một lượt, vẫn thấy nó rất bình thường, có đủ thông tin người gửi lẫn người nhận, chỉ là cái tên người gửi là Diệp Trà thì có vẻ hơi lạ, tôi chưa từng nghe Đậu Quân nhắc gì về người này.

Trong lòng đột nhiên nổi lên một trận sợ hãi, không biết vì sao.

Hai người kia thì hoàn toàn khác tôi, họ bày ra vẻ mặt hết sức bình thường, như thể chẳng cảm thấy kỳ lạ gì.

Cảm thấy mình có chút đa nghi, liền bỏ qua dòng suy nghĩ mơ hồ về cái tên Diệp Trà kia. Tụi tôi quyết định nhận thay cho Đậu Quân, để khi nào anh ta đi làm lại thì sẽ giao cho, người chuyển phát nhanh cũng không có ý kiến gì, dù sao đi nữa, chuyển tới chuyển lui cũng tốn rất nhiều thời gian.

Người kia vừa mới đi khuất, Lâm Cẩm Tiên không chờ được nữa, ngỏ ý "Hay là, chúng ta mở bộ hồ sơ ra coi sao?".

Bầu không gian đột nhiên im lặng sau lời nói của cô ta, sâu tận đáy lòng của tôi, cũng cảm thấy rất tò mò muốn biết bên trong bộ hồ sơ thực ra là gì?.

Đặng Anh Tuấn kéo kéo tay áo của Lâm Cẩm Tiên, cậu ta gật đầu lia lịa như thể đồng ý với quyết định của cô ta.

"Hai trên ba phiếu tán đồng, vậy tôi sẽ mở" Lâm Cẩm Tiên nhìn về phía tôi, như thể dò xét ý kiến của tôi vậy, nhìn thấy tôi không nói gì, cô ta liền hành động ngay.

Tôi biết Lâm Cẩm Tiên rất hiếu kỳ, còn Đặng Anh Tuấn thì lại là một người sợ sệt, nhưng rất tò mò, bây giờ có ngăn cản họ, thì họ cũng không nghe, đành làm ngơ vậy.

Thanh âm mở bao hồ sơ sột soạt vang lên khe khẽ trong không gian yên tĩnh, cái thứ âm thanh này bình thường thì chẳng có gì, nhưng hiện tại lại tạo ra cảm giác sờ sợ.

"A, bên trong là một xấp giấy tờ" Lâm Cẩm Tiên kéo vội thứ bên trong bộ hồ sơ ra "Sao lại nhiều tới như vậy chứ?".

Đặng Anh Tuấn ngay lập tức cúi đầu vào nhìn, nói "Một đống giấy tờ, nhưng sao lại toàn là màu trắng như vậy?".

Nghe hai người họ nói như vậy, tôi cũng cảm thấy rất hiếu kỳ, liền vội vàng tới gần để coi sao. Đúng như Đặng Anh Tuấn nói, tất cả các tờ giấy ở bên trong bộ hồ sơ toàn là một màu trắng, điều này khiến tôi đặt ra một nghi vấn, rốt cuộc người gửi tới cho Đậu Quân đang có hàm ý gì.

Bỗng dưng lúc này, đèn ở tầng 1 bệnh viện Dạ Nguyệt chớp tắt liên tục. Khiến cho tụi tôi giựt bắn cả người.

Khi ánh đèn vừa sáng trở lại một lần nữa, thì Lâm Cẩm Tiên nhanh như chớp, đem tất cả giấy tờ bỏ lại vô bộ hồ sơ, nét mặt của cô ta vô cùng hoảng sợ.

Đặng Anh Tuấn nhìn thấy cô ta làm như vậy, cũng rùng mình sợ hãi theo.

Tuy trong lòng tôi cũng cảm thấy rất kỳ quái, nhưng cũng không tỏ vẻ sợ hãi là mấy, dù sao đi nữa những ngày trước, tôi đã gặp một chuyện còn kinh khủng hơn như vầy rất nhiều lần.

"A! Mọi người vẫn còn ở đây sao?" y tá trưởng không biết xuất hiện từ lúc nào, bỗng dưng lên tiếng, khiến cho tụi tôi ngạc nhiên.

Nhìn thấy vẻ mặt của tụi tôi có chút kỳ quái, cô ta liền khẽ hỏi "Bộ nãy giờ để xảy ra chuyện gì sao? sắc mặt của mọi người không ổn chút nào hết".

Đặng Anh Tuấn định lên tiếng trả lời, thì đã bị Lâm Cẩm Tiên ngay lập tức kéo cánh tay cậu ta lại, nói " Không có chuyện gì đâu chị Hồng Thơ, tụi em ở đây đang kể chuyện ma đó".

"Vẫn còn hứng thú với chuyện này sao?" y tá trưởng cười hỏi, sau đó nét mặt có chút khó hiểu nói tiếp "Mà nhắc tới chuyện ma quỷ, tôi vừa mới tiếp xúc với một trường hợp kỳ quái cái sọt đây".

"Nghe chuyện gì vậy? Kể cho em nghe với" Lâm Cẩm Tiên như thể chạm vào sở thích ngay lập tức hớn ha hớn hở.

Y tá trưởng bước tới gần tụi tôi hơn, âm thanh tiếng giày cao gót vang lên nghe lộp cộp. Cô ta trầm giọng nói "Thì là cái người bị ngất xỉu trong phòng kho đó".

Y tá trưởng nhắc tới cái người này, khiến trong lòng tôi cảm thấy sợ hãi, rốt cuộc thì người kia đã xảy ra chuyện gì, mà y tá trưởng lại nói rằng anh ta rất kỳ quái.

"Người kia bị làm sao vậy chị Hồng Thơ?" Đặng Anh Tuấn tò mò hỏi.

"Chuyện người kia là như vầy" y tá trưởng bắt đầu kể lại.

"Lúc nãy có một bệnh nhân vừa chuyển vào để cấp cứu, tôi cùng một số y tá khác định lấy dụng cụ tới phòng cấp cứu, thì đột nhiên có một nam điều dưỡng nói với tôi rằng, mau tới phòng hồi sức tầng 3, có một bệnh nhân vô cùng khác lạ.

Lúc đầu tôi nghĩ rằng, người kia chắc chắn là xảy ra một số triệu chứng co giựt thông thường, bởi vì phòng hồi sức tình trạng cơ bản là như vậy. Liền ngay lập tức lấy theo thuốc mê để tiêm cho bệnh nhân, ngăn ngừa người đó trong lúc co giật sẽ không tự chủ mà cắn lưỡi chết.

Tôi đi theo người nam điều dưỡng kia lên tầng 3.

Vừa lên tới hành lang tầng 3, đã nghe âm thanh la hét rất lớn của một người đàn ông.

"Cứu tôi với, thứ kia muốn giết tôi".

Cảm thấy mọi chuyện rất nguy cấp, ngay lập tức tôi chạy vào bên trong, trước mắt tôi hiện ra cảnh tượng vô cùng kinh hãi, người la hét kia, không ai khác chính là người đã ngất xỉu bên trong phòng kho.

"Y tá trưởng" một nữ y tá nhìn thấy tôi, liền lập tức kêu lên.

Còn chưa kịp nói lời trấn an mọi người, bệnh nhân kia nhào nhào tới tôi, miệng kêu lớn "Cứu tôi với y tá trưởng, cứu tôi".

Trong giây phút, đầu óc tôi bắt đầu rối loạn, không biết nên xử lý chuyện này ra sao. Thì người kia bỗng dưng hét lớn một tiếng, đôi mắt trợn trắng lên, tay chân bắt đầu giãy giụa liên hồi, rồi chưa đầy một phút người kia đã tắt thở.

"Y tá trưởng... anh ta tắt thở rồi" một cô y tá hoảng hốt kêu lên.

Tôi rùng mình một cái, sau đó cố gắng lấy lại tinh thần, rồi sẽ ra lệnh cho mọi người đặt anh ta lên giường trước đã".

Người kia được đặt lên giường một cách nhanh chóng, tôi vội bước tới gần coi thử tình hình ra sao, sau khi quan sát một lượt, đúng thực anh ta đã chết, nguyên nhân nhìn vào sơ lược có thể đoán là đột quỵ, chỉ là vừa nãy cảm thấy có chút kỳ lạ, tựa hồ như động kinh vậy, và tình trạng hiện tại cũng không được bình thường cho lắm, hai mắt trợn trắng, tròng đen chỉ còn một chấm nhỏ, miệng há rộng, cơ thể cứng đơ, tay chân có chút cong quẹo.

Đối với tình trạng này, thì tuyệt nhiên không thể cứu được, đột quỵ là tình trạng tới rất nhanh gây chết ngay lập tức."

Thực ra những lời y tá trưởng nói vô cùng đúng, cho dù lúc đó tôi có được kêu tới cấp cứu ngay lập tức, thì cũng không cứu được, bởi vì theo như y tá trưởng nói, thì người đó đã ngừng thở, tim cũng đã ngừng đập, khoảng thời gian tôi di chuyển lên tới đó cũng khá nhiều. Những trường hợp như vậy cũng không phải hiếm.

Chỉ là theo lời kể của cô ta, tôi lại cảm thấy trông khá giống với người chết trong căn phòng bệnh bị niêm phong ở tầng 2.

Không biết hai trường hợp này có liên quan gì với nhau hay không? Với lại trước đó tôi cũng đã từng suy đoán rằng, người bị ngất xỉu trong phòng kho, chắc chắn đã gặp thứ kia, và có hay không cô gái chết ở căn phòng bị niêm phong tầng 2, cũng đã từng gặp qua thứ kia.

Có vẻ như mọi chuyện đã bắt đầu đi vào quỹ đạo của nó, nhưng lại bị một lớp sương mù dày đặc của sự kỳ quái kinh dị phủ lên. Rốt cuộc thì thực sự có thứ kia hay là không? Và nếu có sự tồn tại của nó, thì hiện tại nó đang ẩn nấp ở chỗ nào trong bệnh viện Dạ Nguyệt.

trinh thám —★— KỲ ÁN BỆNH VIỆN DẠ NGUYỆT ebook©MotSAch —★— TVE-4u©nguyenthanh-cuibap Nhà xuất bản: Walpad
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.