BỘ HỒ SƠ

Kỳ Án Bệnh Viện Dạ Nguyệt

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương20
Chương20

❊ ❊ ❊

Cạch cạch....

Tôi vội vàng chạy vào bệnh viện, cũng vì lúc nãy ngủ quên nên hiện tại đã trễ giờ.

"Bác sĩ Võ, bác sĩ Võ...".

Đặng Anh Tuấn đứng ở quầy tiếp tân kêu tên tôi, nên tôi liền bước tới gần, lúc này mới phát hiện ra bộ dạng của cậu ta hình như có điểm lo lắng đăm chiêu.

"Bác sĩ Võ, bác sĩ Đậu.." Đặng Anh Tuấn gấp gáp nói, giống hệt như sợ ai đó cướp lời cậu ta vậy.

"Tôi biết rồi, có phải là bác sĩ Đậu đã vô làm rồi không? mà sao cậu lại có vẻ gấp gáp như vậy chứ?" tôi nghi hoặc hỏi.

Đặng Anh Tuấn gật đầu lia lịa, nhưng vẫn còn muốn nói gì đó "Anh chỉ nói đúng một nửa thôi, bác sĩ Đậu vừa mới nhảy lầu và đã đưa vào cấp cứu rồi".

Tôi giật mình, tròn mắt nhìn chằm chằm cậu ta, lo lắng hỏi " Vậy tình hình ra sao rồi?".

"Bác sĩ Đậu đang ở trong phòng cấp cứu, còn chưa ra nữa, nhưng mà nhìn tình trạng lúc chuyển vào thì coi bộ lành ít dữ nhiều rồi" Đặng Anh Tuấn nhíu mày.

"Khoan đã, cậu có biết tại sao bác sĩ Đậu lại nhảy lầu không?" Tôi hỏi, bởi vì trong lòng cảm thấy chuyện này có chút gì đó liên quan tới những hành động kỳ lạ gần đây của Đậu Quân.

"Tình hình cụ thể thì em không biết, chỉ là nghe mấy y tá trực tầng 6 kể lại, bác sĩ Đậu lúc đó vô cùng sợ hãi, chạy điên cuồng trên dãy hành lang dài, như thể có ai đuổi theo ảnh vậy, rồi sau đó... Sau đó ảnh trèo lên cửa sổ ở đầu cầu thang tầng 6, không ngần ngại nhảy xuống" Đặng Anh Tuấn vừa kể, vừa làm bộ dạng sợ hãi.

Đầu óc tôi lâm vào suy tư, chuyện gì đang xảy ra vậy? việc Đậu Quân nhảy lầu, chắc chắn có liên quan tới thứ điều khiển bệnh viện Dạ Nguyệt, với lại, hình như nó muốn giết chết những người muốn tìm ra sự tồn tại của nó.

"À mà bác sĩ Võ, Trước khi bác sĩ Đậu nhảy lầu, ảnh có nhờ em giao cho anh bộ hồ sơ này" Ngữ khí của Đặng Anh Tuấn đột nhiên thay đổi "Anh nên coi bên trong là gì? bởi em nghĩ nó có liên quan tới việc bác sĩ Đậu nhảy lầu".

"Bộ hồ sơ?" tôi vẫn còn chưa định thần lại.

Đặng Anh Tuấn gật đầu, trả lời "Đúng vậy, là bộ hồ sơ hôm nọ có người chuyển tới cho bác sĩ Đậu, lúc đó anh cũng có mặt mà, khi bác sĩ Đậu đi làm lại, em có giao lại cho ảnh, nhưng không biết vì sao, ảnh lại nhờ em đưa lại cho anh".

Tôi nhướng mày, rốt cuộc Đậu Quân là có hàm ý gì đây.

"Đúng rồi bác sĩ Võ, bây giờ anh mở nó ra thử coi đi, em thực sự tò mò không biết bên trong là gì?" Đặng Anh Tuấn hình như không nhịn được sự tò mò trong lòng, liền ngỏ ý" Vả lại em nghĩ nó chắc chắn có liên quan tới việc bác sĩ Đậu nhảy lầu, cũng vì vậy tụi mình nên ngay lập tức mở ra coi".

Tôi nhìn cậu ta mà cười khổ, không ngờ trong tình thế như vầy, cậu ta còn có thể nói ra những lời này, nhưng mà mở hồ sơ ở thời điểm này cũng không phải là chuyện khó khăn, với lại tôi cũng đang rất muốn biết, rốt cuộc Đậu Quân đưa nó cho tôi nhằm mục đích gì.

"A, xấp giấy tờ này cư nhiên lại có chữ nè" tôi vừa lấy xấp giấy tờ bên trong bộ hồ sơ ra, thì Đặng Anh Tuấn ngay lập tức cảm thán một câu, sau đó cậu ta nghi hoặc nhìn tôi mà hỏi "Bác sĩ Võ, có phải lúc trước bộ hồ sơ này hoàn toàn chẳng có chữ nào, đúng không?".

Những lời của Đặng Anh Tuấn hoàn toàn chính xác, tôi còn nhớ như in lúc đó, Lâm Cẩm Tiên đã lấy xấp giấy tờ ra, nhưng bên trên hoàn toàn trống không, chẳng có một chữ nào, cùng lúc này đột nhiên đèn ở tầng 1 chớp tắt một cái, khiến cho cả bọn ngay lập tức đem toàn bộ giấy tờ trả về bên trong bộ hồ sơ.

Nhưng hiện tại trên trang giấy có chữ, đúng thiệt khiến người ta cảm thấy kỳ quái.

Trang thứ nhất là một dòng chữ "Khi muốn thực hiện tế lễ, phải cần có một cái xác chứa đầy oán khí có thể trở thành Lệ Quỷ".

Trong đầu tôi lúc này, ngay lập tức liên tưởng tới cái xác mà Đậu Quân nghi ngờ có thể biến thành Lệ Quỷ, ở cái hôm tụi tôi trực ca đêm lần đầu tiên. Không lẽ nó trùng hợp tới như vậy?.

Mà nói tới chuyện này tôi mới để ý, đúng thiệt từ khi cái xác kia được chuyển vào bệnh viện Dạ Nguyệt, cũng là lúc bắt đầu cho những chuyện kỳ quái, khiến khó lòng không nghi ngờ nó.

"Bác sĩ Võ, dòng chữ này có nghĩa là sao vậy? Cái gì mà tế lễ? Rồi cái gì mà cái xác đầy oán khí?" Đặng Anh Tuấn khó hiểu nhìn tôi, rồi đột nhiên hỏi "Với lại, cái người gửi cho bác sĩ Đậu bộ hồ sơ này, không lẽ muốn ảnh thực hiện nghi lễ gì hay sao?".

"Anh Tuấn à, chuyện này..." tôi dừng một chút, cảm thấy không nên kéo cậu ta vào việc này, liền nói "Thực ra chuyện này tôi cũng không biết, nhưng cũng có thể là một trò chơi".

Đặng Anh Tuấn nhìn tôi một cái, chần chừ gật đầu "Có lý, nếu không ai lại đi làm mấy cái nghi thức đáng sợ như vậy chứ, khẳng định đây chỉ là một trò chơi, với lại nhìn bác sĩ Đậu cũng không giống một người thích những trò chơi ma quái, vì vậy có thể khẳng định toàn bộ hồ sơ này, chắc chắn là một trò chơi ảo nào đó".

"Cho nên có thể nói rằng, cậu đừng suy nghĩ mọi thứ theo một hướng quá ma quái, mà hãy nghĩ ngược lại, đó là một chuyện rất bình thường" tôi thuận lý liền bổ sung, nhằm đẩy cậu ta ra xa mọi chuyện hơn.

Trang tiếp theo ghi dòng chữ "sẽ có một người chết đột quỵ trong phòng, người đó chính là kẻ dẫn hồn".

Tôi vừa đọc xong hàng chữ, Đặng Anh Tuấn ngay lập tức run lên sợ hãi, miệng lắp bắp hỏi "Bác sĩ Võ, thực sự đây không phải là trùng hợp đó chứ? mấy ngày trước, cái người bị ngất xỉu trong phòng kho đã bị đột quỵ chết một cách kỳ quái, anh nói thử đi, đây có đúng thiệt là một trò chơi không? hay vụ việc bị đột quỵ kia chỉ là một sự trùng hợp tới ngạc nhiên?".

Đặng Anh Tuấn hỏi những câu hỏi kia, đúng thiệt là khó trả lời, bởi vì chứng cứ đã quá rõ ràng. Chỉ là, trong bệnh viện Dạ Nguyệt có một kẻ đang muốn thực hiện nghi lễ tế tự hay sao?

Trong những câu chuyện dân gian, thông thường bệnh viện được cho là nơi tụ tập âm khí và oan hồn của người chết nhiều nhất, từ đó tạo ra một thứ gọi là "huyệt".

Mà "huyệt" này...trên thực tế sẽ chẳng gây hại cho người sống, tuy nhiên một khi có người tìm được "huyệt" và thực hiện nghi lễ tế tự, thì mọi chuyện lại hoàn toàn khác.

Nhưng mà không lẽ viện trưởng lại không hay biết vụ việc này? Hay nói không chừng hắn chính là người đứng đằng sau mọi chuyện.

"Bác sĩ Võ, anh lật trang kế tiếp coi sao..." Đặng Anh Tuấn nói, khiến cho lòng tôi bắt đầu dâng lên dự cảm xấu, hành động cũng vì vậy có chút chậm chạp, đôi môi vô thức run lên nhè nhẹ.

Trang kế tiếp ghi "Vệt máu đỏ kéo theo linh hồn của kẻ suốt đời không siêu thoát."

Dòng này khiến tôi liên tưởng tới vết màu đỏ máu dính bên ngoài cửa kiếng, mỗi khi xuất hiện âm thanh sột soạt. Với lại linh hồn không siêu thoát kia, không phải chính là cái thứ trước đây đã kéo tôi, và còn muốn ăn tươi nuốt sống tôi nữa hay sao?.

Đúng rồi, lúc này tôi đột nhiên ngộ ra một chuyện, rất có lẽ anh hai của Hàn Dĩ năm đó chính là sau khi chết hóa thành thứ này. Đương nhiên đây chỉ là suy nghĩ của tôi, nhưng mà điểm này vô cùng hợp lý.

"Bác sĩ Võ, anh làm sao vậy?" Đặng Anh Tuấn hình như đợi nửa ngày mà không nghe tôi nói gì, liền gấp gáp mà hỏi.

Tôi giưt mình một cái, phục hồi tinh thần lại "A, bởi vì anh đang suy nghĩ dòng chữ này có nghĩa là gì? nên có chút nhập tâm thái quá, sau một hồi suy nghĩ vẫn không biết rốt cuộc nó có ẩn ý gì?".

"Thiệt ra khi đọc dòng chữ này, em liền liên tưởng tới một câu chuyện được đồn đại trong bệnh viện" Đặng Anh Tuấn Hình như nghĩ ngợi chuyện gì đó, sau khi hít một hơi lạnh, liền trầm giọng kể "Em cũng không rõ chuyện này là có thật hay không? nhưng mọi người làm việc lâu năm thường đồn đại rằng, vào một khoảng thời gian nhất định của năm, ở bệnh viện Dạ Nguyệt sẽ xuất hiện hiện tượng vệt máu trên mặt kiếng, và người nhìn thấy đầu tiên nhất định sẽ bị biến mất một cách kỳ lạ".

Còn chưa lật sang trang tiếp theo, thì một ngọn gió khiến cho nó tự động lật qua. Lúc này tôi vô tình nhìn xuống, cả người liền ngay lập tức cảm thấy hoảng sợ, thân thể run lên nhè nhẹ.

Đặng Anh Tuấn nhìn chằm chằm vào trang giấy, nuốt nước miếng một ngụm, sợ hãi lên tiếng "Cái chàng trai trong tấm hình này, không phải là cái người hay tới tìm bác sĩ Đậu sao?".

"Cái gì?" Tôi kích động lớn tiếng hỏi "Cậu có chắc chắn người trong tấm hình này, là cái người kỳ bí mà cậu nói hay không?".

Đặng Anh Tuấn ngẩn ra một lúc, sau đó liền ngay lập tức gật đầu lia lịa, rồi trầm giọng đáp "Em chắc chắn mà, bởi vì người kia có ấn tượng quá sâu sắc đối với em, nên chỉ cần nhìn qua một cái thôi, em cũng có thể nhận ra ngay".

Tôi nhịn không được, cả người run lên khe khẽ, nếu cậu ta đã chắc chắn như vậy rồi, thì chuyện này đúng thiệt là rất kinh khủng, bởi vì tấm hình này giống hoàn toàn với tấm hình bay ra từ căn phòng bị niêm phong ở tầng 2, vả lại, người trên hình chụp này rất trùng hợp với những gì Đan Ninh miêu tả, về bệnh nhân nam kỳ lạ mà cô ta thương.

"Thôi, trang cuối cùng rồi" Tôi ngay lập tức trả gấp giấy tờ vào lại bên trong bộ hồ sơ, sau đó hướng cậu ta, nghiêm giọng nói "Cũng đã tới giờ làm việc rồi, tôi lên phòng trước".

Không để cho Đặng Anh Tuấn phản ứng lại, tôi liền ngay lập tức rời đi, nhưng tôi vẫn luôn cảm thấy hình như cậu ta đang rất khó hiểu nhìn chằm chằm về phía tôi.

Lúc này, tôi cảm thấy vô cùng sợ hãi, đôi môi vô thức run lên khe khẽ. Chắc chắn cái người trong tấm hình này, chính là đầu tơ mối nhợ của toàn bộ kỳ án bệnh viện Dạ Nguyệt.

trinh thám —★— KỲ ÁN BỆNH VIỆN DẠ NGUYỆT ebook©MotSAch —★— TVE-4u©nguyenthanh-cuibap Nhà xuất bản: Walpad
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.