"Là tao thì đã làm sao? Tụi mày bất ngờ lắm à? không nghĩ ra tao còn làm được chuyện này...." giọng nói của hắn rất kiêu ngạo "Nếu tụi mày đã biết được sự thật này, thì nhất định tụi mày sẽ không thể ra khỏi đây được đâu".
Tình huống hiện tại vô cùng nguy hiểm, coi bộ Nguyễn Thừa Trí đang muốn giết tụi tôi diệt khẩu đây mà.
Tôi và Lý Hàn Thiên chỉ có duy nhất một cách lựa chọn, đó chính là chiến đấu với hắn.
Chỉ là cho tới hiện tại tôi vẫn còn chưa hiểu một chuyện, tại sao hắn lại chạy vào đây, không lẽ việc tụi tôi một khi thâm nhập vào huyệt, hắn nhất định sẽ cảm nhận được.
Lúc này, Lý Hàn Thiên ở bên cạnh thản nhiên lên tiếng "Thực ra, tôi đã biết mục đích của anh là gì".
Tôi nhìn về phía Lý Hàn Thiên, không rõ hiện tại anh ta đang muốn làm gì.
"Mày không hiểu đâu, mày cho rằng tao là vì muốn chiếm bệnh viện này sao?" Nguyễn Thừa Trí hung hăng quát lớn.
Lý Hàn Thiên im lặng không lên tiếng, có vẻ như anh ta đang muốn khiêu khích lòng kiên nhẫn của Nguyễn Thừa Trí.
Nhưng mà, nếu hắn không phải làm chuyện này là bởi vì muốn chiếm bệnh viện, vậy thì mục đích của hắn là gì? Chẳng lẽ muốn phá hủy mọi thứ sao? hay còn có một âm mưu nào to bự hơn, những tên như hắn luôn có những ý nghĩ, khiến cho người bình thường không tài nào nắm bắt được.
"Sao.... Rốt cuộc thì mày vẫn chưa biết mục đích của tao là gì à?" Âm thanh trầm trầm của hắn vang lên, khiến cho không gian xung quanh như phủ lên một tầng nguy hiểm, "Mày không biết, bởi vì mục đích kia của tao rất kinh khủng, để thực hiện nó, tao đã tốn rất nhiều thời gian dành cho việc tế tự cái huyệt này".
Chuẩn bị rất lâu hả? Không lẽ chuyện này bắt đầu thực hiện từ lúc hắn còn chưa làm viện trưởng sao?.
"Khống chế... Mục đích của tao là khống chế cái bệnh viện Dạ Nguyệt này, tao muốn mọi thứ phải theo sự sắp xếp của tao, phải vận hành theo ý muốn của tao, hết thảy mọi thứ, kể cả chủ tịch bệnh viện - Lý, Hàn, Nghiêm".
Âm thanh của Nguyễn Thừa Trí lạnh như băng, thờ ơ, ngữ điệu khô khốc càng trở nên mạnh mẽ hơn.
Thứ hắn muốn không phải là làm chủ bệnh viện, mà là muốn tạo ra một thứ có thể khống chế mọi hoạt động của bệnh viện.
Tôi như thể chết chân, khi nghe những lời này.
"Hiện tại, tao đang thực hiện bước cuối cùng, vừa lúc tụi mày có mặt ở đây,......không bằng tao sẽ dùng tụi mày làm vật hiến tế, giúp tao một bước nhanh chóng hoàn thành mọi chuyện".
Âm thanh không hề có tình cảm kia vừa dứt, thì hắn đột nhiên cười lớn lên, điệu cười khàn khàn mà thô ráp, không hề có cảm giác của người sống.
Hắn muốn dùng tụi tôi để hiến tế, không lẽ hắn đang định làm gì sao?.
Tôi theo bản năng lùi về sau từng bước.
Tình huống hiện tại, tôi đã rõ được đại khái. Nếu muốn thoát khỏi nơi này, nhất định phải xử trí cho bằng được Nguyễn Thừa Trí, nhưng hắn đã làm chủ nơi này, tụi tôi rất khó thực hiện được.
Có lẽ hắn đã sắp hòa làm một với "huyệt".
Như vậy, hiện tại Nguyễn Thừa Trí đang đứng trước mặt tôi, có lẽ chính là một phần của "huyệt".
Nhưng trước tình huống này, tôi phải làm sao đây? Số phận của tôi có giống với những người vô tình lạc vào đây không? Chẳng lẽ cứ như vậy mà biến mất như vật tế tự sao?.
Tôi có chút hoảng sợ với dòng suy nghĩ này của mình, liền lùi về sau một bước.
Sẽ không đâu.
Mọi thứ trên cõi đời này luôn có điểm mạnh và điểm yếu, chỉ cần tìm ra điểm yếu của hắn, nhất định tụi tôi có thể thoát khỏi đây.
Hơn nữa, nhìn sắc mặt không chút lo lắng của Lý Hàn Thiên, nói không chừng anh ta cũng đã suy tính được gì rồi.
Chẳng lẽ anh ta đã nhìn thấu suy nghĩ của Nguyễn Thừa Trí sao? Nếu vậy anh ta có định hành động trước khi mọi chuyện quá trễ hay không?.
"Anh sai rồi" Lý Hàn Thiên đột nhiên mở miệng "Anh chẳng có khả năng đó".
"...Mày đang nói cái gì?" Nguyễn Thừa Trí tức giận quát lớn.
Lý Hàn Thiên dừng lại một chút, rồi đáp "Bởi vì, không có người nào có thể làm chủ được huyệt hết".
Lời hắn vừa dứt, khiến cho tôi vô thức giật mình.
Rốt cuộc anh ta làm sao biết được chuyện này? hay chỉ là anh ta nói đại.
Bỗng dưng, Nguyễn Thừa Trí gào lên một tiếng thê thảm, rồi lại cười với một giọng điệu cực kỳ đáng sợ, như thể hắn là một kẻ điên vậy.
Nguyễn Thừa Trí...
Hắn chậm rãi lùi về phía sau, một trận cuồng phong ngay lập tức kéo tới.
Tôi hoảng sợ, lập tức bước về sau vài bước.
Cùng lúc này, Lý Hàn Thiên ở bên cạnh bỗng dưng nắm lấy cánh tay tôi, khẽ nói "Anh ta sắp hành động rồi, chạy mau".
Còn chưa kịp phản ứng lại, thì anh ta đã kéo tôi chạy về phía sau.
Tụi tôi chạy sâu vào bên trong bóng tối, hiện tại nó như một cái hố sâu không nhìn thấy đáy, xung quanh hình như có một đôi mắt luôn bám theo, mà cho dù có chạy bao xa đi chăng nữa, cũng không thể thoát khỏi nó được.
"Tôi cần xác định một thứ, chính là mấu chốt của mọi chuyện".
Lý Hàn Thiên hì hục lên tiếng, ánh mắt của anh ta lúc này như thể nhìn được trong bóng tối.
Nhanh chóng, từng bước một, chạy về phía trước.
Anh ta đang muốn tìm kiếm cái gì?.
Còn chưa hết hoang mang, thì mơ hồ mắt tôi nhìn thấy phía trên tường, xuất hiện tấm bảng nhỏ màu xanh dương, với số 304 màu trắng.
Tôi nuốt nước miếng, cơ hồ cả người không kìm nén được mà rùng mình, rõ ràng phía dưới tấm bảng nhỏ kia, chính là một cánh cửa đã cũ nát. Vậy chắc chắn nó đích thực là một căn phòng rồi.
Đúng vậy, là căn phòng số 304.
Căn phòng tọa lạc tại tầng 6 kỳ dị này.
Qua phòng 304, chính là căn phòng 305, cái căn phòng khó hiểu.
Rõ ràng hồ sơ của nó nằm trên tay, nhưng mà tôi hoàn toàn không có chút ấn tượng về nó, có khi nào nó chính là căn phòng chỉ xuất hiện với những người hợp bổn mạng, như lời y tá trưởng Trương Hồng Thơ nói.
Vậy thì.... Nếu tụi tôi cứ chạy về phía trước, liệu có thể nhìn thấy nó không? Mà nếu nhìn thấy nó thì số mạng của tụi tôi sẽ ra sao đây?.
Mà khoan đã, khi nãy Lý Hàn Thiên có nói muốn xác định một chuyện, không phải là muốn vào bên trong căn phòng đó sao? Nhịp tim của tôi lúc này như muốn nhảy ra khỏi lòng ngực, hiện tại bên ngoài đây đã ngập tràn không khí âm trầm đáng sợ, nếu mà đi vào trong đó, nói không chừng sẽ lành ít dữ nhiều rồi.
Tôi hô hấp bắt đầu khó khăn, nên phải cố gắng khống chế tâm trạng cùng hô hấp của mình, ngước mặt lên nhìn Lý Hàn Thiên, chỉ nhìn thấy nét mặt vô cùng nghiêm túc của anh ta.
Tôi không biết tại sao đoạn đường từ căn phòng Số 304 tới căn phòng 305 lại quá dài, cũng không biết vì sao lại cảm thấy rất hồi hộp, và không biết ở trong căn phòng 305 kia có gì đang đợi tôi.
Trong đầu bỗng dưng mơ hồ hiện lên một gương mặt tươi cười.
Gương mặt của một chàng trai.
Anh ta không ai khác chính là cái người trong tấm hình, chỉ là giờ phút này tôi không biết rốt cuộc anh ta là gì? và có liên quan gì tới huyệt.
Tụi tôi bước dọc theo vách tường, rốt cuộc cũng sờ tới một khung cửa sắt đã rỉ.
Đôi mắt tôi hình như đã quen thuộc với bóng tối, nên có thể nhìn thấy mờ mờ nhạt nhạt. Một cánh cửa cũ bằng sắt đã bị rỉ sét rất nhiều, rõ ràng còn có một vài dấu vết, những dấu vết loang lổ màu đỏ giống như vết máu trên cửa kiếng phòng làm việc của tôi, khiến cho bản thân tôi rùng mình kinh hãi. Cánh cửa mang theo hung khí âm trầm tăm tối, lại giống như người nào đó đang giãy dụa và phản kháng....giống hệt như tình huống của tụi tôi lúc này.
Càng nhìn nó, tâm trí tôi càng trở nên tò mò, không biết rốt cuộc bên trong là chứa thứ gì?.
Lạch cạch.
Lý Hàn Thiên đẩy mạnh vào cánh cửa, nhưng nó vẫn không hề động đậy.
Có phải do thời gian đã lâu rồi nên nó đã bị hư.
Tôi nghĩ như vậy, ngay lập tức phụ anh ta một tay, dùng thân người đẩy mạnh vào cánh cửa.
Lạch cạch.
Cánh cửa vẫn không nhúc nhích.....có lẽ nó đã bị khóa.
Lý Hàn Thiên ra vẻ thất vọng nhìn chằm chằm cánh cửa, sau đó đột nhiên quay sang hướng tôi, gấp gáp hỏi "Bác sĩ Võ, có phải trong người cậu có một thanh kiếm bằng bạc không?".
Tôi tròn mắt nhìn anh ta, trong đầu ngay lập tức nghĩ tới thanh kiếm mà Ngô Chánh đã đưa cho tôi lúc tôi sắp mất mạng.
Khoan đã....
Chuyện này chỉ có tôi, Ngô Chánh và Hàn Dĩ biết, ngoài ra không có người nào biết về sự hiện diện của thanh kiếm này, vậy rốt cuộc tại sao Lý Hàn Thiên lại biết thanh kiếm là do tôi giữ.
Với lại, tác dụng duy nhất của thanh kiếm này, mà tôi biết chính là trấn tà diệt quỷ, vậy anh ta kêu tôi đem ra nhằm mục đích gì? Hay là anh ta muốn dùng nó để phá cửa, nhưng chuyện này không thể thực hiện được.
"Bác sĩ Võ, mau đưa tôi" Lý Hàn Thiên gấp gáp lên tiếng.
Tôi luống ca luống cuống mò mẫm quanh người một lát, rồi từ trong túi lấy ra thanh kiếm làm bằng bạc. Cái thanh kiếm kia bị nhiệt độ cơ thể của tôi làm cho có chút nóng, mặt ngoài lộ ra ánh quang.
Lý Hàn Thiên nhận lấy thanh kiếm tôi đưa cho, nét mặt anh ta phút chốc mừng rỡ, miệng thì thầm "Phải rồi, đúng là nó rồi, tôi đoán không sai mà, thực sự là ở chỗ cậu".
Anh ta nhanh chóng để sát nó vào ổ khóa loang lỗ kia, lúc này tôi mới hiểu, chính là anh ta muốn dùng nó làm chìa khóa để mở cánh cửa.
Lạch cạch.
Cái thanh kiếm đi vào ổ khóa, thế lại vừa hợp, không chút dư thừa khác biệt.
"Đúng thiệt nó chính là chìa khóa rồi" Lý Hàn Thiên mừng rỡ kêu lên.
Anh ta vừa dùng sức, vừa xoáy chìa khóa, đẩy nhẹ vào cánh cửa.
Cạch.
Cánh cửa phát ra một tiếng, liền mở ra.
Một mùi vị nồng nặc y hệt của Đan Ninh, hòa vào bầu không khí lạnh lẽo ẩm thấp từ trong phòng bay ra.
Tôi đang muốn bước vào trong phòng, thì bất chợt một thứ gì đó bay thẳng vào mặt.
Hình như là... một tấm hình.