Người kia chầm chậm tới gần hơn trong ánh sáng mờ tối, tôi bắt đầu nhận ra được hình dạng, tuy rằng còn rất mơ hồ.
"Là bác sĩ Ngô sao?" tôi nhịn không được, kêu một tiếng.
Chuyện này thực sự rất kỳ quái, rõ ràng bác sĩ Ngô đang trong phòng cấp cứu kia mà.
Với lại, âm thanh của tiếng bước chân không giống bình thường cho lắm, nó âm vang một cách khác thường.
Xung quanh ánh sáng của đèn pin điện thoại chiếu khá sáng, tuy nhiên người kia cho dù càng ngày càng rút ngắn khoảng cách với tôi, nhưng vẫn cứ mờ mờ ảo ảo.
Điều kỳ lạ hơn nữa, chính là người kia không trả lời câu hỏi của tôi, anh ta im lặng một cách quái dị.
Rè... rè... rè.
Bỗng dưng xung quanh phát ra một thứ âm thanh rất nhức óc, hơn nữa, âm thanh này càng lúc càng lớn, và hình như đang bao trùm lấy đầu óc của tôi.
Cùng lúc này, tôi không thể nhìn rõ mọi thứ xung quanh nữa, trong lòng bắt đầu lo sợ, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.
Rè...rè...rè.
Âm thanh này, tựa như có một thứ tiếng vượt qua tần số để nghe thấy.
Cái người đang tiến về phía tôi rốt cuộc là cái quỷ gì? có hay không, nó chính là thứ mà Đậu Quân đã nhìn thấy.
Hai bàn tay của tôi, đan xen vào nhau thật chặt.
Âm thanh rè rè tới gần tôi hơn, tuy nhiên lại giống như sương mờ mông lung, chẳng thể đoán được là gì.
Tôi sợ tới mức chân không thể nào di chuyển được, trong không gian phủ đầy sự quỷ dị, ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Miệng tôi như thể cứng đơ ra, lông tơ trên khắp cả người đều dựng đứng cả lên.
Nếu người kia không phải bác sĩ Ngô? vậy rốt cuộc là thứ gì? Tôi lại tiếp tục suy đoán lung tung, chắc có lẽ là bởi thứ âm thanh quái dị kia, khiến cho tôi trở nên như vậy.
Bất chợt, tôi nhận ra, người này không phải bác sĩ Ngô, tôi có thể chắc chắn về điều đó.
Âm thanh hình như đang khóc than thảm thiết, chỉ là nó không giống như tiếng khóc của một người bình thường.
Lẽ nào lần đây tôi gặp phải ma quỷ sao.
Tôi nuốt một ngụm nước miếng, mồ hôi hột đã thấm ướt tới chiếc áo ba sơ trắng.
Đột nhiên tiếng khóc tắt lịm đi.
Còn chưa kịp hiểu được chuyện gì đang xảy ra, thì tiếng cười quái dị bỗng dưng vang lên.
Kinh dị, quá kinh dị
Có lẽ nào, thứ kia đang muốn hù dọa tôi.
Tiếng cười kia càng lúc càng lớn, tựa như một kẻ điên cuồng đang vui vẻ.
Bình thường tình trạng vừa khóc than xong lại vội cười, chỉ có nguyên nhân duy nhất, chính là người kia bị bệnh tâm thần nặng. Những người này, cho dù họ có biểu hiện kỳ quái tới đâu đi chăng nữa, thì tôi cũng chẳng ra vẻ sợ hãi gì.
Nhưng mà ở thời khắc này, nó lại mang một màu sắc kinh dị không thể tả nổi bằng lời.
Với lại tầng 4, hoàn toàn là tầng dưỡng bệnh, không thể nào xuất hiện những bệnh nhân bị bệnh tâm thần được.
Lúc này tôi chỉ nghĩ tới chuyện, người kia nhất định không phải là người.
Bất thình lình âm thanh rè rè nhỏ dần, đèn pin điện thoại của tôi cũng sáng hơn, hình dạng của người kia chầm chậm hiện rõ ràng.
Một thân người cao ốm, bận đồ bệnh nhân màu trắng ngà, hai tay thả lỏng, nét mặt thẫn thờ, da mặt trắng bệch, đôi môi nứt nẻ, hai mắt như muốn lồi ra, và đặc biệt không có tròng đen.
Người kia như thể kéo lê thân người trên sàn nhà vậy.
Điều khiến tôi không lạnh mà run, chính là người kia không ai khác, đích xác là cái người ngất xỉu trong phòng kho.
Nhưng mà, chẳng phải y tá trưởng đã nói, người kia đã chết và được đưa vô phòng xác rồi sao.
Tôi nhìn trăn trăn người trước mặt, thầm nghĩ, có khi nào anh ta chính là tình trạng xác sống, mà người ta thường nói hay không.
Lạch cạch.
Âm thanh mở cửa vang lên khe khẽ.
Theo phản ứng tự nhiên, tôi liền ngay lập tức quay sang.
"Căn phòng này....căn phòng này, chẳng phải là căn phòng bị niêm phong ở tầng 2 sao?" Tôi hoảng hốt kêu lên, giọng nói run run.
Tuy tôi đã cố gắng la lên hết sức có thể, nhưng âm thanh phát ra thì vẫn cứ khe khẽ, như thể một người thì thào chuyện bí mật.
Tôi hoàn toàn không biết lúc này đang xảy ra chuyện gì, rõ ràng tôi đang ở tầng 4, tại sao đột ngột lại xuất hiện căn phòng bị niêm phong ở tầng 2 chứ.
Tôi vội nhéo vào mặt mình một cái, để xác định chuyện này không phải là ảo giác.
"A" tôi vô thức la lên khe khẽ, khi cơn đau truyền tới đại não.
Lúc này, tôi có cảm thấy hình như bên trong đó có tiếng người, âm thanh kia dường như là một tiếng khóc của một cô gái thì phải.
Hay là vào trong coi một chút? bỗng dưng ý nghĩ đó hiện lên trong đầu tôi.
Khoan đã, có khi nào người bên trong chính là cô gái bị đột quỵ chết năm xưa không.
Ý nghĩ đó khiến cho tôi rùng mình.
Thực chất, chuyện này cũng có khả năng xảy ra, bởi vì trước mặt tôi, cái người đã chết kia, vẫn còn có thể xuất hiện được, thì cô gái kia làm sao mà không được.
Cái người chết trước mặt, vẫn tiếp tục lê thân người chậm rãi tới trước mặt tôi.
Đứng đó suy nghĩ một hồi lâu trong sự sợ hãi, tôi vẫn chưa biết mình sẽ làm gì tiếp theo.
Đột nhiên, từ trong căn phòng bị niêm phong bay ra một vật gì đó, rồi rớt xuống trước tầm nhìn của tôi.
"Tấm hình?" Tôi vô thức lên tiếng hỏi.
Chậm rãi chiếu đèn pin điện thoại về phía vật đó.
Trong ánh sáng, tấm hình hiện ra một cách chân thực nhất.
Sắc mặt tôi tái nhợt, khi nhận ra tấm hình này chính là tấm hình lúc trước tôi và Đậu Quân đã nhìn thấy, trên chiếc giường cô gái bí ẩn đột quỵ chết kia.
Ánh mắt tôi dán vào hình ảnh trên tấm hình, nhưng lý trí lại không cho tôi lụm nó lên.
Một chàng thiếu niên với nụ cười tỏa nắng, nhìn anh ta rất đẹp trai.
Đúng vậy, bức ảnh là đang chụp anh ta, nó không hề có hình ảnh ma quỷ nào, hay bị ố màu như lần trước tôi nhìn thấy.
Lộp cộp.
Phía dưới cầu thang vang lên âm thanh, giống như có người đang lên lầu.
Là người đang lên cầu thang, hay là thứ không sạch sẽ.
Vừa lúc này, tôi đột ngột nhớ ra một chuyện cực kỳ kinh khủng, liền ngay lập tức rùng mình.
Chẳng phải trước đây Đậu Quân nói rằng, anh ta đã nhìn thấy một cái bóng người lướt lên cầu thang hay sao? Có khi nào cái thứ đang tiến lên lầu, chính là nó.
Âm thanh bước chân càng lúc càng lớn, hình như đã tới gần tầng 4.
"Bác sĩ Võ" một giọng nữ lập tức kêu lên, một cách cực kỳ u ám.
Người kia rốt cuộc là ai? Tại sao lại có giọng nói u ám tới như vậy? Tôi ngay lập tức cắn chặt môi, chiếu đèn pin điện thoại về phía người kia.
Y tá trưởng - Trương Hồng Thơ, chính là cô ta.
Nhìn thấy hành động khác thường của tôi, y tá trưởng hết sức ngạc nhiên hỏi "Bác sĩ Võ, anh làm gì vậy? Sao lại chiếu đèn pin vô mặt tôi chứ?".
Nghe được những lời này, tôi vô thức thở phào nhẹ nhõm, ngay lập tức dời ánh sáng đèn pin điện thoại sang hướng khác.
"Ai, tôi không sao, bởi vì cô lên tiếng quá đột ngột, khiến cho tôi giật mình, nên mới hành động như vậy" tôi cố gắng ép buộc bản thân, tìm ra một lý do bịa đặt cho chuyện vừa rồi.
Y tá trưởng hình như không tin tưởng lý do này của tôi, cô ta đưa ánh mắt nghi hoặc nhìn tôi một cái như thể khám xét chuyện gì đó.
Đúng lúc này, bất chợt đèn pin điện thoại tắc lịm đi, tôi khó hiểu nhìn điện thoại trên tay, thì ra nó đã hết pin, đúng là đã khổ mà còn xui nữa.
Trong không gian hết sức mờ tối, tôi và y tá trưởng đứng yên tại chỗ, không dám di chuyển.
Bởi vì đứng bất động như vậy giữa không gian yên ắng xung quanh, tôi có thể cảm thấy, có cái gì đó đang bắt đầu hoạt động.
"Bác sĩ Võ, chuyện gì xảy ra vậy?" y tá trưởng lo lắng hỏi.
"Điện thoại tôi hết pin".
Nghe câu trả lời này của tôi, y tá trưởng thở phào một tiếng. Nhưng bất chợt, cô ta yên lặng một cách quái lạ.
Đúng rồi, lúc này tôi mới nhớ ra cái người chết kia vẫn còn đang di chuyển về phía tôi, với lại ở cạnh bên tôi chính là căn phòng bị niêm phong, hai thứ không sạch sẽ này rất nguy hiểm.
Tôi đang định tiến về phía y tá trưởng, kéo cô ta ngay lập tức xuống lầu, nếu không, tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo tại chỗ này nữa. Chỉ có điều tôi chưa kịp hành động, thì y tá trưởng lên tiếng "Hình như, có cô gái nào đang khóc?".
"Cái gì? xung quanh đây có tiếng cô gái nào khóc sao?" tôi ngạc nhiên hỏi.
"Có mà, cổ đang khóc, cổ đang khóc rất nhiều" y tá trưởng nói chuyện với tôi, nhưng lại giống hệt như đang thì thào, tự nói với chính bản thân mình.
"Y tá trưởng, y tá trưởng, cô đang nói gì vậy?" tôi cảm thấy có chuyện không ổn sắp diễn ra, nên lời nói có chút hoảng loạn.
Y tá trưởng không trả lời câu hỏi của tôi, cô ta đưa ngón trỏ chỉ thẳng vào bên trong căn phòng bị niêm phong.
"A".
Tôi vô thức kêu lên một tiếng, như để giải tỏa hết nỗi sợ hãi đang dồn dập trong lòng mình từ nãy tới giờ.
Trước mắt của tôi, trong ánh đèn mờ mờ ảo ảo của căn phòng bị niêm phong, xuất hiện một cô gái đang ngồi co người trên chiếc giường bệnh số 3, Cô ta bận bộ đồ bệnh nhân màu trắng ngà, nhưng nó không che được làn da trắng bệch, một mái tóc rất dài phủ khắp giường bệnh và nó rất rối.
Tôi đứng thờ người, chỉ biết nhìn chằm chằm về phía cô ta.
Đó là gì có lẽ trong lòng tôi đã đoán chắc, bởi vì một người bình thường không thể nào có bộ dạng kinh dị tới như vậy.
"Bác sĩ Võ ơi, cổ đang khóc" y tá trưởng như thể bị ma ám, luôn miệng lẩm bẩm "Cổ đang khóc, cổ đang khóc...".
Tôi hoàn toàn không nghe thấy gì, chỉ nhìn thấy một cô gái đang ngồi co người, trên chiếc giường số 3 trước mặt mình mà thôi.
"Y tá Trưởng".
Cảm thấy mọi chuyện không được bình thường, tôi ngay lập tức kêu lớn, sau đó ra sức kéo y tá trưởng về phía mình.
"Không được bác sĩ Võ ơi, cổ đang cần sự giúp đỡ của tụi mình".
Ý thức mơ hồ nói cho tôi biết tình hình của y tá trưởng vô cùng đáng ngại, tôi có thể chắc chắn một điều rằng cô ta đã bị ma ám.