Tôi nghe thấy tiếng Ngô Chánh, trong lòng cảm thấy có một tia hi vọng, vừa định mở miệng, lại tựa hồ bị cái gì đó kéo mạnh, tay chân không có điểm tựa, cả người mất đi trọng tâm, té về phía trước.
Cổ chân tôi có thể cảm nhận được một bàn tay lạnh lẽo, và nhớt nhát đang nắm chặt.
Cái gì đang kéo tôi vậy? sức lực của nó vô cùng lớn? Không để cho tôi cơ hội nắm lấy vật gì.
Chẳng lẽ là nó? cái thứ đã tạo ra hiện tượng vệt màu đỏ máu trên cửa kiếng.
Hàn Dĩ ở phía trước cực kỳ kích động, anh ta vội vàng nắm lấy tay tôi mà kéo trong vô định.
"Bác sĩ Võ, nắm lấy tay tôi".
Bởi lực kéo của thứ kia quá mức kịch liệt, nên cả người Hàn Dĩ cũng bị té nhào về phía trước, nhưng mà anh ta vẫn gắt gao nắm lấy tay tôi.
Anh ta hé miệng, muốn nói gì đó, nhưng lại không phát ra được âm thanh.
Rõ ràng chỉ có khoảng cách chưa tới hai cánh tay, mà tại sao tôi hoàn toàn không nghe anh ta nói gì?.
Tôi nhìn khẩu hình miệng.
Quỷ...phía sau cậu.
Bởi vì câu nói quá sức kinh khủng, tôi bị phân tâm, khiến cho tay không đủ lực, xém chút nữa trượt khỏi cánh tay của Hàn Dĩ.
Lúc này tôi có thể đoán được, anh ta có thể nhìn rõ được vật đang kéo tôi.
Nó rất kinh khủng, cực kỳ kinh khủng.
Hàn Dĩ ra sức kéo tôi lại, nhưng sức mạnh của thứ kia quá lớn, khiến cho tụi tôi càng lúc càng bị nó kéo về phía sau.
"Cái miệng".
Anh ta kêu lên, hai mắt mở lớn, hình như đã nhìn thấy thứ gì đó quá mức kinh dị.
Cái miệng, cái miệng...
Không lẽ anh ta đang ám chỉ thứ kia đã há miệng, muốn ăn tôi sao?.
"Bác sĩ Võ, bắt lấy".
Một vật khá dài trong bóng tối khẽ loé sáng, bay thẳng tới chỗ tôi.
Tôi cảm thấy vật này có thể cứu mạng mình, liền theo bản năng duỗi tay bắt lấy thứ kia.
Lạnh lẽo, một vật có hình thanh kiếm.
Tôi không suy nghĩ nhiều, liền đem vật kia đâm thẳng về phía sau.
Một tiếng thét lạnh lẽo vang lên, sức lực ở cổ chân tôi cũng lập tức biến mất.
Do Hàn Dĩ vẫn còn dùng hết sức lực kéo tôi, nên lúc này người tôi bị kéo về phía anh ta. Cả hai té nhào vào nhau.
Tôi cầm vật kia để lên trước mặt, trong bóng tối nó lóe ra ánh sáng nhàn nhạt, thì ra là một thanh kiếm bằng bạc, chẳng sắc bén gì.
Ngô Chánh từ phía đối diện chạy tới cạnh tụi tôi, ngay lập tức kéo tôi và Hàn Dĩ lần lượt đứng dậy.
Không để cho tụi tôi lấy lại tinh thần, Ngô Chánh đã vội vàng kéo cả hai rời khỏi phòng, lực nắm rất lớn, tôi có thể cảm giác được, năm ngón tay của anh ta hằn sâu vào da thịt của mình.
Anh ta sống chết kéo tụi tôi một đường xuống tầng 1, trong lúc di chuyển chẳng nói một lời nào.
Tôi có thể cảm giác được tim của Ngô Chánh đập rất nhanh, mồ hôi từ trên người anh ta chảy xuống ướt cả áo.
Còn Hàn Dĩ tay chân có chút luống cuống, giống như bị lạc đường, muốn quay sang nhìn xung quanh, nhưng lại không dám, giống như đang có cái gì đó theo dõi anh ta.
"Hàn thiếu gia, mọi chuyện đã tới nước này rồi, tốt nhất cậu không nên che dấu".
Tụi tôi vừa ngồi xuống ghế ở khu vực pha cà phê, Ngô Chánh liền hướng nhìn Hàn Dĩ lên tiếng hỏi.
Hàn Dĩ bị hỏi đột ngột nên giật mình một cái, sau đó anh ta bày ra vẻ mặt hoảng sợ, giống như trong lòng đang chứa đựng một chuyện cực kỳ kinh khủng.
Ngô Chánh lúc này bắt đầu bực bội.
"Khoan đã bác sĩ Ngô, anh hiện tại là đang muốn hỏi chuyện gì vậy? rốt cuộc thì Hàn Thiếu gia có liên quan gì với chuyện vừa xảy ra?" Tôi nhìn Ngô Chánh, vẻ mặt lộ ra điểm khó hiểu. Tôi nghĩ, chắc chắn anh ta đang còn giấu tôi một chuyện gì đó.
Chỉ là lúc này, Ngô Chánh ra hiệu cho tôi im lặng.
Anh ta khẽ trầm giọng, nói "Chuyện này cứ để Hàn thiếu gia nói sẽ rõ ràng hơn".
Không để tôi hỏi thêm câu nào, Ngô Chánh liền quay sang Hàn Dĩ, nghiêm túc nói "Cậu còn muốn giấu tới lúc nào nữa đây?".
"Tôi...tôi...kỳ thiệt chuyện này...." Hàn Dĩ cúi đầu, thần sắc có chút lo lắng "Chuyện này... có điểm... không thể...".
Ngô Chánh vỗ lên vai anh ta một cái nhẹ "Tôi hiểu, tôi cũng rất sợ, nhưng để giải quyết được chuyện này, nhất định cậu phải nói ra".
Hàn Dĩ hình như đã bị lời nói của Ngô Chánh làm lung lay suy nghĩ, anh ta nuốt nước miếng một ngụm, sau đó bắt đầu kể "Chuyện bắt đầu vào năm năm trước".
"Tôi có một người anh hai tên là Hàn Diễn, anh ấy bị bệnh rất nặng, và theo chuẩn đoán sẽ không qua khỏi vài ngày kế tiếp. Chỉ là trong vài ngày này, anh ấy có những biểu hiện hết sức kỳ lạ.
"Mấy ngày gần đây, em cảm thấy anh hơi lạ, anh bị làm sao vậy?" Có lần, tôi đã nhịn không được tò mò liền lên tiếng hỏi.
"Dĩ à....Anh hai sợ" vừa nói, anh ấy vừa co rúm người lại.
"Anh sợ?...nhưng mà sợ cái gì?" Trong lòng tôi nổi lên một trận lo lắng kỳ quái.
"Kỳ thiệt mỗi tối, anh đều ngủ không ngon" vừa nói anh ấy vừa ra vẻ sợ sệt "Hình như có ai đó đang kêu tên anh, âm thanh rất kỳ dị, nó cứ quanh quẩn trong đầu anh".
Tôi nhìn chằm chằm gương mặt của anh ấy, nội tâm nổi lên một loại cảm giác quái dị, rõ ràng sắc mặt cùng lời nói của anh ấy vô cùng nghiêm túc, không giống như đang nói giỡn.
"Vậy, anh có biết âm thanh đó phát ra từ nơi nào không?" Tôi vội vàng hỏi.
"Anh không biết, hình như nó vang vọng ở khắp mọi nơi, nó luôn tạo cảm giác vô cùng sợ hãi mỗi lần anh nghe thấy, em thử nói coi, có phải là thực sự có ma quỷ đang tới đưa anh đi không?" Sắc mặt của anh ấy bắt đầu trắng bệch.
"Trên thế giới này, đúng thiệt là có rất nhiều chuyện không thể giải thích được, nhưng mà chuyện sống chết thì phải do số phận chứ? sao lại nói là quỷ ma làm?" Tôi giải thích.
Anh ấy nghe những lời nói của tôi liền im lặng, kể từ đó không nói thêm những chuyện này, cho dù tôi có hỏi đi chăng nữa.
Chỉ có điều bắt đầu từ lúc này, anh ấy có một vài dấu hiệu bất thường, có lần tôi nhìn thấy trên cánh tay của anh ấy xuất hiện một dấu tay in hằn màu đen, dày đặc trên cổ tay, như thể có ai đó rất mạnh lôi kéo anh ấy đi để lại.
Cùng lúc này sắc mặt của anh ấy bắt đầu đờ đẫn.
"Sao lại có dấu tay đen xì trên cổ tay anh vậy?" rốt cuộc tôi nhịn không được liền lên tiếng hỏi.
Anh ấy im lặng lắc đầu, ra vẻ không biết nguyên nhân.
Sau chuyện đó, tình hình của anh ấy càng ngày càng trở nên trầm trọng, cơ thể suy yếu dần, sắc mặt như thể một người mất ngủ đã lâu. Tôi có rặn hỏi đôi lần, nhưng anh ấy đều im lặng không trả lời.
Có lần, tôi đã cố tình ở lại qua đêm, để coi thử tình hình anh ấy diễn biến ra sao, và đã xảy ra chuyện gì? khiến cho mọi chuyện càng trở nên trầm trọng tới như vậy.
Đêm đó mọi chuyện vẫn diễn ra rất bình thường, sau khi nói chuyện vài câu tôi và anh ấy bắt đầu vào giấc ngủ.
Bỗng dưng vào khoảng nửa đêm, anh ấy lòm khòm ngồi dậy, bước ra ngoài cửa sổ, và hình như đang nhìn thứ gì đó.
Lúc này tôi vội vàng đưa ánh mắt khó hiểu nhìn, định ninh trong bụng chắc là anh ấy ngủ không được nên ra bên ngoài cửa sổ hóng gió.
Định nhắm mắt ngủ lại một lần nữa, thì cánh cửa sổ được anh ấy mở ra, trong phút chốc, tôi nhìn thấy anh ấy nhảy xuống dưới, mà tầng hiện tại chính là tầng 3, nếu nhảy xuống chắc chắn sẽ gãy tay gãy chân mất, tôi ngay lập tức ngồi bật dậy, định chạy tới coi thử ra sao, thì vô tình bị cạnh giường bệnh quẹt một đường dài rớm máu.
Khi chạy tới bên cửa sổ, đưa ánh mắt hoảng sợ nhìn xuống phía dưới, thì chỉ thấy anh ấy nằm trong một vũng máu, khung cảnh cực kỳ kinh khủng.
"Hàn thiếu gia, Hàn thiếu gia".
Một giọng nữ thanh tao đột ngột vang lên bên tai, khiến cho tôi giật mình thức dậy.
Vừa mở ánh mắt vẫn còn say ngủ nhìn cô ta, thì cô ta đã thông báo một chuyện động trời.
"Hàn thiếu gia, anh hai cậu đã mất rồi, mau tới quầy tiếp tân làm thủ tục nhận xác".
Những lời này của cô ta cứ ong ong cả lên trong đầu tôi, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? không lẽ trong lúc tôi ngủ anh ấy đã tắt thở rồi sao.
Kể từ lúc đó cho tới khi hạ mộ anh ấy, tôi vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra? Mọi chuyện quá nhanh chăng? Hay còn có sự việc khác.
"Ai".
Cánh tay của tôi vô tình va chạm vào thành cửa, theo phản ứng, tôi dùng tay xoa xoa vào chỗ bị va chạm, lúc này tôi nhận ra trên tay mình xuất hiện một vết thương dài.
Đây chẳng phải là lúc tôi định ngăn cản anh ấy nhảy lầu, đã quẹt vào cạnh giường bệnh hay sao? Vậy Không lẽ giấc mơ kia là thiệt và anh hai tôi đã nhảy lầu chết? Nhưng mà còn cái xác kia là sao? Nó rốt cuộc có phải là của anh ấy hay không?.
Để tìm hiểu tận tình việc này, tôi đã quyết định tới bệnh viện Dạ Nguyệt để điều tra, trong khoảng thời gian mà anh hai tôi đã từng nhập viện.
Chỉ là mỗi lần tôi tới đây vào khoảng thời gian này, bệnh viện đều xuất hiện những chuyện kỳ quái, và một số người cũng đột ngột qua đời, giống hệt như trường hợp của anh hai tôi."
Tít...tít...tít...
Hàn Dĩ kể tới đây, thì điện thoại di động của anh ta vang lên. Sau khi nghe xong cuộc gọi, anh ta ra vẻ khó xử, nói "Tôi có chuyện gấp cần giải quyết, xin thất lễ".
Nói rồi anh ta vội vàng rời đi.
Tôi ngước nhìn Hàn Dĩ, bỗng dưng nhớ tới một chuyện, liền hướng Ngô Chánh, khẽ hỏi "Bác sĩ Ngô, vật này là gì vậy?".
Vừa nhìn thấy thanh kiếm bằng bạc trên tay tôi, Ngô Chánh liền cười khổ, đáp "Đây là thanh kiếm bạc, dùng để trừ tà ma, cách đây vài hôm có một người bạn gửi bưu điện tặng tôi để phòng thân, không ngờ lại có dịp xài".
Ngô Chánh trả lời hết sức trôi chảy, nhưng tôi vẫn nhận thấy có điều gì đó rất kỳ quái, hình như anh ta vẫn còn muốn che giấu một sự việc liên quan tới kỳ án bệnh viện Dạ Nguyệt.