MÙI HƯƠNG NỒNG NẶC

Kỳ Án Bệnh Viện Dạ Nguyệt

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương18
Chương18

❊ ❊ ❊

"Gần đây, tôi nghe mọi người liên tục bàn tán về chuyện ma trong bệnh viện chúng ta, hình như càng lúc càng trở nên quái dị".

Vừa bước chân tới tầng 1, đã nghe giọng nói của Đặng Anh Tuấn vang lên.

"Thì đúng rồi còn gì, bộ cậu không thấy việc bác sĩ Đậu mấy ngày trước xin nghỉ, sau đó lại tới lượt y tá trưởng bỗng dưng bị sốt nặng, rồi cái người ngất xỉu ở trong phòng kho cũng đột quỵ chết, mọi chuyện đều rất quái lạ sao?" Lâm Cẩm Tiên đứng bên cạnh lạnh giọng nói .

"Y tá trưởng Lâm, cô có nhìn thấy Đan Ninh ở đâu không?" Một giọng phụ nữ hấp tấp vang lên, khiến cho cuộc nói chuyện của Lâm Cẩm Tiên và Đặng Anh Tuấn bị cắt ngang.

"Em không thấy cô ta" Lâm Cẩm Tiên ra vẻ khó chịu, nhìn người kia một cái rồi ngay lập tức rời đi.

Nhìn thấy cô ta đã đi xa, Đặng Anh Tuấn liền nhỏ giọng nói "Trời ơi chị Tống Ngọc, bộ chị hổng biết mâu thuẫn giữa y tá trưởng Lâm và Đan Ninh hay sao? nó gần giống như chiến tranh thế giới vậy đó".

Chuyện mâu thuẫn giữa Lâm Cẩm Tiên và Đan Ninh, tôi cũng biết được đôi chút, nghe nói trước đây bạn trai cô ta và cô ta xảy ra xích mích, tới mức chia tay, đồng thời anh ta lại bắt đầu thân thiết với Lâm Cẩm Tiên, khiến cho bao nhiêu bực tức của cô ta đổ dồn lên đầu Lâm Cẩm Tiên, và cho rằng Lâm Cẩm Tiên chính là kẻ thứ ba cướp đi bạn trai của mình. Cái chuyện này hình như ai để ý cũng sẽ biết.

Đan Ninh là một cô gái không thù dai, với lại rất ham hư vinh, có mới nới cũ. Nghe nói, gần đây cô ta đang thầm thương một bệnh nhân nằm viện mới chuyển tới không lâu, cứ lúc nào rảnh rỗi cũng ngay lập tức chạy tới phòng của bệnh nhân kia, có khi còn ngang nhiên đi cả buổi tối, khiến cho người không biết lại nghĩ bậy.

Có lần tôi nghe cô ta kể lại rằng, bệnh nhân đó vừa mới phẫu thuật, nên chuyển tới phòng dưỡng bệnh ở tầng 3, cùng lúc đó cô ta được chuyển tới làm y tá của tầng 3, vì vậy có cơ hội gặp gỡ để nảy sinh tình cảm, chỉ là sau đó không biết vì chuyện gì, lại xin phép cấp trên cho làm chết ca đêm.

Rồi từ đó có lời đồn đại rằng cô ta và bệnh nhân nam đó yêu nhau, còn làm những chuyện mất mặt vào buổi tối nữa. Mà một phần cũng do cô ta có tánh khoe khoang, thích đi rêu rao chuyện của mình cho người khác biết, coi nó như một điều vinh dự.

Loại chuyện này theo tôi nghĩ, chỉ có thể là người như cô ta mới dám nói ra thôi.

Cô ta khoe khoang rằng, bệnh nhân kia có bộ dạng cao ráo, gương mặt soái ca, ngoài ra còn khoa trương nói tánh khí bệnh nhân đó rất tốt, giọng nói lại cực kỳ thu hút.

Tôi không biết bệnh nhân nam kia có thích cô ta hay không? nhưng nhìn vào thái độ của cô ta, tôi tin chắc cô ta đã thương người ta như điếu đổ rồi.

Chỉ có một chuyện rất kỳ lạ, cô ta không bao giờ nói bệnh nhân kia bị bệnh gì? Ở phòng nào? Tên là gì? Khi hỏi cô ta đều im lặng.

Những người thân thiết với cô ta, tò mò liền cố gắng gặng hỏi, nhưng cô ta cũng chỉ nói là, bệnh nhân kia nằm ở trong phòng cuối cùng của hành lang tầng 3.

Có mấy người cũng tới đó coi thử cái người bệnh nhân nam có khí chất như cô ta nói ra sao, nhưng lại không phát hiện bệnh nhân nào giống như vậy. Cũng vì điều này, làm cho một số người tin rằng, chắc chắn cô ta đang bịa đặt để chọc tức Lâm Cẩm Tiên.

Thực hư của câu chuyện này ra sao, tôi không rõ, nhưng có thể chắc chắn một điều rằng, dạo gần đây cô ta đã thay đổi rất nhiều, đôi lúc rất quái lạ.

"Mà nhắc tới Đan Ninh, tôi vẫn còn cảm thấy khó chịu nè" Tống Ngọc đột nhiên ở bên cạnh tôi lên tiếng, câu nói khiến cho dòng suy nghĩ của tôi bị cắt ngang.

"Ngày hôm qua, tôi lên tầng 3 để lấy tư liệu bệnh nhân dùm cho bác sĩ Ngô, vừa đi ra liền nhìn thấy Đan Ninh bước tới cửa thang máy, trong dáng vẻ của cô ấy rất kỳ lạ.

Tôi còn chưa bước tới gần cô ấy, thì một cỗ mùi nước hoa nồng nặc đã lan tỏa khắp nơi.

Khi bước tới gần hơn để chờ thang máy, thì mùi hương nồng nặc kia cứ liên tục xông thẳng vào mũi, tôi tự hỏi không biết cô ấy tại sao lại xịt nhiều nước hoa tới như vậy. Định xoay người muốn đi cầu thang bộ, nhưng lại nhớ tới bác sĩ Ngô đang rất cần tư liệu bệnh nhân này, nên tôi đành cắn răng mà bước vào thang máy cùng với cô ấy.

Thang máy chỉ có hai người tụi tôi, vốn không khí bên trong đã không nhiều, lại thêm mùi hương nồng nặc của cô ấy, càng khiến tôi cảm thấy khó chịu muốn chết.

Đang lúc di chuyển thì thang máy đột nhiên dở chứng, rõ ràng là nhấn lên tầng 5, nó lại chạy vượt lên tới tầng 6, tôi cúi đầu nhìn, cảm thấy chuyện này hết sức quái lạ.

Cửa thang máy đinh mộc tiếng mở ra.

Tôi đưa ánh mắt coi thử bên ngoài có ai không? Bởi vì thang máy hoạt động khi có một người nào đó bấm vào nút khẩn cấp, nên mới gây ra tình trạng này, nhưng mà bên ngoài không có ai, trước cửa thang máy trống trơn, toàn bộ hành lang tầng 6 lâm vào im lặng, không có một bóng người, tôi thoát cái sợ hãi, nhanh chóng nhấn nút xuống tầng 5, lúc này thang máy mới chậm rãi khép lại.

Thang máy vừa bắt đầu di chuyển, đột nhiên cô ấy lại mở miệng nói chuyện với tôi.

"Chị Tống Ngọc có cảm thấy kì quái không, tự nhiên thang máy lại di chuyển lên tầng 6, lúc cửa mở ra thì chẳng có ai, y hệt như lần trước em gặp vậy" âm thanh của cô ấy khàn khàn, bộ dáng có vẻ rất mệt mỏi, "Cái này khiến cho người khác cảm thấy sợ hãi, đúng không chị?".

Những lời nói này rất kỳ quái, nhưng tôi cũng không thể làm thinh được, liền đáp đại một câu "Có gì đâu, chắc có người nhấn nút khẩn cấp lên thang máy, nhưng lại chờ lâu quá, liền đi thang bộ đó mà".

"Chị nghĩ mọi chuyện quá đơn giản, chắc chắn chưa tới lượt chị đâu" Cô ấy nói chuyện như thể tự thì thầm một mình.

Tôi nghe những lời này không hiểu gì hết, nhưng lại cảm thấy rất kỳ quái, hình như cô ấy đang muốn ám chỉ chuyện gì đó."

Tống Ngọc vừa kể xong liền rùng mình, thốt ra một câu "Mùi vị kia đúng thiệt kinh khủng".

"Bác sĩ Võ, lúc nãy viện trưởng điện tới, biểu anh xử lý tư liệu bệnh án phòng 305, ngày mai viện trưởng cần sử dụng, nên phải xử lí nhanh chóng".

Giọng của một cô y tá vang lên,hình như là Trịnh An.

Tôi bước vội tới thang máy, thời điểm này rất ít người sử dụng, nên không cần chờ đợi quá lâu. Cũng vì vắng người, nên cả dãy hành lang điều trống trơn, gió thổi lạnh buốt, bên trong thang máy cũng thiếu vắng đi mùi vị dương khí, lạnh lẽo vô định.

Còn đang mải mê suy nghĩ, không biết rốt cuộc viện trưởng ngày mai có việc gì mà cần xử lý gấp hồ sơ phòng 305, kết quả thang máy đột nhiên ngừng lại, phía xa xa xuất hiện một người bước tới, mơ mơ hồ hồ.

Còn chưa biết là ai, thì một mùi hương nồng nặc như thể pha lẫn giữa mùi nước hoa với tương chao, xông thẳng vào mũi tôi, chắc là Đan Ninh rồi. Càng tới gần, mùi vị càng nồng nặc tới khó thở, chỉ là trong khoảnh khắc, tôi nhìn thấy dáng vẻ của cô ta tiều tụy rất nhiều, dưới ánh đèn huỳnh quang của thang máy, làn da càng thêm tái nhợt, lúc này trong đầu tôi liền liên tưởng tới hình ảnh bóng ma bận chiếc áo ý ta trắng, thường xuất hiện trong những câu chuyện kinh dị về bệnh viện.

"Chào bác sĩ Võ, anh có việc gấp à?" cô ta mở miệng hỏi, thanh âm khàn khàn, giống hệt như lời miêu tả của Tống Ngọc. Lời nói vừa dứt, toàn bộ không gian trong thang máy đột ngột lạnh lẽo tới kỳ lạ.

Tôi cố nén lại cơn rùng mình, sau đó chậm rãi trả lời "Lúc nãy viện trưởng điện thoại tới, biểu tôi xử lý gấp tư liệu bệnh nhân".

Cô ta im lặng một chút rồi đột ngột đẩy vào vai tôi, khẽ hỏi "Bác sĩ Võ, anh nói thử coi, đàn ông các anh có thích phụ nữ trang điểm như vầy không?".

"Sao?" Tôi khó hiểu quay sang nhìn, chỉ thấy xung quanh đôi mắt cô ta phủ một vùng đen đậm, như thể đã mấy ngày không ngủ, làn da trắng bệch như ma, đôi môi tái nhợt như bị đông lạnh.

"Bộ không đẹp hay sao?" Cô ta có chút kích động, sau đó mắc cỡ quay mặt đi chỗ khác "Để tôi làm kỹ hơn".

Rốt cuộc cô ta đang nói gì, tôi hoàn toàn không hiểu, lúc thì nói trang điểm, nhưng bộ dạng lại khiến cho người khác khiếp sợ, lúc lại nói phải làm kỹ hơn, là sao.

"Tôi nói anh nghe nè, Bác sĩ Võ" bỗng dưng cô ta lại lên tiếng.

Theo bản năng tôi quay đầu sang, nhưng hình như ánh đèn có vẻ không được sáng cho lắm, nên tôi không thể nhìn thấy rõ bộ dạng của cô ta lúc này.

"Bác sĩ Võ, tôi nói nhỏ cho anh biết, rốt cuộc anh ấy chính là..".

"Cái gì?" đột nhiên lỗ tai tôi ù ù cả lên, chẳng nghe thấy gì hết.

Cô ta đột nhiên cười "Hết cứu nổi rồi bác sĩ Võ ơi, bởi vì anh ấy quá sức đẹp trai, nụ cười lại tỏa nắng, bởi vì tôi không muốn thua Lâm Cẩm Tiên".

Tôi còn chưa kịp tiêu hóa hết những lời nói này, thì cô ta liền xoay người bước ra khỏi thang máy.

Thang máy hiện tại dừng ở tầng 6, rốt cuộc cô ta tới tầng 6 để làm gì? không lẽ hôm nay cô ta trực tầng 6 chăng?.

Cửa thang máy chậm rãi khép lại, tôi vẫn còn bị nụ cười quái dị, cùng hành động vừa rồi của cô ta làm cho khó hiểu.

Reng....reng...

Tiếng chuông thang máy vang lên, cuối cùng tôi cũng đã tới tầng 7.

Lúc bước chân ra, bỗng dưng cảm thấy có gì đó lạnh lạnh chạm vào mặt tôi, rất lạnh, lại rất mềm, mơ hồ là một cánh tay, sau đó lại cảm thấy ngứa ngứa ở cổ.

Tôi giật mình, ngẩng đầu lên nhìn, ngoài trần thang máy ra thì chẳng có thứ gì, lúc này tôi nghi hoặc có phải do bản thân ảo tưởng ra không?.

Hít một hơi sâu, trấn an lại tinh thần, tôi vội vàng bước về phòng làm việc của mình.

Tuy nhiên, hình như mùi hương nồng nặc kia của Đan Ninh vẫn còn chưa tan, có khi đã bám vào áo ba xơ của tôi rồi.

trinh thám —★— KỲ ÁN BỆNH VIỆN DẠ NGUYỆT ebook©MotSAch —★— TVE-4u©nguyenthanh-cuibap Nhà xuất bản: Walpad
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.