Nhìn thấy nét mặt Từ Tiểu My không còn một giọt máu nào, tôi cảm thấy chắc chắn có chuyện không lành xảy ra, liền kéo cô ấy đi một mạch, vừa đi vừa hỏi khẽ "Có phải là cô cũng nghe thấy rồi hay không? Cái thứ âm thanh ma quái đó".
Cô ấy vừa nghe tôi hỏi như vậy, lập tức bị dọa tới hoảng hốt, đứng cũng không vững, khiến cho tôi phải dìu cô ấy.
Coi tình hình này chắc chắn, cô ấy cũng gặp những thứ mà tôi đã từng gặp, hai người tụi tôi hệt như hai người bệnh đứng không yên, cứ nghiêng ngả lảo đảo, bên tai tôi chỉ nghe cô ấy thì thào "Làm sao, phải làm sao bây giờ? làm sao bây giờ?".
Từ bữa đó về sau Từ Tiểu My tuyệt nhiên không bước chân lên lầu 2, và cách đây khoảng 3 tháng cô ta đã xin chuyển về trung tâm thành phố Sài Gòn, xa khu vực Hàm Võ này, còn tôi thì sau sự việc đó bị sốt nặng 1 trận, cũng may mắn, má của tôi đã lên chùa cúng kiếng nên không lâu sau đó tôi khỏi bệnh.
Sau câu chuyện của y tá trưởng, mọi người chẳng ai nói gì, nét mặt lộ ra vẻ hoảng sợ.
Lúc này tôi chợt nhớ ra đám hồ sơ còn ở trên phòng cần phải xử lý gấp, liền nói "Thôi, mọi người ở đây cứ nói chuyện tiếp, tôi còn một số việc trên phòng chưa giải quyết xong, nhất định phải giải quyết trước lúc giao ca nữa".
Y tá trưởng "a" lên một tiếng rồi nói "Ừ đúng rồi, bác sĩ Võ nói làm tôi mới nhớ ra, tôi cũng có việc phải xử lý".
Vừa nói xong, y tá trưởng vội vàng trở về vị trí làm việc của mình, mọi người cũng bắt đầu giải tán. Tôi nhìn sang Đậu Quân, vẫn thấy anh ta sợ hãi ngồi sát vào mép tường, tôi vội bước tới gần vỗ nhẹ vào vai anh ta nói "Bác sĩ Đậu, chẳng phải anh cũng có việc cần giải quyết sao, vậy mà còn ngồi đây? ".
Anh ta nhìn tôi một cái đầy bí ẩn, rồi lồm cồm ngồi bật dậy, nói khẽ vào tai tôi "Lúc nãy tôi vô tình nhìn thấy một bóng người đen thui xuất hiện ngay cầu thang".
Câu nói khiến cho tôi cảm thấy vô cùng khó hiểu, liền mắt bự mắt nhỏ nhìn chăm chăm anh ta, những lời anh ta nói rất quái đản, tựa như những câu nói trong các tiểu thuyết kinh dị, nó làm tôi có chút hoang mang không hiểu.
"Rốt cuộc là anh đang nói gì vậy?" Tôi thì thào hỏi "cái bóng đen ở bên cầu thang là sao?".
Đậu Quân hít một hơi thiệt sâu, đi sát về phía tôi, sát tới nỗi như thể là muốn ôm chầm lấy tôi vậy.
"Tôi từng đọc trong một cuốn sách tâm linh, được viết ra bởi những người có thể nhìn thấy những thứ mà người bình thường không thể nhìn thấy được, nó miêu tả rằng, ở những nơi xuất hiện điều quái lạ, là những nơi đầy nghiệp chướng, và xung quanh đó chắc chắn sẽ xuất hiện một cái huyệt".
"Anh đang nói gì vậy?" càng nói tôi càng không hiểu, rốt cuộc cái bóng đen kia và nghiệp chướng cùng với huyệt có liên quan gì với nhau, đầu óc tôi bắt đầu rối tung lên, với lại tại sao anh ta lại ra vẻ huyền bí như vậy?.
"Tụi mình ra khỏi nơi đây trước đi" Đậu Quân gặn từng tiếng, nét mặt bỗng chốc trở nên cực kỳ nghiêm túc.
"Đi đâu?" tôi không thể nào hiểu được những gì anh ta đang nói, tại sao phải đi chỗ khác? theo như kinh nghiệm nhân sanh của tôi mà nói, đi chỗ khác chỉ áp dụng cho tình huống ở nơi hiện tại đang rất nguy hiểm.
Nếu là như vậy, thì chẳng phải anh ta rất kỳ lạ hay sao?.
Hay do anh ta cảm thấy chỗ này nguy hiểm .
Đương nhiên cả hai giả thiết trên đều rất có thể là sự thật, chỉ có điều, nếu áp dụng vào hiện thực thì chẳng phải anh ta có chút quái dị hay sao?.
"Mau lên, chuyện này đang cực kỳ nguy cấp" Đậu Quân như thể muốn hét lên.
"Bác sĩ Đậu" tôi có chút bực mình, nếu có gì thì anh ta phải nói, chứ cứ ra vẻ thần bí như vậy để làm gì?.
Đậu Quân vẫn cố gắng cầm chặt tay tôi, hiện tại nhìn anh ta khá hoảng loạn, và những thứ anh ta nói, tôi không thể nào lý giải, bất luận đó là điều đơn giản nhất, thậm chí cảm thấy những điều đó không chân thật, nó vượt qua tầm kiểm soát.
Nhìn thấy anh ta vẫn nhất quyết như vậy, tôi liền theo ý đi theo.
Tụi tôi đi ra bên ngoài Bệnh viện Y Dạ Nguyệt, rồi tấp vào một quán nước gần đó, sau khi đã ngồi ổn thỏa, tôi mới hỏi "Vậy rốt cuộc là có chuyện gì hả?".
Đậu Quân gõ ngón trỏ lên trên bàn, âm thanh vang lên khe khẽ, bởi vì nơi đây quá yên lặng nên nghe rõ mồn một, anh ta trầm giọng nói "Hồi chiều tôi cảm thấy cái xác kia vô cùng kỳ dị, nên trong lòng có chút lo lắng, vì vậy quyết định xuống dưới phòng pha cà phê, uống một tách để tỉnh táo tinh thần, và cũng là lúc tôi gặp anh".
"Đúng vậy".
Tôi khẽ gật đầu đồng ý, bởi vì đây là lúc Đậu Quân vẫn còn rất bình thường, tuy rằng có chút sợi hãi.
Anh ta nhìn sắc mặt tôi một lượt, tựa hồ cảm thấy tôi không có chút nghi ngờ nào, liền chậm rãi nói tiếp "Lúc anh vừa đi, thì tôi nghe thấy tiếng động ở phía cầu thang, do vô tình nghe thấy nên theo phản ứng phải nhìn về phía đó, trong một thoáng, tôi nhìn thấy một bóng đen".
"Một bóng đen? nhưng mà là của ai chứ?" Tôi nhìn về phía anh ta, trong đầu vẫn không hiểu rốt cuộc là có chuyện gì.
Với lại.
Bình thường giờ đó cũng có một số người đi lên cầu thang, để vào phòng kho lấy dụng cụ y tế.
Cái loại chuyện này đúng thiệt cũng rất bình thường, và chẳng có gì là kỳ quái hết.
Chỉ có điều, theo sắc mặt cùng giọng nói của anh ta, thì vô thức mang tới cảm giác sợ hãi tột cùng.
"Lúc đầu tôi cũng không nghĩ là ma quỷ gì đâu, nhưng tôi vô tình nhận ra cái bóng đen đó lướt lên cầu thang, chứ không phải đi" vừa nói Đậu Quân vừa rùng mình.
Tôi nghe như vậy, trong lòng cũng có chút sợ hãi, nhưng ngoài mặt vẫn cố gắng trấn an, khẽ nói "Có khi nào anh nhìn lộn không? Bởi theo tôi nghĩ, trong bóng tối mờ ảo, những người đi ngang, có thể sẽ nhìn thấy như đang lướt lên cầu thang".
"Không đâu" Đậu Quân nhất quyết trả lời, ánh mắt vô cùng nghiêm túc.
Câu nói của anh ta, khiến cho tôi cảm thấy sợ hãi theo.
Đậu Quân uống vội ly nước trên bàn, sau đó chậm rãi nói tiếp "Tôi thực sự không nhìn lộn đâu, bởi vì đối với khoảng cách đó, thì không thể nào bị hoa mắt được, với lại tuy ánh sáng ở cầu thang mờ ảo, nhưng một người bình thường không thể có hình dạng màu đen, và đi nhanh như vậy, tôi chắc chắn 100% là quỷ".
Anh ta nhỏ giọng khi nói từ quỷ.
Tôi thiệt sự rất muốn hỏi, thực chất hình dáng kia ra sao, nó có đáng sợ như những gì mà người ta thường miêu tả không? Nhưng rồi tôi lại không đủ dũng khí để hỏi.
"Khi tôi thấy nó lúc lên cầu thang, thì toàn thân như thể bị đóng băng, miệng cứng đơ lại, chẳng thể nào nói được, dù một chút âm thanh đi chăng nữa".
"Cứng đơ toàn thân sao?".
"Đúng vậy, khi đó đầu óc rất muốn điều khiển thân thể, nhưng thân thể lại không thể cử động được" Đậu Quân nói trong hoang mang.
Tôi từng nghe người ta nói về tình trạng này, khi họ gặp phải một thứ gì đó kinh dị.
Và cũng có một câu nói về tình trạng này, nhưng nó không mấy khoa học, chính là bạn càng muốn cử động thì nó lại càng cứng đơ.
Cách giải thích duy nhất cho chuyện này, có thể là bởi vì khi bạn sợ hãi với một thứ gì đó, thì não bộ không thể nào điều khiển được thân thể.
Bản thân tôi đối với chuyện ma quỷ thì nửa tin nửa ngờ.
"Bầu không khí lúc đó vô cùng lạnh lẽo, nó lạnh một cách rất kỳ dị" Đậu Quân vẫn dùng giọng trầm lạnh để nói.
Vừa dứt lời, không biết từ đâu gió ùa tới.
Cơn gió này cực kì lạnh lẽo.
Sống lưng của tôi nổi lên từng đợt sợ hãi.
Tim trong lồng ngực bỗng dưng đập thiệt nhanh, và kìm theo đó là hơi thở gấp gáp.
Lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.
Trong đầu tôi bất chợt hiện ra một ý nghĩ, hình như có ai đó đang đứng ở xa xa theo dõi nhất cử nhất động của tụi tôi.
Và cái người đó theo cảm nhận của tôi, thì đang đứng ở bên trong bệnh viện y Dạ Nguyệt.
Tầng 2.
"Tít tít tít tít" điện thoại của tôi lúc đó bất chợt vang lên.
Nó kéo suy nghĩ của tôi về hiện tại, tôi ngay lập tức nhìn vào màn hình, thì ra là y tá trưởng đang điện thoại.
"Alo, Có chuyện gì vậy?" tôi bật điện thoại lên khẽ hỏi.
Bên kia y tá trưởng gấp gáp nói "Hiện tại bác sĩ Võ đang ở đâu? Có một bệnh nhân ở tầng 2 đột ngột la hét um sùm".
Tôi cảm thấy chuyện này vô cùng nguy cấp, liền ngay lập tức đáp lại "Được rồi, tôi sẽ tới liền".
Tôi đứng bật dậy nói với Đậu Quân một tiếng.
Rồi nhanh chân chạy vào bệnh viện.
Âm thanh tiếng bước chân của tôi vang lên trong không gian yên tĩnh.
Khi đi qua quầy lễ tân, thì không thấy y tế Trưởng cùng những y tá khác đâu, coi bộ chuyện này rất nguy cấp.
Lạch cạch.
Lạch cạch.
Lạch cạch.
Bỗng dưng có một tiếng động kỳ lạ vang lên.
Chân đang bước vội vàng dừng lại.
Lạch cạch.
Lạch cạch.
Lạch cạch.
"Tiếng gì vậy?" tôi tự hỏi bản thân mình.
Trong không gian này, ngoài tôi ra thì chẳng có ai, vậy âm thanh kia từ đâu xuất hiện? .
Tôi bắt đầu lắng tai nghe nơi phát ra âm thanh, sau vài giây, tôi có thể nhận thấy âm thanh kia phát ra phía sau lưng cầu thang, dẫn lên phòng kho tối ôm kia.
Âm thanh này rất có quy luật, giống như gõ vào tường vậy, cứ gõ liên tục hai cái, rồi hai cái như vậy vang lên mãi.
Lạch cạch.
Lạch cạch.
Lạch cạch.
Âm thanh kia hình như càng lúc càng lớn, và như thể muốn cho tôi nghe thấy vậy.
"Chẳng lẽ có người bước xuống cầu thang sao?" trong đầu tôi chợt loé lên ý nghĩ đó.
Nhưng lại đột ngột nghĩ tới một trường hợp khác, có lẽ không phải là người.
Tâm trạng tôi lúc này hết sức khẩn trương, tới độ cắn chặt môi, không dám thở mạnh và cũng không dám lên tiếng.
Nhưng mà nghĩ lại một chút, hiện tại tôi không rảnh rỗi để coi thử tiếng động đó rốt cuộc là do người làm, hay là không phải người làm, bởi vì ở tầng hai có người đang đợi tôi tới tình trạng rất cấp bách.